Căn Cứ Cuối: Dị Không Hậu Tận Thế

Chương 7: Đêm Mưa

Mưa dội xuống mái căn cứ, từng giọt nặng hạt như muốn xuyên thủng bầu trời xám xịt. Trong không gian chật hẹp, hơi ẩm và mùi sắt gỉ quyện vào nhau, kéo dài sự lạnh lẽo xuyên thấu tận xương. Đêm buông, căn cứ cuối cùng của loài người chỉ còn là một vết sáng yếu ớt giữa biển đêm, nơi bất cứ ai cũng có thể là bạn hay kẻ thù.

Lâm Kỳ đứng tựa vào khung cửa sổ, ánh mắt xám tro nhìn sâu vào màn mưa mịt mờ. Sau lưng, hành lang vắng lặng như phủ sương. Mọi âm thanh đều bị nuốt chửng trong tiếng mưa, chỉ còn lại tiếng thở dài thật khẽ, như lời thì thầm của những linh hồn chưa yên nghỉ.

Một tiếng gõ cửa vang lên, rất nhẹ nhưng cắt ngang tĩnh lặng. Triệu Vũ hiện ra bên ngưỡng cửa, mái tóc ướt nhẹp, quần áo dính sát thân người gầy gò. "Có người lạ ngoài cổng," cậu thì thào, đôi mắt sáng long lanh giữa bóng tối. "Không rõ lai lịch, xin trú ẩn."

Chẳng cần thêm lời, Lâm Kỳ đã sải bước dọc hành lang, Trần Bách lặng lẽ theo sau, dáng người vững chãi như ngọn núi giữa bão tố. Giang Phong đã đứng sẵn ngoài cổng, tay đặt nhẹ lên chuôi dao, ánh mắt sắc như lưỡi kiếm lướt qua màn mưa.

Dưới mái hiên, một chàng trai trẻ đứng lặng. Áo choàng đen thấm nước, tóc xoăn bết sát trán, gương mặt trẻ trung nhưng ánh mắt lấp lánh nét tinh quái. Dù môi tím tái, hắn vẫn mỉm cười ranh mãnh: "Ta là Hứa An. Đêm tối mưa dầm, mong được chút cơm thừa, chút hơi ấm người."

Hứa Diễm bàng hoàng, hai mắt mở to, nghẹn ngào gọi tên em trai mà tiếng nói như tắc lại nơi cổ. Lâm Kỳ nhìn cô gái, rồi hướng mắt về chàng trai lạ: "Ngươi đến đây bằng cách nào?"

Hứa An nhún vai, giọng vừa nhẹ vừa lơ đãng: "Ta đi trong bóng tối, không ai nhận ra. Không mang vũ khí, không có gì ngoài mạng sống này."

Trần Bách bước tới, ánh mắt soi mói: "Dị năng của ngươi là gì?"

"Bóng tối là bạn ta," Hứa An đáp, nửa đùa nửa thật. "Khi trời không sáng, ta có thể tàng hình. Nếu có ý đồ xấu, hẳn các vị đã chẳng phát hiện."

Giang Phong không rời mắt khỏi hắn: "Nếu muốn vào, phải kiểm tra dị năng. Đây là quy tắc."

Lâm Kỳ lặng lẽ quan sát, bắt gặp một tia đau thương thoáng qua mắt Hứa An. Hứa Diễm lao đến, nắm chặt tay em, nước mắt rưng rưng: "Em còn sống... em thật sự còn sống..."

Hứa An siết tay chị, giọng trầm xuống: "Chị, em về rồi. Không còn phải chạy nữa."

Trong khoảnh khắc ấy, chỉ còn tiếng mưa rơi và những xúc cảm lặng thầm. Trần Bách ra hiệu cho Triệu Vũ dẫn Hứa An vào kiểm tra. Lâm Kỳ gật đầu: "Tô Minh, chuẩn bị phòng y tế. Giám sát dị năng của hắn."

*

Phòng nghị sự ngập trong không khí nặng trĩu. Tường gạch loang lổ vết nước, ánh đèn hắt lên những gương mặt căng thẳng. Lâm Kỳ ngồi đầu bàn, ánh mắt như lưỡi dao sắc lạnh.

"Căn cứ này không còn chỗ cho ai mang ý đồ bất minh," nàng nói, giọng bình thản. "Hứa An, thân thế và hành tung sẽ được làm rõ."

Hứa Diễm cố gắng giữ bình tĩnh: "Em tôi không bao giờ làm hại người vô tội. Xin mọi người hãy tin nó."

Mạc Thư cười nhẹ, gương mặt lạnh lẽo như sương: "Thời loạn, ai dám tự nhận mình vô tội? Cẩn trọng vẫn hơn."

Giang Phong lạnh lùng: "Nếu hắn là người, ta sẽ biết. Nếu là bóng tối đội lốt người, cũng không qua nổi mắt ta."

Đỗ Hoàng lên tiếng, giọng trầm ấm: "Đêm mưa, lòng người lạnh. Ai giữ được ánh sáng, tự khắc sẽ nổi bật giữa bóng tối."

Lý Quân chăm chú theo dõi, tay gõ nhịp lên mặt bàn: "Tôi sẽ kiểm tra lại toàn bộ hệ thống an ninh. Nếu có ai lẻn vào, camera sẽ ghi lại dấu vết."

Tô Minh vừa trở về từ phòng y tế, giọng mệt mỏi: "Hứa An không mang vũ khí, dị năng tàng hình cấp C, thân thể suy nhược, dấu hiệu thiếu dinh dưỡng. Không có độc tố."

Triệu Vũ chống cằm, ánh mắt sáng lên: "Có thêm dị năng giả tàng hình, căn cứ càng an toàn."

Mạc Thư lạnh lùng: "Tâm ma khó lường, bóng tối càng dễ giấu dao."

Trần Bách gật đầu: "Cứ để hắn lại, nhưng giám sát đặc biệt. Mọi hành động đều phải báo cáo."

Lâm Kỳ kết luận: "Đêm nay, ai về phòng nấy, cảnh giới nghiêm ngặt. Có gì bất thường, lập tức báo cáo."

*

Đêm kéo dài vô tận. Mưa vẫn dội xuống mái ngói lở, từng giọt nước hòa lẫn mùi máu cũ. Bên trong, những nỗi sợ âm thầm len lỏi từng kẽ tim người.

Phòng y tế sáng đèn. Hứa Diễm ngồi bên giường em trai, hai bàn tay đan vào nhau, ánh mắt ngổn ngang kỷ niệm. Hứa An nhìn lên trần nhà, giọng trầm thấp: "Chị còn tin em không?"

"Em là tất cả của chị," Hứa Diễm đáp, mắt ngân ngấn lệ. "Dù em từng làm gì, chị vẫn tin em."

Hứa An cười buồn: "Có chuyện không thể nói ra. Đôi khi, sống sót phải làm điều mình không muốn."

Hứa Diễm nắm tay em, kiên định: "Đừng lạc vào bóng tối. Đêm nay, chị ở bên em."

Hứa An gật đầu, lòng dậy sóng. Bàn tay hắn siết chặt, như tự nhắc về một lời thề cũ.

*

Giang Phong lặng lẽ tuần tra, bước chân hòa vào tiếng mưa. Đôi mắt sắc lạnh soi từng góc tối, giác quan căng lên bắt lấy mọi dấu hiệu lạ. Đỗ Hoàng ngồi nơi bếp, tỉ mỉ nhặt từng hạt gạo, tìm kiếm chút bình yên giữa giông bão. Triệu Vũ chạy quanh kiểm tra cửa sổ, miệng lẩm bẩm: "Ta nhanh hơn sấm sét mà."

Trong phòng nghị sự, Mạc Thư ngồi một mình, vuốt nhẹ tóc bạch kim, đôi mắt lạnh lẽo như hồ băng. Nàng nhắm mắt, thầm thì những lời chú bí ẩn, như muốn nghe nhịp thở của bóng tối.

Phòng điều khiển, Lý Quân dán mắt vào màn hình, kiểm tra từng dòng mã. Đột nhiên, một tín hiệu lạ xuất hiện trên hệ thống. Cậu cau mày, kiểm tra lại: thiết bị cảm ứng ở nhà kho bị vô hiệu hóa trong vài giây.

Lý Quân lập tức báo động: "Trần Bách, nhà kho có dấu hiệu can thiệp. Tôi kiểm tra lại camera."

Trần Bách, đang tuần tra hành lang phía bắc, rút dao, kim loại uốn thành tấm chắn mỏng. Anh ra hiệu cho Giang Phong cùng đi kiểm tra.

*

Nhà kho vắng lặng, mùi ẩm mốc trộn lẫn sắt gỉ. Ánh đèn pin quét qua từng kệ hàng. Trần Bách đi trước, Giang Phong theo sau, mọi giác quan mở rộng.

Một tiếng động nhẹ vang lên. Trần Bách ra hiệu dừng, kim loại tạo thành lưỡi giáo. Giang Phong nhắm mắt, cảm nhận từng dao động không khí.

Bất ngờ, một bóng người hiện ra, nhanh như chớp. Lưỡi giáo vung lên, nhưng chỉ xuyên qua khoảng không. Tiếng cười khẽ vang: "Chỉ là ta, Hứa An. Đừng hoảng."

Giang Phong lạnh lùng: "Ngươi làm gì ở đây?"

Hứa An nhún vai: "Khó ngủ, dạo quanh cho tỉnh táo. Không ngờ các vị phát hiện nhanh thế."

Trần Bách nghiêm nghị: "Nhà kho cấm vào. Ngươi tìm gì?"

Hứa An bước ra khỏi bóng tối: "Chỉ là thói quen, khi sợ ta tìm chỗ tối để trốn."

Giang Phong đặt tay lên vai Hứa An, áp lực mạnh khiến xương kêu răng rắc: "Lần sau còn tự ý rời phòng, ta sẽ nhốt ngươi lại."

Hứa An cười nhạt, ánh mắt thoáng lạnh: "Ta không muốn gây rắc rối."

Trần Bách ra hiệu Giang Phong áp giải về phòng: "Từ giờ, giám sát đặc biệt."

*

Bên ngoài, mưa vẫn rơi nặng hạt. Trong phòng y tế, Tô Minh kiểm tra một ca bệnh lạ: Hạ Vũ, thành viên mới, đột ngột co giật, da tím tái. Tô Minh tiêm thuốc giải độc, hiệu quả mơ hồ.

"Có ai tiếp xúc với Hạ Vũ trong hai giờ qua?" nàng hỏi lớn.

Một cô gái trẻ run rẩy: "Em thấy anh ấy uống nước trong bếp..."

Tô Minh lập tức báo động: "Trần Bách, có dấu hiệu đầu độc. Kiểm tra nguồn nước ngay."

Căn cứ rung chuyển. Đỗ Hoàng vội kiểm tra từng bình nước. Giang Phong huy động đội tuần tra, lục soát mọi ngóc ngách.

Lâm Kỳ nhận tin, gương mặt tối lại. Nàng trầm giọng: "Tập trung mọi người ở sảnh lớn. Không ai rời khỏi vị trí. Tô Minh, cô lập người bệnh, kiểm tra tất cả người từng tiếp xúc."

Trần Bách đứng cạnh Lâm Kỳ, giọng thấp: "Có khả năng nội gián. Chỉ dị năng giả hoặc người quen thuộc mới dám ra tay lúc này."

Lý Quân rà lại camera: "Từ mười giờ đến mười một giờ, camera bếp bị nhiễu bảy phút. Có một bóng người thấp thoáng, không rõ mặt."

Triệu Vũ chen vào, lo lắng: "Có thể là Hứa An. Ta thấy hắn lảng vảng gần bếp."

Hứa Diễm phản đối, giọng nghẹn: "Không thể! Em tôi không biết gì về độc dược."

Mạc Thư ngồi lặng, ánh mắt lạnh lẽo: "Độc không cần y thuật, chỉ cần ý chí. Đêm mưa, tâm ma dễ sinh sát ý."

Lâm Kỳ ra hiệu trật tự: "Chưa có kết luận. Tô Minh kiểm tra nước, thức ăn. Lý Quân rà lại dữ liệu. Giang Phong tăng cường cảnh giới."

Không khí ngột ngạt, như sợi dây vô hình siết cổ từng người. Mưa càng lúc càng nặng, gió rít lên như tiếng hú ma quái. Trong sảnh lớn, ánh mắt ai nấy bất an, nghi ngờ lan như lửa dưới tro.

*

Nửa đêm, Tô Minh trở lại với kết quả xét nghiệm: "Nước nhiễm độc. Loại độc này chỉ dị năng giả cấp cao mới tạo được."Phùng Nghi đứng lặng ở góc phòng, mắt lạnh như băng. Lâm Kỳ hỏi: "Ngươi biết gì về loại độc này?"

Phùng Nghi nhún vai, môi mím chặt: "Độc do dị năng giả tạo ra. Nếu ta muốn giết người, không ai cứu nổi. Nhưng lần này, độc pha loãng, chỉ để cảnh cáo."

Mạc Thư bật cười lạnh: "Ai đó muốn chia rẽ lòng người, gieo nghi kỵ. Đêm mưa, tâm người dễ động."

Trần Bách liếc Hứa An, giọng sắc: "Ngươi giải thích việc xuất hiện ở nhà kho và bếp?"

Hứa An không chối, chỉ cười nhạt: "Ta không đầu độc ai. Nếu muốn ra tay, đã không để lại dấu vết dễ thế."

Hứa Diễm nắm tay em trai, ánh mắt tin tưởng: "Em tôi không phải kẻ đó."

Giang Phong gằn giọng: "Lời nói không đủ. Nếu không phải ngươi, thì là ai?"

Lâm Kỳ im lặng, xâu chuỗi các dấu hiệu. Ánh mắt nàng lướt qua Phùng Nghi, Mạc Thư, rồi dừng ở Trác Dương—vẫn bị giam biệt lập. Trong căn cứ này, không ai hoàn toàn trong sạch, mỗi người đều đeo một lớp mặt nạ.

Đột ngột, tiếng hét vang lên từ phòng y tế. Một thành viên khác ngã gục, co giật dữ dội. Tô Minh lao tới, tiêm thuốc giải, nhưng không kịp.

Trong sảnh, tiếng xì xào nổi lên, nỗi sợ lan nhanh. Một người đàn ông chỉ tay về phía Hứa An: "Hắn mới đến, hắn là kẻ đầu độc!"

Đám đông xô đến, ánh mắt phẫn nộ, nghi kỵ. Lâm Kỳ giơ tay ngăn lại, giọng lạnh: "Im lặng! Ai manh động, xử theo quân luật."

Trần Bách bước ra, khí thế áp đảo: "Ai cũng có thể là kẻ đầu độc. Chỉ có bằng chứng mới quyết định."

Lý Quân lên tiếng, giọng sắc: "Theo dữ liệu, ngoài Hứa An, còn có một bóng người khác gần bếp—dáng nhỏ nhắn. Có thể hai đồng phạm."

Ánh mắt mọi người dồn về Phùng Nghi. Nàng lạnh lùng: "Ta không ngu để camera ghi hình. Nếu có ai thao túng máy móc, mọi dấu vết đều giả."

Mạc Thư nhẹ nhàng: "Nhân tâm là mê cung, bóng tối càng dày, lối ra càng khó tìm. Đêm nay, chỉ có sự thật mới soi sáng lối đi."

Lâm Kỳ hỏi Hứa Diễm: "Em trai cô từng tiếp xúc với ai có dị năng độc?"

Hứa Diễm lắc đầu, ánh mắt hoang mang: "Không. Em ấy chỉ chạy trốn, không quen ai cả."

Tô Minh chen vào: "Tôi cần thêm thời gian điều tra. Mọi người bình tĩnh, tránh hoảng loạn."

*

Mưa vẫn rơi, từng giọt như dòng lệ. Trong phòng biệt lập, Trác Dương bị xiềng, nở nụ cười nhạt khi nghe tin hỗn loạn: "Các ngươi rồi sẽ tự giết nhau, không cần ta nhúng tay."

*

Bên ngoài, bóng tối dày đặc. Hứa An ngồi bên cửa sổ, tay vuốt chiếc vòng cổ cũ, ánh mắt trầm tư. Một lời thề lặng lẽ vang lên trong tâm trí: "Dù thế nào, ta cũng không để chị gặp nguy hiểm."

Một bóng người nhỏ nhắn xuất hiện ngoài hành lang, bước chân nhẹ như mèo. Hứa An nheo mắt nhìn, không lên tiếng.

Người ấy dừng lại trước cửa, đặt một mảnh giấy nhỏ rồi biến mất. Hứa An mở ra: "Nếu muốn cứu chị, hãy làm theo hướng dẫn. Đừng để bị phát hiện."

Hắn siết chặt mảnh giấy, ánh mắt tối lại. Bóng chớp ngoài trời rọi lên tường hình một bóng người chia đôi, nửa sáng nửa tối.

*

Phòng nghị sự, Lâm Kỳ ngồi lặng, ánh sáng yếu ớt hắt lên gương mặt xám tro, đôi mắt sâu thẳm. Bàn tay nàng gõ nhịp lên mặt bàn, mỗi tiếng vang vọng như tiếng chuông trong đêm.

Tiếng mưa dội bên ngoài, tiếng gió rít qua khe cửa. Nỗi nghi kỵ như khói độc len qua từng kẽ hở lòng người. Lâm Kỳ biết, đây chỉ là khởi đầu cho một vết rạn lớn hơn.

Cửa mở, Trần Bách bước vào, dáng người như núi. Anh ngồi xuống cạnh nàng: "Kẻ đầu độc vẫn còn trong căn cứ. Có thể có người tiếp tay. Ta nghi Phùng Nghi, nhưng không loại trừ ai."

Lâm Kỳ nhìn ra ngoài: "Chúng ta cần thời gian. Đêm nay, lòng người sẽ tự lộ chân tướng."

Trần Bách đặt tay lên vai nàng: "Nếu có biến, ta sẽ bảo vệ nàng bằng mọi giá."

Nàng khẽ cười, nụ cười mỏng như tơ liễu: "Chúng ta đều là kẻ đi trong bóng tối, chỉ mong giữ được chút ánh sáng cho đến bình minh."

*

Trong bóng tối, Hứa An lặng lẽ rời phòng, hòa vào mưa. Hắn lẩn qua các hành lang, từng bước chân nhẹ như hơi thở, mắt dõi theo từng bóng người, từng cánh cửa khép hờ, từng tiếng thì thầm vang vọng.

Ở góc tường phía tây, một bóng người nhỏ nhắn chờ sẵn. Hứa An tiến lại: "Ngươi là ai?"

Người ấy kéo mũ áo lên, để lộ gương mặt trẻ thơ, ánh mắt lạnh lùng—Phùng Nghi. "Ngươi muốn cứu chị, ta có cách. Nhưng phải hợp tác."

Hứa An nheo mắt: "Muốn gì?"

Phùng Nghi đưa lọ chất lỏng màu xanh: "Đây là thuốc giải. Đổi lại, ngươi phải lấy một vật trong không gian của Lâm Kỳ. Chỉ ngươi làm được."

Hứa An nhìn lọ thuốc, ánh mắt nghi hoặc: "Nếu ta từ chối?"

Phùng Nghi cười nhạt: "Chị ngươi sẽ chết cùng những người khác. Ta không đùa."

Hứa An siết nắm tay: "Ta cần gì phải tin ngươi?"

Phùng Nghi tiến sát, thì thầm: "Ta không cần ngươi tin. Ta chỉ cần ngươi sợ mất chị."

Hứa An cầm lấy lọ thuốc, ánh mắt tối lại, bóng lưng hòa vào màn mưa.

*

Trở lại phòng y tế, Hứa An lén nhỏ vài giọt thuốc giải vào nước của Hứa Diễm. Trong lòng hắn, yêu thương và phản bội đan xen, bóng tối và ánh sáng giằng co. Từ giây phút này, hắn đã bước vào ván cờ, mỗi nước đi đều có thể là nhát dao vào tim mình.

*

Sáng sớm, mưa chưa dứt, sương mù phủ dày trên mái nhà. Trong căn cứ, mọi người tỉnh dậy với nỗi sợ vương trên mắt. Tô Minh kiểm tra bệnh nhân, ngạc nhiên khi thấy Hứa Diễm tỉnh lại, mạch ổn định. Nàng nhìn Hứa An, ánh mắt nghi hoặc: "Ngươi làm gì trong phòng bệnh đêm qua?"

Hứa An đáp, mắt không chớp: "Chỉ canh chừng chị. Sợ có ai làm hại."

Tô Minh không hỏi nữa, nhưng lòng dấy lên nghi ngờ.

*

Phòng nghị sự, Lâm Kỳ triệu tập các thành viên chủ chốt. Ánh mắt nàng quét qua từng người, sắc như lưỡi dao.

"Đêm qua, có kẻ dùng dị năng đầu độc nước. Người bệnh được cứu nhờ thuốc giải bí ẩn. Từ giờ, mọi nguồn nước, lương thực đều niêm phong, chỉ người chỉ định mới được tiếp xúc."

Trần Bách: "Ta sẽ tổ chức đội canh gác luân phiên. Không ai rời vị trí khi chưa có lệnh."

Giang Phong gật đầu, ánh mắt lạnh lùng: "Kẻ đầu độc chắc chắn còn trong căn cứ. Tối nay, ta sẽ lục soát toàn bộ."

Phùng Nghi đứng lên, bình thản: "Ta sẽ cung cấp thuốc giải, nhưng chỉ khi mọi người hợp tác. Nếu còn nghi ngờ, ta sẽ rút lui."

Mạc Thư cười khẽ: "Ai cũng có bí mật. Đôi khi, chính bí mật giữ cho ta sống sót."

Triệu Vũ sốt ruột: "Nếu có nội gián thì sao? Có khi lại là người chúng ta tin nhất?"

Không khí nặng nề, ánh mắt giao nhau, nghi ngờ và bất an như lưới vô hình chụp xuống từng người.

Lý Quân trầm ngâm: "Có một mã lệnh lạ xâm nhập hệ thống đêm qua. Nếu không phải người trong, thì là kẻ từng tiếp xúc hệ thống. Tôi cần kiểm tra toàn bộ quyền truy cập."

Lâm Kỳ gật đầu: "Ai có gì nghi ngờ, lập tức báo cáo. Từ giờ, mọi hành động đều công khai. Nếu ai âm thầm giấu giếm, hậu quả không ai gánh nổi."

*

Bên ngoài, mưa ngớt nhưng trời vẫn xám. Ngày mới bắt đầu trong bất an và nghi kỵ. Hứa An ngồi lặng bên cửa sổ, nhìn giọt nước chảy trên kính. Trong hắn, lời thề và bóng tối quấn lấy nhau, không biết lúc nào sẽ vỡ tung thành bi kịch.

Trong góc khuất, Phùng Nghi mỉm cười lạnh lẽo. Kế hoạch gieo mầm bất ổn đã bắt đầu, chỉ chờ thời cơ bùng cháy. Ở nơi khác, Mạc Thư nhắm mắt, thầm thì chú cổ xưa, gieo thêm một tầng ảo giác vào lòng người.

Căn cứ cuối cùng chìm trong bất an. Ngoài kia, xác sống vẫn gào rú nơi tận cùng đêm mưa. Bên trong, niềm tin mỏng như tơ, chỉ một cơn gió nhẹ cũng đủ xé toang tất cả.

Một bóng người thấp thoáng nơi hành lang, ánh mắt lạ lóe lên trong bóng tối, rồi biến mất vào sương mờ—báo hiệu sóng gió chưa dừng lại.