Tiếng trống dứt, không gian đột ngột lặng đi như thể có bàn tay vô hình vừa bóp nghẹt mọi thanh âm. Tố Như bước ra khỏi đại điện, ánh sáng vàng nhạt của đèn lồng hắt xuống nền đá lạnh lẽo, kéo dài chiếc bóng mảnh mai của nàng. Phía sau, Khánh Vân và Giao Dao lặng lẽ theo sát, Nhược Lan giữ khoảng cách, ánh mắt như soi thấu mọi ngóc ngách.
Một cửa sổ hệ thống mở ra trước mắt Tố Như:
*“Cảnh báo: Nhiệm vụ phụ - Kiểm tra dị biến trong khu Tây cung. Thời gian còn lại: 1 canh giờ. Phần thưởng: Lệnh miễn tội 1 lần.”*
Tố Như khẽ gật, liếc nhìn Giao Dao:
– Ngươi có nghe gì lạ trong lúc xét hỏi không?
Giao Dao khép nhẹ chiếc quạt, môi cong lên ý cười:
– Mùi hương ở hành lang phía Tây hơi khác. Hơi ngọt, đọng lại lâu bất thường.
Khánh Vân quan sát hai người, giọng trầm:
– Ta vừa đi ngang qua đó, thấy hai phi tần đã ngất xỉu, được cung nữ dìu vào hậu phòng. Không ai dám lại gần.
Nhược Lan siết chặt nắm tay:
– Đây là combat thật sự. Nếu ai đó dùng độc, mục tiêu chắc chắn là toàn bộ đội hình mạnh nhất. Ta đi kiểm tra.
Tố Như gật đầu, mở giao diện nhiệm vụ, chọn chế độ “Tăng tốc di chuyển”. Đoàn bốn người tản ra, chỉ còn lại tiếng dép lẹp kẹp trên nền đá. Cửa Tây cung đóng sầm, cấm tất cả xuất nhập.
Cẩm Tú giám canh gác ngoài hành lang, ánh mắt trống rỗng:
– Ai ra vào đều phải ghi danh. Đêm nay, nội bất xuất, ngoại bất nhập.
Tố Như không để ý tới, tập trung vào luồng khí lạ lẩn khuất trong không khí. Nàng nhắm mắt, sử dụng Tâm Ấn – một dòng ký ức nhòe mờ lướt qua: tiếng mẹ dặn dò khi còn nhỏ, mùi hương hoa quỳnh thoang thoảng trong khuê phòng.
Nàng mở mắt, nhìn Giao Dao:
– Hoa quỳnh. Độc tố này chỉ phát tán khi hoa nở rộ, lại có thể hòa tan vào hương liệu. Tạ Mẫn Dao từng dùng qua ở lễ Đoan Ngọ.
Giao Dao ngả đầu, mắt sáng lên:
– Ta nhớ rồi, năm đó có bốn phi tần bỗng dưng mê man giữa tiệc, cuối cùng đều bị xử tội ngấm ngầm. Chỉ có Mẫn Dao là bình an vô sự.
Nhược Lan cất tiếng, nhỏ nhưng dứt khoát:
– Bẫy hương mê hoặc. Độc không giết người ngay, chỉ khiến ý thức lạc lối, dễ bị thao túng. Kẻ nào sở hữu antidote sẽ có quyền sinh sát.
Khánh Vân đưa tay lên trán, trầm ngâm:
– Nếu đã vậy, mục tiêu không phải mạng sống mà là thông tin. Khi ý chí yếu, dễ khai ra bí mật hoặc tự bộc lộ thân phận.
Tố Như liếc hệ thống, bảng trạng thái của đội:
*“Giao Dao – tỉnh táo; Nhược Lan – tỉnh táo; Khánh Vân – trạng thái ổn định; Tố Như – nguy cơ ảnh hưởng.”*
Nàng chợt cảm thấy đầu óc choáng váng, hình ảnh trước mắt nhòe đi vài nhịp. Tâm Ấn cảnh báo: “Ký ức gia tộc giảm dần. Sử dụng Tâm Ấn quá lâu sẽ mất kiểm soát.”
Nàng cắn nhẹ môi, dùng mùi bạc hà trong tay áo xoa lên thái dương. Giao Dao nhanh nhẹn đưa cho nàng một viên ngọc nhỏ:
– Đây là bùa giải tạm thời ta chế từ long não, chỉ giữ được nửa canh giờ. Ta sẽ vào trong tìm thêm manh mối.
Khánh Vân đứng gác ngoài cửa, ánh mắt dõi về phía góc tối, tay phải lặng lẽ đặt lên chuôi kiếm. Nhược Lan áp sát tường, di chuyển như bóng ma, dò xét từng khe cửa, từng nhịp thở bất thường.
Bên trong phòng, hai phi tần nằm bất động, da trắng bệch, mắt nhắm nghiền. Một cung nữ khác co quắp ở góc, mồ hôi vã ra như tắm. Tố Như tiến lại, vén nhẹ tay áo đối phương, phát hiện dấu đỏ nhạt như vết kim châm.
Nàng hỏi nhỏ:
– Có ai tiếp xúc với các nàng ấy trước khi phát bệnh không?
Cung nữ run rẩy:
– Quý phi Tạ sai người mang hương tới, bảo là để an thần. Sau đó, cả phòng đều lịm đi.
Tố Như siết nhẹ cổ tay cung nữ, cảm nhận mạch đập yếu ớt, nhưng không ngừng tăng tốc. Nàng nhắm mắt, gọi giao diện chế độc:
*“Phát hiện chất nền: hoa quỳnh, thạch tín, long não. Phương án giải độc: cần linh chi và cỏ ngũ sắc, kết hợp thủy ngân liều nhỏ.”*
Nàng quay sang Giao Dao:
– Nhà ngươi có thể chế antidote chứ?
Giao Dao gật đầu:
– Nhưng thiếu linh chi. Chỉ có trong kho thuốc của Thái y viện, mà hiện giờ mọi lối đều bị khóa.
Nhược Lan nhíu mày, tay chạm nhẹ vào góc áo:
– Để ta đi loot đồ. Nếu bị phát hiện, hãy tạo distraction.
Tố Như ngồi xuống, rút một chiếc trâm ngọc cài tóc, nhẹ nhàng gỡ ra, đưa cho Giao Dao:
– Đây là trâm độc gia truyền. Nếu không thể giải, hãy dùng nó phá vỡ nguồn phát hương.
Giao Dao cầm lấy, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh hiếm thấy.
– Ta sẽ không để ai động đến ngươi đâu.
Khánh Vân thở nhẹ, nhắc nhỏ:
– Mẫn Dao chắc chắn còn quân cờ khác. Cẩn thận Cẩm Tú giám, đừng để lộ sơ hở.
Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang. Thái giám trưởng Lý Phúc xuất hiện, ánh mắt như lưỡi dao lướt qua từng người.
– Các ngươi làm gì ở đây? Đêm nay, không ai được phép rời khỏi phòng.
Tố Như đứng dậy, nở nụ cười nhạt:
– Chúng ta chỉ kiểm tra tình trạng các phi tần. Nếu để họ chết, e rằng trách nhiệm thuộc về Cẩm Tú giám.
Lý Phúc nhíu mày, nhưng rồi cười nhạt:
– Cứ làm cho nhanh. Nếu có chuyện gì, đừng trách ta không báo trước.
Hắn quay đi, bóng lưng hòa vào bóng tối. Tố Như khẽ thì thầm:
– Hắn không đơn giản. Có lẽ đã nhận lệnh từ Hoàng hậu.
Giao Dao lấy ra một lọ nhỏ, pha chế vội vàng. Hương bạc hà và long não hòa quyện, át đi mùi quỳnh đang dần lan rộng. Tố Như nhìn đồng hồ hệ thống: chỉ còn 40 phút.
Nhược Lan trở lại, trong tay là túi vải nhỏ, mắt ánh lên vẻ thắng lợi:
– Loot thành công. Có linh chi, cỏ ngũ sắc, và cả một ít ngân thảo.
Giao Dao thao tác như nhập mã:
– Kết hợp linh chi, cỏ ngũ sắc, thủy ngân – chế độ giải độc cấp tốc.
Nước thuốc hòa tan, Giao Dao nhỏ từng giọt vào miệng phi tần. Vài phút sau, môi họ hồng trở lại, hơi thở đều đặn hơn. Tố Như thở phào, nhưng trong lòng vẫn bất an.
Bảng hệ thống nhấp nháy:*“Giải độc thành công. Đội Lâm Tố Như +5 điểm kỹ năng, unlock thêm chức năng phân tích độc tố.”*
Tố Như tập trung, mở giao diện phân tích. Một chuỗi ký tự lạ hiện lên:
*“Mẫu độc này từng xuất hiện tại Lâm gia – vụ án năm mười tám tuổi. Chủ nhân: Lâm thị.”*
Cả người nàng lạnh toát. Một phần ký ức ùa về – đêm đó, hoa quỳnh nở rộ, mẹ nàng ôm chặt nàng vào lòng, nói: “Có những thứ con không được phép biết. Nếu ai nhắc đến hoa quỳnh, hãy lập tức tránh xa.”
Tố Như run tay, mắt ánh lên tia nghi hoặc. Nàng nhìn Giao Dao:
– Ngươi có biết vì sao hoa quỳnh lại xuất hiện ở Lâm gia năm đó không?
Giao Dao lắc đầu:
– Chỉ nghe đồn, năm ấy có vụ đầu độc lớn, nhưng không ai dám nhắc lại.
Khánh Vân chen vào, giọng thấp:
– Ta từng đọc trong hồ sơ mật của thị vệ. Lâm gia bị vu oan sử dụng độc quỳnh sát hại một quý phi, nhưng bằng chứng biến mất không dấu vết. Có kẻ cố tình gài bẫy.
Tố Như gật đầu, lòng quặn thắt. Nếu đúng vậy, mọi tội lỗi dồn lên đầu mẫu thân nàng chỉ là màn kịch. Nhưng ai mới là đạo diễn thực sự?
Đúng lúc ấy, hệ thống nhắc nhở:
*“Bí mật gia tộc Lâm đã bị lộ. Đang truyền tin đến Hoàng hậu.”*
Giao diện tắt ngấm. Ngoài hành lang, tiếng bước chân dồn dập. Đám Cẩm Tú giám vội vã kéo đến, dẫn đầu là một nữ quan áo lam, ánh mắt lạnh băng.
Nữ quan cao giọng:
– Lâm Tố Như, theo lệnh Hoàng hậu, ngươi bị triệu vào điện Thừa Minh để chất vấn về vụ độc năm xưa.
Khánh Vân bước lên, chắn phía trước:
– Nếu muốn bắt người, phải có lệnh của Thái hậu.
Nữ quan nhếch môi:
– Ngươi dám cản lệnh? Chỉ cần một câu của Hoàng hậu, cả đội các ngươi sẽ bị out khỏi game này mãi mãi.
Tố Như ngẩng đầu, môi mím chặt:
– Ta sẽ đi. Nhưng xin cho phép ta nói lời cuối cùng với đồng đội.
Nữ quan liếc mắt, gật đầu.
Nàng quay lại, nhìn từng người:
– Dù xảy ra chuyện gì, cũng đừng tin vào bất cứ lời đồn nào về Lâm gia. Chỉ cần giữ vững vị trí, nhất định sẽ có ngày ta trở lại.
Nhược Lan nắm tay nàng, thì thầm:
– Ta sẽ không để họ động vào ngươi dễ dàng. Đừng quên, ta nợ ngươi một mạng.
Giao Dao đặt tay lên vai nàng, mắt ánh lên tia dịu dàng hiếm có:
– Nếu cần, cứ dùng trâm ngọc. Ta sẽ tạo distraction, kéo thời gian cho ngươi.
Khánh Vân nhìn sâu vào mắt nàng, không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu. Ánh mắt ấy, vừa như an ủi, vừa như lời hứa không thành tiếng.
Tố Như theo nữ quan rời đi, bóng lưng nhỏ bé hòa vào hành lang dài hun hút. Đèn lồng hai bên sáng lập lòe, in lên tường những vệt sáng rối loạn.
Trên đường tới điện Thừa Minh, nàng cố giữ cho tâm trí tỉnh táo. Trong đầu, giao diện hệ thống liên tục cảnh báo:
*“Tâm Ấn dao động mạnh. Ký ức về mẹ suy yếu. Nếu bị ép khai, nguy cơ mất hoàn toàn cảm xúc gia đình.”*
Nữ quan dẫn nàng vào phòng kín. Bên trong, Hoàng hậu Đinh Tư Dung ngồi uy nghi trên ghế bạch ngọc, đôi mắt sắc như dao, môi mím chặt thành đường thẳng lạnh lùng.
– Lâm Tố Như, ngươi có gì muốn nói về vụ độc hoa quỳnh năm xưa không?
Tố Như quỳ xuống, giọng bình thản:
– Nếu Hoàng hậu muốn biết sự thật, xin hãy cho ta cơ hội tự biện bạch. Nếu không, cứ xử theo luật.
Đinh Tư Dung bật cười nhạt:
– Ngươi nghĩ ta dễ bị lừa sao? Vụ án năm đó, chứng cứ đều hướng về Lâm gia. Chỉ cần một lời của ta, ngươi sẽ không còn cơ hội đứng dậy.
Tố Như ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh:
– Nếu Hoàng hậu thực sự tin vào chứng cứ, cần gì phải chất vấn ta?
Đinh Tư Dung nhìn nàng chằm chằm, rồi bất ngờ hạ giọng:
– Ta biết ngươi không đơn giản. Nhưng ngươi nên nhớ, hậu cung này không dung thứ cho bất kỳ ai dám chống lại luật lệ. Từ giờ, mọi hành động của ngươi đều bị giám sát gấp đôi. Chỉ cần một sai sót nhỏ, ngươi và cả đội sẽ bị loại khỏi bàn cờ này.
Tố Như cười nhạt:
– Ta hiểu. Nhưng nếu Hoàng hậu muốn biết kẻ thật sự đứng sau vụ án, e rằng phải quay lại từ đầu.
Đinh Tư Dung nhíu mày, ánh mắt thoáng qua tia ngạc nhiên.
– Ngươi dám khiêu khích ta?
Tố Như bình thản:
– Ta chỉ mong có ngày, sự thật được phơi bày. Nếu phải trả giá, ta sẽ không trốn chạy.
Hoàng hậu đứng dậy, vạt áo quét nhẹ xuống nền:
– Được. Ta sẽ chờ xem, ngươi chống đỡ được bao lâu. Cẩm Tú giám, giám sát đặc biệt đội Lâm Tố Như. Mọi động tĩnh phải báo lên ta ngay lập tức.
Tố Như cúi đầu, ánh mắt vẫn không hề run sợ.
Khi được dẫn ra ngoài, nàng cảm nhận rõ luồng khí lạnh bủa vây. Giao diện hệ thống lại nhấp nháy:
*“Nhiệm vụ phụ hoàn thành. Khen thưởng: tăng sức đề kháng độc tố. Cảnh báo: nguy cơ bị gank bởi phe Hoàng hậu tăng lên mức tối đa.”*
Nàng trở về phòng, thấy ba người còn lại vẫn chờ trong im lặng. Không ai lên tiếng, nhưng ánh mắt mọi người đều đã thay đổi – căng thẳng, cảnh giác, và cả sự lo lắng không thể che giấu.
Đêm đó, cả bốn người không ai ngủ. Đèn trong phòng leo lét, bóng người in lên vách lung lay như những con sói ẩn nấp chờ cơ hội. Ngoài cửa, tiếng động lạ vang lên, như thể có ai đang dò xét từng bước chân, từng hơi thở của họ.
Bảng nhiệm vụ cập nhật:
*“Truy vết sói đêm: tiến độ 90%. Đội Lâm Tố Như bị giám sát đặc biệt. Nguy cơ bị loại khỏi cuộc chơi tăng lên từng phút.”*
Một dòng tin nhắn ẩn hiện lên giao diện Tố Như:
*“Có kẻ đang theo dõi ngươi từ trong bóng tối. Đừng tin bất cứ ai, kể cả người bên cạnh.”*
Nàng nhìn sang Giao Dao, Nhược Lan và Khánh Vân. Không ai nói gì, nhưng trong mắt mỗi người đều có một ngọn sóng ngầm không thể gọi tên. Trong game người sói, khi mọi nghi ngờ dâng lên đến cực điểm, ai sẽ là kẻ ra đòn trước?
Đêm dần trôi, hơi lạnh ngấm sâu vào xương tủy. Ngoài kia, một bóng đen lặng lẽ lướt qua hành lang, để lại vệt hương hoa quỳnh mơ hồ. Trong bóng tối, cạm bẫy đã giăng, chỉ chờ một cú click chí mạng – và không ai biết, ai sẽ là nạn nhân tiếp theo.