*
Sương mù buổi sớm vẫn chưa tan, phủ lên các nóc nhà một màu tro lạnh lẽo. Trong lòng căn cứ cuối, không khí ngột ngạt như có thứ gì vô hình đè nặng lên mỗi hơi thở. Lâm Kỳ đứng lặng bên cửa sổ phòng nghị sự, ánh mắt xám tro dõi ra khoảng sân lốm đốm vết nước mưa. Nàng nghe rõ nhịp tim mình, lặng lẽ mà kiên cường, như một sợi chỉ căng giữa vực thẳm nghi ngờ.
Trần Bách bước vào, lặng lẽ khép cửa. Đỗ Hoàng và Lý Quân đã chờ sẵn ở trong, mỗi người mang theo một vẻ trầm mặc. Không cần nhiều lời, họ ngồi quanh chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Lâm Kỳ đưa mắt nhìn từng người, ánh mắt nàng sâu thẳm như vực tối. Nàng cất giọng chậm rãi nhưng không kém phần kiên quyết:
“Chúng ta đều đã nếm trải mất mát. Nếu muốn tồn tại, phải đặt niềm tin lên bàn cân, dù biết rằng bất cứ lúc nào cũng có thể bị phản bội. Từ hôm nay, mọi quyết định lớn nhỏ, bốn người chúng ta phải cùng có mặt. Ai vắng mặt, quyết định không thành. Ai phản bội, không còn đường lui.”
Đỗ Hoàng chậm rãi gật đầu, bàn tay nắm chặt thành nắm đấm chai sạn. Lý Quân đẩy gọng kính, ánh mắt lóe lên tia cảnh giác. Trần Bách chỉ nhìn Lâm Kỳ, không nói gì, nhưng trong ánh mắt là sự tin tưởng tuyệt đối. Bốn người im lặng, chỉ có tiếng mưa rơi nhè nhẹ ngoài cửa sổ làm nền cho giao ước vừa thiết lập.
Bên ngoài, Giang Phong lặng lẽ đi tuần, bước chân nhẹ như không. Hắn dừng lại ở góc hành lang phía bắc, mắt đảo quanh, mọi giác quan căng như dây đàn. Một tiếng động khẽ vang lên từ phía kho vật tư, khiến hắn cau mày. Hắn áp sát tường, lắng nghe, rồi ra hiệu cho Trần Bách vừa xuất hiện từ phía sau.
Trần Bách ra dấu cho Lý Quân kiểm tra hệ thống an ninh. Lý Quân lặng lẽ mở thiết bị, những dòng mã chạy dài trên màn hình. “Camera ở kho vật tư bị vô hiệu hóa hai phút trước,” anh nói nhỏ, giọng khô khốc. Đỗ Hoàng siết chặt cây gậy sắt, lặng lẽ tiến về phía cửa kho. Lâm Kỳ âm thầm vận dụng dị năng, thân hình mỏng manh như hòa vào bóng tối.
Cửa kho khẽ mở, một bóng người nhỏ nhắn đang lục lọi trong bóng tối. Đèn pin quét qua, khuôn mặt non nớt của Triệu Vũ hiện ra, hoảng loạn nhìn mọi người. “Em… chỉ muốn lấy ít bánh cho chị Diễm. Chị ấy yếu quá…” Cậu lắp bắp, ánh mắt bất an.
Lý Quân bình tĩnh hỏi: “Bánh ở kho D, sao lại vào đây?” Triệu Vũ bối rối, lặng lẽ cúi đầu. Lâm Kỳ nhìn sâu vào mắt cậu, dị năng quét qua cảm nhận những dao động tinh tế trong tâm trí, nhưng không thấy dấu hiệu dối trá. Trần Bách vỗ vai cậu, ra hiệu rời khỏi kho.
Trên đường quay về, Lý Quân nói nhỏ với Lâm Kỳ: “Camera bị cắt trước khi Triệu Vũ vào. Có kẻ muốn dùng cậu ta làm bình phong.” Lâm Kỳ gật đầu, trong lòng trĩu nặng. “Nếu bị thao túng, càng nguy hiểm,” nàng thì thầm. Đỗ Hoàng thở dài, trán nhăn lại: “Đêm nay phải tăng gấp đôi cảnh giới.”
Căn cứ càng về chiều càng trầm mặc. Trong phòng y tế, Hứa Diễm nằm lặng, khuôn mặt xanh xao, mắt mệt mỏi nhìn trần nhà. Hứa An ngồi bên, đôi tay đan chặt vào nhau. Tô Minh vào kiểm tra mạch, ánh mắt dò xét. “Đêm qua ngươi có thấy gì lạ không?” nàng hỏi. Hứa Diễm lắc đầu, giọng khàn: “Chỉ mơ thấy bóng người thì thào bên tai.” Tô Minh khẽ nhíu mày, dặn dò: “Đừng tin ai ngoài ta và Lâm Kỳ.”
Hứa An cúi gằm mặt, không nói lời nào. Khi Tô Minh rời đi, Hứa Diễm nhẹ nhàng hỏi: “Em có gì giấu chị không?” Hứa An run lên, chỉ lắc đầu: “Em chỉ muốn bảo vệ chị…” Nhưng giọng cậu lạc hẳn, như có gì đó đè nén trong lòng.
Chạng vạng buông xuống, bóng tối len lỏi vào từng ngóc ngách. Bốn người chủ chốt lại hội ý trong phòng nghị sự. Lâm Kỳ nói: “Đêm nay, ta sẽ ẩn thân tuần tra. Nếu có biến, báo tín hiệu đỏ. Không ai được hành động đơn lẻ.” Trần Bách đặt tay lên vai nàng: “Ta giữ cổng chính.” Đỗ Hoàng tiếp lời: “Kho phía tây giao cho ta.” Lý Quân nhìn màn hình thiết bị, nói: “Tôi kiểm soát hệ thống. Nếu có xâm nhập, sẽ khóa toàn bộ cửa.”
Căn cứ chìm vào im lặng. Bên ngoài, xác sống tụ tập đông hơn thường lệ, tiếng gào rú vọng lên như sóng vỗ. Giang Phong tuần tra trên đỉnh tường, đôi mắt lạnh lẽo quét qua bóng tối. Bất chợt, hắn cảm nhận một luồng dị năng lạ đang di chuyển sát cổng tây. Hắn siết chặt súng, hạ thấp người, toàn thân căng lên sẵn sàng.
Một bóng người lặng lẽ áp sát, động tác nhẹ như hơi thở. Hắn gọi khẽ: “Ai đó?” Không tiếng đáp. Dị năng tăng cường giác quan phát động, nhưng chỉ nhận thấy làn gió lạnh mang theo mùi máu tanh. Một bàn tay lạnh ngắt đặt lên vai Giang Phong, giọng thì thầm bên tai: “Đừng động. Nếu muốn sống, hãy giả vờ không thấy gì.”Giang Phong nghiến răng, không đáp. Đột ngột, một bóng người vụt qua cổng tây. Hắn bắn hai phát, tia lửa lóe lên rồi tắt ngấm. Lý Quân trong phòng an ninh lập tức khóa toàn bộ cổng, phát tín hiệu báo động cho Trần Bách và Lâm Kỳ. Hệ thống chuyển sang trạng thái phòng thủ cao nhất.
Trần Bách nhận tín hiệu, lao về phía cổng chính. Đỗ Hoàng cũng lập tức di chuyển, gậy sắt vung lên sẵn sàng. Lâm Kỳ xuất hiện như bóng ma bên cổng tây, kéo Giang Phong vào không gian tùy thân. Hắn th* d*c, trên vai có vết thương nhỏ rỉ máu. “Dị năng tàng hình… có lẽ là Hứa An,” Giang Phong thì thào. Lâm Kỳ gật đầu, ánh mắt lạnh băng: “Hắn bị ép buộc. Ta sẽ tìm ra kẻ đứng sau.”
Trong phòng y tế, Tô Minh chuẩn bị dụng cụ sơ cứu. Triệu Vũ chạy vào, thở hổn hển: “Chị Minh, Giang Phong bị thương, cổng tây có kẻ đột nhập!” Tô Minh bình tĩnh: “Em ở lại, khóa cửa, không mở cho ai lạ.” Triệu Vũ gật đầu, bàn tay run run nắm chặt con dao nhỏ.
Bên ngoài, tiếng súng, tiếng bước chân, tiếng xác sống gào rú hòa vào nhau, như khúc dạo đầu cho cơn bão sắp tới. Đỗ Hoàng chặn một bóng người lạ lướt qua hành lang. Gậy sắt vung xuống, nhưng chỉ đập vào không khí. Phùng Nghi hiện ra, miệng cười lạnh: “Ông già, chỉ một giọt độc của ta, căn cứ này sẽ thành địa ngục.” Đỗ Hoàng không nao núng, lao lên, nhưng nàng đã biến mất trong làn khói tím mờ.
Lý Quân dò tín hiệu trên màn hình, ba điểm dị năng di chuyển cùng lúc. Anh khóa tầng hầm, gửi tin nhắn mật cho Lâm Kỳ: “Ba mục tiêu khả nghi, một về phòng y tế, hai quanh phòng nghị sự.” Lâm Kỳ đáp lại, thân hình biến mất vào không gian.
Trước cửa phòng y tế, Hứa An đang cố mở khóa, mặt trắng bệch. Lâm Kỳ xuất hiện, kéo cậu vào phòng. Triệu Vũ giật mình: “Anh làm gì ở đây?” Hứa An run rẩy, nước mắt chảy dài: “Phùng Nghi… ép em mở cổng tây, nếu không sẽ hại chị Diễm.” Lâm Kỳ nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu: “Không ai trách ngươi. Nhưng từ giờ, mọi việc đều phải báo cho ta biết. Nếu không, cả căn cứ sẽ mất tất cả.” Hứa An gật đầu, khuôn mặt non nớt bỗng trở nên già đi.
Bên ngoài, Trần Bách đối mặt Hàn Sở. Dưới ánh trăng mờ, hai người như hai cái bóng. Hàn Sở cười nhạt: “Ngươi nghĩ giữ được Lâm Kỳ và Không Gian Dị Thức sao?” Trần Bách không đáp, lao lên, kiếm kim loại vung ra. Hàn Sở lùi lại, dị năng hấp thu dị năng kim loại. Thanh kiếm nặng dần, Trần Bách vận hết sức, kích hoạt cơ chế nổ. Một tiếng nổ nhỏ, Hàn Sở bị hất văng, máu ứa ra từ miệng. Trần Bách dí súng vào trán hắn: “Có dám đón đầu viên đạn này không?” Hàn Sở cười điên dại, thân hình tan vào bóng tối.
Trong phòng nghị sự, Lâm Kỳ triệu tập tất cả, kể cả những kẻ vừa suýt phản bội. Nàng nhìn từng người, giọng sắc lạnh: “Đêm nay, không còn chỗ cho bí mật. Ai còn giấu giếm, ngày mai không còn đường sống.” Phùng Nghi mỉm cười: “Ai dám nói mình chưa từng phản bội?” Lý Quân nói thẳng: “Ngươi gieo độc, thao túng Hứa An, còn muốn gì nữa?” Phùng Nghi nhún vai: “Ta chỉ làm những gì cần thiết để sống sót.” Lâm Kỳ rút lưỡi dao bạc, cắm xuống bàn: “Độc có thể giải, nhưng lòng người nhiễm độc thì không.”
Đỗ Hoàng đứng dậy, giọng trầm: “Ngươi tự chọn, ở lại hay rời đi. Nhưng mọi hành động đều bị giám sát.” Phùng Nghi ngồi xuống, ánh mắt lặng lẽ quan sát mọi người.
Không khí chưa kịp lắng xuống, Mạc Thư xuất hiện, tóc bạch kim phủ nửa mặt, giọng nhẹ như sương: “Các ngươi tưởng đã thắng? Dị năng của ta đã gieo hạt nghi ngờ vào từng người. Khi hoa nở, các ngươi sẽ tự hủy diệt nhau.” Nàng nhìn Lâm Kỳ, đôi mắt xanh lạnh: “Ngươi giữ được Không Gian Dị Thức, nhưng không giữ được lòng người. Khi niềm tin sụp đổ, tất cả hóa tro tàn.” Lâm Kỳ đáp điềm tĩnh: “Chỉ cần còn một tia sáng, ta sẽ không để ngươi đạt được mục đích.” Mạc Thư cười khẽ, tan biến vào bóng đêm.
Đêm ấy, không ai ngủ. Mỗi người ôm lấy bóng tối trong lòng, suy ngẫm về niềm tin, phản bội, và ranh giới sinh tồn. Lâm Kỳ ngồi một mình trong không gian, mắt dõi theo bầu trời tro xám. Trần Bách bên cạnh, lặng lẽ nắm lấy tay nàng, truyền cho nàng hơi ấm cuối cùng của con người. Đỗ Hoàng ngồi nơi góc phòng, ánh mắt trầm ngâm hướng về ký ức đã xa. Lý Quân lập trình lại hệ thống, từng nhịp tim hòa vào dòng mã lạnh lẽo.
Bên ngoài, xác sống vẫn gào rú. Trời chưa sáng mà bóng tối đã dày hơn bao giờ hết.
Trong khe tường lạnh lẽo, một bóng người lặng lẽ trườn qua, vết máu nhạt loang trên nền xi măng. Đột ngột, một tiếng thét vang lên từ phía phòng y tế, xé toang màn đêm, báo hiệu rằng sát cơ đã len lỏi vào từng ngóc ngách của căn cứ cuối cùng.
Bên ngoài, trời chuyển gió. Cửa địa ngục đã mở. Ai sẽ là kẻ đầu tiên rơi xuống?