Hề Việt đọc hết bình luận của tài khoản Mặt trăng và vùng đất dâu tây dại đã là giữa trưa, La Dao vẫn chưa tỉnh lại.
Tối qua hai người nói chuyện tới khuya, La Dao lại có hơi men trong người, kiên quyết muốn xuống tầng mua bình rượu trắng, một mình uống tới nỗi ăn sạch cả đu đủ chua của Hề Việt. Hề Việt đã thật sự được trải nghiệm phong cách uống rượu của con gái Vân Nam, thậm chí có thể gọi là hung tàn. Cô không tài nào uống cùng được, chỉ có thể nói chuyện cùng, về sau hai người đã mơ mơ màng màng, gật gà gật gù, La Dao cứ thế gục xuống giường Hề Việt.
Hề Việt tỉnh lại thì thấy tư thế ngủ của hai người hơi khó coi, người ngang kẻ dọc.
Dường như lâu lắm rồi cô không có trải nghiệm như vậy. Lần trước ở cùng phòng với bạn thân nói chuyện tình cảm thâu đêm, thay đổi 180 độ vì một người con trai, quãng thời gian học đường tươi đẹp như được tua ngược lại.
Cô luôn cho rằng khi tuổi tác tăng lên, giá trị tác động của tình cảm lên con người sẽ thay đổi, con người ngày càng có thể bình tĩnh lí giải và chấp nhận “tiếc nuối”, “trái ý nguyện”, giờ xem ra không phải vậy. Mọi người chỉ dần quen với việc giữ mồm giữ miệng, không muốn biểu đạt quá nhiều cảm xúc, mà những cảm xúc và nỗi kích động ấy đã được cất giữ sâu trong tim, bạn không thể nói chúng không tồn tại được.
Bộc phát chỉ cần thời cơ.
Hề Việt đứng trước gương vệ sinh cá nhân. Cô vừa đánh răng vừa nghĩ, tối qua cô xúi giục La Dao xoá anh X khỏi danh sách đen rốt cuộc là đúng hay sai.
Tối qua trước khi đi ngủ, La Dao lại khóc trận nữa. Trong cơn mơ màng, Hề Việt nghe thấy hai câu nói không hoàn chỉnh, một câu trong đó là: Tôi thật sự rất nhớ anh ấy.
Quan niệm tình cảm của Hề Việt vô cùng đơn giản, kết lại bằng bốn chữ: Có đầu có đuôi. Theo cô, câu chuyện của anh X và cô Y hiển nhiên vẫn chưa kết thúc.
Hề Việt hỏi La Dao, cô block anh ấy rồi thì sao? Anh ấy có từng liên lạc với cô bằng cách khác không?
La Dao nói: “Tôi đổi hết mọi phương thức liên lạc rồi, hơn nữa tôi còn đổi cả công việc, không muốn để anh ấy tìm thấy tôi. Có phải tôi đã bày tỏ thái độ rất rõ ràng rồi không?”
Không đợi Hề Việt lên tiếng, La Dao đã lấy hai tay che mặt, cuộn tròn người lại: “Nhưng tôi không nỡ…”
Hề Việt không biết nói gì, chỉ có thể xoa lưng cô ấy qua lớp chăn. Sau đó khi La Dao sắp ngủ, cô ấy lại đột nhiên ngồi dậy, kiểm tra xem điện thoại có tin nhắn nào chưa đọc không.
Hề Việt nói: “Giờ mấy giờ rồi? Hơn nữa chắc chắn anh ấy không biết mình đã được xoá khỏi danh sách chặn… Ngày mai cô gửi tin nhắn cho anh ấy, nói hết những gì nên nói đi.”
La Dao sống chết lắc đầu: “Không được, tôi không dám.”
Hề Việt cười: “Tôi thật sự nhìn nhầm cô rồi. Người có tính cách hừng hực như cô sao lại không dứt khoát chút?”
La Dao mắt ngấn lệ nhìn Hề Việt, chặn lời cô lại: “Không được, tôi không dứt khoát được, cô mặc kệ tôi đi…”
…
Vệ sinh cá nhân xong, Hề Việt thấy La Dao đã tỉnh lại, ngồi thẫn thờ trên giường xem điện thoại.
Hề Việt hiểu vẻ mặt thất vọng ấy, anh X không gửi tin nhắn nào.
“Ngủ muộn quá… Cũng may hôm nay tôi trực ca tối.” La Dao xoa mặt, điều chỉnh lại biểu cảm suy sụp, sau đó xuống giường, tìm dép lê, thấy Hề Việt như có gì muốn nói, cô ấy ra dấu tay làm chủ trước cô một bước: “Cô đừng khuyên tôi nữa, để tôi chịu giày vò đi, tôi đáng bị như vậy.”
Hề Việt nhìn tóc màu xanh lá cây sau gay của La Dao đã lởm chởm, không khỏi cảm thấy thú vị. Thế gian muôn kiểu người, chúng sinh có hàng trăm trạng thái, người nhìn có vẻ rất giỏi, khi gặp phải chuyện tình cảm cũng sẽ toi đời.
La Dao cắn bàn chải đánh răng, thò đầu ra, nói với Hề Việt: “Hôm qua làm vỡ vòng ngọc của cô, tôi xin lỗi nhé, tôi sẽ chuyển tiền cho cô, cô phải nhận đấy.”
Hề Việt nói không cần, cũng không phải lỗi của cô.
Là chính Hề Việt tự bỏ qua sai sót, chọn miệng vòng kích cỡ không phù hợp, kết quả mới trượt khỏi tay.
La Dao lại nói: “Vậy đợi có thời gian, xử lý xong hết hôn lễ của Tiểu Ngọc, tôi đưa cô đi mua cái mới.”
Hề Việt nói cho qua: Được thôi.
…
Một giờ chiều La Dao đổi ca, cô vội vàng vệ sinh cá nhân rồi xuống tầng thay đồng phục, đi chấm công.
Hề Việt xuống tầng với cô ấy, sau đó bắt xe đi thẳng tới chợ ngọc mua vòng tay hôm qua.
Vừa hay đúng giờ cơm trưa, người ở chợ không nhiều, Hề Việt nhìn mấy sạp hàng na ná nhau mà chóng cả mặt, khó lắm cô mới tìm được cửa hàng của cô Ôn. Cô Ôn đang sắp xếp lại hàng hoá, ngẩng đầu lên thấy Hề Việt thì rất đỗi ngạc nhiên. Khi Hề Việt lấy vòng tay bị vỡ gói trong giấy ra, cô Ôn không khỏi trợn tròn mắt: “Thánh thần đất tổ, ôi trời ơi…”
Đương nhiên Hề Việt không thể kể cho cô Ôn nghe việc ngăn La Dao ở ngoài chợ ngày hôm qua, cô chỉ cười nói tối qua khi đi tắm mình bất cẩn trượt tay.
“Này phải làm thế nào đây…”
Cô Ôn đau lòng thay Hề Việt, bà bảo Hề Việt chọn lại một chiếc, bà sẽ lấy theo giá mua vào.
Hề Việt hỏi cô Ôn, phỉ thuỷ rơi vỡ còn có thể sửa lại đeo tiếp được không? Có phải có người nói phỉ thuỷ vỡ là đang tránh tai hoạ thay cho người?
Cô Ôn cười: “Có người nói vậy thật, nhưng cô làm trong ngành bao năm vẫn không tin vào quan niệm này. Khi cô còn trẻ, mẹ La Dao tặng cô một chiếc vòng, ngang với mấy tháng tiền lương của cô ấy, vừa qua tay cô đã rơi vỡ, cô bực hết mình nên mang đi sửa rồi đeo tiếp, kệ mấy lời đồn kia.”
Cô Ôn giơ tay lên cho Hề Việt xem: “Chính là cái này, cô đeo tới tận bây giờ.”
Hề Việt không hiểu lắm về phỉ thuý, nhưng cô biết cô Ôn hiện tại tiền bạc dư dả, sạp hàng xếp đầy vòng đắt tiền quý giá, cái nào cũng đeo được, nhưng bà ấy vẫn thích đeo quà bạn tặng hơn. Kỹ thuật sửa nhiều năm trước không tốt lắm, Hề Việt nhìn kỹ, sờ vào vòng ngọc có thể sờ được mấy vết nứt.
Hề Việt gửi cho cô Ôn xem ảnh lưu trong điện thoại, nói với bà cô muốn sửa như vậy…
Cô Ôn thoải mái đồng ý.
Hề Việt được đẩy vào trong cửa hàng, ngồi xuống nói chuyện tán gẫu với cô Ôn. Cô nhớ La Dao từng nói, trước đây cô Ôn là bậc thầy chạm khắc. Nhắc tới đây, cô Ôn vô cùng tự hào: “Đúng vậy, khi đó bậc thầy chạm khắc là phụ nữ như bọn cô ít lắm, cô có khiếu… Mẹ La Dao cũng vậy, lúc đó bọn cô ở cùng nhau.”
Cô Ôn kể, bà và mẹ La Dao quen nhau khi học nghề, từ gia công bằng máy đến làm thủ công thông thường, rồi tới chế tác tinh xảo…
“Về sau cô không làm nghề này nữa, nếu không có khi tới giờ đã trở thành bậc thầy siêu giỏi rồi ấy nhỉ?” Cô Ôn ngẩng đầu lên.
Bà cô sạp kế bên nghe đến đây không khỏi trêu chọc: “Aiyo, chém gió kinh thế…”
Mấy ông bà chủ sạp xung quanh cười nắc nẻ.
“Là vì phải chăm sóc La Dao nên chuyển ngành đúng không ạ?” Hề Việt dè dặt chuyển chủ đề theo hướng tính sẵn.
Cô Ôn vẫn đang nghiên cứu chiếc vòng, nói với Hề Việt: “Đúng vậy, từ nhỏ La Dao đã không nghe lời, khó dạy bảo, cô cũng chưa nuôi con bao giờ. Lần đầu gặp phải chuyện này, có lúc nó thật sự khiến cô tức chết.”
Mấy giây sau, bà nói tiếp: “Nhưng có lúc nó cũng ngoan, ngoan tới mức khiến người ta đau lòng. Con bé thẳng tính, không vòng vo Tam Quốc… Haiz, cũng chưa chắc, con cái đều là quỷ đòi nợ cả.”
Từ lâu, Hề Việt đã phát hiện vẻ mặt khi nói chuyện của La Dao rất phong phú, đáng yêu, bây giờ cô đã tìm được lý do. La Dao và cô Ôn cực kỳ giống nhau, nhất là giọng điệu bất lực, khi đó cả hai đều nhăn mũi, hai mẹ con y hệt nhau.
Hề Việt cân nhắc vấn đề, cô muốn biết nhiều chuyện về cô Ôn và La Dao hơn.
Cô Ôn nói: “Cô và mẹ con bé thân nhau lắm. Khi nghèo khó, hai người bọn cô chia nhau một bát bún, tuy không phải chị em ruột nhưng còn thân hơn ruột thịt. La Dao không có bố, mẹ con bé gửi gắm nó cho cô, cô lập tức đồng ý để thành toàn cho tình bạn giữa bọn cô. Tên con bé do bọn cô cùng đặt trước khi mẹ con bé qua đời, Dao nghĩa là viên ngọc đẹp đẽ. Lâu dần cô cũng có tình cảm với con bé, khi La Dao sắp đi học, người nhà con bé tìm tới đón nó đi, nó lén chạy về tìm cô. Người thì nhỏ, chạy tới mức giày cũng rách, khi đó cô bèn nghĩ, cùng lắm thì cô lo cho nó cả đời. Suốt bao năm nay, nó không khác gì con gái cô đứt ruột đẻ ra.”
Cô Ôn làm ăn mua bán bao năm nay, rất biết nhìn người, sao có thể không biết lý do Hề Việt nói với bà những chuyện này. Bà khẽ hỏi Hề Việt: “Có phải La Dao kêu cháu tới không? Con bé lại có gì cần nhờ cô à? Nó xấu hổ không muốn nói với cô sao?”
Hề Việt dở khóc dở cười, xua tay nói không có. Lần này thật sự oan cho La Dao quá rồi, La Dao không hề biết hôm nay cô tới đây.
Cô Ôn vuốt tóc, hỏi Hề Việt: “Cháu xem, có phải lại trắng hơn ít rồi không? Cô vừa nhuộm xong, đều là vì nửa năm nay lo lắng cho con bé đấy.”
Thấy Hề Việt ngập ngừng như có gì muốn nói, bà hỏi thêm: “Con bé kể cháu nghe mọi chuyện rồi ư?”
Hề Việt gật đầu.
Cô Ôn nhăn mũi, lông mày nhíu chặt lại, chậm rãi nói ra suy nghĩ của mình: “Thật ra cô rất thích thằng nhóc đó, tình tính ổn, có năng lực, có trách nhiệm, sau này sẽ thành công. Nhưng gia đình nó thật sự kéo bước nó quá nhiều, còn trẻ đã gánh trên vai khoản nợ, như này phải sống sao? Có lúc cô nghĩ, nếu La Dao là con ruột của cô, có lẽ cô sẽ không kiên quyết thế, nhưng vì mẹ con bé đang ở trên trời nhìn nên cô tuyệt đối không thể đồng ý được. Cô sợ tương lai ngày nào đó bọn cô gặp lại, cô ấy sẽ oán trách cô, trách cô không chăm sóc tốt cho La Dao, để La Dao phải chịu khổ… Mẹ con bé không biết nhìn người nên mới lâm vào bước đường đó, cô không thể để La Dao lại đi vào lối mòn, không thể để chút rủi ro nào xảy ra cả.”
Hề Việt lặng lẽ lắng nghe.
Cùng một câu chuyện, tối qua cô đứng từ góc độ của La Dao nên rất đồng tình, nhưng hôm nay ở chỗ cô Ôn, cô cũng có thể lí giải suy nghĩ của cô Ôn. Đây thật sự là câu chuyện phức tạp, bất kể hướng đi đơn giản nào, phàm liên quan tới tình cảm đều sẽ không thể hiểu nổi.
Cô nhận lấy ly nước trà cô Ôn đưa cho, muốn lên tiếng nhưng bị cô Ôn cắt lời.
Cô Ôn hỏi: “Giờ La Dao rất hận cô đúng không?”
Hề Việt nói không có.
Cô Ôn cười khổ: “Không cần giấu cô, cô biết hết. Cô cũng không ngờ bà ngoại cậu ấy qua đời, trong lòng cô cũng không dễ chịu gì cho cam, vì chuyện này mà cô khóc mấy đêm liền… Có tuổi rồi, cô không nhớ lần trước mình khóc là năm nào nữa, vốn dĩ đã là chuyện phức tạp, giờ càng khó nói hơn. Về sau cậu ấy có tới tìm cô…”
Hề Việt nghe đến đây thì phản ứng có hơi kịch liệt, nước trà trong cốc suýt văng ra ngoài, cô đứng bật dậy: “Bạn trai La Dao từng tới đây? Lúc nào vậy ạ?”
Cô Ôn nghĩ: “Dịp Tết thì phải.”
Hề Việt tính toán, La Dao và anh X chia tay hơn nửa năm, cũng tức là khi hai người vừa chia tay, anh X đã chủ động gặp cô Ôn, còn La Dao thì không biết chuyện này.
“Chắc chắn thằng bé rất giận cô, nhưng cậu ấy không nói ra, chỉ hỏi cô, cậu ấy không liên lạc được với La Dao, muốn biết giờ La Dao thế nào, có ổn không.” Lồng ngực cô Ôn như chất chứa bao nỗi u sầu, bà thở dài: “Lúc này cô mới biết hai đứa chia tay rồi, còn do La Dao chủ động đề nghị, cô càng khó chịu hơn. Chắc chắn con bé đã đổ hết mọi chuyện lên người mình. Nói ra cũng lạ, hai đứa nó yêu nhau khiến cô giận, khiến cô khó chịu, giờ chia tay rồi, nhìn hai đứa nó cô vẫn buồn, không hiểu nổi, không thể hiểu nổi…”
Hề Việt rất tò mò đoạn phía sau: “Sau đó thì sao ạ?”
“Cô tưởng cậu ấy muốn hỏi nơi làm việc hiện tại của La Dao, cô còn do dự không biết có nên nói không… Nhưng về sau cậu ấy cũng không nhắc tới, chỉ nói mình vừa tốt nghiệp, hỏi cô nếu cho cậu ấy mấy năm, sự nghiệp cậu ấy tốt lên rồi, trả hết nợ cho gia đình, có thể ổn định, có thể cho La Dao cuộc sống sung túc, thì cô có thể đồng ý cho cậu ấy và La Dao ở bên nhau không?”
Trái tim La Dao thắt lại.
Lúc này cô Ôn đã rơi nước mắt: “Cô còn có thể nói được gì nữa… Nó cũng chỉ là một đứa trẻ.”
…
Là một người nghe, tâm trạng Hề Việt vô cùng phức tạp.
Thật sự quá đỗi thần kỳ, giờ cô lại trở thành người duy nhất biết rõ toàn bộ câu chuyện. La Dao không biết anh X của mình từng tới tìm cô Ôn, đưa ra lời thề nhìn có vẻ mong manh nhưng lại chân thành. Cô Ôn cũng không biết thật ra La Dao chưa từng oán trách bà. Bà coi La Dao là con gái, La Dao sao có thể không coi bà là mẹ được?
Tối qua La Dao nửa tỉnh nửa mê, trằn trọc nói mớ, Hề Việt nghe được hai câu trọn vẹn, một câu trong đó là cô ấy nhớ anh X thế nào, câu còn lại là: “Mẹ mặc kệ tôi rồi…”
Hề Việt chưa hiểu lắm, cứ nghĩ người La Dao nói là mẹ ruột cô ấy, giờ cô mới hiểu người ấy là cô Ôn.
Có lẽ trong lòng cô ấy, mối quan hệ giữa mình và cô Ôn đã vượt qua cả huyết thống.
Gặp mặt là buông lời ác ý, giương cung bạt kiếm, nhưng vào đêm khuya tĩnh lặng, lưỡi dao ngôn từ sắc bén sẽ bị trái tim dịu dàng bao trọn lấy, lúc này thứ thoát ra đều là lời nói thật lòng không chút giả dối.
Hề Việt đứng dậy, có lẽ từ góc độ của cô, bản thân hơi lo chuyện bao đồng, nhưng ban ngày cô đã cảm nhận được khói lửa giữa hai mẹ con La Dao, tối lại được nghe chuyện về La Dao, nghe được lời nói mê của La Dao, cô liền nghĩ, vẫn nên chuyển lời giúp thì hơn. Nếu quan hệ mẹ con được hoá giải, cô cũng vui lây.
Lúc này, cô Ôn đã khóc nức nở, sợ bị người khác chê cười nên bà chỉ đành quay lưng, vội vã lau nước mắt: “Cô mặc kệ con bé… Cô là mẹ nó, cô không lo cho nó thì lo cho ai?”
…
Hề Việt rời khỏi chợ, đứng tại cổng, đây là nơi hôm qua vòng rơi vỡ, cô gửi tin nhắn cho La Dao.
Nhìn nền gạch sạch sẽ tinh tươm, không ai có thể ngờ được hôm qua nơi này từng xảy ra vụ án tang thương, giờ Hề Việt nghĩ lại vẫn thấy đau lòng.
Cô để vòng ở chỗ cô Ôn. Cô Ôn nói yên tâm đi, bà sẽ làm lại, chính tay bà sẽ sửa nó, đồng thời còn hẹn Hề Việt mấy ngày nữa qua lấy.
La Dao gửi một tin nhắn thoại, Hề Việt mở ra nghe, suýt chút nữa bị tiếng la hét làm giật mình. Cô thật sự lo rằng La Dao đi làm sẽ kích động như vậy, doạ sợ khách trước quầy lễ tân.
La Dao hoảng loạn hỏi cô: “Là sao? Anh ấy gặp mẹ tôi rồi? Lúc nào? Cô mau nói rõ đi!”
Hề Việt chậm rãi đáp: “Cô muốn biết sao? Muốn biết thì tự mình đi hỏi đi.”
Hỏi anh X hoặc hỏi cô Ôn, ai cũng được.
La Dao trả lời lại bằng một chuỗi dấu ba chấm.
Hề Việt cảm thấy tâm trạng tốt hơn nhiều, như vậy cũng coi như tích được một chuyện tốt.
….
Lại là một chập tối nữa.
Hề Dao thật sự rất thích thời khắc chập tối, hơi nước bị rửa trôi sạch sẽ, mặt trời chói gắt cũng sắp lặn, thứ sót lại dường như chỉ có vẻ dịu dàng, ấm áp.
Vào lúc nên nghĩ tối nay ăn gì, cô chợt nhớ tới Trì Tiêu. Không biết hôm nay ông chủ Trì bận gì, cô mở điện thoại ra tìm kiếm Xuân ở Vân Nam, có người như gắn camera xuyên không quan sát cô, cuộc gọi hiện lên làm cô giật nảy mình.
“Cô ở đâu đấy?”
Hề Việt nhìn xung quanh, nói sự thật.
Phản ứng của Trì Tiêu rất kỳ lạ, an him lặng mấy giây rồi hỏi câu kỳ quái: “Tôi hỏi chút nhé, cô nặng bao cân?”
Hề Việt sững sờ: “Anh nói gì cơ?”
“… Cân nặng.”
Hề Việt hoang mang: “Dây thần kinh nào của anh bị chập à? Anh hỏi thẳng tôi pass tài khoản ngân hàng cho rồi.”
Đầu bên kia điện thoại, Trì Tiêu thật sự rất bất lực. Anh cũng biết câu hỏi này vô cùng kỳ quặc, tự dưng hỏi phụ nữ cân nặng rất mất lịch sự, nhưng anh không còn cách nào khác.
Tối qua anh gửi ảnh chiếc vòng vỡ cho người bạn buôn bán phỉ thuý, nhờ người tìm giúp một cái tương tự, càng giống càng tốt. Khi tìm được rồi, đối phương hỏi anh, kích cỡ vòng bao nhiêu? Câu hỏi này đã vượt khỏi phạm vi anh biết.
Trì Tiêu luống cuống, anh chưa từng tặng quà cho con gái, cũng quên mất vòng cần kích thước.
Người bạn cười nhạo anh: Cậu được đấy, chiều cao, cân nặng của bạn gái kiểu gì cũng phải biết chứ?
Trì Tiêu xoa gáy, nói, vẫn chưa phải.
“Cái gì vẫn chưa phải?”
Trì Tiêu khổ sở: “Vẫn chưa phải bạn gái của tôi! Còn đang theo đuổi đây!”
…
“Bỏ đi, ngại quá, tôi tìm hiểu thêm đã…”
Trì Tiêu ngượng ngùng xin lỗi, nói xong rồi định cúp máy luôn.
Mặc dù Hề Việt không hiểu nhưng vẫn gọi anh: “Đợi đã!”
“?”
Hề Việt cười: “À thì… Tôi có thể tới Xuân ở Vân Nam ăn tối không? Hình như tôi vẫn còn phiếu ăn free, ông chủ Trì đích thân gửi đấy…”
Nói xong chính cô cũng muốn cười.
Trì Tiêu lập tức đồng ý: “Được chứ, tới đi.”
“Giờ anh ở cửa hàng không?”
“Có.”
“Ồ, vậy thôi.”
“Là sao? Tôi ảnh hưởng tới khẩu vị của cô à?” Trì Tiêu “hơ” một tiếng: “Vậy tôi đi nhé?”
“Không phải không phải.” Hề Việt nghiêm túc: “Đương nhiên tôi muốn đi ăn cơm, nhưng xin đấy, nhất định phải để tôi thanh toán, nếu không làm như tôi thích kiếm trác lắm không bằng.”
“… Tôi cầu mong cô kiếm trác từ tôi còn chẳng được*.”
*Ở đây nguyên văn là 占我便宜, bên trên Hề Việt cũng nói tới cụm 占便宜, cụm này có vừa có nghĩa là kiếm lời, vừa có nghĩa là động chạm cơ thể, chắc ông Trì ý sau đấy.
Hề Việt nghẹn lời, cô nghi ngờ tối qua mình vẫn nghỉ ngơi khoẻ hẳn, tại sao tai cứ nghễnh ngãng suốt thế: “… Anh nói gì cơ?”
“Không có gì.” Trì Tiêu thở hắt: “Tới đi, tôi đợi cô.”