Đã một tuần trôi qua từ lúc Quý Dư Thận điều tra được chuyện ở quê nhà của Phương Vinh Bác. Chu Doanh Đình tranh thủ khoảng thời gian Phương Vinh Bác ra ngoài học tập đã lắp camera giấu kín ở khắp mọi nơi trong nhà.
Hôm nay là ngày Phương Vinh Bác kết thúc khoá học đầu tiên, chuẩn bị trở về nhà. Hắn ta nói với Chu Doanh Đình sau khi trở về muốn tới thăm ba mẹ của cô một chút, chủ yếu là muốn hỏi han về tình hình sức khoẻ của mẹ vợ. Vì trong thời gian hắn ta đi học, mẹ cô đã làm một cuộc tiểu phẫu, hiện đã xuất viện và đang tĩnh dưỡng ở nhà.
Chu Doanh Đình thì nói tâm trạng của mẹ cô không được tốt, không thích có người tới thăm nên bảo Phương Vinh Bác cứ về nhà trước, còn nói là công việc của Viện trưởng Chu khá bận nên cô phải ở lại chăm sóc mẹ thêm vài ngày nữa. Ban đầu Phương Vinh Bác còn gắng kì kèo một chút, cuối cùng thì vẫn nghe theo sự sắp xếp của Chu Doanh Đình.
Sau khi đón xe về nhà, hắn ta tắm rửa sạch sẽ trước rồi đi dọn dẹp lại hành lý, rồi ngồi trên sô pha bắt đầu gọi điện thoại.
Nhìn qua camera theo dõi cũng không biết là hắn ta đang gọi cho ai, chỉ biết là sau khi cúp điện thoại thì hắn ta đứng lên đi vào phòng bếp rót ra hai ly rượu vang đỏ.
Nửa tiếng sau, một người phụ nữ tóc dài bước ra từ trong thang máy, gõ cửa nhà Phương Vinh Bác. Hắn ta đứng dậy đi mở cửa, đầu tiên hai người họ đứng ngay huyền quan mà ôm hôn nhau một trận.
Không biết Phương Vinh Bác khẽ nói câu gì đó mà khiến người phụ nữ kia cười đến mức cả người run run, bị hắn ta ôm tới ngồi trên sô pha, mỗi người cầm một ly rượu vang cụng ly nhau. Trong chốc lát, bầu không khí cũng đã nhuốm mùi mờ ám, cả hai lại di chuyển vào trong phòng ngủ.
Chu Doanh Đình nhìn camera theo dõi, im lặng không nói một lời, cô còn chờ đến khi bọn họ làm xong chuyện thì cắt video ra rồi lưu lại.
Ngày hôm sau, Phương Vinh Bác lại mang một cô gái khác về nhà, người này rõ ràng không phải là người hôm qua vì tóc của cô ta còn chưa tới vai. Phương Vinh Bác lại cứ như người mất trí nhớ, lặp lại trình tự ngày hôm qua với cô gái này một lần nữa.
Sau khi xong chuyện, hai người nằm trên giường nghỉ ngơi. Người phụ nữ kia v**t v* ngón tay của Phương Vinh Bác, bỗng nhớ ra một vấn đè bèn thuận miệng hỏi: "Anh cần mấy viên thuốc giảm đau hết hạn đó làm gì thế?"
Phương Vinh Bác nói: "Một người bạn của anh có người thân bị bệnh đã vô phương cứu chữa, cho nên cần thứ này để kéo dài tính mạng. Nhưng morphine là loại dược phẩm được quản chế, cậu ta không mua đủ số lượng được."
Bởi vì khung cảnh xung quanh rất yên tĩnh nên hai câu nói này được ghi âm lại rất rõ ràng.
Chu Doanh Đình mơ hồ nhận ra được gì đó bèn cắt đoạn này ra, đặt ở một file riêng.
Cứ như vậy, suốt năm ngày liên tục, mỗi ngày Phương Vinh Bác đều sẽ đổi một cô bạn gái rồi dẫn về nhà, lặp lại quá trình uống rượu hoặc uống trà tán gẫu rồi sau đó lên giường vận động. Có đôi khi không chỉ làm một lần ở trên giường, mà bất cứ chỗ nào có thể nằm được trong nhà cũng đều sẽ lưu lại dấu vết của bọn họ.
Chu Doanh Đình nghiêm túc suy xét một chút, liệu thay hết toàn bộ đồ đạc trong căn nhà này thì có thể khiến cô không còn cảm giác buồn nôn ghê tởm không? Đáp án là không thể.
Bởi vì không chờ được tới lúc Phương Vinh Bác dắt Tiểu Ngô - người đầu tiên mà cô nghi ngờ về nhà, Chu Doanh Đình lại nhớ tới trong xe cũng có camera nên cô liền đổi sang phần mềm khác, bắt đầu xem lại. Quả nhiên, trong video từ camera giám sát gắn trong xe đã phát hiện ra dấu vết của Tiểu Ngô.
Hay lắm, ngay cả xe cũng phải dọn dẹp một lượt rồi.
Chu Doanh Đình nghĩ thầm.
Sau khi có được chứng cứ, Chu Doanh Đình tìm ba của mình để ngả bài trước.
Dù trước đó Viện trưởng Chu đã nghe được chuyện có thể Phương Vinh Bác đã ngoại tình từ chính miệng của con gái, lại còn nghe ba Quý suy đoán rằng rất có thể Phương Vinh Bác đã sát hại vợ sắp cưới ở quê nhà khiến ông đã mất ngủ trong khoảng thời gian dài. Ông nghĩ ra được cách tốt nhất chính là cho con gái mình ly hôn với người đàn ông đáng sợ này, đem con gái đặt ở dưới mí mắt mình mà bảo vệ.
Ấy vậy mà Chu Doanh Đình lại không đồng ý.
Không phải cô không đồng ý ly hôn, mà là cảm thấy tính cách của Phương Vinh Bách quá cực đoan, hành động tàn nhẫn. Nếu như khi không vô cớ lại muốn ly hôn với hắn, rất có thể sẽ chọc giận hắn ta. Còn nếu đưa ra bằng chứng hắn ta ngoại tình ra trước mặt hắn thì có thể sẽ càng chọc điên hắn hơn nữa. Rõ ràng việc trực tiếp đè nghị ly hôn không phải là một quyết định đúng đắn.
Chu Doanh Đình nói cô có một kế hoạch, nếu như thực hiện thành công thì Phương Vinh Bác sẽ không xuất hiện ở trước mặt cả nhà bọn họ nữa. Chỉ là kế hoạch này có hơi nguy hiểm, cần có ba cô phối hợp.
Viện trưởng Chu cảm thấy bất an trong lòng, nhưng nhìn dáng vẻ tính toán kỹ càng của con gái thì vẫn cẩn thận dò hỏi kế hoạch của cô.
Hoá ra kế hoạch của Chu Doanh Đình chính là lấy bản thân ra làm mồi nhử, thông qua việc chọc giận, khích tướng Phương Vinh Bác để hắn ta ra tay với cô, vào thời khắc mấu chốt thì Viện trưởng Chu sẽ ra mặt để bắt quả tang hắn ta ngay tại hiện trường.
"Chọc giận Phương Vinh Bác?" Viện trưởng Chu không hiểu cho lắm.
Thế là Chu Doanh Đình phát đoạn video được đặt ở file riêng cho Viện trưởng Chu xem. Dù sao Viện trưởng Chu cũng là bác sĩ nên vừa nghe được đoạn đối thoại kia liền cảm thấy không đúng, sau khi tự mình suy ngẫm lại bỗng nhiên hiểu ra: "Nó cho con dùng thứ thuốc này?"
Chu Doanh Đình nói: "Ba, ba đã từng nói tim của con bẩm sinh đã không tốt, nhưng rất nhiều năm trước khi con kết hôn, mỗi lần kiểm tra sức khoẻ bác sĩ đều chưa từng nói tim của con có vấn đề gì. Tại sao sau khi kết hôn với anh ta, chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi như thế đã bỗng nhiên phát bệnh tim tới hai lần?"
Sắc mặt của Viện trưởng Chu biến đổi, nói: "Sử dụng thuốc giảm đau quá liều sẽ khiến các cơ quan trong cơ thể gặp rất nhiều vấn đề, thậm chí có thể bị đột tử."
Bản thân ông là bác sĩ nên vô cùng nhạy cảm với dược phẩm.
Hoá ra những nghi ngờ của Quý tổng đều là sự thật, từ lâu Phương Vinh Bác đã bắt đầu ra tay với con gái ông rồi.
"Con định làm sao để chọc giận Phương Vinh Bác?" Viện trưởng Chu nhanh chóng bình tĩnh lại, quay trở lại chủ đề này.
Chu Doanh Đình nói: "Dựa theo những manh mối mà chú Quý đã điều tra được, Phương Vinh Bác giết vợ sắp cưới của anh ta là vì chiếm đoạt gia sản. Sau khi anh ta chiếm đoạt được gia sản của chủ hộ nuôi heo kia thì đã dễ dàng vào đại học, vậy nhất định anh ta muốn giết con cũng là vì gia sản nhà chúng ta, hoặc là mối quan hệ làm ăn của ba."
Viện trưởng Chu gật đầu: "Có lý."
Chu Doanh Đình lại nói: "Vậy ba cứ nói cho anh ta biết, ba sẽ để lại hết tất cả gia sản cho con, còn sẽ lập di chúc, vậy chắc hẳn anh ta sẽ hành động thôi. Dù sao anh ta cũng không muốn mình chuẩn bị lâu như vậy mà lại phí công vô ích."
Chu Doanh Đình nói tới đây thì trầm mặc.
Là vợ chồng, Chu Doanh Đình coi như cũng hiểu Phương Vinh Bác khá rõ. Cô luôn biết Phương Vinh Bác làm chuyện gì cũng đều có mục đích, quyết tâm của hắn ta rất mãnh liệt, một khi muốn đoạt được thứ gì thì nhất định phải làm cho bằng được, ví dụ như thi vào bệnh viện Quý Khang. Sự ưu tú xuất sắc của hắn ta đã khiến hắn ta tự phụ về bản thân. Một người như vậy, nếu ngay từ lúc đầu đã có mục đích muốn giết cô, chiếm đoạt gia sản nhà cô thì nhất định sẽ làm tất cả mọi thứ để thực hiện đến cùng.
Đó cũng là lý do tại sao dù biết được mục đích của Phương Vinh Bác nhưng Chu Doanh Đình vẫn lựa chọn kiên quyết đối đầu với hắn ta.
Bởi vì bây giờ Chu gia không còn đường lui, Phương Vinh Bác nhất định sẽ không thể ly hôn với cô.
"Được! Ba ba ủng hộ con!" Viện trưởng Chu cân nhắc tới lui, cuối cùng lựa chọn tin tưởng con gái.
-------------------
Hôm nay là ngày 24 tháng chạp, bầu trời có điểm một vài bông tuyết rơi.
Thế nhưng không làm ảnh hưởng tới kế hoạch của Chu Doanh Đình, cô đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ từ lâu, còn quấn một cái khăn quàng cổ màu đen. Cô bàn xong ám hiệu với ba mình, lúc cô gọi điện thoại cho ông thì ông phải nhanh chóng báo cảnh sát, sau đó mang theo nhóm bác sĩ và cảnh sát cùng lên lầu.
Ngoài ra, cô còn đặc biệt gọi điện thoại cho mẹ Quý. Trong toàn bộ câu chuyện này, nếu như không có sự giúp đỡ của người nhà họ Quý thì có thể cô đã không phát hiện được chuyện lớn như vậy rồi. Cho nên vào khoảnh khắc cuối cùng, cô cũng không quên thông báo cho cả nhà mẹ Quý biết tin tức này.
Mẹ Quý nghe được thì hãi hùng khiếp vía một phen, quyết định lập tức ra ngoài để cùng Viện trưởng Chu ở bên ngoài tiếp ứng cho cô.
Sau khi nghe được chuyện này, Quý Dư Tích cũng muốn đi theo hỗ trợ. Thế là ba Quý chủ động đề nghị để mình lái xe. Cả nhà ba người bọn họ tới dưới lầu nhà của Chu Doanh Đình trước, tập hợp chung với Viện trưởng Chu. Cả bốn người nấp trong một chiếc xe, gắt gao nhìn chằm chằm vào ipad trong tay Viện trưởng Chu, trong màn hình là video theo thời gian thực từ camera theo dõi trong nhà của Chu Doanh Đình.
Chu Doanh Đình về nhà theo đúng thời gian đã hẹn với Phương Vinh Bác, từ sau khi hắn ta đi học cho tới nay thì đây là lần đầu tiên cả hai gặp nhau. Bởi vì Chu Doanh Đình xin nghỉ phép dài hạn, nên thời gian gần đây cô không tới bệnh viện, cũng không về nhà.
Cô đứng trước cửa một lúc, sau đó mới đưa tay mở khóa.
Phương Vinh Bác đang ngồi đợi trong phòng khách, lúc nghe tiếng động bèn đi qua ôm lấy cô, nói: "Cuối cùng em cũng về rồi. Mấy ngày qua anh nhớ em quá."
Chu Doanh Đình nhắm mắt lại: "Vậy mà anh cũng không sang nhà ba mẹ thăm em."
Phương Vinh Bác: "Có trời đất chứng giám, anh có hỏi thăm em rồi, em đã nói là mẹ thấy phiền phức nên không muốn có ai tới thăm, ba cũng không cho anh đi thăm bệnh, anh có muốn đi cũng không dám."
Chu Doanh Đình ngẩng đầu lên từ trong lồng ngực hắn ta, trêu: "Chứ không phải vì ba em làm di chúc giao lại tài sản cho em, nên anh mới tức giận không muốn đi qua thăm hỏi à?"
Phương Vinh Bác có hơi khựng người lại, sau đó lại tỏ vẻ hờ hững không để ý mà thản nhiên nói: "Anh sẽ tức giận vì mấy chuyện nhỏ này sao? Hơn nữa ba để lại tài sản cho em cũng là đương nhiên thôi, lúc đó anh cũng đã nói là anh không có ý kiến gì rồi mà."
"Vậy thì tốt." Chu Doanh Đình vỗ vỗ ngực hắn ta: "Anh đừng trách ba em, cũng tại gần đây có một ông bác có kể đến chuyện này. Bác ấy có người bạn quá cố để lại một khối tài sản lớn cho cô con gái, kết quả tang lễ xong xuôi thì người con rể lại đệ đơn ly hôn, lấy đi một nửa tàn sản thừa kế. Cho nên ba em mới nảy ra chuyện lập di chúc. Thực ra ông ấy vẫn còn trẻ, em cảm thấy không nhất thiết phải như thế."
Nói tới đây, Chu Doanh Đình đột nhiên tháo mắt kính của Phương Vinh Bác xuống.
Hắn ta vô thức chớp mắt một cái.
Chu Doanh Đình quan sát hắn ta một chút mới nói: "Từ lúc bắt đầu quen biết anh, anh luôn đeo cặp mắt kính gọng vàng này, em chưa từng nhìn kỹ dáng vẻ của anh lúc tháo kính xuống."
Phương Vinh Bác cười nói: "Không phải em nói anh đeo kính đẹp trai hơn sao?"
Chu Doanh Đình nhìn một lúc, sau đó lại đeo kính lên cho hắn ta, nói: "Anh quả thật rất đẹp trai."
Người này hoàn toàn là mẫu người mà cô thích, chỉ đáng tiếc thế mà lại là một tên khốn nạn.
Nhớ lại lúc vừa mới quen nhau, quả thật Phương Vinh Bác chưa từng thể hiện bản thân có hứng thú với cô, sau đó có một lần lúc ba cô tới trường tìm bạn nói chuyện riêng (cũng chính là giáo viên hướng dẫn của Chu Doanh Đình), nhân tiện dẫn Chu Doanh Đình ra ngoài ăn cơm tối, khi ấy Phương Vinh Bác mới dần có thiện cảm với cô hơn.
Hắn ta rất cẩn thận, đầu tiên là viện cớ tìm cô để nhờ giúp ghi chép lại dữ liệu thực nghiệm, sau đó vì đền đáp nên tặng cho cô một món quà nhỏ để cảm ơn. Cứ như thế, sau vài lần tương tác thì họ trở nên thân thiết với nhau.
Giáo viên hướng dẫn của Chu Doanh Đình cũng rất nỗ lực tác hợp bọn họ. Trải qua một quãng thời gian dài tìm hiểu, quả thật cả hai đều rất hợp nhau về mọi mặt nên cuối cùng đã đi tới bước bàn bạc chuyện kết hôn.
Bây giờ nghĩ lại, Chu Doanh Đình cũng tự trách bản thân đã quá ngây thơ, hoàn toàn không phát hiện hắn ta vẫn luôn có dụng ý riêng.
Phương Vinh Bác chỉnh lại kính, xoay người đi về phía bếp, hỏi Chu Doanh Đình: "Em muốn uống chút gì không? Trà hay cà phê? Anh pha cho em nhé?"
Chu Doanh Đình ngồi trên ghế sô pha, mệt mỏi xoa xoa huyệt thái dương nói: "Nước sôi để nguội là được rồi, cảm ơn anh."
Phương Vinh Bác cầm lấy cốc nước, quay lưng về phía cô nhưng camera giám sát lại quay được rất rõ ràng. Hắn ta lặng lẽ lấy ra một ống tiêm từ trong túi rồi đổ vào trong ly của Chu Doanh Đình, ngẫm nghĩ một lúc rồi lại cho thêm một ống nữa. Sau đó, hắn lắc lắc vài cái rồi thản nhiên mang tới đưa cho Chu Doanh Đình.
Chu Doanh Đình nhận lấy cốc nước, sau đó tiện tay đặt qua một bên.
Phương Vinh Bác nhìn qua, hỏi cô: "Em không uống sao?"
Chu Doanh Đình đáp: "Em mệt quá, em nghỉ ngơi một chút trước đã, tí nữa uống sau."
Phương Vinh Bác nhún vai một cái, bảo Chu Doanh Đình có việc thì cứ gọi mình, sau đó quay trở về thư phòng.
Một lúc sau, Chu Doanh Đình bấm số gọi điện cho Viện trưởng Chu, sau đó cầm ly nước lên uống một hơi hết hơn một nửa. Ngay sau đó, hơi thở cô trở nên dồn dập, mặt đỏ bừng, tim dần đập nhanh hơn.
Cô ngồi trên ghế sô pha chật vật một lúc mới gọi Phương Vinh Bác: "Tiểu Phương!"