Trong lúc đang trò chuyện, Chu Doanh Đình bước vào. Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác dài màu trắng, đi bốt đế bằng, tóc buộc gọn, gương mặt được trang điểm nhẹ nhàng thanh thoát, đôi lông mày lá liễu khiến vẻ ngoài của cô càng thêm dịu dàng, ôn nhu. Đúng là người như tên – "Doanh Đình", nghe thôi đã thấy dịu dàng nữ tính.
Mẹ Quý mời cô ngồi xuống rồi bảo Quý Dư Thận đi gọi ba Quý ra tiếp khách.
Quý Dư Tích thở dài trong lòng:
【Đáng tiếc, sau khi chị Doanh Đình qua đời, vợ chồng Viện trưởng Chu cũng vì quá đau buồn mà chẳng mấy chốc lần lượt qua đời. Cuối cùng lại để cho Phương Vinh Bác thừa kế toàn bộ tài sản nhà họ Chu, sống an nhàn sung sướng. 】
Ngay cả vợ chồng Viện trưởng Chu cũng...
Mẹ Quý thật sự không đành lòng. Nếu bà đã biết trước chuyện này, bà vẫn muốn cố gắng cứu vãn phần nào.
Chu Doanh Đình mỉm cười chào hỏi Quý Dư Tích, cậu nửa đùa nửa thật hỏi: "Chị Doanh Đình có xem bói không ạ?"
Bàn tay đang đưa lên gọi người hầu dâng trà của mẹ Quý hơi khựng lại một chút, lén quan sát Chu Doanh Đình.
Bà mơ hồ đoán được Quý Dư Tích đang định làm gì, chỉ là chủ đề này đúng là không tiện mở lời. Chu Doanh Đình là sinh viên xuất sắc ngành y, đối với mấy chuyện huyền học thì luôn giữ khoảng cách. Cô càng tin vào chân lý và đôi mắt của chính mình hơn.
Quả nhiên Chu Doanh Đình đưa tay khẽ vén tóc, mỉm cười nói: "Không có, thật ra chị không tin mấy chuyện đó lắm."
Quý Dư Tích thoải mái nói: "Vậy thì tiếc quá, em còn định xem giúp chị một quẻ cơ đấy."
Mẹ Quý bật cười, trách yêu cậu: "Con lại nói linh tinh cái gì đó. Mẹ như thế nào lại không biết con trai mẹ còn biết cả xem bói đoán mệnh. Nếu giỏi thế thì xem thử cho mẹ một quẻ đi."
Quý Dư Tích đáp ngay lập tức: "Con xem rồi đấy chứ, mẹ sẽ khỏe mạnh vô lo suốt đời, sống lâu trăm tuổi."
【Dù thế nào đi chăng nữa, mình cũng phải thay đổi kết cục của cả nhà. 】
Quý Dư Tích âm thầm hạ quyết tâm.
Mẹ Quý hơi giật mình, sau đó lại thấy cảm động, vui vẻ vỗ nhẹ vào tay cậu:
"Con đúng là đứa con ngoan."
Bà vẫn còn nhớ trước đây Quý Dư Tích từng lặng lẽ đoán trước số phận của bà, nói bà sẽ thân bại danh liệt, tuổi già cô đơn không ai nương tựa. Nghe thì thấy sợ thật đấy, nhưng cậu con trai út của bà lại nói sẽ giúp bà đổi mệnh. Đây chẳng phải bộ giáp hồi sinh con trai cho bà sao.
Dù vậy, bà vẫn nhớ chuyện quan trọng bây giờ là chuyện của Chu Doanh Đình. Mẹ Quý nhanh chóng ổn định lại cảm xúc, tiếp lời Quý Dư Tích nói lúc nãy, hỏi: "Vậy con muốn xem cho chị con về phương diện nào đấy?"
Tuy rằng không tin, Chu Doanh Đình vẫn thoải mái mỉm cười: "Phải đó, em cứ nói thử xem nào."
Quý Dư Tích nghĩ nghĩ một chút rồi hỏi: "Chị Doanh Đình, có phải khoảng nửa năm nay thỉnh thoảng cơ thể chị sẽ khó chịu đúng không?"
Nghe Tích Bảo hỏi như vậy, mẹ Quý lập tức hiểu ra con trai mình đang thử kiểm tra xem Chu Doanh Đình có thật sự bị trúng độc không.
Bà tò mò nhìn sang Chu Doanh Đình, chờ cô trả lời.
Chu Doanh Đình khá bất ngờ: "Sao em biết được hay vậy? Quả thật trong nửa năm nay, có hai lần tim chị tự nhiên thấy khó chịu. May là lúc đó ba chị đều ở bên cạnh, đưa chị đi kiểm tra nhưng không có vấn đề gì lớn. Nghe ba chị nói thật ra từ khi sinh ra chị đã bị bệnh tim nhẹ, nhưng vẫn lớn lên bình an khỏe mạnh."
【Hèn gì Viện trưởng Chu không nhận ra có điểm bất thường, thì ra là vì có sẵn bệnh nền nên cho rằng bệnh tim của chị Doanh Đình là tự phát. 】
Quý Dư Tích trầm ngâm một lát, lại nói: "Lần phát bệnh này của chị Doanh Đình thật ra không phải tự nhiên mà có, là do có người hãm hại. Chị nên để ý kỹ người bên cạnh, đem người bắt được là sẽ ổn."
Chu Doanh Đình cười cười, quay đầu nhìn mẹ Quý, trêu chọc nói: "Dì xem kìa, Tiểu Tích nói cứ như thật ấy. Có phải dì đưa em ấy đến nơi nào đó học nghệ không vậy?"
Giọng điệu và thái độ này cho thấy cô hoàn toàn không để tâm đến lời Quý Dư Tích nói.
Mẹ Quý bắt đầu thấy sốt ruột, nghĩ thầm có nên chỉ điểm thêm một câu hay không.
Đúng lúc này, ba Quý đi ra, thuận miệng nói: "Doanh Đình đến rồi à? Mấy hôm trước bọn chú đến bệnh viện có gặp ba con, còn có cả Vinh Bác nữa."
Chu Doanh Đình vội đứng lên, cùng ông chào hỏi: "Chú Quý, lâu rồi không gặp ạ. Mấy lần trước con đến, chú đều không có nhà."
Nói rồi, cô cũng gật đầu chào Quý Dư Thận đang đứng bên cạnh ba Quý.
Ba Quý đáp: "Trước đây chú hơi bận rộn, hiện giờ đã có Dư Thận giúp đỡ, chú giao công ty cho nó cũng yên tâm hơn rồi. Nhưng còn con, bình thường phải biết để ý nhiều hơn đấy. Phương Vinh Bác nhìn thì tốt, lớn lên lại đẹp trai, nhưng bên cạnh toàn là nữ bác sĩ, y tá, lỡ đâu một ngày nhất thời hồ đồ làm ra chuyện sai lầm."
Ông nói vậy là vì đã nghe Quý Dư Tích tiết lộ chuyện Phương Vinh Bác có người thứ ba nên mới tranh thủ nhắc nhở Doanh Đình. Nhưng Quý Dư Tích không biết, cứ tưởng ba mình mắt sáng như sao, tự mình nhìn ra. Trong lòng cậu không khỏi tán thưởng:
【Quả nhiên là lão ba nhà mình, chỉ gặp một lần mà nhìn ra được tám, chín phần mười rồi. Mà đối tượng ngoại tình của Phương Vinh Bác đúng thật là y tá với nữ bác sĩ 】
Cả nhà họ Quý nhìn nhau: Hả? Còn không phải chỉ có một cô á?
Chu Doanh Đình nhìn không hiểu cử chỉ mắt đi mày lại trao đổi đầy ẩn ý của người nhà họ Quý, chỉ cười cười thay chồng mình giải thích: "Tiểu Phương sẽ không thế đâu. Nói chứ, trong bệnh viện này còn có cô gái nào tốt hơn con sao? Nếu có, con sẵn sàng nhường Tiểu Phương cho người đó luôn!"
Cô tinh nghịch chớp chớp mắt, tràn đầy tin tưởng đối với hôn nhân của mình.
Ba Quý định nói gì đó rồi lại thôi. Đứa nhỏ này nhìn thông minh lanh lợi là thế, sao lại mê muội trong chuyện yêu đương như vậy?
Mẹ Quý nhẹ kéo tay áo ông, trêu ghẹo nói: "Đúng đúng đúng, Doanh Đình của chúng ta là cô gái ưu tú xinh đẹp nhất bệnh viện rồi, ai cũng không sánh bằng."
Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của Chu Doanh Đình hơi ửng hồng, cô tiến lại gần mẹ Quý, cười nói: "Chắc dì chưa từng thấy ai mặt dày không biết xấu hổ tự khoe khoang như con nên mới chọc ghẹo con như vậy."
"Dì nói thật lòng đấy chứ." Mẹ Quý dịu dàng xoa nhẹ đầu cô.
【Chị Doanh Đình đúng là rất ưu tú, chỉ tiếc Phương Vinh Bác lại không biết quý trọng. Anh ta chỉ cần là phụ nữ là được, còn hay dắt người ta về tận nhà. Mà nói đi cũng phải nói lại, chị Doanh Đình hiện tại không có ở nhà, không biết Phương Vinh Bác có đi làm không. Nếu anh ta không đi làm thì rất có thể đang ở nhà làm chuyện xằng bậy rồi.】
Trong lòng mẹ Quý khẽ rục rịch, vội vàng hỏi Chu Doanh Đình: "Tiểu Phương hôm nay được nghỉ à? Sao lại không cùng con đến đây?"
Chu Doanh Đình mỉm cười khoác tay bà, đáp: "Anh ấy không đi làm, nhưng phụ nữ chúng ta đi dạo phố mà dắt theo đàn ông thì bất tiện lắm."
Cái lý do "đi dạo phố" này thật ra là cái cớ mẹ Quý thuận miệng nói mấy hôm trước, sau đó Viện trưởng Chu chuyển lời cho Chu Doanh Đình. Nói cách khác, hôm nay Chu Doanh Đình đến thăm nhà là để hoàn thành nhiệm vụ này.
Lúc này nghe mẹ Quý nhắc đến Phương Vinh Bác, biểu tình trên mặt cô mang theo vài phần ngượng ngùng, dừng một chút, cô lại giải thích tiếp: "Chủ yếu là do hôm nay Tiểu Phương có hẹn với bạn rồi. Nếu không thì chắc chắn con đã kéo anh ấy đi làm chân sai vặt rồi."
Mẹ Quý vỗ tay cô mấy cái, âm thầm quan sát vẻ mặt con trai út nhà mình. Thấy cậu hơi nhếch miệng, bà liền hiểu rõ cái "hẹn bạn" kia của Phương Bác Vinh chắc chắn là xạo chó, hẹn vụng trộm với tiểu tam mới là thật.
Nghĩ đến đây, mẹ Quý nào còn tâm trạng cùng Chu Doanh Đình đi dạo phố nữa. Suy tính vài giây, bà khéo léo nói: "Mà này, con và Tiểu Phương sau khi kết hôn dọn ra nhà mới rồi mà dì vẫn chưa đến xem lần nào. Không biết hôm nay có tiện ghé qua tham quan một chút không?"
Nếu bây giờ mà tới bất ngờ, biết đâu lại bắt quả tang được hai người kia đang lén lút vụng trộm thì chuyện này mới dễ giải quyết.
Quý Dư Tích giật mình ngẩng đầu lên nhìn mẹ mình.
【Mẹ tui quá ư là lợi hại luôn!】
Ba Quý cũng hiểu rõ ý của mẹ Quý, liền theo sát nói: "Đúng đúng đúng, Doanh Đình à, cả nhà bọn chú đều muốn đến xem nhà mới của con. Nếu tiện thì giờ mình đi luôn đi, xem xong còn kịp giờ ăn cơm tối."
Ăn dưa là phải ăn nhân lúc còn sớm, để lâu là hết "nóng", mà bên kia nếu xong việc rồi thì chẳng phải là đi một chuyến công cốc sao.
Quý Dư Thận cũng tiếp lời: "Phải đấy Doanh Đình, chọn ngày chi bằng hôm nay đi luôn. Em thấy hôm nay tiện chứ?"
Chu Doanh Đình hơi ngạc nhiên nhìn cả nhà họ Quý. Có chút kỳ quái nha, sao tự nhiên ai cũng nhiệt tình muốn đến xem nhà mới của cô thế này? Nhưng chuyện nhỏ như vậy thì cũng chẳng có lý do gì để từ chối. Hơn nữa, Quý gia đối với nhà cô mà nói còn thân thiết hơn cả người thân, đương nhiên cũng không có gì bất tiện.
Cô mỉm cười khúc khích gật đầu: "Được chứ ạ, sao lại không tiện chứ. Có điều nhà cháu chắc hơi bừa bộn một chút, cháu bận đi làm nên bình thường cũng không dọn dẹp được nhiều."
--------------------
Cùng lúc đó, Phương Vinh Bác đang cùng một người phụ nữ bước vào nhà. Cửa vừa đóng lại, hắn ta đã lập tức ôm lấy người phụ nữ kia, ép cô ả dựa sát vào cánh cửa. Người phụ nữ kia thả chiếc túi xách trong tay xuống đất, một tay chống trên vai hắn ta, tay còn lại luồn vào tóc hắn.
Chỉ một lúc sau, cả hai đã thở hổn hển, người phụ nữ cười khẽ, hỏi: "Cô ta đâu rồi?"
Phương Vinh Bác quyến luyến l**m l**m môi cô ả một cái rồi mới trả lời: "Đang đi dạo phố với phu nhân Quý gia rồi."
Vừa nói, hắn vừa đưa tay bắt đầu cởi cúc áo cô ả.
Người phụ nữ né ra một chút, bực bội nói: "Đừng có gấp thế, ít nhất cũng vào phòng đi đã. Nhỡ cô ta quay về bất ngờ, thấy quần áo vương vãi khắp sàn thế này, anh tính giải thích kiểu gì?"
Động tác của Phương Vinh Bác khựng lại một chút, nhưng rồi hắn ta lại cúi xuống hôn cô ả thêm một lúc lâu mới lơ đãng trả lời: "Sợ gì chứ? Cô ấy không về sớm như vậy đâu. Khó khăn lắm mới có cơ hội lấy lòng Quý gia, cô ấy nhất định sẽ không bỏ lỡ."
Dù vậy, hắn ta vẫn có chút dè chừng nên vẫn vòng tay qua ôm ngang cô ả rồi bế vào phòng ngủ.
Người phụ nữ ngạc nhiên khẽ kêu một tiếng, vừa cười vừa đánh nhẹ vào vai hắn, tay vẫn quấn lấy cổ hắn ta.
Sau khi vào đến phòng ngủ, cả hai cũng không quá vội vàng nữa, mà thong thả vừa ôm ấp vừa trò chuyện.
Tay người phụ nữ kia chạm vào gương mặt Phương Vinh Bác, thở dài nói: "Gương mặt anh đúng là vừa đẹp trai vừa quyến rũ, con nhỏ Chu Doanh Đình đó đúng là có phúc."
Phương Vinh Bác cười khẽ: "Em cũng đâu kém cạnh gì."
Cô ả lườm hắn một cái, nói: "Sao có thể không kém cạnh gì được? Mối quan hệ giữa chúng ta vốn chẳng thể lâu dài. Nói không chừng một ngày nào đó em sẽ chán anh, hoặc anh cũng sẽ chán em, lúc ấy ai về nhà nấy. Em cũng chẳng tin anh dám ly hôn với cô ta."
Phương Vinh Bác ậm ờ nói: "Anh sẽ không ly hôn với cô ấy, cũng như em không định ly hôn với chồng em vậy."
Người phụ nữ khịt mũi hừ một tiếng: "Vậy cũng được, ra ngoài giữ thể diện cho nhau là được."
Phương Vinh Bác: "Thế nên anh mới nói em không cần phải ghen, vui được ngày nào hay ngày đó."
Không ngờ sau khi nghe vậy, người phụ nữ kia lại càng chua hơn, giọng đầy mùi dấm: "Anh tưởng em ghen với Chu Doanh Đình à? Chứ không phải trong do anh v* v*n hết con này đến con khác trong khoa, anh tưởng là em không biết chắc. Em cũng không có mù như Chu Doanh Đình, cái gì cũng không thấy."
Phương Vinh Bác nhăn mặt, không thích nghe những lời này bèn cúi xuống bịt miệng cô ả lại bằng một nụ hôn sâu.
Phải một lúc sau người phụ nữ kia mới thở ra được, tức giận nói: "Em sợ anh bị lộ thôi! Dù sao gan anh cũng to bằng trời, dưới mắt Viện trưởng và Chu Doanh Đình mà anh dám liều lĩnh như vậy."
Phương Vinh Bác cười khẩy: "Người to gan mới hưởng thụ cuộc sống sung sướng trước. Anh không sợ, em sợ cái gì?"
Hắn ta vừa nói vừa xé bao cao su, đang chuẩn bị đeo vào thì đột nhiên nghe thấy động tĩnh ở bên ngoài.
"Chú dì, hai người không cần thay giày đâu. Trong nhà hơi bừa bộn một chút, mọi người cứ thoải mái ngồi đi nhé!"
Là giọng của Chu Doanh Đình, dường như cô vừa dẫn theo người khác trở về.
Người phụ nữ hoảng hốt nắm chặt cánh tay Phương Vinh Bác, mặt tái mét, giọng nói cũng run run: "Sao... sao cô ta lại trở về?"
Phương Vinh Bác khựng lại, sau đó vội vàng lấy quần áo qua mặc vào, trong lúc đó vẫn không quên trấn an người phụ nữ: "Đừng hoảng, để anh ra ngoài trước. Em mặc quần áo vào rồi trốn trước đi." Hắn ta chỉ vào tủ quần áo.
Người phụ nữ sợ hãi đến nỗi run rẩy tay chân, cả buổi cũng không mặc xong quần áo.
Phương Vinh Bác cài xong chiếc cúc áo cuối cùng, cúi người hôn nhẹ lên môi cô ả rồi nói: "Đừng sợ, có chồng đây rồi."
Sau đó, hắn bước ra khỏi phòng ngủ, cố tình cất giọng thật to hỏi: "Doanh Đình, em về rồi à?"
Phương Vinh Bác bước ra ngoài, vừa thấy cả nhà họ Quý ngồi đầy trong phòng khách thì thoáng khựng lại, càng kinh ngạc hơn: "Quý tổng, Quý phu nhân, không ngờ hai người tới chơi. Doanh Đình không báo trước cho tôi một tiếng, làm tôi tiếp đón không chu đáo, thật xin lỗi."
Chu Doanh Đình lúc này vừa pha xong ấm trà, đang bưng ra thì thấy hắn ta, cô cũng có phần ngạc nhiên:"Em tưởng anh không có ở nhà chứ, không phải anh nói có hẹn với bạn sao?"
Phương Vinh Bác thản nhiên đáp: "Bạn anh có việc đột xuất nên hẹn lại ngày khác rồi. Còn em thì sao, không phải nói là đi dạo phố à? Sao lại dẫn cả nhà Quý tổng về nhà thế?"
Hắn quay sang nhìn mấy người nhà họ Quý, vẻ mặt vẫn rất tự nhiên, bình thản.
Mẹ Quý cười nói: "Nhà dì là không mời mà đến, Tiểu Phương à, con đừng để bụng nhé. Thật ra, vừa bước vào cửa là dì đã biết ngay con có ở nhà rồi, chỉ tại con bé Doanh Đình này sơ ý quá, không để ý thôi."
Nói rồi, bà khẽ chỉ về phía tủ giày: "Ở đó có giày của con mà."
Ánh mắt Quý Dư Tích thoáng liếc qua theo phản xạ, lập tức hiểu ngay ý mẹ:
【Mẹ mình đúng là có con mắt tinh tường, mẹ vừa liếc mắt một cái đã thấy ngay túi xách của tiểu tam.】
Trên tủ giày có một chiếc túi nhỏ được đặt ngay ngắn, chính là chiếc túi xách mà người phụ nữ kia mang theo lúc bước vào nhà.