Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây

Chương 15: Thẻ người tốt – Trạm Thuỵ Lệ

Sau khi ngủ trưa dậy, Hề Việt ngồi trước cửa sổ, ôm máy tính trả lời bình luận Weibo. Thấy cũng khá lâu rồi cô bèn rửa mặt, chải đầu, thay quần áo rồi chuẩn bị ra ngoài.

Lịch trình buổi chiều là đi chùa Tổng Phật, hoàng hôn ở đó là đẹp nhất, không cần vội.

Trước khi ra ngoài cô còn phải đi gõ cửa phòng kế bên, hỏi hàng xóm xem có thật sự muốn đi cùng cô không?

Giờ phút này, Trì Tiêu đang ở ngay sát vách phòng cô.

Thời gian quay ngược tới buổi trưa.

Ở sảnh khách sạn, cô và Trì Tiêu người đứng trước kẻ đứng sau đợi ở quầy lễ tân. Kẹo bạc hà cô cắn đang tan đi, khách phía trước cầm thẻ phòng đi tới chỗ thang máy, Trì Tiêu đi lên trước một bước, đứng bên cạnh cô.

Có vẻ tiếp tục giữ im lặng sẽ càng kỳ lạ hơn, thế là cô gửi lời chào hỏi vô cùng ngượng ngùng với Trì Tiêu: “Anh tới rồi à.”

Trì Tiêu quay đầu nhìn cô chằm chằm, sau đó bật cười: “Ừ, tới rồi.”

Sau đó lại không ai nói gì nữa.

Trong lòng Hề Việt vẫn có hơi lâng lâng, da gà da vịt nổi lên hết, cô không nghĩ gì mà tiếp lời Trì Tiêu: “Anh nhanh thế…”

Hự.

Trì Tiêu tiếp tục nhìn cô như muốn nói gì đó nhưng lại nghẹn lại, cuối cùng chỉ khẽ nhếch miệng: “Hết cách thôi, tập trung xây dựng sự nghiệp thì bận trăm công nghìn việc.”

Nói xong anh quay đầu sang chỗ khác.

“…”

Được được được, được lắm, Hề Việt thầm nắm chặt tay.

Cảm ơn câu nói này, cô cảm thấy giây phút ngượng ngùng đã qua đi, bả vai được buông thõng, ổn hơn nhiều rồi.

Cuối cùng đợi tới khi Tiểu Ngọc và La Dao làm xong việc, Hề Việt đi lên trước, hỏi La Dao chuyện ghép xe. La Dao nói thẳng Hề Việt tìm xe muộn quá, quả thật có rất nhiều xe ghép du lịch một ngày, nhưng bây giờ mới tìm thì biết tìm ở đâu?

Chùa Tổng Phật nằm trên đỉnh núi, ngoại trừ tự lái xe ra, thật ra đặt xe trên mạng trước cũng không phải rất khó, nhưng thường xe đặt mạng sẽ không đợi. Bạn chơi xong, chụp ảnh xong, trời tối mới quay về thì trên núi còn xe hay không thì không chắc.

“Tôi đi xe điện được không?”

Hề Việt nghĩ, cuối cùng cô cũng phải gia nhập vào đội quân xe điện rồi!

La Dao bày ra vẻ mặt “đừng đùa nữa”: “Cô tính lái xe điện leo núi?”

Hề Việt chớp mắt: “Vậy tôi đi xe ghép tới trước đã rồi tính sau, còn lúc về… cùng lắm thì đi bộ xuống thôi.”

“Cô điền rồi à.” La Dao ôm đầu quan sát Hề Việt: “Cô tính làm gì thế? Bắt buộc phải đi hôm nay sao? Ngày mai đặt xe ghép không được sao? Vội gì chứ…”

Hề Việt không vội, không hề vội chút nào, cô chỉ không thể chấp nhận việc kế hoạch lịch trình của mình bị đảo lộn thôi.

“Cô định ở Thuỵ Lệ mấy ngày?” Người tiếp lời là Trì Tiêu. Anh đang làm thủ tục nhận phòng, người dựa vào quầy lễ tân, nhàn nhãn nhìn cô.

“Ba ngày, à không phải, chắc là bốn ngày?” Hề Việt tính toán. Bốn ngày chắc không đủ, La Dao còn phải đưa cô đi tham gia hôn lễ của Tiểu Ngọc nữa, như vậy có vẻ kế hoạch không bao giờ đuổi kịp thay đổi, cô do dự: “… Tôi cũng không biết nữa, nhưng tôi muốn cố gắng đi hết mọi điểm du lịch, nếu không tôi sẽ bực bội lắm.”

Trì Tiêu không nói nữa.

La Dao tìm số điện thoại của một tài xế trong danh bạ rồi gửi cho Hề Việt, bảo cô thử xem.

“Hai người quen nhau?” La Dao quan sát Trì Tiêu từ trên xuống dưới, hỏi: “Bạn trai cô à? Tới tìm cô?”

“Không phải!”

Hề Việt buột miệng, không kiểm soát được âm lượng, dòng người đã vơi dần, trong sảnh chính khách sạn rất yên tĩnh, tông giọng ấy vang lên như tiếng sấm.

Tiếp đó lại là sự im lặng.

La Dao sững sờ, không biết sao Hề Việt phản ứng mạnh mẽ thế, cô ấy há miệng, nhưng người lên tiếng trước vẫn là Trì Tiêu.

Anh nghiêng người như muốn nhìn rõ vẻ mặt Hề Việt, cười với cô: “Không phải thì không phải thôi, cô hét cái gì?”

“…”

Hề Việt cạn lời, có lẽ vì quá buồn ngủ nên não không hoạt động tốt. Cô cúi đầu, xoa mi tâm.

Tiểu Ngọc lặng lẽ nhìn họ nói chuyện, cười dịu dàng: “Là bạn hả… Có muốn ở cùng một tầng không?”

Hề Việt và Trì Tiêu đều chưa nghe rõ, hai người cùng nghiêng người về phía trước: “Cái gì?”

La Dao lớn tiếng: “Hỏi hai người đấy! Có muốn ở cùng một tầng không? Bây giờ là mùa vắng khách, phòng trống nhiều lắm!”

“Thế nào cũng được.”

Là Hề Việt nói.

“Được thôi.”

Là Trì Tiêu nói.

Hai người trả lời xong thì nhìn nhau, chỉ một ánh nhìn này đã khiến La Dao cảm thấy buồn cười. Cô đẩy CCCD Trì Tiêu qua, Hề Việt liếc qua, nhìn thấy ảnh CCCD của Trì Tiêu, chắc cũng chụp mấy năm trước rồi, trẻ trung thấy rõ. Cô nhìn thêm cái nữa, lần này Trì Tiêu không cho cô cơ hội, ngón tay với lấy, CCCD nằm gọn trong lòng bàn tay.

Tiểu Ngọc xếp phòng Trì Tiêu ngay cạnh phòng Hề Việt.

Hai người cùng đi thang máy lên tầng.

Tới tầng đó, khi ra khỏi thang máy, hai người đều không muốn nhường đối phương, nhất là Trì Tiêu, anh còn xách vali, hai người một vali bị cửa thang máy kẹp lại, vai va vào nhau.

“Anh vội gì chứ!” Hề Việt ấn bả vai, người này cứng thế.

“Cô gấp cái gì?” Trì Tiêu hỏi ngược lại.

“Tại sao anh cứ phải ở cùng tầng với tôi?”

Trì Tiêu không trả lời câu hỏi này.

Anh cúi người, nhặt thẻ phòng Hề Việt làm rơi ở cửa thang máy lên, kẹp vào giữa ngón tay, giơ lên trước mặt cô: “Cô đúng là bất kể đi đâu cũng làm mất đồ được?”

Hề Việt sờ túi quần, sau đó cướp lại thẻ phòng.

Cô phát hiện ra, cách thức chung đụng giữa cô và Trì Tiêu y như trẻ con lớp 5-6 tuổi ở trường mẫu giáo. Hôm nay họ cùng chơi trò chơi, cả hai đều rất vui, ngày mai anh giẫm vào đồ chơi của tôi, tôi hơi bực rồi đấy, ngày kia anh cho tôi một quả táo, ok, ấn tượng tốt của tôi về anh quay trở lại rồi… Lên lên xuống xuống, nhưng tổng thể thì…

Cửa thang máy đóng lại.

Hai người đứng ở cửa, im lặng nhìn nhau. Trì Tiêu vẫn mang vẻ mặt thoải mái ấy nhìn cô. Cuối cùng Hề Việt phá vỡ cục diện trước, cô quay mạnh đầu sang phía khác, đuôi tóc buộc lên quẹt vào cổ áo Trì Tiêu, bả vai run rẩy, sau đó bật cười.

Lên lên xuống xuống, nhưng thổng thể thì ấn tượng của cô về Trì Tiêu vẫn liên tục tăng lên.

Không biết Trì Tiêu thấy cô thế nào.

Quan tâm anh ta nghĩ thế nào làm gì!

“Tôi tha thứ cho anh rồi đấy.” Hề Việt một mình đi về phía phòng, thảm hành lang rất dày, khi giẫm lên không tạo ra tiếng động nào.

Trì Tiêu đi phía sau, hỏi: “Mạo muội hỏi một câu nhé, hình như tôi không có lỗi gì với cô thì phải?”

Hề Việt tiếp tục chủ đề của mình. Vừa nãy cô đã nhìn thấy số CCCD của Trì Tiêu ở quầy tiếp tân, anh nhỏ hơn cô hai tuổi.

“Anh y như Miêu Dự Phong, đứa nhóc nhỏ hơn tôi thì không có gì phải so đo tính toán cả.”

“Sao tôi lại giống cậu ta?” Trì Tiêu dừng trước cửa phòng, nhướng mày nhìn cô: “Cô cứ nhắc tới cậu ta làm gì?”

Hề Việt không quan tâm tới anh, cúi đầu quẹt thẻ phòng. Tinh một tiếng, cửa mở ra.

Cô cũng nhìn về phía anh, chuyển chủ đề: “Tôi phải ngủ trưa, sau đó tới chùa Tổng Phật, anh muốn đi cùng không?”

Thật ra cô chỉ hỏi bâng quơ vậy, không được coi là lời mời chân thành gì.

Ánh mắt Trì Tiêu nhiều thêm chút thăm dò, một tay anh giữ vali, đứng ở cửa phòng, hất cằm, lười nhác nhìn cô: “Cô cứ phải đi hôm nay? Điểm du lịch đó sẽ mọc chân chạy đi hay thế nào?”

Hề Việt lắc đầu: “Cược lần thôi mà, nếu thật sự không có xe thì tôi đi bộ xuống núi.”

“Ngày mai đi có được không?”

“Không được, ngày mai còn có chuyện của ngày mai.”

Có lẽ thái độ của cô quá đỗi kiên quyết, Trì Tiêu cảm nhận được điều này nên không hỏi thêm, chỉ nhìn cô, ánh mắt không hiểu nổi.

Mãi lâu sau…

“Rốt cuộc anh có muốn đi cùng tôi không?”

Trì Tiêu không nhìn cô nữa: “Đi thôi.”

Hề Việt bật cười, trở nên hẹp hòi: “Không phải anh bận trăm công nghìn việc sao?”

“Nghìn việc rồi thêm một việc của cô có là gì.” Trì Tiêu quẹt thẻ phòng, đẩy vali vào trong: “Cô ngủ đi, sắp xuất phát thì gọi tôi, tôi đi làm việc này cái đã.”

“Anh vừa tới nơi không tính nghỉ ngơi chút sao?”

“Tôi không mệt.”

“…”

Xí.

Hề Việt đi vào phòng suy tư, có lẽ Trì Tiêu là nhóm người có năng lượng cao?

Dường như họ luôn có thể phân tách thời gian làm rất nhiều chuyện, cô cũng muốn trở thành người như vậy, nhưng qua nhiều năm thử nghiệm vẫn không có kết quả gì, nếu không cô cũng sẽ không bỏ mặc tài khoản Weibo của mình sau khi đi làm. Ngoài nghề chính ra còn có thêm nghề phụ, đối với cô đây là chuyện cô không dám nghĩ tới. Mỗi ngày vác gương mặt khí huyết kém đi tới công ty chấm công, đây đã là giới hạn rồi.

Hề Việt gọi điện cho tài xế La Dao giới thiệu. Quả nhiên, tài xế nói lúc này họ đang ở chùa Tổng Phật, hơn nữa đã kín chỗ rồi.

Dựa vào người khác chi bằng dựa vào chính bản thân mình.

Hề Việt nghĩ giây lát, sau đó đi giày từng đi leo núi ở Đằng Xung vào, đôi giày này rất hợp để đi bộ đường dài, đi lâu cũng không mệt. Kế đó, cô sắp xếp lại balo, mang theo sạc dự phòng, thay quần áo rồi chuẩn bị ra ngoài.

Cô gửi tin nhắn cho Trì Tiêu ở kế bên, nói với anh sắp tới giờ xuất phát rồi, nhưng không nhận được hồi đáp.

Cô gọi điện cũng không ai nghe.

Hề Việt cười tự giễu, lại còn nhóm người có năng lượng cao. Có ai mới sáng sớm đã xuất phát, sau khi ngồi xe đường dài mệt mỏi còn có thể không mệt được chứ? Có lẽ sau khi vào phòng, thấy chiếc giường trắng bóc rộng rãi, chân anh đã mềm tới nỗi không dậy nổi.

Cô là người rộng lượng, thấy Trì Tiêu thật sự cần nghỉ ngơi, nhưng nhìn đồng hồ thì thấy không xuất phát sẽ không kịp, cuối cùng quyết định nghe theo ý trời.

Cô ra ngoài, rẽ phải, đi tới trước cửa phòng Trì Tiêu, giơ tay gõ cửa.

Ba cái, chỉ gõ ba cái thôi, Hề Việt thầm nghĩ, nếu anh ngủ say thật, không dậy được thì bỏ đi, là anh không có phúc hưởng thụ cảnh đẹp hôm nay.

Cộc.

Cộc cộc.

Cộc cộc cộc.

Mấy giây sau, Hề Việt vẫn không khống chế được động tác của tay, gõ cái thứ tư, dùng âm lượng không to không nhỏ hét lên: “Trì Tiêu, ông chủ Trì, dậy đi, này!”

Không có hồi đáp.

Cô nghiêng mặt, áp tai vào cửa phòng nặng nề, lạnh lẽo, bên trong vẫn không có chút động tĩnh gì.

Bỏ đi.

Hề Việt bĩu môi, một mình đi vào thang máy, không còn chút áy náy gì, thầm nghĩ, anh tỉnh rồi phát hiện bị bỏ lại thì đừng oán trách tôi.

Mặt trời bắt đầu ngả về Tây, vẫn là ánh sáng chói loà ấy.

Thang máy ở đối diện cửa khách sạn, tới tầng một, cửa thang máy dần mở ra, Hề Việt nhìn thấy bầu trời và đường phố bên ngoài cửa, ánh nắng mặt trời bắt đầu chụm lại thành một, nhảy nhót trong không khí.

Hề Việt bất giác híp mắt, tới khi tia nắng kia nhảy tới mí mắt mình, cô chợt đổi ý, cảm thấy không đúng lắm. Cô không thể chờ đợi, không nên chờ đợi, dù sao thì vũ trụ vận hành không đợi một ai. Con người là sự vật vô cùng bé nhỏ, là người thì nên chạy, nên chủ động gia nhập vào quần thể tia nắng ấy.

Nghĩ vậy, cô bất giác đi nhanh hơn. Từ đầu tới cuối cô luôn nhìn đồng hồ, hy vọng có thể kịp tới núi, nhìn thấy ánh chiều tà hoàn hảo.

Sảnh chính khách sạn không lớn, cô lao nhanh qua cửa cũng chỉ mất mấy bước.

Trong mấy bước này, cô đặt mục tiêu rất rõ ràng, vậy nên không để ý thấy người ngồi ở khu nghỉ ngơi.

Người vốn dĩ nên ở trong phòng khách sạn lại xuất hiện tại nơi này.

“Hề Việt.”

Hề Việt nghe thấy rõ tên mình, cô lập tức phanh lại.

Điều này khiến những cách xưng hô khác mà Trì Tiêu đã chuẩn bị không được lên sàn, ví dụ như cô gái đu đủ, Mặt trăng nhỏ…

“Này, anh chui ra từ đâu đấy?” Hề Việt nhìn Trì Tiêu đang ngồi nghiêm chỉnh trên sofa ở khu nghỉ ngơi, mặt hoang mang, cô quay đầu nhìn thang máy: “Tôi tưởng anh đang ngủ.”

“Cô tưởng ai cũng giống cô à?”

Trì Tiêu không nói dối, anh thật sự có chuyện phải làm, máy tính đặt trên chân.

Lần đầu tiên Hề Việt nhìn thấy Trì Tiêu làm việc, nói sao nhỉ, cảm giác hơi lạ lẫm.

“Tức là anh…”

“Ừ, tôi sợ cô không muốn đưa tôi đi cùng, lén bỏ đi mình nên đứng đây chặn cô.” Vẻ mặt Trì Tiêu vô cùng nghiêm túc: “Ha, bị tôi chặn rồi chứ gì.”

Hề Việt chưa bao giờ gặp phải người như vậy, cô không khỏi cạn lời: “Tôi gọi điện cho anh mà anh không nghe.”

Trì Tiêu tháo tai nghe ra, đứng dậy, nhìn điện thoại trên sofa: “Ồ, không nghe thấy.”

?

Vậy anh còn trách tôi?

Trì Tiêu cũng không hiểu, cất laptop rồi đi về phía cô, không quan tâm tới vẻ mặt méo mó của Hề Việt, đẩy cô ra ngoài: “Nhanh lên đi, giờ cô lại không vội nữa?”

“Vừa nãy anh không nghỉ ngơi đúng không? Sao anh không làm việc trong phòng? Anh chắc chắn muốn đi cùng tôi chứ? Có thể phải đi bộ… Đợi đã, này!” Hề Việt giơ điện thoại vùng vẫy: “Tôi phải đặt xe trước, anh đợi đã!”

“Đặt xe gì chứ.” Trì Tiêu cướp lấy điện thoại vứt vào lòng cô: “Yên lặng chút, đi theo tôi, không thì tôi ném cô lên núi đấy.”

Hề Việt cứ thế bị Trì Tiêu đẩy ra khỏi khách sạn.

Cô kinh ngạc nhìn Trì Tiêu, nhìn anh đứng bên một chiếc xe không biết từ đâu biến ra, chống tay mở cửa xe cho cô.

“… Xe của anh?”

“Mượn đấy.” Thái độ Trì Tiêu vẫn rất ngạo mạn: “Cô có lên không?”

Anh không muốn giải thích với Hề Việt rằng nhân lúc cô vừa ngủ, anh đã tới cửa hàng chi nhánh ở Thuỵ Lệ của Xuân ở Vân Nam đột kích, khiến cửa hàng trưởng và nhân viên ở đó sợ tới mặt tái mét: Không phải nói tuần sau mới tới kiểm tra sao? Hả? Toi rồi, còn chưa dọn dẹp, nhà kho vẫn chưa dọn…

Trì Tiêu không bận tâm những điều này, anh nói với cửa hàng trưởng, đừng căng thẳng, tuần sau mới kiểm tra, còn hôm nay… Nhanh, cho tôi mượn xe của anh.

Cửa hàng trưởng ở Thuỵ Lệ đã có tuổi, quan hệ với Trì Tiêu khá tốt. Anh ấy vội vã đưa chìa khoá xe cho anh, thuận tiện hỏi anh tính đi đâu, có cần giúp gì không?

Trì Tiêu gõ vai anh ấy, vẫy tay: “Chuyện riêng, anh thật sự không giúp được.”

Cửa hàng trưởng càng hoang mang hơn.

Khi đợi đèn đỏ, Trì Tiêu nghĩ, quay về khách sạn rồi đợi Hề Việt tỉnh anh đều nghĩ, thậm chí tới lúc im lặng nhìn cô, anh vẫn đang nghĩ, dường như trong hai mươi mấy năm cuộc đời anh chưa từng trải qua chuyện như vậy, chưa từng đi từ thành phố này tới thành phố khác để đuổi theo một người, chưa từng mặt dày đi mượn xe người khác để đưa cô đi xem ánh chiều tà.

Càng chưa từng rung động với ai.

Thật ra anh vốn không biết đây là rung động, anh không thể chắc chắn, suy cho cùng mới chỉ gặp mấy lần, nói chuyện thấy hợp, điều này cũng không chứng minh được gì.

Nhưng anh luôn bất giác muốn chạy theo cô, muốn biết bước tiếp theo cô định làm gì, điều này rất kỳ lạ, rất diệu kỳ.

Tối đó khi ở cửa hàng đồ nướng tại Hoà Thuận, biết cô sắp rời khỏi Vân Nam, anh chợt hụt hẫng, bàng hoàng. Thuốc lá bạc hà cô cho anh anh đã hút thử một điếu, nó có vị đắng không phải do thuốc lá gây nên.

Có khi còn là thuốc giả, Trì Tiêu nghĩ.

Sau đó, thấy cô đăng Weibo nói sẽ tới Thuỵ Lệ, anh lại hút điếu nữa.

Lần này thuốc đã quay về mùi vị bình thường, Trì Tiêu liền biết có lẽ tại nơi sâu thẳm anh không thể nhận ra, đã có thứ gì đó đang dần thay đổi, dần mọc cao lên.

Anh không thể định nghĩa chính xác nó được, cũng không thể kiểm soát nó.

“Aiya ông chủ Trì, phiền cho anh quá!” Hề Việt vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.

Trì Tiêu liếc mắt: “Tôi sợ tối nay cô lại lăn xuống núi, mai khóc lóc nói muốn về nhà.”

Anh bắt đầu diễn: “Vân Nam không có gì vui, tôi thật sự là người vô dụng, du lịch không thay đổi được cuộc sống, tôi muốn quay về, huhuhu.”

“Anh ngứa đòn đấy hả Trì Tiêu!”

Hề Việt giơ nắm đấm, một giây trước khi đánh tới tay Trì Tiêu thì lại thu về.

Bỏ đi, cô không phải người được lợi còn làm bộ.

“… Vẫn phải cảm ơn anh, anh đúng là người tốt!” Cô ngồi vào trong xe nhanh như cơn gió, hất mặt: “Tôi chuẩn bị xong rồi! Ông chủ Trì, chúng ta xuất phát được rồi!”

Mặt trời rất nhân từ, khuất núi với tốc độ vô cùng chậm rãi, để cho họ có thời gian.

Trái tim Trì Tiêu như được ánh dương lấp đầy, tâm trạng rất tốt, nhưng anh không muốn bị Hề Việt nhận ra, vậy nên nghiêng người thắt dây an toàn cho cô, tiện thể chỉ vào mũi cô: “Tôi cảnh cáo cô, quá tam ba bận đấy.”

“Gì cơ?”

“Lần thứ ba cô cho tôi thẻ người tốt rồi.” Lòng bàn tay anh lướt qua chóp mũi cô, anh bày ra vẻ mặt độc ác: “Còn thêm lần nữa tôi sẽ biến thành người xấu cho cô xem.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn