Đèn báo hiệu chuyển từ đỏ sang trắng, cả gian phòng sáng rực lên như phơi trần mọi bí mật. Hệ thống phát âm trầm đục: “Đăng Tâm Yến lần hai – bắt đầu. Tất cả người chơi di chuyển lên kỳ đài.”
Cửa mở. Bốn người lặng lẽ rời khỏi phòng. Hành lang dài, ánh đèn lập lòe, tiếng bước chân vọng lại lạnh ngắt. Khánh Vân đi trước, mắt quét dọc hành lang như dò tìm bẫy. Tố Như sát bên Nhược Lan, tay nắm chặt cổ tay nàng, cảm nhận mạch đập yếu ớt. Giao Dao lững thững theo sau, dáng đi không còn vướng bận gì, nụ cười nhạt trên môi như thách thức số phận.
Ra tới quảng trường, kỳ đài sừng sững giữa biển đèn hoa. Lụa đỏ giăng kín, hàng trăm quân cờ vây trải dài từ bậc thềm lên tận đỉnh. Trên cao, Hoàng hậu Đinh Tư Dung ngồi ghế chủ vị, áo bào thêu chỉ vàng, ánh mắt như dao cắt quét qua từng khuôn mặt. Hai bên là Quý phi Tạ Mẫn Dao, Thái giám trưởng Lý Phúc và dãy dài cung nữ Cẩm Tú giám, mỗi người đều lặng lẽ nhìn xuống, ánh mắt khó dò.
Tiếng trống lệnh vang lên. Bàn cờ vây khổng lồ được trải ra giữa đài, mỗi quân cờ lớn bằng lòng bàn tay, ánh lên sắc xám lạnh. Hệ thống hiển thị thông báo: “Đêm trắng trên kỳ đài – chế độ đấu trí sinh tử. Mỗi đội cử hai người lên bàn cờ, hai người còn lại làm hỗ trợ, được quyền can thiệp đúng một lần.”
Hoàng hậu cất giọng, vang rền:
– Đêm nay, trí tuệ và lòng trung thành sẽ được phơi bày. Ai thắng, người ấy sống. Ai thua, ký ức sẽ bị xóa trắng. Bắt đầu!
Trên khán đài ảo, bình luận nhảy múa liên hồi:
– Combat chiến thuật rồi!
– Ai cầm cờ bên phe Hoàng hậu vậy?
Tố Như không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu với Khánh Vân. Cả hai bước lên, đứng đối diện Đinh Tư Dung và Lý Phúc. Không khí căng như dây đàn.
Lý Phúc nhếch môi, tay lướt nhẹ trên bàn cờ. Quân trắng rơi xuống, điểm đầu tiên là một góc hiểm. Hệ thống chớp sáng: “Lệnh buff thông tin – phe Hoàng hậu nhận thêm một lượt quan sát.”
Tố Như liếc nhanh sang Khánh Vân. Chàng gật đầu, hai tay buông lỏng, mắt nhắm lại như đang tính toán nước đi tiếp theo. Quân đen của Tố Như nhẹ nhàng đặt xuống trung tâm bàn cờ, chia cắt thế trận đối phương.
Đinh Tư Dung cười nhạt, không hề vội vã.
– Cờ vây cũng như quyền lực, chỉ cần một khe hở nhỏ là đủ thâu tóm tất cả.
Tố Như đáp, giọng đều đều:
– Nhưng quyền lực xây trên sợ hãi sẽ mục ruỗng từ gốc.
Tay nàng khẽ xoay tròn quân cờ, ánh mắt sắc lạnh bám sát từng động tác của Lý Phúc. Giao Dao ngồi dưới, ánh mắt lướt qua từng vị trí, tay khẽ chạm vào lọ hương nhỏ giấu trong tay áo. Nhược Lan tựa lưng vào cột, gương mặt tái nhợt nhưng mắt sáng rực.
Trận cờ dần leo thang. Lý Phúc liên tục dùng “lệnh buff”, mỗi nước đi đều có thêm dấu hiệu đặc biệt: một cung nữ Cẩm Tú giám tiến sát, thì thầm gì đó rồi rút lui, bàn cờ lập tức thay đổi trạng thái – quân trắng tăng thêm thế vây, ép quân đen lùi về phòng thủ.
Khánh Vân bắt đầu phát tín hiệu ám ngữ, ngón tay gõ nhịp lên bàn gỗ.
– Cửa tả, quân trắng sắp gank từ biên trái.
Tố Như không cần ngẩng lên, chỉ khẽ nghiêng đầu, đẩy quân đen sang phải, chặn đường tiến công của đối thủ.
Hoàng hậu khẽ nhếch môi, tay xoa nhẹ lên vòng ngọc.
– Đội của ngươi phối hợp khá đấy, Tố Như. Nhưng liệu có giữ nổi đến cuối cùng?
Mắt Tố Như không rời bàn cờ, giọng trầm xuống:
– Đội chỉ thắng khi biết hy sinh quân cờ cần thiết. Không ai bất tử trên bàn cờ này.
Đinh Tư Dung đặt quân trắng vào vị trí hiểm, tỏa ra khí lạnh. Đồng thời, Lý Phúc bấm nhanh trên bảng điều khiển, hệ thống lập tức báo: “Kích hoạt ám sát – sát thủ trà trộn trong đội hỗ trợ.”
Ngay lúc ấy, phía dưới đài, một cung nữ lao lên, lưỡi dao sáng loáng nhắm thẳng vào Nhược Lan. Mọi thứ như chuyển sang chế độ slow-motion: tiếng hò reo trên khán đài ảo, tiếng tim đập dồn dập, ánh đèn loang loáng trên lưỡi dao.
Khánh Vân phản ứng trước tiên, vung tay ném ám khí chặn hướng tấn công, đồng thời lách người kéo Nhược Lan lùi lại. Giao Dao tung hương mê vào không trung, mùi thơm ngọt lan ra, làm sát thủ lảo đảo.
Tố Như vẫn không rời bàn cờ, chỉ khẽ nhíu mày, tay đặt quân cờ xuống đúng thời điểm, như điểm nhấn kết liễu một thế trận. Hệ thống thông báo: “Sát thủ thất bại, phe Tố Như được cộng một lượt chủ động.”
Nhược Lan run rẩy đứng lên, cười nhạt:
– Hóa ra ta chỉ là một quân tốt thí.
Tố Như liếc nhìn nàng, mắt ánh lên tia sắc lạnh:
– Quân tốt cũng có thể cản được sát thủ nếu biết phối hợp.
Lý Phúc hừ một tiếng, nhanh tay đổi chiến thuật. Hắn ra hiệu cho Cẩm Tú giám dồn ép từ hai bên, tạo thế bao vây ngột ngạt. Trên bàn cờ, quân trắng dần bóp nghẹt quân đen, chỉ còn một lối thoát duy nhất ở góc cuối cùng.
Đinh Tư Dung nhìn Tố Như, môi mím lại, ánh mắt sắc như lưỡi kiếm.
– Sự kiên nhẫn của ngươi đáng nể, nhưng ván này đã hết cửa.
Tố Như không đáp, tay vẫn đều đặn di chuyển. Bất ngờ, nàng đặt quân đen vào điểm chết, tự nguyện bỏ một mảng quân lớn. Khán đài ảo ồ lên:
– Đánh liều thế?
– Hay là chiêu dụ bẫy?
Khánh Vân gật đầu, mắt lóe sáng:
– Bẫy phản công, chờ đối phương thừa thắng.
Giao Dao thì thào:
– Sát cánh giữ góc cuối, đợi lỗ hổng xuất hiện.
Hoàng hậu nhướng mày, Lý Phúc không chút do dự, dồn toàn lực vào thế vây. Quân trắng tràn lên, tưởng như sắp ăn trọn ván cờ. Đúng lúc ấy, Tố Như nhẹ nhàng đẩy quân đen vào góc thoát hiểm, chia cắt đội hình đối thủ thành hai mảng rời rạc.
Hệ thống báo hiệu: “Phe Tố Như phản công thành công – buff giảm tốc đối phương.” Quân trắng chậm lại, các Cẩm Tú giám đứng ngoài cũng lúng túng nhìn nhau.
Nhược Lan bỗng thì thầm:
– Phía sau lưng Hoàng hậu, có một lối hầm ngầm. Đào Linh từng nhắc đến.
Khánh Vân liếc mắt nhìn Giao Dao, ra hiệu:
– Giao Dao, kiểm tra hương mê. Nếu phát hiện động tĩnh, sẵn sàng gank ngược.
Giao Dao cười nhạt, lặng lẽ rút lọ hương thứ hai, thả vào không khí làn khói xanh nhạt. Một bóng người lướt qua phía sau kỳ đài, chớp mắt đã biến mất.
Tố Như vẫn điềm nhiên, tay tiếp tục di chuyển quân cờ, ánh mắt lạnh lẽo xoáy vào Lý Phúc.
– Ngươi thao túng thông tin, nhưng ngươi không kiểm soát được lòng người.
Lý Phúc bật cười, tiếng cười khô khốc:
– Trong cung này, thông tin chính là quyền lực. Ai nắm được quyền lực, người đó quyết định ký ức của các ngươi.
Tố Như không đáp, chỉ lặng lẽ đặt quân cuối cùng. Quân đen chạm vào góc bàn, hợp nhất hai cánh quân, chặn đứng thế vây của đối phương.
Hệ thống thông báo: “Ván cờ hòa – chuyển sang đấu trí cá nhân.”Đèn trên kỳ đài chuyển sang sắc tím nhạt. Hoàng hậu đứng dậy, ánh mắt nhìn thẳng vào Tố Như:
– Đủ rồi, không cần ẩn sau quân cờ nữa. Chúng ta trực tiếp đối đầu.
Một bàn cờ nhỏ được dọn ra trước mặt hai người. Đinh Tư Dung ngồi đối diện Tố Như, ánh mắt không còn che giấu ý định sát phạt.
– Một ván duy nhất, kẻ thắng giữ lại ký ức, kẻ thua xóa sạch mọi thứ. Không ai được giúp.
Tố Như gật đầu, ngón tay khẽ run. Lần đầu tiên nàng cảm nhận rõ rệt nỗi sợ mất chính mình.
Ván cờ bắt đầu. Đinh Tư Dung đi trước, quân trắng đặt xuống như mũi dao tách vỏ bọc của Tố Như. Từng nước đi đều ẩn chứa sát ý, không một khe hở cho sai lầm.
Tố Như nhắm mắt, thở chậm. Trong khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh lùi xa. Chỉ còn lại tiếng quân cờ rơi xuống, từng tiếng một, vọng sâu vào tâm trí. Mỗi nước đi là một phần ký ức bị bóc tách, một mảnh cảm xúc rơi rụng. Nàng nhớ lại ánh mắt của phụ thân trước lúc bị giải đi, bàn tay của mẫu thân run rẩy nắm lấy cổ tay nàng, tiếng hét bị bóp nghẹt của đệ đệ trong đêm kinh hoàng. Tất cả như một cơn mưa ký ức, vừa dội về, vừa tan biến.
Đinh Tư Dung nhìn nàng, ánh mắt lóe lên tia thỏa mãn:
– Ngươi sợ chưa? Đánh đổi đi, nếu muốn sống.
Tố Như cười nhạt, tay đặt quân cờ vào điểm hiểm, chặn đứng thế tấn công của đối phương.
– Ta sợ, nhưng ta không run. Ngươi nghĩ ngươi kiểm soát được mọi thứ, nhưng chính nỗi sợ mới là kẻ phản bội cuối cùng.
Ván cờ tiến dần đến hồi kết. Quân trắng của Đinh Tư Dung áp sát, quân đen của Tố Như lùi dần về góc chết. Không khí trên kỳ đài đặc quánh sát khí, các Cẩm Tú giám nín thở, khán đài ảo vỡ òa bình luận:
– Quá căng!
– Ai sẽ gục trước?
Đúng lúc tưởng như không còn đường lùi, Tố Như đột ngột xoay chuyển thế trận. Nàng hy sinh toàn bộ quân phòng ngự, chỉ giữ lại một hàng duy nhất nối thẳng tới trung tâm. Đinh Tư Dung sững lại, không kịp phản ứng. Quân đen tràn lên, chiếm lĩnh trung tâm, chia cắt đội hình quân trắng.
Tiếng trống lệnh vang lên. Hệ thống thông báo: “Người thắng: Lâm Tố Như. Đinh Tư Dung – ký ức bị xóa một phần. Quyền thao túng thông tin tạm thời vô hiệu.”
Hoàng hậu nghiến răng, bàn tay siết chặt, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ đoan trang.
– Ngươi tưởng thắng một ván cờ là đủ sao? Trong cung này, mỗi chiến thắng đều là khởi đầu cho một vòng lặp mới.
Tố Như đứng dậy, ánh mắt kiên định:
– Mỗi vòng lặp, ta lại gần sự thật hơn một bước. Người thao túng ký ức sẽ không bao giờ là kẻ kiểm soát được vận mệnh.
Phía dưới, Lý Phúc mặt tái mét, lùi về phía sau, tay run rẩy bấm mã trên bảng điều khiển. Hệ thống báo lỗi liên tục, các dòng mã rối loạn.
Khánh Vân kéo Nhược Lan lại gần, thì thầm:
– Lý Phúc đã lộ mặt, giờ là lúc truy dấu đường dây tin tức.
Giao Dao lặng lẽ tiến tới, đưa cho Tố Như một mảnh giấy nhỏ, trên đó là sơ đồ đường đi bí mật trong cung.
– Mạng lưới của Lý Phúc không chỉ giới hạn ở đây. Muốn thoát, phải chia nhỏ đội hình, đánh vào điểm yếu hắn.
Tố Như đọc nhanh, gật đầu:
– Được, ta đi trước. Khánh Vân bảo vệ Nhược Lan, Giao Dao hỗ trợ phía ngoài.
Đèn trên kỳ đài chuyển sang màu xanh lục, báo hiệu kết thúc lượt đấu. Hoàng hậu đứng dậy, phất tay ra hiệu giải tán, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào Tố Như, như muốn khắc sâu hình bóng nàng vào tận xương tủy.
Đội hình tản ra, mỗi người một hướng. Nhưng bóng tối trong cung chưa tan. Ngoài kia, gió lạnh lùa vào, mang theo mùi máu tanh thoang thoảng.
Tố Như rảo bước qua hành lang hẹp, tai nghe rõ tiếng bước chân đuổi sát phía sau. Một bóng người lao tới, lưỡi dao giơ cao. Nàng xoay người, dùng trâm ngọc chắn đòn, đồng thời tung ám khí vào hạ bộ đối phương. Sát thủ gục xuống, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào nàng, như truyền đi một thông điệp chết chóc.
Bỗng hệ thống vang lên giọng nói lạnh lùng: “Cảnh báo – ai đó đã phá vỡ quy tắc. Đêm trắng chưa kết thúc. Đấu trí sinh tử chuyển sang chế độ tự do.”
Khánh Vân nhận tín hiệu, lập tức kéo Nhược Lan chạy về phía lối hầm ngầm mà Giao Dao đã chỉ. Giao Dao đi sau, khéo léo rải hương mê cắt đuôi những kẻ bám theo.
Tố Như một mình lao qua dãy hành lang tối, trong đầu tua lại toàn bộ các nước cờ vừa rồi. Nàng nhận ra, từng bước của Lý Phúc đều dựa vào mạng lưới thông tin do các Cẩm Tú giám kiểm soát. Nếu phá vỡ được mạch liên lạc ấy, phe Hoàng hậu sẽ không còn nắm thế chủ động.
Bước chân dừng lại trước căn phòng nhỏ cuối hành lang, nơi ánh sáng lập lòe phát ra từ khe cửa. Nàng áp sát, nghe rõ tiếng Lý Phúc thì thào với ai đó:
– Phải tăng cường kiểm soát. Đội của Tố Như đã phát hiện lỗ hổng, nhưng còn Quý phi và Đào Linh vẫn chưa lộ diện. Hệ thống ký ức sắp quá tải, ta cần thêm thời gian.
Một giọng nữ khác, khàn khàn:
– Cẩm Tú giám đang nghi ngờ. Nếu để lộ, tất cả chúng ta sẽ bị xóa trắng.
Lý Phúc cười nhạt:
– Không ai xóa được ta khi ta còn nắm giữ chìa khóa ký ức của Hoàng hậu.
Tố Như lặng lẽ rút lui, trở lại điểm hẹn với Khánh Vân và Nhược Lan. Cả ba hội tụ ở lối hầm ngầm, Giao Dao đã chờ sẵn. Cánh cửa bí mật mở ra, một đường hầm tối dẫn xuống sâu dưới lòng đất.
Khánh Vân nhìn Tố Như, giọng trầm:
– Giờ làm gì tiếp?
Tố Như đáp gọn:
– Đánh vào hệ thống ký ức. Mỗi người một hướng, phá từng điểm liên lạc. Chỉ khi mạng lưới của Lý Phúc sụp đổ, Hoàng hậu mới thực sự mất quyền thao túng.
Nhược Lan siết chặt nắm tay, ánh mắt rực lửa:
– Lần này, ta không chạy nữa.
Giao Dao mỉm cười, giọng pha chút chua cay:
– Đêm trắng này, ai không liều sẽ bị xóa tên trước.
Bốn người chia ra, lao vào lòng mê cung ngầm. Bên trên, Hoàng hậu ngồi bất động, đôi mắt sáng quắc nhìn về phía kỳ đài, như đang dự cảm một cơn bão mới sắp tràn tới.
Hệ thống phát đi thông báo cuối cùng: “Đấu trí sinh tử chuyển sang chế độ tự do. Mọi quy tắc đều bị phá vỡ. Đêm trắng chưa kết thúc.”
Không ai biết, phía sau mỗi bức tường, mỗi ngã rẽ, còn bao nhiêu cái bẫy đang chờ sẵn. Chỉ biết, trong bóng tối ấy, từng phần ký ức, từng mảnh linh hồn đều có thể bị đánh đổi bất cứ lúc nào.
Khán đài ảo bùng nổ:
– Đội Tố Như gank thẳng vào hệ thống rồi!
– Lý Phúc sắp toang chưa?
– Đêm trắng chưa kết thúc, ai còn sống sót?
Ngoài kia, gió cuốn mạnh, cuốn theo tiếng trống lệnh dồn dập, báo hiệu một cuộc truy sát không khoan nhượng đang bắt đầu. Trong mê cung ký ức, ai sẽ là người cuối cùng giữ được chính mình?