Trịnh Nguyên đứng giữa phòng, tay chắp sau lưng, mắt nhìn xuống xác Đào Linh. Đội thị vệ tản ra như những quân cờ canh gác quanh mép bàn đá, ánh đao phản chiếu ánh sáng mờ lạnh. Hắn đưa mắt quét qua từng người, giọng nói phát ra không một chút cảm xúc:
– Đêm trắng đã kết thúc, trò chơi mới thực sự bắt đầu. Không ai được phép rời khỏi đây khi chưa rõ ai là chủ mưu thật sự.
Tố Như siết chặt trâm ngọc, cảm giác trống rỗng lan dần từ tim lên óc. Nhược Lan vẫn còn run rẩy, hai tay ôm lấy mình, mắt đỏ hoe. Giao Dao nén tiếng thở dài, lặng lẽ dịch lại gần Tố Như, ánh mắt nghi hoặc, dè chừng nhưng không giấu được nỗi sợ.
Khánh Vân đứng chếch về phía sau, tay đặt lên chuôi kiếm, ánh mắt sắc lạnh lướt qua từng người, chờ đợi tín hiệu nhỏ nhất. Không ai nói gì. Không ai dám động.
Lý Phúc run rẩy bò tới chân Trịnh Nguyên, giọng the thé:
– Hoàng thượng… nô tài chỉ làm theo lệnh của Hoàng hậu, không dám… không dám làm càn!
Trịnh Nguyên nhìn hắn, lạnh nhạt:
– Ngươi nghĩ mình là gì trong ván cờ này? Quân tốt, hay sát thủ?
Lý Phúc cúi gằm mặt, nước mắt ròng ròng, nhưng ánh mắt liếc trộm vẫn không giấu được vẻ gian xảo quen thuộc.
– Đưa hắn đi, – Trịnh Nguyên phất tay. Đám thị vệ lập tức áp giải Lý Phúc ra ngoài, tiếng van xin của hắn chìm dần trong hành lang lạnh lẽo.
Bầu không khí đặc quánh lại. Không ai biết, tiếp theo sẽ đến lượt ai.
Trịnh Nguyên bước chậm về phía Tố Như, đôi mắt sáng quắc lướt qua nàng. Áp lực như đè ép lên từng thớ thịt. Hắn hỏi:
– Lâm Tố Như, ngươi nghĩ mình vừa làm gì?
Tố Như ngẩng đầu, giọng bình thản:
– Thần thiếp chỉ phá hủy xiềng xích ký ức, trả lại sự tự do cho mỗi người.
Trịnh Nguyên bật cười, tiếng cười ngắn, lạnh như lưỡi dao:
– Tự do? Ngươi nghĩ Đại Tề này tồn tại nhờ tự do của từng cá nhân sao? Không có kiểm soát, sẽ chỉ còn hỗn loạn.
Giao Dao rụt rè lên tiếng:
– Hoàng thượng, xin hãy xét lại. Chúng thần không ai có ý tạo phản. Chỉ là, quá nhiều oan khuất chưa được giải đáp…
Trịnh Nguyên ngắt lời bằng một cái liếc sắc lạnh:
– Oan khuất? Trong cung này, ai chẳng có nỗi oan của riêng mình? Các ngươi muốn công bằng, hay chỉ muốn đổi vị trí trên bàn cờ?
Không khí đặc quánh lại lần nữa. Ánh mắt Trịnh Nguyên chuyển sang Nhược Lan, giọng trầm xuống:
– Ngươi, Vệ Nhược Lan, ngươi đã làm gì đêm qua?
Nhược Lan cắn môi, hai tay siết chặt:
– Thần chỉ bảo vệ người mình tin tưởng.
– Tin tưởng? – Hắn nhếch mép. – Trong cung này, ngươi tin ai?
Nhược Lan im lặng. Trịnh Nguyên khoát tay, ra hiệu cho các thị vệ rút lui về phía sau, chỉ còn lại hắn, bốn người và cái xác lạnh ngắt của Đào Linh.
Không gian dồn lại như một vòng đấu cuối. Hệ thống ảo phát thông báo ngắn: “Gank tổng lực. Tất cả người chơi vào vị trí. Quyền lực sẽ tái phân phối.”
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Tố Như. Cảm giác như mọi hành động, mọi suy nghĩ của nàng đều đã bị tính toán từ trước.
Trịnh Nguyên nói, giọng chậm rãi:
– Tối nay, mỗi người trong các ngươi đều phải đưa ra lựa chọn: hoặc dốc toàn lực chiến đấu, hoặc tự loại mình khỏi bàn cờ.
Giao Dao nhíu mày, hỏi nhỏ:
– Nếu không chọn?
– Không chọn, đồng nghĩa với việc trở thành quân cờ dự bị, chờ bị loại bất cứ lúc nào, – hắn đáp, ánh mắt không rời Tố Như. – Ta muốn xem, các ngươi chọn gì.
Im lặng kéo dài. Khánh Vân là người đầu tiên phá vỡ:
– Nếu bắt buộc phải chọn, thần xin chiến đấu đến cùng.
Giao Dao nhìn hắn, môi run nhẹ. Nàng ngẩng đầu, nở nụ cười dịu dàng mà sắc lạnh:
– Nếu đã không còn đường lui, thần cũng không ngại thử sức.
Nhược Lan lau nước mắt, ánh nhìn kiên định:
– Thần không sợ. Chỉ mong bảo vệ được những người mình yêu quý.
Tố Như vẫn im lặng. Mắt nàng tối lại, trong đầu tràn ngập hình ảnh gia tộc tan nát, ký ức từng bị cắt xén, những đêm dài lạnh lẽo. Trịnh Nguyên tiến sát, thì thầm vào tai nàng:
– Ngươi có thể tiếp tục trả thù. Nhưng càng đi sâu, ngươi càng phải đánh đổi những gì còn sót lại.
Nàng siết chặt trâm ngọc, nhìn thẳng vào mắt hắn:
– Nếu hôm nay phải chọn, thần sẽ tự quyết định số phận.
Trịnh Nguyên cười nhạt, lùi lại một bước, giang hai tay như chủ tọa một trận đấu thực sự:
– Được. Vòng xoáy quyền lực bắt đầu.
Hệ thống tự động chia phòng. Bốn người bị cuốn vào những ảo cảnh riêng, mỗi cảnh là một mê cung ký ức, nơi mọi thứ đều biến thành thử thách tâm lý và thể xác.
**
Tố Như choàng tỉnh giữa căn phòng ngập ánh sáng nhợt nhạt. Trên tường hiện lên các dòng lệnh: “Chọn một: Báo thù – Bảo vệ.” Bàn phím ảo sáng lên dưới tay nàng. Dù biết chỉ là mô phỏng, mỗi cú nhấn đều như cắt vào da thịt.
Trước mặt nàng, ký ức về đêm gia tộc họ Lâm bị tàn sát lại hiện về. Mùi máu tanh, tiếng la hét, những gương mặt quen thuộc bỗng chốc hóa thành tro bụi. Tố Như run rẩy, tay đặt lên phím “Báo thù”. Một giọng nói vang lên trong đầu:
– Đánh đổi: ký ức về người thân cuối cùng.Nàng khựng lại. Màn hình chợt đổi: Nhược Lan ngã gục trước mặt, máu loang đỏ áo, mắt mở trừng trừng. Giao Dao bị giam trong lồng sắt, đôi mắt long lanh nhìn nàng van lơn. Khánh Vân bị trói vào cột, máu chảy từ khóe miệng, vẫn nở nụ cười buồn.
Tố Như thở gấp, tâm trí như bị xé làm đôi. Nếu chọn báo thù, nàng sẽ không còn gì ngoài quyền lực và sự lạnh lùng. Nếu chọn bảo vệ, mọi oán hận sẽ mãi mãi không thể giải.
Hệ thống đếm ngược: “60 giây.”
Nàng nhắm mắt, nước mắt lặng lẽ tràn ra. Bàn tay run rẩy chuyển sang phím “Bảo vệ”. Một luồng sáng trắng phủ lấy nàng, ký ức về mẫu thân – ký ức cuối cùng còn nguyên vẹn – tan chảy như nước.
Tố Như bật khóc không thành tiếng. Trong đầu chỉ còn lại những hình ảnh mờ nhòe, không còn gương mặt, không còn tên tuổi. Nàng biết mình vừa tự cắt đi phần dịu dàng nhất của bản thân.
Khi mở mắt, nàng đã đứng giữa một chiến trường hỗn loạn. Giao Dao cầm quạt, vung lên từng đợt mê hương làm lạc lối các đối thủ. Nhược Lan luồn lách giữa vòng vây, ám khí bay loang loáng như mưa. Khánh Vân di chuyển như bóng ma, chớp nhoáng tung ra tín hiệu cho đồng đội. Trịnh Nguyên ngồi trên cao, ánh mắt lạnh lùng quan sát.
Các phe phái tràn vào: nhóm của Hoàng hậu Đinh Tư Dung, đội của Quý phi Tạ Mẫn Dao, đám sát thủ áo đen của Thái giám trưởng Lý Phúc. Không còn ẩn giấu, tất cả cùng lao vào combat như những kẻ sói trong đêm trăng, cắn xé, loại trừ từng đối thủ một.
Giao Dao bật kỹ năng “Mê Hồn Hương”, tỏa ra lớp sương mù ảo giác, khiến kẻ địch quay cuồng trong ảo ảnh. Nhược Lan dùng “Võ Ảnh Bộ”, lướt qua như bóng chim, từng đòn đánh đều nhắm vào yếu huyệt. Khánh Vân tung tín hiệu, ra hiệu cho Tố Như di chuyển cắt góc, mở đường thoát cho đồng đội.
Tố Như lạnh lùng quan sát, ánh mắt không còn gợn sóng. Nàng dùng “Tâm Ấn” – ký ức đã đánh đổi – kích hoạt tuyệt kỹ “Tịch Diệt”. Một luồng khí lạnh tràn ra, mọi cảm xúc, mọi ký ức về người thân cuối cùng hóa thành lưỡi dao vô hình, cắt đứt dây liên kết giữa các đối thủ.
Đội Hoàng hậu lập tức rối loạn, hai cung nữ ngã gục, mắt đờ đẫn, miệng lẩm bẩm tên người thân đã quên mất. Quý phi Tạ Mẫn Dao cắn môi, rút độc dược, nhưng bàn tay run bắn, ánh mắt hoảng loạn khi nhận ra mình không còn nhớ nổi khuôn mặt cha mẹ.
Trịnh Nguyên cười nhạt, ra hiệu. Đám thị vệ đồng loạt rút kiếm, lao vào như sói đói. Nhược Lan hét lớn:
– Bảo vệ Tố Như!
Khánh Vân chắn trước, vung kiếm cản đường. Giao Dao lui lại, tỏa hương mê hoặc, làm chậm bước tiến của kẻ địch.
Tố Như nhắm mắt, tập trung toàn bộ sức mạnh vào Tâm Ấn, từng sợi ký ức bị hút ra, hòa vào làn sương trắng. Nàng cảm nhận rõ rệt: từng sợi dây gắn kết cuối cùng với quá khứ đang đứt dần, nhưng đồng thời, sức mạnh lạnh lẽo trong tim nàng lớn lên gấp bội.
Một tiếng nổ lớn vang lên, các phe phái bị đánh bật về phía sau. Không gian rung chuyển, hệ thống phát thông báo: “Tâm Ấn tối thượng được kích hoạt. Mọi liên kết ký ức bị xóa sạch. Quyền lực tái phân phối.”
Giao Dao ngã xuống, mắt mở to, giọng run rẩy:
– Tố Như… ngươi còn nhớ ta là ai không?
Tố Như nhìn nàng, đôi mắt phượng trống rỗng. Giao Dao lùi lại, nước mắt rơi lã chã.
Nhược Lan lao tới, nắm lấy tay Tố Như, giọng lạc đi:
– Tố Như, hãy nhớ… chúng ta từng hứa sẽ cùng nhau bước ra khỏi mê cung này.
Tố Như nhìn Nhược Lan, môi mấp máy, nhưng không thốt nên lời. Trong đầu nàng chỉ còn một khoảng trống lạnh giá, mọi ký ức về người thân, về những ngày xưa, đã hóa thành sương khói.
Khánh Vân bước tới, đặt tay lên vai nàng:
– Dù ngươi là ai, dù ngươi đã quên tất cả, ta vẫn sẽ đi cùng ngươi đến cuối con đường này.
Tố Như không đáp. Nàng quay người, nhìn về phía Trịnh Nguyên.
Hoàng thượng rời ngai, bước xuống từng bậc thang, mỗi bước chân như tiếng gõ cửa số mệnh. Hắn nhìn Tố Như, ánh mắt vừa tán thưởng vừa lạnh lùng:
– Ngươi đã thắng một ván lớn. Nhưng cái giá ngươi trả là không nhỏ.
Tố Như cười nhạt, giọng trầm xuống:
– Ván cờ này, còn chưa kết thúc.
Trịnh Nguyên gật đầu, ra hiệu cho thị vệ lùi ra. Hắn nhìn quanh, cất giọng:
– Đêm nay, các ngươi đều đã lộ mặt thật. Từ giờ, không còn ai là người ngoài cuộc. Tất cả đều là quân cờ của chính mình.
Hệ thống phát đi thông báo cuối: “Vòng xoáy quyền lực bắt đầu. Tất cả người chơi vào chế độ sinh tồn. Chỉ còn một người chiến thắng.”
Màn hình hiện lên tên bốn người: Lâm Tố Như, Vệ Nhược Lan, Phùng Giao Dao, Triệu Khánh Vân. Bên dưới là hàng chữ đỏ: “Ký ức về người thân cuối cùng đã bị xóa sạch. Sức mạnh Tâm Ấn đạt mức tối đa. Cảnh báo: Chủ nhân có thể mất kiểm soát cảm xúc vĩnh viễn.”
Tố Như siết chặt trâm ngọc, bước ra khỏi vòng sáng. Nhược Lan và Giao Dao lặng lẽ theo sau, Khánh Vân đi cuối, ánh mắt dõi theo từng cử động của nàng.
Ngoài hành lang, tiếng chuông báo động vang lên dồn dập. Các phe phái khác cũng đã nhập cuộc, trận gank tổng lực thực sự bắt đầu. Đội Hoàng hậu, Quý phi, Thái giám trưởng, từng nhóm một kéo đến, ai cũng sẵn sàng ra tay triệt hạ đối thủ không chút nương tay.
Giao Dao thì thầm:
– Lần này, không còn ai có thể ẩn mình nữa.
Nhược Lan gật đầu, mắt nhìn quanh, thân hình căng như dây đàn:
– Mỗi người đều phải tự chọn phe. Không có đường lui.
Khánh Vân rút kiếm, ánh thép lạnh lóe lên:
– Ai còn sống sót đến cuối, người đó mới thực sự làm chủ được số phận mình.
Tố Như không nói gì. Nàng cảm nhận rõ rệt một khoảng trống vắng lặng trong lòng. Không còn ký ức, không còn chỗ bấu víu, chỉ còn lại ý chí lạnh lùng và khát vọng sống sót.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên. Trịnh Nguyên đã biến mất trong bóng tối, để lại chiến trường cho bốn người tự định đoạt.
Cánh cửa phía trước bật mở. Bên ngoài, ánh sáng mờ của bình minh lẫn với bóng tối, tạo thành một đường biên mơ hồ giữa thực và ảo.
Tố Như bước tới, từng bước chân nặng trĩu, nhưng không hề do dự. Phía sau, Giao Dao, Nhược Lan, Khánh Vân lặng lẽ theo sát.
Hệ thống phát thông báo cuối cùng trong đêm:
– Vòng xoáy quyền lực đã khởi động. Chỉ còn một người sống sót có thể bước ra khỏi mê cung này.
Trong không gian lặng như tờ, tiếng tim đập dồn dập vang lên như hồi trống thúc quân. Tố Như dừng lại nơi ngưỡng cửa, mắt phượng nhìn ra bầu trời xa xăm, nơi ánh sáng và bóng tối hòa vào nhau, không còn phân biệt ai là thợ săn, ai là con mồi.
Một làn gió lạnh thổi qua, mang theo tiếng cười vang vọng của số mệnh.
Màn hình hiện lên dòng chữ đỏ rực: “Trận chiến sinh tồn bắt đầu.”
Bên ngoài, bình minh chưa kịp ló dạng, nhưng trong lòng mỗi người, một trận chiến mới đã lặng lẽ khai hỏa.