Cửa hàng chi nhánh của Xuân ở Vân Nam mở trong trung tâm thương mại.
So với chi nhánh ở Hoà Thuận, chi nhánh Thuỵ Lệ nhỏ hơn nhưng nội thất trang trí đều mới cả. Trì Tiêu nói cửa hàng ở Thuỵ Lệ mở từ rất sớm, là một trong những cửa hàng chi nhánh mở sớm nhất. Khi Hề Việt tới vừa đúng giờ cơm tối, cửa hàng chật kín người, thậm chí còn phải xếp hàng chờ chỗ. Người đi lại ở trung tâm thương mại trong ngày hành chính không nhiều, Hề Việt dạo một vòng ở khu ăn uống tầng một, Xuân ở Vân Nam náo nhiệt tới mức hơi thái quá.
Cô đứng ngoài cửa nhìn vào trong, không thấy Trì Tiêu đâu nên lấy số rồi ngồi ghế đợi.
Khi sắp tới lượt cô, Trì Tiêu cũng đã quay về.
Hôm nay anh mặc khá trang trọng, áo sơ mi trắng với quần dài đen, đang vừa đi vừa nói chuyện với người đàn ông nhìn có vẻ là nhân viên trung tâm thương mại. Vẻ mặt hai người thoải mái, nói chuyện còn hợp cạ, không hề chú ý tới xung quanh.
Hề Việt bĩu môi, đứng dậy, đi vào trong cửa hàng với phục vụ dẫn đường, ngồi tại chỗ khuất nhất.
Từ góc độ này, cô có thể nhìn thấy Trì Tiêu đứng ở quầy lễ tân, cúi đầu nghịch điện thoại. Cô nhìn mãi nhìn mãi, đợi tới lúc bốn mắt chạm nhau.
Thời khắc này tới rất nhanh, Trì Tiêu bỏ điện thoại xuống, ngẩng đầu lên, ánh mắt vừa hay lướt qua bàn này.
Anh híp mắt lại, thật ra đã nhìn sang chỗ khác nhưng sau đó lại dừng lại, dịch chuyển tầm mắt thêm chút.
Khoá chặt lại.
Đó là cảm giác gì?
Giống như chiếc tàu tuần tra lênh đênh vô định trên mặt biển đêm, chợt có cơn gió thổi qua, ánh trăng chiếu sáng lấp lánh xuống dòng nước, bạn nhìn một cái đã thấy lưu luyến.
Cảm giác lưu luyến này còn không có manh mối nào để lần ra nơi bắt đầu.
Rõ ràng không có gì xảy ra giữa họ, thậm chí còn không được coi là hiểu rõ đôi bên, nhưng thời khắc đặc biệt này lại trùng hợp đến lạ, bạn đang ngắm trăng, vầng trăng cũng đang chiếu sáng bạn, giữa đất trời chỉ còn lại đôi ta.
Cho dù chỉ là khoảnh khắc thoáng qua nhưng cũng đủ mê hoặc lòng người.
Nhân viên phục vụ đi đi lại lại, thực khách râm ran chuyện trò, tiếng bát đĩa leng keng không ngớt…
Trì Tiêu đang nhìn mặt trăng.
Về sau khi hoàn hồn lại, anh gói gọn dòng suy nghĩ đang liên tục lan rộng ấy lại, cười tự giễu, cảm thấy mình lãng mạn một cách kỳ lạ, haha.
Anh né tránh người đang bưng món, rảo bước về phía Hề Việt, sau đó dừng lại trước bàn cô, nhìn xuống, cảnh cáo ngược lại cô: “Tôi cảnh cáo cô nhé, đừng nhìn tôi như vậy.”
“?” Hề Việt đang cầm điện thoại quét mã gọi món, nghe vậy liền ngẩng đầu lên: “Tôi nhìn anh thế nào?”
Đúng, chính là như vậy, ánh mắt dịu dàng bản năng này như mang theo móc câu sắc bén.
Trì Tiêu nghĩ.
Hề Việt lươt menu: “Tôi bị loá mắt, nhìn ai cũng như vậy, nếu anh không đi qua tôi cũng không nhận ra là anh đâu.”
“Vờ vịt cái gì.”
Trì Tiêu kéo ghế đối diện ra rồi ngồi xuống, nhìn ly nước trên bàn, sau đó xách ấm trà rời đi, khi quay lại, nước trà bạc hà kiều mạch đắng được thay thế bằng nước chanh leo.
“… Tôi không tìm được lá trà, món này được không?”
“Được chứ, sao lại không được, anh cho tôi lá trà tôi cũng không uống ra được vị gì hết. Thời gian tôi ở Vân Nam vẫn còn ngắn lắm, nước hoa quả ok mà, uống đơn giản hơn.”
Hề Việt thật sự hơi khát, một hơi uống hết một cốc, nước chanh leo mát lạnh sảng khoái vô cùng. Trì Tiêu nhìn cô, rót thêm cho cô cốc nước, còn tiện thể lấy điện thoại cô xem cô đang gọi những món nào.
Hề Việt cầm cốc, tay còn lại không ngăn cản anh mà mắng câu: Vô duyên thối.
“Cho cô xem món tôi gọi luôn.” Anh để điện thoại lên bàn, hướng về phía cô. Ngón tay Trì Tiêu chạm vào màn hình, sau đó đẩy điện thoại tới: “Hoà nhé.”
“Anh bị hấp à? Tôi xem điện thoại anh làm gì?”
“Không xem thì thôi, bỏ lỡ là thôi đấy nhé.”
Trì Tiêu thêm mấy món vào danh sách những món Hề Việt gọi.
“Anh tính ăn cùng tôi hả?”
Trì Tiêu cười nhìn cô: “Không phải free sao? Tôi ăn ké một bữa.”
“…”
Thực đơn mỗi cửa hàng chi nhánh của Xuân ở Vân Nam không giống nhau mà sẽ dựa vào đặc sắc từng vùng miền để điều chỉnh. Ví dụ Đằng Xung khá nhiều nấm, tới Thuỵ Lệ sẽ là những món ăn đặc trưng của Đức Hoành.
Mấy ngày nay, Hề Việt cũng đã có hiểu biết nhất định về món Thái và Myanmar, các món của Xuân ở Vân Nam cũng chủ yếu là những món này, nhưng sẽ phong phú hơn, tinh tế hơn.
Điều khiến cô thích thú là cuối cùng lại được ăn món sốt rau muối.
Sốt rau muối là nước điều vị làm từ rau muối lên men, rất chua, nhưng chua tới mức rùng mình mà chân thực.
Trước đây cô được ông chủ tiệm nước ở Hoà Thuận phổ cập cho, sốt rau muối bắt nguồn từ Đức Hoành, cô liền đưa nó vào một trong những thứ bắt buộc phải thưởng thức khi tới Thuỵ Lệ, không ngờ Xuân ở Vân Nam lại có món này. Thịt ba chỉ chiên giòn cùng khoai tây chiên, ăn kèm với nước chấm làm từ sốt rau muối, rau mùi tàu, ớt khô rang cháy, tỏi băm và rau diếp cá, vừa chua vừa cay, ăn cuốn vô cùng.
Đây là món được mang lên sớm nhất, Hề Việt đói không chịu được, ăn một cách ngon lành, thích thú.
Thật ra Trì Tiêu không đói, mấy món anh vừa thêm cũng chỉ vì muốn để cô thử món best sale của cửa hàng.
Anh không động đũa, chỉ nhìn cô ăn, lưng ngả về sau, nhìn tới tâm trạng phơi phới, thoải mái dễ chịu.
Hề Việt gắp miếng thịt ba chỉ, lúc này chợt nhớ ra, cô bèn hỏi Trì Tiêu: “Tại sao anh lại hỏi cân nặng của tôi?”
Thịt ba chỉ áo một lớp nước chấm, cô nhìn vào mắt Trì Tiêu: “Anh muốn tặng tôi cái gì sao? Có liên quan tới chiều cao cân nặng hả? Hay là gì?”
“Nằm mơ giữa ban ngày.” Trì Tiêu đẩy hộp giấy về phía cô, ra hiệu cho cô lau miệng: “Cảm giác cô… tròn hơn lúc tôi vừa quen cô ấy?”
Miếng thịt ba chỉ nghẹn lại trong miệng Hề Việt, cô sững sờ, cuối cùng vẫn nuốt thịt xuống.
“Bình thường thôi mà, đi du lịch không có áp lực gì, cường độ đi lại cũng không cao, mỗi ngày trừ chơi ra chỉ có ăn, béo chút cũng dễ hiểu mà nhỉ?” Hề Việt nói tới đây còn khá tự hào. Ngoại trừ tối mất ngủ ở Đằng Xung kia ra, về sau cô không có chút dấu hiệu không hợp khí hậu nào, tựa như trâu bò quay về môi trường tự nhiên của chúng, các cơ quan trên cơ thể đều vui mừng nhảy nhót.
Cô đặt đũa xuống, ngoắc tay với Trì Tiêu, ra vẻ thần bí.
Trì Tiêu nghiêng người: “Ám thị gì đấy?”
“Tôi hỏi anh chuyện này.”
“Mời.”
Hề Việt nhỏ giọng: “Tôi nghe nói nhà hàng ở trung tâm thương mại không được sử dụng lửa trực tiếp, đầu bếp cũng không có, chỉ có ba đầu bếp hậu cần, một người phụ trách lò nướng, một người lò vi sóng, một người cắt thái, dùng đồ ăn chế biến sẵn… Có phải thật không?”
Trì Tiêu ngẩng đầu nhìn cô.
Hai người duy trì tư thế nói chuyện lén lút, khoảng cách hơi xa, tránh việc cộc đầu vào nhau.
“Cô nhóc mất lịch sự.” Trì Tiêu lên tiếng, cười như không cười.
Hề Việt nhướng mày: “Như nhau cả như nhau cả.”
Đi bình phẩm vóc dáng phụ nữ, anh cũng đâu kém cạnh gì.
“Tôi mời cô ăn coi như lời xin lỗi rồi.”
Hề Việt thầm nghĩ ai cần anh mời, nhưng cô chỉ nhấp một ngụm nước chanh leo rồi nói đùa tiếp: “Bữa này là bù cho trước đây, mời bữa nữa thì anh phải đợi lần sau mới trả được món nợ hôm nay, tôi kiến nghị sau này ông chủ Trì nên cân nhắc lời nói, nếu không sẽ phải mời cơm suốt đấy.”
Trì Tiêu cười nhìn cô: “Mời cơm suốt không được sao?”
Khi nói câu này, hai người đều ngửa ra sau, dựa vào ghế của mình, nhìn đối phương cách một bàn ăn.
Hề Việt không suy nghĩ sâu xa lời Trì Tiêu nói mà nhìn anh trước, quan sát trán Trì Tiêu, vài sợi tóc thoải mái rủ xuống, kế đó là tới đôi mắt hơi híp lại của anh, lông mi nhìn có vẻ khá thần thái, sau đó là bả vai, cánh tay. Bởi vì áo sơ mi hơi gò bó nên càng tôn dáng hơn… Hề Việt lặng lẽ ợ một cái.
Lần này toi rồi, mới lên món đầu tiên đã no.
Còn Trì Tiêu lại vắt chéo chân, dáng vẻ nhàn nhã, nhưng mũi giày dưới gầm bàn lại chạm vào mép giày cô, tựa như vô tình nhưng lại lặp đi lặp lại.
Hề Việt cúi nhìn, rụt chân về.
Khi cô ngẩng đầu lên, Trì Tiêu vẫn đang nhìn cô.
Đèn trần ngay phía trên có hình dạng như tổ chim đan bằng tre mây, ánh sáng toả ra theo từng chấm từng chấm, vài chấm rơi vào mắt Trì Tiêu, lắc lư nhẹ nhàng nhưng lại sáng rõ vô cùng, cảm giác tồn tại vô cùng mãnh liệt.
Cứ như vậy, lần thứ hai ánh mắt chạm nhau, Hề Việt vẫn là người bại trận trước.
Cũng may món thứ hai đã được mang lên, cô vội vàng sắp xếp lại vị trí các món, không nhất thiết phải quan tâm tới ánh mắt Trì Tiêu đang dạo chơi trên người mình.
….
Mời suốt không được sao?
Tôi muốn dây dưa mãi với cô, là ý này sao?
….
Hề Việt gắp đồ ăn, muốn nuốt luôn ẩn ý sau lời Trì Tiêu nói cùng món này.
Cô cảm giác có thứ gì đó đang lặng lẽ thăng cấp, giữa cô và Trì Tiêu đã không chỉ có chút gì đó bất thường rồi.
Là càng ngày càng bất thường, kỳ lạ vô cùng.
Tình hình hiện tại không nói rõ được, nhưng từ góc độ của cô, cô nghĩ là do tính cách bản năng của Trì Tiêu đang thúc đẩy.
Người làm ăn kinh doanh đa số mối quan hệ rộng rãi, cộng thêm còn trẻ tuổi, thậm chí còn nhỏ hơn cô vài tuổi, trong túi có tiền, vẻ ngoài xuất chúng, người đàn ông trẻ trung như vậy hiếm ai không kiêu ngạo. Cho dù ngoài miệng họ không nói nhưng điều này sẽ được thể hiện qua thói quen xã giao thường ngày, nhất là khi ở cùng người khác giới, tự tin là chuyện có thừa, nói khó nghe thì là việc lượn lờ khắp nơi diễn ra như cơm bữa.
Hề Việt rất không muốn suy đoán theo hướng ác ý, qua mấy ngày tiếp xúc, Trì Tiêu trong mắt cô vẫn là người chân thành, là người bạn khá tốt, nhiệt tình, đáng tin, nhưng cô cảm thấy nhiều nhất cũng chỉ như vậy.
Thế là được rồi.
Nhiều thêm nữa sẽ vượt qua biên giới cô định ra sẵn. Cho dù biên giới đó đã bị đẩy thêm từng chút một, cho dù cô không chỉ một lần nghĩ, dừng lại, dừng lại, nhưng bàn tay đang đẩy kỳ lạ ấy lại không nghe theo sự kiểm soát của cô.
…
Nửa sau bữa cơm, Hề Việt ăn rất chậm, không dám ngẩng đầu lên nói chuyện với Trì Tiêu.
Ăn cơm xong, cô định đi bộ về khách sạn.
Trì Tiêu bàn giao lại chuyện trong cửa hàng rồi đi cùng cô.
Chập tối, đường vẫn còn khô ráo, có lẽ vừa nãy khi ăn cơm, ngoài trời đã lặng lẽ đổ mưa, mặt đường ướt thấy rõ, không khí cũng trở nên dính nhớp, ẩm thấp.
Hề Việt chợt muốn hút thuốc, thế là cô chọn đi vào con đường nhỏ.
Đèn đường âm thầm chiếu sáng, soi rọi từng bụi cây thấp, xanh tươi dọc đường. Thi thoảng có xe cộ đi qua, tiếng bánh xe lướt qua nước mưa vang lên không ngớt, tiếng động không lớn nhưng lại khiến lòng người phiền muộn.
Hề Việt lục tìm thuốc lá và bật lửa ở đấy túi, Trì Tiêu nhanh hơn cô một bước, đưa đồ cho cô, Hề Việt nhìn, là thuốc lá bạc hà.
Cô cứ nghĩ mình mua cho anh một lần về sau anh đã thích nó, nhưng khi ngón tay mở hộp thuốc ra, thuốc lá bên trong gần như vẫn còn nguyên, chỉ thiếu hai điếu. Hai điếu đó là điếu hai người họ giải quyết khi ngồi ở cửa tiệm đồ nướng vào tối chia tay tại Hoà Thuận.
Hề Việt không nhận lấy thuốc mà ngẩng đầu nhìn Trì Tiêu, đúng lúc Trì Tiêu đang đứng dưới đèn đường, biểu cảm rõ rànng, anh cũng không hề có ý che giấu: “Tôi chưa hút.”
Hề Việt há miệng, cổ họng khô khốc: “Anh không thích sao?”
“Thích chứ.”
Thích, nhưng anh đã từng hỏi cô từ rất lâu về trước, tại sao quà cô tặng người khác đều có thể giữ lại, còn thứ tặng cho anh lại là đồ sẽ bị hao mòn.
Nếu đã là đồ bị hao mòn, anh không muốn động tới nó.
“Vậy anh cứ giữ lại, giữ tới khi nhập thổ luôn đi.” Đầu óc Hề Việt quá đỗi hỗn loạn, rối bời tới mức không cân nhắc từ ngữ, càng nói càng sai.
Tay Trì Tiêu vẫn đưa tới.
“Không cần nữa, tôi không muốn hút nữa rồi.” Cô nói.
Hai người tiếp tục sánh vai đi về phía trước, không ai nói lời nào.
Hề Việt hơi bực, rảo bước nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã sắp tới trước mặt Trì Tiêu.
Ban đầu Trì Tiêu không vội đuổi theo, ỷ vào ưu thế chân dài nên chậm rãi đi sau cô, duy trì khoảng cách tương đương với một người, nhưng chẳng mấy chốc anh đã phát hiện Hề Việt bất thường, cô đi ngày càng nhanh, gần như sắp bay tới nơi.
“Cô sao thế?”
Hề Việt nghiến răng nghiến lợi: “Tôi… muốn đi vệ sinh.”
“Gấp không?” Trì Tiêu đuổi lên, thấy Hề Việt nhíu chặt mày: “Ăn phải thứ gì à?”
Hề Việt mím môi ừ một tiếng, cảm giác bụng như bị bàn tay có móng tay dài, sắc nhọn véo mạnh, đau đớn tột cùng.
“Cô ăn gì rồi…” Trì Tiêu bắt đầu nhìn xung quanh, khổ nỗi đây là con đường nhỏ, đừng nói nhà vệ sinh, ngay cả người cũng không có.
Hề Việt tức giận: “Tôi ăn gì rồi? Anh nói tôi vừa ăn cái gì? Bếp của các anh có sạch sẽ không? Tôi cũng bó tay rồi đấy…”
Trì Tiêu cao giọng: “Cô đừng đổ cho tôi, vừa nãy đồ chúng ta ăn như nhau mà.”
“Vậy chuyện gì đang xảy ra?”
Hề Việt cũng không hiểu, theo lí mà nói ăn phải thứ gì đó mất vệ sinh sẽ không phản ứng nhanh vậy.
“Cả ấm nước hoa quả đó đều do mình cô uống, còn có đá nữa, nói thế nào cũng không nghe, làm như ai tranh với cô không bằng.” Trì Tiêu nói: “Đồ chua cũng ăn, cay cũng ăn, không bỏ qua thứ gì, bụng cô không đau thì ai đau?”
Hề Việt nhíu mày, bị dạy dỗ một trận vẫn không nghe lọt tai.
Quả thật là vậy, dạ dày cô trước giờ vẫn kém, khi đi làm bận bịu, thường hay bỏ bữa, thêm tật tuỳ hứng, gặp đồ thích ăn là ăn rất nhiều, không hợp khẩu vị có khi không động miếng nào.
Con người thật sự không thể rảnh rỗi để cái miệng hại cái thân. Vừa nãy còn nói bản thân rất quật cường, tới Vân Nam không bị triệu chứng khó thích nghi nào, giờ vả mặt bôm bốp.
Hề Việt vừa cố gắng lết đi vừa hít sâu.
Trì Tiêu đi bên ngoài, nhìn cô đang cố gắng gượng nhưng bả vai lại xụ xuống anh liền biết chắc cô đau lắm, thế là anh bèn giơ tay lên muốn chạm vào lưng cô…
Hề Việt đã nhìn thấy.
Theo ánh đèn đường, cô nhìn thấy bóng hình dưới đất, nhìn thấy hành động giơ tay lên của Trì Tiêu, anh dừng lại giữa không trung vài giây, cuối cùng vẫn rụt tay về.
Hiện giờ trong lòng cô bình tĩnh tới lạ, những suy nghĩ vẩn vơ và tâm trạng kích động, bực dọc ban nãy như tan biến hết.
Có câu nói sao nhỉ? Mỗi người đều có cảm giác đau đớn về tinh thần và thể xác khác nhau. Với Hề Việt, sự khó chịu về cơ thể sẽ chèn ép những thứ khác.
Cô khẽ gọi tên Trì Tiêu: “Trì Tiêu, anh nói vài lời với tôi được không?”
“Hả?”
“Hả cái gì? Tôi bảo anh nói chuyện với tôi!” Hề Việt không nể nang gì: “Giúp tôi di dời sự chú ý, xin anh đấy…”
Trì Tiêu sững sờ, sau đó ngẩng đầu bật cười.
Hề Việt nghiêng đầu nhìn anh cười, nhìn sao cũng thấy chướng mắt. Sự túng quẫn của cô nằm gọn trong mắt Trì Tiêu, lần này mất mặt quá. Cũng may Trì Tiêu có vẻ không bận tâm, nói: “Vậy tôi kể cô nghe một câu chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Khi tôi còn nhỏ, vừa học mẫu giáo, lúc ấy tôi nhát gan lắm, muốn đi vệ sinh nhưng không dám giơ tay nói với cô giáo, sau đó thì tè dầm.”
Hề Việt nhìn anh, biểu cảm và tâm trạng đều rất đỗi phức tạp.
“Thật đấy. Ông bà nội tôi biết thì tức điên lên, còn đánh tôi một trận, nói tôi vô dụng.” Trì Tiêu nói: “Con người có ba chuyện gấp, thế nên không nên nhịn, có gì phải ngại chứ… Đợi đã, tôi đi hỏi xem…”
Vừa hay đi qua ngã tư, cuối cùng cũng thấy cửa hàng bên đường. Đó là cửa tiệm bán đồ ăn, là nơi Hề Việt và La Dao ăn trong tối đầu tiên cô tới Thuỵ Lệ.
Thái độ Trì Tiêu vô cùng thản nhiên, tính đi hỏi dùng ké nhà vệ sinh của quán. Anh tự nhiên làm Hề Việt cũng thoải mái theo, cô kéo Trì Tiêu lại, thứ kéo phải là vải phía sau áo sơ mi: “Haiz, không cần đâu…”
Cô hít sâu, cảm nhận lại: “Hình như giờ không đau nữa.”
Trì Tiêu vẫn kiên quyết, khuyên người khác đi vệ sinh rất đỗi hùng hồn: “Đi đi, không sao, thật sự không sao đâu, cô đừng ngại.”
Hề Việt chớp mắt: “Tôi không ngại, hình như chỉ đau lúc thôi, giờ hết rồi.”
Có lẽ bởi vì ấm nước hoá quả đó khiến dạ dày cô co rút chăng? Chứ không phải ăn phải đồ gì hỏng? Tóm lại cơn đau trước đó đã qua đi, giờ không còn cảm thấy gì nữa.
Hề Việt nói cảm ơn với Trì Tiêu, mắt liếc qua sống lưng anh, phát hiện chỗ vừa nãy cô kéo hơi ướt, là dấu vệt mồ hôi. Vừa nãy cô đi nhanh quá, Trì Tiêu cũng đi nhanh theo nên mới toát mồ hôi.
Hề Việt bĩu môi, cọ đầu ngón tay vào cánh tay anh, trước một cái, sau một cái.
“???” Trì Tiêu trợn tròn mắt: “Cô được đấy.”
Sự túng quẫn do sinh lý gây ra đã kết thúc, Hề Việt cảm thấy bản thân đã sống lại, cơ thể thả lỏng hẳn. Nào ngờ ngay giây sao, Trì Tiêu đã nắm lấy ngón tay cô, lòng bàn tay anh bao trọn lấy tay cô, ra sức kéo.
Có vẻ bàn tay giơ lên định chạm vào lưng cô ban nãy của anh chỉ là hành động ga lăng, muốn chăm sóc cô khi cô khó chịu, giờ cô đã ổn, bản năng tấn công của anh cũng quay trở lại, một vài động chạm nho nhỏ về mặt thể xác lại tiếp tục, hơn nữa còn vô cùng hiên ngang. Điều thần kỳ hơn là, cô không phản kháng, cũng không cảm thấy bị xúc phạm.
“Đừng động đậy.”
Lòng bàn tay anh hé mở, buông tay cô ra, sau đó đổi hướng, bàn tay ấm áp chạm vào mu bàn tay cô, từ eo bàn tay tới cánh tay… Thật sự kỳ lạ, Hề Việt không nhìn ra chút mập mờ nào từ ánh mắt Trì Tiêu, ngược lại còn nhìn thấy sự quyết tâm, nghiêm túc như đang nghiên cứu. Lòng bàn tay anh lớn hơn tay cô nhiều, nó khẽ khàng nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của cô, nhẹ nhàng như bông, ngón trỏ và ngón giữa đan cài, sau đó khoá chặt lại, ước lượng qua.
…
Hề Việt không hiểu anh đang làm gì.
Chẳng mấy chốc Trì Tiêu đã buông tay.
Ok.
Đèn xanh đã biến thành đèn đỏ.
Họ đôi co không dứt, cứ thế bỏ lỡ cơ hội qua đường.
Khi đứng bên đường đợi đèn giao thông, Trì Tiêu vẫn mang dáng vẻ nhàn nhã, ung dung, nhưng anh không nói gì nữa, chỉ nhìn con đường đối diện, không biết đang nghĩ gì.
Một góc đường thấm ướt chìm vào khoảng tĩnh lặng kỳ lạ.
Hề Việt càng bực bội hơn, trong đầu là một mối bòng bong.
Cô rất muốn cong tay lại cọ vào áo sơ mi của Trì Tiêu, bởi vì cảm giác động chạm vừa nãy anh nắm vào vô cùng mãnh liệt. Cô muốn thoát ra nhưng không có cách nào xoay sở.
Cánh tay Trì Tiêu rủ bên người, tay cô cũng vậy.
Họ đứng rất gần nhau.
Hơi thở của Trì Tiêu gần như dính vào cô, bao vây lấy cô, như bầu không khí ướt át sau cơn mưa. Hề Việt mím chặt môi, ngẩng đầu nhìn Trì Tiêu. Trì Tiêu nhận ra nên cũng nhìn cô, bốn mắt chạm nhau, Trì Tiêu nhìn sang chỗ khác, tay sờ mũi.
Hình người trên đèn giao thông phía sau vẫn chưa sáng lên.
Cảm nhận lúc này của Hề Việt trái ngược hoàn toàn so với ban nãy. Cô cảm thấy sự giày vò về tinh thần một khi phát tác sẽ không hề kém cạnh cơ thể, điều khác biệt là khi ở cạnh Trì Tiêu, thứ cô cảm nhận được không phải đau đớn mà là ngứa, cảm giác như nước đang đọng lại trên da.
“Tôi nhắc lại lần nữa, đừng nhìn tôi như vậy.” Khi nói câu này, Trì Tiêu vẫn nhìn con đường đối diện, không thấy được biểu cảm của anh, nhưng từ giọng điệu có thể đoán được chắc anh đang cười.
“Anh bớt vừa ăn cắp vừa la làng lại đi.” Cô nói.
Cuối cùng đèn đỏ đã chuyển sang xanh, họ đi về phía trước, vừa hay có chiếc xe điện lướt qua, Trì Tiêu kéo lấy cánh tay cô, giúp cô né được một màn.
Vẫn là vị trí ban nãy. Hề Việt cũng không biết có phải ảo giác của mình không, cảm giác khi ngón tay Trì Tiêu chạm vào đã trở nên lạnh lẽo như băng.
“Ừm, đều tại tôi cả.” Anh cười: “Tôi là kẻ đầu xỏ, đều là lỗi của tôi.”
Cổ họng Hề Việt như dính lại, nói không nên lời.
…
Quá đáng rồi.
Cô cảm thấy mình thật sự càng cố gắng càng bất hạnh, càng muốn kiểm soát toàn cục lại càng lực bất tòng tâm. Hình người tí hon liên tục chuyển động trên đèn giao thông khiến lòng người càng thêm hỗn loạn. Nụ cười của Trì Tiêu quá rõ ràng, cũng quá vô tình, tựa như một lưỡi dao, cắt cô ra thành từng mảnh rồi đặt trước mặt cô, vạch mí mắt cô ra, ép cô phải nhìn thật rõ.
Nhìn thấy chưa? Thừa nhận đi, có lẽ cô không hề muốn kiểm soát nó.
Thật ra cô đang vui vẻ đắm chìm trong đó.