Bóng tối dày đặc như màn lụa trùm lên căn cứ nhỏ bé. Mùi tro bụi hòa cùng hơi lạnh, len lỏi qua từng kẽ tường xi măng nứt nẻ. Tiếng gió rít ngoài vọng gác vọng vào, trộn lẫn với bước chân dồn dập của những người vừa rời khỏi phiên gác đêm. Trong lòng mỗi người, dư âm của báo động vẫn chưa tan, như một sợi dây vô hình siết chặt bầu không khí.
Lâm Kỳ đứng lặng giữa hành lang, ánh mắt xám tro quét qua từng khuôn mặt xa lạ vừa bị áp giải vào căn cứ. Bọn họ, những kẻ sống sót mới, ngồi co cụm bên tường, ánh nhìn thấp thỏm như bầy thú nhỏ vừa bị dồn đến góc hang. Đôi bàn tay thô ráp của Giang Phong trói chặt cổ tay họ bằng sợi dây thừng cũ, ánh mắt lạnh như sương khuya.
Trác Dương xuất hiện, bóng dáng bệ vệ nổi bật giữa ánh đèn vàng yếu ớt. Nụ cười gượng của ông ta như một vết cắt mảnh, giọng nói vang lên, kéo mọi ánh nhìn về phía mình:
“Đã tới lúc bàn về vận mệnh nơi này. Mỗi người có thể lên tiếng. Nhưng quy tắc phải rõ ràng.”
Không ai cắt lời. Lâm Kỳ cảm nhận dị năng không gian dưới lớp da cổ tay, âm ỉ như dòng nước ngầm. Cô nhìn sang Trần Bách, bắt gặp ánh mắt vững vàng – ánh mắt từng trải qua bao cơn binh biến, nay lại lặng lẽ bảo hộ từng người. Những dị năng giả mới nhập hội, ánh mắt thấp thoáng tham lam, sợ hãi và cả hy vọng mong manh.
Căn phòng họp tạm bợ – bốn bức tường loang lổ vết máu cũ, bàn gỗ ghép tạm, bên trên là những gói lương khô, chai nước lọc, hộp thuốc men rách nhãn. Mỗi người ngồi vào vị trí, bầu không khí chia đôi thành hai chiến tuyến vô hình: kẻ cũ và người mới.
Trần Bách mở lời, giọng trầm như đá tảng:
“Cảm ơn mọi người đã góp sức. Ở đây, ai cũng là người bảo vệ, không ai là vật hi sinh. Quy tắc: không cướp giật, không phản bội. Vật tư chia đều. Bảo vệ được căn cứ, mới giữ được mạng sống.”
Một thanh niên mới, dáng gầy, mặt xám xịt, cười khẩy:
“Nói thì dễ. Nếu vật tư không đủ, ai sẽ được ưu tiên? Dị năng giả mạnh, hay kẻ yếu đuối?”
Trác Dương khoanh tay, giọng trầm tĩnh pha lẫn ý châm biếm:
“Người mạnh tự nhiên được nhiều hơn. Đó là lẽ thường. Nhưng ai có công, có sức, sẽ không bị bỏ đói.”
Ánh mắt Lâm Kỳ lạnh lùng. Cô chậm rãi đứng dậy, từng lời vang lên dứt khoát:
“Vật tư là sự sống. Không ai được độc chiếm. Dị năng không phải thước đo giá trị con người. Mỗi người đều phải góp sức. Người mạnh bảo vệ, người yếu làm việc phù hợp, chia phần theo công sức.”
Một giọng nữ nhỏ nhẹ nhưng sắc sảo vang lên. Hứa Diễm, mái tóc rượu vang nổi bật, ôm chú mèo xám nhỏ trong lòng, ánh mắt sáng quắc:
“Nếu chỉ dựa vào dị năng, những người không biết đánh nhau như tôi sẽ bị bỏ rơi sao? Tôi thuần phục động vật, nhưng không thể cầm vũ khí.”
Tên cao gầy hừ lạnh:
“Cô có ích thì được ăn. Ai vô dụng tự lo lấy thân.”
Triệu Vũ, ngồi thu mình ở cuối bàn, lên tiếng:
“Em chạy nhanh, có thể do thám, lấy vật tư ngoài vùng hoang. Em cũng có phần chứ?”
Tô Minh, nữ bác sĩ dáng người gầy, đẩy cặp kính, nhấn mạnh:
“Không ai tự ra ngoài một mình. Ngoài kia, thực thể ký sinh và kẻ săn người đều rình rập. Phải sống sót mới có phần.”
Trần Bách gật đầu:
“Chỉ khi cứu người, bảo vệ lẫn nhau, chúng ta mới tồn tại nổi. Ai chỉ nghĩ cho mình, căn cứ sẽ sụp đổ trước mùa đông.”
Đỗ Hoàng, người đàn ông thấp đậm, tóc muối tiêu, lên tiếng, giọng chân thành:
“Tôi từng là nông dân. Nếu có đất, tôi trồng trọt, chăn nuôi. Ai góp sức, đều có phần.”
Lặng im kéo dài. Trác Dương cười nhạt, ánh mắt sắc lạnh:
“Lời hay ý đẹp, nhưng phải có người đứng ra quyết định. Nếu mọi người đều ngang quyền, ai sẽ chịu trách nhiệm khi nguy hiểm đến? Ta đề nghị lập Hội đồng – gồm các dị năng giả cấp cao – định đoạt vật tư, an ninh và luật lệ.”
Một số người mới dao động, lặng lẽ giơ tay, tìm kiếm sự che chở từ thế lực mạnh. Lý Quân, chàng trai đeo kính gọng đen, nhẹ nhàng phản bác:
“Nếu chỉ có Hội đồng dị năng mạnh, người yếu sẽ bị bóc lột. Tôi có thể phân tích xác suất, dự đoán rủi ro – nhưng tôi muốn công bằng.”
Trần Bách nhìn Lâm Kỳ, ánh mắt trao đổi ngầm. Cô gật đầu, hướng về Trác Dương:
“Nếu lập Hội đồng, ta đề nghị mọi quyết định lớn phải biểu quyết công khai. Người không có dị năng mạnh cũng phải có tiếng nói. Vật tư chia theo công sức, nhưng quyền sống là của tất cả.”
Trác Dương nhếch môi:
“Cô lấy gì bảo đảm? Dị năng không gian của cô đặc biệt thật đấy, nhưng quyền lực không nằm trong kho vật tư. Lòng tin của mọi người mới là gốc rễ.”
Lâm Kỳ không nao núng, ánh mắt xám tro kiên định:
“Ta không mưu cầu quyền lực. Chỉ muốn nơi này không thành cái lồng sắt giam cầm kẻ yếu. Nếu ai muốn thử, cứ thử.”
Sự im lặng như tảng băng phủ xuống. Mạc Thư, tóc bạch kim, mắt xanh, ngồi lặng lẽ quan sát, nụ cười thoáng qua khóe môi. Không ai để ý, nhưng ánh mắt cô ta như lưỡi dao lạnh lẽo, lặng lẽ cắt vào từng nhịp thở trong phòng.
Giang Phong gõ nhẹ mặt bàn, giọng rõ ràng:
“Căn cứ này chỉ có thể có một chủ. Nếu muốn bình yên, phải có giao kèo minh bạch. Ta đề xuất: Mỗi dị năng giả công khai năng lực, cam kết không dùng sức mạnh chống lại đồng đội. Ai phản bội, bị trục xuất.”
Triệu Vũ rụt rè:
“Nếu bị đuổi ra ngoài, chẳng khác nào chết. Nhưng ở lại mà bị bóc lột, cũng là chết dần.”
Lâm Kỳ dịu giọng:
“Vì thế cần giao kèo. Ta sẽ đặt ấn ký không gian lên bảng giao ước. Ai phản bội, dị năng bị phong ấn tạm thời. Đổi lại, người tuân thủ sẽ được bảo vệ, chia sẻ vật tư, không ai bị bỏ rơi.”
Xôn xao nổi lên. Có người nhìn Lâm Kỳ với ánh mắt ngưỡng mộ, có kẻ lại thăm dò, ẩn chứa ngờ vực. Trác Dương nhìn cô, nụ cười lạnh nhạt nhưng trong đáy mắt đã có sự dè chừng.
Đỗ Hoàng gật đầu:
“Công bằng như vậy tôi mới yên tâm góp sức. Nếu cô làm được, tôi ký đầu tiên.”
Hứa Diễm siết nhẹ con mèo xám, ánh mắt lóe lên tia hy vọng:
“Nếu có giao kèo, tôi sẽ giúp thuần phục động vật quanh căn cứ, cảnh báo nguy hiểm.”Tô Minh thở dài:
“Tôi sẽ chữa trị cho mọi người, nhưng cần thuốc men. Ai vi phạm, tôi không cứu nữa.”
Giang Phong gật đầu:
“Tôi tuần tra, bảo vệ an ninh. Dị năng phải được kiểm soát, không để kẻ gian lợi dụng.”
Triệu Vũ lí nhí:
“Em… sẽ không trộm cắp nữa. Chỉ mong có chỗ ngủ, được ăn cùng mọi người.”
Lý Quân đẩy kính, ánh mắt sáng:
“Tôi quản lý vật tư, giám sát phân phối. Ai gian lận, tôi lập tức báo.”
Tiếng đồng thuận vang lên rải rác. Những người mới nhìn nhau, rồi lặng lẽ gật đầu, ánh mắt hướng về Lâm Kỳ như gửi gắm chút hy vọng mong manh.
Trác Dương khoanh tay, giọng châm biếm:
“Nếu cô muốn làm chủ, phải chứng minh mình xứng đáng. Một lời giao kèo không đủ. Đêm nay, cô dám mở kho không gian cho mọi người xem không?”
Căn phòng im bặt. Trần Bách nhíu mày, ánh mắt như lưỡi dao lướt qua Trác Dương. Lâm Kỳ không nao núng, đáp:
“Không gian là sinh mệnh của ta, không thể tùy tiện mở. Nhưng ta sẽ công khai vật tư đủ cho một tháng. Ai nghi ngờ, có thể kiểm đếm. Việc xuất vật tư sẽ được ghi chép, hai người làm chứng.”
Trác Dương liếc nhìn quanh, thấy lòng người đã nghiêng về phía Lâm Kỳ, đành im lặng. Đám người mới nhìn nhau, lòng dạ đổi thay, có kẻ lộ vẻ kính nể, kẻ lại chực chờ thời cơ.
Giang Phong lên tiếng, dõng dạc:
“Vậy quyết định thế này: tối nay mở bữa tiệc chia sẻ vật tư, mọi người ký giao kèo, cam kết bảo vệ căn cứ. Sau đó chia ca tuần tra, lập tổ sản xuất, trị liệu. Dị năng ai có, đăng ký rõ ràng. Vi phạm, xử lý không khoan nhượng.”
Không khí trong phòng mỏng như mặt băng, ai cũng dè chừng, ánh mắt dò xét. Những nhóm nhỏ tản về góc phòng, bàn tán thì thầm, một số kẻ lặng lẽ quan sát từng động tác của Lâm Kỳ và Trần Bách.
Lâm Kỳ rời bàn họp, Trần Bách lặng lẽ theo sau. Hứa Diễm ôm mèo, Triệu Vũ rón rén bước cạnh, như tìm chỗ dựa. Trong kho vật tư, ánh đèn pin chiếu lên thùng gạo, hộp đồ hộp, thuốc men và quần áo cũ. Lâm Kỳ mở không gian, lấy ra từng kiện vật tư, xếp ngay ngắn trước mặt mọi người. Không ai nói nên lời, số vật tư này đủ cho căn cứ tồn tại một tháng.
Tô Minh rạng rỡ:
“Có đủ thế này, bệnh nhân sẽ không chết đói, không chết rét.”
Đỗ Hoàng xúc động, tay run run chạm vào bao hạt giống:
“Tôi có thể gieo trồng, mùa sau sẽ đủ ăn.”
Lý Quân ghi chép cẩn thận, kiểm đếm từng món đồ. Triệu Vũ ánh mắt sáng rực, nở nụ cười hiếm hoi.
Trần Bách đặt tay lên vai Lâm Kỳ, nói nhỏ:
“Em đã tạo ra niềm tin, nhưng cũng khiến mình trở thành mục tiêu.”
Lâm Kỳ lặng lẽ gật đầu. Cô biết, kho không gian vừa là sự sống, vừa là gánh nặng.
Đêm xuống, bữa tiệc đầu tiên diễn ra trong ánh đèn dầu leo lét, giữa tiếng thì thầm và tiếng cười gượng gạo. Mỗi người nhận một phần cơm nhỏ, miếng thịt hộp, lát bánh mì khô. Những chiếc bát cũ truyền tay nhau, từng hạt cơm rơi cũng được nhặt lại. Họ cụng ly nước lọc, như lời thề mong manh trước ngày mai.
Trác Dương ngồi đầu bàn, nụ cười giả lả, ánh mắt không rời Lâm Kỳ. Ông ta nâng ly:
“Chúc cho căn cứ trường tồn, chúc cho chúng ta sống sót qua mùa đông. Nhưng ai phản bội, sẽ không còn chỗ dung thân.”
Mạc Thư lặng lẽ nhấp môi, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua mọi người. Phùng Nghi ngồi ở góc tối, lặng lẽ thả một viên thuốc nhỏ vào ly nước, rồi lại rút về phía bóng tối. Không ai để ý, nhưng cảm giác bất an lan dần trong không khí.
Bữa tiệc trôi qua trong dè chừng. Lâm Kỳ ngồi giữa vòng người, cảm nhận rõ từng ánh nhìn. Cô biết, hôm nay chỉ là khởi đầu của một ván cờ dài.
Bữa ăn kết thúc, mọi người ký giao kèo lên tấm bảng lớn treo giữa phòng. Lâm Kỳ đặt tay, ấn ký không gian hiện lên mờ ảo. Ai đặt tay, ấn ký phát sáng – như lời thề không thể phá vỡ. Trác Dương miễn cưỡng đưa tay lên bảng, ánh mắt dò xét sức mạnh ẩn giấu.
Mạc Thư mỉm cười bí hiểm khi đặt tay lên bảng. Phùng Nghi chạm nhẹ, ánh mắt khẽ liếc về phía Triệu Vũ.
Ngoài kia, mưa bụi trộn tro tàn rơi lặng lẽ. Giang Phong đứng gác, mắt không rời cổng chính. Trong bóng tối, đôi mắt Hàn Sở lóe lên từ xa, như báo hiệu hiểm họa rình rập.
Lâm Kỳ trở về phòng, ngồi bên cửa sổ, ánh trăng lấp lánh trên vết sẹo cổ tay. Trần Bách ngồi cạnh, tay nắm chặt chuôi dao, truyền cho cô sự bình ổn lặng lẽ.
Hứa Diễm vào phòng, ôm mèo, giọng lo lắng:
“Chị Kỳ, em sợ… họ chưa thật lòng. Nếu ai phản bội…”
Lâm Kỳ đặt tay lên vai cô, ánh mắt kiên định:
“Chỉ cần ta không phản bội nhau, căn cứ này vẫn tồn tại.”
Triệu Vũ ló đầu vào, ngập ngừng:
“Nếu mai em ra ngoài do thám, chị cho em mang vật tư nhé?”
Lâm Kỳ mỉm cười:
“Em sẽ có đủ. Nhưng nhớ, ra ngoài không phải để làm anh hùng, mà là để sống sót trở về.”
Không gian lặng đi, mỗi người mang một nỗi riêng, một niềm tin mong manh. Ngoài kia, mưa tro rơi dày hơn, gió hú từng cơn như tiếng gọi của bóng tối. Lâm Kỳ nhắm mắt, cảm nhận dị năng không gian bao bọc quanh mình – tấm áo giáp và cũng là xiềng xích.
Bữa tiệc đầu tiên khép lại. Nhưng nơi bóng tối, những liên minh ngầm, những giao kèo chưa trọn vẹn, tham vọng chưa lộ diện, đang ngấm ngầm trỗi dậy. Bên kia tường thành, bóng đen Hàn Sở và đồng bọn lặng lẽ hội tụ, ánh mắt hướng về căn cứ nhỏ bé.
Trong phòng, Lâm Kỳ mở không gian, kiểm tra vật tư, ghi chép tỉ mỉ. Ngoài cửa sổ, bóng người vụt qua – ánh mắt sắc như dao thoáng hiện trong màn mưa tro. Cô đứng bật dậy, tay đặt lên dao, dị năng không gian sẵn sàng mở lối.
Tiếng bước chân xa dần, để lại dư vị bất an. Lâm Kỳ biết, bình yên tối nay chỉ là khởi đầu của ván cờ sinh tử. Liệu giao kèo vừa lập có đủ bảo vệ căn cứ trước sóng gió, hay chỉ là sợi dây mỏng manh xiết chặt tất cả vào một bi kịch mới?
Mưa tro vẫn rơi, bóng đêm dày đặc che giấu mọi âm mưu. Trong căn cứ nhỏ, niềm tin vừa nhen nhóm – và hiểm họa cũng bắt đầu len lỏi, chực chờ bùng cháy thành biển lửa.