Bóng đêm mịt mùng như tấm khăn che phủ lấy mái vòm đổ nát của Căn Cứ Cuối, trăng non lạc lõng giữa trời tro, gió u uẩn lùa qua khe gạch hở, mang theo cái lạnh cắt da thịt. Lâm Kỳ rời khỏi không gian tùy thân, bước chậm rãi dọc hành lang, bàn chân dẫm lên nền xi măng lạnh buốt, lắng nghe từng tiếng động nhỏ như hơi thở của vực sâu. Nơi này, mỗi viên gạch, mỗi bóng tối đều ẩn giấu những nỗi niềm chưa nói, những rạn nứt của lòng người.
Trần Bách đứng lặng dưới ánh đèn yếu ớt, tấm lưng vững chãi như tường thành cuối cùng ngăn cách nhóm nhỏ với tàn bạo ngoài kia. Khi thấy Lâm Kỳ, chàng khẽ gật đầu, giọng trầm vang lên giữa tĩnh lặng: “Tất cả đã ổn. Vật tư đều được đánh dấu, chia phần rõ ràng. Ngày mai, chân tướng sẽ hiện.”
Lâm Kỳ nhìn Trần Bách, ánh mắt xám sâu như giếng cạn, không gợn sóng mà chất chứa bao tầng suy tư. Nàng đáp khẽ, giọng đều đều: “Đêm nay, ai động vào vật tư sẽ không thể che giấu dấu vết.”
Một khoảng lặng trải dài giữa hai người. Gió ngoài kia rít lên, hòa cùng nỗi bất an vẫn âm ỉ trong từng hơi thở.
Tiếng bước chân khẽ vang phía sau, Lý Quân xuất hiện, cặp kính phản chiếu ánh sáng nhợt nhạt. “Em kiểm tra hệ thống rồi, không có truy cập lạ, nhưng tường lửa bị dò xét từ bên trong. Đã khóa lại tất cả kênh liên lạc nội bộ, không ai có thể chuyển tin ra ngoài mà không để lại dấu vết.”
Lâm Kỳ gật đầu: “Ngày mai, mọi người ở yên trong phòng, không được tự ý rời đi.”
Lý Quân ngập ngừng: “Chị nghĩ có thể… kẻ trộm là người ngoài?”
Trần Bách lắc đầu: “Không ai ngoài nhóm có đủ thông tin để vào kho. Chỉ nội gián mới dám liều như vậy.”
Ánh mắt Lâm Kỳ hướng ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối dày đặc như lớp tro tàn phủ kín mọi ngóc ngách. Niềm tin nơi đây mong manh như tơ nhện, chỉ cần một làn gió cũng đủ đứt đoạn.
*
Rạng đông mờ nhạt soi qua khung cửa kính mờ bụi, Lâm Kỳ triệu tập toàn bộ nhóm trong căn phòng hội họp nhỏ, tường loang lổ, ánh sáng lạnh lẽo lướt trên khuôn mặt từng người. Không ai lên tiếng, mọi cử động đều trở nên dè dặt, nặng trĩu sự đề phòng.
Nàng đứng ở đầu bàn, đặt từng túi vật tư đã đánh dấu lên mặt bàn, giọng bình thản mà vững vàng: “Đêm qua, vật tư bị mất cắp. Ta đã đánh dấu riêng từng phần, ai giữ vật tư không thuộc phần mình, xin giao nộp ngay. Nếu thấy oan, hãy tự thanh minh.”
Trần Bách ngồi bên, ánh mắt soi mói từng biểu cảm nhỏ nhất. Giang Phong khoanh tay dựa tường, gương mặt lạnh như đá tạc, ánh nhìn sắc bén quét khắp phòng. Triệu Vũ nhún vai, nở nụ cười nửa miệng: “Biết đâu thủ phạm ngồi ngay bên cạnh.”
Phùng Nghi đứng cạnh cửa sổ, mắt đảo quanh, môi nhếch nhẹ như cười khinh. Tô Minh lên tiếng, chất giọng mệt mỏi nhưng cương quyết: “Nếu không ai nhận, chị xử sao?”
Lâm Kỳ không chớp mắt: “Nếu phát hiện gian dối, hậu quả sẽ không chỉ là bị đuổi khỏi đây.”
Mỗi người một vẻ: kẻ cúi đầu, người liếc trộm, người mím môi đến trắng bệch. Đỗ Hoàng bất ngờ lên tiếng, giọng vang như chuông đồng: “Ta kiểm tra trước.”
Ông tháo túi lương khô, mở từng gói thuốc, chìa cho cả nhóm xem. Hứa Diễm cũng làm theo, đôi mắt lo lắng thấp thoáng. Từng người một kiểm tra, chỉ còn lại Hứa An, cậu thanh niên tóc xoăn, nụ cười ranh mãnh nhưng ánh mắt bất an.
Hứa An bước lên, chìa túi vải nhỏ: “Của em chỉ có kẹo và dao găm, chị kiểm tra đi.”
Lâm Kỳ lướt qua từng món, không có gì bất thường. Ánh mắt nàng dừng lại nơi Hứa An, như muốn xuyên thấu đáy lòng cậu. Lý Quân chỉnh kính, nói khẽ: “Nếu không ai có vật tư lạ, thì vật tư đã đi đâu?”
Mạc Thư chậm rãi bước ra khỏi góc tối, mái tóc bạch kim lấp lánh dưới nắng nhạt, giọng mềm như sương: “Có lẽ ai đó giấu kỹ hơn chị tưởng?”
Lâm Kỳ nhìn thẳng: “Ngươi muốn ám chỉ gì?”
Mạc Thư mỉm cười: “Không gì ngoài chuyện, có những bí mật mắt thường không thấy, nhưng lòng người thì biết. Ảo giác không thể che giấu ý định thật.”
Trần Bách gằn giọng: “Đừng chơi trò tâm lý nữa, ở đây không ai cần mấy màn kịch đó.”
Mạc Thư nhún vai, ánh mắt như đùa cợt: “Nếu chị chắc chắn dị năng của mình vững chắc, thử cho mọi người kiểm tra không gian của chị xem?”
Cả phòng lặng đi. Một vài ánh mắt nghi ngờ hướng sang Lâm Kỳ. Nàng không đổi sắc mặt: “Ta chỉ cần bảo đảm với bản thân, không phải ai khác.”
Đỗ Hoàng bực bội: “Ai nghi chị Kỳ thì tự đi đi. Đạo hữu cứu mạng ta, cho ta chốn nương thân, ta không nghi ngờ.”
Tô Minh nói khẽ: “Người nào cũng có bí mật, nhưng vật tư mất là thật. Có lẽ kẻ trộm giấu ở nơi không ai nghĩ tới.”
Giang Phong đột nhiên ngẩng đầu, giọng sắc lạnh: “Tối qua, ta nghe tiếng động ở hành lang phía tây. Ai đi qua đó?”
Mọi người lắc đầu, chỉ Triệu Vũ nhún vai: “Em đi tuần, không thấy ai. Nếu có người khác, chắc là rất nhanh.”
Giang Phong nhìn Triệu Vũ chằm chằm: “Ngươi là dị năng tốc độ, có thể lấy vật tư rồi về phòng như chưa từng rời đi.”
Triệu Vũ cười lớn: “Nếu em muốn, cần gì lén lút. Ai trong này cũng mạnh hơn em.”
Ánh mắt Lâm Kỳ hướng sang Phùng Nghi, nàng gái trẻ đứng lặng, ánh mắt lánh đi. “Ngươi có gì muốn nói?”
Phùng Nghi đáp, giọng lạnh băng: “Ta không thiếu vật tư. Nếu ai cần thuốc, cứ hỏi ta. Ta chẳng giấu gì.”
Bất ngờ, Hứa Diễm lên tiếng, giọng run: “Nếu là người ngoài, họ có thể có chìa khóa dự phòng?”
Lý Quân lắc đầu: “Chỉ bốn người giữ chìa: chị Kỳ, anh Bách, tôi, Giang Phong. Không ai có bản sao.”
Trần Bách trầm giọng: “Vậy chỉ còn một khả năng, có kẻ trong số bốn người tự mở kho.”
Lâm Kỳ nhìn từng người, ánh mắt không gợn sóng: “Ta tin các ngươi. Nhưng từ hôm nay, mỗi người đều phải ghi nhật ký mọi hoạt động. Đêm nay, ta canh kho. Nếu còn ai thử, sẽ không có cơ hội thứ hai.”
*
Cuộc họp tan, mọi người tản ra, mang theo nỗi ngờ vực chưa tan. Gió ngoài sân thổi vù vù, cuốn bụi lên không trung. Lâm Kỳ ngồi trên bậc thềm, ánh mắt xa xăm, lòng trĩu nặng.
Trần Bách ngồi xuống cạnh nàng: “Nàng nghi ai?”
Lâm Kỳ đáp khẽ: “Không ai ngoài vòng nghi vấn. Hứa An có điều lạ, đêm qua xuất hiện đúng lúc, lời nói mơ hồ.”
Trần Bách gật đầu: “Nếu là Hứa An, động cơ là gì?”
“Có thể bị điều khiển, hoặc uy h**p. Mạc Thư thích thao túng tâm trí. Hàn Sở chưa lộ diện, nhưng khí lạ quanh căn cứ rõ rệt.”
Trần Bách siết nhẹ tay nàng: “Dù thế nào, ta cũng ở bên nàng.”
Nụ cười Lâm Kỳ mong manh như sương mai, nhưng ánh mắt nàng lại lạnh lẽo, sâu hút như vực thẳm không đáy.
*
Đêm xuống, Lâm Kỳ lặng lẽ tuần tra quanh kho vật tư, bóng nàng lẫn vào vệt tối trải dài. Dị năng không gian lan tỏa, hóa thành tấm lưới vô hình, phong tỏa mọi ngõ ngách quanh kho. Nàng nhắm mắt, cảm nhận từng giao động nhỏ nhất trong không khí.
Một tiếng động rất khẽ vang lên nơi góc khuất. Lâm Kỳ mở mắt, thân hình lướt đi nhẹ như bóng, ẩn mình giữa hai bức tường. Một bóng người thấp thoáng lao vụt qua, nhanh như chớp. Lâm Kỳ vung tay, dị năng không gian dày lên, chặn lối.
Triệu Vũ hiện ra, thở gấp, mắt ánh lên hoảng hốt: “Chị Kỳ? Em nghe động, tưởng có kẻ lạ. Không ngờ bị chị bắt gặp.”
“Lần sau không tự ý hành động. Kẻ trộm vật tư có thể quanh đây.” Lâm Kỳ lạnh giọng.
Triệu Vũ gật đầu, lặng lẽ rút lui. Lâm Kỳ quan sát thật lâu, không phát hiện dấu hiệu dối trá, nhưng lòng vẫn chưa yên.
*
Gần nửa đêm, bóng đen lướt qua bức tường phía bắc. Lâm Kỳ vận dị năng tàng hình, hòa vào bóng tối. Bóng kia dừng trước cửa kho, cẩn trọng tra chìa khóa, mở cửa lặng lẽ. Lâm Kỳ áp sát, không để lộ khí tức.
Kẻ lạ lục lọi trong kho, lấy ra túi vải nhỏ. Trong bóng tối, Lâm Kỳ nhận ra đó là Hứa An. Cậu ta căng thẳng, tay run nhẹ. Bất chợt, một bàn tay lạnh đặt lên vai Hứa An.
Mạc Thư hiện ra, nụ cười lạnh như sương: “Em làm tốt lắm. Đưa cho ta.”
Hứa An giật mình, lùi lại: “Chị Thư, em chỉ lấy giúp chị thôi. Đừng ép em nữa.”
Mạc Thư mỉm cười: “Yên tâm, em chỉ là con cờ nhỏ. Ta không làm hại em đâu.” Nàng nhận túi vật tư, mắt lóe lên tia hiểm độc. Dị năng tâm trí lan tỏa như sương mù, phủ lấy Hứa An. Cậu ngã vật xuống, mắt mờ đục, miệng lẩm bẩm: “Không… em không muốn…”
Mạc Thư thì thầm: “Ngủ đi, quên hết đêm nay.”
Lâm Kỳ cảm nhận luồng dị năng lạ xâm nhập, lập tức vận chuyển không gian, tạo khiên chắn cho Hứa An. Dị năng của Mạc Thư va vào, bật ngược lại, khiến nàng khựng lại, mắt lóe lên ngạc nhiên.
Mạc Thư ngoái nhìn, cảm nhận có người theo dõi, vội rút lui, bỏ Hứa An nằm bất động trên sàn. Lâm Kỳ xuất hiện, đỡ Hứa An, truyền dị năng làm dịu tâm trí cậu.
Hứa An mở mắt, ngơ ngác: “Chị Kỳ… em… em không nhớ gì cả…”
Lâm Kỳ đặt tay lên trán cậu, dị năng dò xét mạch rối loạn. “Ngủ đi. Sáng mai hãy kể lại sự thật.”
*Sáng hôm sau, tin vật tư tiếp tục mất bùng lên như lửa cháy đồng cỏ. Nhóm nhỏ xôn xao, ánh mắt nghi kỵ bủa vây khắp nơi. Trần Bách triệu tập nhóm thân cận, giọng dứt khoát: “Kẻ trộm đã ra tay lần nữa. Không thể tiếp tục dung thứ.”
Lâm Kỳ kể lại sự việc đêm qua: “Mạc Thư thao túng Hứa An, lấy vật tư. Nhưng còn kẻ khác đứng sau. Dị năng tâm trí không dễ tự phát.”
Giang Phong trầm ngâm: “Ngoài tường thành, ta nghe tiếng động lạ. Có thể có kẻ ngoài tiếp ứng.”
Lý Quân kiểm tra hệ thống, báo: “Có tín hiệu điện tử lạ từ phòng Phùng Nghi đêm qua. Có thể là thiết bị liên lạc ngầm.”
Tô Minh nhìn sang Phùng Nghi, giọng cứng: “Cô giải thích sao?”
Phùng Nghi nhún vai, ánh mắt lạnh: “Ta liên lạc với bên ngoài để đổi thuốc men. Không liên quan vật tư các người.”
Triệu Vũ bật cười: “Bên ngoài toàn xác sống, cô giao dịch với ai?”
Phùng Nghi liếc xéo: “Tùy các người nghĩ.”
Không khí trong phòng đặc quánh, Đỗ Hoàng đập bàn: “Nếu còn ai giấu giếm, căn cứ này sẽ sụp đổ.”
Lâm Kỳ giơ tay, giọng dứt khoát: “Từ hôm nay, chia nhóm canh gác. Hứa An ở lại với ta. Mạc Thư bị hạn chế tự do, không rời khỏi tầm mắt Giang Phong.”
Mạc Thư nhếch môi: “Chị nghĩ mình kiểm soát được mọi thứ sao?”
Lâm Kỳ nhìn thẳng vào mắt nàng: “Ta không cần kiểm soát, ta cần sự thật.”
*
Trưa, Hứa Diễm tìm gặp Lâm Kỳ, đứng lâu trước cửa rồi khẽ gõ: “Chị Kỳ, em muốn hỏi về Hứa An. Có phải em trai em bị ai thao túng?”
Lâm Kỳ nhìn sâu vào mắt Hứa Diễm, thấy nỗi lo dày đặc: “Cậu ấy bị Mạc Thư điều khiển. Nhưng còn kẻ khác nữa. Em hãy quan sát mọi động tĩnh của Mạc Thư, nhất là khi tiếp xúc người ngoài.”
Hứa Diễm gật đầu, ánh mắt quyết liệt: “Dù phải liều mạng, em cũng bảo vệ Hứa An.”
Lâm Kỳ vỗ vai nàng: “Chỉ cần nhớ, đừng bao giờ hành động một mình.”
*
Chiều, Trần Bách dẫn nhóm tuần tra quanh tường thành. Gió rít, mang theo mùi tro và xác thối. Bên tường phía tây, đất bùn mới xới lộ dấu vết lạ. Triệu Vũ soi đèn pin: “Dấu chân lạ, không phải người trong nhóm.”
Giang Phong áp tai xuống đất, lắng nghe, rồi ngẩng lên: “Có kẻ nấp cách đây không xa, khí tức rất mạnh, quen thuộc. Hàn Sở.”
Trần Bách nghiến răng: “Chia nhóm, một nhóm báo Lâm Kỳ, một nhóm ở lại quan sát.”
Triệu Vũ lao đi, bóng tan vào gió.
*
Trong phòng chỉ huy, Lâm Kỳ mở bản đồ, đánh dấu các điểm nghi vấn. Lý Quân cập nhật: “Tín hiệu điện tử mạnh từ tây bắc, rất có thể là thiết bị hack.”
Nàng trầm ngâm: “Tăng phòng thủ. Không ai ra vào tự do.”
Cửa bật mở, Triệu Vũ lao vào: “Có kẻ nấp ngoài tường, Giang Phong nghi là Hàn Sở.”
Lâm Kỳ đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh: “Ta sẽ ra ngoài.”
Tô Minh ngăn lại: “Chị không thể đi một mình.”
Lâm Kỳ lắc đầu: “Chỉ ta đủ sức chống dị năng phân tách của Hàn Sở. Nếu ta không về trước khi trời tối, đóng mọi cửa, không ai được ra ngoài.”
Nàng bước ra, ánh mắt lạnh như băng. Trần Bách xuất hiện, nắm vai nàng: “Ta đi cùng.”
Lâm Kỳ nhìn chàng, ánh mắt dịu lại: “Nếu ta thất bại, hãy bảo vệ mọi người.”
Trần Bách gật đầu, nhưng vẫn theo sát phía sau.
*
Ngoài tường thành, gió cuốn tro bụi mù mịt, trời tối như vực sâu. Lâm Kỳ vận dị năng, cảm nhận khí lạ quanh mình. Một bóng cao gầy xuất hiện, áo choàng đen phấp phới, mắt sắc như dao.
“Hàn Sở.” Lâm Kỳ cất tiếng, giọng bình thản.
Hàn Sở nhếch môi: “Lâm Kỳ, cuối cùng cũng xuất hiện. Ta chỉ muốn lấy lại thứ thuộc về ta.”
“Ý ngươi là không gian tùy thân?”
“Đúng. Dị năng của ngươi là chìa khóa mở Không Gian Dị Thức.” Hắn tiến lại gần, khí thế sắc như lưỡi đao.
Trần Bách vung tay, kim loại dưới đất tụ lại thành giáo, nhắm vào ngực Hàn Sở: “Muốn động vào nàng, phải bước qua xác ta.”
Hàn Sở cười nhạt, dị năng đen đặc xoáy quanh thân, không khí tách đôi. Hắn lao tới, vươn tay chạm vai Lâm Kỳ.
Lâm Kỳ xoay người, dị năng không gian hóa thành vòng chắn. Hàn Sở chạm vào, bị đẩy lùi, nhưng trên ngón tay hắn lóe sáng tím, dị năng như muốn xâm nhập.
“Ngươi không lấy được dị năng của ta.” Lâm Kỳ lạnh giọng.
“Rồi cũng đến lúc ngươi kiệt sức.” Hàn Sở nhếch môi.
Trần Bách vung giáo, mũi nhọn lao thẳng, Hàn Sở lách mình, dị năng hóa bóng đen lướt qua, va chạm tóe lửa.
Ba luồng dị năng va vào nhau, không khí nổ tung, gió cuốn tro bụi, ánh sáng lóe lên như sét xé đêm.
Cuối cùng, Hàn Sở lùi lại, mắt tối sầm: “Ta sẽ trở lại. Khi đó, không gian của ngươi là của ta.”
Hắn biến vào bóng tối, dư âm lạnh lẽo kéo dài.
Lâm Kỳ th* d*c, dị năng không gian rung động dữ dội, vết nứt nhỏ nơi sâu thẳm càng lan rộng. Trần Bách nắm tay nàng, ánh mắt lo lắng: “Nàng ổn không?”
Nàng gật đầu, nhưng lòng như có lớp băng vừa vỡ. Thử thách mới chỉ bắt đầu.
*
Khi hai người trở về, mọi người đã tập hợp trong phòng họp, ánh mắt lo âu hướng ra cửa. Hứa Diễm chạy tới: “Hứa An tỉnh, muốn gặp chị.”
Lâm Kỳ vào phòng, thấy Hứa An co ro trên giường, mắt đờ đẫn. Thấy nàng, cậu run rẩy: “Chị Kỳ… em nhớ rồi. Đêm qua… có người thì thầm bảo em lấy vật tư. Em không làm chủ được mình…”
“Có nhớ mặt người đó không?”
Hứa An lắc đầu: “Chỉ là giọng nữ, lạnh như băng.”
Lâm Kỳ thở dài. Bóng ma vật tư không chỉ từ lòng tham, mà còn từ sự thao túng của dị năng tâm trí.
Nàng quay ra, nhìn mọi người: “Từ nay, mọi hành động đều phải có người giám sát. Ai tự ý rời vị trí sẽ bị cách ly.”
Bên ngoài, gió thổi mạnh, tiếng hú của dã thú và xác sống vang vọng. Mạc Thư ngồi một góc, mắt nhắm hờ, môi lẩm nhẩm lời chú kỳ lạ. Phùng Nghi lặng lẽ thu dọn đồ, ánh mắt lóe tia hiểm độc.
Trong lòng Lâm Kỳ, một dự cảm xấu âm thầm lớn dậy. Trò chơi lòng tin đã bắt đầu, chỉ một bước sai sẽ khiến mọi thứ tan vỡ.
*
Đêm lại phủ xuống. Trong không gian tùy thân, Lâm Kỳ ngồi cạnh vết nứt nhỏ trên nền không gian, mắt trĩu nặng ưu tư. Ngoài kia, bóng tối dày đặc, che giấu những âm mưu chưa lộ mặt.
Một cơn gió lạnh rít qua khe cửa, mang theo lời đe dọa vô hình: “Kẻ phản bội vẫn còn giữa chúng ta.”
Trận cờ chưa ngã ngũ, màn bí mật vẫn dày đặc, chờ kẻ đầu tiên dám lật ngửa mặt nạ.