Tin đồn về Quý Dư Tích trên mạng mới chỉ truyền đi nửa ngày thì ngay sau đó biến thành cậu thực chất là người bị hại, do cậu bị một người đàn ông nào đó tỏ tình dẫn đến hiểu lầm. Còn về người đàn ông kia, theo suy đoán của cư dân mạng, cũng dần dần chuyển hướng sang Tuân Hạc. Vừa hay có phóng viên giải trí phỏng vấn Ngô Tu – đồng nghiệp cùng đoàn phim với Quý Dư Tích, khi hỏi đến chuyện này, Ngô Tu thề thốt cam đoan rằng Quý Dư Tích tuyệt đối không phải người đồng tính.
Câu trả lời này lại càng chứng minh cho việc có người bên cạnh Quý Dư Tích đang ôm ý đồ xấu với cậu.
Sau khi buổi phỏng vấn của Ngô Tu kết thúc, Quý Dư Tích rốt cuộc cũng phát hiện ra động thái trên mạng, chính là do Ngô Tu nói cho cậu biết. Sau khi đóng máy thì mọi người vẫn chưa rời đi, đều ở lại chờ tiệc đóng máy buổi tối. Ngô Tu tìm Quý Dư Tích tán dóc, thuận miệng kể chuyện này cho Quý Dư Tích nghe, ý định ban đầu là muốn Quý Dư Tích biết mình rất có nghĩa khí, không hề tiết lộ những gì không nên nói.
Kết quả là Quý Dư Tích lướt Weibo xem vài cái liền nổi giận.
Ngô Tu giật nảy mình, vội vàng bảo: "Hiện tại mấy lời đồn đại về cậu đều biến mất rồi mà."
Quý Dư Tích cười lạnh, "Đúng là biến mất rồi, giờ đều chuyển hết sang cho Tuân Hạc rồi."
Cuộc điện thoại đầu tiên cậu gọi ngay cho Quý Dư Thận.
Dưới trướng anh cả cậu có công ty giải trí, cũng có hợp tác với các đơn vị truyền thông giải trí, cậu không tin chuyện này anh cả lại không biết. Trước đây khi các bài viết bôi nhọ cậu còn chưa kịp lan truyền thì anh cả đã xử lý xong xuôi rồi, hôm nay cậu và Tuân Hạc lại thay phiên nhau treo trên hot search không xuống nổi, tuyệt đối không bình thường chút nào.
Tốt nhất anh cả đừng nói với cậu rằng Tuân Hạc đang đỡ đạn thay cho cậu.
Ngô Tu nhìn thấy bộ dạng này của cậu thì liền biết ý chuồn đi mất.
Xung quanh không có ai, sau khi Quý Dư Thận bắt máy, Quý Dư Tích cũng chẳng buồn kìm nén cơn giận, trực tiếp hỏi anh cả: "Anh cả, chuyện Tuân Hạc bị treo trên hot search anh có biết không?"
Quý Dư Thận thầm kêu khổ trong lòng. Chuyện này anh đã nói với Tuân Hạc rồi, nhưng chính Tuân Hạc không muốn nói cho Tích Bảo biết. Bây giờ Tích Bảo tự biết được, anh lại là người một mình hứng chịu cơn thịnh nộ của cậu.
"Tích Bảo em bình tĩnh trước đã, chuyện này nói ra thì dài dòng lắm." Quý Dư Thận vội vàng nói.
Quý Dư Tích bảo: "Em đang rất bình tĩnh, anh cả cảm thấy em nên tức giận sao?"
"Không phải, chuyện này Tuân Hạc biết. Bọn anh cũng đang xử lý rồi, ngặt nỗi kẻ đứng sau lại là Phương Dung. Bà ta cứ như bị thần kinh ấy, nghĩ rằng đối phó với Tuân Hạc thì có thể lấy lòng được ba." Quý Dư Thận bán đứng luôn cả Tuân Hạc lẫn ba Quý, như vậy Tích Bảo sẽ không chỉ trách móc một mình anh nữa.
"Phương Dung?" Quý Dư Tích ngẩn ra, "Sao lại là bà ta nữa thế?"
"Chứ còn gì nữa, vẫn là tại ba thôi. Phương Dung trước khi ra tay còn gọi điện cho ba một cuộc, đại ý là bà ta muốn vạch trần kẻ có ý đồ xấu bên cạnh em, bảo ba không cần nhúng tay vào, cứ đứng ngoài quan sát là được." Quý Dư Thận tiếp tục bán đứng.
Quý Dư Tích lại không nói gì nữa, cậu cảm thấy chuyện này có chút kỳ lạ.
Phương Dung dựa vào cái gì mà nghĩ rằng đem cậu và Tuân Hạc lên mạng bêu rếu thì sẽ có được hảo cảm của ba cậu? Bà ta là một người phụ nữ có tư duy bình thường, thậm chí phương thức suy nghĩ còn khó đoán hơn đại đa số mọi người. Bà ta sẽ không ngây thơ đến mức nghĩ rằng chỉ cần đối phó với Tuân Hạc một chút (lại còn theo kiểu kéo cậu xuống nước trước rồi mới đổi sang Tuân Hạc), là có thể kéo gần khoảng cách với ba cậu chứ?
Liệu có một khả năng nào đó, tất cả bọn họ đều đã bị Phương Dung lừa rồi, bà ta làm chuyện này thực chất là có mục đích khác không?
"Anh cả," Quý Dư Tích đột nhiên gọi một tiếng, rồi nói tiếp, "Dạo gần đây Phương Dung có động thái tương đối lớn nào không? Đặc biệt là những chuyện có khả năng liên quan đến Tuân Hạc ấy."
Nếu không nhìn thấu được một người, hãy đi tìm câu trả lời từ chính kết quả mà người đó làm ra. Trong chuyện này, kết quả là danh tiếng của Tuân Hạc bị tổn hại, điều này mang lại lợi ích gì cho Phương Dung? Bà ta và Tuân Hạc là đối thủ cạnh tranh trong một lĩnh vực nào đó sao?
Quý Dư Thận ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Sau khi hợp tác với Thôi Tường, bà ta thỉnh thoảng lại xuất hiện trên các phương tiện truyền thông để công bố tiến độ hợp tác, còn những động thái khác thì anh chưa thấy."
Quý Dư Tích trầm ngâm một hồi rồi hỏi anh: "Có phải việc hợp tác của họ diễn ra không được suôn sẻ lắm không anh? Ý em là tiến độ thực tế ấy, chứ không phải những gì họ tuyên bố ra bên ngoài."
Quý Dư Thận ngơ ngác một chút mới hiểu được ẩn ý của Tích Bảo, Tích Bảo đang nghi ngờ Phương Dung còn có mục đích khác mới làm ra hành động này.
Nói ra thì có chút hổ thẹn, cả anh và ba đều chưa từng nghĩ đến việc điều tra từ phía Phương Dung.
"Anh đi tra ngay đây." Quý Dư Thận vội vã cúp điện thoại, đồng thời đem hướng suy đoán trong lời nói của Tích Bảo kể lại cho ba Quý nghe.
Ba Quý cũng có phần kinh ngạc, ngay sau đó liền bừng tỉnh đại ngộ, "Chúng ta đều bị bà ta lừa rồi."
Phương Dung từng tuyên bố hùng hồn là muốn phá hoại cuộc hôn nhân của ông và mẹ Quý, đây là lời chính miệng bà ta nói, bà ta dường như cũng đang nỗ lực theo hướng đó, thế nên cả nhà họ chưa từng nghi ngờ mục đích này của Phương Dung.
Nếu như Phương Dung chỉ dùng việc phá hoại hôn nhân của ba mẹ Quý như một thủ đoạn, mục đích chính là để Tập đoàn Quý thị chủ động tránh xa bà ta ra — vậy thì bà ta đã thành công mỹ mãn.
Ba Quý và Quý Dư Thận chưa bao giờ nghĩ đến việc điều tra kỹ lưỡng các hoạt động kinh doanh của Phương Dung, bởi vì họ luôn giữ khoảng cánh đối với tất cả những nội dung thương mại có liên quan đến bà ta. Bây giờ nghĩ lại, họ đúng là tự tin thái quá khi cho rằng mục đích duy nhất của Phương Dung là phải nhất quyết giành được ba Quý. Phương Dung người này không giống với những người khác, bà ta làm một việc gì đó rất ít khi chỉ nhắm vào một mục đích duy nhất. Nếu bà ta phát hiện mục đích tiếp cận ba Quý không thể thành công, việc bà ta chuyển sang một hướng khác là vô cùng bình thường.
Ba Quý cảm thấy vô cùng hổ thẹn, nếu không nhờ có Tích Bảo, chẳng phải bọn họ đã bị người ta dắt mũi xoay vòng vòng rồi sao?
Ba Quý nói với Quý Dư Thận: "Tập trung điều tra xem Phương Dung và Tuân Hạc có quan hệ cạnh tranh ở phương diện nào. Bà ta nhắm vào Tuân Hạc có chút phi lý, xem có phải Tuân Hạc đã cản đường bà ta hay không."
Quý Dư Thận lên tiếng đáp ứng, lại nói: "Tích Bảo cũng nói như vậy ạ."
Ba Quý cảm thán: "Tích Bảo thực sự rất hợp vào công ty làm việc, độ nhạy bén của thằng bé không hề thua kém chúng ta đâu."
Quý Dư Thận thăm dò hỏi: "Vậy ba với mẹ thuyết phục Tích Bảo thử xem?"
Nếu có thể thuyết phục được Tích Bảo vào công ty, Quý Dư Thận dĩ nhiên là cầu còn không được, anh đã sớm mong có người chia sẻ gánh nặng với mình từ lâu rồi. Bằng không đợi đến khi ba Quý nghỉ hưu, một mình anh sẽ càng thêm vất vả. Ngặt nỗi Quý Dư Khang đã nói từ sớm là sẽ không vào công ty, Tích Bảo xem chừng cũng chẳng có hứng thú gì. Quý Dư Thận hiện tại chỉ biết trông cậy vào việc Đan Dư An sau khi lớn lên sẽ không giống như hai người anh họ này của nó.
Ba Quý nghĩ ngợi một lát rồi bảo: "Để sau hãy nói, cứ xử lý xong chuyện này đã."
Quý Dư Thận lại hỏi: "Nếu tra ra được Phương Dung quả thực đang nhắm vào Tuân Hạc, chúng ta có ra tay giúp Tuân Hạc không ạ?"
Ba Quý bị câu hỏi của anh làm cho im lặng, ông nhìn chằm chằm anh một lúc lâu rồi mới nói: "Chúng ta nhất định phải ra tay, không phải vì Tuân Hạc, mà là vì chính chúng ta! Phương Dung dám dắt mũi cả nhà chúng ta xoay vòng vòng, còn gọi điện thoại tới khiêu khích, đây là sỉ nhục chúng ta!"
Ông chẳng đợi Quý Dư Thận trả lời, trực tiếp hậm hực bỏ đi.
Quý Dư Thận khẽ nhếch môi, ba anh đúng là vẫn còn mạnh miệng, rõ ràng là muốn giúp Tuân Hạc nhưng lại không hạ được thể diện. Đương nhiên hành động ngày hôm nay của Phương Dung cũng thực sự đã chọc giận nhà họ Quý bọn họ, cho dù ba anh có đưa ra một đáp án khác đi chăng nữa thì tự anh cũng sẽ ra tay.
___________
Ở một diễn biến khác, Quý Dư Tích kết thúc cuộc gọi với anh cả liền gọi ngay một cuộc cho Tuân Hạc.
Lúc Tuân Hạc bắt máy, anh cố ý đè thấp giọng xuống, "Tích Bảo?"
Quý Dư Tích hừ nhẹ một tiếng, bảo: "Anh vẫn còn cười nổi cơ à?"
Tuân Hạc lại khẽ cười một tiếng, "Em biết rồi sao? Cũng chẳng có gì đâu, chỉ là vài lời đùa trên mạng thôi, em đừng để trong lòng. Anh cả đã nói với anh rồi, là do Phương Dung làm. Anh bảo anh ấy tạm thời đừng nói cho em biết, hôm nay em đóng máy, chắc là sẽ bận rộn lắm."
Tuân Hạc nhỏ giọng giải thích.
Quý Dư Tích còn chưa kịp nói gì, nghe thấy bên phía anh hình như có tiếng người, liền không nhịn được hỏi: "Anh đang bận ạ?"
Tuân Hạc lấy tay che ống nghe nói vài câu với người bên cạnh, sau đó đổi sang một vị trí khác rồi mới trả lời Quý Dư Tích: "Không có gì đâu, vừa rồi đang bàn bạc xem nên xử lý tin đồn trên mạng thế nào thôi."
Quý Dư Tích hỏi: "Tin đồn này sẽ ảnh hưởng đến công ty của các anh đúng không?" Cậu hỏi xong lại tự thấy mình vừa nói một câu thừa thãi. Tuân Hạc vừa vực dậy Chiêu Nhiên, giữa lúc công ty đang lên như diều gặp gió lại xảy ra loại tin đồn thế này, khẳng định là sẽ ảnh hưởng rồi.
Tuân Hạc lại rất kiên nhẫn, "Có một chút, nhưng anh thấy không sao cả. Đồn thì cứ đồn thôi, dù sao sự phát triển của công ty cũng không phải chỉ phụ thuộc vào một mình anh. Dạo này anh ít lộ mặt đi là được, chẳng tới một tuần nữa cư dân mạng sẽ quên sạch chuyện ngày hôm nay thôi."
Lời tuy là vậy, nhưng mà...
Quý Dư Tích: "Nhưng anh đâu phải người đồng tính, tại sao lại không đính chính chứ?"
Mấy nghệ sĩ trong giới giải trí kia, cho dù là phốt thật đi chăng nữa thì cũng phải phát một cái thông cáo với thư luật sư để đính chính. Tuân Hạc ở trong giới lâu như vậy, chẳng lẽ lại không biết điều này sao?
Tuân Hạc ở đầu dây bên kia im lặng mất mấy giây, Quý Dư Tích còn đang nghi ngờ không biết có phải anh không nghe thấy hay không thì anh bỗng nhiên lên tiếng: "Nếu như anh đúng là vậy thì sao?"
Quý Dư Tích ngẩn cả người, đúng là cái gì cơ?
Ngay sau đó, cậu lập tức nhớ ra câu hỏi của mình, trong khoảnh khắc tim cậu đập loạn nhịp, làm sao có thể chứ? Tuân Hạc chẳng phải luôn bảo anh không phải sao? Anh thay đổi từ lúc nào, sao bản thân cậu lại chẳng biết một chút gì thế này?
Chẳng lẽ anh đã thích ai rồi sao?
Đầu óc Quý Dư Tích rối như tơ vò, trong một giây giống như có hàng vạn suy nghĩ lướt qua nhưng lại chẳng thể nắm bắt được bất cứ điều gì.
Tuân Hạc không để cậu phải trả lời, nói tiếp: "Có những lời đính chính định sẵn là sẽ bị vạch trần, tốt nhất vẫn là không đính chính thì hơn." Dù sao sớm muộn gì cũng phải công khai xu hướng tính dục, công khai sớm một chút cũng có cái lợi.
Quý Dư Tích ban đầu còn không chắc chắn Tuân Hạc là đang nghiêm túc hay đang nói đùa, đợi đến khi Tuân Hạc nói xong câu thứ hai, cậu còn gì mà không hiểu nữa. Đính chính không phải người đồng tính là sẽ bị vạch trần, vậy chẳng phải đã chứng minh anh là người đồng tính rồi sao.
"Phát hiện ra từ lúc nào vậy ạ?" Quý Dư Tích không biết bản thân đang khẩn trương vì điều gì.
Tuân Hạc mỉm cười, nói: "Cách đây không lâu."
Giọng Quý Dư Tích mang theo sự nghẹn ngào khó tả, "Cho nên... anh đã có người mình thích rồi sao?"
Tuân Hạc: "Bây giờ trọng tâm của em chẳng phải nên là Phương Dung sao?"
Anh không dám trả lời. Nếu Tích Bảo gặng hỏi người kia là ai, có khi anh sẽ bị ép phải tỏ tình mất. Tuy anh rất muốn, nhưng Tích Bảo vẫn chưa hề khai khiếu, thậm chí còn nghĩ anh sẽ thích con gái. Nói cách khác, Tích Bảo căn bản chưa từng nghĩ đến chuyện tình cảm giữa hai người bọn họ.
Anh cứ ngỡ cử chỉ thân mật gần đây của hai người có thể khiến Tích Bảo suy nghĩ nhiều hơn về phương diện này, xem ra là anh tự đa tình rồi.
Nhưng Quý Dư Tích lại rất kiên trì: "Trọng tâm là anh."
Tuân Hạc ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: "Anh có thể trả lời, nhưng đây là câu hỏi cuối cùng về cá nhân anh đấy nhé, được không?"
Quý Dư Tích đồng ý, Tuân Hạc liền nói: "Anh có người mình thích rồi."
Quý Dư Tích không nói rõ được cảm giác trong lòng là gì, cậu cảm thấy đầu óc mình choáng váng, đứng không vững nữa. "Là ai ạ?"
Tuân Hạc lại từ chối trả lời thêm, "Đây là câu hỏi thứ hai rồi."
Đầu ngón tay ghì chặt điện thoại của Quý Dư Tích trắng bệch, có chút không dám tin.
Tuân Hạc cố gắng chuyển chủ đề: "Em không quan tâm đến Phương Dung sao? Anh tra được một vài chuyện của bà ta rồi."
Quý Dư Tích hít sâu một hơi, nói: "Chuyện của bà ta nếu anh cần thì cứ trực tiếp liên lạc với anh cả của em ấy. Đạo diễn gọi em rồi, em phải qua đó đây."
Cậu chẳng đợi Tuân Hạc kịp nói gì đã vội vàng cúp điện thoại.
Tuân Hạc nhìn màn hình điện thoại, có chút luống cuống, anh lại bắt đầu nghi ngờ mình đã làm hỏng chuyện rồi. Tích Bảo không đến mức nghĩ lệch rằng anh thích người khác chứ? Tuân Hạc nghĩ kỹ lại những người mình quen biết, ngoài Tích Bảo ra thì chẳng có ai đặc biệt thân thiết với anh cả, Tích Bảo còn có thể nghi ngờ ai được?
Anh tự an ủi bản thân là sẽ không sao đâu, Tích Bảo nhất định sẽ không nghĩ lệch, nhưng lại thực sự sợ hãi cái khả năng một phần vạn kia. Bởi vì trạng thái vừa rồi của Tích Bảo có chút không đúng lắm.
Tuân Hạc suy nghĩ một hồi liền dứt khoát thu dọn đồ đạc của mình, nói với Triệu Kiều một tiếng rồi định tan làm sớm.
Triệu Kiều cuống quýt: "Anh tan làm rồi thì mấy chuyện này ai xử lý đây?"
Tuân Hạc bảo: "Chuyện trên mạng cứ kệ đấy, chuyện của Phương Dung cứ thong thả thôi, tôi sẽ nghĩ biện pháp xử lý."
Triệu Kiều: "Anh thực sự không đính chính mấy tin đồn trên mạng sao?"
Tuân Hạc: "Không đính chính. Đừng lo, người thời nay có độ bao dung rất cao với loại tin đồn kiểu này, chưa biết chừng lại không phải chuyện xấu."
Dù sao nam nam đều có thể kết hôn rồi, có chút tin đồn thì cũng chẳng gây hại gì.
Triệu Kiều bây giờ đối với anh là bảo sao nghe nấy, thấy anh kiên quyết không xử lý thì cũng không khuyên nữa, lại hỏi: "Có phải anh định đến tiệc đóng máy của tiểu thiếu gia nhà họ Quý không?"
Tuân Hạc vốn dĩ đã chuẩn bị đi rồi, nghe cô ấy nói vậy thì kinh ngạc quay đầu lại: "Sao cô biết?"
Triệu Kiều âm thầm đảo mắt một cái, "Hôm nay Quý tiểu thiếu gia đóng máy, chính anh tự tay đánh dấu trên lịch để bàn, muốn không nhìn thấy cũng khó. Anh cứ đi tay không như thế à?"
Tuân Hạc nhìn nhìn hộp quà trong tay mình, "Tôi có mang quà mà."
Triệu Kiều lại phải nhịn thêm một cái lườm: "Tôi là đang nói là những người khác kìa, nghe nói Quý phu nhân tặng cho đoàn phim hẳn một xe hoa tươi, còn anh thì sao?"
Mẹ Quý mỗi khi Tích Bảo đóng máy đều tặng hoa tươi và bánh kem cho đoàn phim. Theo thông lệ, mỗi một bộ phim của Quý Dư Tích đóng máy bà đều sẽ tặng, đương nhiên tính đến nay cũng mới chỉ tặng có ba lần. Cũng nhờ Triệu Kiều nhắc nhở, Tuân Hạc mới nhận ra thân phận bây giờ của mình đã khác trước rồi. Ngày trước anh là người của đoàn phim, chỉ việc ngồi đợi nhận quà. Bây giờ anh là bạn của Tích Bảo, quả thực không tiện đi tay không.
Nhưng tặng cái gì cũng làm anh đau đầu, hoa tươi và bánh kem thì anh không thể tặng nữa, những thứ khác thì hiện tại anh không nghĩ ra nổi.
Triệu Kiều thở dài một tiếng, "Chịu anh luôn đấy. Trong kho có quà tết chuẩn bị cho khách hàng, hay là anh mang đi?"
Tuân Hạc mừng rỡ, "Thế thì tốt quá."
Thế là Triệu Kiều dẫn người bê hộp quà chất lên xe cho anh, rồi mới vẫy vẫy tay chào tạm biệt.
Khi Tuân Hạc đến đoàn phim thì tiệc đóng máy đã bắt đầu rồi. Tuân Hạc trực tiếp gọi điện thoại cho đạo diễn Vạn. Đạo diễn Vạn nghe nói anh tới thì vô cùng vui mừng, báo vị trí cho anh rồi đặc biệt đứng ở cửa để đón tiếp.
Tuân Hạc sợ ông hiểu lầm, vừa gặp mặt liền nói: "Tiểu Tích ở đoàn phim được đạo diễn Vạn chiếu cố nhiều rồi."
Đạo diễn Vạn lúc này mới biết Tuân Hạc không phải nể mặt ông mà đến, nụ cười trên mặt ông vẫn không giảm, bước chân đã dẫn Tuân Hạc đi về phía bàn của Quý Dư Tích. "Nói gì vậy chứ, Dư Tích là diễn viên kính nghiệp nhất mà tôi từng gặp, cậu ấy từ đầu đến cuối đều đặc biệt phối hợp, bảo diễn thế nào là diễn thế ấy. Cậu cũng từng làm đạo diễn rồi, chắc phải biết rõ hiện tại có một số diễn viên thường có chủ kiến riêng, kiểu nghe lời như cậu ấy thực sự rất hiếm gặp."
Đạo diễn Vạn không biết từ lúc nào đã bắt đầu trút bầu tâm sự. Có những diễn viên có danh tiếng lớn, cả đoàn phim đều phải nghe theo họ, quyền lực của đạo diễn rất nhỏ, bởi vì chỉ cần một lời không hợp ý là họ có thể khiến nhà đầu tư rút vốn. Gặp phải diễn viên như vậy, đạo diễn cũng uất ức lắm.
Quý Dư Tích được coi là số ít diễn viên mang vốn vào đoàn nhưng lại an an tĩnh tĩnh, không hề gây chút rắc rối nào, đúng là một diễn viên tốt.
Đạo diễn Vạn khen ngợi cậu hết lời.
Trong lúc trò chuyện, Tuân Hạc đã nhìn thấy bóng dáng của Quý Dư Tích, anh không có thời gian tiếp tục tán dóc với đạo diễn Vạn nữa, liền bảo: "Đạo diễn Vạn, tôi có chuẩn bị chút quà đóng máy cho mọi người, phiền ông cho người mang qua chia cho mọi người giúp tôi. Là đồ thêu thủ công kèm theo vài món đồ nhỏ khác, không đáng bao nhiêu tiền, mong mọi người đừng chê cười."
Đạo diễn Vạn thay mặt mọi người cảm ơn anh, đưa anh đến bên cạnh Quý Dư Tích rồi tự đi sắp xếp công việc.
Quý Dư Tích nhìn thấy Tuân Hạc đi tới, một thoáng ngạc nhiên hiện lên trên khuôn mặt cậu.
Đợi đến khi Tuân Hạc ngồi xuống, cậu mới hỏi: "Sao anh lại tới đây?"
Tuân Hạc giơ tay xoa xoa đầu cậu, "Đến thăm em."
Ngô Tu ở một bên há hốc mồm, giọng điệu vô cùng ngưỡng mộ, "Dư Tích, cậu quen biết đạo diễn Tuân cơ à?"
Cũng không biết Tuân Hạc lấy đâu ra mị lực lớn như vậy, anh đặc biệt được chào đón trong giới trẻ. Tính đi tính lại anh cũng chẳng quay được nhiều tác phẩm lớn, bộ xuất sắt nhất lại chính là bộ phim thanh xuân vườn trường đầu tay khi anh mới vào nghề.
Quý Dư Tích liếc Tuân Hạc một cái rồi bảo: "Đạo diễn lớn Tuân Hạc giải nghệ thực sự đã làm cho không ít người phải đau lòng đấy."
Ngô Tu lập tức phụ họa: "Đúng thế đấy đạo diễn Tuân, sao anh lại không quay phim nữa chứ? Tôi còn đang nghĩ bao giờ anh có phim mới thì tôi sẽ mặt dày tự tiến cử một phen, cái nguyện vọng này của tôi còn có thể thực hiện được nữa không đây?"
Tuân Hạc mỉm cười nói: "Có lẽ trong tương lai có thể có cơ hội."
Anh lại cẩn thận quan sát Quý Dư Tích, cảm thấy tâm trạng cậu dường như không tốt lắm. Chẳng lẽ là chịu ảnh hưởng từ mấy lời vừa rồi của mình?
Trong lòng Tuân Hạc không chắc chắn, chỉ có thể tập trung chăm sóc cậu trước, tránh cho cậu uống nhiều lại bị mệt. Có điều anh không ngờ tới, tửu lượng của Quý Dư Tích lại thấp đến mức đáng kinh ngạc, chỉ uống một ly đã gục.
Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc tan tiệc, Quý Dư Tích bắt đầu làm loạn. Cậu nhất quyết đòi theo Tiểu Trần về nhà họ Quý, Tiểu Trần sợ cậu đi xe xóc nảy sẽ khó chịu nên khuyên cậu ở lại khách sạn một đêm, ngày mai hãy về, nhưng cậu sống chết không đồng ý.
Nếu đến mứcmà Tuân Hạc này còn không nhìn ra cậu đang hờn dỗi thì đúng là bị mù.
Thế là Tuân Hạc liền để Tiểu Trần về trước. Trong những dịp như tối hôm nay, Tiểu Trần với tư cách là trợ lý của Quý Dư Tích dĩ nhiên cũng đã uống rượu. Tuân Hạc bắt Quý Dư Tích ngửi mùi rượu trên người Tiểu Trần, lúc này Quý Dư Tích mới chịu từ bỏ ý định.
Sau đó, Tuân Hạc đưa cậu trở về phòng.
Vừa về đến phòng, Quý Dư Tích lại càng quậy hơn.
Tuân Hạc ra sức dỗ dành mới đưa được người vào phòng tắm, vừa hỏi cậu có cần giúp đỡ không thì bị Quý Dư Tích thẳng tay đóng sập cửa lại. Tuân Hạc bị hắt hủi, đành phải canh chừng ở cửa để phòng hờ bất trắc. May mà Quý Dư Tích tắm rửa xong ra rất nhanh, cậu đã say khướt nên quần áo mặc vào cứ xộc xệch. Tuân Hạc chỉ cậu sửa hai lần không được, đành phải tự mình ra tay chỉnh lại giúp cậu. Đầu ngón tay vô tình chạm phải nhiệt độ cơ thể trên làn da đối phương làm Tuân Hạc vô thức nín thở, mãi cho đến khi giúp Tích Bảo mặc chỉnh tề quần áo xong xuôi, anh mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Quý Dư Tích đứng chôn chân tại chỗ nhìn chằm chằm anh, Tuân Hạc cũng không dám động đậy.
Quý Dư Tích đột nhiên nói: "Anh đừng thích người khác có được không."
Tuân Hạc ngẩn người, trong lòng bỗng chốc dâng lên một cảm giác chua xót khó tả. Tích Bảo cả tối nay cứ trăn trở mãi về chuyện này sao? Anh dang rộng vòng tay ôm chặt Quý Dư Tích vào lòng, dịu dàng hứa hẹn: "Anh sẽ không thích người khác, anh chỉ thích một mình Tích Bảo thôi."
Quý Dư Tích không biết là có nghe hiểu hay không, cậu có vẻ rất mãn nguyện, dụi dụi đầu vào vai Tuân Hạc, rồi nghiêng đầu tựa lên cổ anh ngủ thiếp đi mất.
Tuân Hạc dở khóc dở cười bế cậu đặt lên giường, sau đó tự mình đi tắm. Anh ở trong phòng tắm hơi lâu, đến lúc ra ngoài thì Tích Bảo đã lăn trên giường mấy vòng, tư thế ngủ ngay ngắn lúc đầu giờ đã thành tư thế nằm dang tay dang chân, chăn cũng bị đá sang một bên.
Tuân Hạc tiến lại gần, đắp lại chăn cẩn thận cho cậu rồi nằm xuống bên cạnh. Quý Dư Tích cứ như là có mắt sau lưng, anh vừa nằm xuống thì cậu liền lật người một cái, đè nửa thân mình lên người anh. Tuân Hạc vỗ nhè nhẹ lên lưng cậu, đắp lại chăn cho cả hai một lần nữa.
Anh cầm điện thoại lên, nhìn thấy Quý Dư Thận đã gửi cho mình mấy tin nhắn WeChat.
Tuân Hạc đọc kỹ một lượt rồi nghiêm túc trả lời lại.
Kết quả là tin nhắn của anh vừa mới gửi đi, điện thoại của Quý Dư Thận đã lập tức gọi tới.
Tuân Hạc thực sự sợ tiếng chuông điện thoại sẽ làm Tích Bảo thức giấc, may mà không sao. Nhưng anh cũng không dám bắt máy, nếu để Quý Dư Thận biết anh đang ngủ cạnh Tích Bảo, e là anh cả sẽ lập tức sát khí đùng đùng lao tới đây giết anh mất.
Nhưng cuộc điện thoại của Quý Dư Thận là về chuyện của Phương Dung, đây là việc quan trọng nhất lúc này, anh không thể không nghe.
Thế là cậy vào việc Tích Bảo đang ngủ say như chết, Tuân Hạc bấm tiếp nhận cuộc gọi. Quý Dư Thận vừa lên tiếng đã cằn nhằn: "Làm cái gì thế, bắt máy chậm rì rì vậy."
Tuân Hạc nhỏ giọng xin lỗi. Quý Dư Thận cũng không để tâmi mà đi thẳng vào chính sự: "Vụ lừa đảo xuyên quốc gia của Phương Dung và Thôi Tường có lẽ là thật rồi. Thôi Tường căn bản không hề sở hữu năng lực nghiên cứu phát triển công nghệ như ông ta ba hoa, chứ đừng nói đến chuyện sản xuất hàng loạt, ông ta và Phương Dung đang bắt tay nhau để lừa tiền đầu tư."
Những chuyện này không phải một mình Quý Dư Thận tra ra được. Vì việc này liên quan đến bản thân Tuân Hạc nên hai người họ đã trao đổi thông tin với nhau, dứt khoát bắt tay liên thủ. Kết quả là khi thông tin hai bên vừa khớp, họ liền phát hiện lá gan của hai kẻ kia lớn đến mức nào, dám làm ra một vụ lừa đảo kinh thiên động địa như vậy.
Sự hợp tác của họ nào chỉ là không thuận lợi, mà căn bản là không có một chút tiến triển thực tế nào. Vậy mà Phương Dung khi trả lời phỏng vấn báo chí vẫn mặt dày tuyên bố mọi chuyện đang vô cùng suôn sẻ. Thật không biết đến lúc sự thật phơi bày ra ánh sáng thì bà ta sẽ cảm thấy thế nào nữa.
Quý Dư Thận sau khi biết chuyện thực sự đã vô cùng chấn động.
Sao họ lại dám làm thế chứ?
Còn về việc Phương Dung muốn nhắm vào Tuân Hạc, cũng là vì Tuân Hạc đang đầu tư rất nhiều vào lĩnh vực này. Công ty Thiết kế đồ họa Chiêu Nhiên không đơn thuần chỉ là một công ty chuyên nhận nghiệp vụ làm quảng cáo hình ảnh thông thường. Anh có quy hoạch rõ ràng cho Chiêu Nhiên, và việc lấn sân sang mảng công nghệ chỉ là một bước đi trong kế hoạch của anh.
Nhưng thật quá trùng hợp, điểm này lại đụng phải công ty phía Phương Dung.
Chẳng lẽ Phương Dung vì lo ngại đội ngũ non trẻ vừa thành lập của Tuân Hạc sẽ làm ảnh hưởng đến họ, nên mới muốn ra tay nhắm vào danh tiếng của Tuân Hạc?
Tuân Hạc cũng có phần khó hiểu: "Tôi mới chỉ vừa bắt đầu triển khai nghiệp vụ ở mảng này, giai đoạn đầu còn đang phải đổ tiền đầu tư. Có thành công được hay không bản thân tôi còn chẳng có lòng tin, sao bà ta lại nghĩ chắc chắn tôi sẽ làm được?"
Quý Dư Thận: "Có khả năng là công nghệ của Thôi Tường còn nát hơn chúng ta tưởng tượng nhiều. Thuộc kiểu chỉ cần bên cậu vừa bắt tay vào nghiên cứu là có thể lập tức chọc thủng bọn họ ngay lập tức."
Thôi Tường dẫn đội ngũ trở về, tuyên bố khắp nô là mình sở hữu công nghệ tiên tiến muốn hợp tác với các công ty trong nước, kết quả dắt mũi mọi người đi một vòng lớn rồi cuối cùng lại chọn trúng Phương Dung. Chuyện này khiến rất nhiều người bất mãn, bởi vì công ty của Phương Dung suy cho cùng cũng chỉ là một phần trong doanh nghiệp của Tô gia, phân tích từ bất kỳ khía cạnh nào thì đều có những lựa chọn tốt hơn bà ta. Lời giải thích duy nhất là, Thôi Tường và Phương Dung đã có thỏa thuận ngầm từ sớm, những người khác chẳng qua chỉ là quân cờ cho họ làm màu mà thôi.
Bây giờ nghĩ lại, việc dắt mũi mọi người thực chất là để tạo nhiệt và tạo đà cho trò lừa đảo của họ, khiến cho cả giới kinh doanh đều biết đến dự án này thông qua các cuộc họp đa phương.
Về sau, Phương Dung lại thuyết phục vài công ty khác, bảo rằng thực lực của bà ta không đủ để gánh vác một dự án lớn như thế, tuy rằng việc hợp tác nghiên cứu phát triển không thành công nhưng mọi người vẫn có thể góp vốn đầu tư vào, có tiền thì cùng nhau kiếm.
Dù sao theo như Quý Dư Thận được biết, hiện tại đã có bốn công ty đổ tiền đầu tư cho họ rồi.
Tuân Hạc: "Chuyện này thực ra rất dễ giải quyết, đợi thời cơ thích hợp phơi bày toàn bộ sự thật ra ngoài, Phương Dung và Thôi Tường chỉ có nước vòa tù bóc lịch thôi."
Tính sơ sơ các tội danh của bà ta, lừa đảo xuyên quốc gia, huy động vốn trái phép chắc chắn là có đủ, bà ta không ngồi tù thì ai ngồi nữa?
Quý Dư Thận thì tỏ ra thận trọng hơn, nói: "Cứ cẩn thận hơn một chút, đừng để bọn họ có cơ hội tẩu thoát."
Tuân Hạc: "Tôi biết rồi, các chi tiết cụ thể ngày mai chúng ta gặp mặt rồi thảo luận tiếp." Trong lòng anh thầm tính toán, đã đến lúc phải liên lạc với cảnh sát Chu rồi, chỉ là lần này là tội phạm kinh tế, không biết có thuộc thẩm quyền của cảnh sát Chu hay không.
Hai người bọn họ thảo luận xong một vài điều, đang định cúp điện thoại thì Quý Dư Tích đột nhiên cựa quậy.
Cậu không hề mở mắt, chỉ đưa tay s* s**ng trên người Tuân Hạc rồi lầm bầm: "Em khát nước."
Cả Tuân Hạc lẫn Quý Dư Thận đều đồng thời sững sờ. Quý Dư Thận im lặng mất vài giây, sau đó đột ngột nổi trận lôi đình: "Hay cho tên Tuân Hạc nhà cậu, cậu dám làm chuyện có lỗi với Tích Bảo!"
Tuân Hạc sợ tới mức xanh mặt, lập tức ngồi bật dậy trên giường: "Không phải, không phải đâu anh! Đây là giọng của Tích Bảo mà."
Quý Dư Thận ngẫm lại thì thấy đúng là rất giống giọng của Tích Bảo, nhưng tại sao Tích Bảo lại ở cùng một chỗ với Tuân Hạc?
Anh tiếp tục gầm lên giận dữ: "Tuân Hạc, cậu đã làm gì Tích Bảo rồi? Tôi sẽ lập tức qua đó đánh gãy cái chân chó của cậu"
Tuân Hạc suýt chút nữa là quỳ xuống luôn: "Anh cả ơi, thực sự không phải như anh đang nghĩ đâu mà!"