Trong trận binh hoang mã loạn, Tuân Hạc cũng không quên lấy nước cho Quý Dư Tích, Quý Dư Tích uống hai hớp liền không muốn uống nữa, lại nói: "Em đói rồi."
Quý Dư Thận ở đầu dây bên kia nghe ra điểm bất thường, hỏi Tuân Hạc: "Tích Bảo uống nhiều quá à?"
Tuân Hạc cẩn thận trả lời: "Hôm nay em ấy dự tiệc đóng máy, chỉ uống đúng một ly thôi."
Quý Dư Thận ngược lại không có phản ứng gì quá lớn, hỏi tiếp: "Tiểu Trần đâu?"
Tuân Hạc không đoán được ý tứ của anh, tiếp tục cẩn thận đáp: "Tôi để cậu ấy đi nghỉ ngơi rồi, hôm nay cậu ấy cũng khá mệt."
Quý Dư Thận: "Ngày mai đưa Tích Bảo về nhà sớm một chút."
Nói xong liền cúp điện thoại.
Xem ra anh cả sẽ không tới đánh gãy chân Tuân Hạc nữa. Tuân Hạc âm thầm thở phào nhẹ nhõm, lại nhìn sang Quý Dư Tích bên cạnh. Quý Dư Tích đang mở to hai mắt, nhìn chằm chằm vào anh. Tuân Hạc thăm dò hỏi: "Tỉnh rồi à?"
Quý Dư Tích "ừm" một tiếng, lại nói: "Em đói."
Trong tiệc đóng máy, vì trong lòng chất chứa tâm sự nên cậu chẳng ăn được bao nhiêu.
"Đợi chút, để anh xem có gì ăn không." Tuân Hạc rời giường, lục lọi tìm kiếm trong phòng, cuối cùng chỉ tìm thấy hai hộp mì ăn liền. Anh hỏi Quý Dư Tích: "Ăn mì hộp được không?"
Quý Dư Tích đáp: "Được ạ." Rồi lại tiếp tục nhìn Tuân Hạc.
Tuân Hạc đột nhiên nhớ ra điều gì, anh kéo kéo vạt áo trên người mình, nói: "Anh không mang theo quần áo, tự ý mặc đồ của em rồi."
Quần áo của Quý Dư Tích nhỏ hơn của anh một size, may mà đồ ngủ vốn rộng rãi, anh mặc vào tuy không chật nhưng quần có chút ngắn, để lộ cả cổ chân.
"Anh cũng chẳng cao hơn em bao nhiêu, sao quần lại ngắn thế kia." Quý Dư Tích nhỏ giọng lầm bầm.
Tuân Hạc nghe thấy, ngậm ý cười hỏi cậu: "Chẳng phải em vừa cao thêm 2 cm sao? Cứ đà này, hai năm nữa là cao bằng anh rồi."
Quý Dư Tích hừ một tiếng, không thèm để ý đến lời trêu chọc của anh. Cậu bây giờ cao 1m80, tuy chưa bằng Tuân Hạc, nhưng chiều cao này là vừa vặn nhất, lúc diễn chung với bạn diễn cũng tương đối thuận tiện.
Tuân Hạc nấu xong mì, bê tới đặt trên chiếc bàn trà nhỏ. Quý Dư Tích bước xuống giường, khoảnh khắc chân chạm đất vẫn còn hơi chóng mặt.
"Khó chịu lắm không?" Tuân Hạc vội hỏi.
Quý Dư Tích đứng vững lại, lắc đầu bảo: "Không sao ạ."
Tuân Hạc không nói thêm gì nữa, hai người cúi đầu cùng nhau ăn mì hộp. Từ lúc Quý Dư Tích tỉnh dậy, cậu nói rất ít. Tuân Hạc cứ ngỡ cậu sẽ hỏi, nhưng đợi mãi không thấy, thậm chí đến cả tiếng lòng cũng chẳng nghe thấy một câu.
Cuối cùng Tuân Hạc là người không nhịn nổi trước, hỏi cậu: "Em còn nhớ sau khi uống say mình đã nói gì không?"
Quý Dư Tích ngẩng đầu lên, nhìn nhìn Tuân Hạc, rồi lại cúi đầu xuống: "Em đã nói gì cơ?"
Bộ dạng này của cậu giống như đã hoàn toàn quên sạch câu nói đó. Tuân Hạc trong lòng cảm thấy tiếc nuối, nhưng ngoài miệng lại bảo: "Em say khướt rồi cứ nằng nặc đòi đòi về nhà cho bằng được."
Quý Dư Tích "ồ" một tiếng, "Anh cả muộn thế này còn tìm anh, đã xảy ra chuyện gì sao?"
Vừa rồi cậu đã nghe thấy hai câu cuối cùng của Tuân Hạc, lúc đó hai người ở rất gần nhau, cậu cũng nghe được tiếng anh cả rống giận trong điện thoại. Có điều mối quan hệ giữa anh cả và Tuân Hạc trước giờ luôn không mấy thân thiết, trừ phi có lý do bất khả kháng phải liên lạc, bằng không Quý Dư Tích không nghĩ ra được lý do gì anh cả lại gọi điện cho Tuân Hạc lúc nửa đêm nửa hôm thế này.
Tuân Hạc thấy cậu ăn cũng kha khá rồi mới nói: "Chuyện này nói ra thì dài dòng lắm, em có muốn đi đánh răng trước không, rồi chúng ta lên giường nói chuyện?"
Quý Dư Tích liếc anh một cái: "Sao? Anh còn muốn ngủ trên giường của em à?"
Tuân Hạc ngẩn người: "Không được sao?"
Quý Dư Tích: "Dĩ nhiên là không được, bên kia còn một phòng ngủ nữa, anh nói xong thì qua đó đi."
Tuân Hạc xuôi theo hướng ngón tay cậu chỉ, nhìn sang căn phòng bên cạnh. Căn phòng đó vốn là để cho Tiểu Trần ở, vì để tiện chăm sóc Tích Bảo nên họ đã thuê một phòng tổng thống trong thời gian quay phim.
Nhưng vừa rồi Tuân Hạc đã đuổi Tiểu Trần đi, bảo cậu ấy ra ngoài đặt thêm một phòng khác. Ánh mắt Tiểu Trần nhìn anh lúc đó quả thực có chút khó tả, nhưng khi ấy Quý Dư Tích đang quậy nên anh cũng không nghĩ ngợi nhiều.
Bây giờ đến lượt anh bị Tích Bảo đuổi, chắc tâm lý Tiểu Trần sẽ cân bằng được phần nào.
Tuân Hạc bất lực chống cằm, "Tại sao chứ, chúng ta đâu phải chưa từng ngủ chung một giường."
Quý Dư Tích lườm anh: "Tự anh không biết tại sao à?"
Tuân Hạc bừng tỉnh đại ngộ, tiếp đó lại có chút dở khóc dở cười, Tích Bảo đang để ý chuyện xu hướng tính dục của anh đây mà. Trong lòng Tuân Hạc có chút chua chát, anh nghĩ ngợi một lát rồi mới nói: "Phòng bên cạnh Tiểu Trần từng ngủ rồi, anh không muốn ngủ ở đó."
Lúc Quý Dư Tích dọn vào đây ở là do một tay Tiểu Trần lo liệu. Toàn bộ chăn ga gối đệm đều là họ tự mang theo, đồ đạc trong phòng Tiểu Trần đương nhiên đều là đồ dùng cá nhân của anh ấy.
Quý Dư Tích ngẫm nghĩ một hồi, để Tuân Hạc qua đó ngủ quả thực không thích hợp, thế là đành miễn cưỡng đồng ý nhường cho anh một nửa giường.
Tuân Hạc nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ, rồi phi như bay lên giường nằm xuống, cứ như thể sợ chỉ chậm một giây thôi là Quý Dư Tích sẽ đổi ý vậy.
Quý Dư Tích: "... Anh vẫn chưa nói anh cả tìm anh có chuyện gì đâu."
Tuân Hạc bèn đem nội dung cuộc trò chuyện giữa mình và Quý Dư Thận kể lại cho Quý Dư Tích nghe một lượt. Nghe thấy gan của Phương Dung lại to đến mức dám bày ra một vụ lừa đảo lớn như vậy, Quý Dư Tích cũng vô cùng kinh ngạc.
"Không phải chứ, Phương Dung làm vậy là có mục đích gì?" Quý Dư Tích bối rối.
Dù sao đi chăng nữa thì ở trong giới kinh doanh thành phố D, Phương Dung vẫn có một chỗ đứng nhất định. Tại sao bà ta lại phải làm việc mà một khi bị bại lộ sẽ hủy hoại cả nửa đời sau của mình như thế?
Tuân Hạc liền nói: "Em chắc vẫn chưa biết đâu, Phương Dung hiện tại đã nợ nần chồng chất rồi."
Quý Dư Tích: "Làm bà chủ mà gánh nợ thì cũng có gì là lạ đâu"
"Bà ta không giống vậy. Lúc ly hôn với Tô Trí Phong, tài sản của hai người là chia đôi mỗi người một nửa. Bà ta cầm phần của mình đi đầu tư vào một dự án gọi vốn nào đó, kết quả bị người ta lừa sạch." Tuân Hạc giải thích.
Vốn dĩ chuyện này khá bí mật, dự án gọi vốn đó vì tình nghi vi phạm quy định nên cũng bị điều tra, nhưng trong danh sách nạn nhân được công bố lại không có tên Phương Dung, thế nên mọi người mới không biết bà ta cũng dính líu vào.
Theo tài liệu Tuân Hạc tra được, Phương Dung đã dùng danh nghĩa của anh trai mình, còn dỗ ngon dỗ ngọt khiến anh trai bà ta dốc hết toàn bộ gia sản đổ vào đó, nghe nói hiện tại vợ chồng người anh đang ầm ĩ đòi ly hôn suốt ngày.
"Phương Dung bây giờ trông thì hào nhoáng thế thôi, chứ thực chất đến cả chi phí sinh hoạt cũng phải quẹt thẻ tín dụng đấy." Tuân Hạc nói.
Quý Dư Tích chậm rãi tiêu hóa thông tin này, "Vậy ngay từ đầu bà ta và Thôi Tường đã lên kế hoạch cho vụ lừa đảo này rồi sao?"
Tuân Hạc gật đầu, "Anh và anh cả đều đoán như vậy. Trên tay Thôi Tường có lẽ chẳng có công nghệ nào ra hồn cả, ông ta và Phương Dung chỉ nhắm vào việc lừa tiền của các giám đốc khác thôi. Anh nghe nói họ đã nhận được khoản đầu tư đầu tiên rồi, có bốn công ty đơn lẻ đã rót vốn vào đầu tư đợt một. Anh nghi ngờ họ muốn lừa thêm một đợt đầu tư lần hai nữa, sau đó sẽ ôm tiền bỏ trốn."
Quý Dư Tích vội vàng bảo: "Đừng để họ chạy mất, mau báo cảnh sát đi anh."
Tuân Hạc: "Cứ bình tĩnh đã, bọn họ bây giờ lá gan to lắm, còn có tâm trạng đem xu hướng tính dục của anh ra làm trò đùa cơ mà. Chúng ta cứ giả vờ như không hay biết gì là được."
Nói cách khác, chính là đợi bọn họ lừa được nhiều tiền hơn, phạm phải nhiều tội danh hơn rồi mới ra tay một thể.
Quý Dư Tích nhìn anh, trong khoảnh khắc này, cậu bỗng nhận ra Tuân Hạc cũng giống như anh cả vậy, thực sự là một người đàn ông vô cùng có mị lực. Nếu chiến trường của anh chỉ giới hạn ở giới giải trí thì đúng là có chút đáng tiếc.
Để đánh lạc hướng Phương Dung, ngày hôm sau bọn họ đã mở một cuộc họp tại nhà họ Quý. Tuân Hạc và Quý Dư Thận vạch ra phương án, mọi người phân chia công việc. Mỗi người đều được sắp xếp nhiệm vụ, bản thân Tuân Hạc phải dùng lý do thiếu hụt ngân sách để tạm dừng đội ngũ nghiên cứu phát triển của mình — việc này có thể làm giảm đáng kể sự cảnh giác của Phương Dung. Ngoài ra, anh và Quý Dư Thận còn phân công nhau điều tra tất cả các hành vi phạm tội của Phương Dung và Thôi Tường.
Còn nhiệm vụ giao cho ba Quý chính là: để ba Quý chủ động liên lạc với Phương Dung, tiếp cận bà ta và tự mình ứng biến linh hoạt.
Ba Quý: "... Tôi có thể từ chối cái nhiệm vụ này không?"
Mẹ Quý lườm ông một cái, bảo: "Không được, đống rắc rối này vốn dĩ là do ông mà ra, ông là người nên ra sức nhất."
Ba Quý: "... Thế tôi phải diễn đến mức độ nào?"
Mẹ Quý: "Cứ cố gắng thỏa mãn bà ta thôi. Nếu bà ta muốn chúng ta ly hôn, chúng ta cũng có thể ly hôn."
Ba Quý: "!"
Quý Dư Thận và mọi người cũng đồng loạt trố mắt nhìn mẹ Quý. Quý Dư Thận thậm chí còn nói: "Mẹ, mẹ nói thật đi, có phải mẹ đã muốn ly hôn với ba từ lâu rồi không?"
Mẹ Quý ho nhẹ một tiếng để che giấu, rồi mới bảo: "Ly hôn luôn cho yên tâm, bằng không lúc nào cũng phải nơm nớp lo sợ xem khi nào thì ly hôn."
Bà liếc nhìn Quý Dư Tích một cái đầy ẩn ý.
Quý Dư Thận hiểu ra rồi, bởi vì Tích Bảo từng tiên tri rằng hai người họ sẽ ly hôn, cho nên bây giờ mẹ Quý muốn chủ động ly hôn, đỡ phải ngày ngày thấp thỏm lo âu.
Ba Quý bất bình, "Cái này tuyệt đối không được."
Mẹ Quý: "Giả vờ thôi mà, chúng ta đâu phải thật sự muốn ly hôn, chỉ là làm thủ tục một lần thôi, đợi chuyện giải quyết xong xuôi, chúng ta lại đi đăng ký kết hôn lại."
"Thế cũng không được." Ba Quý rất kiên quyết, "Chúng ta kết hôn đã gần ba mươi năm rồi, đăng ký lại là phải tính lại từ đầu, còn chẳng biết tôi có sống thêm nổi ba mươi năm nữa không đây."
"Phì phì phì! Phỉ phui cái mồm ông đi, nói cái quái gì thế không biết!" Mẹ Quý vỗ bép một cái lên cánh tay ông.
Quý Dư Tích nhướng mày suy ngẫm, "Nếu làm theo cách này thì không phải là không thể."
Ba Quý sắc mặt đại biến, "Tích Bảo, con cũng muốn ba với mẹ con ly hôn à?"
"Không phải ạ, ý con là có thể làm giả để lừa Phương Dung. Hoặc là cứ nói với Phương Dung rằng ba và mẹ đang làm thủ tục ly hôn, vì vướng mắc nhiều lợi ích liên quan nên không dễ dàng hoàn tất thủ tục nhanh chóng như vậy được. Phương Dung sẽ tin thôi." Quý Dư Tích giải thích.
Quý Dư Thận: "Cách này hay đấy. Ba với mẹ không cần thật sự ly hôn. Dựa theo tình hình hiện tại của Phương Dung, bà ta sẽ rất vui mừng khi thấy cục diện này, rồi từ chỗ ba lừa thêm chút tiền nữa."
Ba Quý có chút lo lắng, "Ba sợ ba sẽ làm hỏng mất."
Ông lúc này đã ý thức được nhiệm vụ của mình quan trọng đến mức nào rồi. Tuy nói là để đánh lạc hướng Phương Dung, nhưng một khi ông đã tiếp cận được, rất có thể ông sẽ nắm giữ được thông tin trực tiếp từ phía Phương Dung, điều này vô cùng có lợi cho toàn bộ kế hoạch của họ.
Ba Quý thực sự bắt đầu thấy căng thẳng rồi.
"Yên tâm đi, chẳng phải còn có Tích Bảo sao? Thằng bé là diễn viên chuyên nghiệp, đến lúc đó cứ để nó tư vấn cho ông." Mẹ Quý thuận tay sắp xếp luôn công việc cho Tích Bảo.
Quý Dư Thận thì quay sang hỏi Tuân Hạc: "Cậu đã nghĩ xem khi nào thì liên lạc với cảnh sát chưa?"
Tuân Hạc gật đầu, "Đợi đến khi Phương Dung bắt đầu có dấu hiệu bỏ trốn hoặc là chúng ta đã nắm giữ toàn bộ chứng cứ phạm tội của bọn họ."
Bàn bạc xong xuôi những chuyện này, người nhà họ Quý bắt đầu màn trình diễn của mình.
Đầu tiên là ba Quý, ông bấm số gọi vào điện thoại của Phương Dung, sau đó ngay trước mặt Tuân Hạc, ông mắng Tuân Hạc một trận xối xả, nói anh dụ dỗ con trai út của ông.
Tuân Hạc nghe mà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cứ cảm thấy mấy lời này của chú Quý căn bản không phải là diễn, mà chính là suy nghĩ chân thật trong lòng ông ấy.
Ban đầu Phương Dung ở đầu dây bên kia còn ngơ ngác, nghe được một nửa mới bắt đầu vui mừng. Ý định ban đầu của bà ta chỉ là muốn chơi Tuân Hạc một vố, không ngờ ở trong chuyện này, người nhà họ Quý lại đứng cùng chiến tuyến với bà ta.
Quý Mặc Bạch tức giận đến vậy, càng chứng thực cho suy đoán của bà ta. Người nhà họ Quý thực sự không hề biết việc cậu con trai út và Tuân Hạc có mối quan hệ kiểu đó.
Nghĩ lại cũng bình thường, làm gì có đứa trẻ nào lại cởi mở như thế, không giấu giếm ba mẹ chuyện gì. Sau khi biết mọi chuyện, nhà họ Quý trút giận lên đầu Tuân Hạc, thực sự vô cùng hợp lý.
Phương Dung một mặt vừa an ủi ba Quý, một mặt khác lại không quên hạ bệ Tuân Hạc.
Đại ý chính là, Tiểu Tích là một đứa trẻ ngoan, đều tại Tuân Hạc lòng dạ bất chính, ỷ vào việc bản thân lớn tuổi, kinh nghiệm phong phú nên mới dụ dỗ Tiểu Tích. Bà ta còn nói Tuân Hạc chẳng qua cũng chỉ là một con phượng hoàng rụng lông, nhà họ Tuân đến ngay cả thành phố C còn sắp không có chỗ đứng chân, thế mà còn muốn đến thành phố D làm loạn.
Nói chung là đem Tuân Hạc hạ thấp đến mức không đáng một xu.
Ba Quý một bên vừa nghe, một bên vừa nhìn Tuân Hạc. Tuân Hạc lại một tầng mồ hôi đầm đìa, ngược lại Quý Dư Tích ở bên cạnh nghe đến là say sưa, điều này khiến trong lòng Tuân Hạc có chút khó chịu. Anh tìm một cái cớ rồi lẻn ra ngoài.
Không biết có phải là ảo giác của anh hay không, từ sau khi thừa nhận xu hướng tính dục của mình với Tích Bảo vào ngày hôm qua, thái độ của Tích Bảo đối với anh có chút kỳ lạ.
Anh vốn dĩ rất tự tin rằng Tích Bảo thích mình, nhưng thái độ này của Tích Bảo lại khiến anh trở nên vô cùng thấp thỏm. Anh bây giờ không biết Tích Bảo rốt cuộc là đang nghĩ cái gì, lỡ như...
Tuân Hạc khẽ thở dài một tiếng, bước tới khu vườn nhỏ ở sân trước.
"Xem ra không đợi đến lúc Tích Bảo tự khai khiếu được rồi. Thôi thì nếu không được, cứ chọn một ngày lành tháng tốt rồi trực tiếp tỏ tình luôn vậy." Tuân Hạc tự lẩm bẩm một mình.
"Tỏ tình với ai cơ?"
Âm thanh đột ngột vang lên làm Tuân Hạc giật nảy cả mình.
Anh quay người lại liền nhìn thấy Quý Dư Tích. Tim Tuân Hạc trong nháy mắt đập loạn nhịp. Bị Tích Bảo nghe thấy rồi sao? Anh nhìn vẻ mặt vẫn như bình thường của Quý Dư Tích, có chút không chắc chắn: "Em đến từ lúc nào thế?"
Quý Dư Tích: "Vừa mới tới thôi. Nghe thấy anh nói cái gì mà tỏ tình ấy, anh muốn tỏ tình với ai?"
Tuân Hạc: "... Anh có nói gì đâu."
Quý Dư Tích nhìn nhìn anh, đột nhiên hừ lạnh một tiếng, cầm cốc trà sữa trong tay đi sang chỗ khác, "Dì Phương vừa mới nấu xong đấy, xem ra là anh không muốn uống rồi."
Tuân Hạc: "..."
Anh rảo bước nhanh hơn, đi song song với Quý Dư Tích, rồi từ trong tay cậu đón lấy chiếc cốc, sau đó ngửa đầu uống cạn một hơi sạch sẽ, "Dì Phương tự nấu còn ngon hơn cả ngoài tiệm bán nữa."
"Đương nhiên rồi." Quý Dư Tích rất tự hào, chưa một ai cậu từng gặp có tay nghề đỉnh như dì Phương cả.
Tuân Hạc lại hỏi cậu: "Sao em lại ra đây rồi, không tiếp tục nghe họ mắng anh nữa à?"
Quý Dư Tích: "Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy câu đó, có gì hay mà nghe."
Tuân Hạc lại nói: "Sắp đón năm mới rồi, mùng mấy chúng ta về thành phố C?"
Quý Dư Tích: "?" Cậu liếc nhìn Tuân Hạc một cái.
Tuân Hạc vừa nhìn thấy bộ dạng này của cậu liền cảm thấy cậu định nuốt lời, vội vàng bảo: "Chẳng phải em đã hứa với anh là sẽ cùng anh về rồi sao?"
Quý Dư Tích im lặng, thời gian bỗng nhiên trôi lâu như đã qua cả một mùa đông dài đằng đẵng, cuối cùng mới nói: "Tùy anh sắp xếp, em thế nào cũng được."
Bọn họ vốn dĩ là gấp rút đóng máy trước Tết Nguyên Đán, cậu bây giờ coi như đã kết thúc thời gian làm việc, bắt đầu nghỉ xả hơi rồi. Có điều Quý Dư Tích vốn là kiểu quay phim nửa năm, nghỉ ngơi nửa năm, kỳ nghỉ nhiều vô kể, thế nên cũng không có cảm giác kỳ nghỉ là thứ gì đó quý giá.
Tuân Hạc thở phào nhẹ nhõm một hơi rồi mới bảo: "Chúng ta đợi đến mùng một Tết rồi đi nhé."
Quý Dư Tích đồng ý.
Nhà họ Quý ăn cơm tất niên vào tối ba mươi Tết, mùng một Tết bắt đầu đi chúc Tết, dù sao vẫn còn anh cả và anh hai của cậu lo liệu, cậu không tham gia cũng chẳng sao. Cậu nói: "Anh nói với mẹ em một tiếng đi, mẹ em chắc là phải chuẩn bị quà cáp trước đấy."
Tuân Hạc lên tiếng nhận lời.
Quý Dư Tích lại hỏi: "Trước Tết có xử lý xong xuôi chuyện của Phương Dung không anh?"
Tuân Hạc: "Chắc là được, còn khoảng mười ngày nữa, đủ để chúng ta triển khai kế hoạch rồi."
Tuân Hạc ở lại nhà họ Quý một ngày, ngày hôm sau liền bị đuổi ra ngoài. Lý do là vì, Phương Dung hiện tại đã tin rằng Quý gia và Tuân Hạc đã trở mặt thành thù, Tuân Hạc còn xuất hiện ở Quý gia thì không hợp lý nữa. Hơn nữa cũng không cho phép Tuân Hạc và Quý Dư Tích gặp mặt nhau. Bởi vì trong kịch bản của Phương Dung, Quý Dư Tích đang bị nhà họ Quý cấm túc ở nhà không cho ra ngoài, còn Tuân Hạc thì bị Quý gia ghét bỏ.
Tuân Hạc có chút hối hận rồi, sao cái việc giải quyết một Phương Dung thôi mà ảnh hưởng đến việc yêu đương của anh thế không biết.
Nhưng cũng chính vì có chuyện này, Tuân Hạc trong việc xử lý Phương Dung đặc biệt nặng tay. Anh đã chi ra một khoản tiền lớn để hợp tác với Văn phòng Luật sư Chu, khiến luật sư Chu phải đẩy lùi tất cả các ủy thác khác, toàn tâm toàn ý điều tra vụ án này của Phương Dung.
Luật sư Chu chỉ dùng vỏn vẹn năm ngày không chỉ đem chuyện lừa đảo lần này của Phương Dung đào ra hết, mà còn đem chuyện bà ta tham gia gọi vốn bị lừa vào hồi đầu năm điều tra lại. Khi đó Phương Dung là người bị hại, cộng thêm việc anh trai bà ta đứng mũi chịu sào, sau khi vụ án bị phanh phui thì không truy cứu trách nhiệm của bà ta. Nhưng Tuân Hạc hiện tại lại tra ra được, thực chất bà ta cũng có tham gia vào khâu tổ chức. Chẳng qua về sau vụ việc bị bại lộ quá nhanh, bà ta chưa kịp trục lợi thành công mà thôi.
Có lẽ vụ lừa đảo xuyên quốc gia lần này với Thôi Tường chính là được lấy cảm hứng từ chính vụ việc lần đó.
Vào một đêm nọ, Tuân Hạc cầm theo bản báo cáo của luật sư Chu đến nhà họ Quý.
Lúc này mối quan hệ giữa ba Quý và Phương Dung cũng đã hòa hoãn hơn không ít, ba Quý thậm chí còn tung ra một chiêu bài lớn, nói với Phương Dung rằng vì chuyện của đứa con trai út lần này mà ông đang cãi nhau với mẹ Quý, hai người họ đã trên bờ vực ly hôn rồi.
Phương Dung vì tin tức này mà gạt cả Thôi Tường sang một bên. Vốn dĩ Thôi Tường muốn tranh thủ trước Tết bay về nước ngoài một chuyến, nhưng Phương Dung khuyên ông ta nên nán lại đợi thêm chút nữa, dù sao bên phía Tuân Hạc cũng đã từ bỏ việc nghiên cứu phát triển rồi, bọn họ không cần phải quá vội vàng nữa. Hơn nữa mấy ông chủ kia có khả năng sẽ rót vốn đầu tư đợt hai sau Tết, nếu như bà ta và Quý Mặc Bạch có tiến triển tốt, chưa biết chừng lại có thể khiến Quý Mặc Bạch rót vào một khoản tiền lớn.
Thôi Tường vì cái bánh vẽ này mà cuối cùng đã đồng ý với đề xuất của Phương Dung, đợi qua năm mới rồi mới rời đi.
Tài liệu bên phía Tuân Hạc nắm được, cộng thêm điều tra của Quý Dư Thận với đội ngũ của Thôi Tường, hiện tại đã chuẩn bị sẵn sàng thu lưới được rồi.
Vốn dĩ họ còn lo lắng trong quá trình điều tra sẽ đánh rắn động cỏ, dù sao tính cảnh giác của Phương Dung cũng rất cao. Không biết có phải do ba Quý làm nhiệm vụ tiếp cận Phương Dung quá tốt hay không, bọn họ chỉ dám âm thầm suy đoán trong lòng, chứ không dám đem ra thảo luận trước mặt ba Quý.
Ba Quý đem toàn bộ tài liệu gom lại một chỗ, nói: "Vậy tối nay Tuân Hạc cứ ở lại đây đi, sáng sớm mai hai đứa cầm đống tài liệu này cùng nhau đi báo cảnh sát."
Quý Dư Thận vừa định lên tiếng nói gì đó thì điện thoại của ba Quý bỗng vang lên.
Điện thoại của ông đang đặt ngay trên bàn, trên màn hình nhảy ra hai chữ Phương Dung, mấy người họ đều nhìn thấy rõ ràng.
Mẹ Quý cười lạnh bảo: "Mau nghe đi kìa."
Ba Quý miễn cưỡng tiếp nhận cuộc gọi của Phương Dung. "Mặc Bạch, tôi vừa thấy có một nhà hàng mới mở, ngày mai ông đi ăn với tôi nhé?"
Nghe thấy cách xưng hô này, tim ba Quý lập tức nảy lên tận cổ. Ông cẩn thận liếc nhìn mẹ Quý, thấy trên mặt bà đang treo một nụ cười như có như không, khiến mấy đứa nhỏ đang ngồi đó đều cảm thấy có chút không tự nhiên.
Ba Quý ho nhẹ một tiếng, hỏi: "Mấy giờ?"
Phương Dung ở đầu dây bên kia dùng ngữ điệu vô cùng nhẹ nhàng noid: "Trưa mai đi, buổi tối ông cũng chẳng ra ngoài được."
Ba Quý lại nhìn sang mẹ Quý, thấy bà ra dấu tay OK, ông mới bảo: "Được, bà gửi địa chỉ cho tôi, hẹn gặp lúc đó."
Phương Dung im lặng một lát rồi mới cười nói: "Sáng mai tôi còn có chút việc phải giải quyết, xong việc ông có thể đến đón tôi được không? Chỗ đó cách nhà ông không xa lắm, chắc là thuận đường."
Tay Ba Quý đang định cúp điện thoại liền khựng lại, tiếp tục đưa mắt nhìn mẹ Quý. Mẹ Quý nhắm mắt lại gật gật đầu.
Ba Quý lúc này mới nói: "Được rồi, bà xong việc thì cứ liên lạc với tôi."
Sau khi cúp điện thoại, tiếng hừ lạnh của mẹ Quý rốt cuộc không đè nén nữa. Ba Quý nhìn sang mấy đứa con, phân trần: "Mấy đứa xem bà ấy kìa, rõ ràng đều làm theo yêu cầu của bà ấy, thế mà còn tỏ thái độ với ba."
Mẹ Quý trực tiếp đứng dậy đi ra ngoài.
Quý Dư Thận nói: "Ba à, dù là giả vờ đi chăng nữa thì ba cũng phải cho mẹ ghen chút chứ? Nếu mẹ thật sự không ghen thì ba còn cuống hơn ấy."
Ba Quý ngẫm lại thấy cũng đúng, bèn không xoắn xuýt chuyện đó nữa.
Quý Dư Tích lên tiếng: "Chỉ là như vậy thì ngày mai Tuân Hạc không tiện lộ mặt cho lắm. Không biết Phương Dung làm việc ở chỗ nào gần nhà mình, vạn nhất để bà ta bắt gặp Tuân Hạc đi cùng anh cả, sợ là sẽ đánh rắn động cỏ."
Đã sắp đến lúc thu lưới rồi, tuyệt đối không được để xảy ra sai sót vào phút cuối.
Quý Dư Thận: "Hay là Tích Bảo đi cùng anh đi."
Tuân Hạc lại nói: "Không được, tôi bắt buộc phải đi."
Mọi người đều dồn ánh mắt nhìn anh, anh có chút ngại ngùng giải thích: "Tôi còn phải kiện bà ta tội phỉ báng và xâm phạm danh dự nữa. Tôi là người bị hại trực tiếp, nhất định phải có mặt."
Quý Dư Thận: "... Đến nước này rồi mà cậu còn không biết cái gì nhẹ cái gì nặng à? Đừng có tham bát bỏ mâm."
Quý Dư Tích ngẫm nghĩ một lát rồi nói với ba Quý: "Ba, sáng mai ba chủ động một chút, liên lạc hỏi xem vị trí của bà ta ở đâu, đảm bảo Tuân Hạc và anh cả sẽ không đụng mặt bà ta."
Cậu nói câu này vô cùng nhẹ nhàng, nhưng ba Quý thì suýt chút nữa là tức nổ đom đóm mắt. Còn chưa chính thức ở bên nhau đâu đấy, mà đã biết đem ông bố già này ra làm bàn đạp để đòi lại thể diện cho Tuân Hạc rồi! Hèn chi trước giờ ông nhìn Tuân Hạc cứ thấy không thuận mắt.
Quý Dư Thận ở bên cạnh lặng lẽ lấy tay che mặt.
Ba Quý tuy trong lòng bực bội nhưng cũng biết lúc này việc gì mới quan trọng. Ông lạnh mặt gửi cho Phương Dung một tin nhắn WeChat, hỏi sáng mai bà ta có việc ở gần nhà họ Quý, nói nếu thuận tiện thì ông có thể ra ngoài sớm một chút để đi cùng bà ta.
Phương Dung nhận được tin nhắn thì mừng rỡ, trực tiếp gửi luôn địa điểm cho ba Quý.
Ba Quý giống như vừa hoàn thành xong nhiệm vụ, thả lỏng người nằm ườn ra ghế, "Cái công việc này sau này ai thích làm thì làm, tôi chịu."
Quý Dư Thận vội vàng nịnh nọt: "Ba vất vả rồi ạ."
"Đồ nịnh bợ." Ba Quý khẽ mắng một câu.
Sau khi kết thúc cuộc họp này, Quý Dư Tích là người đi ra ngoài trước. Ba Quý cùng Quý Dư Thận và Tuân Hạc tiếp tục mô phỏng các loại tình huống, đề phòng trường hợp xảy ra sai sót.
Tuân Hạc suốt từ nãy đến giờ luôn giữ bộ dạng nhíu mày suy ngẫm, Quý Dư Thận nhìn anh mấy lần, rốt cuộc không nén nổi tò mò, hỏi: "Cậu cảm thấy có chỗ nào không ổn sao?"
Tuân Hạc lắc đầu, im lặng một hồi mới nói: "Chú Quý, anh cả, hai người không phát hiện ra dạo gần đây Tích Bảo chưa từng để lộ tiếng lòng sao?"
Ba Quý và Quý Dư Thận ngẩn người một lúc, hai người đối mắt nhìn nhau một cái, rồi cùng đồng loạt quay sang nhìn Tuân Hạc.
Quý Dư Thận không thể tin nổi lên tiếng: "Cái thằng nhóc nhà cậu... cũng nghe được tiếng lòng của Tích Bảo?!"
Ngoại trừ người nhà họ Quý ra, cũng chỉ có Mộ Đồng và Thẩm Tê là nghe được tiếng lòng của Tích Bảo, lúc đó bọn họ đã từng làm thử nghiệm, ngay cả Dan Tĩnh Viễn và Đan Dư An cũng không nghe được. Tuân Hạc hiện tại còn chưa ở bên cạnh Tích Bảo, sao cậu ta có thể nghe thấy?
Nhớ lại khoảng thời gian trước, biểu hiện của Tuân Hạc lúc nào cũng vô cùng bình thường, vậy rốt cuộc là cậu ta bắt đầu nghe được tiếng lòng của Tích Bảo từ lúc nào?
Quý Dư Thận càng nghĩ càng thấy rùng mình. Anh cảm thấy câu trả lời của Tuân Hạc chắc chắn là điều anh không muốn nghe.
Đón lấy ánh mắt của hai người bọn họ, Tuân Hạc thành thành thật thật khai báo: "Ngay từ lần đầu tiên gặp Tích Bảo, tôi đã có thể nghe thấy tiếng lòng của em ấy rồi."
Quý Dư Thận: "!!!" Quả nhiên là điều anh không hề muốn nghe.
Ba Quý cũng không dám tin, "Tại sao lại như vậy? Ngoại trừ người nhà họ Quý, cũng chỉ có Mộ Đồng và Thẩm Tê nghe được thôi mà. Hai đứa nó cũng đâu phải ngay từ đầu đã nghe được, mà là sau một bước ngoặt nào đó mới có thể nghe. Sao cậu vừa mới quen biết Tích Bảo đã nghe được rồi?"
Quý Dư Thận mang theo sự bi phẫn nói: "Ba, ba vẫn chưa hiểu sao? Là chúng ta nghĩ sai rồi, không phải vì chúng ta là người nhà họ Quý nên mới nghe được tiếng lòng của Tích Bảo, mà là trong tiềm thức của Tích Bảo, em ấy đã vô thức đem năng lực này ban cho những người mà em ấy nhận định là thân thiết nhất. Mộ Đồng và Thẩm Tê đều là như thế. Hèn gì Dư An trước giờ luôn không nghe được, căn bản không phải do Dư An, mà là vì Tích Bảo cảm thấy nó chỉ là một đứa nhóc con, không có h*m m**n bộc lộ tiếng lòng với nó."
Anh dời tầm mắt sang Tuân Hạc, trong ánh mắt là sự chấn động tột cùng xen lẫn sự ghen tị. Tích Bảo vừa mới quen biết Tuân Hạc đã nhận định Tuân Hạc sẽ là người thân thiết nhất của nó rồi sao?
Ý nghĩa đại biểu đằng sau điều này khiến anh không muốn đào sâu suy nghĩ nữa.
Ba Quý thì lại như bừng tỉnh đại ngộ, "Ba đã bảo cái tiếng lòng này của thằng bé sao lại còn kỳ thị trẻ vị thành niên chứ, cả nhà chúng ta đều nghe được, chỉ có mỗi Dư An là không nghe được. Thằng hai lúc đó còn thề thốt cam đoan là sẽ giúp Dư An nghe được tiếng lòng của Tích Bỏa, về sau cũng có thành công đâu. Lúc đó còn tưởng là do bản thân Dư An không muốn nghe, không ngờ hóa ra lại là do Tích Bảo khống chế, thằng bé muốn ai nghe thấy thì người đó mới nghe thấy được."
Tuân Hạc đột nhiên hỏi: "Cho nên mấy ngày nay... em ấy là không muốn cho chúng ta nghe thấy sao?"
Tuân Hạc nói xong, lại có chút không chắc chắn, "Mấy ngày nay hai người có nghe thấy tiếng lòng của em ấy không?"
Quý Dư Thận vẫn còn đang chịu đả kích, căn bản không thèm để ý đến anh.