Ở bãi đậu xe dưới tầng hầm, những người khác đều lên xe.
Chu Doanh Đình siết chặt tay của mẹ Quý, giọng có hơi run: "Dì ơi, có thể Phương Vinh Bác đã ngoại tình rồi."
Chuyến đi hôm nay coi như mất công, vốn dĩ mẹ Quý đang suy tính phải làm sao để cứu cả nhà Viện trưởng Chu, bỗng nhiên nghe Chu Doanh Đình nói câu này liền bày ra vẻ mặt bất ngờ. Ngay cả Tích Bảo cũng không thể chứng minh được Phương Vinh Bác ngoại tình, vậy mà chính Chu Doanh Đình lại phát hiện được.
Bà vội nói: "Con đừng vội, cứ từ từ mà nói."
Chu Doanh Đình nói: "Giữa anh ta với Tiểu Ngô có vấn đề, nói là Tiểu Ngô tới đưa tài liệu nhưng con cảm thấy có lẽ không phải vậy."
Còn làm thế nào để phát hiện ra chuyện vụng trộm này, cô thực sự không nói ra được.
Mẹ Quý thầm suy đoán có thể là cô phát hiện ra manh mối gì đó ở phòng ngủ, thế là nắm chặt tay của cô rồi hỏi: "Vậy con định làm thế nào?"
Trong lòng Chu Doanh Đình rối như tơ vò: "Con không biết."
Vừa nãy khi ở trong nhà cô đã cố gắng giữ bình tĩnh hết mức có thể, sau khi gỡ bỏ được mối nghi ngờ cô theo bản năng không muốn vạch trần chuyện này ngay lập tức, lại càng sợ hãi khi ở cùng một chỗ với Phương Vinh Bác.
Mẹ Quý vươn cánh tay còn lại vỗ vỗ lưng cô trấn an: "Đây không phải là chuyện nhỏ, con đừng làm ra chuyện ngớ ngẩn."
Chu Doanh Đình miễn cưỡng gật đầu, đáp: "Con biết rồi, con sẽ không gây gổ ầm ĩ với anh ta, trước tiên phải tìm được chứng cứ trước đã."
Mẹ Quý: "..."
Đứa nhỏ ngốc này, nó đã chuốc thuốc hạ độc con rồi, con lại còn đi tìm chứng cứ.
Tình huống hiện tại càng thêm nguy hiểm, dù sao Phương Vinh Bác cũng là người máu lạnh tàn nhẫn, một khi biết được Chu Doanh Đình phát hiện hắn ta ngoại tình thì khó mà đoán được liệu hắn ta có động thủ giết người hay không.
Mẹ Quý càng nghĩ càng thấy sợ, vội vàng nói: "Khoảng thời gian này con cứ về nhà ba con trước đi, rồi nghĩ cách lắp camera theo dõi trong nhà. Chỉ cần có thể quay được bằng chứng nó ngoại tình thì mọi chuyện sẽ dễ giải quyết hơn. Nhưng con nhất định phải nhớ, đừng bộc lộ ra biểu hiện bất thường gì ở trước mặt Phương Vinh Bác, chuyện này liên quan tới sự an toàn của con."
Chu Doanh Đình ngẫm nghĩ một lúc bèn đáp: "Vậy con sẽ nói mẹ con thân thể không tốt nên phải qua chăm sóc một thời gian."
Sức khỏe của mẹ cô vốn dĩ đã không được tốt, nói như thế thì Phương Vinh Bác sẽ không nghi ngờ.
Mẹ Quý nắm chặt lấy tay cô: "Trước hết bảo ba con sắp xếp cho nó đi công tác, cho nó ra ngoài ở vài ngày, tiện cho con lắp camera theo dõi. Nhất định phải giữ bí mật, nó là một người thông minh, nhất định không thể để cho nó phát hiện ra."
Chu Doanh Đình đáng thương ngẩng đầu lên nhìn mẹ Quý, nước mắt đã chực trào nơi khóe mắt: "Dì, con sợ con không làm được, con vừa nghĩ tới chuyện có thể anh ta đã ngoại tình thì liền muốn khóc."
Rốt cuộc cô cũng chỉ là một cô gái hơn hai mươi tuổi, lại phải đối diện với sự phản bội của người chồng mà mình đã hết lòng tin tưởng, có thể bình tĩnh không để lộ ra điểm khác thường gì đã là giỏi lắm rồi.
"Doanh Đình, con nghe dì nói." Mẹ Quý thở dài một hơi, nhìn thẳng vào cô mà nói: "Dì đã gặp qua rất nhiều người xấu, mặc dù không dám nói Phương Vinh Bác nhất định là người xấu, nhưng vừa mới tân hôn thôi nó đã đi ngoại tình rồi, có thể thấy nó tiếp cận con là có mục đích. Ba của con thường ngày rất khiêm tốn, cứ luôn miệng nói mình xuất thân từ một gia đình bình thường. Nhưng con nên biết với Phương Vinh Bác, gia đình của con không phải dạng bình thường, dù là những mối quan hệ làm ăn xung quanh ba con hay là cả tài sản mà ông ấy tích góp được đều là thứ mà nó rất khao khát, cho nên nó ngấp nghé tài sản gia đình con là chuyện quá đỗi bình thường."
Chu Doanh Đình nhớ lại ngày đầu tiên mà cả hai quen biết nhau thì bất giác im lặng. Đúng thật là Phương Vinh Bác sau khi biết được bối cảnh gia đình cô, mới bắt đầu tiếp cận cô.
Mẹ Quý lo lắng sốt ruột, đỡ lấy bả vai cô, dặn dò nói: "Ai cũng không biết nó sẽ đi xa đến mức độ nào, cho nên tính mạng của cả nhà con đều phụ thuộc vào một mình con, con đã hiểu chưa?"
Bà nói câu này rất dứt khoát, bởi vì sợ nếu không nói thẳng thì con bé này sẽ vẫn còn nuôi ảo tưởng với Phương Vinh Bác.
Chu Doanh Đình dần bình tĩnh lại, cuối cùng gật đầu đầy nghiêm túc.
Lúc này mẹ Quý mới thở phào một hơi, lại nói: "Chuyện này nhất định phải nói cho ba con biết, con đừng nghĩ tuổi tác của ba mẹ đã cao nên có vài chuyện không muốn để bọn họ lo lắng. Không có sự phối hợp của ba mẹ con, một mình con vốn dĩ không thể giấu diếm được Phương Vinh Bác."
Chu Doanh Đình lại gật đầu lần nữa: "Vậy bây giờ con sẽ gọi điện thoại cho ba."
Cô lấy điện thoại ra, chuẩn bị gọi điện cho ba mình.
Đến lúc này cô mới phát hiện người nhà họ Quý còn đang chờ mẹ Quý lên xe, thoáng có chút ngượng ngùng vội nói: "Chú Quý còn đang chờ dì kìa, dì mau lên xe đi. Dì yên tâm, con nhất định có thể xử lý chuyện này ổn thỏa."
Những gì nên nói mẹ Quý đều đã nói hết rồi, dặn dò thêm vài câu rồi mới xoay người lên xe.
Ở bãi đậu xe dưới tầng hầm, Chu Doanh Đình gọi điện thoại cho ba mình, nói chuyện hồi lâu cuối cùng cũng lên lầu.
Lúc mở cửa ra, cô có chút chần chừ.
Phương Vinh Bác bận bịu dọn dẹp đồ đạc trong phòng khách, nghe thấy tiếng động bèn ngẩng đầu lên hỏi: "Về rồi à, sao lại đi lâu thế?"
Chu Doanh Đình cúi người thay giày, nhìn túi xách vẫn còn đặt trên tủ giày của Tiểu Ngô không khỏi cảm thấy rất chướng mắt, không nhịn được mà khựng lại một chút, sau đó mới nói: "Cùng dì Quý nói chuyện thêm mấy câu."
Phương Vinh Bác biết ba con Chu gia đều có thói quen bám dính nịnh nọt Quý gia nên cũng không nghĩ gì nhiều, còn thân thiết mà nói với cô: "Anh có nấu mì trứng, sắp xong rồi. Em đi rửa tay đi rồi chúng ta ăn cơm."
Chu Doanh Đình rửa tay, đi vào bếp nhìn thấy mì trong nồi bèn vươn tay tắt lửa. Cô lấy hai cái chén nhỏ trong tủ chén ra, lại bắt đầu ngẩn người.
Trong tủ chén vẫn còn để hai cái chén màu đỏ, là quà chúc mừng mà mẹ cô đã mua tặng lúc cô kết hôn.
"Nghĩ gì thế?" Phương Vinh Bác đi qua vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, cằm đặt lên trên vai cô vô cùng thân mật.
Chu Doanh Đình bỗng rơi một giọt nước mắt, lăn dài giọt xuống mu bàn tay của Phương Vinh Bác.
"Em làm sao vậy?" Hắn ta buông tay ra, cau mày hỏi.
Chu Doanh Đình lau nước mắt nói: "Vừa nãy ba em gọi điện thoại nói trong dạ dày mẹ em có bóng mờ, có thể sẽ phải phẫu thuật."
Phương Vinh Bác: "Đã sinh thiết chưa?"
Chu Doanh Đình lắc đầu: "Vừa mới phát hiện thôi."
"Em đừng lo, nhất định sẽ không có chuyện gì đâu. Đừng nói tới vẫn còn chưa xác định là lành tính hay ác tính, thậm chí nếu có một chút nguy cơ thì em là bác sĩ, em hiểu rõ về bệnh dạ dày. Trên thực tế, bệnh dạ dày là loại bệnh hồi phục tương đối dễ dàng, sẽ luôn có cách thôi." Phương Vinh Bác dỗ dành cô.
Chu Doanh Đình gật đầu, lại nói: "Em muốn về ở với mẹ mấy ngày để chăm sóc bà ấy."
Phương Vinh Bác sửng sốt một chút, kế tiếp lại thản nhiên như không mà nói: "Được, anh đi cùng em."
"Không cần đâu." Cô xoay người lại nhìn Phương Vinh Bác, lại nói: "Ba em nói có một cơ hội học tập muốn anh tranh thủ một chút. Chắc là ngày mai sẽ ra thông báo trong viện, mỗi khoa sẽ tự tiến cử hoặc là đề cử, có thể sẽ đi khoảng mười ngày tới nửa tháng."
Phương Vinh Bác trầm ngâm đáp: "Ba vợ sắp xếp thì dĩ nhiên anh không có ý kiến rồi. Nhưng mà mẹ vợ đang trong giai đoạn quan trọng, làm sao anh có thể rời đi được?"
Chu Doanh Đình đáp: "Có em mà. Ngược lại là anh đó, cơ hội hiếm có nên đi thì hãy đi."
Phương Vinh Bác: "Vậy thì nghe lời ba vợ, nếu có việc thì em cứ gọi cho anh bất cứ lúc nào."
Chu Doanh Đình: "Được."
-----------------
Sau khi rời khỏi nhà của Chu Doanh Đình, Quý Dư Tích liền rơi vào trầm tư.
Dọc đường đi, Quý Dư Thận đã nói chuyện với cậu mấy lần nhưng cậu đều không phản hồi lại.
Mẹ Quý sờ trán cậu, nghi hoặc hỏi: "Đứa nhỏ này bị sao thế? Mới lúc nãy ra ngoài đã thất thần rồi, có phải Phương Vinh Bác đã nói gì rồi không?"
Ba Quý cũng cau mày: "Tích Bảo, cậu ta có làm gì con không vậy?"
Quý Dư Tích hoàn hồn lại trấn an ba mẹ: "Con không sao."
【Chỉ là đột nhiên nhớ ra hình như lúc Phương Vinh Bác lên đại học là đã có bạn gái rồi. Sau đó chia tay hay đã xảy ra chuyện gì, liệu chị Doanh Đình có biết chuyện này không nhỉ?】
Mẹ Quý thoáng sững lại đối mắt với ba Quý, bên trong ánh mắt hiện lên vẻ không tin nổi.
Khả năng là Quý Dư Tích không biết, trong hôn lễ của Chu Doanh Đình và Phương Vinh Bác người chủ trì có nói qua hai người họ là mối tình đầu của nhau, có số kiếp tương phùng, định mệnh an bài như nào đó. Lúc này nghe thấy thế, mẹ Quý cảm thấy muốn nôn một trận. Nếu như Phương Vinh Bác có người yêu cũ, lời bịa đặt dễ bị vạch trần như này vốn dĩ không nên nhắc tới trong hôn lễ mới đúng.
Chẳng lẽ thật sự giống như lời Tích Bảo nói, người yêu cũ của hắn ta xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào đó tới mức không có người nào có thể đứng ra chứng minh được đoạn tình cũ này sao.
Quý Dư Thận ngẫm nghĩ một chút, nói: "Phương Vinh Bác khiến con có cảm giác rất kỳ lạ, hay là con thuê người tới quê của cậu ta điều tra thử?"
Ba Quý nói: "Cũng được, chuyện này con cứ lo liệu đi, tốt nhất là hỏi bạn thời đại học của cậu ta thử."
【Hy vọng anh cả có thể điều tra được chút gì đó vạch trần được bộ mặt thật của Phương Vinh Bác, cứu được cả nhà chị Doanh Đình.】
Quý Dư Tích bỗng vực dậy tinh thần, suốt đoạn đường đi cậu vẫn luôn suy ngẫm phải làm sao để khiến người lớn có thể hoài nghivà đề phòng Phương Vinh Bác mà không để lộ sơ hở, không ngờ anh cả và cậu lại có cùng suy nghĩ, cũng cảm thấy Phương Vinh Bác này có vấn đề.
Như vậy thì cậu yên tâm rồi.
Một ngày trôi qua, người được Quý Dư Thận sắp xếp ra ngoài điều tra đã lần lượt gửi tin tức về.
Đầu tiên là phản hồi của bạn thời đại học của Phương Vinh Bác, tất cả mọi người đều nhất trí nói tính tình của hắn ta rất tốt, bạn bè rất nhiều. Chưa hề nghe hắn ta yêu đương với người nào cả, cũng chưa từng có phốt gì. Cô gái duy nhất mà hắn ta giữ liên lạc chính là em họ ở dưới quê, nói là ba mẹ của Phương Vinh Bác lớn tuổi không biết dùng di động nên cứ cách vài ngày em họ sẽ gọi điện hỏi han hắn ta thay cho ba mẹ hắn ta.
Tuy nhiên, từ lâu rồi người em họ đó không còn gọi điện thoại cho hắn ta nữa, bạn cùng phòng có hỏi thì hắn ta nói do em họ đã lập gia đình nên không tiện.
Trực giác của Quý Dư Thận mách bảo rằng cô em họ này có gì đó sai sai.
Lại qua thêm một ngày, tin tức ở dưới quê của Phương Vinh Bác cũng truyền về, lúc này mới phát hiện quả nhiên sự việc không hề đơn giản như vậy.
Hóa ra trước khi lên đại học, Phương Vinh Bác đã đính hôn với cô con gái duy nhất của một hộ gia đình nuôi heo ở trong thôn. Cô gái đó đã mất mẹ từ khi còn nhỏ, ba của cô lại rất yêu thương cô nên cũng không tái hôn. Chờ tới khi cô gái trưởng thành thì người cha mới bắt đầu chọn rể, chọn tới chọn lui thì chọn trúng tên mọt sách Phương Vinh Bác này.
Phương Vinh Bác học giỏi, mặt mũi cũng đẹp trai, chỉ là nhà nghèo, không lo nổi học phí vào đại học. Chủ hộ nuôi heo kia cảm thấy cơ hội đã tới nên một ngày nọ đã tới cửa dạm hỏi, hai bên gia đình đã ước hẹn đợi tới lúc Phương Vinh Bác tốt nghiệp đại học sẽ kết hôn, còn học phí của hắn ta sẽ do bên nhà gái chi trả.
Vốn dĩ mọi chuyện rất êm đẹp, nhưng vào hè lúc Phương Vinh Bác học năm nhất đại học thì chủ hộ nuôi heo kia bị bệnh rồi qua đời đột ngột, Phương Vinh Bác lo liệu chuyện tang sự thay cho vợ sắp cưới, còn đưa vợ sắp cưới về nhà mình ở. Nhưng từ sau khi ba mình qua đời, cô gái kia vì quá đau lòng nên đã ngã bệnh hơn mấy tháng, cuối cùng cũng qua đời vào mùa đông năm đó.
Phương Vinh Bác rất đau lòng, nhất quyết chôn cất cô gái kia trong phần mộ tổ tiên của nhà hắn ta.
Đợi đến lúc Phương Vinh Bác kết hôn với Chu Doanh Đình, bởi vì tiệc cưới tổ chức ở thành phố D nên chỉ có mấy người thân ruột thịt trong nhà họ Phương tới tham dự. Nhìn thấy bây giờ hắn ta đã có cuộc sống tốt đẹp, dĩ nhiên không có ai lại đi khui lại chuyện cũ nói rằng trước đây hắn ta có vợ sắp cưới, phá hỏng cuộc vui làm gì.
Mẹ Quý nghe tới đây thì trái tim lại đập thình thịch: "Chuyện này là thật sao?"
Quý Dư Thận gật đầu nói: "Ban đầu người con phái đi điều tra không nghe ngóng được thông tin gì, người trong thôn đều cho là ba vợ của Phương Vinh Bác tới dò hỏi nên không chịu nói sự thật. Phải lấy cớ nói trong thôn có một người thân đã hơn mười năm không có liên lạc, lần này không tìm được người, lại không có tin tức gì thì mới từ từ dò hỏi được chuyện của gia đình chủ hộ nuôi heo kia. Nghe nói từ sau khi cô gái kia mất, ba mẹ của Phương Vinh Bác chuyển lên núi sống, một năm cũng không xuống lấy một lần."
"Cô gái đó có phải là..."
Quý Dư Thận thử hỏi mẹ Quý.
Mẹ Quý chưa trả lời, Quý Dư Tích đã tức tối nói ở trong lòng:
【Nhất định là thằng điên đó giết rồi, thấy con gái người ta mồ côi liền muốn lấy về để chiếm tài sản! Viện trưởng Chu còn nói phí sinh hoạt của hắn ta đều là do tự hắn ta trả. Còn không phải sao? Hóa ra là dùng cách ăn tươi nuốt sống cả nhà người ta để trả!】
Ba Quý vô thức gật gù, Tích Bảo nói đúng.
Mẹ Quý lại hỏi con trai cả: "Người của con không hỏi thăm được chủ hộ nuôi heo kia mắc bệnh nặng gì hay sao?"
Quý Dư Thận: "Người trong thôn cũng không biết bị bệnh gì, chỉ biết chủ hộ nuôi heo đó vẫn luôn rất khỏe mạnh, bỗng nhiên một ngày lại ngã xuống rồi không tỉnh lại nữa."
Ba Quý thoáng nghĩ trong lòng, hỏi: "Em nghi ngờ cô gái và người ba đều là do Phương Vinh Bác ra tay?"
Mẹ Quý không dám xác định, chỉ cảm trái tim mình dần nguội lạnh "Quả đúng là rất khả nghi."
Quý Dư Tích còn đang điên cuồng mà nghĩ thầm trong lòng:
【Chả trách anh ta dám giết chị Doanh Đình, hóa ra là bị nghiện thói ở rể giết vợ để chiếm đoạt tài sản! Nói như vậy, chuyện ba mẹ anh ta thà trốn lên núi sau khi cô gái kia chết chứ không ở cùng với anh ta, hẳn là bọn họ đã đoán ra được gì rồi nhỉ?】
Có lý. Ba Quý ngẫm nghĩ, nói: "Chúng ta phải nói chuyện này với lão Chu."