Đại điện chìm trong ánh đèn leo lét, những dải lụa đỏ vắt ngang vòm cung, thấp thoáng bóng người chuyển động như nước chảy. Không còn tiếng nhạc, chỉ có âm thanh khe khẽ của váy lụa, tiếng gió rít qua các khe cửa sổ đã đóng kín. Bốn người đứng giữa trung tâm, không ai quay đầu, không ai nói lời nào.
Một dòng thông báo khẽ rung nơi khóe mắt: “Chế độ sinh tồn đã kích hoạt. Chỉ còn một ngươi chiến thắng.” Ngay lập tức, không khí ngưng đọng, từng nhịp thở cũng trở thành tín hiệu báo động.
Hoàng hậu Đinh Tư Dung là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Bà bước ra từ bóng tối, dáng người thẳng tắp, ánh mắt lạnh lẽo quét một vòng quanh điện. Bên phải bà là Quý phi Tạ Mẫn Dao, môi đỏ mọng như máu, đôi mắt sắc như lưỡi dao giấu trong vỏ lụa.
– Các ngươi thật to gan, dám dàn trận giữa chính điện, muốn tạo phản sao? – Giọng Hoàng hậu nhẹ nhưng dội vào từng vách tường, chấn động tâm trí người nghe.
Tố Như không chớp mắt, ánh nhìn dừng trên từng cử động nhỏ của đối phương. Nhược Lan đứng cạnh, bàn tay nắm chặt, cơ bắp dưới lớp áo lụa căng như dây đàn.
Giao Dao lặng lẽ lùi về phía sau một bước, mái tóc đen xõa nhẹ, nụ cười như sương khói. Khánh Vân đứng chếch về phía cánh trái, tay đặt trên chuôi kiếm, ánh mắt lóe lên tia đề phòng.
– Dàn trận? – Tố Như nhếch mép, giọng đều và lạnh. – Đại điện này vốn là chiến trường. Chúng ta chỉ là những quân cờ cuối cùng còn sót lại.
Quý phi bật cười khẽ, tiếng cười như chuông bạc, nhưng ẩn dưới là sự thách thức tột cùng.
– Lâm Tố Như, ngươi nghĩ mình có thể chống lại cả hậu cung này chỉ bằng đôi mắt phượng và cái miệng sắc sảo sao?
Giao Dao nhìn xuống, bàn tay lén lút siết chặt chiếc hộp nhỏ chứa hương liệu độc, ánh mắt lướt qua Tố Như như dò xét. Nhưng lần này, nàng không lên tiếng, chỉ lặng lẽ quan sát, như một người chơi dày dạn đang chờ thời cơ gank chuẩn xác.
Cửa điện bật mở. Lý Phúc dẫn theo một toán Cẩm Tú giám, ánh mắt láo liên, miệng cười nham hiểm.
– Bẩm Hoàng hậu, Đăng Tâm Yến đã bị phá vỡ, các phi tần tụ tập bất thường, nghi có âm mưu tạo phản.
Hoàng hậu liếc nhìn Lý Phúc, cằm nhếch cao:
– Người đâu, bắt hết lại cho bản cung!
Chỉ chờ hiệu lệnh ấy, toàn bộ điện biến thành chiến trường thực thụ. Các phe phái lao vào combat, không còn kiêng dè hình thức, chỉ còn lại bản năng sinh tồn.
Nhược Lan như bóng ma lướt qua, khéo léo né tránh các đòn đánh, từng động tác nhanh như chớp. Ám khí trong tay nàng vút ra, không hề thừa một động tác, nhắm thẳng vào những kẻ muốn áp sát Tố Như. Cẩm Tú giám ngã xuống, máu thấm đỏ sàn ngọc.
Khánh Vân rút kiếm, thân hình sải rộng che chắn cho Tố Như. Đòn kiếm sắc bén, từng nhát chém đều chuẩn xác, không động tác nào dư thừa. Mỗi lần vung kiếm là một kẻ địch ngã gục.
Giao Dao lùi về phía cột điện, cầm hộp hương lên, nhẹ nhàng bật nắp. Một làn khói mỏng lan tỏa, thơm ngát nhưng ẩn chứa độc khí. Những kẻ chạm mặt làn hương lập tức loạng choạng, ánh mắt mơ màng, tâm trí như bị điều khiển.
– Đừng hít vào! – Nhược Lan hét lớn, kéo tay Tố Như lùi về phía sau.
Nhưng Hoàng hậu đã dự liệu trước, một đám cung nữ áo đỏ tràn vào từ cửa sau, chặn đường rút lui. Bọn chúng đeo mặt nạ vàng, động tác đồng loạt như quân cờ được lập trình sẵn.
Tố Như nhắm mắt lại một thoáng, cảm nhận dòng Tâm Ấn trong cơ thể cuộn trào. Từng lớp ký ức bị xóa sạch, chỉ còn lại cảm giác lạnh lẽo, sắc bén như lưỡi dao.
– Không có đường lui, chỉ có đường tiến. – Nàng thì thầm, giọng rơi vào khoảng không như một lệnh triệu hồi.
Giao Dao tiến lên, nụ cười càng đậm, ánh mắt lóe lên tia hưng phấn của kẻ thao túng.
– Thử xem ai là người thật sự kiểm soát bàn cờ này, Hoàng hậu?
Tạ Mẫn Dao cười lớn, môi đỏ bừng như lửa:
– Chỉ có kẻ mạnh mới sống sót, các ngươi quá ngây thơ rồi!
Đúng lúc đó, hệ thống báo động rung lên: “Boss xuất hiện – Hoàng hậu Đinh Tư Dung triệu hồi kỹ năng ‘Tâm Cầm Quyền Trượng’.”
Hoàng hậu nâng tay, một luồng khí lạnh tỏa ra từ lòng bàn tay, như thể mọi cảm xúc trong điện đều bị bóp nghẹt. Tố Như cảm nhận rõ rệt: Tâm Ấn của Hoàng hậu là kiểm soát ý chí người khác – những ai yếu lòng lập tức bị đóng băng, không còn khả năng phản kháng.
Các cung nữ áo đỏ đồng loạt lao tới, ánh mắt vô hồn, động tác nhanh như robot. Nhược Lan xoay người, tung ám khí liên hoàn, mỗi phát ra đều trúng mục tiêu, nhưng số lượng địch quá đông.
Khánh Vân hét lớn:
– Chia đội, tách đường, gank thẳng vào trung tâm!
Tố Như hiểu ý, lao thẳng về phía Hoàng hậu, tay vung trâm ngọc, mỗi đường đi đều như nước chảy mây trôi, không một động tác thừa. Đòn đánh của nàng không phải để giết, mà để mở đường, cắt đứt mạch khống chế của Hoàng hậu.
Giao Dao tranh thủ cơ hội, thả hương mê lên đám cung nữ, từng kẻ ngã xuống, ánh mắt trống rỗng, không còn ý thức.
– Đào Linh đâu? – Giao Dao bất ngờ hỏi, mắt đảo quanh, giọng như lưỡi dao cắt qua không khí.
Bỗng từ phía sau cột, Đào Linh lao ra, tay cầm dao găm, nhắm thẳng vào Giao Dao. Nhưng động tác quá chậm, Giao Dao chỉ nghiêng người, vung tay, một làn hương tím phả thẳng vào mặt Đào Linh. Cô ta gục xuống, ánh mắt hoảng loạn, miệng lắp bắp:
– Đừng… đừng… tha cho ta!
Tố Như bước tới, nhìn thẳng vào mắt Đào Linh. Một dòng ký ức mơ hồ lóe lên: những lần cô ta nghe lén, truyền tin, những câu nói thì thầm giữa bóng tối.
– Chính ngươi là kẻ đã bán đứng bao nhiêu người, Đào Linh. Ngươi tưởng mình vô hình, nhưng thật ra chỉ là quân cờ bị lợi dụng.
Đào Linh bật khóc, ôm lấy chân Tố Như, giọng run rẩy:
– Ta chỉ muốn sống, chỉ muốn đổi đời… Ta không ngờ mọi thứ lại thành ra thế này…
Giao Dao cười nhạt, ánh mắt khinh bỉ:
– Kẻ yếu chỉ có thể sống bằng cách bán rẻ linh hồn. Nhưng đến cuối cùng, vẫn là người đầu tiên bị “out game”.
Một dòng thông báo hiện lên: “Người chơi Đào Linh đã bị loại vĩnh viễn.”
Tiếng chuông báo động lại vang lên, lần này dữ dội hơn, như thúc giục mọi người bước vào round cuối.
Hoàng hậu lùi lại phía ngai vàng, ánh mắt lóe lên tia tàn độc:
– Lâm Tố Như, ngươi thật sự muốn đối đầu bản cung đến cùng?
Tố Như không đáp, chỉ bước từng bước chậm rãi về phía trước. Đôi mắt phượng lạnh như băng, trâm ngọc trong tay lóe sáng.
Tạ Mẫn Dao lao tới, tay cầm ống độc phun thẳng về phía Tố Như. Nhưng Nhược Lan đã xuất hiện như bóng, tung chân đá văng ống độc, cánh tay quét một vòng khiến Tạ Mẫn Dao lảo đảo.
– Đừng hòng! – Nhược Lan gằn giọng, ánh mắt không rời đối thủ.
Tạ Mẫn Dao rít lên, móng tay sắc như vuốt báo cào thẳng vào cổ tay Nhược Lan. Hai người giằng co, từng động tác đều là lấy mạng đổi mạng, không còn chỗ cho sự mềm yếu.
Khánh Vân tiếp cận Hoàng hậu, kiếm chạm vào cổ bà, nhưng ánh mắt bà không có chút sợ hãi. Một luồng khí lạnh tràn qua, Khánh Vân bỗng cảm thấy đầu óc choáng váng, thân thể như bị điều khiển.
– Ngươi nghĩ mình đủ sức khống chế bản cung? – Hoàng hậu thì thầm, giọng như vang lên trong đầu Khánh Vân.
Tố Như nhận ra ngay, lao tới, trâm ngọc đâm thẳng vào cổ tay Hoàng hậu. Một dòng máu đỏ tươi trào ra, sức mạnh Tâm Ấn của bà yếu đi rõ rệt.
Giao Dao nhân cơ hội, tung làn hương cuối cùng vào đám Cẩm Tú giám còn sót lại. Cả điện chỉ còn lại sáu người: Tố Như, Nhược Lan, Giao Dao, Khánh Vân, Hoàng hậu, Quý phi.
Tạ Mẫn Dao vùng khỏi tay Nhược Lan, lùi về phía Hoàng hậu, ánh mắt điên dại. Trong khoảnh khắc, nàng rút ra một lọ độc, định nuốt vào miệng. Nhưng Giao Dao đã kịp vung tay, một làn hương vàng phả thẳng vào mặt Quý phi. Tạ Mẫn Dao ngã xuống, người co giật, mắt trợn ngược.
– Đừng tưởng ta không biết ngươi định làm gì. – Giao Dao thì thầm, môi nở nụ cười lạnh. – Độc dược của ngươi chỉ có thể dùng một lần. Bây giờ, ngươi chẳng còn gì ngoài mạng sống rẻ mạt.
Quý phi ngắc ngoải, cuối cùng bất động, hơi thở yếu dần. Thông báo hiện lên: “Quý phi Tạ Mẫn Dao đã bị loại.”
Hoàng hậu nhìn quanh, môi run lên, nhưng ánh mắt vẫn giữ vẻ kiêu ngạo tột độ. Bà lùi về sát ngai vàng, giọng gằn từng tiếng:– Các ngươi tưởng giết hết ta là xong sao? Đằng sau bản cung còn cả dòng tộc Đinh thị, còn Thái hậu, còn bao nhiêu thế lực ngầm!
Tố Như không chớp mắt, giọng lạnh như băng:
– Tất cả chỉ là tàn dư. Đêm nay, mọi thứ sẽ kết thúc ở đây.
Bất ngờ, Giao Dao tiến lên, giọng nhẹ như gió thoảng:
– Đinh Tư Dung, bao năm qua ngươi thao túng mọi thứ bằng Tâm Ấn, nhưng ngươi quên mất: cảm xúc thật sự của con người không thể bị kiểm soát mãi mãi. Đêm nay, ta sẽ cho mọi người thấy bộ mặt thật của ngươi.
Nói rồi, nàng rút ra một viên ngọc nhỏ, ném thẳng về phía Hoàng hậu. Viên ngọc vỡ tan, một làn khói xám bốc lên, phủ quanh ngai vàng. Trong làn khói ấy, hình ảnh Hoàng hậu hiện ra – không phải vẻ đoan trang thường ngày, mà là gương mặt vặn vẹo, ánh mắt đỏ quạch, miệng lẩm bẩm những lời nguyền rủa.
– Ngươi… ngươi đã làm gì ta? – Hoàng hậu gào lên, nhưng giọng nói đã méo mó.
Giao Dao cười, ánh mắt lấp lánh niềm vui chiến thắng:
– Chỉ là phản chiếu nỗi sợ sâu thẳm nhất trong tâm trí ngươi thôi.
Các Cẩm Tú giám đồng loạt quỳ xuống, ánh mắt kinh hãi nhìn Hoàng hậu. Sức mạnh kiểm soát của bà bị phá vỡ, không còn ai nghe lệnh nữa.
Lý Phúc run rẩy bò ra khỏi đám đông, ánh mắt láo liên tìm đường thoát thân, nhưng bị Nhược Lan túm cổ áo lôi lại:
– Ngươi đã làm đủ trò bẩn thỉu, bây giờ hãy nói hết ra trước mặt mọi người!
Lý Phúc bật khóc, giọng run lẩy bẩy:
– Tất cả… tất cả đều do Hoàng hậu và Quý phi sai khiến… Ta chỉ là kẻ làm theo lệnh…
Giao Dao cười nhạt:
– Kẻ yếu luôn tự bào chữa bằng hai chữ “làm theo”. Nhưng những kẻ như ngươi, chỉ cần một hơi thở nữa thôi là đã “out game”.
Tố Như nhìn thẳng vào Giao Dao, giọng khẽ nhưng sắc như dao:
– Đủ rồi. Đến lượt ngươi lộ mặt thật.
Giao Dao không hề nao núng, nụ cười càng rạng rỡ:
– Ngươi muốn gì, Tố Như? Ta đã giúp ngươi loại Hoàng hậu, loại Quý phi, chẳng phải chúng ta là đồng minh sao?
– Đồng minh? – Tố Như tiến sát, từng bước như tiếng gõ cửa số mệnh. – Ngươi đã thao túng bao nhiêu người bằng mùi hương, ngươi khiến bao kẻ tự đánh mất bản thân, kể cả ta. Đêm nay, ngươi không thể thoát.
Giao Dao bật cười, ánh mắt long lanh như nước:
– Thao túng là bản năng. Nếu không phải ta, sẽ là ngươi hoặc ai đó khác thôi. Trong trò chơi này, chỉ có kẻ sống sót mới có quyền nói đạo lý.
– Vậy ngươi có dám đối diện với thật tâm của mình không? – Tố Như hỏi, giọng trầm xuống, đôi mắt phượng ánh lên tia sáng lạnh.
Giao Dao lặng đi một thoáng, rồi mỉm cười, nhưng nụ cười đã mang chút cay đắng:
– Thật tâm? Ta đã đánh đổi nó từ lâu rồi. Ngươi cũng vậy, Tố Như.
Một dòng thông báo hiện lên: “Phùng Giao Dao – trạng thái: mất kiểm soát cảm xúc, sức mạnh Tâm Ấn sắp vượt ngưỡng.”
Tố Như rút trâm ngọc, lao thẳng vào Giao Dao. Nhưng Giao Dao không chống cự, chỉ lùi lại, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Tố Như:
– Ngươi thắng rồi. Nhưng ngươi còn lại gì ngoài một trái tim lạnh lẽo?
Khánh Vân và Nhược Lan đứng bên, không ai lên tiếng. Không khí nặng như chì, mỗi người đều cảm nhận rõ rệt ranh giới cuối cùng giữa sống và chết, thật và giả, người và cờ.
Bỗng, cánh cửa lớn phía cuối điện bật mở. Hoàng thượng Trịnh Nguyên xuất hiện, áo bào vàng thêu rồng, nét mặt lạnh như tượng đá. Đám thị vệ tản ra hai bên, không ai dám thở mạnh.
Trịnh Nguyên bước lên, ánh mắt quét một lượt từ xác Quý phi, Hoàng hậu ngồi sụp dưới ngai, Giao Dao lặng lẽ rơi nước mắt, Tố Như đứng thẳng, tay còn dính máu.
– Đêm nay, ai là người chiến thắng?
Không ai trả lời. Không còn ai đủ sức lực để lên tiếng.
Trịnh Nguyên nhếch môi, ánh mắt xoáy sâu vào Tố Như:
– Lâm Tố Như, ngươi đã đi đến cuối cùng của trò chơi này. Nhưng ngươi có sẵn sàng trả giá cho tất cả những gì đã làm không?
Tố Như không cúi đầu, ánh mắt phượng không một gợn sóng:
– Trả giá? Đã từ lâu, ta không còn gì để mất.
Hoàng thượng bật cười, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng khắp đại điện:
– Không còn gì để mất, nghĩa là không còn gì để ràng buộc. Đó chính là lúc quyền lực trở nên tuyệt đối.
Nói rồi, hắn rút từ ống tay áo một con dấu vàng, đặt lên long án. Ánh sáng từ con dấu phản chiếu lên mặt hắn, tạo thành một vệt sáng lạnh lẽo, vô cảm.
– Từ giờ, mọi tội lỗi, mọi vinh quang, mọi mất mát đều thuộc về ngươi, Lâm Tố Như. Ngươi có dám nhận lấy không?
Tố Như nhìn vào con dấu, cảm nhận rõ rệt sự lạnh lẽo len vào từng thớ thịt. Nàng đưa tay ra, ngón tay khẽ run lên, nhưng vẫn kiên định đặt lên con dấu vàng.
Một dòng thông báo hiện lên: “Quyền lực tối thượng được kích hoạt. Tất cả cảm xúc bị đóng băng. Ký ức cuối cùng về người thân đã bị xóa sạch.”
Trịnh Nguyên nhìn nàng, ánh mắt không còn một tia ấm áp:
– Từ giờ, ngươi không còn là người của quá khứ. Ngươi chỉ còn là quyền lực.
Giao Dao ngồi bệt xuống nền điện, nước mắt lăn dài, miệng lẩm bẩm:
– Ta thua rồi. Nhưng ngươi cũng chẳng thắng đâu, Tố Như…
Nhược Lan bước tới, nắm lấy tay Tố Như, ánh mắt dịu dàng:
– Ngươi vẫn còn chúng ta. Đừng để quyền lực nuốt mất trái tim mình.
Khánh Vân đứng phía sau, lặng lẽ đặt bàn tay lên vai nàng:
– Dù ngươi có thành gì, ta vẫn sẽ đi cùng ngươi đến cuối cùng.
Tố Như không đáp, chỉ cảm nhận bàn tay ấy như một tia sáng cuối cùng giữa biển đêm lạnh giá. Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Hoàng thượng, đôi mắt phượng không còn gợn sóng, chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo vô tận.
Trịnh Nguyên xoay người, bước về phía ngai vàng, giọng nói vang lên như tiếng chuông báo tử:
– Đêm phán xét kết thúc. Từ nay, Đại Tề sẽ đổi chủ.
Màn hình hiện lên dòng chữ đỏ rực: “Chỉ còn một người chiến thắng. Trò chơi quyền lực chưa kết thúc.”
Bên ngoài, tiếng gió rít lên từng hồi, kéo theo hơi lạnh buốt xương. Đại điện chìm trong bóng tối, chỉ còn lại tiếng th* d*c, tiếng bước chân vang vọng, và một quyền lực lạnh lẽo vừa được khai sinh.
Phía xa, ánh sáng bình minh chưa kịp ló dạng. Trong lòng mỗi người, một trận chiến mới đã ngấm ngầm khai hỏa.