Ánh mắt mọi người trong phòng đều nhìn qua theo hướng tủ giày.
Phương Vinh Bác ồ một tiếng, bước đến cầm chiếc túi xách lên xem qua, rồi quay sang hỏi Chu Doanh Đình: "Cái này không phải là túi của em à?"
Chu Doanh Đình lắc đầu, "Không phải, em không dùng mấy kiểu túi xách nhỏ thế này."
Vẻ mặt cô cũng bắt đầu lộ ra vài phần khác thường. Chiếc túi này kiểu dáng trẻ trung, rõ ràng không hợp với địa vị của mẹ Quý, đương nhiên không thể là của bà ấy.
Trong nhà vô duyên vô cớ xuất hiện một chiếc túi xách nữ lạ hoắc, cô không thể không nghi ngờ.
Phương Vinh Bác tiện tay đặt lại chiếc túi về chỗ cũ, giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Chắc là của Tiểu Ngô. Lúc nãy cô ấy đến đưa tài liệu cho anh, có lẽ lúc ra về để quên ở đây. Ngày mai em đi làm nhớ mang sang trả cho cô ấy nha."
Lời này vừa nói ra, Quý Dư Tích còn có chút bội phục hắn.
【Nói dối mà mặt tỉnh bơ, đúng là quá trâu bò nha. Tố chất tâm lý cỡ này chẳng trách có thể ra tay giết vợ.】
Ban đầu mẹ Quý còn thấy hắn bình thản như thế cũng có chút hoài nghi có phải tiểu tam đã rút lui thành công rồi không. Nhưng giờ nghe con trai út nói vậy, bà nhịn không được rùng mình một cái.
Nếu những gì con bà nói là sự thật, vậy thì Phương Vinh Bác này thật sự quá bình tĩnh, quá máu lạnh.
Chu Doanh Đình có chút mất hứng: "Tài liệu gì mà lại phải cất công mang đến tận nhà. Đã là tìm anh thì anh lo luôn đi, bảo em mang trả hộ là sao chứ."
Phương Vinh Bác đi qua đưa tay ôm lấy bả vai cô, cười nói: "Ghen à? Anh mà tự mình mang sang thì sẽ thành bộ dáng gì, người khác lại tưởng giữa anh và cô ấy có chuyện gì đó. Khi không lại gây thêm hiểu lầm."
Quý Dư Tích lạnh lùng nhìn hắn ta, thầm nghĩ:
【Không phải là có chuyện gì đó thật à? Biết đâu cô nàng tiểu tam kia còn đang trốn ở trong phòng ấy chứ.】
Cậu nhếch môi mang theo ý xấu gọi chị Doanh Đình: "Chị Doanh Đình này, chắc chị Tiểu Ngô không nhớ mình để quên túi ở đây đâu. Hay chị gọi điện báo cho chị ấy một tiếng đi, cũng tránh để chị ấy sốt ruột."
Câu chưa dứt lời, sắc mặt Phương Vinh Bác đã khẽ biến đổi, tầm mắt hắn ta âm u như rắn rết mà lạnh lùng nhìn vào Quý Dư Tích.
"Tiểu Tích nói cũng đúng." Chu Doanh Đình tuy hơi không vui nhưng lại thấy Quý Dư Tích nói có lý, liền lấy điện thoại ra định gọi cho Tiểu Ngô.
Cả nhà họ Quý đều nhìn chằm chằm Phương Vinh Bác, hồi hộp không biết nếu nghe thấy tiếng điện thoại reo lên trong phòng ngủ thì sẽ ra sao, thật đúng là quá k*ch th*ch rồi.
Nhưng thật đáng tiếc...
Tiếng chuông lại vang lên từ trong chiếc túi xách đặt ngay giữa phòng, khiến cả đám người ngoại trừ Chu Doanh Đình ra đều lén thở phào nhẹ nhõm.
"Vậy thì không ổn rồi." Chu Doanh Đình cúp máy, quay sang hỏi Phương Vinh Bác:
"Cô ấy đi được bao lâu rồi? Không có điện thoại thì làm sao bắt xe về được?"
"Cỡ nửa tiếng gì đấy, anh cũng không để ý nữa. Hình như cô ấy tự lái xe tới. Thôi để mai rồi mang qua cho cô ấy cũng được." Phương Vinh Bác vừa đáp vừa thuận miệng bịa "Cứ để đấy, biết đâu cô ấy nhớ ra rồi không chừng sẽ quay lại lấy."
Nói rồi, hắn ta dứt khoát quay người bước vào bếp, đi tới tủ lạnh tìm trái cây, rửa xong lại cắt, để lại một bóng dáng bận rộn.
Quý Dư Tích thầm nghĩ:【Giờ mà đề nghị đi tham quan nhà mới một chút, không biết Phương Vinh Bác sẽ phản ứng kiểu gì nhỉ.】
Quý Dư Thận liếc nhìn cậu một cái, nghĩ bụng 'Em đúng là hiểm thật đấy.'
Giây tiếp theo, anh cất cao giọng, hỏi Chu Doanh Đình: "Doanh Đình, có tiện để bọn anh đi dạo quanh nhà tham quan chút không?"
Động tác rửa trái cây của Phương Vinh Bác khựng lại một giây, dựng lỗ tai lên nghe Chu Doanh Đình trả lời: "Tất nhiên có thể rồi, nhà bọn em cũng chỉ trang hoàng bình thường thôi, mọi người cứ tham quan thoải mái"
Quý Dư Tích liền bật dậy, cười nói: "Chị Doanh Đình, em có thể tham quan phòng ngủ một chút không? Em đang định sửa lại phòng ngủ của em mà chưa nghĩ ra nên thiết kế thế nào cho đẹp."
Cậu cố ý nhắc khéo Chu Doanh Đình. Chu Doanh Đình lại nghĩ đến phong cách phòng của Quý Dư Tích, che miệng cười khẽ: "Cũng đúng, cái phòng ngủ phong cách hoàng tử bé của em đúng là cần sửa lại. Không thì sau này có muốn dẫn bạn gái về chơi cũng khó."
Quý Dư Tích: "......"
Em muốn cứu chị đó, chị thế mà còn quay sang công kích e?
Cái phòng phong cách hoàng tử bé kia là thiết kế lại từ 5 năm trước dựa trên căn phòng trẻ em từ nhỏ của cậu. Đến giờ Quý Dư Tích vẫn còn rất thích, cũng không có ý định cải tạo sửa chữa gì.
Quý Dư Thận quay đầu đi, ho khẽ một tiếng, đè xuống khóe môi đang nhếch lên, cố nhịn cười rồi quay lại nói: "Để anh đi cùng Tích Bảo, anh cũng muốn biết em ấy định sửa phòng ngủ sang phong cách gì."
Lại thêm một người chọc quê cậu.
Quý Dư Tích thầm hừ một tiếng, dứt khoát nhấc chân đi về phía phòng ngủ.
Chu Doanh Đình cùng Quý Dư Thận mỗi người một bên theo sát cậu. Đi sau đó là ba mẹ Quý, bọn họ không lên tiếng, chỉ lén lút đi theo ăn dưa.
Phương Vinh Bác vội bưng khay trái cây ra, cười gượng xin lỗi nói: "Cái kia... phòng ngủ chính hơi bừa bộn, có chút không tiện. Lúc nãy anh vừa ngủ trưa, còn chưa kịp dọn dẹp."
Mọi người nghe xong đồng loạt dừng bước, nhìn về phía hắn ta.
Quý Dư Tích nghĩ thầm:【Phòng ngủ quả nhiên có mờ ám! Tôi đây mà không vào xem thì phí quá rồi.】
Cậu ỷ mình nhỏ tuổi nhất, liền làm bộ đáng thương, ngước mắt trông mong mà nhìn Chu Doanh Đình: "Chị Doanh Đình, em chỉ xem qua một chút thôi, sẽ không đụng chạm lộn xộn gì đâu."
Dù gì cũng là đứa em mình nhìn lớn lên, Chu Doanh Đình làm sao nỡ để cậu thất vọng. Cô lập tức quay đầu nói với Phương Vinh Bác: "Tiểu Tích như em trai nhà mình thôi, không sao đâu."
Phương Vinh Bác vẫn không chịu buông tha, lại quét mắt nhìn sang mấy người nhà họ Quý.
Quý Dư Thận bị hắn ta nhìn chằm chằm vài giây, dẫn đầu bỏ cuộc trước: "Nếu không tiện thì để Tích Bảo vào xem một mình vậy, anh đi xem mấy phòng khác."
Ba mẹ Quý tuy không cam lòng, nhưng vì sĩ diện nên cũng đổi hướng, theo chân Quý Dư Thận rời đi.
Chu Doanh Đình liền mở cửa phòng ngủ chính ra, khẽ cúi người làm động tác ra vẻ như một quý ông lịch lãm, đưa tay mời Quý Dư Tích vào phòng: "Mời vào, hoàng tử bé của chị."
Quý Dư Tích hơi khựng lại, có chút xấu hổ không biết làm gì, suýt thì quay đầu bỏ chạy. Nhưng vì chắc chắn tiểu tam đang trốn trong phòng ngủ, cậu nhắm mắt cam chịu, đè nén bản năng rồi bước vào.
Quả thật trên giường hơi lộn xộn, nhưng chưa đến mức quá hốn độn không thể cho người khác thấy. Chính vì Phương Vinh Bác không muốn để người khác vào mà lại càng có vẻ khả nghi hơn.
Quý Dư Tích đảo mắt một vòng quanh phòng, ánh mắt dừng lại ở chiếc tủ quần áo, trong lòng lẩm bẩm:
【Chẳng lẽ trốn trong tủ quần áo?】
Cậu liếc thấy Phương Vinh Bác đang nhìn về phía này, liền tiện thể đặt tay lên cánh cửa tủ quần áo, hỏi: " Chị Doanh Đình này, nhà chị thế mà không thiết kế phòng thay đồ riêng nhỉ, chỉ dùng tủ quần áo này thôi sao? Loại cửa trượt này dùng có tốt không?"
Cậu thử đẩy một cái, thế mà không đẩy ra được.
Chu Doanh Đình bước lại giải thích: "Cái này tùy nhu cầu cá nhân thôi, chị với anh Tiểu Phương đều không có nhu cầu nhiều về vật chất, lại thích tối giản, cho nên tủ quần áo như này là đủ dùng rồi. Em mở không ra à?"
Cô thấy kỳ quái, tiến lên đẩy mạnh một cái.
Cánh cửa vừa mở ra, bên trong chỉ treo vài chiếc áo khoác, không có gì bất thường cả.
"À, thì ra hai bên có thiết kế nam châm, bảo sao em đẩy mãi không ra."
Quý Dư Tích khen thiết kế tủ một hồi, lại tiện tay mở bên cánh còn lại ra nhìn, vẫn không thấy người nào trốn trong đó.
Cậu lại đảo mắt nhìn thoáng qua tầng tầng lớp lớp rèm cửa trong phòng, nghĩ bụng:
【Chẳng lẽ là trốn sau mấy cái rèm này?】
Quý Dư Tích đi vòng qua cuối giường, bước vài bước về phía rèm cửa, vừa đi vừa khen ngợi: "Chị Doanh Đình, rèm cửa nhà chị chọn đẹp mắt thật đấy, phối với giấy dán tường đúng là hoàn mỹ ghê luôn. Nhìn là biết chị bỏ nhiều tâm tư để chọn ra rồi. Em có thể mở lên xem thử chút được không?"
"Được chứ. Rèm là loại trượt tự động, để chị tìm điều khiển." Chu Doanh Đình đáp.
Cô đảo mắt một vòng, thấy điều khiển từ xa trên tủ đầu giường, liền bước tới cầm lấy.
Nhưng vừa mới cúi xuống, trong nháy mắt cô bỗng khựng lại, cô thế mà lại thấy có một cái bao cao su đã xé vỏ, rơi ở bên hông tủ đầu giường.
Tim Chu Doanh Đình lập tức đập dồn dập. Sao có thể...?
Cô với Phương Vinh Bác mấy hôm nay lịch làm việc lệch hẳn nhau, gần như không ngủ chung giường. Phòng lại được dọn dẹp mỗi ngày, mà chỗ này cũng chẳng hề kín đáo, nếu rơi từ trước, chắc chắn cô sẽ phát hiện.
Nghĩa là, thứ này mới rơi hôm nay?
Tiểu Ngô... thật sự chỉ đến để đưa tài liệu thôi sao?
Chu Doanh Đình không khỏi bắt đầu nghi ngờ.
Mà một khi sự nghi ngờ đã nảy mầm, nó chẳng khác nào hạt giống, một khi đã gieo trồng, cắm xuống rồi thì sẽ rễ sâu lá rậm. Trong đầu cô hiện lên vô số hình ảnh. Rõ ràng, trước đây mỗi lần cô mơ hồ cảm thấy không đúng, đều bị dăm ba câu của Phương Vinh Bác dỗ dành rồi lại gạt đi.
Phương Vinh Bác... thật sự trong sạch vô tội ư?
"Chị Doanh Đình?" Quý Dư Tích đợi mãi vẫn không thấy cô phản ứng, không nhịn được gọi một tiếng.
Chu Doanh Đình ngẩng đầu lên, hoàn hồn từ trong suy nghĩ hỗn loạn. Làm bộ như chưa phát hiện ra gì, cô cầm điều khiển từ xa, bấm nút cho rèm cửa tự động mở ra.
Không có ai sau rèm cả.
Quý Dư Tích có hơi nản lòng. Chẳng lẽ mình đoán sai rồi?
Chu Doanh Đình tiếp tục giới thiệu: "Phần thiết kế khéo nhất củacăn phòng này chính là cái cửa sổ kia. Bên ngoài nhìn thì tưởng chỉ là cửa sổ bình thường, thật ra nó là cửa thông ra ban công."
Quý Dư Tích đứng sát bên cửa sổ, cẩn thận quan sát, đúng là như vậy thật.
Cậu khen ngợi nói: "Ý tưởng thiết kế này tinh tế quá, quả thật em không nhìn ra."
Vừa nói, cậu vừa đưa tay ra định đẩy cánh cửa sổ này ra.
【Có khi nào tiểu tam đang núp ngoài ban công không ta?】
"Doanh Đình." Phương Vinh Bác đứng ở cửa phòng nhẹ giọng gọi.
Cả Chu Doanh Đình và Quý Dư Tích cùng đồng thời quay đầu lại nhìn. Phương Vinh Bác nói tiếp: "Khóa cửa sổ bị hỏng rồi, tạm thời không mở ra được."
"Ồ, vậy thì tiếc thật." Quý Dư Tích thu tay về, lùi lại hai bước.
Phương Vinh Bác mỉm cười: "Thời gian cũng không còn sớm nữa. Anh mới đặt bàn ở một nhà hàng, mời hai bác với mọi người ăn tối."
"Không cần phiền như vậy đâu." Quý Dư Tích quay đầu lại nhìn thoáng qua về phái cửa sổ một lần nữa.
【Nếu không có bất ngờ gì xảy ra, hẳn là đã tìm thấy tiểu tam núp ngoài sân thượng rồi... đáng tiếc thật.】
Nghĩ đến đó, cậu nói tiếp: "Hôm nay đi vội, em không dặn dì Phương là sẽ ăn cơm ở bên ngoài, chỉ sợ ở nhà đã chuẩn bị xong bữa tối rồi, nếu không về ăn thì sẽ lãng phí lắm."
Cậu ngẩng đầu lên nhìn Phương Vinh Bác, mỉm cười mời: "Hôm nay cũng đã làm phiền bác sĩ Phương lâu như vậy, nếu anh không ngại thì cùng chị Doanh Đình đến nhà em ăn tối nhé?"
"Không cần đâu, hôm khác nhất định anh sẽ mời mọi người một bữa đàng hoàng." Phương Vinh Bác cười.
Chu Doanh Đình cũng nói: "Tối nay không được rồi, sáng mai bọn chị còn phải đi làm sớm, không tiện qua lại tới lui được."
Nói rồi, cô đi ra ngoài, hìnhnhư định tìm mẹ Quý trò chuyện. Quý Dư Tích cũng không tiện ở lại phòng ngủ thêm, liền bước theo cô ra ngoài.
Loanh quanh điều tra một vòng mà chẳng moi ra được cái gì, Quý Dư Tích có chút hụt hẫng. Quý Dư Thận thấy vậy liền đề nghị về nhà.
Chu Doanh Đình nghe vậy liền mặc áo khoác vào, chuẩn bị tiễn cả nhà họ xuống lầu. Mẹ Quý liên tục bảo cô không cần tiễn, nhưng cô vẫn cười mà không nghe, vậy là cả nhóm người đông đúc kéo nhau vào thang máy đi xuống dưới.
Phương Vinh Bác đưa mắt nhìn cánh cửa thang máy khép lại, ngay giây tiếp theo, hắn ta xoay người bước thật nhanh vào nhà.
Vừa bước vào, đã thấy Tiểu Ngô ló đầu ra từ cửa phòng ngủ, mắt láo liên nhìn quanh.
Phương Vinh Bác lập tức đóng cửa lại, Tiểu Ngô lao đến ôm chặt lấy hắn ta, cánh tay còn run nhẹ: "Vừa rồi thật sự dọa em sợ chết khiếp, tim cũng muốn nhảy ra ngoài luôn!"
Phương Vinh Bác trầm giọng: "Em ra ngoài trước đi. Cô ấy sẽ quay lại ngay đó."
Hai người ôm nhau bước ra ngoài. Ngay sau đó, Phương Vinh Bác đẩy Tiểu Ngô sát vào vách cầu thang, cúi người xuống ôm eo cô ả hôn ngấu nghiến.
Hai người lảo đảo đi xuống được nửa tầng lầu, Phương Vinh Bác lại đẩy Tiểu Ngô ép sát vào tường, bắt đầu vén váy cô ả lên.
Tiểu Ngô có chút cạn lời: "Sợ tới nỗi nhũn cả ra rồi mà anh còn..."
Phương Vinh Bác cúi đầu cười, thì thầm bên tai cô ả: "Không có đâu. Không tin thì em sờ thử."
Tiểu Ngô: "...Nhưng mà, cũng đâu có chuẩn bị gì. Cái túi xách của em còn bỏ quên ở nhà anh, không thể lấy ra được."
Phương Vinh Bác đáp rất bình thản: "Anh mang theo rồi. Vừa mới nhặt trong phòng ngủ trước khi ra."
Hắn ta vừa nói, vừa móc từ túi ra một chiếc bao cao su đã xé vỏ, lắc nhẹ trước mặt cô ả.
Tiểu Ngô giật mình, hoảng hốt hỏi: "Vậy... vậy cô ta không phát hiện ra đấy chứ?"
Bàn tay Phương Vinh Bác vẫn bận rộn không ngừng, song vẫn có thể bớt chút thời gian trả lời cô ả: "Nếu như bị phát hiện thì cô ấy đã làm ầm lên rồi, sao còn có thể bình tĩnh như không thế được."
(Tâm tình Editor: Ngoại tình còn bạo vậy sao OAO, chơi cả dã chiến cầu thang luôn cơ 666)