Cẩm Tú Độc Tâm

Chương 11: Lật Bài Sát Thủ

Hầm ngầm tối đen như mực, tiếng thở dồn dập vang vọng trong không gian lạnh lẽo. Tố Như đi đầu, tay lướt nhẹ trên vách đá, cảm nhận từng khe hở, từng luồng gió rỉ rách xuyên qua các kẽ tường. Phía sau, Nhược Lan vừa di chuyển vừa cảnh giới, đôi mắt sắc như chim ưng quét qua mọi ngóc ngách. Giao Dao lần theo mùi hương thoang thoảng, đôi môi khẽ nhếch, còn Khánh Vân chỉ im lặng giữ vị trí chốt hậu, ánh mắt lạnh băng nhưng thần kinh căng như dây đàn.

Bản đồ trong đầu Tố Như hiện lên từng điểm sáng. Đêm trắng đã chuyển sang chế độ tự do, mọi quy tắc đều hóa vô nghĩa. Không còn giới hạn nào cho phép nàng thận trọng, chỉ còn duy nhất một con đường: đánh thẳng vào trung tâm ký ức, lật tung tất cả những gì bị che giấu.

Một ngã rẽ hẹp hiện ra. Tố Như đưa tay ra hiệu dừng lại, mắt ra lệnh cho các đồng đội phân tán. Giao Dao rút từ tay áo một ống hương nhỏ, phẩy nhẹ cho làn khói mỏng tỏa ra, ngăn không cho khí độc len lỏi theo gió. Khánh Vân kiểm tra các bẫy cơ quan, rồi lặng lẽ gật đầu.

– Đào Linh chắc chắn đang ở phía trước, – Tố Như thì thào, – Ta sẽ dụ nàng lộ mặt. Nhược Lan, ngươi yểm trợ. Giao Dao, chuẩn bị dược liệu phòng khi bất trắc. Khánh Vân, giữ cửa hầm, không để ai tiếp cận từ phía sau.

Mỗi người nhận nhiệm vụ, không ai hỏi thêm. Tất cả đều biết, chỉ một sơ sẩy là mạng sống sẽ tan biến như tro bụi.

Tố Như thả nhẹ một viên ám khí phát sáng xuống nền đá, ánh sáng nhợt nhạt vẽ lên một cái bóng nhỏ đang co rúm ở góc phòng phía trước. Cung nữ Đào Linh – thân hình bé nhỏ, tóc xõa che gần hết gương mặt, hai tay ôm lấy đầu gối, run rẩy như thể đang chờ đợi phán quyết cuối cùng.

Tố Như bước tới, giọng đều, không chút cảm xúc:

– Ngươi trốn đủ lâu rồi, Đào Linh. Đêm trắng này, mọi bí mật đều phải lộ ra ánh sáng.

Đào Linh ngẩng lên, đôi mắt đen láy chớp liên tục. Đôi môi tím tái mấp máy, nhưng không thốt ra lời nào.

Giao Dao lặng lẽ rắc bột hương quanh phòng, mùi thơm dịu nhẹ lan tỏa, áp chế bất kỳ loại độc nào có thể được sử dụng. Nhược Lan đứng chắn ngang cửa, ánh mắt không rời Đào Linh một giây.

– Ta… ta không biết gì… – Đào Linh lắp bắp, giọng khàn đặc.

Tố Như không đáp, chỉ cầm ra một chiếc trâm ngọc, đầu trâm khắc hình cánh phượng, đáy trâm phát ra ánh sáng xanh nhạt. Nàng lướt tới, đặt trâm sát giữa trán Đào Linh, thì thầm:

– Nếu ngươi không nói, ta sẽ dùng Tâm Ấn. Một khi khởi động, ký ức của ngươi sẽ bị lật tung trước mặt tất cả.

Đào Linh run lên bần bật, nhưng vẫn ngoan cố lắc đầu. Tố Như cười nhạt, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Đào Linh, mắt nhắm lại, ý niệm khởi động Tâm Ấn. Một luồng lạnh buốt xuyên qua đầu, kéo theo những hình ảnh vỡ vụn, tiếng la hét, máu loang đỏ khắp nền đá. Tố Như cảm nhận rõ mạch ký ức của Đào Linh như một mê cung rối rắm, từng mảnh ghép vụn vỡ đan xen với nhau, lẫn lộn giữa thật và giả.

Một cảnh tượng hiện lên rõ nét: Đêm tối, hành lang phủ lên một lớp sương mỏng, một bóng người nhỏ bé len lỏi qua các dãy phòng, tay cầm lưỡi dao mỏng. Cung nữ áo xanh ngã xuống, máu ứa ra thành vệt dài trên nền gạch. Đào Linh đứng lặng nhìn, ánh mắt trống rỗng, môi khẽ lẩm nhẩm một cái tên: “Hoàng hậu…”

Tố Như rùng mình, áp lực từ Tâm Ấn đè nặng lên thái dương. Nàng nhấn sâu hơn, ký ức lại chuyển cảnh: Căn phòng khuất nẻo, Hoàng hậu Đinh Tư Dung ngồi bất động, ánh mắt lạnh tanh. Trước mặt bà, Đào Linh quỳ rạp, hai tay run rẩy dâng lên một phong thư dính máu.

– Người đã làm tốt, – Hoàng hậu nói, giọng đều như mặt nước. – Nhưng hãy nhớ, nếu ngươi phản bội, ta sẽ xóa ký ức của ngươi như xóa một vết mực trên giấy trắng.

Cảnh tượng xoay chuyển, lần này là Quý phi Tạ Mẫn Dao, dáng người yêu kiều, môi đỏ như máu, tay vuốt nhẹ lên tóc Đào Linh:

– Đêm nay, nếu ngươi thành công, ta sẽ cho ngươi một cơ hội đổi đời. Đừng quên, chủ nhân thực sự của ngươi là ai.

Tố Như mở bừng mắt, tim đập loạn. Đào Linh không chỉ là tay sai của Hoàng hậu, mà còn là con cờ hai mang của Quý phi. Tất cả những gì diễn ra trong đêm Đăng Tâm Yến đều nằm trong kế hoạch của hai người đàn bà quyền lực nhất hậu cung, và Đào Linh chính là kẻ trực tiếp ra tay sát hại cung nữ, gây nên chuỗi hỗn loạn.

– Ngươi đã giết nàng ấy, – Tố Như nói khẽ, – vì lệnh của Hoàng hậu và Quý phi?

Đào Linh khóc nấc, hai tay che mặt. Giao Dao lặng lẽ lùi lại, ánh mắt thăm dò từng cử động của nàng ta.

– Ta không muốn… nhưng nếu không làm, bọn họ sẽ… sẽ giết ta… xóa hết ký ức của ta… Ta chỉ là con rối…

Nhược Lan tiến lên, nắm lấy vai Đào Linh, giọng trầm cứng:

– Ngươi còn nhớ gì về vụ án của gia tộc họ Lâm năm xưa không? Ai là người ra lệnh thực sự?

Đào Linh bỗng ngẩng phắt lên, đôi mắt mở lớn, môi mấp máy như thể đang chiến đấu với một sức mạnh vô hình trong tâm trí. Tố Như lại đặt trâm lên trán nàng ta, Tâm Ấn phát sáng, kéo theo một dòng ký ức khác trào ra.

Lửa bốc lên ngùn ngụt giữa đêm tối, tiếng la hét vọng khắp hậu viện, bóng dáng một thiếu nữ bị kéo lê trên nền đất, máu vương khắp tà áo. Đào Linh núp sau tấm bình phong, run rẩy nhìn theo, trong tay cầm một bức thư có dấu ấn rồng.

Một người đàn ông mặc long bào – ánh mắt sắc lạnh, giọng nói như lưỡi dao:

– Kẻ nào dám phản, tru di cửu tộc. Lý Phúc, giao việc này cho ngươi, không được để sót một ai.

Tố Như nghe rõ từng từ, máu trong người như đông lại. Gia tộc nàng diệt vong, không chỉ vì Hoàng hậu hay Quý phi, mà chính là lệnh của Hoàng thượng. Lý Phúc chỉ là con cờ, Đào Linh là kẻ thi hành, còn nàng – chỉ là một quân tốt nhỏ bé, bị đẩy vào ván cờ đẫm máu này.

Một cơn đau nhói ập đến, Tố Như buông tay, cả người lảo đảo. Nhược Lan đỡ lấy nàng, ánh mắt hoảng loạn:

– Tố Như, ngươi không sao chứ?

Tố Như hít sâu, gượng đứng vững. Ánh mắt nàng chuyển từ lạnh lùng sang trống rỗng. Một phần ký ức lại rơi rụng, cảm xúc về gia đình càng lúc càng xa xăm.

Giao Dao lên tiếng, giọng khẽ:

– Vậy là… tất cả đều do Hoàng thượng thao túng. Hoàng hậu, Quý phi, Lý Phúc, Đào Linh… đều chỉ là những quân cờ trên bàn tay ngài ấy.

Khánh Vân bước vào, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm:

– Nếu đúng vậy, thì cuộc chơi này đã đến hồi sinh tử. Chúng ta không còn đường lùi nữa.

Tiếng hệ thống vang vọng trong đầu từng người: “Ký ức chủ chốt đã được mở khóa. Tất cả người chơi chuyển sang trạng thái quyết đấu. Sát thủ đã lộ mặt. Thời gian còn lại: 30 phút.”

Nhược Lan nhìn Đào Linh, giọng khàn đặc:

– Bây giờ ngươi muốn gì? Cứ tiếp tục làm con rối, hay muốn chuộc lại phần nào tội lỗi của mình?

Đào Linh ngẩng lên, nước mắt chảy thành hai hàng, nhưng ánh mắt đã không còn mờ đục. Nàng thì thào:– Ta… ta chỉ muốn được tự do… chỉ một lần… xin các ngươi, hãy giúp ta…

Tố Như nhìn nàng, lạnh lùng:

– Muốn tự do thì phải trả giá. Ngươi biết gì về kế hoạch sắp tới của Hoàng hậu và Quý phi? Nói hết, ta sẽ cho ngươi một con đường sống.

Đào Linh run rẩy gật đầu, bắt đầu kể:

– Hoàng hậu đã bí mật chuyển tất cả Cẩm Tú giám trung thành về khu nội viện phía Tây. Đêm nay, bà định dùng Tâm Ấn tập thể, xóa sạch ký ức của những ai không phục tùng. Còn Quý phi… bà ta đã chuẩn bị độc dược, định ám sát Hoàng thượng ngay trong lễ tế sáng mai, đổ tội lên đầu phe Hoàng hậu.

Giao Dao chau mày:

– Nghĩa là, chỉ một đêm nữa, toàn bộ thế lực trong cung sẽ bị xáo trộn. Nếu chúng ta không hành động ngay, tất cả sẽ bị cuốn vào vòng xoáy hủy diệt.

Tố Như nhắm mắt, cân nhắc từng nước cờ. Nếu để Hoàng hậu thành công, ký ức của tất cả sẽ bị xóa sạch, mọi công sức từ đầu đến giờ đều thành công cốc. Nếu để Quý phi đạt mục đích, máu sẽ đổ, và nàng có thể bị biến thành vật tế thần cho cuộc thanh trừng.

Khánh Vân lên tiếng, giọng cứng rắn:

– Giờ chỉ còn một cách: đánh thẳng vào trung tâm ký ức – nơi hệ thống Cẩm Tú giám vận hành. Phá hủy nó, mọi âm mưu sẽ đổ bể.

Nhược Lan nhìn Tố Như, đôi mắt đỏ hoe:

– Ngươi còn đủ sức không?

Tố Như cười nhạt:

– Sức thì không, nhưng quyết tâm thì còn. Đêm nay, không ai được phép lùi bước.

Cả nhóm siết chặt tay nhau, ánh mắt giao nhau lặng lẽ. Đào Linh cúi đầu, nước mắt nhỏ giọt trên nền đá lạnh. Nàng biết, từ giây phút này, số phận mình đã không còn do bản thân nắm giữ.

Họ di chuyển thật nhanh qua các hành lang hẹp, vượt qua những bậc thang đá ẩm ướt, từng chốt gác của Cẩm Tú giám bị hạ gục không một tiếng động. Giao Dao tỏa hương mê, Nhược Lan dùng ám khí đánh ngã những kẻ ngáng đường, Khánh Vân đi đầu, dọn sạch mọi bẫy rập. Tố Như dẫn đường, mắt nhìn bản đồ ký ức trong đầu, từng bước một tiến gần trung tâm hệ thống.

Một cánh cửa thép chắn ngang. Trên cửa khắc đầy ký hiệu lạ mắt, những vòng tròn lồng vào nhau như mạng lưới ký ức chằng chịt. Tố Như lấy ra chiếc trâm ngọc, c*m v** lỗ khóa. Một âm thanh rít lên, rồi cánh cửa từ từ mở ra.

Phía trong là một gian phòng rộng, ánh sáng nhợt nhạt phản chiếu lên hàng chục viên đá ký ức xếp thành vòng tròn. Giữa phòng, Lý Phúc đứng sẵn, khuôn mặt méo mó vì phẫn nộ và sợ hãi.

– Các ngươi đến nhanh quá, – Lý Phúc cười khẩy, – Nhưng không còn kịp nữa đâu. Hoàng hậu đã khởi động Tâm Ấn tập thể. Chỉ lát nữa thôi, tất cả các ngươi sẽ trở thành những cái bóng không ký ức, mặc cho người ta nhào nặn.

Tố Như tiến lên, ánh mắt sắc lạnh:

– Ngươi không phải là chủ hệ thống này, Lý Phúc. Chìa khóa nằm ở người duy nhất dám phản bội tất cả – Đào Linh.

Lý Phúc sững lại, ánh mắt chuyển từ kinh ngạc sang căm giận. Hắn hét lên:

– Con rối nhỏ bé đó? Ngươi nghĩ nó có thể phá được mạng lưới ký ức do Hoàng hậu tạo ra sao?

Tố Như không trả lời, chỉ lặng lẽ gật đầu với Đào Linh. Nàng tiến lên, tay run rẩy đặt lên viên đá ký ức lớn nhất ở trung tâm. Một luồng sáng xanh b*n r*, ký ức trong đầu nàng cuộn trào như sóng dữ. Tố Như đặt trâm ngọc lên vai Đào Linh, truyền toàn bộ sức mạnh của Tâm Ấn vào hệ thống.

Một tiếng nổ lớn vang lên, ánh sáng xanh phủ kín căn phòng. Tất cả mọi người đều bị kéo vào một vòng xoáy ký ức hỗn loạn. Những hình ảnh cũ – tiếng cười nói, những buổi chiều yên bình, những cái chết oan khuất, những đêm dài lạnh lẽo – hiện lên, rồi vỡ tan như thủy tinh.

Trong cơn hỗn loạn ấy, Tố Như nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt Hoàng thượng Trịnh Nguyên – ánh mắt sâu hun hút, đôi môi mím chặt, giọng nói lạnh lùng vang vọng:

– Mọi thứ đều phải được kiểm soát. Ký ức là sức mạnh, ai giữ được ký ức, kẻ đó mới là chủ nhân thực sự của Đại Tề.

Tố Như gào lên trong vô thanh, cố níu lấy từng mảnh ký ức đang tan biến khỏi tay. Đào Linh ngã gục xuống nền đá, máu từ khóe miệng rỉ ra, nhưng nụ cười thanh thản nở trên môi.

Lý Phúc rú lên, ôm đầu quằn quại, các viên đá ký ức nổ tung, ánh sáng xanh phủ khắp gian phòng. Giao Dao và Nhược Lan cố giữ lấy nhau, cảm giác mọi cảm xúc, mọi suy nghĩ đều bị cuốn vào dòng lũ dữ.

Khi ánh sáng dịu lại, cả phòng chìm vào tĩnh lặng. Tố Như quỳ gối giữa nền đá lạnh, trước mặt là thân xác lạnh ngắt của Đào Linh. Bên ngoài, tiếng chuông báo động vang lên dồn dập. Hệ thống thông báo: “Hệ thống ký ức bị phá hủy. Đêm trắng kết thúc. Tất cả người chơi trở về trạng thái thực.”

Nhưng ký ức không trở về nguyên vẹn. Mỗi người đều cảm thấy một phần mình đã bị cắt lìa, những vết nứt trong tâm hồn không thể hàn gắn.

Tố Như đứng dậy, đôi mắt phượng trống rỗng. Nàng nhìn qua Khánh Vân, thấy trong ánh mắt ấy một nỗi đau không tên. Nhược Lan ôm mặt khóc nức nở. Giao Dao thì thào:

– Chúng ta… thực sự đã thắng chưa?

Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía hành lang. Đội thị vệ của Hoàng thượng xuất hiện, dẫn đầu là Trịnh Nguyên, khuôn mặt lạnh lùng như tượng đá. Đôi mắt sắc lạnh quét qua từng người, dừng lại nơi xác Đào Linh.

– Các ngươi phá hủy hệ thống ký ức, – giọng ông trầm trầm, – nhưng các ngươi có chắc mình còn nhớ mình là ai không?

Không ai trả lời. Không ai biết, phía sau nụ cười lạnh của Hoàng thượng, còn bao nhiêu tầng bí mật chưa được lật mở. Trò chơi mới chỉ vừa bắt đầu, và mỗi người đều mang trong mình một vết thương không thể lành.

Ngoài kia, bình minh vừa ló rạng. Bên trong mê cung ký ức, những bóng người lặng lẽ rút lui, để lại phía sau một căn phòng trống rỗng, nơi ký ức và sự thật mãi mãi không thể hòa làm một.

Hệ thống phát đi thông báo cuối cùng:

– Đêm trắng kết thúc. Đội Tố Như đã lật bài sát thủ. Kẻ chủ mưu thực sự vẫn chưa lộ diện.

Một tiếng vỗ tay vang vọng khắp không gian ảo, như tiếng cười nhạo của số phận. Màn hình ký ức khép lại, nhưng phía sau cánh cửa, một cuộc truy sát khác đã bắt đầu.