Tĩnh Tâm điện. Đèn lồng đỏ u ám, ánh sáng hắt lên những khuôn mặt căng thẳng như thể mỗi người đều đang chực chờ một đòn phản công bất ngờ. Cẩm Tú giám di chuyển như những bóng ma, mỗi bước đều nặng trịch áp lực. Trong không khí, mùi hương trầm pha lẫn vị lạnh của kim loại và mồ hôi lo lắng.
Tố Như ngồi lặng lẽ ở hàng ghế đầu, lưng thẳng, hai tay đặt lên đùi. Bên phải nàng, Giao Dao khẽ nghiêng đầu, mắt cụp xuống, nhưng ngón tay gõ nhẹ lên quạt, nhịp điệu như mã code bí mật. Nhược Lan tựa lưng vào cột đá phía sau, hơi thở đều, mắt liếc về phía các phi tần khác như dò tìm dấu vết sói lẩn khuất. Khánh Vân đứng nghiêm bên cửa, tay chạm chuôi kiếm gỗ – tín hiệu sẵn sàng combat bất cứ lúc nào.
Giọng nói lanh lảnh của Cẩm Tú giám trưởng vang lên, chặt chẽ như lệnh hệ thống:
– Theo lệnh Thái hậu, toàn bộ phi tần, cung nữ nghi vấn phải kiểm tra Tâm Ấn và chứng thực lòng trung thành. Ai vượt ngưỡng tín nhiệm sẽ được phục hồi quyền hạn. Kẻ không đạt sẽ bị loại.
Một loạt tiếng xì xào nổi lên. Tố Như liếc nhìn quanh, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt: Quý phi Tạ Mẫn Dao ngồi kiêu kỳ, môi son nhếch nhẹ, mắt liếc nhanh một lượt như scan đội hình. Đào Linh thu mình phía cuối, mắt cúi gằm, nhưng đôi tai nhỏ rung lên như đang bắt trọn mọi âm thanh.
Bảng nhiệm vụ hiện lên trong tâm trí Tố Như: “Show bài kiểm tra lòng trung thành. Tâm Ấn chỉ được kích hoạt khi thực sự nguy cấp. Mỗi đội tự bảo vệ, không được để lộ kỹ năng.”
Một tiếng chuông ngân dài. Bốn Cẩm Tú giám tiến lên, mỗi người cầm một chiếc trâm bạc, đầu trâm khắc họa tiết kỳ lạ. Tố Như nhận ra đây là vật cảm ứng Tâm Ấn, chạm vào sẽ phát hiện biến động tâm lý, đồng thời ghi lại dao động cảm xúc – giống như quét dữ liệu người chơi trong trận đấu.
Người đầu tiên bị gọi tên là Phùng Giao Dao. Nàng đứng dậy, vạt áo lay động như sóng nhẹ, đôi mắt long lanh ngước lên không chút sợ hãi.
– Giao Dao, hãy thể hiện lòng trung thành của mình – Cẩm Tú giám trưởng nói.
Giao Dao khẽ mỉm cười, bàn tay nắm chặt quạt, bước lên nhận trâm. Một luồng khí lạnh lướt qua. Trâm bạc áp vào cổ tay, hoa văn sáng lên màu lam nhạt. Bảng tín nhiệm hiện trên bảng điện tử giả lập: “Ổn định. Không phát hiện dao động bất thường.”
Giao Dao cúi đầu, ánh mắt lướt sang Tố Như.
– Đã rõ.
Tố Như biết nàng ta chưa show hết bài, chỉ vừa đủ để qua cửa. Đó là kỹ thuật giấu skill tối thượng trong game người sói – không bộc lộ quá nhiều, cũng không để lộ sơ hở.
Tới lượt Tố Như. Nàng đứng dậy, ánh mắt lặng lẽ quét qua các giám sát viên. Đầu ngón tay lạnh ngắt, nhưng thần sắc không đổi. Trâm bạc áp vào da, một dòng khí lạnh xuyên qua cơ thể. Tố Như chủ động khóa lại tầng sâu ký ức, chỉ để hiện diện một tầng cảm xúc mờ nhạt – vừa đủ cho hệ thống nhận diện, không làm lộ Tâm Ấn thật.
Bảng tín nhiệm hiện lên: “Ổn định. Dao động cảm xúc thấp, nghi vấn: chủ nhân từng trải qua tổn thương lớn.”
Một Cẩm Tú giám nhíu mày:
– Lâm Tố Như, ngươi có gì muốn nói?
Nàng đáp nhẹ:
– Đêm nay, ai cũng phải chiến đấu để sống sót. Nếu phải trả giá, ta cũng không sợ.
Giám sát viên gật đầu, ghi chú gì đó rồi chuyển sang người tiếp theo.
Nhược Lan bước lên, ánh mắt lạnh như băng, bàn tay hơi run vì kiềm nén. Trâm bạc chạm vào cổ tay, ánh sáng vàng nhạt lóe lên, rồi nhanh chóng dịu lại. Bảng tín nhiệm hiện: “Ổn định. Dòng khí lực mạnh, khả năng phòng ngự cao.”
Một giám sát viên lẩm bẩm:
– Lạ thật, khí lực của ngươi vượt mức thường nhân.
Nhược Lan thản nhiên:
– Ta xuất thân luyện võ, từ nhỏ đã quen chịu đau. Nếu cần kiểm tra lại, cứ việc.
Đoàn giám sát im lặng. Tới lượt Khánh Vân, ánh mắt anh như hồ nước tĩnh lặng, không một gợn sóng. Trâm bạc áp vào, ánh sáng tím nhạt, bảng tín nhiệm nhảy số: “Ổn định. Dao động tâm lý nhỏ, nghi vấn chủ nhân từng chịu áp lực lớn.”
Tất cả đều vượt qua lượt kiểm tra. Nhưng sóng ngầm vẫn chưa lắng. Cẩm Tú giám trưởng quét mắt một vòng:
– Đêm nay sẽ có thêm một vòng truy tra nội gián. Các ngươi tự bảo vệ, đồng thời phải phối hợp tìm kẻ thao túng sau màn. Ai out khỏi vòng sẽ mất toàn bộ quyền hạn.
Ngay lúc ấy, một phi tần ở góc khuất bỗng ngã gục. Mọi ánh nhìn đổ dồn, tiếng hét vang lên. Đội ngự y lao tới, kiểm tra vết thương.
– Trúng độc! – Một ngự y kêu lớn.
Không khí đặc lại. Quý phi Tạ Mẫn Dao đứng bật dậy, môi run nhẹ:
– Ai… ai dám ra tay trước mặt Cẩm Tú giám?
Tố Như nén hơi, mắt đảo quanh. Đây là đòn gank bất ngờ, rõ ràng có người đang test phản ứng của từng đội. Nhược Lan khẽ liếc nàng, ánh mắt ngầm ra hiệu: “Không được manh động, quan sát kỹ.”
Phía ngoài, Lý Phúc lướt qua, miệng cười nham hiểm, tay áo phất nhẹ như gửi ám hiệu cho ai đó. Đào Linh lặng lẽ lùi sát tường, mắt đảo quanh như chuột nhỏ tìm đường thoát.
Hệ thống cập nhật nhiệm vụ: “Tìm hung thủ thật sự trong vòng 10 phút. Đội nào phát hiện được sẽ tăng điểm tín nhiệm. Đội thất bại bị trừ điểm.”
Mỗi đội lập tức hội ý. Tố Như ra hiệu, cả bốn người tụ lại, nhỏ giọng:
– Độc phát tác nhanh, hung thủ chắc chắn phải quen thuộc dược lý.
Giao Dao nhẹ nhàng:
– Trong các đội, chỉ có Quý phi Tạ Mẫn Dao am hiểu độc dược nhất. Nhưng nếu là nàng ta, sẽ không ngu ngốc ra tay lúc này.
Khánh Vân trầm ngâm:
– Còn Đào Linh, cung nữ thấp hèn, dễ trà trộn, lại ít ai chú ý.
Nhược Lan lạnh lùng:
– Hay chính người của Cẩm Tú giám muốn thử phản ứng? Đây là map đặt bẫy, ai vội vàng nhảy vào sẽ thành mồi ngon.
Tố Như nhắm mắt, trong đầu mô phỏng lại toàn bộ combat vừa rồi. Đòn độc nhanh, không mùi, chỉ có thể là “Đoạn Hồn Tán” – loại độc chỉ tan trong nước trà nóng. Nàng thầm nhớ, vừa rồi chỉ có hai người được dâng trà: Quý phi và phi tần vừa gục ngã.
Tố Như nói khẽ:
– Chỉ có thể là kẻ phục vụ trà, hoặc người đã chạm vào khay trà trước đó.
Giao Dao búng nhẹ quạt:
– Đào Linh là cung nữ trực, nhưng nàng ta luôn đứng xa. Có khi nào là ngự y giả dạng?
Nhược Lan liếc sang phía đội ngự y, ánh mắt lấp lánh:
– Để ta thử truy dấu vết.
Nàng di chuyển như sói săn mồi, nhẹ nhàng vòng qua, mắt quét từng động tác nhỏ của ngự y. Trong khi đó, Giao Dao tiếp cận Đào Linh, cười dịu dàng:
– Ngươi có sợ không? Nếu vô tội, hãy nói thật, sẽ được bảo vệ.
Đào Linh run rẩy, môi mấp máy:
– Nô tỳ… chỉ làm theo lệnh… không biết gì…
Tố Như chen vào, giọng đều đều:
– Ngươi không biết thật, hay giả vờ không biết?
Đào Linh rụt người lại, ánh mắt lóe lên tia phản kháng. Tố Như nắm lấy cổ tay nàng, áp nhẹ đầu ngón tay lên mạch – cảm nhận nhịp tim dồn dập, mồ hôi lạnh rịn ra. Đây không phải sợ hãi đơn thuần, mà là che giấu bí mật.
Bỗng một bóng người lướt qua hành lang, để lại dấu vết nước loang trên nền đá. Nhược Lan lập tức bật lên chế độ combat, phóng ám khí cắt ngang đường rút lui của kẻ lạ. Tố Như cùng Khánh Vân lao theo, mỗi người một hướng, khóa chặt lối thoát.
Trong khoảnh khắc, ánh sáng lấp lánh dưới chân tường – một chiếc nhẫn bạc rơi ra, khắc ký hiệu của phủ Quý phi. Tố Như cúi nhặt, ánh mắt sắc lại:
– Đây là manh mối. Ai đã mất nhẫn?
Tạ Mẫn Dao bước tới, môi mím chặt:
– Nhẫn của ta vẫn còn. Đừng vu oan.
Nhưng ánh mắt nàng ta hơi chệch, bàn tay khẽ run. Giao Dao lập tức phản đòn:
– Nếu vậy, có thể là người thân cận của Quý phi.
Bầu không khí càng đặc quánh. Cẩm Tú giám trưởng ra lệnh:
– Tất cả kiểm tra vật tùy thân!
Từng người đưa tay kiểm tra. Đào Linh mặt tái nhợt, run rẩy rút từ tay áo ra một chiếc nhẫn giống hệt, nhưng trên mặt trong có vết xước nhỏ. Tố Như liếc nhanh, thầm hiểu: đây là kỹ năng loot đồ, tráo vật chứng để đánh lạc hướng.
Giao Dao thở nhẹ:
– Nhẫn này có thể bị đánh tráo. Có khi nào Đào Linh chỉ là quân cờ, còn sói thật vẫn ẩn thân?
Nhược Lan chen vào:– Chỉ cần tìm ai có vết xước trên tay, sẽ biết ai vừa mất nhẫn.
Tố Như liếc sang Tạ Mẫn Dao, tay nàng ta giấu sau lưng, cổ tay có một vết đỏ nhỏ. Khánh Vân nhìn thấy, bước lên:
– Quý phi, tay người bị sao vậy?
Tạ Mẫn Dao siết chặt tay áo, mắt ánh lên tia căm phẫn:
– Chỉ là vết cào, không liên quan gì.
Cẩm Tú giám trưởng ra hiệu:
– Quý phi, xin hãy phối hợp.
Tạ Mẫn Dao miễn cưỡng chìa tay, vết xước đỏ tươi, còn dính sợi chỉ bạc. Tố Như cúi sát, ngửi nhẹ – mùi độc dược nhàn nhạt.
– Đây là dấu vết tiếp xúc với Đoạn Hồn Tán. Quý phi, người có gì muốn nói không?
Không khí nín lặng. Tạ Mẫn Dao đảo mắt, rồi bất ngờ bật cười, môi son cong lên như vệt máu:
– Nếu ta muốn hại người, sẽ không ngu ngốc để lại manh mối rõ ràng như vậy. Đừng quên, trong cung này, ai cũng có kỹ năng đánh tráo vật chứng.
Giao Dao tiếp lời, nhẹ như không:
– Có thể Quý phi là mục tiêu, không phải hung thủ.
Khánh Vân chậm rãi:
– Vậy hung thủ là ai? Đào Linh hay ngự y, hay một kẻ nào đó đang ẩn thân giữa chúng ta?
Hệ thống báo hiệu: “Còn 2 phút. Nếu không chỉ ra hung thủ, tất cả đội sẽ bị trừ điểm tín nhiệm.”
Tố Như nhắm mắt, trong đầu xâu chuỗi lại toàn bộ dữ kiện: độc trong trà, nhẫn bạc, vết xước trên tay, ánh mắt Đào Linh. Bất ngờ, nàng nhớ lại – vừa rồi, khi phi tần ngã gục, Đào Linh đã lùi về phía sau, tay khẽ chạm vào khay trà.
Tố Như chợt hiểu ra, nhẹ giọng:
– Hung thủ thật sự không phải Quý phi, mà là người đã đổi khay trà trước khi dâng. Đào Linh, ngươi có gì muốn nói?
Đào Linh run rẩy, mặt xám ngoét:
– Nô tỳ… nô tỳ chỉ làm theo lệnh…
Cẩm Tú giám trưởng gằn giọng:
– Lệnh của ai?
Đào Linh cắn môi, máu rỉ ra nơi khóe miệng. Tố Như lắc đầu, biết nàng ta sẽ không khai – đã bị Tâm Ấn thao túng, mất khả năng phản kháng.
Hệ thống báo hiệu: “Hết giờ. Đội Lâm Tố Như phát hiện hung thủ, tăng điểm tín nhiệm. Đào Linh bị tạm giam điều tra.”
Không khí giãn ra đôi chút, nhưng áp lực vẫn như lưỡi dao kề cổ. Các phi tần nhìn nhau, ánh mắt ngập tràn nghi kỵ.
Cẩm Tú giám trưởng khẽ cười:
– Trò chơi chưa kết thúc. Đêm nay sẽ có thêm vòng kiểm tra Tâm Ấn ngẫu nhiên. Ai không vượt ngưỡng sẽ bị out khỏi trận.
Tố Như nhìn sang Nhược Lan, ánh mắt đầy ẩn ý. Trong đầu, hàng loạt giả thuyết nhảy múa: ai thực sự đứng sau Đào Linh? Chủ mưu là Quý phi, hay còn một thế lực lớn hơn đang điều khiển tất cả?
Nhược Lan khẽ thở dài:
– Nếu chúng ta không phối hợp, sớm muộn cũng thành mồi cho sói thật.
Tố Như gật đầu:
– Phải giữ vững đội hình, không để lộ kỹ năng, cũng không để bị chia rẽ.
Giao Dao khẽ cười:
– Trong game người sói, ai lộ bài trước sẽ bị out đầu tiên. Phải học cách ẩn mình.
Khánh Vân liếc nhìn các đội khác, thấp giọng:
– Từ giờ, đừng tin ai ngoài chính mình.
Ngay lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng giày dồn dập. Lý Phúc xuất hiện, tay cầm cuộn giấy lệnh, giọng the thé:
– Thái hậu truyền: Đêm nay, toàn bộ nghi phạm sẽ bị chia nhỏ, tách đội, kiểm tra riêng từng người. Ai không vượt qua sẽ bị trục xuất khỏi cung.
Không khí đặc quánh. Tố Như siết chặt tay, mắt ánh lên tia quyết liệt. Đây chính là vòng solo, mỗi người phải tự chiến đấu – không còn chỗ cho teamwork, không ai được phép sơ suất.
Bốn người chia ra, mỗi người được dẫn tới một phòng nhỏ, chỉ có một cây đèn và một Cẩm Tú giám giám sát. Bên ngoài, tiếng trống dồn dập vọng tới, tim đập như trống trận.
Tố Như ngồi trước mặt Cẩm Tú giám, ánh mắt không chút gợn sóng.
– Lâm Tố Như, ngươi có gì muốn khai báo về vụ độc vừa rồi?
Nàng đáp:
– Nếu ta là hung thủ, đã không chủ động truy ra Đào Linh. Ta chỉ muốn sống sót, bảo vệ người thân.
Cẩm Tú giám gật đầu, hỏi tiếp:
– Tâm Ấn của ngươi là gì?
Tố Như im lặng. Trong đầu, một màn hình ảo hiện lên: “Cảnh báo – nếu để lộ skill, sẽ bị khóa toàn bộ quyền hạn.” Nàng chậm rãi:
– Tâm Ấn của ta là ký ức về gia tộc. Nếu mất, ta chẳng còn gì để bám víu.
Cẩm Tú giám nhìn sâu vào mắt nàng, rồi đánh dấu: “Ổn định. Không phát hiện bất thường.”
Ở phòng bên, Nhược Lan bị ép phải show một phần kỹ năng. Ánh mắt nàng sắc lạnh, trả lời rành rọt:
– Ta chỉ muốn tìm lại người thân. Nếu cần, có thể thử sức cùng bất cứ ai.
Cẩm Tú giám ghi chú, nhưng ánh mắt vẫn đầy nghi hoặc.
Giao Dao trong phòng riêng, nhẹ nhàng quạt, môi cười như gió thoảng:
– Ta chỉ mong yên thân trong cung, không dám mưu mô gì lớn.
Cẩm Tú giám nửa tin nửa ngờ, song cũng không thể bắt bẻ.
Khánh Vân bị hỏi dồn về mối quan hệ với các đội khác. Anh chỉ đáp ngắn gọn:
– Ta vào cung vì nhiệm vụ, không liên quan đến tranh đấu hậu cung.
Bốn người đều tạm thời vượt qua. Nhưng khi trở lại đại điện, đã có hai phi tần và một ngự y bị dẫn đi – out khỏi game, mất toàn bộ quyền hạn.
Cẩm Tú giám trưởng thông báo:
– Đội Lâm Tố Như duy trì toàn bộ thành viên, nhưng bị tăng cường giám sát. Từ giờ, mọi hành động đều phải báo cáo ngay lập tức. Ai trái lệnh sẽ bị xử lý không khoan nhượng.
Đèn lồng rực sáng. Bảng nhiệm vụ cập nhật: “Truy vết sói đêm – tiến độ: 70%. Chủ mưu vẫn chưa lộ diện. Đội hình duy trì, nguy cơ bị out tăng cao. Hãy bảo vệ đồng đội và truy tìm hung thủ thực sự.”
Tố Như nhìn từng người, cảm giác như đang ngồi trên lưỡi dao. Trong game người sói, chỉ cần một sơ suất nhỏ, cả đội sẽ bị out không kịp trở tay.
Hoàng hậu xuất hiện giữa điện, gương mặt lạnh như băng:
– Đêm nay, ai qua được vòng này sẽ có cơ hội bước vào trận cuối. Ai thất bại, mãi mãi không thể trở lại.
Ánh mắt bà lướt qua từng người, dừng lại lâu nhất ở Tố Như.
– Ta muốn xem, ai là sói thật, ai chỉ là cừu non đội lốt.
Tiếng trống vang lên. Một round mới lại bắt đầu. Tố Như cảm nhận rõ từng nhịp tim đập, từng ánh mắt dò xét, từng cử động nhỏ đều là tín hiệu nguy hiểm. Trong game này, không ai có thể đứng ngoài cuộc.
Bên ngoài, gió lạnh rít qua hành lang. Trong bóng tối, một bóng người lặng lẽ rút lui, để lại vệt máu nhạt trên nền đá. Không ai nhận ra, một thế lực mới đang dần lộ diện, sẵn sàng tung cú cắn chí mạng vào bất cứ ai sơ hở.
Bản đồ cập nhật. Hệ thống nhắc nhở: “Truy vết sói đêm – vòng tiếp theo sắp bắt đầu. Hãy chuẩn bị.”