Hành lang khách sạn rất yên tĩnh, ánh đèn trên trần nhà chiếu xuống, người đứng trong hành lang có vẻ mặt dịu dàng, ý cười nồng đậm, chiều cao và ngũ quan xuất chúng, còn có cánh tay rắn chắc đưa tới trước mặt cô…
Hai người nhìn nhau hồi lâu, Hề Việt cảm thấy đu đủ chua và bia không còn đánh nhau trong dạ dày cô nữa.
Cô không muốn ợ hơi, nhưng dư âm của cồn đã có chỗ trốn mới, lượn lờ qua lại trong não cô.
Điều khiến người khác đứng ngồi không yên nhất là câu nói nửa vời của Trì Tiêu.
Trừ phi cái gì?
Nếu đây là đề bài điền vào chỗ trống, cô đã biết đại khái nửa câu sau nên điền gì.
Đương nhiên anh cũng biết, nhưng anh sẽ không chủ động điền vào, hiển nhiên cô cũng sẽ không.
Sau khi nhìn nhau hồi lâu, Trì Tiên vẫn buông tay trước, còn thuận thế đưa túi đồ cho cô: “Cướp cái gì? Vốn dĩ mang tới cho cô mà, ăn được bao nhiêu thì ăn, tôi toàn chọn đồ cô thích ăn đấy.”
Hề Việt cảm thấy quá lãng phí. Cô mở túi ra xem đồ ăn bên trong, cuối cùng cô chỉ giữ lại một phần món chay trộn nhìn có vẻ sẽ giải rượu, phần còn lại đưa hết cho Trì Tiêu. Cô còn mời Trì Tiêu một ít đu đủ chua.
Trì Tiêu giơ tay từ chối một cách quả quyết.
Hề Việt ôm lọ thuỷ tinh, sầu não: “Tôi còn không tặng nổi sao?”
“Ừ, cô tự thưởng thức hết đi.” Trì Tiêu nhìn phòng cô một lượt, dặn dò: “Uống ít thôi.”
“OK.”
…
Hề Việt cũng chỉ uống được mấy lon là cùng, chắc chắn cô sẽ không uống nhiều, hơn nữa cô không thích uống rượu với người khác, một mình là tốt nhất. Giống như vừa nãy, cô ngồi một mình trước cửa sổ, tiếng TV làm nền, gió đêm khuya thanh vắng, cảm giác lục phủ ngũ tạng đều mãn nguyện tới tột độ.
Hề Việt đóng cửa lại, đi tới trước cửa sổ, cúi người nhặt lon rỗng dưới sàn lên vứt vào thùng rác.
Trì Tiêu vừa về tới phòng đã gửi tin nhắn cho cô, hỏi lịch trình ngày mai của cô.
Hề Việt ngồi trước cửa sổ, chống cằm do dự nhìn giao diện cuộc trò chuyện, cuối cùng quyết định nói dối, nói mình hơi mệt, phải nghỉ ngơi vài ngày, không có kế hoạch gì, cô tính ngày nào cũng ngủ tới khi tự tỉnh, ra ngoài thì tuỳ duyên vậy.
Ẩn ý cô không nói ra là: Ông chủ Trì, anh làm việc của anh đi, đừng xoay quanh tôi nữa, anh nhiệt tình hiếu khách quá rồi đấy, tôi hơi bất an.
Trì Tiêu trả lời lại rất nhanh, chỉ vỏn vẹn một chữ: “Ừ.”
Hề Việt nhìn chằm chằm chữ này hồi lâu tưởng tượng trong căn phòng cách vách, Trì Tiêu trả lời tin nhắn cô với tâm trạng thế nào, dáng vẻ ra sao?
Nhanh vậy ư?
Cuối cùng cô vứt điện thoại lên giường.
Số bia còn lại cô cũng không buồn uống nữa.
Cơn gió mang theo hơi nóng ẩm cuốn bay rèm cửa, phần phật vào cánh cửa, Hề Việt vén rèm ra, chợt cảm thấy vô cùng bực bội. Cô đứng thẳng dậy, đóng cửa sổ lại.
…
Trời đã nổi gió thì có lẽ cơn giông sẽ không còn xa.
Quả nhiên, tối đó trời đổ mưa, ngoài cửa sổ mưa rơi lất phất. Hề Việt ngủ không sâu, giữa chừng có tỉnh lại một lần, cô mơ màng nghĩ, nói bâng quơ nào ngờ lại ứng nghiệm, ngày mai khả năng cao không ra ngoài được nữa.
Sáng ngày hôm sau, khi Hề Việt tỉnh lại thì mưa đã tạnh, bầu trời vẫn xám xịt, mây ùn ùn từng đám.
Trong những ngày tới Vân Nam, Hề Việt dần thích nghi với kiểu thời tiết này, cô không lấy làm lạ, điều này có nghĩa cả ngày hôm nay đều mưa going.
Chi bằng mưa to một trận đi, ít nhất mưa xong trời sẽ hửng nắng.
Kiểu mưa lất phất không đầu không đuôi này khiến người ta vô cùng bực bội.
Hề Việt nhìn ra ngoài cửa sổ, thầm thở dài ngao ngán, cô xem qua điện thoại, không có tin nhắn mới nào, sau đó lại ném điện thoại qua một bên.
Cô ngây ngốc lúc lâu rồi xuống giường, đánh răng rửa mặt.
Lúc này điện thoại đổ chuông, Hề Việt vứt bàn chải đánh răng đi, miệng đầy bọt kem đánh răng, rảo bước đi tới cầm điện thoại lên xem, là La Dao.
La Dao nói, hôm nay cô ấy được nghỉ đảo ca, hỏi Hề Việt muốn đi đâu chơi, cô ấy có thể đi cùng, còn nhắc nhở Hề Việt phải mang theo ô.
Hề Việt đoán thời tiết hôm nay ra ngoài chắc cũng rất vất vả, tưởng tượng tới cảnh mưa phùn ướt nhẹp người cô đã thấy khó chịu, sau khi suy nghĩ giây lát cô bèn hỏi La Dao, cô có biết gì về phỉ thuý không? Có biết chỗ nào bán phỉ thuý ổn không?
La Dao lập tức gọi cho cô, hỏi: “Cô muốn mua phỉ thuý?”
Hề Việt nói mình hơi tò mò. Cô chưa bao giờ đeo trang sức làm từ ngọc, khi xem review cô có thấy chợ phỉ thuý của Thuỵ Lệ rất lớn nên muốn đến xem.
Cô còn nhìn thấy có chỗ giao dịch chỉ làm vào buổi tối, trong sảnh cực rộng, còn không bật đèn, hàng nghìn sạp bán, khách hàng ai ai cũng cầm đèn pin, chủ yếu là để soi sáng phỉ thuý, tiện cho việc nhìn rõ chất lượng ngọc.
Dòng người chen chúc tấp nập, ánh đèn pin lấp loé nơi nơi, tựa như vô vàn vì sao trong dải ngân hà tăm tối.
Còn có cả những sạp hàng đá nguyên khối, phải có kinh nghiệm, mắt nhìn hơn. Hề Việt không hào hứng với việc cược đá một bước lên tiên hai bước xuống chó, cô nhát gan nên không dám mạo hiểm. Tuy nhiên mua món đồ trang sức làm kỷ niệm thì vẫn được, nếu có người dẫn đường thì càng tốt.
Nói tới đây, La Dao bật cười, nói: Quả nhiên, ông trời cho cô vào ở tại khách sạn này, để chúng ta quen nhau là có lý do.
“Mẹ nuôi tôi làm trong ngành này, là chuyên gia luôn đấy, tôi đưa cô đi.”
Hề Việt ngại ngùng, cô khéo léo nói dự toán của mình không nhiều, chắc chỉ… mấy nghìn tệ?
La Dao cười: “Đủ rồi! Mọi người đều là người bình thường cả, tiền của ai cũng không phải cây đa lá mít, mua món trang sức đeo chơi chơi thôi mà, cô yên tâm, mẹ nuôi tôi sẽ không lừa cô đâu.”
Cứ như vậy, Hề Việt đi theo La Dao tới một chợ phỉ thuý thành phẩm ở Thuỵ Lệ, cũng gặp mẹ nuôi của La Dao. Bà để tóc ngắn, khí chất ngời ngời, dưới sự giới thiệu của La Dao, Hề Việt gọi bà là cô Ôn.
“Mẹ nuôi tôi làm trong ngành phỉ thuý nhiều năm rồi, khi còn trẻ bà là bậc thầy chạm khắc, giỏi lắm luôn.”
Khi gặp mặt, cô Ôn đang tính tiền, máy tính vang lên từng tiếng bộp bộp.
Mặc dù không phải mẹ con ruột có quan hệ huyết thống, nhưng Hề Việt cảm thấy cô Ôn và La Dao hơi giống nhau, có thể nói là phong thái hiên ngang, mạnh mẽ. Cũng có thể nói là Trương Phi* dũng mãnh, từng cử chỉ hành động đều không che giấu được vẻ hừng hực đó. Nhưng suy cho cùng cô Ôn cũng có tuổi tác, trải nghiệm làm bước đệm, lại làm trong ngành liên quan, hai tay vừa chạm vào phỉ thuý đã biết thực hư thế nào.
*Là nhân vật trong Tam Quốc diễn nghĩa, có tính tình nóng nảy, bộc trực.
Cuối cùng Hề Việt chọn một chiếc vòng trong cửa hàng của cô Ôn, ánh sáng trắng xinh tươi, là món đồ hợp mắt lại hợp dự toán nhất, miệng vòng có điểm chưa ổn lắm nhưng vẫn chấp nhận được. Hề Việt bỏ ra ba nghìn tệ đổi lấy món trang sức phỉ thuý đầu tiên trong cuộc đời.
Trong lúc tán gẫu đợi giấy giám định, cô Ôn nói: “Đeo phỉ thuý tốt lắm, tu tâm dưỡng tính đấy.”
La Dao ở bên xen vào: “Đúng vậy, từ nhỏ tôi đã nghe mọi người nói vậy. Vòng này tôi đeo lâu lắm rồi, cũng không thấy tính cách có gì thay đổi, lúc cần gấp tình tính nóng nảy vẫn có thể bình tĩnh được.”
Nói rồi cô ấy sờ vào khuyên tai hình hồ lô trên tai cô Ôn: “Con nói đúng không? Mẹ đổi cái này đi, đeo cái này không đẹp gì cả!”
Cô Ôn giơ tay gạt tay La Dao ra, bực tức trừng mắt với cô ấy: “Con ra chỗ khác đi!”
La Dao bá vai Hề Việt, quan sát tai cô, nói: “Cô không có lỗ tai sao?”
Hề Việt sờ vành tai, nói thẳng trước đây có bấm nhưng không giữ gìn, lớn rồi lỗ tai cũng biến mất.
“Tiểu Ngọc kết hôn tôi muốn tặng cô ấy một đôi khuyên tai phỉ thuý… Mẹ, mẹ chọn giúp con một đôi nhé?”
Cô Ôn làm như không nghe thấy, cúi đầu, không tiếp lời.
“Mẹ nhuộm tóc rồi à? Đen quá, không tự nhiên gì cả.” La Dao nhổ một sợi tóc xanh lá cây sau tai mình: “Hay là con đưa mẹ tới tiệm làm tóc con quen, cho mẹ nhuộm màu hot trend nhé? Trông trẻ hẳn ra.”
Cô Ôn tiếp tục giữ im lặng.
“Mẹ mua két bảo hiểm này từ khi nào thế? Không phải cái trước đây à?” La Dao bị bơ cũng không hề nổi giận, chắp tay ra sau lưng, quan sát các sạp hàng xung quanh như vị lãnh đạo từ trên trời rơi xuống đi tuần tra. Cô ấy gõ vào giấy gián siêu to dưới quầy: “Ảnh này không đẹp gì cả, quê quá, mẹ nhìn tiệm nhà người ta kìa… Hả? Kệ này cũng thay mới rồi ư? Sao lại sạch thế?”
Cô Ôn đang chọn hộp đựng trang sức phù hợp cho Hề Việt, cao giọng nói: “Lần trước con tới chỗ mẹ là lúc nào?”
“Con quên rồi.”
“Tết đấy.”
“… Lâu vậy sao?”
“Ừ, giờ con lớn rồi, cánh cứng cáp rồi, không có chuyện gì thì không tới tìm, khi cần nhờ tới mẹ thì gửi tin nhắn Wechat, tới chỗ mẹ làm chuyện của con, làm xong là đi. Khi không cần nhờ vả thì con tự tung tự tác, sống vui vẻ bất cần đời.” Cô Ôn nói ra sự thật với giọng điệu rất đỗi bình tĩnh.
Lúc này La Dao đang quay lưng với cô Ôn, cô ấy không tiếp lời, chỉ quan sát bức tượng con cóc đặt trên kệ, dường như nhìn mãi nhìn mãi con cóc ấy sẽ nhảy đi mất vậy.
“Nuôi con không cần báo đáp, huống hồ mẹ cũng chẳng phải mẹ ruột của con. Đây là số phận của mẹ, mẹ tình nguyện.” Cô Ôn như đang độc thoại: “Nhưng có lúc mẹ cũng chạnh lòng, trên đời này chỉ có con cái hận bố mẹ chứ nào có bố mẹ hận con cái.”
Bốp.
Tiếng động lạ vang lên.
Có thứ gì đó rơi xuống đất, làm Hề Việt toát mồ hôi lạnh. Nỗi sợ duy nhất là miếng phỉ thuý nào đó rơi vỡ, cô kiễng chân nhìn, cũng may cũng may, là La Dao bất cẩn làm rơi máy tính.
Cô ấy cúi người nhặt máy tính lên, thổi lớp bụi bám vào rồi đặt ra chỗ khác. La Dao nhìn chằm chằm vòng tay trong tủ, không biết đang nghĩ gì.
Cô Ôn nói tiếp: “Con không muốn quay lại cũng được, sau này nếu có gặp khó khăn gì thì về nói một tiếp, mẹ sẽ không bỏ mặc con.”
Lần này dường như Hề Việt đã thấy La Dao nhíu mày, có vẻ không muốn nghe cô Ôn càm ràm thêm.
Trực giác mách bảo, quan hệ của cặp mẹ con này hơi kỳ lạ. Không biết sao nữa, nhìn họ có vẻ hoà hợp, nhưng từng lời nói cử chỉ đều như giương cung bạt kiếm.
Chuyện gì vậy?
Cô Ôn đã nói xong, giờ tới lượt La Dao sẵn sàng đáp trả. Cô ấy đi tới chỗ họ, khoác tay Hề Việt: “Tiểu Ngọc sắp cử hành hôn lễ rồi, cô cũng đi chứ?”
“Đi chứ.”
Hề Việt không hiểu gì.
Không phải nói trước đó rồi sao?
“Có phải tôi chưa nói với cô, Tiểu Ngọc và chồng tương lai của cô ấy là bạn từ thuở nhỏ, tình cảm rất tốt không?”
Mặc dù hoang mang nhưng Hề Việt vẫn tiếp lời: “Thật sao? Vậy khó kiếm lắm đấy.”
“Đúng thế, tình cảm hai người họ tốt lắm, hơn nữa điều hiếm có nhất là bố mẹ hai bên còn vô cùng ủng hổ, nhất là bố mẹ Tiểu Ngọc. Họ tin vào mắt nhìn của con gái mình, lần đầu tiên bạn trai Tiểu Ngọc tới nhà ra mắt, bởi vì phong tục của các dân tộc thiểu số không giống nhau nên xảy ra vài hiểu lầm, nhưng bố mẹ Tiểu Ngọc vẫn bao dung, thấu hiểu. Tiểu Ngọc kết hôn, họ cho Tiểu Ngọc mấy trăm nghìn tệ* của hồi môn, còn có một chiếc xe, bố mẹ vô cùng hào phóng. Còn nữa…”
*Khoảng mấy tỷ VND.
…Bốp.
Lại có tiếng động vang lên.
Hề Việt còn chưa hoàn hồn lại đã bị doạ sợ, người run cầm cập.
Người làm đổ đồ là cô Ôn, bà đang sắp xếp lại hàng hoá thì nghe thấy La Dao kể chuyện, không biết câu nào nói trúng tim đen, máy làm việc cầm trong tay cứ thế rơi vào trong thùng giấy.
La Dao không nói nữa, nhưng cũng không quay đầu nhìn, làm như không nghe thấy sự giận dữ của cô Ôn. Cô ấy mặc kệ, quay đầu nói với Hề Việt: “Cô xem, đôi khuyên tai này có đẹp không? Có sắc tím xanh luôn này…”
Như vậy Hề Việt càng khẳng định hơn, cặp mẹ con này nhìn thì hoà thuận, trên thực tế chắc chắn có chuyện gì đó, có lẽ mâu thuẫn cũng khá nhiều, nhưng cô không dám xen vào.
Sau khi lấy được giấy giám định, cô Ôn dặn Hề Việt những điều cần chú ý, còn tặng cô hộp trang sức và lọ xịt vệ sinh.
Hề Việt nói cảm ơn.
Cô Ôn nói, đứa bé Ngoan, không cần khách sáo, là cô nên cảm ơn cháu vì đã tới ủng hộ mới phải. Sau đó bà nói với Ôn Dao: “Con đưa bạn đi ăn đi, tiền sinh hoạt tháng này còn không? Không đủ thì mẹ cho, mẹ chưa bao giờ keo kiệt với con, đừng nói là mấy trăm nghìn tệ, tới khi mẹ mất rồi, cửa hàng này, tài sản tích góp của mẹ, tất cả đều là của con, nhưng bảo mẹ cho người khác thì không thể…”
La Dao có vẻ như không nhịn được nữa, quay lại gào lên: “Được rồi! Con không nên tới mới phải!”
Sau đó cô kéo tay Hề Việt, tức tối rời khỏi cửa hàng.
Hề Việt bị kéo đi, không dám ho he tiếng nào.
Tới khi rời khỏi khu chợ, cơn mưa lại bắt đầu ập tới.
La Dao ôm một bụng tức, mãi vẫn không bình tĩnh lại được. Hề Việt đứng với cô ấy giây lát thì bị cô ấy nhét ô vào tay: “Cô về trước đi.”
Hề Việt lo lắng: “Cô thì sao? Không đi với tôi sao?”
La Dao không nhìn cô, khoé mắt đỏ ửng: “Tôi không về.”
Mấy giây sau, cô ấy nhấc chân như định quay lại cửa hàng: “Không được, tôi phải đi hỏi bà ấy có ý gì…”
Bà ấy hiển nhiên là chỉ cô Ôn.
Hề Việt sợ phát khiếp, sợ hai người họ thật sự sẽ tranh cãi. Thật ra cô cũng không tìm ra được đầu mối trong cuộc trò chuyện ban nãy, không nhìn ra được ai gợi chuyện trước, đẩy mâu thuẫn lên đầu sóng ngọn gió, nhưng cô biết chắc chắn không thể để La Dao quay lại.
Cô không cả che ô, chạy tới ôm eo La Dao, khổ nỗi sức lực La Dao quá lớn, khiến cô cũng bị kéo đi theo…
Trời ơi…
Lần này tới lượt Hề Việt sắp khóc rồi.
Cô vừa keo vừa lôi cô ấy từ phía sau, nghĩ nhất định phải kiểm soát được cục diện, nhưng lo được cái này lại mất cái kia, khi cô và La Dao lôi kéo, vòng trên tay bất cẩn bị hất văng.
Bốp.
Đây là tiếng động thứ ba Hề Việt nghe được trong hôm nay.
Chiếc vòng vừa mua, còn chưa đi hết chợ đã trở thành mấy mảnh vụn dưới đất.
Hai người đều ngây ngốc.
Lí trí Hề Việt không thể quay về được, lúc này điều cô nghĩ là: Lẽ nào vì tối qua mình nói hôm nay không ra ngoài, lời nói dối đã phản tác dụng rồi sao? Có phải dạo gần đây cô đen quá, số đã định sẽ mất tiền không? Hay là ngọc có linh khí, cô không hợp đeo phỉ thuý?
Bỗng dưng vô vàn suy nghĩ đều ùa tới.
La Dao cũng giật mình, sững sờ tại chỗ. Khi hoàn hồn lại, cô ấy vội xin lỗi Hề Dao: “Xin lỗi cô, đều tại tôi cả.”
Sau đó cô ấy kéo tay cô: “Đi, quay về, mua cái khác, tôi đền cho cô.”
Đương nhiên Hề Việt không thể để La Dao quay về đó, cô chỉ có thể an ủi La Dao, cũng như an ủi mình: “Không sao, không sao, đổ vỡ đổi lấy bình an, có lẽ hôm nay tôi hơi đen chút thôi… Chúng ta rời khỏi đây trước đã, có được không?”
La Dao tự thấy áy náy, cô nhặt mảnh vụn chiếc vòng lên, sau đó cúi đầu, không dám đôi co thêm, mặc cho Hề Việt kéo mình rời khỏi nơi này.
…
Họ vốn muốn tìm nơi ăn tối, nhưng tâm trạng cả hai đều không tốt, cuối cùng Hề Việt quyết định về khách sạn, tới phòng mình nói chuyện.
Khi đi qua phòng Trì Tiêu, Hề Việt hơi sững lại, bên trong rất yên tĩnh, có lẽ hôm nay Trì Tiêu ra ngoài làm việc nên chưa quay về.
Cô lấy giấy bọc vòng phỉ thuý lại, chụp kết cục bi thảm gửi cho Trì Tiêu, đính kèm nhãn dãn đau lòng.
Trì Tiêu vẫn không trả lời.
Trong phòng vẫn còn đồ ăn vặt và bia mua ở cửa hàng tiện lợi, giờ nó đã tìm được chủ nhân, La Dao suy sụp tinh thần, đang muốn tìm chút men.
Hề Việt không uống cùng, trạng thái hôm nay của cô không giống hôm qua, cô cảm thấy khi tâm trạng không tốt mà uống đồ có cồn sẽ rất nhạt nhẽo.
Cuối cùng La Dao một mình giải quyết hết.
Hai người ngồi đối diện trước cửa sổ, một người uống một người nhìn.
Hề Việt lặng lẽ lấy đu đủ chua ra, mở nắp lọ, đẩy tới trước mặt, ra hiệu cho La Dao, cầu xin cô đấy, mau giúp tôi chút đi.
Tửu lượng của con gái Vân Nam khỏi phải nói. Ba lon bia còn sót lại uống cùng đu đủ chua, chẳng mấy chốc đã sạch bóng. Phiền muộn qua đi, khát khao bộc bạch ùa tới, La Dao kiên quyết kể cho Hề Việt nghe nguyên nhân cô và cô Ôn tranh cãi.
Hề Việt nói ra thắc mắc lớn nhất trong long: “Không phải cô nhận cô Ôn là mẹ nuôi sao? Tại sao…”
Tại sao lại không chút nể nang như vậy?
Trong nhận thức của Hề Việt, con người là một thứ rất kỳ lạ, mối quan hệ càng thân thiết mới càng không che giấu hỉ nộ ái ố, nếu xa cách một chút sẽ tự động kiềm chề cảm xúc. Cô và bố mẹ hầu như rất ít khi tranh cãi, số lần ở cạnh nhau ít ỏi đều khá hài hoà, ngược lại, với người dì đồng hành với cô từ nhỏ, hai người có gì nói đó, không kiêng kỵ gì, cãi nhau, chiến tranh lạnh là chuyện cơm bữa.
“Ồ.” La Dao bỏ một miếng đu đủ chua vào miệng: “Từ khi tôi còn rất nhỏ mẹ tôi đã qua đời, cô Ôn là bạn tốt nhất của mẹ tôi. Bà chưa từng kết hôn, không có con cái, chỉ có tôi, vậy nên bà cũng giống như mẹ ruột tôi vậy.”
Hề Việt hiểu ra, gật đầu, nói vậy mọi chuyện cũng dần có lí rồi.
“Vậy những lời chiều nay cô nói…” Hề Việt chắt lọc từ ngữ: “Tại sao hai người lại cãi nhau?”
La Dao nhìn ra ngoài cửa sổ: “Thật ra năm nay tôi vốn cũng định kết hôn, mẹ tôi không đồng ý. Bà chê bạn trai tôi nhà nghèo, còn tới nhà anh ấy náo loạn một trận, sau đó chúng tôi chia tay.”
“Hả?” Lượng thông tin hơi lớn, Hề Việt chưa kịp phản ứng lại.
“Đúng là vậy đó.”
Khoé miệng La Dao sụp xuống, vẻ mặt méo mó.
Hề Việt biết chắc chắn còn có chuyện gì đó. Bố mẹ suy nghĩ cho con cái, chia rẽ uyên ương chắc chắn phải có lí do sâu xa hơn, chỉ riêng chuyện này sẽ không tạo ra khoảng cách xa với con cái như vậy.
Cô nghĩ La Dao sẽ kể tiếp, nào ngờ La Dao chỉ há miệng, tiếng phát ra là một tràng tiếng gào khóc.
“…”
Hề Việt vội vàng đứng dậy.
Trường hợp này cô cũng hết cách, đối diện với La Dao khóc nức nở, cô đứng không được, ngồi cũng không xong. Cô muốn vỗ vai La Dao nhưng lại phát hiện La Dao khóc càng to hơn.
Cô xoay 360 độ trước cửa sổ, chân lúng túng, không biết nên làm gì.
Cuối cùng cô chỉ đành lấy khăn giấy nhét vào tay La Dao.
Như vậy vẫn chưa hết, cục diện càng hỗn loạn sẽ càng có người tới làm loạn thêm.
Khi tiếng gõ cửa phòng vang lên, tiếng khóc của La Dao không hề giảm đi, Hề Việt vẫn đang lúng túng không biết làm sao.
Cô cứ ngỡ mình đã làm ồn tới hàng xóm kế bên nên vội đi ra mở cửa, nào ngờ lại thấy Trì Tiêu.
“Cô sao thế? Không trả lời tin nhắn là sao?”
Vẻ mặt Trì Tiêu lập tức thay đổi, xác nhận tiếng khóc vang trời đó không phải của Hề Việt, anh liền thở phào nhẹ nhõm.
Anh tính nhìn vào trong nhưng bị Hề Việt đẩy bả vai, đuổi về cửa phòng mình.
“Ai đấy?” Trì Tiêu ngạc nhiên: “Tôi vừa về đã nghe thấy có người khóc, còn tưởng vòng tay cô vỡ nên khóc như vậy, đúng là có tiền đồ gớm.”
Giờ phút này Hề Việt vô cùng bực bội, cô không muốn nói nhiều với Trì Tiêu nên đuổi thẳng anh về.
Trong phòng tiếng khóc vẫn không thuyên giảm.
Hề Việt thật sự bó tay, chỉ đành xoa lưng La Dao, đợi cô ấy bình tĩnh lại rồi ngồi bên giường lặng lẽ chờ đợi.
Cô nhớ Trì Tiêu nói cô không trả lời tin nhắn nên lấy điện thoại ra xem, quả nhiên có tin nhắn chưa đọc.
Mấy chữ ông chủ Trì toát lên vẻ hống hách lại giàu có, anh trả lời lại bức ảnh vòng tay vỡ, nửa tiếng trước đã trả lời lại cô: “Cái cũ không đi cái mới không tới.”
Hề Việt cạn lời, trả lời: “Đây là cái mới đấy! Chiều tôi vừa mới mua xong.”
Sau đó cô oán trách anh: “Quen nhau bao ngày vậy, anh thấy tôi đeo vòng tay bao giờ chưa? Anh chưa bao giờ để ý đến sao?”
Trì Tiêu nhắn lại ngay lập tức: “Tôi còn chưa đủ để ý đến cô sao??”
Hề Việt nghẹn lại, không biết nên trả lời sao.
Đối phương đang soạn tin nhắn.
“Khi ở cạnh cô không thể quá phân tâm được, có rất nhiều thứ không chú ý tới.” Thái độ Trì Tiêu vô cùng tốt: “Sau này tôi sẽ thay đổi.”
Kèm theo đó là emoji cung kính.
“…”
Hề Việt biết khi bạn bè khóc thì cô không nên cười, như vậy ngứa đòn quá, nhưng cô không nhịn được.
Cô nhìn câu trả lời của Trì Tiêu, ra sức hít thật sâu, mím môi, kiềm chế khoé môi đang cong lên, nhưng tất cả vẫn không có tác dụng. Cô chỉ đành ôm gối, vùi mặt vào trong.
Giường như vòng vỡ rồi cũng không sao, hạt giống và sắc màu trong giấc mộng dịu dàng của ngọc phỉ thuý đã dần thành hình, tựa như mây mù sương khói che phủ trái tim cô, thành công mê hoặc lấy cô.
Như vậy là tốt sao?