Căn Cứ Cuối: Dị Không Hậu Tận Thế

Chương 9: Không Gian Dị Thức

Tiếng thét lạnh lẽo xé toang màn đêm, như nhát chém phũ phàng bổ xuống mặt hồ phẳng lặng của căn cứ. Ngay khoảnh khắc ấy, tất cả mọi người đều ngẩng lên, tim đập mạnh, không ai dám thở mạnh. Bàn tay Lâm Kỳ buông rời khỏi bàn điều khiển, đôi mắt xám tro quét qua màn hình. Trần Bách đã đứng dậy từ lâu, khẩu súng lạnh ngắt lấp ló dưới tay áo. Chỉ một ánh nhìn trao đi, hiểu ý, cả hai cùng lao ra khỏi phòng nghị sự.

Triệu Vũ như bóng ma lướt qua hành lang tối, thân thể nhẹ như gió, chưa ai kịp định thần cậu đã biến mất. Hứa Diễm, mặt tái nhợt, vẫn quyết liệt chạy theo. Bên cạnh, Đỗ Hoàng nhấc thanh xà beng, thân hình thấp đậm như bức tường vững chãi, lặng lẽ chắn ở ngã ba hành lang. Mùi máu tanh đã lan ra, hòa lẫn với thứ mùi ẩm mục của gạch đá lâu ngày.

Cửa phòng y tế mở toang. Ánh đèn vàng yếu ớt hắt bóng Tô Minh đang quỳ bên xác một người, máu loang trên nền gạch. Đó là Dư, kẻ từng tuần tra phía tây, mắt vẫn mở trừng, không tin nổi điều gì vừa xảy ra. Tô Minh áp tay lên vết thương, dị năng hồi phục tỏa ánh sáng nhạt, nhưng máu vẫn trào mãi, thịt da như bị thứ gì đó gặm nhấm từ trong ra ngoài.

Giang Phong bước tới, cánh tay chạm nhẹ lên cổ tay Dư, ánh mắt nhắm nghiền, thần sắc chìm sâu. Ông khẽ nói, giọng trầm đục: “Không phải vết thương thường. Một luồng khí lạ... tựa như độc, nhưng không phải thứ thuộc về nhân gian. Có gì đó đã xâm nhập.”

Phùng Nghi tiến đến, lạnh nhạt nhìn xác chết, ngón tay nhúng nhẹ vào vũng máu rồi đưa lên mũi. Đôi mắt nàng ánh lên vẻ kỳ dị: “Không phải độc của ta. Mùi này… giống như hơi thở từ nơi không thuộc về thế giới này.” Khóe môi nàng khẽ nhếch, chẳng ai biết nàng nghĩ gì.

Lâm Kỳ lặng lẽ cúi xuống, bàn tay đặt lên vết sẹo cổ tay trái. Dị năng không gian trong nàng khẽ động, như dòng chảy âm thầm dưới lòng đất. Một cảm giác lạnh lẽo, lạ lùng, như có dòng nước ngầm đang lan khắp căn phòng.

Đột nhiên, từ góc tối, Hàn Sở xuất hiện, áo choàng đen phủ kín người, đôi mắt hẹp sáng lên như hai đốm lửa nhỏ. Giọng hắn vang lên, khô khốc: “Các ngươi nghĩ mọi chuyện chỉ do con người gây ra? Khi vực sâu đã mở, tất cả chỉ là quân cờ. Không gian này sắp rạn nứt, các ngươi cảm nhận được không?”

Trần Bách chẳng buồn quay đầu, khẩu súng đã chĩa vào ngực Hàn Sở. “Ngươi muốn thử không?” anh hỏi, giọng lạnh như thép. Hàn Sở chỉ cười, tiếng cười khô khốc vang vọng. “Ta thích nhìn các ngươi tự đấu đá. Đêm nay, nơi này đã dính lời nguyền. Không gian rung chuyển, các ngươi không nghe thấy sao?”

Lý Quân, đứng sát cửa, lặng lẽ lướt ngón tay trên máy tính bảng. Sắc mặt cậu tái mét, giọng nói nhỏ nhẹ: “Có dao động năng lượng quanh phòng y tế. Dị năng tăng vọt, giống như… khe nứt không gian sắp hình thành.”

Hứa An nép vào tường, toàn thân run rẩy. Hứa Diễm siết vai em, thì thầm: “Có chị ở đây, đừng sợ.” Mùi nguy hiểm lẩn quất trong không khí, tiếng gầm gừ của xác sống vọng lại từ ngoài tường, dồn dập như sóng.

Đỗ Hoàng siết chặt thanh xà beng, thân hình chắn trước những người không dị năng. Mồ hôi nhỏ từng giọt trên trán ông, nhưng mắt vẫn bình tĩnh, không một nét hoảng loạn.

Từ cửa, Mạc Thư bước vào, tóc bạch kim rũ xuống vai, giọng nói nhẹ như hơi sương: “Không gian dị thức đã động. Ai sẽ là kẻ đầu tiên đặt chân vào vực sâu?” Đôi mắt nàng dừng lại trên gương mặt Lâm Kỳ. “Kẻ mang dấu ấn xuyên giới, ngươi dám mở cửa tử sinh không?”

Lâm Kỳ không đáp. Đôi mắt lạnh như tro tàn nhìn về nơi xa xăm, nơi ký ức và hiện thực hòa lẫn. Trần Bách tiến lại, bàn tay lớn đặt lên vai nàng, truyền sang sức mạnh thầm lặng. “Dù ngươi đi đâu, ta sẽ ở bên.”

Không khí trong phòng y tế như đặc quánh lại. Bất chợt, tường đá rung mạnh, nền đất nứt ra từng vệt nhỏ. Một luồng dị năng khổng lồ bùng phát từ trung tâm phòng. Lâm Kỳ cảm giác dị năng không gian của mình bị kéo căng như sắp đứt. Ánh sáng tím bạc chạy dọc mạch máu, bao phủ lấy nàng.

Trần Bách đứng chắn phía trước, dị năng kim loại trào ra, tạo thành lớp giáp sáng lấp lánh trên da thịt. Anh quát lớn: “Ai không đủ sức chống đỡ, lùi hết ra ngoài!” Triệu Vũ lập tức kéo Lý Quân và Hứa An rút khỏi phòng. Hứa Diễm dìu Đỗ Hoàng, Tô Minh hỗ trợ các dị năng giả cấp thấp rút lui.

Còn lại trong phòng chỉ sáu người: Lâm Kỳ, Trần Bách, Giang Phong, Phùng Nghi, Hàn Sở, Mạc Thư. Dị năng cấp cao, dã tâm mỗi người rực cháy, không ai nhường ai.

Dưới chân Lâm Kỳ, nền đá vỡ toạc, ánh sáng tím bạc trào lên, dị năng không gian trong nàng cộng hưởng cùng dị năng kim loại của Trần Bách, hình thành một vòng sáng giao thoa, nửa thực nửa mơ. Không khí như đông cứng lại. Thời gian đứt đoạn thành từng mảng. Trong mắt Lâm Kỳ, bóng người xung quanh hóa thành những vệt sáng mờ, mọi âm thanh rút xa, chỉ còn tiếng tim đập như sấm.

Một giọng nói vang vọng từ nơi không ai trông thấy: “Ngươi muốn mở cửa sinh tử? Kẻ bước vào dị thức, vạn kiếp bất phục. Dám tiến lên, nghịch lại số mệnh không?”

Lâm Kỳ siết chặt tay, những ký ức đau đớn từ thế giới cũ tràn về. Ánh mắt mẹ, bàn tay cha, tiếng thở dài của em trai. Câu hỏi xưa cũ lặng lẽ vang lên: “Nếu có thể làm lại, ngươi có dám đánh đổi mọi thứ không?”

Trần Bách đặt tay lên vai nàng, dị năng kim loại hòa vào luồng sáng tím bạc, tiếp thêm sức mạnh. Sự cộng hưởng làm không gian rung chuyển, dòng năng lượng cuộn trào như thác lũ.

Hàn Sở bất ngờ lao tới, hai tay vươn ra, dị năng hấp thu phát động cực hạn, muốn giành lấy dòng sức mạnh đang bùng phát. Phùng Nghi bật cười, làn khói độc tím đen tỏa ra chặn đường hắn. Mạc Thư nhắm mắt, dị năng tâm trí phát tán, gieo ảo giác và hoang mang vào tâm trí mọi người. Giang Phong dùng giác quan bén nhọn, cố giữ cho ý chí không bị cuốn trôi, lao lên cản phá, bảo vệ Lâm Kỳ.

Ánh sáng bùng lên chói lòa, khe nứt không gian mở rộng, cuốn lấy Lâm Kỳ và Trần Bách. Trong khoảnh khắc, cả hai như bị nuốt chửng, rồi mọi thứ biến thành hư vô.

Khi mở mắt ra, họ đã đứng giữa một bình nguyên vô tận, ánh sáng tím xanh phủ kín không gian, những cột đá lơ lửng, từng mảnh ký ức người sống kẻ chết bay lượn như đàn chim. Không có ranh giới ngày đêm, thời gian như ngưng lại.

Lâm Kỳ cảm nhận thân thể nhẹ bẫng, dị năng không gian trong nàng mở rộng đến vô tận, chỉ cần một ý niệm đã có thể chạm tới mọi nơi. Bên cạnh, Trần Bách lặng lẽ nắm chặt thanh kiếm kim loại, ánh mắt bình thản, như một trụ cột giữa sóng dữ.

Một bóng người áo trắng xuất hiện, khuôn mặt mơ hồ, ánh mắt xuyên thấu hồn phách. Thanh âm vang lên, sâu thẳm: “Kẻ xuyên giới, ngươi đã đến. Đây là nguồn gốc và tận cùng của dị năng. Mỗi lựa chọn của ngươi sẽ vẽ lại trật tự thế gian.”

Bóng áo trắng chỉ về phía xa, nơi một cánh cửa đá khổng lồ phủ đầy phù văn cổ xưa. “Chỉ người đủ ý chí mới mở được cánh cửa này. Ai bước vào phải đối mặt với chính bản ngã, d*c v*ng, sợ hãi và hy vọng cuối cùng. Ngươi dám không?”

Lâm Kỳ hít một hơi sâu, bao nỗi hận thù, bi thương, khát khao sống sót và bảo vệ ùa lên. Nàng gật đầu, bước về phía cánh cửa. Trần Bách kề bên, ánh mắt như thép.

Tay nàng chạm vào phù văn, một luồng sáng mạnh b*n r*, cuốn lấy cả hai, đồng thời truyền về căn cứ chấn động dữ dội.Bên ngoài, trong phòng y tế, mọi người choáng váng, máu trào ra từ mũi, dị năng chao đảo. Hàn Sở hét lên, dị năng trong hắn như bị hút cạn, thân thể co giật dữ dội. Phùng Nghi run rẩy, sắc mặt trắng bệch, khí độc trong phòng bị dị năng cuốn sạch. Mạc Thư ôm đầu, cười lạnh, đôi mắt xa xăm: “Không gian dị thức đã hiện hình. Quyền lực mới sẽ lên ngôi.”

Tô Minh vội kéo những người yếu ra phòng an toàn, vừa chữa trị, vừa lo lắng dõi theo những tiếng động khủng khiếp vọng lại. Hứa Diễm thì thầm với Lý Quân: “Nếu bọn họ không trở về, nơi này sẽ thành địa ngục.” Lý Quân kiểm tra hệ thống, nói nhỏ: “Dị năng của Lâm Kỳ và Trần Bách đang cộng hưởng, chưa từng có tiền lệ. Nếu vượt ngoài kiểm soát, căn cứ sẽ sụp đổ.”

Triệu Vũ đứng gác ngoài cửa, ánh mắt sắc bén, thân thể căng ra như dây cung. Đỗ Hoàng đặt tay lên vai cậu, thì thầm: “Phải giữ vững phòng tuyến. Dù bên trong xảy ra chuyện gì, không để kẻ thù đột nhập.”

Giữa hỗn loạn, Hàn Sở lảo đảo, máu rỉ bên môi, ánh mắt rực lên tham vọng điên cuồng. “Nếu có được sức mạnh ấy, tất cả sẽ nằm dưới chân ta.” Phùng Nghi lặng lẽ rút lọ thuốc nhỏ, ánh mắt hướng về phía khe nứt, miệng lẩm nhẩm những câu nguyền rủa. Nàng biết, chỉ cần thao túng được dòng sức mạnh này, sinh tử cũng có thể bị đảo ngược. Mạc Thư nhắm mắt, dị năng ám ảnh tâm trí lan rộng, âm thầm gieo nghi kỵ vào lòng người còn lại.

Trong Không Gian Dị Thức, Lâm Kỳ và Trần Bách đứng trước cánh cửa đá khổng lồ. Ký ức cũ ùa về – tiếng khóc của mẹ, bàn tay cha, những gương mặt đã tan vào tro bụi. Một sợi dây vô hình như quấn lấy nàng, muốn kéo trở lại vực sâu tăm tối.

Trần Bách siết vai nàng, nói nhỏ: “Đừng để quá khứ trói buộc. Ngươi là hy vọng của tất cả. Nếu ngươi gục ngã, mọi người không còn lối thoát.”

Lâm Kỳ nhìn anh, trong mắt chứa sóng gió và bình yên. Tay nàng đặt lên phù văn, dị năng không gian hòa vào dòng năng lượng cổ xưa. Nàng hiểu, chỉ cần một ý niệm, cánh cửa sẽ mở hoặc vĩnh viễn đóng lại.

Một tiếng nổ dữ dội vang lên, ánh sáng nuốt chửng tất cả. Lâm Kỳ mở mắt, thấy mình đứng giữa dòng sông ánh sáng, những hình bóng thân quen lướt qua – Giang Phong, Hứa Diễm, Tô Minh, Triệu Vũ, Đỗ Hoàng, Lý Quân, cả Phùng Nghi, Mạc Thư, Hàn Sở, Trác Dương – mỗi người một con đường, tất cả bị kéo về một điểm hội tụ.

Một giọng nói vang vọng: “Ngươi có thể chọn. Mở cửa để cứu người thân, hay đóng lại để giữ mình an toàn. Nhưng mỗi lựa chọn đều có giá.”

Lâm Kỳ nhắm mắt, nước mắt lặng lẽ rơi. Nàng nghe rõ tiếng tim mình, nghe hơi thở của Trần Bách. Nàng hiểu, mình không còn đơn độc giữa hai thế giới.

Bên ngoài, khe nứt không gian đột ngột mở rộng, ánh sáng tím bạc tuôn ra, nuốt chửng mọi thứ. Hàn Sở hét lớn, lao vào dòng sáng, thân thể tan biến không dấu vết. Phùng Nghi cười lớn, ném lọ thuốc độc vào khe nứt, khí độc lan ra nhưng bị dị năng cuốn sạch. Mạc Thư đứng lặng, tay vuốt mái tóc bạch kim, ánh mắt lạnh lẽo. Nàng biết, cuộc chơi đã đổi chiều. Chủ nhân mới của Không Gian Dị Thức đã xuất hiện, thế lực cũ sẽ bị quét sạch hoặc nuốt trọn.

Trong Không Gian Dị Thức, Lâm Kỳ cảm nhận thân thể mình hòa nhập vào thế giới này. Dị năng không gian vô hạn, nhưng cũng nguy hiểm như vực sâu không đáy. Trần Bách đặt tay lên bàn tay nàng, dị năng kim loại tạo thành chuỗi liên kết giữ nàng khỏi bị cuốn vào hỗn mang.

Một lần nữa, giọng nói áo trắng vang lên: “Chọn đi. Cứu người hay cứu mình? Chỉ một đường dẫn ra ngoài.”

Lâm Kỳ ngẩng đầu, ánh mắt sáng quắc: “Ta chọn cứu tất cả. Nếu cần, lấy dị năng ta, nhưng giữ lại hy vọng cho nhân loại.”

Dòng sáng bừng lên, cánh cửa đá rung chuyển, phù văn phát ra ánh sáng vừa lạnh vừa ấm. Trong khoảnh khắc, Lâm Kỳ thấy mọi gương mặt thân quen – cả bạn lẫn thù – đều hiện lên giữa dòng sáng, mỗi người mang một nỗi đau, một khát vọng sống sót.

Bên ngoài, toàn bộ căn cứ rúng động. Trác Dương, đang thao túng đám đông ở cổng bắc, đột ngột khựng lại, sắc mặt trắng bệch: “Không gian dị thức đã xuất hiện. Tất cả chuẩn bị!” Đám đông hỗn loạn, tiếng la hét vang khắp nơi. Hứa Diễm kéo Hứa An vào góc tối, che chở cho em khỏi cơn bạo loạn. Đỗ Hoàng chỉ huy nhóm phòng thủ, ánh mắt kiên định không một tia dao động. Tô Minh chữa trị cho người bị thương, tay run nhưng mắt sáng. Lý Quân truyền tín hiệu khẩn cấp, khóa các cổng, dò tìm vị trí khe nứt. Triệu Vũ lao đi như gió, chuyển tin giữa các nhóm, giữ cho mọi người không bị chia cắt.

Một đoàn người áo đen do Trác Dương dẫn đầu tràn vào sảnh chính, vũ khí sáng loáng, miệng hô hào về “trật tự mới”, “chủ nhân mới”. Đối diện, các thành viên trung thành với Lâm Kỳ dàn trận, sẵn sàng chiến đấu.

Sau lưng, Mạc Thư, Phùng Nghi – hoặc liên minh, hoặc ngấm ngầm phản bội – mỗi người đều vận dụng dị năng cực hạn, chờ thời cơ cướp lấy sức mạnh Không Gian Dị Thức.

Trong Không Gian Dị Thức, Lâm Kỳ và Trần Bách đối diện thử thách cuối cùng – bản ngã và d*c v*ng chính mình. Một hình bóng Lâm Kỳ khác hiện ra, ánh mắt lạnh lùng: “Ngươi dám hy sinh tất cả cho những người không quen biết? Nếu mất hết, ai sẽ nhớ đến ngươi?”

Lâm Kỳ đáp, giọng nhẹ: “Chỉ cần ta còn nhớ, nhân tính còn tồn tại. Không ai là xa lạ khi cùng nhau chống lại vực sâu.”

Trần Bách bước lên, đối diện quá khứ mình – đồng đội đã chết, gia đình mất tích, máu và nước mắt. Anh không trốn tránh, chỉ lặng lẽ nói: “Ta sẽ không quay lưng với người mình yêu thương. Nếu số phận bắt phải chiến đấu, ta sẽ chiến đấu đến cùng.”

Ý chí hòa làm một, cánh cửa đá từ từ hé mở, ánh sáng rực rỡ cuốn lấy cả hai, đưa họ trở về thực tại.

Trong phòng y tế, khe nứt không gian co lại, rồi nổ tung thành ngàn tia sáng. Lâm Kỳ và Trần Bách xuất hiện giữa vòng sáng tím bạc, thân thể run rẩy, ánh mắt sáng ngời.

Toàn bộ căn cứ lặng đi. Kẻ thù lùi lại, đồng đội nín thở, mọi ánh mắt dõi về hai người vừa trở về từ vực sâu.

Lâm Kỳ cất tiếng, giọng trầm như chuông ngân: “Không Gian Dị Thức đã mở. Ai muốn sống, hãy đặt lại niềm tin vào nhân tính, bằng không nơi này sẽ thành mồ chôn của tất cả.”

Ngoài cửa sổ, một tia chớp xé ngang bầu trời xám xịt, tiếng sấm vang rền, báo hiệu cơn bão lớn đang kéo tới. Trong khe tối, những đôi mắt đỏ rực của xác sống lặng lẽ xuất hiện, vây quanh căn cứ như bầy sói đói.

Bóng tối chưa tan, hiểm họa vẫn rình rập. Cửa sinh tử đã mở, nhưng ai sẽ là kẻ đầu tiên dám bước qua ranh giới?