Phương Vinh Bác lớn lên rất điển trai, mặc áo blouse trắng lại càng khiến anh trông sáng sủa, trẻ trung, là kiểu thanh niên giỏi giang, có học thức. Cặp kính gọng vàng càng làm tăng thêm vẻ nho nhã, lịch thiệp. Một người đàn ông như thế... lại có thể giết vợ?!
Người nhà họ Quý không thể nào tin nổi. Đáng tiếc tiếng lòng của Tích Bảo, độ đáng tin cậy là 100%. Không phải bọn họ không tin, mà là không muốn tin. Nói cách khác, vị bác sĩ khoa phụ sản này chính là một tên sát thê cuồng ma phiên bản chưa ra tay hành động.
【 Quả nhiên không thể trông mặt mà bắt hình dong, đàn ông càng đẹp trai lại càng dễ lừa người.】
Quý Dư Tích nhìn chằm chằm Phương Vinh Bác, quan sát từ đầu đến chân.
Bọn họ bên này đang trong quá trình hoạt động tâm lý, bên phía thân nhân người bị hại là Viện trưởng Chu đương nhiên không hay biết gì.
Lúc này, Phương Vinh Bác phía đối diện bị ông nhẹ giọng quở trách: "Đã nói bao nhiêu lần rồi, trong bệnh viện phải gọi ta bằng chức danh."
"Xin lỗi, Viện trưởng Chu, con nhất thời quên mất." – Phương Vinh Bác nghe lời đáp lại.
Viện trưởng Chu dẫn hắn ta đến giới thiệu với người nhà họ Quý: "Quý tổng, Quý phu nhân, đây là con rể tôi. Hôm đám cưới chắc hai vị có gặp qua rồi."
Nhưng ba mẹ Quý vẫn còn đang sốc, không ai lên tiếng cả.
Viện trưởng Chu thấy hơi lúng túng, hắng giọng một cái rồi quay sang phân phó Phương Vinh Bác: "Con qua nam khoa, tìm... tìm..."
Ông còn chưa nhớ ra tên của vị bác sĩ to gan lớn mật kia, liền quay sang nhìn Trưởng khoa Vương. Trưởng khoa Vương lập tức bổ sung: "Tần Vạn."
Viện trưởng Chu tiếp lời: "Con đến nam khoa đem Tần Vạn tới đây, cứ nói là có việc gấp cần tìm."
Phương Vinh Bác có chút bất đắc dĩ nhìn Viện trưởng Chu. Viện trưởng Chu nhướng cằm ra hiệu, hắn ta đành vâng một tiếng rồi xoay người rời đi.
Ba mẹ Quý lúc này mới hoàn hồn, có chút mất tự nhiên nhìn Viện trưởng Chu.
Họ đã quen biết Viện trưởng mấy chục năm rồi, từ thời ông còn đi học đến lúc thành gia lập nghiệp, lại đến khi con gái ông lớn lên rồi kết hôn. Ba Quý cũng coi như là dõi theo từng bước.
Con gái Viện trưởng Chu tên là Chu Doanh Đình, tính tình ngoan ngoãn lại hiểu chuyện, ba mẹ Quý rất quý mến cô. Không ngờ tới cô thế mà sẽ bị chính chồng mình sát hại. Nghĩ đến đây, ông bà không nỡ đành lòng, đưa mắt nhìn nhau, đều có chút lo lắng sốt ruột.
Ba Quý hỏi: "Viện trưởng Chu, con rể ông là người ở đâu?"
Vừa rồi Viện trưởng Chu có lòng định giới thiệu con rể cho ba mẹ Quý nhưng bị cắt ngang vì hai người còn đang sốc, chưa kịp phản ứng. Giờ bị hỏi lại, ngược lại làm Viện trưởng Chu không hiểu ra sao, nhưng vẫn trả lời thành thật:
"Nó là đồng hương của tôi, giống như tôi xuất thân nghèo khó. Đứa nhỏ này so ra còn giỏi hơn tôi, từ học phí đến chi phí sinh hoạt đều tự mình lo, lúc con gái tôi học nghiên cứu sinh thì quen nó."
Nói đến đây, ông chợt nhận ra có chút không ổn, liền nói thêm để tránh bị hiểu lầm: "Quý tổng, chuyện nó trúng tuyển vào bệnh viện chúng ta tôi hoàn toàn không biết trước. Mãi đến sau thời hạn công bố kết quả, con gái tôi dẫn về nhà, tôi mới biết. Chuyện này tôi từng báo cáo với ngài rồi."
Ba Quý mơ hồ nhớ hình như là có chuyện như thế, nhưng lúc này điểm chú ý của ông chỉ đặt ở trên người Phương Vinh Bác, vì thế ông lại hỏi tiếp: "Vậy trong nhà cậu ta còn những ai?"
Viện trưởng Chu đáp: "Còn có ba mẹ, đều sống ở quê. Doanh Đình vốn định đón ông bà thông gia lên thành phố D ở cùng nhau, nhưng bọn họ không quen, nhất quyết không chịu. Thật ra cũng chẳng có gì cả, tôi cũng là người đi ra từ thôn nhỏ trên núi, nếu không nhờ Quý tổng giúp đỡ, tôi cũng không có ngày hôm nay."
Ông không ngại nhắc đến xuất thân của mình trước mặt người khác, bao lâu nay trong lòng vẫn luôn ghi nhớ ơn nghĩa của ba Quý, là người sống ngay thẳng, có tình có nghĩa.
Quý Dư Tích thở dài một hơi, ở trong lòng nói:
【Đáng tiếc Phương Vinh Bác lại không nghĩ vậy. Hắn hận nhất chính là xuất thân nghèo khó của mình, luôn cho rằng bản thân tài hoa xuất chúng, nếu được xuất phát từ điểm cao hơn thì giờ đã bay xa thành danh, đâu phải làm bác sĩ quèn trong bệnh viện.】
Người nhà họ Quý nghe vậy đều im lặng.
Mẹ Quý và ba Quý trao đổi ánh mắt, lòng đều hiểu rõ, nếu như bọn họ đã biết chuyện này rồi thì không thể khoanh tay đứng nhìn được
Mẹ Quý thử thay đổi chủ đề để thăm dò, bà hỏi: "Hôm nay Doanh Đình không đi làm sao?"
Chu Doanh Đình cũng là bác sĩ khoa phụ sản. Họ đã ở đây nửa ngày rồi, nếu cô có ở đây thì chắc chắn sẽ đến chào hỏi.
Viện trưởng Chu cười giải thích: "Hôm qua con bé trực ca đêm, sáng sớm mới về nhà. Nếu Quý phu nhân nhớ nó, tôi sẽ bảo nó khi nào nghỉ thì ghé qua nhà thăm hỏi."
Mẹ Quý cố nở một nụ cười, nói: "Thế thì tốt quá, bảo con bé đi dạo phố với tôi đi. Con gái vẫn là tốt nhất, nhà tôi toàn con trai, chẳng đứa nào tri kỷ biết chiều mẹ cả."
Khi cả nhà đang chờ Phương Vinh Bác dẫn người quay lại, Quý Dư Thận đột nhiên nói:
"Ba, mẹ, chúng ta ở đây lâu sẽ làm phiền công việc của bọn họ. Sự tình giờ đã rõ ràng rồi, hay là mình về trước, mọi việc ở đây giao lại cho Viện trưởng Chu xử lý tiếp."
Viện trưởng Chu sửng sốt, vội nói: "Thận tổng cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ xử lý ổn thỏa."
Ba mẹ Quý hơi có chút ngoài ý muốn nhìn Quý Dư Thận. Quý Dư Thận gật đầu nhẹ, thế là cả nhà họ Quý tạm biệt rồi rời đi.
Thẳng đến khi lên xe,mới nghe Quý Dư Thận nói: "Nguyên Tử Tịch dẫn theo ba mẹ lên show truyền hình."
Có lẽ bởi vì mọi chuyện bị bại lộ, Nguyên gia muốn vớt vát lại chút danh tiếng, vì thế Nguyên Tử Tịch cùng ba mẹ lên một talk show bàn về chuyện gia đình, suốt đêm chế tác xong xuôi rồi tung ra. Đại loại là nói Quý gia rất vừa lòng với Nguyên Tử Tịch, bản thân Quý Dư Thận thì cực kỳ yêu chiều vợ, thường xuyên tặng quà cho cô ta. Nguyên gia bỏ tiền ra quảng bá video rầm rộ, thuê thuỷ quân, bình luận toàn làngưỡng mộ tình yêu hào môn này nọ.
Người nhà họ Quý xem xong video đều hạn hán lời.
Từ sau khi cưới, Quý Dư Thận chưa từng ngăn Nguyên Tử Tịch xã giao bên ngoài. Tài khoản cá nhân của cô ta thi thoảng cũng sẽ show ân ái, nhưng đa phần đều là giả. Vì dù sao Quý Dư Thận đã tự mình đóng cả cánh cửa tâm hồn lẫn thể xác với cô ta rồi, càng sẽ không chủ động tặng quà. Những món đồ đó đều do cô ta tự mua, rồi dựng chuyện lên để khoe.
Hiện tại cô ta còn tự biên tự diễn mấy thứ kiệt tác tình cảm mặn nồng đó để chứng minh Quý Dư Thận cưng chiều vợ, thật đúng là làm người ta không biết nên khóc hay nên cười.
Mẹ Quý hỏi: "Dư Thận, Nguyên Tử Tịch làm thế này là có ý đồ rõ ràng, chính là muốn giữ lại cuộc hôn nhân này, không muốn cùng con ly hôn. Vậy bây giờ con định làm sao đây?"
Quý Dư Thận đáp không chút do dự: "Con định mời luật sư tới xử lý thủ tục ly hôn với cô ta."
Ba Quý chần chừ nói: "Cần phải gấp như thế sao?"
Bên này mới vừa lên hot search với hình ảnh vợ chồng ân ái, ngay sau đó liền ly hôn. Sự đối lập này sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Quý Dư Thận.
Quý Dư Thận nói thẳng: "Con không phải vì cô ta không thể mang thai mà muốn ly hôn. Những hành xử thiếu suy nghĩ của cô ta con đều có thể bỏ qua. Nhưng giữa chúng con không có tình cảm. Lúc trước kết hôn cũng chỉ là tình thế bất đắc dĩ, không cần thiết phải tiếp tục làm chậm trễ lẫn nhau. Thật ra mà nói, suốt ba năm qua, ngày nào con cũng hối hận vì đã đồng ý kết hôn cùng cô ta."
"Chúng ta đều hiểu mà... chỉ là, chuyện năm đó..." Mẹ Quý ngập ngừng, muốn nói rồi lại thôi.
Quý Dư Tích lập tức dựng tai lên hóng, tò mò hỏi: "Chuyện năm đó gì cơ?"
Ba Quý trừng mắt: "Con nít đừng hỏi lung tung."
Quý Dư Tích bĩu môi, cậu mười tám tuổi đầu rồi mà vẫn bị xem là con nít.
【Xì. Làm như mình không biết vậy, còn không phải là năm đó Nguyên Tử Tịch bỏ thuốc anh cả, khiến anh ấy tưởng mình đã cưỡng ép chị ta, cuối cùng mới không thể không cưới chị ta sao?】
Cái gì?!
Cả nhà họ Quý như bị sét đánh ngang tai.
Quý Dư Thận đột nhiên đạp phanh gấp, tấp xe vào lề đường. Anh quay đầu lại nhìn Quý Dư Tích, vẻ mặt như vừa muốn hỏi lại vừa không biết nên bắt đầu hỏi từ đâu.
Quý Dư Tích giật mình hoảng sợ, thầm nghĩ trong lòng:
【Anh cả lái xe kiểu gì mà nguy hiểm quá điiii, sau này tốt nhất vẫn nên ít ngồi xe anh cả lái thôi.】
"Không phải thế..." Quý Dư Thận nhíu mày, muốn hỏi cho rõ vụ Nguyên Tử Tịch bỏ thuốc anh, nhưng chỉ cần mở miệng hỏi là sẽ lộ bí mật cả nhà có thể nghe được tiếng lòng ngay.
Vào thời khắc mấu chốt, vẫn là mẹ Quý phản ứng nhanh. Bà liên tục đưa mắt ra hiệu với Quý Dư Thận, rồi quay sang nói với Quý Dư Tích:
"Ý anh cả con là, con cũng đã trưởng thành rồi, không cần phải giấu con nữa. Năm đó, thật ra anh cả con đang hẹn hò với Mộ Đồng. Trong một buổi tiệc, chẳng hiểu sao anh con lại ngủ chung phòng với Nguyên Tử Tịch, còn bị Mộ Đồng bắt gặp. Sau đó Nguyên Tử Tịch sống chết đòi tự tử, ép anh cả con phải cưới cô ta. Anh cả con cũng vì trách nhiệm mà đành đồng ý kết hôn cùng cô ta."
Quý Dư Tích à một tiếng, gật gật đầu.
Về chuyện này thật ra cậu biết còn rõ hơn cả mẹ, cho nên mới càng cảm thấy anh cả thật đáng thương.
Thấy cậu không có phản ứng gì, mẹ Quý lại nói tiếp: "Bây giờ mẹ càng nghi ngờ nhân phẩm của Nguyên Tử Tịch. Nếu báo cáo kiểm tra sức khỏe tiền hôn nhân cô ta còn dám làm giả, thì chuyện năm đó có khi nào cũng có ẩn tình hay không? Lúc đó Dư Thận còn đứng đầu bảng xếp hạng 'Người đàn ông mà các thiên kim muốn cưới nhất' cơ mà."
"Mẹ!" Quý Dư Thận nghe thấy cái bảng xếp hạng kỳ cục này liền cảm thấy ngượng, cũng không biết ai dư hơi lập ra rồi rảnh rỗi đi khảo sát mấy thiên kim tiểu thư này nữa.
Quý Dư Tích giơ tay lên cho anh cả một cái like: "Mẹ nói đúng đấy. Kì thật muốn điều tra rõ ràng cũng không khó đâu. Nếu thật sự là Nguyên Tử Tịch bỏ thuốc, chắc là mua thuốc ở trên mạng. Chỉ cần tra lại lịch sử giao dịch trên mạng của chị ta, kiểu gì cũng tìm được manh mối."
【Mình nói vậy là đủ rõ rạng rồi đi. Đúng là gừng càng già càng cay, mẹ chỉ nói có một câu đã nói đúng trọng tâm. Nếu đổi lại là anh cả, có khi cả đời cũng không nghi ngờ chuyện này.】
Ba Quý âm thầm gật gù, nhịn không được nói: "Thằng cả à, sau này nhớ dặn thằng hai một câu, tìm bạn gái phải mở to mắt ra mà nhìn nhé. Tuyệt đối đừng rước thêm một Nguyên Tử Tịch hay Bạch Tuyên thứ hai về nhà."
Quý Dư Thận: "... Con biết rồi."
Anh hành động rất nhanh, ngay chiều hôm đó đã lấy được bằng chứng Nguyên Tử Tịch từng mua thuốc mê liều mạnh. Ngay sau đó anh lập tức nhờ luật sư gửi thỏa thuận ly hôn đến Nguyên gia.
Ban đầu Nguyên gia kiên quyết không chịu ly hôn. Nguyên Tử Tịch còn lật lại chuyện cũ, nói nếu không phải năm đó Quý Dư Thận cưỡng ép cô ta, thì cô ta cũng không cần phải lấy anh. Cô ta còn đe dọa nếu anh dám ly hôn, cô ta sẽ tung video năm đó ra cho cả thiên hạ biết.
May mắn là Quý Dư Thận đã chuẩn bị từ trước. Anh trực tiếp lấy bằng chứng điều tra được đưa cho cô ta. Nguyên Tử Tịch lúc ấy mới câm nín, không còn gì để nói.
Mọi việc sau đó tiến hanh rất thuận lợi. Chỉ đến ngày thứ ba, Quý Dư Thận đã cầm trong tay giấy chứng nhận ly hôn.
Anh không hề né tránh dư luận mà ngay lập tức đăng giấy ly hôn lên tài khoản cá nhân.
Nguyên Tử Tịch thì tức đến méo mặt, đăng một bài mỉa mai trên Weibo, nói là lần đầu tiên thấy có người không khoe giấy đăng ký kết hôn mà lại khoe giấy ly hôn, đúng là không sợ thị phi, chẳng khác gì muốn được lên hot search.
Kết quả là tối hôm đó, Bạch Tuyên dùng tên thật đứng ra tố cáo Nguyên Tử Thần bạo lực gia đình, còn kèm theo video làm bằng chứng. Cả hai chị em nhà họ Nguyên lần lượt lên hot search, chị gái thì ly hôn ồn ào, em trai thì bạo lực gia đình. Từ khóa về gia đình "mẫu mực" này lập tức leo lên đứng đầu hot search.
Bạch Tuyên là người tàn nhẫn, không dễ chơi.
Kể từ khi biết mình không thể có con được nữa, cô ta liền tính toán đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu Nguyên Tử Thần. Trong tay cô ta có ảnh chụp thân mật, lịch sử trò chuyện với Nguyên Tử Thần, đủ để chứng minh mối quan hệ của họ. Thêm vào đó là giấy tờ viện phí khi nằm viện điều trị vì sảy thai, vết bầm giả cô ta tự tạo trên người, đủ để dán cho Nguyên Tử Thần cái mác đàn ông vũ phu. Hơn nữa, Nguyên Tử Tịch còn từng liên hệ Bạch Tuyên để giải quyết riêng, toàn bộ cuộc nói chuyện đã bị cô ta ghi âm lại.
Nếu không phải vì Nguyên Tử Thần bạo hành khiến Bạch Tuyên sảy thai thì cớ gì chị gái hắn lại phải đền tiền để giải quyết riêng?
Một khi dư luận nghĩ theo hướng này thì Nguyên Tử Thần gặp rắc rối lớn rồi, hoàn toàn không thể giải thích được.
Để khiến Bạch Tuyên rút lại lời tố cáo, Nguyên gia phải dâng gần một nửa gia sản cho cô ta mới đổi lấy được một video "làm sáng tỏ" mọi chuyện.
Quý Dư Tích nghe được chuyện này, vừa ăn dưa vừa bình luận với vẻ thích thú:
【Nửa gia sản kia vốn dĩ là sính lễ Nguyên gia định tặng cho Bạch Tuyên khi kết hôn. Xem ra nhà họ Nguyên cũng biết giữ lời phết.】
Cậu vẫn còn nhớ khi mình vừa tỉnh lại, Nguyên Tử Tịch còn cầm danh sách sính lễ, miệng thì nói chút tài sản đó chẳng đáng là gì.
【Nhưng sao giờ Nguyên gia lại im bặt, không muốn nói ra sự thật. Rõ ràng đứa con là do Bạch Tuyên tự mình làm sảy cơ mà?】
Quý Dư Tích không hiểu.
"Nguyên gia là chết vì sĩ diện. Nguyên Tử Thần thà mang tiếng vũ phu còn hơn nói thật về việc Bạch Tuyên sảy thai. Có lẽ cậu ta cảm thấy bị đội nón xanh còn nhục hơn." Quý Dư Thận giả vờ ăn dưa nhưng thật ra là đang giiar thích cho em trai mình.
Anh thật sự rất cảm kích. Lần này tất cả là nhờ Quý Dư Tích mở mang đầu óc, anh mới tỉnh ra, dứt khoát chấm dứt với Nguyên Tử Tịch. Nếu không, e là anh vẫn sẽ cảm thấy mình nợ cô ta một ân tình, đến giờ còn chưa hạ quyết tâm ly hôn nổi. Mà chuyện Nguyên gia bỏ ra một nửa gia sản kia, rất có thể cũng sẽ tìm đến nhờ anh.
Anh vui vẻ nhìn thằng em út nhà mình, móc trong túi ra một chiếc chìa khóa xe, đưa cho cậu: "Đây là chiếc xe thể thao anh cả đặt từ nước ngoài cho em. Em sắp tròn mười tám rồi, cũng nên có một chiếc siêu xe của riêng mình"
Quý Dư Tích tưởng đay là quà trưởng thành anh cả cho mình, nhận lấy bằng cả hai tay rồi cảm ơn anh rối rít.
【Anh cả tốt với mình ghê, nhưng mà mình còn chưa có bằng lái, đưa siêu xe thể thao cho mình chẳng phải quá uổng phí rồi sao?】
Quý Dư Thận: "... Có thể nhờ Tiểu Trần chở em đi thử vài vòng trước."
Quý Dư Tích: "Được ạ."
【Mình còn chưa cầm nóng tay mà anh cả đã bảo mình đưa chìa khóa cho tài xế rồi. Ý gì đây? Lẽ nào chiếc xe này thật ra là anh cả mua cho anh Tiểu Trần lái?】
Quý Dư Thận: "Hay là... để anh lái chở em chạy đi thử một vòng?"
Quý Dư Tích lắc đầu như trống bỏi: "Không được đâu. Anh cả bận rộn công việc cả ngày đã đủ vất vả rồi, nên tranh thủ nghỉ ngơi đi ạ."
【Kỹ năng lái xe của anh cả kém lắm, để anh cả lái còn không bằng nhờ anh Tiểu Trần lái giùm.】
Quý Dư Thận: "..."
Vị thiếu gia này sao mà khó chiều thế không biết!
"Hai anh em các con đang nói chuyện gì thế?" Mẹ Quý nhịn cười hồi lâu, thấy thằng cả có chút không đỡ nổi, vội vàng giảy vây giúp. "Được rồi, Doanh Đình sắp đến rồi, hai đứa lo chỉnh trang lại một chút, đừng để mất lịch sự."
"Doanh Đình? Là con gái của Viện trưởng Chu ạ?" Quý Dư Tích mở to hai mắt.
Mẹ Quý khẽ gật đầu, rồi nghĩ đến kết cục của Chu Doanh Đình, bà cũng không còn cười nổi nữa, chỉ nhẹ giọng nhắc: "Con nên gọi một tiếng chị."
Quý Dư Tích khẽ ồ một tiếng, rồi tò mò hỏi tiếp: "Vậy chị Doanh Đình kết hôn được bao lâu rồi ạ?"
Mẹ Quý đáp: "Mới nửa năm thôi."
【Mới nửa năm mà thôi mà cái tên cặn bã kia đã bắt đầu hành động rồi. Không biết chị Doanh Đình đã bị trúng độc chưa nữa...】
Trúng độc?!
Trái tim mẹ Quý đập hụt một nhịp, thế mà lại là bị đầu độc sao?