Trên đường tới chùa Tổng Phật, Hề Việt có một vài suy ngẫm.
Để xua tan bi thương, giải toả áp lực, một người đi sẽ tốt hơn hai người, bởi vì không cần phải để ý tới người khác, vậy nên sẽ tự do, thoải mái hơn.
Nhưng nếu điều kiện là chuyến đi vui vẻ thì có vẻ hai người sẽ tốt hơn một người, nguyên nhân cũng rất đơn giản, vì có người để chia sẻ.
Hề Việt chưa bao giờ có cách lí giải thứ hai về chặng hành trình đến Vân Nam. Nhưng hôm nay, cô và Trì Tiêu cùng lái xe l*n đ*nh núi, trên đường, cô chợt cảm thấy vui vẻ, niềm vui đã lâu không có được.
Đây là cảm xúc mãnh liệt lại giản đơn. Nó dứt khoát, vang vọng, không rườm rà, không cần mở đầu dài dòng, cũng không cần bận tâm, lưu luyến. Vào khoảnh khắc nào đó, hạt bụi nhỏ li ti trong không khí khi tia nắng chiếu xuống, sau đó vượt qua cột trụ đỏ đỉnh vàng trên chùa, cuối cùng tích tụ lại thành ngọn đuốc mãnh liệt, không ai nhìn thẳng vào được trên đỉnh tháp Phật, giây phút ấy, ngọn lửa cũng bùng lên dữ dội.
Đúng vậy, ngọn lửa đó mang tên niềm vui.
Hề Việt nghĩ lại những ngày ở Đằng Xung, cô cũng tới vô số địa điểm, để lại rất nhiều bức ảnh hoặc lời nhắn. Nhưng có lẽ chuyến du lịch chỉ vừa mới bắt đầu, cô vẫn chưa chuyển trạng thái của bản thân sang vị trí phù hợp, cộng thêm cơn mưa kéo dài của Đằng Xung như chảy vào trong cơ thể, chảy tới từng dây thần kinh, đốt xương của cô, khiến cô luôn cảm thấy mọi thứ đều không quá chân thực.
Thuỵ Lệ cũng mưa nhiều, nhưng chưa bao giờ là kẻ địch của ánh dương. Tất giặt xong phơi rất nhanh, chút bức bối, lưỡng lự trong lòng dường như cũng được phơi khô vô cùng dễ dàng.
Khi tới chùa, phải một lúc nữa mới tới thời khắc hoàng hôn mà Hề Việt muốn xem. Cô tới cung điện vua người Thái trước để ngắm nhìn tháp vàng, khi đặt chân lên đài quan sát đã có kha khá du khách đứng đợi.
Chùa Tổng Phật là điểm du lịch, cũng là một ngôi trường Phật giáo, có nhà sư đi đi lại lại ở đó.
Hề Việt không biết gì về văn hoá tôn giáo. Lần trước đi chùa là hai năm trước, cô và bạn xếp hàng hai tiếng để tới chùa Ung Hoà xin vòng tay. Khi quỳ trước đại điện, đầu óc cô trống rỗng, không nghĩ ra nên khấn cầu điều gì, cuối cùng chỉ thầm nghĩ, xin Phật Tổ hãy cho con phát tài.
Bây giờ nghĩ lại đúng là nực cười. Mỗi tháng cô đều đi cùng một tuyến tàu điện ngầm của cùng một thành phố, cầm phiếu lương với con số cố định, cũng không mua vé số, nào có cơ hội phát tài. Nếu thật sự có Phật Tổ, có lẽ ngài sẽ chửi cô. Cô gái này ngay cả việc cầu nguyện cũng qua loa, đối phó như vậy, có muốn tác thành cũng khó!
Hề Việt đứng trên đài quan sát, hoang mang nhìn sông Thuỵ Lệ phía xa xa, ánh chiều tà rơi xuống mặt nước, tựa như tấm sa tanh đang nhảy múa, vừa rực rỡ lại thanh thoát.
Balo cô để trên xe, lúc này vừa nóng lại vừa khát, vậy nên cô vô cùng nhung nhớ nửa chai nước khoáng trong balo.
Trì Tiêu phát giác ra động tác mím môi liên tục của cô, anh liền quay lại chỗ để xe. Hề Việt chỉ mải quay ngang điện thoại, tìm góc máy đẹp trong dòng người xô bồ, khi nhớ tới người bên cạnh, Trì Tiêu đã quay trở lại.
Anh đưa chai nước lọc cho cô.
Chỉ có một chai nên Hề Việt cũng không nhường được, Trì Tiêu cũng không cần uống, anh có cách hạ nhiệt của riêng mình: Hề Việt thấy anh lấy một viên kẹo bạc hà trong túi quần ra, bóc vỏ bỏ vào miệng, nhai rộp rộp.
Hề Việt nghiêm túc nhìn góc nghiêng mặt anh, đường cong khi nhai tạo nên khuôn cằm rõ nét, đôi mắt híp lại nhìn xa xăm, sống mũi thẳng, còn có chút mồ hôi lấp lánh trên góc trán… Trì Tiêu nhìn về phía trước, cô lại vội vã nhìn ra chỗ khác.
“Nhìn tôi làm gì?” Trì Tiêu vừa lên tiếng, mùi hương bạc hà mát lạnh càng rõ rệt hơn.
“Nhìn thì làm sao?” Hề Việt nuốt nước bọt: “Anh là điểm du lịch à? Nhìn còn thu phí chắc?”
“Cái cô này, lúc nào cũng nói mãi nói mãi rồi nói linh tinh.” Trì Tiêu ngẩng đầu, nhìn dòng sông với ánh chiều tà huy hoàng phía xa: “Thích nhìn thì nhìn thôi, muốn nhìn bao lâu cũng được.”
Hề Việt quay mặt qua chỗ khác, bĩu môi, hít sâu, sau đó một ngụm uống hơn nửa chai nước.
Cô phát hiện ra điểm bất thường, đó là khi cô và Trì Tiêu ở cạnh nhau, bầu không khí giữa hai người có hơi kỳ quái.
Cô không biết bắt đầu từ khi nào, cũng vì tới hôm nay đã không thể nào kiểm soát được nữa, nhưng cô có thể phân biệt những khoảnh khắc không giống bình thường. Ví dụ như vừa nãy trước khi xuất phát, trong không gian xe chật hẹp, câu nói đùa người tốt người xấu của Trì Tiêu, còn khi anh chỉ mặt cô, ngón tay vô tình lướt qua chóp mũi cô… Những hành động và lời nói thản nhiên này vô hình đẩy bầu không khí đi theo hướng kỳ lạ.
Cả hai đều không còn là trẻ con, hơn nữa cơ thể và cảm xúc là thành thật nhất. Chuyến du lịch vui vẻ, tại nơi đất khách quê người lãng mạn, người bạn khác giới mới quen nhưng có ấn tượng tốt… Hề Việt biết nếu mặc kệ cứ để bàn tay ấy đẩy cô và Trì Tiêu đi tiếp, cuối cùng nơi họ tới có lẽ sẽ là cái gì đó.
Nhưng cô không muốn như vậy.
Nó không nằm trong kế hoạch của cô.
Cô thấy, có lẽ nên thử là người dừng lại.
Trì Tiêu nhìn có vẻ cũng suy nghĩ giống cô, bởi vì anh là người không chịu được sự im lặng này trước, thế là lên tiếng phá vỡ nó: “Cùng là một mặt trời, ngắm ở Đằng Xung và Thuỵ Lệ lại mang tới cảm giác khác nhau.”
Hề Việt thở hắt, bả vai trùng xuống.
Cô phụ hoạ theo lời Trì Tiêu, phát biểu cảm nhận của du khách với phong cảnh trước mắt, bày tỏ sự đồng tình: “Đúng vậy, để mà so sánh mặt trời mọc và mặt trời lặn thì tôi thích mặt trời lặn hơn.”
Cô quay đầu nhìn Trì Tiêu, hỏi anh, anh biết tại sao không?
Trì Tiêu vô cùng biết điều, cười: “Còn có thể vì sao nữa? Mặt trời mọc là phải ra ngoài làm trâu làm ngựa, mặt trời lặn là được tan làm về nhà… Cô nói như vậy thì ai đi làm trên đường nhìn thấy mặt trời còn vui nổi chứ?”
Hề Việt không nhịn được cũng cười theo, đúng vậy, chính vì lý do này.
“Mặt trời lặn thoải mái hơn.” Cô không màng hình tượng, giang rộng cánh tây, vươn vai giữa dòng du khách tấp nập. Khi thu tay lại, cô vô tình chạm vào cánh tay Trì Tiêu, vội vàng rút tay về: “Ngắm nhìn quá trình mặt trời lặn xuống núi rất thoải mái, khiến tâm trạng con người trở nên thư thái, nhẹ nhõm, bởi vì họ biết sắp có thể yên tâm nghỉ ngơi rồi.”
Mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ, đây là thói quan từ trước tới nay của loài người. Quy luật trời nắng cày ruộng, trời mưa đọc sách* đã khắc sâu vào gen của người Trung Quốc, phát triển tới thời hiện đại cũng không thoát được.
*Hàm ý thuận theo tự nhiên.
“Vậy công việc của cô đáng để cô đau khổ vậy không?” Trì Tiêu cười hỏi: “Mỗi ngày thân tàn ma dại trông chờ tan ca, vậy thì công việc đó cũng chẳng có ý nghĩa gì, chi bằng đổi việc khác cho lành.”
“Ông chủ Trì! Anh đúng là người có cốt cách làm chủ! Anh chưa làm thuê cho người ta bao giờ sao?” Hề Việt trợn tròn mắt: “Điều này không liên quan gì tới làm ngành gì, mệt là mệt, phiền là phiền, đổi mười nghìn công việc khác cũng như vậy. Tôi cũng rất khâm phục người luôn có tinh thần cầu tiến khi đi làm, giống như những người có năng lượng cao như các anh vậy, còn tôi thì không, tôi không có cách nào khác cả.”
Hề Việt dừng lại giây lát rồi quay mặt đi: “Bỏ đi, nói mấy cái này cũng chẳng có ý nghĩa gì, bây giờ tôi là kẻ vô công rồi nghề, không biết khi nào mới quay lại thị trường việc làm nữa.”
Khi cô nói, ánh chiều tà dần khuất xa.
Hề Việt kéo Hề Việt tới phía sau đài quan sát để lát chụp ảnh.
“Tôi nói cho anh nghe, thật ra tôi rất biết giả vờ. Rõ ràng tôi là người vừa lười vừa không có mục tiêu, còn dễ suy sụp, nhưng tôi không muốn thừa nhận. Tôi vô cùng ghét bản thân như vậy.” Hề Việt rầu rĩ nhìn phía xa: “Trong lòng tôi có một list tiêu chuẩn, coi như đó là tôi của phiên bản hoàn hảo, là kiểu người không có chỗ nào để chê. Tôi mong rằng một ngày nào đó mình sẽ trở nên như vậy, nhưng tôi biết tôi mãi mãi sẽ không trở nên như vậy được.”
“Cụ thể như thế nào? Cô kể tôi nghe xem.”
Kể thì kể.
Hề Việt liệt kê chi tiết từng điều một:
“Tôi hy vọng đầu tiên là mình khoẻ mạnh, bồi bổ cơ thể và thói quen rèn luyện sức khoẻ có quy luật sẽ tạo ra một người khoẻ mạnh, đây là nền tảng cơ bản cho toàn bộ những điều sau đó.”
“Thứ hai, tôi có khả năng học hỏi cao, năng lực chuyên môn tốt, đây bước đệm và sự bồi dưỡng mà gia đình tràn ngập yêu thương cho tôi, giúp tôi có thể học lên cao, đi du học, làm việc, khởi nghiệp, cả quá trình đều thuận buồm xuôi gió, một đường bay lên.”
“Thứ ba, tôi có vẻ ngoài ưa nhìn. Ánh mắt xã hội mà, tôi không thể ngó lơ nó được, cũng không cần tới mức diễm lệ, xinh đẹp tuyệt trần, tôi chỉ mong người khác nhìn tôi là bất giác có ấn tượng tốt là được.”
“Tiếp theo, tôi mong mình là người dũng cảm, tôi có đủ tiền tài, tinh thần sức lực, lòng dũng cảm, để đi du lịch, đi trải nghiệm, đi khắp thế giới, không uổng công tới thế giới này một lần.”
“Cuối cùng, tôi còn muốn có các mối quan hệ thân thiết và thoải mái. Tôi mong mình có vô số bạn bè, bạn của tôi đều tin tưởng tôi, dựa dẫm vào tôi, thích tôi. Nhắc tới tôi, họ sẽ nói, à, Hề Việt hả, cô ấy là người rất tốt, tóm lại không có gì để bàn.”
…
Hề Việt lâng lâng nghĩ.
Đây là Hề Việt “phiên bản hoàn hảo” trong lòng cô.
Ai mà không nằm mơ chứ? Ai mà không có một phiên bản khác của mình? Kiểu người lí tưởng Hề Việt thích vô cùng chi tiết, vô cùng hoàn hảo, nhưng cũng vì vậy nên cô không thể để tay chân mình chuyển nhà hết, nhét vào vỏ bọc hoàn hảo này được. Đừng nói là nhét vào, dựng bên cạnh cũng đã rất khó.
Cho tới hiện tại, cho tới lúc này, cô vẫn là người bình thường không thể bình thường hơn. Không có cơ thể khoẻ mạnh, cũng không phải người quật cường, gia đình không giúp được gì cho cô, học lực bình thường, vẻ ngoài bình thường, vẫn vượt qua được các cửa ải nhưng cũng trầy trật đầy mình.
Cô bị cho thôi việc, mất đi công việc, cô không có tiền vốn để thành gia lập nghiệp, cũng không có lòng dũng cảm để bỏ mặc tất cả, thoát khỏi ánh mắt người đời. Các mối quan hệ của cô bình thường, cũng có vài ba người bạn thân nhưng ai cũng có chuyện thường ngày của mình, mọi người đều không dễ dàng gì, chỉ có thể sưởi ấm cho nhau, giúp đỡ lẫn nhau thì khó.
Hề Việt nghĩ, đây chính là mình.
Từ năm mười mấy cho tới hiện giờ, cô luôn cố gắng hoàn thiện bản thân, nhưng cho tới hiện tại, cô vẫn cách phiên bản đó hàng trăm nghìn vạn lần. Hơn nữa có lẽ cả đời này cô sẽ không thể thật sự trở thành phiên bản đó.
Điều này khiến người ta cảm thấy bi thương.
Tuy nhiên, cũng không còn cách nào khác.
…
“Tôi nói xong rồi.”
Hề Việt hít sâu một hơi, đúng lúc có tia sáng cuối chân trời chiếu tới, cô bắt lấy cơ hội, giơ điện thoại lên chụp ảnh.
Một bên đài quan sát có tượng Phật chạm rỗng khổng lồ, được khắc hoạ bằng những đường kim loại. Tượng Phật ngồi nghiêm chỉnh trên đài sen, pháp tướng uy nghiêm, vô số người đều tới chùa Tổng Phật để chụp bức tượng này. Khi mặt trời lặn xuống độ cao nhất định, ví dụ như hiện tại, ánh vàng sẽ xuyên qua tượng Phật, tạo nên cảnh tượng rất đặc sắc.
Cô chuyên tâm chụp ảnh, không để ý thấy Trì Tiêu vẫn luôn nhìn cô.
Ánh mắt anh rơi xuống tóc cô, gió trên đỉnh núi khẽ lung lay từng sợi tóc, cũng khoác lên người cô vầng sáng mờ ảo.
Thật ra Trì Tiêu đang thất thần suy tư, đang hồi tưởng lại.
Anh nghĩ lại Mặt trăng và vùng đất dâu tây dại.
Anh sẽ không nói cho Hề Việt biết, thật ra mình luôn âm thầm theo dõi Weibo của cô, hơn nữa còn bất giác đọc hết toàn bộ các bài cô từng đăng.
Tài khoản Weibo mấy trăm nghìn người theo dõi đăng hơn mười nghìn bài, bắt đầu từ khi học đại học tới bây giờ. Nói không khoa trương thì Trì Tiêu cảm thấy anh có thể chọn lọc, chắp vá các bài ở Vùng đất dâu tây dại để ghép nên một Hề Việt hoàn chỉnh.
Nhưng, giống như những gì cô nói, Hề Việt này chưa chắc là Hề Việt chân thật. Thật ra, đây chỉ là cái bóng của phiên bản hoàn hảo, một lớp nguỵ trang.
Mấy ngày trước anh còn thắc mắc, anh có vẻ không hiểu lắm phần bình luận ở bài cô đăng.
Có người hỏi Hề Việt, Vân Nam vui không. Rõ ràng đây là lần đầu cô tới nhưng lại nói mình rất rành Vân Nam, Đại Lý, Thuỵ Giang, Shangri-La, nói nghe như thật vậy.
Cô leo núi bị thương, có người quan tâm cô, cô trả lời lại đối phương: Không sao, bản thân hay chơi trò ngoài trời, lần này chỉ do bất cẩn thôi.
Trì Tiêu hoang mang, không hiểu gì cả. Nhìn từ trên xuống dưới vẫn thấy cô là kiểu người chỉ thích ru rú trong nhà, không có dấu vết của người thích vận động, có lẽ phòng tập gym cô cũng chưa vào được mấy lần.
Có người hỏi cô bây giờ làm việc gì, ngưỡng mộ cô được nghỉ, cô bỏ qua không trả lời luôn.
Có người bộc bạch tâm sự cảm ơn cô đã trở thành người bạn phương xe, cho rất nhiều người sức mạnh, cô lại nói gì? Cô nói: Đừng, đừng như vậy, bạn nói hơi quá rồi, có lẽ tôi không tốt như bạn nghĩ thì sao?
…
Tựa như có ngọn đèn chiếu vào nơi tăm tối, Trì Tiêu bàng hoàng.
Ồ, ra là vậy.
Thì ra Mặt trăng và Vùng đất dâu tây dại chính là “hình mẫu” của Hề Việt. Cô tạo ra một bản thân hoàn hảo, từ đó thu hút vô số người vây quanh cô, quan tâm cô, tạo ra sợi dây liên kết với cô.
Cô thích sự liên kết này, khát khao có được năng lượng từ đó.
Nhưng đây không phải cô thật sự.
Vùng đất dâu tây dại, nơi bí mật thuộc về bản thân, Trì Tiêu thấy cái tên này rất ý nghĩa, quá hợp với cô.
Đây là vùng đất bí mật của Hề Việt, là nơi cô tạo ra, cũng chỉ có cô mới có thể bước vào đó. Cô nằm trên đồi cỏ, mượn ánh trăng sáng hoạ lên giấc mộng đẹp bản thân thích.
…
“Anh nhìn tôi làm gì? Nhìn nữa là tôi tính phí đấy.”
Hề Việt bị Trì Tiêu nhìn tới nỗi mất tự nhiên. Ánh mắt anh rất kỳ lạ, là ánh mắt thăm dò sắc bén, trước đây cô chưa từng thấy ánh mắt tr*n tr**, không chút che giấu nào như vậy.
Trì Tiêu nhìn qua chỗ khác, quay đầu đi, khoé môi không nhịn được cong lên.
Hề Việt nhìn mặt anh: “Này, anh cười gì đấy, nhìn ghê vậy.”
“Nhìn không được, cười cũng không được à?” Thấy mặt cô áp tới, anh bèn giơ tay lên giữ lấy cằm cô: “Tôi thấy cô rất đáng yêu.”
“Hả?”
“Tôi nói Hề Việt rất đáng yêu.” Lúc này Trì Tiêu không muốn kiềm chế nữa, cũng không muốn đổi chủ đề, anh đã nghĩ rõ những thứ vừa nãy kia, trái tim như vùng vẫy dưới ánh trăng cùng cô, sau đó chợt trở nên mềm mại tựa lông hồng.
Anh không nói dối, thẳng thắn đối diện, để lộ cảm xúc của mình trước vầng trăng. Anh cảm thấy hành động này của Hề Việt, vẻ nguỵ trang này của cô rất đỗi vụng về, nhưng lại vô cùng đáng yêu.
Hề Việt nhíu mày, cô muốn thoát khỏi tay anh nhưng lại không thể.
Trì Tiêu dùng lực rất lớn, nắm trọn lấy cằm cô.
“Tại sao lại đặt cái tên này cho mình? Cô thích người khác gọi cô như vậy sao? Mặt trăng nhỏ…” Anh khẽ lẩm bẩm.
“Mặt trăng cái con khỉ, mặt trời còn chưa xuống nữa là!” Hề Việt lo lắng: “Buông tay ra! Anh bị điên hả? Nói linh tinh cái gì không biết…”
Đúng lúc có sư thầy đi qua, Hề Việt lập tức đỏ mặt như bị thiêu cháy.
“Tại nơi sạch sẽ như cửa Phật, xin anh tự trọng cho.” Hề Việt nói: “Rút móng vuốt anh về ngay!”
Trì Tiêu rất nghe lời, lần này ngoan ngoãn rút tay về.
Lúc này, ánh chiều tà đang độ đẹp nhất.
Cảnh tượng mênh mông, bát ngát vào khoảnh khắc hoàng hôn như bị thu nhỏ lại trong sắc đỏ rực cuối chân trời, sắc đỏ rơi xuống, mây nhuốm màu lửa, cuốn sắc đỏ vào đoá hoa sen chính giữa tượng Phật.
Chính nó, đây chính là bức ảnh Hề Việt muốn chụp được nhất.
Những khách du lịch khác cũng thế, tiếng chuông vang lên tức khắc.
Một khoảnh khắc thấm đẫm tính Phật, tựa như soi sáng muôn hình vạn trạng chốn trần thế, như chúng sinh đang bước đi giữa cõi đời rồi giác ngộ tại cửa Phật.
Tới khi mặt trời đóng cửa, sắc đỏ luồn ra khỏi trung tâm hoa sen rồi bị cuốn vào giữa không trung.
…
Hề Việt ngắm trọn vẹn quá trình mặt trời lặn, thị giác lẫn cảm xúc đều trọn vẹn tới nỗi nói không nên lời.
Trì Tiêu cho cô thời gian tiêu hoá hết mọi chuyện.
Mãi lâu sau, Hề Việt mới lên tiếng: “Nói một cách công bằng thì tôi đã nói cho anh biết chuyện của tôi, anh cũng nên nói cho tôi nghe chuyện của anh chứ nhỉ?”
Trì Tiêu nhìn cô: “Chuyện này có gì mà phải có qua có lại.”
“Tò mò chứ sao.”
“Tò mò gì? Cô bắt đầu trước đi.”
Hề Việt suy nghĩ giây lát rồi nói: “Tôi tò mò tại sao anh lại tiếp quản cửa hàng của gia đình, anh thích ngành dịch vụ ăn uống sao?”
Cô nói ra thắc mắc trong lòng: “Thật ra trước đây khi nói chuyện với Hiểu Huệ, cô ấy có nhắc tới anh, cô ấy nói anh như nói đến một vị thần, nói anh bị ép phải làm nhưng vẫn hoàn thành rất tốt mọi việc.”
Trì Tiêu mệt thay cô: “Cô cứ nói thẳng đi. Cô thấy tôi còn trẻ, nhà cũng có điều kiện, người như vậy luôn dựa dẫm vào cha mẹ đúng không?”
Hề Việt mím môi cười, gật đầu.
“Tôi không có ai để dựa dẫm.” Trì Tiêu nói thẳng, không giấu giếm gì: “Bố tôi không quan tâm tới tôi, ông ấy xuất gia rồi.”
“Hả?”
Hề Việt trợn tròn mắt, liếc thấy mấy sư thầy đang đi tới, có vẻ vừa ăn tối xong tính đi học.
Cô nghĩ theo bản năng, Trì Tiêu thích nói đùa, chắc chắn anh chỉ đang trêu cô thôi.
“Tôi không nói đùa, là thật đấy.” Nào ngờ giọng điệu người này lại vô cùng chân thành: “Sau khi mẹ tôi mất, bố tôi xuất gia, tôi không biết ông ấy đột nhiên ngộ ra điều gì, hay chỉ vì quá đau lòng nên muốn tìm một chốn yên bình. Tóm lại, bây giờ tôi cũng không biết ông ấy đang ở núi nào.”
“Ở… Vân Nam sao?”
“Không biết.” Trì Tiêu bất lực: “Năm ngoái tôi có gọi điện một lần, năm nay vẫn chưa liên lạc với ông ấy.”
“Tại sao chứ?”
“Sao tôi biết được. Ông ấy muốn làm là làm, đó là cuộc đời của ông ấy.” Trì Tiêu rất đỗi tự nhiên.
Thật ra chuyện về gia đình anh vượt ngoài sức tưởng tượng của Hề Việt, nhưng Trì Tiêu không hề oán giận mà đón nhận nó một cách thản nhiên: “Trước đây tôi từng nói rồi nhỉ. Vì mẹ nên bố tôi tới Vân Nam mở cửa hàng, làm dịch vụ ăn uống… Sau đó vào năm tôi tốt nghiệp đại học, mẹ tôi qua đời, bố tôi ném luôn công ty của nhà cho tôi, cũng không ai hỏi tôi có đồng ý tiếp quản không, có muốn làm không, dù sao ông ấy cũng đã lên kế hoạch xong xuôi hết, chỉ muốn trốn tránh cõi đời, tôi có thể làm được gì, cơ nghiệp này liệu có tan tành trong tay tôi hay không, ông ấy cũng không bận tâm nữ.”
“Anh đùa tôi đấy à, sao có thể thế được…” Hề Việt không dám tin.
Trì Tiêu nhướng mày, học theo lời cô hay nói: “Chốn cửa Phật sạch sẽ không được nói dối.”
…
Nhóm người xung quanh bắt đầu tản đi.
Chụp xong khoảnh khắc ánh Phật toả sáng nơi nơi ấy, rất nhiều du khách dần di chuyển xuống núi.
Trì Tiêu và Hề Việt không vội.
Trì Tiêu đi về phía trước, đi qua tượng Phật kia là có thể nhìn thấy cảnh thành phố Thuỵ Lệ trọn vẹn hơn cả khi đứng trên đài quan sát, còn cả tuyến đường giáp biên ngăn cách bởi một dòng sông nữa.
Hai người nói chuyện với nhau trong ánh chiều tà cuối cùng, anh nói với Hề Việt, chuyên ngành đại học của anh không liên quan gì tới kinh tế, từ nhỏ tới lớn số lần bước chân vào nhà bếp cũng ít tới đáng thương, nhưng cuối cùng vẫn gắng gượng tiếp quản công ty ăn uống này.
Tâm trạng khi đó của anh là, một chữ sụp đổ sao có thể hình dung được? Nhưng đống hỗn độn này bày ra trước mắt, anh không nhận, anh không làm thì việc này sẽ không ai quan tâm tới.
“Khi ấy tôi nghĩ, hay là làm thử đi, thành được thì thành, không được thì thôi.”
Bạn của bố muốn rút vốn, anh đi khuyên, có cửa hàng trưởng và đầu bếp đã làm hơn mười năm muốn nghỉ việc, anh đi nói chuyện, có chi nhánh không hoạt động được nữa, anh tới tiếp quản… Đây đều là những chuyện có thể kể với người khác được, ngoài ra còn có vô vàn chuyện lặt vặt khác.
“Không phải tôi từng nói với cô rồi sao? Ngành dịch vụ ăn uống này đày đoạ con người ta lắm.”
Khi có ban ngành liên quan kiểm tra, anh phải đi ứng phó, một vài rắc rối xuất hiện, anh phải tìm mối quan hệ, thậm chí có nhân viên và khách hàng tranh cãi, đánh nhau, anh cũng phải đi đền tiền, tìm người.
…
Thấm thoắt như đã mấy năm trôi qua.
“Tôi nói những chuyện này không phải muốn khoe mẽ với cô, để chứng tỏ mình giỏi giang thế nào. Năm ngoái có hai cửa hàng chi nhánh đóng cửa, năm này có lẽ sẽ có một cửa hàng nữa đóng cửa tiếp, tôi thật sự đã cố gắng lắm rồi.” Nhắc tới những chuyện này, Trì Tiêu vô cùng thản nhiên: “Nhưng tôi cảm thấy những gì cô vừa nói với tôi rất đúng, ai cũng có khát khao, trong lòng ai cũng có một bản thân hoàn hảo, tôi hy vọng mình có thể biến những cửa hàng của tôi làm ăn phát đạt, ngày một phát triển. Tới khi bố tôi rời khỏi ngọn núi nào đó, tôi sẽ đập lại đống hỗn độn này vào đầu ông ấy, để ông ấy xem tôi làm tốt thế nào, trọn vẹn ra sao… Nhưng sự thật chứng minh, tôi không làm được, khả năng của tôi chỉ tới đây thôi.”
Anh nhìn Hề Việt, sắc màu trong mắt đã dập tắt: “Hết cách thôi, đây chính là tôi, tôi phải chấp nhận chính mình, đúng không?”
…
Hề Việt không ngờ chủ đề cô và Trì Tiêu bang quơ nhắc tới lại có thể nói tới mức độ này.
Nói thật, cô không quen lắm.
Không quen với dáng vẻ đột nhiên nghiêm túc của con người cà lơ phất phơ này, không quen khi anh nghiêm túc bóc tách bản thân cho cô xem, an ủi cô.
Đúng vậy, là an ủi, là hoá giải, cô nghe hiểu được.
Chính vì nghe hiểu nên cô không thể dùng dáng vẻ trêu đùa để đáp lại Trì Tiêu.
Bầu không khí chợt từ có qua có lại vi diệu chuyển thành sự nghiêm trang khi cả hai lặng lẽ nhìn nhau.
Trên đường đi về, họ ghép xe với một cặp đôi chưa kịp chốt lịch xe quay về. Trên xe, cặp đôi vui vẻ nói chuyện, Trì Tiêu và Hề Việt rơi vào nỗi trầm tư của riêng mình, không ai bắt chuyện với ai.
Xe về tới thành phố rồi dừng trước cửa khách sạn, Trì Tiêu vẫn không xuống xe.
“Cô về trước đi, tôi qua cửa hàng chuyến.” Trì Tiêu nhìn về phía Hề Việt vẫn luôn cúi đầu ngây ngốc: “Hoặc là cô đi với tôi? Đi ăn tối không?”
Hề Việt ngước mắt, khẽ lắc đầu: “Tôi mệt rồi.”
“Được.”
Nói xong, hai người không có hành động gì thêm. Mãi tới khi Hề Việt ngẩng lên nhìn vào mắt anh, chạm phải ý cười trong mắt Trì Tiêu, cô như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, vội vàng kéo cửa xe bước xuống.
…
Trì Tiêu đã rời đi.
Hề Việt không lên tầng luôn mà vòng qua cửa hàng tiện lợi bên cạnh, xách một túi đồ về khách sạn.
Khi đi qua quầy lễ tân, nhìn thấy hai gương mặt xa lạ, cô liền nhớ ra Tiểu Ngọc và La Dao đã tan làm.
Cô về phòng, khoá cửa lại, bóc từng món đồ trong túi nilon ra, có bánh quy, có chân giò hun khói, có bột ớt, có bia, có nước soda, có nước ngọt, toàn bộ đều nằm trên thảm lót khung cửa sổ.
Cuối cùng cô bưng món đồ quan trọng nhất ra: Là một lọ đu đủ chua.
Cô từ chối lời mời ăn tối của Trì Tiêu một là vì không muốn khiến bầu không khí trở nên kỳ lạ hơn, hai là vì không có niềm tin vào lọ đu đủ chua này.
Trời quá nóng, không ăn hết là sẽ hỏng mất. Đây là tấm lòng của Thịnh Lan Bình, nếu lãng phí như vậy cô sẽ khó chịu chết mất.
Trên mạng có người chia sẻ cách ăn món đu đủ chua này, nói nhiều cách hơn cả anh Chu Kiện nói, trong đó cách thuận tiện nhất là chấm với bột ớt là thành đồ ăn vặt. Có người còn nói kẹp với bánh quy và chân giò hun khói là thành bánh sandwich kiểu Vân Nam, vừa cắn một miếng đã thấy vị giác đong đầy.
Hề Việt đã thử hết, mùi vị cũng khá ổn.
Ngoại trừ ăn ra, còn có thể bỏ vài miếng vào đồ uống.
Hề Việt mở lon bia, rồi mở thêm lon nước ngọt, nước soda, làm theo các cách cư dân mạng chia sẻ… Cô nhấp ngụm nhỏ, không nếm ra được vị chua của đu đủ, nhưng có cảm giác vô cùng sảng khoái.
Uống hết nửa cốc khẩu vị như được mở cửa.
Hề Việt tiện tay bật TV lên, tìm bừa kênh đang chiếu gameshow miễn phí nào đó, miệng ngân nga lời bài hát. Cô cắm ấm nước tiện lợi mình mang theo, pha một ly mì tôm.
Nói ra mới nhớ đây là thứ còn sót lại khi leo núi Cao Lê Cống.
Hôm nay giải quyết hết luôn một thể!
Cửa sổ đang mở, rèm cửa bị gió đêm thổi gợn lên, dưới tầng vẫn huyên náo như cũ, thời điểm này là lúc du khách xếp hàng đông nhất. Hề Việt ngồi trước cửa sổ, vừa ăn mì vừa uống bia, sự mệt mỏi trong chuyến đi hôm nay đã bay sạch.
Đẹp quá.
Còn về sau này… Sau khi rời khỏi Thuỵ Lệ, nhớ lại ấn tượng về thành phố này, cô sẽ không bao giờ quên đêm nay, ánh đèn đường, các quán ăn vỉa hè và cả lon bia này nữa.
Đây là sự thoả mãn đơn giản nhưng lại cao cấp nhất mà người bình thường sống trong chuỗi ăn ở đi lại.
…
Lại nói tới Trì Tiêu, anh mang xe đi trả rồi tới cửa hàng xem một vòng rồi về, tiện đường xách thêm ít đồ ăn khuya.
Theo suy đoán của anh, Hề Việt quay về khách sạn chắc chắn sẽ rất mệt, lúc này có lẽ sẽ không ăn uống gì mà ngủ luôn.
Nhưng khi anh gõ cửa, chẳng mấy chốc trong phòng đã có người lên tiếng, điều này khiến anh không khỏi bất ngờ.
Hề Việt nhìn Trì Tiêu đứng ngoài cửa, lại nhìn túi đồ và hộp cơm anh xách trong tay, cảm giác no nê đột nhiên nghẹn lại, ợ một tiếng rõ to.
Trì Tiêu cạn lời: “Cô biết hưởng thụ phết.”
Anh híp mắt nhìn cô: “Uống rượu một mình hả?”
Hề Việt kinh ngạc hét lên một tiếng, sau đó nhanh chóng bịt miệng lại.
“Ngại quá…”
Trì Tiêu cũng kệ cô, đưa hộp cơm cho cô, không định làm phiền đêm khuya riêng tư của cô.
Hề Việt do dự giây lát, khéo léo nói mình đã ăn no rồi.
“Anh thì sao? Anh ăn chưa?”
Trì Tiêu nhìn cô, cười như không cười, không nói gì.
Cô giải thích với Trì Tiêu, cô chỉ không muốn lãng phí lọ đu đủ chua ấy, nếu anh chưa ăn tối thì càng tốt, giúp cô xử lý số đu đủ kia luôn.
Trì Tiêu nhìn qua đỉnh đầu cô, tiện thể quan sát một lượt căn phòng, đống lon rác nằm lăn lóc dưới sàn nhà.
Anh đánh giá gương mặt ửng hồng vì uống quá chén của cô: “Tôi nói này, chiều nay lên núi một chuyến xong, cô thấy chúng ta thân hẳn luôn rồi hả? Hay cô không hề coi tôi là đàn ông?”
“Hả?”
“Hả cái gì?” Trì Tiêu thấy buồn cười: “Buổi tối cô mời một người đàn ông vào phòng mình uống rượu?”
Hề Việt nghiêm túc suy xét vấn đề này. Cô vốn cảm thấy phòng mình quá bừa bộn, ngại không muốn để Trì Tiêu vào, nhưng sau nghĩ lại thì thấy tới phòng người khác hình như còn kỳ quặc hơn.
“Ờ, tôi hiểu rồi.” Trì Tiêu quan sát sự thay đổi trong biểu cảm của cô: “Chắc cô sẽ không cảm thấy ở địa bàn của cô sẽ khá an toàn đâu nhỉ?”
Hề Việt thầm nghĩ không hề, chủ yếu là vì lòng tin.
Đúng vậy, qua cuộc trò chuyện chiều nay, cô cảm thấy Trì Tiêu nhìn có vẻ lông bông nhưng thật ra rất đáng tin.
“Cô lại tính nói tôi là người tốt?”
“Không, không hề không hề.” Hề Việt liên tục xua tay, sau đó ngước mắt lên nhìn, phối hợp với câu nói đùa nhạt nhẽo của anh: “Tôi không nói gì hết, anh đừng biến thành tên xấu xa.”
“Khó nói lắm.” Trì Tiêu dựa vào cửa, lại trêu cô, trong mắt có tầng sóng ngầm đang chuyển động: “Phải làm sao đây, còn dám để tôi vào nữa không?”
Không đợi Hề Việt đáp lại, anh đã giơ tay lên, lòng bàn tay khẽ đẩy trán cô, khiến cô ngã vào phòng, bản thân anh vẫn đứng ngoài, tính giành lại hộp cơm trong tay Hề Việt.
“Cô yên tâm, nếu tôi đã làm người tốt thì sẽ tốt tới cùng, trừ phi cô…”
Hề Việt hoang mang: “Cái gì? Trừ phi tôi làm sao?”
Hai người cùng nắm lấy quai túi, người kéo người giằng, hai bàn tay chạm vào nhau, một nóng một lạnh.
Trì Tiêu không trả lời, chỉ thu lại ý cười, nhìn chằm chằm mặt Hề Việt, giơ tay lên gõ vào mu bàn tay cô.
Cảm giác va chạm vừa yếu ớt lại mạnh mẽ ngày một tang lên.
Không rõ do cồn khiến con người ta trở nên nhạy cảm hay vì thứ gì khác, tóm lại Hề Việt chợt rùng mình một cách kỳ lạ.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, im lặng hồi lâu, để mặc cho ánh mắt đi qua đi lại, không ai chịu buông tay trước.