Bóng tối cuộn quanh căn cứ như một tấm màn lạnh lẽo, len lỏi vào từng khe tường, từng hơi thở của những kẻ còn sót lại giữa cơn đại biến. Lâm Kỳ ngồi trong phòng nhỏ, lưng tựa vào vách đá thô ráp, mắt đăm chiêu nhìn về một điểm xa xăm không có thật. Trên cổ tay nàng, vết sẹo dài nhức nhối như một lời nhắc nhở không thể xóa nhòa về quá khứ đã qua. Trong tay, quyển sổ ghi chép hiện lên nét bút tỉ mỉ: từng hạt lương khô, từng viên thuốc, từng túi hạt giống đều được nàng đếm đi đếm lại, như muốn dùng sự cẩn trọng ấy mà chống lại cơn sóng ngầm đang dâng lên khắp căn cứ.
Bên ngoài cửa, tiếng bước chân của Trần Bách vọng lại, nặng nề mà bình ổn. Anh không gõ, chỉ đẩy cửa bước vào, ánh mắt dõi theo từng động tác của Lâm Kỳ. Không gian giữa hai người là sự im lặng của những kẻ đã quá quen với hiểm nguy, hiểu rằng mọi lời nói đều phải cân nhắc kỹ lưỡng.
“Căn cứ không yên,” Trần Bách nói, giọng trầm như tiếng đất động sâu dưới lòng núi. “Trác Dương đã bắt đầu chia bè kéo cánh. Phùng Nghi thì tiếp cận Triệu Vũ liên tục. Ta e, đêm nay khó tránh khỏi sóng gió.”
Lâm Kỳ đặt quyển sổ xuống, hít một hơi thật sâu. Ánh mắt nàng chuyển động, lạnh lùng mà sáng rõ. “Kẻ mạnh chỉ cần một cái cớ để ra tay. Nhưng nếu ta không khởi động trước, sẽ bị dồn vào thế bị động.” Giọng nói ấy không lớn nhưng mang theo sự kiên quyết không gì lay chuyển nổi.
Trần Bách ngồi xuống bên cạnh, bàn tay to lớn khẽ đặt lên vai nàng. “Ta đã bố trí Giang Phong đổi ca gác, Hứa Diễm cho động vật quanh kho vật tư. Triệu Vũ thì được phân công trinh sát hành lang phía tây. Nhưng nếu có biến, ta sẽ là người đi đầu. Cô chỉ cần ra hiệu.”
Lâm Kỳ khẽ gật đầu. Trong lòng nàng, một kế hoạch chậm rãi hình thành, như tấm lưới mỏng manh nhưng sắc bén, giăng khắp căn cứ. “Đêm nay, ta sẽ mở mạng lưới trao đổi vật tư. Nhưng chỉ những ai thực sự trung thành mới được tham gia. Để họ tự giám sát lẫn nhau, tạo thế cân bằng. Nếu ai phản bội, chính họ sẽ tự làm lộ mặt.”
Trần Bách nhìn nàng, ánh mắt vừa kiên nghị vừa dịu dàng. “Đừng tự ép mình quá mức. Nếu không còn tin vào ai, sẽ chẳng ai còn tin vào cô.” Đó là lời nhắc nhở của một người từng mất tất cả, cũng là lời động viên duy nhất nàng cần lúc này.
Gió ngoài cửa rít qua khe tường, mang theo mùi tro bụi và cái lạnh của buổi tối mạt thế. Lâm Kỳ đứng dậy, bước ra khỏi phòng, bỏ lại bóng tối cùng những hoài nghi phía sau lưng.
***
Sáng sớm, căn cứ đã rộ lên những tiếng động quen thuộc: tiếng cửa sắt va chạm, tiếng người thì thầm, tiếng động vật chạy rầm rập trong bóng tối. Lâm Kỳ xuất hiện ở kho vật tư, dáng người mảnh khảnh nhưng vững như thân cây giữa bão tố. Bên cạnh nàng là Trần Bách, Giang Phong, Hứa Diễm và Đỗ Hoàng – những người nàng tin cậy nhất.
Nàng mở cánh cửa kho, không gian tùy thân hé mở một vệt sáng nhàn nhạt. Từng thùng lương khô, thuốc men, hạt giống, vũ khí cũ lần lượt được bày ra, ngăn nắp như một nghi lễ. Đám đông ùa tới, ánh mắt sáng rực lên vì khao khát và nghi ngờ. Nhưng Lâm Kỳ chỉ phát vật tư cho từng người một, tên nào nằm trong danh sách tin cậy, mới được nhận. Còn lại, nàng lặng lẽ khép không gian, để lại sau lưng những tiếng xì xào đầy bất mãn.
Phùng Nghi chen lên, tay cầm lọ thuốc thủy tinh nhỏ, giọng ngọt như đường phèn nhưng ánh mắt lạnh như băng giá. “Chị Kỳ, thuốc này em tự điều chế, có thể giải độc cơ bản. Đổi cho em ít lương khô, được không?”
Lâm Kỳ nhìn thẳng vào mắt cô gái nhỏ, không hề tránh né. “Ai kiểm chứng thuốc này?”
Phùng Nghi mỉm cười, lấy trong túi ra một con chuột nhắt, nhỏ thuốc lên lưỡi nó. Con vật run rẩy, rồi nằm yên. “Nếu chị không tin, em sẽ thử.” Dứt lời, cô nhỏ một giọt lên đầu lưỡi mình, nuốt xuống, bình thản chờ đợi. Không có dấu hiệu gì bất thường.
Lâm Kỳ gật đầu, rút túi lương khô nhỏ. “Một lọ đổi một túi. Nhưng chỉ hai lọ.”
Phùng Nghi cười nhẹ, ánh mắt lóe lên tia toan tính. “Cảm ơn chị. Nếu cần thuốc mạnh hơn, cứ tìm em.”
Khi Phùng Nghi rời đi, Giang Phong nghiêng người, thì thầm: “Cô ta từng là con gái chủ tập đoàn dược. Đừng để vẻ ngoài ngây thơ đánh lừa.”
Lâm Kỳ đáp nhỏ: “Ta biết. Nhưng giữ vật tư mãi trong tay cũng không ổn. Để họ tự giám sát nhau, sẽ dễ lộ chân tướng.”
***
Buổi trưa, ánh sáng yếu ớt xuyên qua lớp cửa kính mờ, in bóng lên bàn họp nhỏ nơi nhóm thân cận tụ tập. Lâm Kỳ trải bản đồ căn cứ, chỉ rõ những điểm yếu trên tường thành, nơi dễ bị đột nhập nhất.
“Đêm nay, Giang Phong sẽ nghe lén nhóm Trác Dương. Hứa Diễm dùng động vật dò la quanh kho vật tư. Triệu Vũ giám sát hành lang phía tây. Ta sẽ đích thân tiếp xúc với Mạc Thư.”
Trần Bách gật đầu, mắt không rời bản đồ. “Nếu có biến, ta sẽ sẵn sàng. Nhưng Mạc Thư không dễ đối phó.”
Triệu Vũ ngồi cạnh cửa sổ, chân đung đưa, mắt láo liên. “Chị Kỳ, nếu cần em làm mồi nhử, em làm được.”
Lâm Kỳ lắc đầu. “Không cần. Nếu ai muốn ra tay, họ sẽ tự lộ.”
Đỗ Hoàng ngồi lặng lẽ, hai bàn tay to bè đặt trên đầu gối, ánh mắt chất phác hướng về phía Lâm Kỳ, như muốn nói: dù thế nào, ông cũng sẽ bảo vệ mọi người. Lý Quân đẩy kính, lặng lẽ ghi chú từng lời trong sổ.
***
Hoàng hôn phủ màu đỏ lên mái tôn gỉ sét, tạo nên những vệt sáng như máu loang trên nền đất. Lâm Kỳ bước về phía phòng riêng của Mạc Thư. Cửa khép hờ, mùi nhang thơm và ẩm mốc của sách cũ phảng phất.
Mạc Thư ngồi bên bàn, mái tóc bạch kim xõa xuống vai, mắt xanh lạnh lùng. Trước mặt là những tấm thẻ bài xếp vòng tròn.
“Chị đến để thương lượng?” Mạc Thư hỏi, giọng nhẹ bẫng, khó đoán được cảm xúc.
Lâm Kỳ không ngồi, chỉ đứng dựa vào khung cửa. “Ta cần hợp tác. Nếu cô có kênh trao đổi vật tư ngoài căn cứ, ta sẽ mở không gian, vận chuyển vật tư cho cô. Nhưng điều kiện là không được động vào nhóm thân cận của ta.”
Mạc Thư khẽ cười, ngón tay lướt trên thẻ bài. “Trong thế giới này, ai dám chắc điều gì? Lợi ích là nhất thời. Lời hứa có thể đổi lấy bao nhiêu mạng người?”
Lâm Kỳ đáp, giọng đều: “Một mạng người, đổi lấy một lời thề trung thành tuyệt đối. Phá vỡ, tất cả đều chết.”
Không khí căng như dây đàn. Mạc Thư ngả người ra sau, mắt sâu thẳm như vực tối. “Ta sẽ suy nghĩ. Nhưng nhớ, trung thành chỉ là ảo ảnh trong thời buổi này.”
Lâm Kỳ gật đầu, rời khỏi phòng, không quay đầu lại.
***
Đêm xuống, bóng tối nuốt trọn căn cứ. Lâm Kỳ trở về phòng, ngồi thiền trong không gian tùy thân. Nàng kiểm kê vật tư, đánh dấu riêng cho từng người: mỗi phần vật tư được gắn một dấu hiệu nhỏ, chỉ mình nàng biết. Sáng mai, mỗi người sẽ nhận một túi – nếu có ai gian lận, dấu hiệu sẽ lộ ra.
Lý Quân đến gõ cửa, giọng nhỏ: “Chị Kỳ, em đã giải mã hệ thống khóa kho vật tư. Nếu cần, em có thể đặt bẫy báo động cho từng phòng. Nhưng đêm qua có người lẻn vào khu vực cấm, em chưa xác định được ai.”
Lâm Kỳ dặn: “Ghi lại thời gian, vị trí. Đêm nay theo dõi mọi giao dịch vật tư.”
Lý Quân gật đầu, ánh mắt kính trọng lấp lánh sau cặp kính dày.***
Bên ngoài tường thành, Phùng Nghi trao đổi với Hứa An trong bóng tối. Cô gái nhỏ rút ra lọ thuốc: “Đưa tin tức về phòng Lâm Kỳ, ai ra vào, vật tư đổi tay thế nào, ta sẽ cho ngươi ba lọ thuốc giải.”
Hứa An mỉm cười, giọng bỡn cợt: “Chị không sợ em lừa sao?”
Phùng Nghi lạnh lùng: “Ngươi không dám. Nếu phản bội, ngươi là người chết đầu tiên.”
Hứa An nhún vai, bóng dáng biến mất vào màn đêm.
***
Rạng sáng, Hứa Diễm dẫn đoàn chuột chạy vòng quanh kho vật tư. Từng con len lỏi vào góc tối, một con dừng lại trước ngăn bí mật, cào nhẹ vào cửa gỗ. Giang Phong đứng bên ngoài, mắt nhắm lại, lắng nghe tiếng thì thầm của Trác Dương với thuộc hạ.
“Không gian của Lâm Kỳ là chìa khóa. Đợi vật tư cạn, ép cô ta mở kho, chia phần lớn cho phe ta. Nếu không nghe, đẩy vào góc chết. Lòng trung thành là xa xỉ nhất thời này.”
Giang Phong nghe xong, lặng lẽ rút lui.
***
Giữa trưa, Lâm Kỳ tập hợp nhóm thân cận. “Đêm qua, có người lẻn vào khu vực cấm. Ta nghi có nội gián. Nhưng chưa cần chia nhóm. Ta sẽ bày bẫy, xem ai dám bước vào.”
Trần Bách siết chặt tay, ánh mắt căng thẳng. Hứa Diễm lo lắng: “Nếu trong nhóm mình có kẻ phản bội…”
Lâm Kỳ dịu giọng: “Kẻ phản bội không che giấu được lâu. Ta sẽ biết.”
Triệu Vũ khoanh tay, vẻ bướng bỉnh: “Muốn em làm mồi nhử không?”
“Giữ khoảng cách với Phùng Nghi, nếu cô ta tiếp cận, báo cho ta.”
Đỗ Hoàng đặt tay lên vai Triệu Vũ, giọng chắc nịch: “Dù ai phản bội, ta cũng không để nhóm mình bị chia rẽ.”
Lý Quân thì thầm: “Em sẽ theo dõi hệ thống, báo động nếu có truy cập lạ.”
Lâm Kỳ gật đầu: “Không ai được hành động một mình. Mạng sống mỗi người đều liên kết với nhau.”
***
Chiều xuống, Mạc Thư đứng tựa lan can, mắt nhìn về phía Lâm Kỳ kiểm kê vật tư cùng Trần Bách. Cô lấy từ túi áo lọ thuốc nhỏ ánh xanh, thì thầm: “Ảo giác, cho ta thấy ai trung thành thật sự…”
Dị năng lan ra, đêm đó, từng người trong căn cứ mơ những giấc mộng kỳ lạ: ký ức cũ, mất mát, nỗi sợ và lòng tham trỗi dậy. Sáng hôm sau, ai nấy mệt mỏi, ánh mắt lạc thần. Chỉ Lâm Kỳ, nhờ dị năng không gian làm khiên chắn, vẫn vững vàng.
Sáng sớm, Mạc Thư tìm đến, dò xét: “Chị không mơ gì sao?”
Lâm Kỳ đáp: “Chỉ kẻ yếu lòng mới bị ảo giác dẫn dắt.”
Mạc Thư cười khẽ, ánh mắt sâu như đáy nước.
***
Chiều buông, một tiếng nổ nhỏ vang lên từ phía kho vật tư. Mọi người chạy tới, thấy cửa kho hé mở, khói trắng bốc lên. Lý Quân báo động: “Có kẻ phá khóa, lấy đi hai túi lương khô và thuốc!”
Lâm Kỳ trầm giọng: “Kiểm tra đồ cá nhân. Ai có vật tư lạ, báo ngay.”
Phùng Nghi đứng lặng, mắt lướt qua mọi người. Hứa An xuất hiện, cười ngây thơ: “Chị Kỳ, em thấy bóng người quanh kho lúc nửa đêm.”
Trần Bách hỏi: “Thấy gì?”
“Chỉ là cái bóng. Nhưng nghe tiếng phụ nữ.”
Mắt Lâm Kỳ lóe sáng. Nàng ra hiệu cho Giang Phong: “Điều tra các phòng nữ.”
Đỗ Hoàng hỏi: “Nếu là người trong nhóm, xử lý thế nào?”
Lâm Kỳ đáp: “Ai trộm vật tư, sẽ bị đuổi khỏi căn cứ. Không cần lý do.”
Không khí căng như dây đàn. Lâm Kỳ biết, thử thách lòng trung thành đã thực sự bắt đầu.
***
Đêm xuống, Lâm Kỳ ngồi trong không gian tùy thân, kiểm kê lại từng túi vật tư, từng lọ thuốc, từng vũ khí. Nàng đánh dấu riêng cho mỗi người, sáng mai phát cho từng người một. Nếu vật tư nào bị mất, dấu hiệu sẽ lộ ra kẻ phản bội.
Ngoài tường thành, Hàn Sở và đồng bọn áp sát, ánh mắt sắc như dao lóe lên trong màn tro bụi. Trong căn cứ, niềm tin và phản bội đang quấn chặt lấy nhau. Trong không gian tùy thân, một vết nứt nhỏ vừa xuất hiện, như báo hiệu cho cơn bão sắp ập đến.
Lâm Kỳ nhắm mắt, hơi thở chậm rãi, dị năng không gian cuộn lại quanh nàng. Một ván cờ mới đã bắt đầu. Ai sẽ là người đi nước đầu tiên? Ai sẽ lật mặt nạ trước khi mùa đông đến? Bên ngoài kia, bóng tối vẫn dày đặc, che giấu những âm mưu chưa lộ hình.