Kể từ sau khi Quý Dư Thận đến thăm, Quý Dư Tích cứ suy nghĩ mãi về chuyện của Phương Dung.
Cậu lật đi lật lại, tìm kiếm cái tên Phương Dung trong dữ liệuhệ thống nhưng đều chẳng thu hoạch được gì. Sau đó, Quý Dư Tích bỗng nảy ra một ý: Con trai của Phương Dung là Tô Vân sau khi cưới Thương Hạo thì chẳng phải Phương Dung sẽ trở thành mẹ chồng của Thương Hạo sao?
Thương Hạo là nữ chính của câu chuyện, trong cốt truyện thế nào cũng phải có người nhà của cô ta chứ?
Thế là Quý Dư Tích lục lọi lại, cuối cùng cũng tìm thấy một vài tình tiết liên quan đến mẹ chồng của Thương Hạo, tức là Phương Dung.
Dĩ nhiên, trong câu chuyện này không hề nhắc đến tên thật của Phương Dung, những chỗ bà ta xuất hiện đều được thay thế bằng danh xưng "Tô phu nhân". Truyện cũng không đề cập đến việc bà ta và Tô Trí Phong đã ly hôn, nhưng có viết rằng vì một vài nguyên nhân nào đó, hai người họ luôn trong trạng thái ly thân, Thương Hạo sống chung với mẹ chồng.
Với tư cách là mẹ chồng, Phương Dung xuất hiện khá nhiều lần trong cốt truyện. Nhìn vào những thủ đoạn của bà ta, có thể thấy đây không phải là một bà mẹ chồng hiền lành, nhân hậu gì. Bà ta rất giỏi việc lợi dụng thân phận và địa vị để áp chế Thương Hạo. Ban đầu trong cuộc chiến mẹ chồng nàng dâu, Thương Hạo luôn là người chịu lép vế.
Nhưng Thương Hạo dù sao cũng nắm trong tay kịch bản trọng sinh, tự mang trong mình hào quang nữ chính. Về sau, cô ta lôi kéo Tô Vân, lật đổ mẹ chồng và nắm quyền kiểm soát gia đình. Đến cuối cùng, cô ta còn bỏ qua hiềm khích cũ, bắt tay giảng hòa với mẹ chồng, tạo nên một cái kết đại đoàn viên viên mãn cho câu chuyện của nữ chính.
Nghĩ đến đây, Quý Dư Tích bỗng thấy hơi hối hận vì trước đó đã đào hố bẫy Thương Hạo.
Nếu biết Thương Hạo đối phó với Phương Dung dễ như trở bàn tay như vậy, cậu đã giúp Thương Hạo một tay rồi. Cứ để Thương Hạo và Tô Vân kết hôn sớm một chút, như vậy Phương Dung sẽ chẳng còn tâm trí mà đổ dồn sự chú ý lên người ba cậu nữa.
Quý Dư Tích cân nhắc mãi, cuối cùng quyết định thông qua Tuân Hạc để dò la chút động thái của Tô Vân. Thương Hạo ước chừng đã bắt đầu nuôi ngựa nhỏ rồi, dựa theo tần suất một tuần Tô Vân lui tới trường đua ngựa ba ngày, việc anh ta và Thương Hạo quen biết nhau chỉ là chuyện sớm muộn. Chẳng biết mấy cái hố cậu đào, Thương Hạo đã giẫm chân vào hết chưa nữa.
Trước khi vào cảnh quay, Quý Dư Tích gửi cho Tuân Hạc một tin nhắn hỏi thăm về Tô Vân.
Đến lúc cậu quay xong một cảnh và xuống nghỉ ngơi, Tuân Hạc đã trả lời lại bằng mấy đoạn tin nhắn thoại dài dằng dặc.
Quý Dư Tích áp điện thoại vào tai, chăm chú lắng nghe.
Tuân Hạc nói, Tô Vân và Thương Hạo đã gặp nhau rồi. Nhưng Tô Vân lại cảm thấy Thương Hạo là một phụ nữ đầy mưu mô, lúc nào cũng tìm cơ hội để tiếp cận anh ta, nên anh ta thẳng thừng ngó lơ, chẳng thèm đoái hoài đến cô ta.
Quý Dư Tích: "..."
Thế mà lại để cậu đào hố thành công thật. Xem ra Thương Hạo đã lọt hố một cách hoàn hảo, hiện tại Tô Vân đối với cô ta chỉ có ác cảm chứ chẳng có chút hảo cảm nào. Chuyện này coi như lại xa rời mục tiêu dùng Thương Hạo để kiềm chế Phương Dung của cậu rồi.
Quý Dư Tích thở ngắn than dài nhắn cho Tuân Hạc: [Có cách nào làm cho hai người họ ngọt ngào lên một chút không anh?]
Sau khi gửi tin nhắn đi, cậu đợi mãi một lúc lâu vẫn không thấy Tuân Hạc trả lời, đoán chừng anh cũng đang bận tối mắt tối mũi. Quý Dư Tích liền giao điện thoại cho Tiểu Trần rồi lại tiếp tục đóng phim.
Vừa quay xong cảnh này, cậu lập tức xin lại điện thoại từ Tiểu Trần.
Tiểu Trần một tay đưa nước, một tay đưa điện thoại cho cậu. Quý Dư Tích vội vội vàng vàng uống hai ngụm nhỏ rồi nhìn vào màn hình. Tuân Hạc vẫn chưa trả lời, Quý Dư Tích bĩu môi, có chút thất vọng.
Nam diễn viên đóng cặp với cậu tên là Ngô Tu, lớn tuổi hơn cậu một chút, trong phim vào vai cấp dưới của cậu. Qua vài ngày tiếp xúc, hai người chung sống khá hòa hợp. Thấy vẻ mặt thất vọng của cậu, Ngô Tu đặc biệt đi tới trêu chọc: "Bạn gái nhỏ không thèm ngó ngàng gì đến cậu nữa à?"
"Không phải đâu, anh lại thế nữa rồi." Quý Dư Tích bất lực. Ngô Tu cứ khăng khăng rằng cậu có một cô bạn gái không thể công khai, lúc nào cũng đem chuyện này ra đùa giỡn.
Quý Dư Tích thì không giận, chỉ là cậu cảm thấy bị người ta hiểu lầm như vậy thì không tốt lắm. Ngộ nhỡ ngày nào đó có phóng viên tới, Ngô Tu lại bô bô cái miệng đem suy đoán này nói ra ngoài thì khó tránh khỏi một trận sóng gió.
"Anh hiểu mà, không phải bạn gái nhỏ, chỉ là bạn tốt thôi đúng không?" Ngô Tu nháy mắt với cậu.
Câu này cũng là trêu đùa. Quý Dư Tích nhếch môi, chẳng buồn đáp lời anh ta.
Ngô Tu dùng vai huých cậu một cái rồi nói tiếp: "Đừng lo, trong đoàn phim kiểu này nhiều lắm, anh thì chẳng kiêng dè gì đâu." Anh ta thẳng tay rút điện thoại ra, bấm vào một khung chat, nhấn giữ phím gửi tin nhắn thoại: "Bé cưng ơi, dậy chưa đấy? Anh đã đóng cảnh đánh nhau cả nửa ngày trời rồi, mệt bở cả hơi tai đây. Xin một cái ôm an ủi nào, moa moaz~"
Quý Dư Tích nhăn mặt nhăn mũi rùng mình một cái, "Gớm quá đi mất."
Ngô Tu ha ha cười lớn.
Nhưng nhờ có Ngô Tu quấy rầy, Quý Dư Tích tạm thời cũng quẳng chuyện của Phương Dung ra sau đầu. Hai người cùng thảo luận một lát về cách diễn cho cảnh tiếp theo, sau đó lại tiếp tục công việc.
Mãi cho đến tối mịt lúc về phòng, Quý Dư Tích vừa trở về khách sạn thì Tuân Hạc giống như đã căn chuẩn giờ giấc, gọi video đến cho cậu.
Quý Dư Tích rũ rượi ngồi phịch xuống sofa, bấm tiếp nhận cuộc gọi.
Tuân Hạc nhìn thấy trạng thái của cậu không ổn lắm, vội vàng hỏi: "Cảnh quay hôm nay mệt lắm hả?"
Quý Dư Tích "ừm" một tiếng, "Đóng cảnh đánh nhau cả một ngày trời."
Tuân Hạc xót xa không thôi, "Bộ phim này nhiều cảnh hành động lắm à?"
"Không nhiều đâu ạ." Quý Dư Tích đổi tư thế ngồi, hỏi anh: "Anh tan làm chưa?"
Tuân Hạc xoay camera cho cậu xem khung cảnh xung quanh, anh vẫn còn đang ở trong văn phòng. "Dạo này anh khá bận, em cứ yên tâm đóng phim đi, những việc khác cứ mặc kệ đã. Đợi bận nốt mấy ngày này, anh sẽ dẫn em đi cưỡi ngựa."
Quý Dư Tích ngẫm nghĩ một lát rồi đồng ý, đến lúc đó chắc là có thể gặp mặt Tô Vân rồi.
Nghe mẹ cậu bảo hai ngày nay Phương Dung cũng không có động thái mới nào, cậu quả thực không nên để bọn họ làm ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của mình.
Thế là Quý Dư Tích gạt phăng những chuyện đó đi, thoải mái tán dóc với Tuân Hạc.
Chẳng được bao lâu, cậu nghe thấy bên phía Tuân Hạc có tiếng gõ cửa, Tuân Hạc nói một câu "đợi anh chút", rồi đứng dậy ra mở cửa. Quý Dư Tích tuy không nhìn thấy người tới là ai nhưng nghe giọng thì giống như là Triệu Kiều, cô ấy đến gọi Tuân Hạc đi họp.
Sau khi tiễn cô ấy đi, Tuân Hạc mới quay lại nói với Quý Dư Tích: "Anh phải đi họp một lát đã, em đi tắm rồi ngủ sớm đi nhé."
Quý Dư Tích hỏi: "Là Triệu Kiều ạ?"
Tuân Hạc gật đầu, lại mỉm cười nói: "Bây giờ anh bảo sao cô ấy đều nghe nấy rồi."
Trong số mấy người con của nhà họ Triệu, Triệu Kiều là người dẫn đầu, cũng là người ngay từ đầu đã bày tỏ thiện ý với Tuân Hạc. Về sau những người khác trong Triệu gia phản đối quá gay gắt, cô mới gạt Tuân Hạc ra để tiếp quản công việc của anh. Đến khi phát hiện bản thân không kham nổi, cũng chính cô phải hạ mình chủ động mời Tuân Hạc quay trở lại. Những người khác của nhà họ Triệu vì tâm lý không ngăn cản được thì đành đứng ngoài chờ xem trò vui nên cũng không phản đối. Kết quả là Tuân Hạc vừa về một cái đã giải quyết êm xuôi rắc rối lớn, bắt đầu tiến hành đàm phán hợp tác bình thường với các nhà thầu phụ.
Triệu Kiều bấy giờ khâm phục Tuân Hạc sát đất, thuộc kiểu Tuân Hạc bảo làm thế nào là Triệu Kiều vô điều kiện làm theo thế ấy. Có cô áp chế, những người khác của nhà họ Triệu chẳng gây được chút sóng gió gì. Tóm lại, Tuân Hạc đã có thể yên tâm tập trung phát triển sự nghiệp rồi.
Quý Dư Tích nghe ra ẩn ý của Tuân Hạc, lên tiếng khen ngợi: "Anh làm tốt lắm."
Tuân Hạc nghe vậy thì cười đến híp cả mắt.
Từ ngày hôm đó trở đi, mọi người đều trải qua một khoảng thời gian tương đối êm đềm. Trong thời gian này, thành phố D đã đón hai trận tuyết rơi, đoàn phim không hề ngừng nghỉ mà mượn cảnh tuyết để quay các cảnh có tuyết rơi. Cường độ làm việc xoay vòng liên tục này tuy khiến Quý Dư Tích cảm thấy rất mệt mỏi nhưng lại vô cùng an tâm.
Đến khi đoàn phim khó khăn lắm mới cho nghỉ phép, Quý Dư Tích vừa về tới nhà, mẹ Quý đã ôm chầm lấy cậu mà khóc thút thít.
Quý Dư Tích ngơ ngác không hiểu ra sao, vội vàng hỏi: "Có phải ba con rốt cuộc cũng ngoại tình rồi không mẹ?"
Tiếng khóc nghẹn ngào của mẹ Quý đột ngột im bặt, bà buông Quý Dư Tích ra, lặng lẽ cằn nhằn: "Con không thể mong điều gì tốt đẹp chút được à."
Quý Dư Tích cười nói: "Mẹ khóc thành ra thế này thì làm sao con nghĩ đến chuyện tốt đẹp được chứ?"
Mẹ Quý: "Mẹ nhìn con mệt đến gầy sọp đi nên đau lòng đây này. Vốn dĩ đã chẳng có mấy lạng thịt, bây giờ lại gầy đi một vòng, ôm vào thấy toàn xương là xương, xót hết cả ruột."
Bà vừa nói vừa thở dài một tiếng.
Quý Dư Tích cũng biết tự mình có gầy đi đôi chút, với cường độ làm việc như vậy, muốn không gầy cũng khó. Có điều cậu luôn chú ý bổ sung thêm dinh dưỡng, dù sao cũng không thể để xảy ra tình trạng lúc mới khai máy và sau khi khai máy có sự chênh lệch quá rõ ràng. Phản ứng lớn như vậy của mẹ Quý đơn giản là xuất phát từu sự lo lắng của người mẹ, điều này cậu có thể hiểu được.
Sau khi dỗ dành mẹ Quý, Quý Dư Tích mới hỏi thăm đến biểu hiện dạo này của ba mình.
Mẹ Quý kể: "Cái hội nghị đa phương mà Thôi Tường bày ra lần trước hoàn toàn là trò lừa bịp. Ông ta vốn đã chọn sẵn công ty của Phương Dung rồi, thế mà vẫn kéo theo mấy vị giám đốc khác đến họp hành. Ba con cử anh cả con đi tham gia còn không được, cứ nhất quyết đòi ba con phải tự mình tới. Sau đó ba con cũng chẳng buồn đi nữa, bảo là nghi ngờ Thôi Tường đang dắt mũi mọi người. Quay cuồng suốt cả tháng trời, cuối cùng nghe nói chốt rồi, chính là công ty của Phương Dung, làm mấy vị giám đốc kia tức nổ đom đóm mắt."
"Thế thì ba con cũng nhạy bén đấy chứ." Quý Dư Tích lên tiếng khen ngợi một câu.
Mẹ Quý chợt nhớ tới lần trước sau khi Tích Bảo đón ba Quý về, ông đã kể với bà rằng ngay đến cả Tích Bảo còn biết gặp tình huống này thì phải đàm phán điều kiện với từng nhà một, vậy mà Thôi Tường lúc nào cũng bày ra một nồi lẩu thập cẩm, gom hết mọi người lại thảo luận. Ông nghi ngờ Thôi Tường chỉ đang cố tình tạo nhiệt, thực chất đã chọn xong đối tác từ sớm rồi, về sau quả nhiên đúng là như vậy. Thế nên, Tích Bảo trong chuyện này rõ ràng là có công lớn.
Mẹ Quý nói tiếp: "Dù sao thì từ sau khi ba con không tham gia mấy cái cuộc họp kiểu đó nữa, Phương Dung cũng chẳng có cơ hội nào để tiếp cận ông ấy, hiện tại chưa thấy có tình huống gì bất thường."
Tuy nhiên, không ai trong số họ tin rằng Phương Dung sẽ dừng tay.
Bà ta chẳng phải vẫn gài bẫy Trang Giác một vố đó sao? Dạo này Trang Giác cứ gọi điện thoại tới là lại trong trạng thái tức điên người.
Quý Dư Tích cũng nhớ tới Trang Giác, liền hỏi mẹ: "Dì Trang Giác sau khi về đã làm xong thủ tục ly hôn chưa ạ?"
Mẹ Quý lắc đầu, "Người đàn ông kia không chịu ly hôn, trừ khi Trang Giác đâm đơn kiện ra tòa."
Quý Dư Tích có chút không hiểu, "Chẳng phải ông ta có tiểu tam, tiểu tam lại còn mang thai rồi sao?"
Mẹ Quý: "Không biết Phương Dung đã cho ông ta lợi lộc gì, bây giờ ông ta sống chết không chịu ly hôn, còn bảo con ngoài giá thú cũng có quyền thừa kế như nhau. Tóm lại hiện tại ông ta đang cố tình gây khó dễ cho Trang Giác, tìm cách kéo dài thời gian."
Quý Dư Tích: "Hay là dì Trang Giác kiện ông ta tội vi phạm chế độ một vợ một chồng luôn đi."
Mẹ Quý thở dài: "Cũng đã nghĩ tới rồi, bà ấy đã thuê mấy luật sư đến thương lượng với ông ta rồi, nhưng ông ta từ đầu đến cuối chỉ đúng một câu: muốn ly hôn thì cứ đi mà kiện. Cũng chẳng biết Phương Dung rốt cuộc đã nói gì với ông ta nữa."
__________
Cùng thời điểm đó, Trang Giác cũng đang hỏi Tô Trí Phong.
Kể từ khi Trang Giác trở về nhà, bà và Tô Trí Phong ngày càng liên lạc nhiều hơn. Vào ngày thứ hai sau buổi họp lớp, họ đã ở bên nhau suốt cả một ngày trời, trò chuyện đủ thứ chuyện, nếu không phải vì có một chút sự cố nhỏ vào bữa tối hôm đó, có lẽ họ đã không về sớm đến thế.
Bởi vì khi đó bà ấy vẫn đang ở nhờ nhà họ Quý, việc liên lạc giữa hai người không được thuận tiện cho lắm. Vừa vặn người chồng hiện tại giục bà ấy trở về, bản thân bà cũng muốn nhanh chóng giải quyết dứt điểm chuyện ly hôn nên mới vội vã rời khỏi thành phố D.
Kết quả là, gã chồng hiện tại của bà ấy căn bản không phải gọi bà ấy về để làm thủ tục ly hôn.
Ban đầu Trang Giác không nghĩ ngợi nhiều, cứ ngỡ là ông ta đổi ý. Bà ấy liền dọn ra khỏi nhà, ngày nào cũng thúc giục ông ta cùng đi làm thủ tục. Mãi về sau, bà ấy vô tình nghe thấy người đàn ông đó nói rằng ông ta đã biết hết chuyện Trang Giác làm ở thành phố D, bảo bà đừng hòng ly hôn.
Lúc này Trang Giác mới vỡ lẽ, hóa ra ở thành phố D có ngườ đã báo tin.
Thế nhưng chuyện bà liên lạc với Tô Trí Phong, ngay đến cả Lễ Thanh bà còn giấu cơ mà, rốt cuộc thì ai có thể biết được chứ?
Trang Giác không còn cách nào khác, đành đem chuyện này ra nói với Tô Trí Phong khi hai người gọi điện cho nhau. Tô Trí Phong lập tức khẳng định chắc nịch rằng tuyệt đối là do Phương Dung làm. Trang Giác không ngờ nổi Phương Dung rõ ràng đã ly hôn với Tô Trí Phong rồi mà vẫn còn quản ông chặt đến thế. Tiếp đó, Tô Trí Phong đã tìm Phương Dung để đối chất, đáng tiếc là Phương Dung sống chết không chịu thừa nhận, một mực khẳng định mình chưa từng liên lạc với chồng của Trang Giác.
Trang Giác đành phải để luật sư bắt tay vào chuẩn bị thủ tục khởi kiện. May mắn là hai cô con gái của bà đều rất ủng hộ và luôn quan tâm đến bà, nhưng Trang Giác lại không dám đem chuyện giữa mình và Tô Trí Phong kể cho hai con nghe. Ngộ nhỡ các con hiểu lầm bà ấy cũng giống như ba của chúng, ngoại tình trong hôn nhân thì sẽ không hay ho gì.
Tiếc thay, trong chuyện này Trang Giác cũng không thể toại nguyện.
Sau khi bà ấy chính thức đệ đơn kiện ly hôn, người đàn ông kia đã đem chuyện giữa bà và Tô Trí Phong kể hết cho hai cô con gái nghe.
Hai cô con gái từ chỗ ủng hộ mẹ ly hôn đã quay sang phản đối kịch liệt. Logic của chúng đại khái là thế này: Người lớn các người đã có thể tùy hứng như vậy, thì phận làm con cái như chúng tôi tại sao lại không thể tùy hứng một lần?
Trang Giác không thể nào oán hận con ruột của mình, bà ấy đem toàn bộ sự phẫn uất đổ lên đầu người cha của bọn trẻ, và cả Phương Dung nữa.
Chuyện này nếu không có Phương Dung ở giữa chọc gậy bánh xe thì đã không ra nông nỗi như ngày hôm nay. Sự oán hận này cũng khơi dậy ý chí chiến đấu trong bà, Phương Dung càng không muốn bà và Tô Trí Phong ở bên nhau, bà lại càng phải ở bên Tô Trí Phong cho bằng được.
Trang Giác rất hiểu Tô Trí Phong, ông là người rất dễ lay chuyển. Phương Dung năm xưa còn có thể dễ dàng nắm thóp được ông, thì Trang Giác với lợi thế mối tình đầu đương nhiên lại càng dễ dàng hơn. Bà ấy chỉ cần khéo léo một chút, chẳng được mấy ngày, Tô Trí Phong đã chết mê chết mệt bà, thậm chí còn muốn lặn lội đến tìm bà. Trang Giác khuyên can ông, bảo ông kiên nhẫn đợi bà xử lý xong chuyện ly hôn, Tô Trí Phong đương nhiên đều răm rắp nghe theo.
Hiện tại Tô Trí Phong đối với Trang Giác là bảo sao nghe nấy, thậm chí ngay cả khi ăn cơm cùng Phương Dung và Tô Vân vào ngày họp mặt gia đình, ông cũng không quên báo cáo với Trang Giác.
Phương Dung dĩ nhiên là vô cùng tức giận.
Hiện tại bà ta không thể rảnh tay để trực tiếp đối phó với Trang Giác, chỉ có thể ngấm ngầm gây rắc rối, chọc tức đối phương. Bà ta lại đem những chi tiết trong quá trình qua lại giữa Trang Giác và Tô Trí Phong kể cho gã chồng chưa ly hôn của Trang Giác nghe. Người đàn ông đó nổi trận lôi đình, lập tức tìm Trang Giác để gây chuyện. Trang Giác chịu uất ức liền tìm Tô Trí Phong để trút bầu tâm sự, Tô Trí Phong lại ngang nhiên dỗ dành bà ngay trước mặt Phương Dung, khiến Phương Dung một lần nữa tức đến nghẹn họng.
Bốn người họ cứ thế tạo thành một cái vòng luẩn quẩn.
Tô Vân nhìn thấy bố mẹ cãi vã đến mức này, cuối cùng cơm cũng chẳng buồn ăn, tự mình chạy đến trường đua ngựa để cưỡi ngựa.
Khi anh ta còn nhỏ, bố mẹ anh ta rõ ràng rất ân ái, lúc hai người ly hôn cũng là ly hôn trong hòa bình, sao bây giờ ly hôn xong xuôi rồi lại bắt đầu cãi vã om sòm thế này. Ngày họp mặt gia đình mỗi tuần một lần của nhà họ xem chừng là không thể duy trì nổi nữa rồi, anh ta cũng chẳng thích nhìn cảnh ba mẹ suốt ngày cãi nhau. Thay vì phí thời gian ở đó, anh ta thà đến trường đua ngựa chạy thêm vài vòng còn hơn.
Sau khi Tô Vân đến trường đua ngựa, anh ta lại một lần nữa chạm mặt Thương Hạo – người đã đặc biệt đến đây để "tình cờ gặp gỡ".
Thương Hạo lúc này đang cưỡi trên con ngựa nhỏ của mình, cả người cô ta rạp hẳn xuống lưng ngựa, không dám ngồi thẳng dậy.
Tô Vân đứng nhìn một lúc rồi cười khẩy một tiếng, quay người chuẩn bị đi dắt con ngựa của mình.
Nếu nói về người có kỹ thuật cưỡi ngựa tốt nhất, Tô Vân chỉ công nhận đúng một người, đó chính là Tuân Hạc.
Tuân Hạc vốn là tay ngang, lúc nhỏ còn chưa từng chạm vào ngựa. Nhưng anh lại cực kỳ có thiên phú, dường như chẳng cần học bao nhiêu đã biết cưỡi rồi. Sau này Tô Vân nghe nói, anh học cưỡi ngựa là vì phát hiện có rất nhiều diễn viên đang học nên mới tham gia cho vui. Kết quả, anh lại cưỡi tốt hơn cả những người chuyên tâm đến học, thế là anh bắt đầu hướng dẫn người khác cách cưỡi. Đương nhiên, chuyện Tuân Hạc đích thân dẫn người khác lên ngựa dạy học như ngày hôm đó, Tô Vân cũng mới chỉ thấy đúng một lần duy nhất.
Tô Vân và Tuân Hạc quen biết nhau ở trường đua ngựa, mối quan hệ không hẳn là quá thân thiết nhưng cũng được coi là bạn bè.
Dạo gần đây, vì gặp phải một người ngốc nghếch như Thương Hạo, dạy thế nào cũng không học nổi cách cưỡi ngựa, nên anh ta đã cằn nhằn với Tuân Hạc vài lần.
Hôm nay nhìn thấy bộ dạng đó của Thương Hạo, anh ta lại không nhịn được muốn nhắn tin than thở với Tuân Hạc.
Thế nhưng, Tô Vân vừa quay người đi thì Thương Hạo đã gọi anh ta lại. Sau đó cô ta tuột từ trên lưng ngựa xuống, chạy nhỏ bước đến bên cạnh Tô Vân, nói: "Tô Vân, sao hôm nay anh lại đến cưỡi ngựa thế?"
Tô Vân không thèm nhìn cô ta, "Hôm nay tôi không được đến à?"
Thương Hạo vội vàng thanh minh: "Không phải ý đó, thường ngày anh đâu có đến vào thứ Sáu. Tôi cứ nghĩ hôm nay anh sẽ không tới nên mới định tập luyện kỹ năng cho thật tốt, nếu không thì lúc nào cũng làm trò hề trước mặt anh."
Tô Vân không thể hiểu nổi suy nghĩ của cô ta, "Tôi chẳng quan tâm cô có làm trò hề hay không."
Thương Hạo vội nói: "Tôi biết, tôi chỉ là..." Cô ta mới nói được một câu, trên hàng lông mi đã đong đầy những giọt nước mắt, tưởng chừng như giây tiếp theo sẽ rơi xuống.
Tô Vân có chút bất lực, "Cô không hợp với việc cưỡi ngựa đâu, đừng luyện nữa."
Những giọt nước mắt vốn dĩ còn đang kìm lại của Thương Hạo lập tức lã chã rơi xuống. Cô ta liền cúi gầm mặt, để nước mắt rơi thẳng xuống đất.
Tô Vân bị hành động này của cô ta làm cho hoang mang, "Cô cúi đầu làm gì thế? Cố tình giả vờ kiên cường để sợ tôi nhìn thấy à?" Lại bắt đầu giở chút tâm cơ rồi đấy.
Thương Hạo nghẹn ngào nói: "Anh nghĩ nhiều rồi, làm thế này nước mắt mới không làm lem lớp trang điểm."
Tô Vân ngẩn người, "Mỹ phẩm bây giờ chẳng phải đều chống nước chống mồ hôi hết rồi sao?"
Thương Hạo nhỏ giọng lẩm bẩm, "Anh biết cũng nhiều gớm nhỉ."
Nhờ chuyện này, Tô Vân đột nhiên cảm thấy cô gái này hình như cũng không đáng ghét như vậy. Thực ra, nếu không phải do Quý Dư Tích đào hố bẫy Thương Hạo, thì về Tô Vân sẽ rất dễ nảy sinh hảo cảm với cô ta.
Sau đó, anh ta cũng đem chuyện này kể cho Tuân Hạc nghe.
Tuân Hạc lại kể lại cho Quý Dư Tích, Quý Dư Tích giữa lúc bận rộn trăm công nghìn việc cuối cùng cũng nghe được một tin tốt.
Cậu nói với Tuân Hạc: "Đẩy thuyền giúp Tô Vân đi anh, để anh ta và Thương Hạo nhanh chóng ở bên nhau."
Trong cốt truyện gốc, sau khi Tô Vân biết Thương Hạo vốn đã có vị hôn phu thì đã cố ý giữ khoảng cách với cô ta. Thương Hạo giải thích với anh ta rằng đối tượng liên hôn với nhà họ Hà là em gái cô ta, nhưng Tô Vân lại tra ra được người có hôn ước với nhà họ Hà từ trước đến nay luôn là Thương Hạo, cô ta còn từng nhiều lần khoe khoang về chuyện đó. Tô Vân cũng biết được, chuyện đổi người liên hôn sang Thương Hân là do bản thân Thương Hạo không muốn gả, chứ không phải em gái cô ta chủ động giành lấy. Vì chuyện này mà hai người suýt chút nữa đã chia tay.
Ý của Quý Dư Tích là, giờ đây Thương Hân đã không thể gả vào nhà họ Hà nữa (Thương Hân sau khi nhìn thấy tương lai trừ khi bị điên mới chịu để người trong nhà định đoạt). Vậy thì giữa Tô Vân và Thương Hạo cũng không cần phải diễn cái kịch bản vừa yêu vừa hận nữa, cứ để họ sớm tu thành chính quả, Thương Hạo sớm ngày đối đầu với Phương Dung mới là chuyện tốt.
Tuân Hạc cười nói: "Anh có quản nổi Tô Vân đâu, em tự nghĩ cách đẩy thuyền đi."
Quý Dư Tích bận rộn quay phim, không thể phân thân được nên chuyện này đành phải tạm thời gác lại.
Tuy nhiên, vào lúc cậu đóng máy, cậu nghe nói Tô Vân và Thương Hạo đã chính thức bên nhau, cũng xem như không phụ sự kỳ vọng của cậu.
Hy vọng cuộc chiến giữa Thương Hạo và Phương Dung có thể kéo dài lâu một chút, tốt nhất là khiến Phương Dung dập tắt hoàn toàn tâm tư đối với ba cậu. Vào lúc này, Quý Dư Tích vẫn chưa hề hay biết mưu kế tiếp theo của Phương Dung lại nhằm vào cậu.
Cậu vui vẻ phối hợp với đoàn phim quay xong các video ngắn dùng cho lúc tuyên truyền, quay xong cảnh cuối cùng, rồi cùng đăng bài thông báo đóng máy trên mạng xã hội. Ngay sau đó, tên của cậu liền chễm chệ trên hot search, rất nhiều người đang ráo riết hỏi thăm xem bộ phim này khi nào mới phát sóng.
Đúng lúc này, một tin đồn thất thiệt bỗng nhiên bắt đầu lan truyền.
[Mọi người còn chưa biết sao, cậu ta là người đồng tính đấy.]
[Ai cơ?]
[Chính là cái cậu ở trên hot search ấy.]
[Không thể nào, tuổi cậu ta còn nhỏ mà.]
[Xu hướng tính dục thì liên quan gì đến tuổi tác chứ, trước đây lúc ở trong đoàn phim, cậu ta đã từng vướng phải tin đồn như vậy rồi, sau đó không hiểu sao lại biến thành người khác gánh thay.]
[Tôi nhớ ra rồi, chính là nam diễn viên suýt nữa thì đóng vai nam chính đúng không? Nghe nói sau khi xu hướng tính dục bị bại lộ thì đã giải nghệ, đổi thành thiếu gia nhà giàu vào vai nam chính. Chẳng lẽ anh ta là người chịu tội thay cho thiếu gia sao?]
[Tôi chỉ có thể nói là bạn đã tìm ra sự thật rồi đấy.]
Khi tin đồn ác ý này mới bắt đầu lan truyền, không hề chỉ đích danh tên của Quý Dư Tích.
Đến lúc Quý Dư Thận phát hiện ra thì đã lan rộng, việc xóa bỏ đã không còn kịp nữa rồi.
Quý Dư Thận cho người điều tra nguồn gốc của tin đồn, cuối cùng lại tra ra được Phương Dung, chuyện này thực sự khiến anh vô cùng kinh ngạc. Anh đem chuyện này kể cho mọi người trong nhà nghe, chỉ trừ Quý Dư Tích. Bởi vì hiện tại cả nhà đều cố ý né tránh ba chữ "người đồng tính" trước mặt Quý Dư Tích, ngay đến cả Quý Dư Khnag và Thẩm Tê cũng ít khi xuất hiện trước mặt cậu.
Ba Quý vừa nghe là do Phương Dung làm liền nghĩ ngay tới những lời Phương Dung từng nói với ông. Lúc đó ông nói hai đứa trẻ chỉ là quan hệ tốt, rõ ràng là không thuyết phục được Phương Dung. Chỉ là ông không thể hiểu nổi tại sao Phương Dung lại làm như vậy.
Phương Dung chẳng phải đang có mưu đồ với ông sao?
Bây giờ lại ra tay nhắm vào con trai ông, chẳng lẽ còn trông mong ông có thể tăng thêm hảo cảm với bà ta?
Mẹ Quý lúc này ngược lại lại rất bình tĩnh, bà nói: "Nếu là do bà ta làm, bà ta nhất định sẽ chủ động tìm ông."
Kết quả là câu này nói ra còn chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, Phương Dung đã gọi một cuộc điện thoại cho ba Quý. Sở dĩ không dùng WeChat để liên lạc là vì ba Quý đã xóa WeChat của bà ta từ trước rồi.
Ba Quý muốn biết rốt cuộc bà ta định giở trò gì, bèn dứt khoát bắt máy ngay trước mặt mọi người.
Phương Dung vừa lên tiếng liền nói: "Xin lỗi Quý tổng, những lời đồn đại về con trai ông trên mạng là do tôi truyền ra ngoài đấy."
Ba Quý nét mặt không chút biểu cảm, "Phương tổng muốn làm gì?"
Phương Dung nói: "Mạo muội hỏi Quý tổng một câu, con trai ông thực sự là người đồng tính sao?"
Ba Quý và mẹ Quý trao nhau một ánh mắt, tuy rất muốn phủ nhận, nhưng Tích Bảo và Tuân Hạc cũng đã gần đến mức đó rồi. Bây giờ nói không phải, sau này quay xe bị vạch trần thì không hay.
Thế là ông không trả lời mà hỏi ngược lại: "Rốt cuộc bà muốn làm gì?"
Phương Dung nói: "Tôi biết Quý tổng lo lắng tôi sẽ công khai bản ghi âm cuộc gọi. Tôi có thể thề, tôi tuyệt đối sẽ không làm vậy. Quý tổng không trả lời, vậy để tôi trả lời thay Quý tổng nhé, con trai ông không phải người đồng tính."
Chân mày ba Quý nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết ruồi.
Phương Dung lại nói: "Bây giờ Quý tổng chắc chắn đang thấy tôi rất kỳ lạ. Tôi chỉ muốn giúp Quý tổng dụ kẻ thực sự có tâm địa hiểm ác lộ diện mà thôi. Quý tổng không cần ra tay, chỉ cần đứng ngoài quan sát là được."
Ba Quý: "... Ai là kẻ có tâm địa hiểm ác?"
Phương Dung: "Dĩ nhiên là người thân thiết với con trai ông nhất rồi."
Ba Quý: "... Bà đang nói Tuân Hạc sao?"
Phương Dung cười khẩy một tiếng, "Quý tổng quả nhiên có đôi mắt tinh tường, chuyện sau đó cứ giao cho tôi."
Ba Quý muốn nói lại thôi, ngẫm nghĩ một lát chỉ đành hỏi bà ta: "Bà định làm thế nào?"
Phương Dung lại không chịu nói nữa.
Cúp điện thoại, ba người nhà họ Quý nhìn nhau đầy hoang mang, cuối cùng mẹ Quý là người lên tiếng trước: "Phương Dung bị chập mạch rồi có phải không? Bà ta đối phó với Tuân Hạc thì có khác gì đối phó với Tích Bảo đâu? Hơn nữa, bà ta muốn nhắm vào Tuân Hạc, tại sao lại kéo Tích Bảo ra làm bia đỡ đạn?"
Quý Dư Thận lặng lẽ lên tiếng: "Để lấy lòng ba đấy ạ."
Mẹ Quý liền lườm ba Quý một cái. "Mấy chuyện rắc rối trong nhà này đều từ ông mà ra cả, bao gồm cả họa tai bay vạ gió lần này của Tích Bảo. Đứa trẻ vừa mới vui vẻ đóng máy, đang tương tác với người hâm mộ thì lại đụng phải mụ điên Phương Dung này. Thật là đáng thương."
Ba Quý cũng thấy vô cùng uất ức. "Thế giờ phải làm sao đây, chúng ta có nên nói cho Tích Bảo và Tuân Hạc biết chuyện này không?"
Mẹ Quý cũng vô cùng lưỡng lự, những sóng gió trên mạng này chỉ là nhất thời. Nếu chỉ liên quan đến một mình Tích Bảo, giấu thằng bé thì chẳng có gì to tát. Nhưng hiện tại Phương Dung đã nói rõ bà ta nhắm vào Tuân Hạc, nếu không nói cho Tuân Hạc biết, e là sau này Tích Bảo phát hiện ra sẽ trở mặt với họ mất.
"Thằng cả, con thấy sao?" Ba Quý đẩy câu hỏi sang Quý Dư Thận.
Quý Dư Thận nói: "Cứ nói với Tuân Hạc trước đi ạ, xem cậu ấy có muốn nói cho Tích Bảo biết hay không."
Ba Quý vô thức cau mày. Câu nói này làm ông có cảm giác như Tích Bảo đã thuộc quyền quản lý và chăm sóc của Tuân Hạc rồi vậy, quyền làm cha của ông bay đi đâu mất rồi?