Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 84: Bình thản đối mặt

Quý Dư Tích vừa nhìn thấy Tuân Hạc quay người liền lập tức đứng khựng tại chỗ, ánh mắt tràn đầy vẻ cảnh giác. Nếu không phải Tuân Hạc nghe thấy tiếng lòng của cậu, thì chỉ nhìn biểu cảm này thôi, anh chắc chắn sẽ hiểu lầm rằng Quý Dư Tích đang rất ghét mình.

Nửa phút trước anh quả thực đã nghĩ như vậy, nhưng bây giờ thì không còn nữa.

Tiểu Tích có phản ứng trước sự đụng chạm của anh, nhận thức này suýt chút nữa đã khiến Tuân Hạc phát điên ngay tại chỗ. Trước khi nhận thức được cảm xúc của mình, cơ thể của cậu đã đi trước một bước đáp lại anh, điều này chẳng phải đã chứng minh Tiểu Tích thích anh rồi sao! Anh và Tiểu Tích là lưỡng tình tương duyệt, trên đời này còn có chuyện gì tốt đẹp hơn thế nữa?

Nhưng Tuân Hạc ép bản thân phải giữ bình tĩnh.

Bây giờ không phải lúc để tỏ tình, bởi vì anh hoàn toàn chưa có sự chuẩn bị, không thể l* m*ng như vậy được. Huống hồ Tiểu Tích vẫn chưa ý thức được chuyện này, anh cũng sợ lại làm cậu hoảng sợ mà bỏ chạy mất.

Nhưng nếu vờ như không có chuyện gì xảy ra, chẳng phải sẽ bỏ phí một thời cơ tốt sao?

Tuân Hạc dùng đến kỹ năng diễn xuất cả đời mình vào khoảnh khắc này. Anh nhìn vẻ mặt phòng bị của Quý Dư Tích, làm ra vẻ mặt có chút tổn thương, lên tiếng xin lỗi cậu: "Xin lỗi em, là anh không tốt. Anh không nên làm ra hành động mạo phạm như vậy. Bây giờ em nhất định là ghét anh lắm đúng không?"

Màn diễn này không tính là khó, vì trước khi nghe thấy tiếng lòng của Quý Dư Tích, tâm trạng của anh chính là như thế này.

Quý Dư Tích ngẩn người ra, chú ý đến vẻ mặt của Tuân Hạc, nhất thời có chút hoảng hốt: "Em không có ghét anh. Vừa nãy chỉ là em bị giật mình thôi."

Tuân Hạc lại bày ra bộ dạng như không muốn nghe cậu biện giải: "Em đừng gạt anh nữa, phản ứng đầu tiên của em vừa rồi không lừa được ai đâu. Trách anh nhất thời bốc đồng không có chừng mực, em có ghét anh, hận anh thì cũng là do anh tự làm tự chịu, anh không có gì để nói cả. Nhưng bây giờ muộn thế này rồi, ít nhất để anh đưa em về nhà nhé. Em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không quấy rầy em thêm nữa."

Quý Dư Tích bị những lời này của anh làm cho nghệch mặt ra, nhìn kỹ lại thì thấy Tuân Hạc đang ngoảnh mặt đi nơi khác, đến nhìn cũng không dám nhìn mình, trong lòng Quý Dư Tích chợt thắt lại một cái.

【Hành động lúc nãy e là cũng làm chính anh ấy hoảng sợ. Nghĩ cũng phải, Tuân Hạc từng nói anh ấy không phải đồng tính luyến ái, tự dưng lại cùng một đứa con trai như mình làm ra hành động thân mật cỡ đó, trong lòng chắc chắn cũng thấy khó chịu lắm. Mình mà còn tỏ ra không tự nhiên nữa thì anh ấy sẽ có bóng ma tâm lý mất thôi.】

Quý Dư Tích nghĩ đến đây liền vội vàng nói: "Anh nghĩ nhiều rồi, em không có ý đó đâu, thực sự là nhất thời chưa kịp phản ứng thôi. Em không trách anh, cũng không ghét anh đâu mà."

Cậu bước tới trước mặt Tuân Hạc hai bước, đứng sát rạt gần như dán vào người anh.

"Tuân Hạc, anh nhìn em đi." Quý Dư Tích gọi một tiếng.

Tuân Hạc quay đầu lại, đối diện với ánh mắt của cậu.

Chẳng biết tại sao, khoảnh khắc tầm mắt giao nhau, nhịp tim của cả hai người đều đồng thời tăng tốc. Tuân Hạc còn cảm thấy cổ họng mình có chút khô khốc, vô cùng muốn làm một điều gì đó.

Anh chột dạ dời mắt đi, hơi thở dồn dập.

Giây tiếp theo, anh liền cảm nhận được vành tai của mình cũng bị người ta l**m một cái.

Hơi thở của Tuân Hạc nghẹn lại, không thể tin nổi mà quay sang nhìn Quý Dư Tích.

Quý Dư Tích vờ như trấn tĩnh nói: "Xem đi, chẳng phải anh cũng giật mình đó sao." Mặt cậu lúc này còn đỏ hơn cả vừa nãy. Chẳng hiểu vì sao, cậu chỉ cảm thấy trong lòng hoảng loạn không thôi.

【Bình tĩnh, bình tĩnh nào. Đây chỉ là để trấn an thôi, đừng cư xử như một chú chim non chưa trải sự đời thế chứ.】

Tuân Hạc ban đầu bị hành động của cậu làm cho kinh ngạc, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị câu tiếng lòng này của cậu chọc cười. Nói cứ như thể cậu không phải là một chú chim non không bằng.

Tuân Hạc giơ tay lên, khựng lại trong không trung hai giây rồi mới vờ như không có chuyện gì mà hạ xuống. Kế đó, anh khẽ mỉm cười nói với Quý Dư Tích: "Bây giờ anh biết rồi." Anh biết Tiểu Tích nói không sai, bị người ta chạm vào vành tai một cái, quả thực là sẽ có phản ứng.

Quý Dư Tích âm thầm thở phào nhẹ nhõm: 【Thế này chắc là mình đã thuyết phục anh ấy được rồi nhỉ?】

Tuân Hạc giơ tay xoa xoa đầu cậu một cái rồi mới bảo: "Được rồi, tụi mình về thôi."

Anh chủ động nắm lấy tay Quý Dư Tích, cùng nhau tiến về phía chiếc xe.

Quý Dư Tích không dám nói gì nhiều. Đây không phải lần đầu tiên hai người nắm tay nhau, thế nhưng bầu không khí ngày hôm nay khiến Quý Dư Tích cảm thấy tim đập chân run, có cảm giác giống như một vài chuyện đã bắt đầu vượt ra khỏi tầm kiểm soát vậy.

Tuân Hạc không tiếp tục trêu chọc cậu nữa.

Cho dù Tiểu Tích có tình cảm với anh đi chăng nữa, thì rõ ràng hiện tại cậu vẫn chưa suy nghĩ nhiều về phương diện này.

Thế là anh chuyển sang một chủ đề khác, hỏi Quý Dư Tích: "Mấy lời tụi mình nghe lén được lúc nãy, em có muốn nói cho dì Thanh và chú Quý biết không?"

"Cái gì cơ?" Quý Dư Tích cố gắng xua cảnh tượng vừa rồi ra khỏi não, rốt cuộc cũng nhớ ra trước khi có màn tiếp xúc thân mật với Tuân Hạc thì đã xảy ra chuyện gì. "Đậu xanh, suýt chút nữa là em quên mất chính sự rồi."

Tuân Hạc nén cười.

Quý Dư Tích ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Chắc chắn là phải nói cho họ biết rồi. Cái bà Phương Dung kia thủ đoạn có hơi ghê gớm đấy, nghe giọng điệu của bà ta thì có vẻ như vẫn còn tiếp xúc với ba em. Em không muốn tình cảm của ba mẹ em vì mấy trò ly gián của bà ta mà xảy ra vấn đề đâu."

Theo như cốt truyện nguyên bản, bà ta hẳn là đã ly gián thành công.

Tuân Hạc an ủi: "Thực ra em cũng đừng quá lo lắng, chú Quý nhìn một cái là biết không phải loại người như vậy rồi."

Quý Dư Tích gật đầu: "Em chủ yếu là sợ mẹ em hiểu lầm thôi. Mẹ em là người một chút uất ức cũng không chịu nổi, đương nhiên những năm qua cũng chẳng có ai dám để mẹ phải chịu uất ức cả."

Mẹ Quý từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, lớn lên trong sự nuông chiều. Ông ngoại của Quý Dư Tích đối với đứa con gái này là sự cưng chiều vô điều kiện, bất luận là lúc nào cũng đều cảm thấy con gái mình là tốt nhất, là giỏi nhất. Tính cách tự tin của mẹ Quý là được nuôi dưỡng từ bé, đây chính là chỗ dựa vững chắc của bà. Cho nên khi gặp uất ức, mẹ Quý mới có thể ly hôn dứt khoát.

Ngay cả trong cốt truyện gốc, sau khi ly hôn với ba Quý, bà vẫn được người nhà quan tâm chăm sóc. Chỉ là sau đó xảy ra vụ xâm hại những đứa trẻ bị bỏ lại vùng quê kia, danh tiếng của bà mới bị hủy hoại hoàn toàn. Cộng thêm việc cả hai đứa con trai đều sống không tốt, bà phải chịu đựng sự dày vò tinh thần quá lớn nên nửa đời sau mới thê thảm như vậy.

Nếu đổi lại là hiện tại, nếu bà lại ly hôn với ba Quý một lần nữa, tin rằng bà sẽ không đến mức khốn khổ như thế.

Đương nhiên, có thể không ly hôn vẫn là tốt nhất.

Tuân Hạc an ủi cậu: "Yên tâm đi, về đến nhà nhắc nhở họ một tiếng thì sẽ không có vấn đề gì đâu. Chú Quý cũng không phải loại người đó."

"Hy vọng là vậy." Quý Dư Tích khẽ thở dài.

Cậu vẫn chưa biết Phương Dung và người đàn ông bà ta đưa tới có mối quan hệ gì, cho dù ông ấy chỉ là phối hợp đóng kịch với bà ta, nhưng việc có người chịu phối hợp đóng kịch đã chứng tỏ cái nhìn của ông ấy đối với bà ta tuyệt đối không tồi. Người đàn bà này rất có thủ đoạn đối phó với đàn ông.

Mà Quý Dư Tích xui xẻo thay lại chẳng có mấy lòng tin vào đàn ông, cho dù người đàn ông đó là ba ruột của mình.

Chuyện này cũng phải nhờ kinh nghiệm xuyên qua nhiều thế giới của cậu. Cậu đã từng gặp qua đủ loại đàn ông, có người là ký chủ, có người không phải. Cậu cũng phát hiện ra một điều là so với phụ nữ, đàn ông nhìn chung dễ suy thoái đạo đức hơn. Hay nói cách khác, ý thức đạo đức của phụ nữ luôn cao hơn đàn ông.

Ví dụ như, một nam ký chủ trước đây của cậu trong lúc nỗ lực phấn đấu đi lên có gặp được một nữ lãnh đạo. Vị nữ lãnh đạo này vô cùng có mị lực, cũng không mong cầu một mối quan hệ tình cảm ổn định. Nam ký chủ này sau khi hiểu ý liền nhân cơ hội đi công tác mà chủ động dâng tận cửa. Sau chuyện đó, ký chủ còn hướng cậu phàn nàn, nói là vị nữ lãnh đạo kia trong lúc anh ta đang hừng hực đánh trận vẫn liên tục gặng hỏi anh ta đã kết hôn chưa, có vị hôn thê hay bạn gái gì không. Anh ta bảo không có, nữ lãnh đạo cũng không hoàn toàn tin tưởng, còn cảnh cáo anh ta nếu dám lừa gạt cô thì đừng trách cô không niệm tình cũ.

Lúc đó Quý Dư Tích liền cảm thấy tư duy của vị nữ lãnh đạo này đặc biệt thú vị. Ngay cả kiểu phụ nữ hưởng thụ d*c v*ng như vậy, tiêu chuẩn đạo đức dường như vẫn cao hơn đàn ông.

Dĩ nhiên ba Quý không phải ký chủ của cậu, ba Quý và Phương Dung cũng không có quan hệ cấp trên cấp dưới như thế, không thể tùy tiện đánh đồng như vậy được.

Khi hai người bọn họ về đến nhà thì ba Quý và mẹ Quý vẫn chưa đi nghỉ.

Quý Dư Tích vừa vặn cũng có chuyện muốn nói với họ, liền trịnh trọng kéo Tuân Hạc ngồi xuống trước mặt hai người.

Gân xanh trên trán mẹ Quý khẽ giật giật, thầm sợ hai cái đứa này đột ngột come out luôn.

Cũng may Quý Dư Tích chỉ nghiêm túc thuật lại một lượt lời của Phương Dung và ông lớp trưởng kia. Mẹ Quý nghe xong trong lòng không chút gợn sóng, thậm chí còn buông một câu: "Chỉ thế thôi á?"

Quý Dư Tích: "?"

Ba Quý ngược lại rất thấu hiểu tâm trạng của mẹ Quý lúc này. Vừa nãy Tích Bảo trịnh trọng kéo Tuân Hạc cùng nhau đi đến trước mặt họ, còn nghiêm túc nói có chuyện muốn bàn, ông cũng tưởng Tích Bảo sắp sửa come out với Tuân Hạc đến nơi, may mà không phải.

Còn về mấy lời của Phương Dung, cả ba Quý lẫn mẹ Quý đều không bất ngờ.

Tối hôm nay Phương Dung đã thử thăm dò ba Quý hai lần. Lần đầu tiên chính là trên đường đi, Phương Dung nhờ ba Quý giữ bí mật mối quan hệ giả giữa bà ta và Thôi Tường. Lần thứ hai là ngay sau khi họ về nhà không lâu, Phương Dung nhắn tin đề xuất hai công ty hợp tác cùng nhau đàm phán hạng mục công nghệ với Thôi Tường.

Tin nhắn WeChat này ba Quý cũng không hề giữ lại mà đưa thẳng cho mẹ Quý xem, thậm chí ngay cả Quý Dư Thận cũng đã biết chuyện rồi.

Bởi vì ba Quý đã quyết định đem hạng mục này chuyển giao toàn quyền cho Quý Dư Thận, như vậy có thể hoàn toàn tránh được việc tiếp xúc với Phương Dung.

Dĩ nhiên Quý Dư Thận đối với việc này cũng có ý kiến, anh sợ mình làm không tốt. Ba Quý liền thẳng thừng: "Làm không tốt cùng lắm là bị người ta đè một lần. Con không tiếp quản thì cái nhà này có nguy cơ tan nát đấy. Con tự chọn một cái đi."

Quý Dư Thận: "......"

Thế là sau đó ba Quý liền thảy luôn WeChat của Phương Dung qua cho Quý Dư Thận, đồng thời nhắn lại cho bà ta biết là sau này dự án này đều do con trai ông tiếp quản.

Phương Dung tạm thời vẫn chưa trả lời ông, có lẽ là đã biết khó mà lui rồi.

Quý Dư Tích không ngờ ba mẹ mình lại phản ứng nhanh như thế. Nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn như này, Phương Dung chắc chắn không có cửa để phá hoại gì cả, vậy rốt cuộc tại sao năm đó hai người họ lại đi đến bước ly hôn?

Nhưng ba mẹ có tâm lý cảnh giác cao là chuyện tốt, Quý Dư Tích khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Cậu ngó nghiêng một vòng, phát hiện không nhìn thấy Trang Giác đâu liền quay sang hỏi mẹ Quý: "Dì Trang Giác đâu rồi mẹ?"

Trước đó cậu đã hiểu lầm Trang Giác nên trong lòng thực ra có chút áy náy, liền muốn quan tâm bà ấy nhiều hơn một chút.

Mẹ Quý: "Về phòng rồi, bà ấy bảo có hơi mệt, muốn nghỉ ngơi sớm."

【Không đúng chứ, hôm nay vừa gặp cả Phương Dung lẫn Tô Trí Phong, chẳng lẽ dì ấy không muốn tâm sự với mẹ mình sao?】 Quý Dư Tích trong lòng tràn đầy hoài nghi.

Mẹ Quý khẽ mỉm cười, Trang Giác đương nhiên là về phòng để nhắn tin với Tô Trí Phong rồi. Loại chuyện này bà cũng không tiện vạch trần.

Chủ yếu là lúc Tô Trí Phong gửi WeChat qua, bà có vô tình liếc nhìn một cái, sau đó Trang Giác liền tỏ ra ngượng ngùng bảo muốn về phòng trước, mẹ Quý liền hiểu ra ngay.

Xem ra tối nay Phương Dung đả kích Tô Trí Phong vẫn chưa đủ đô, Tô Trí Phong vẫn còn tâm trí để đi tán tỉnh Trang Giác. Nếu là đổi lại ngày trước, mẹ Quý nói không chừng đã mở giọng mỉa mai châm chọc rồi, nhưng bây giờ Trang Giác rõ ràng cũng có ý đó, bà việc gì phải phật lòng người ta. Việc Trang Giác ly hôn là không thể tránh khỏi rồi, Tô Trí Phong cũng đã ly dị, hai người bọn họ nếu có thể tiến thêm một bước thì cũng coi như vẹn cả đôi đường.

Đặc biệt là đối với Phương Dung.

Ánh mắt mẹ Quý đột nhiên trở nên sắc bén. Phương Dung xem bà như Trang Giác của ba mươi năm trước thì đúng là sai một ly đi một dặm rồi.

Bà đây còn chưa đến mức không phân biệt nổi chồng mình là bị người ta tính kế hãm hại hay là cố tình ngoại tình đâu nhé.

【Hy vọng lần này ba mẹ đừng mắc bẫy nữa là được.】

Một câu tiếng lòng này của Quý Dư Tích làm cho biểu cảm của mẹ Quý suýt chút nữa thì rạn nứt. Bà suýt nữa thì quên mất, ở chỗ của Tích Bảo, bà quả thực đã từng bị ly gián thành công.

Nhìn cái gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy tâm sự kia của Tích Bảo, trong lòng mẹ Quý mềm nhũn ra một mảnh: "Yên tâm đi, mẹ và ba con không sao đâu."

Bà vỗ lên cánh tay Quý Dư Tích, lại đưa tay xoa đầu cậu một cái, sau đó lườm ba Quý một cái sắc lẹm.

Ba Quý cảm thấy oan uổng vô cùng. Bản thân ông cũng đâu có muốn thế, hơn nữa Phương Dung có phải bạn học cũ của ông đâu, cái tai họa này chẳng phải đều do vợ ông rước về đó sao?

Trò chuyện xong xuôi mấy chuyện này, Quý Dư Tích và Tuân Hạc cũng xin phép về phòng.

Hai người dừng bước trước cửa phòng, nhìn nhau một cái rồi lại ngượng ngùng dời tầm mắt đi chỗ khác.

Rõ ràng mọi khi đều rất tự nhiên nói một câu chúc ngủ ngon rồi ai về phòng nấy nghỉ ngơi, thế mà hôm nay cứ có cảm giác kỳ lạ thế nào ấy.

Quý Dư Tích đem tất cả mọi chuyện quy kết cho việc vừa nãy cậu đã phản ứng thái quá, tuy rằng cuối cùng đã lấp l**m qua chuyện được rồi, nhưng chắc chắn vẫn để lại bóng ma tâm lý không nhỏ cho Tuân Hạc.

Cậu ngập ngừng một lát, sau đó hỏi Tuân Hạc: "Anh buồn ngủ chưa?"

Tuân Hạc không biết cậu có ý đồ gì, liền do dự bảo: "Cũng bình thường."

Quý Dư Tích mở lời mời mọc: "Hay là qua phòng em xem phim đi?"

Cậu thầm nghĩ: 【Hôm nọ ở trong phòng khách sạn thấy khá thoải mái mà. Giờ mô phỏng lại lúc đó một chút, chắc sẽ tự nhiên lại thôi.】

Tuân Hạc nhướng mày một cái, đáp: "Được chứ, vậy anh về tắm rửa thay quần áo cái đã."

Quý Dư Tích thấy anh đồng ý thì trong lòng cũng nhẹ nhõm đi vài phần, cười nói: "Thế em cũng đi tắm đây, anh xong thì cứ trực tiếp đi vào nhé."

Tuân Hạc gật gật đầu, nhìn Quý Dư Tích vặn tay nắm cửa, hớn hở bước vào trong.

Có lẽ chính Tích Bảo cũng không phát hiện ra, hành động hiện tại của cậu thực chất đã thể hiện cậu không muốn tách khỏi Tuân Hạc chút nào.

Tuân Hạc khẽ sờ sờ ngón tay mình, cũng không nhịn được mà bật cười. Tích Bảo dường như còn thích anh hơn cả những gì anh tưởng tượng nữa, cứ theo cái đà này, nói không chừng còn có thể đợi được đến ngày Tích Bảo chủ động tỏ tình với anh. Thế nhưng Tuân Hạc không nỡ, chuyện tỏ tình là hồi ức đi theo cả một đời người, anh không muốn sau này Tích Bảo nhớ lại lại là do bản thân cậu phải chủ động trước.

Tuy rằng thế thì cũng chẳng có gì không tốt, nhưng Tuân Hạc không nỡ. Những thứ Tích Bảo muốn, đáng lẽ ra không cần đợi cậu phải mở miệng, anh đã chủ động dâng đến trước mặt cậu mới đúng.

Phải đẩy nhanh tiến độ mới được.

Bước chân Tuân Hạc trở về phòng cũng trở nên kiên định hơn.

Một lát sau, Tuân Hạc đã chuẩn bị tươm tất xong xuôi, đi dép lê gõ gõ lên cửa phòng Quý Dư Tích rồi đẩy cửa bước vào. Quý Dư Tích vẫn chưa tắm xong, trong phòng tắm vẫn còn nghe thấy tiếng nước chảy rào rào, kèm theo cả tiếng cậu đang ngân nga.

Tuân Hạc không làm phiền cậu, chuẩn bị tìm một bộ phim nào đó không mấy kinh dị để lát nữa cùng xem với Tích Bảo.

Cái màn chọn phim thất bại ê chề lần trước chắc anh phải nhớ suốt đời mất thôi.

Đến lúc Quý Dư Tích tắm xong bước ra ngoài, liền nhìn thấy Tuân Hạc đã tự nhiên như ở nhà mà nằm bò trên giường của cậu rồi. Cúc áo trên bộ đồ ngủ của anh không cài đến nấc trên cùng, để lộ ra một mảng da thịt trắng trẻo trước ngực.

Quý Dư Tích đùng một cái đỏ bừng cả mặt.

【Tuân Hạc trắng thật đấy.】

Tuân Hạc: "?"

Anh hồ nghi tự cúi đầu nhìn nhìn lại mình, không hiểu nổi tại sao Quý Dư Tích tự dưng lại nảy ra suy nghĩ này. Nhưng ngay sau đó anh lập tức sực nhớ ra một vấn đề, tiếng lòng của Tích Bảo người nhà họ Quý đều nghe thấy được, vậy cái câu vừa rồi chẳng phải cả nhà đều nghe hết rồi sao?!

Anh xấu hổ đến chết mất.

Thế là Tuân Hạc vội vàng ngồi bật dậy, kéo kéo áo ngủ che bớt lại, hỏi Quý Dư Tích: "Sao em không sấy tóc?"

Quý Dư Tích cầm chiếc khăn bông vò vò tóc, nói: "Hơi phiền phức, dù sao bây giờ cũng chưa ngủ ngay, cứ để thế cho nó khô tự nhiên vậy."

Tóc của cậu không tính là dài, khô cũng nhanh thôi.

"Tổ tông ơi, đang là mùa đông đấy nhé, không sấy tóc cảm lạnh bây giờ."

Tuân Hạc bất lực xuống giường, tìm máy sấy tóc rồi ấn cậu ngồi xuống, tự tay sấy tóc cho cậu.

Ban đầu Tuân Hạc vốn dĩ còn ôm tâm tư muốn nhân cơ hội này để kéo gần khoảng cách giữa hai người, thì sau khi nghe thấy tiếng lòng kia của Quý Dư Tích, tất cả ý định đều bị dập cho tắt rụi. Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy cái lỗi hệ thống này của Tích Bảo có chút phiền phức.

Sau này chẳng lẽ mỗi lần anh và Tích Bảo làm cái chuyện ấy ấy, đều có nguy cơ phát sóng trực tiếp cho cả nhà họ Quý cùng nghe hả?

Vừa nghĩ đến cái viễn cảnh hãi hùng đó, Tuân Hạc liền cảm thấy chỗ kia có chút không dựng nổi.

Xác định quan hệ xong một cái là anh nhất định phải dắt Tích Bảo dọn ra ngoài ở riêng ngay và luôn.

Sau khi Tuân Hạc giúp cậu sấy khô tóc, liền thẳng thừng hỏi: "Em muốn xem phim gì?"

Anh vốn dĩ đã tìm được phim rồi, nhưng giờ lại sợ lúc Quý Dư Tích xem lại thốt ra mấy câu tiếng lòng không đúng lúc đúng chỗ, đến lúc đó cả nhà họ Quý kéo qua hỏi tội anh thì chết. Nghĩ đến cái cảnh đó thôi là Tuân Hạc đã chẳng dám làm gì nữa rồi.

Nào ngờ Quý Dư Tích lại hớn hở, quay sang nói với Tuân Hạc: "Tụi mình xem phim kinh dị đi anh?"

Lần trước không xem thành công, cậu cảm thấy là do ở khách sạn không mang lại cảm giác an toàn, lần này ở ngay trong chính phòng ngủ của mình, cậu nhất định sẽ không nhát như vậy nữa.

"Anh chỉ sợ lát nữa em hét toáng lên, gọi cả ba mẹ em chạy qua đây thôi." Tuân Hạc dứt khoát từ chối.

Quý Dư Tích vội vàng lấy tay bịt chặt miệng lại: "Em nhất định sẽ không hét lên đâu mà."

Tuân Hạc thầm nghĩ: miệng em không hét, nhưng trong lòng em sẽ hét. Tiếng hét phát ra từ miệng thì còn có phòng ốc cách âm, chứ tiếng lòng thì đến một tấm lá chắn cũng chẳng có.

Quý Dư Tích nhìn Tuân Hạc với ánh mắt trìu mến, rốt cuộc thì Tuân Hạc vẫn không thể nào chống đỡ nổi trước ánh mắt ấy của cậu.

Anh bấm bụng đánh liều, xem thì xem, lỡ trong lòng cậu thực sự có gào thét gì đó thì cứ để cho người nhà nghe thấy vậy. Dù sao anh và Tích Bảo hiện tại vẫn hoàn toàn trong sáng (tạm thời là thế), chẳng việc gì phải sợ họ tới gõ cửa hỏi tội cả.

Còn chưa kịp để anh mở lời, Quý Dư Tích chỉ cần quan sát nét mặt anh là đã biết anh đồng ý rồi. Cậu lập tức hớn hở nhảy tót lên giường, nằm ngay ngắn vào đúng vị trí mà Tuân Hạc vừa nằm lúc nãy.

Tuân Hạc bất lực bật cười, nằm xuống bên cạnh cậu, sau đó đưa tay tắt đèn đi để tạo bầu không khí.

Ngay cái khoảnh khắc đèn tắt phụt, Quý Dư Tích đã lập tức ôm chặt lấy cánh tay anh.

Tuân Hạc trêu chọc: "Nhát gan thế này mà còn đòi xem phim kinh dị cơ đấy?"

Quý Dư Tích mạnh miệng cãi cố: "Dám chứ, hôm nay em nhất định sẽ xem hết."

Thế là bộ phim bắt đầu.

Mở đầu phim kể về một nhóm sáu người cùng nhau đi du lịch, sau đó ở một nơi xa lạ, họ đặt phòng tại một quán trọ vô cùng kỳ quái. Chủ quán trọ còn đặc biệt cảnh báo họ rằng tuyệt đối không được tin lời của người lạ.

Cảm giác rùng rợn cũng từ đó mà nhen nhóm lên.

Quý Dư Tích không biết từ lúc nào đã ôm Tuân Hạc chặt cứng, nghiêng nửa khuôn mặt, hé mắt nhìn màn hình một cách vô cùng cẩn trọng.

Tuân Hạc bị bộ dáng này của cậu chọc cười, liền lên tiếng: "Nếu sợ quá thì tụi mình đổi phim khác nhé."

Đây mới chỉ là đoạn mở đầu, chưa có chuyện gì xảy ra mà cậu đã sợ đến mức này rồi, anh thật không dám nghĩ lát nữa xuất hiện mấy cảnh tâm linh quỷ dị thì Tích Bảo sẽ phản ứng thế nào nữa. Chỉ sợ lại giống như hôm ở khách sạn, bịt chặt tai rồi chui tọt vào trong chăn không chừng.

Quý Dư Tích vẫn cứng miệng: "Em không sợ, cứ xem tiếp đi anh."

Tuân Hạc hào phóng cống hiến một nửa thân người để Quý Dư Tích ôm trọn vào lòng. Cảnh tượng này thực ra cũng tương tự như những gì anh từng nghĩ tới, thế nhưng hiện tại anh lại chẳng có tâm trí đâu mà suy nghĩ vớ vẩn. Anh còn phải đề phòng tiếng lòng của Tích Bảo có thể bộc phát bất cứ lúc nào, và cả người nhà họ Quý có thể đột ngột xông vào nữa.

Trên màn hình, sáu người kia cất hành lý xong xuôi liền đi xuống lầu ăn cơm.

Họ phát hiện nhân viên phục vụ trong quán khi đi lại luôn cố tình né tránh một vị trí, thế nhưng rõ ràng chỗ đó trống không, chẳng có cái gì cả. Sáu người tò mò tiến về phía đó hai bước thì lập tức bị chủ quán lên tiếng ngăn lại. Sau đó họ ngồi vào một chiếc bàn tròn, cầm thực đơn gọi món, nhân viên phục vụ lại bày ra trước mặt họ tổng cộng bảy đôi bát đũa.

"Chúng tôi chỉ có sáu người thôi." Một cô gái trong nhóm lên tiếng.

Người phục vụ nhìn chằm chằm vào cái ghế trống còn lại, rồi lặng lẽ thu hồi một đôi bát đũa về.

Quý Dư Tích vội vàng hỏi: "Chỗ đó... có một con ma đúng không anh?"

Đến khi thốt ra chữ "ma", giọng của cậu đã run rẩy luôn rồi. Tuân Hạc vỗ vỗ lên cánh tay cậu an ủi. Cái kiểu phim này anh chẳng cần xem cũng đoán được tám chín phần mười cốt truyện. Cái gọi là "con ma không nhìn thấy" kia, đến cuối phim kiểu gì cũng lật bài ngửa rằng đó thực chất là một con người bằng xương bằng thịt, vì một trải nghiệm bi thảm nào đó trong quá khứ nên mới cố tình giả thần giả quỷ để trả thù họ mà thôi.

Tuân Hạc khi xem phim vốn không thích bị spoil, nhưng thấy Quý Dư Tích sợ hãi đến vậy, anh ngẫm nghĩ một lát rồi vẫn nói: "Đừng sợ, loại phim này thứ đáng sợ nhất luôn là lòng người."

"Nói cũng đúng." Quý Dư Tích hưởng ứng, thế nhưng vẫn vô cùng nhập tâm vào bộ phim.

Đến sáng ngày hôm sau, khi cửa phòng của một cô gái trong nhóm không cách nào mở ra được, cậu lại càng thêm nhập tâm. Chẳng biết trong đầu đã tự não bổ ra cảnh tượng đáng sợ gì mà cả người cậu gần như vùi hẳn vào lòng Tuân Hạc.

Tuân Hạc vỗ nhẹ sau lưng cậu, rồi với tay bật đèn phòng lên.

Quý Dư Tích bật người dậy: "Anh bật đèn lên làm gì thế?"

Tuân Hạc: "...... Bật đèn lên thì sẽ đỡ sợ hơn."

Quý Dư Tích: "Nhưng bật đèn lên thì mất hết không khí rồi. Tắt đi, tắt đi anh."

Tuân Hạc: "......"

Xem xong một bộ phim mà Tuân Hạc cảm thấy còn mệt hơn cả việc chạy bộ năm cây số. Quý Dư Tích lúc thì nhỏm dậy, lúc thì rúc vào trong chăn, lúc thì bịt tai nhắm mắt, lúc lại cứ ở trên người anh mà cọ qua cọ lại. Tuy rằng những động tác này dễ khiến người ta nảy sinh ý nghĩ sai lệch, nhưng anh biết thừa Tích Bảo đơn thuần chỉ là vì quá sợ hãi mà thôi.

Anh tự thấy mình phải có sức chịu đựng của một vị thánh thì mới có thể giữ được nội tâm bình lặng như tờ trước tình cảnh này.

Sau khi phim kết thúc, Quý Dư Tích không dám ngủ nữa. Nói một cách chính xác là cậu không dám ngủ một mình, nhất định bắt Tuân Hạc phải ở lại ngủ cùng.

Tuân Hạc tuy rằng trong lòng muốn đồng ý đến phát điên, thế nhưng sáng ngày mai thức dậy thì tính sao đây? Nếu để cho dì Thanh, chú Quý và cả anh cả Quý biết đêm nay anh ngủ lại trong phòng của Tích Bảo, liệu anh còn có thể bình yên bước ra khỏi cửa nhà họ Quý nữa không?

Chỉ sợ từ nay về sau sẽ bị liệt vào danh sách đen, vĩnh viễn cấm cửa không cho bén mảng tới nửa bước.

Nét mặt Tuân Hạc tràn đầy vẻ do dự, nhưng Quý Dư Tích lại cứ ôm chặt lấy anh không chịu buông tay. Những lúc thế này Tuân Hạc lại thầm ước giá mà Tích Bảo thốt ra một câu tiếng lòng, như vậy ít nhất có thể chứng minh rằng anh hoàn toàn bị ép buộc.

Đáng tiếc là Tích Bảo lại im phăng phắc.

Tuân Hạc đắn đo suy nghĩ mãi, cuối cùng cắn răng hạ quyết tâm, thôi kệ đi, tới đâu thì tới!

Dù sao đến lúc cùng Tích Bảo chính thức công khai mối quan hệ với gia đình, thì cũng chẳng tránh khỏi một trận lôi đình từ nhà họ Quý. Tuân Hạc càng nghĩ lại càng thấy bình thản, động tác cũng trở nên tự nhiên hơn. Anh vòng tay ôm Tích Bảo vào lòng, vỗ vỗ nhẹ lên lưng cậu, dịu dàng dỗ dành: "Ngủ đi em, anh không đi đâu cả."

Mắt Quý Dư Tích đã díu hết cả lại rồi, thế nhưng vẫn cố gặng hỏi để xác nhận lại: "Thật không anh?"

Tuân Hạc: "Thật mà."

Nhận được câu trả lời chắc chắn, Quý Dư Tích liền ngủ thiếp đi.

Tuân Hạc cũng chẳng biết mình đã chìm vào giấc ngủ từ lúc nào, đến khi anh tỉnh dậy thì bên ngoài trời đã sáng. Quý Dư Tích vẫn chưa mở mắt, cả người vẫn quấn chặt lấy anh như một con bạch tuộc, thậm chí còn vô thức cọ cọ vào người anh vài cái.

Tuân Hạc có thể cảm nhận rõ ràng phản ứng sinh lý vào buổi sáng của Quý Dư Tích, mà chính bản thân anh cũng tương tự như vậy.

Nghĩ đến việc lát nữa Quý Dư Tích tỉnh dậy sẽ giống như một chú mèo nhỏ bị bỏng chân mà nhảy dựng lên, anh liền cảm thấy vô cùng vui vẻ, gối một tay ra sau đầu, kiên nhẫn đợi cậu tỉnh giấc.

Quý Dư Tích khẽ cựa mình rồi từ từ tỉnh dậy, cậu dịch dịch cái chân, tìm một tư thế thoải mái trên người Tuân Hạc rồi lại cọ cọ thêm vài cái nữa. Sau đó cậu mới lim dim mở mắt ra, khoảnh khắc chạm phải ánh mắt của Tuân Hạc, đầu óc cậu giống như bị sập nguồn, đứng hình mất nửa ngày trời vẫn chưa kịp phản ứng ra là chuyện gì.

Tuân Hạc nhịn cười, hỏi: "Ngủ ngon không em?"

Quý Dư Tích quả nhiên giống như một chú mèo nhỏ, vèo một cái nhảy ra khỏi người anh, thậm chí còn nhảy tót luôn xuống dưới sàn nhà.

Bộ đồ ngủ vốn dĩ rất mềm mại, thế nên phản ứng sinh lý trên cơ thể cậu hoàn toàn bị phơi bày trước mặt Tuân Hạc. Tuân Hạc không tự chủ được mà đưa mắt nhìn thêm hai cái. Thiên địa chứng giám, anh thề là mình không hề cố ý, chỉ là bản năng không tự chủ được mà bị thu hút mà thôi.

Đến khi Quý Dư Tích phát hiện ra Tuân Hạc đang nhìn cái gì, cả người cậu liền nổ tung, xấu hổ đến mức suýt chút nữa là tông cửa lao thẳng ra ngoài.

Tuân Hạc mắt nhanh tay lẹ vươn tay ôm chặt lấy người: "Sao lại ngượng ngùng thế? Con trai ai mà chẳng vậy, em đừng sợ."

Quý Dư Tích lúc này muốn chết luôn cho xong.

Tuân Hạc ôm lấy cậu, nhẹ nhàng vuốt vuốt sau lưng an ủi, nhưng cảm nhận được thân hình non nớt dưới tay mình đang ra sức kháng cự. Tuân Hạc bèn bật cười trêu: "Hay là em nhìn anh một cái đi? Anh cũng chẳng khác gì em đâu."

Quý Dư Tích: "?"

Cậu lúc này mới chịu yên vị, quay đầu lại nhìn thì thấy Tuân Hạc quả nhiên cũng giống hệt mình, bộ dạng đều là "gậy sắt dựng trời", thế là đột nhiên thả lỏng hẳn.

Tuân Hạc cười bảo: "Người trẻ tuổi ai cũng thế cả, không phải chuyện gì to tát đâu, em đừng có phản ứng dữ dội như vậy."

Anh nói thì nghe nhẹ nhàng, nhưng thực chất chính bản thân cũng có chút gượng gạo không tự nhiên, bèn kéo Quý Dư Tích ngồi trở lại giường, dùng chăn trùm kín cả hai người lại.

Quý Dư Tích cuống cuồng muốn tìm chủ đề để nói, cuối cùng không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại buột miệng hỏi một câu: "Thế... con trai với con trai thực sự sẽ giúp đỡ lẫn nhau hả anh?"

Tuân Hạc nghệch mặt ra mất hai giây mới hiểu được ý của cậu.

"Ai nói với em thế? Làm gì có chuyện đó. Có đứa nào từng yêu cầu em làm như vậy à?" Tuân Hạc vội vàng hỏi. Anh không chỉ căng thẳng mà còn thực sự tức giận. Nếu Tích Bảo thực sự từng bị tên nào yêu cầu như thế, anh thề sẽ băm vằm cái thứ của nợ của tên đó ra làm trăm mảnh.

"Không có, chỉ là em chợt nhớ ra trước đây hình như có nghe ai đó nói qua thôi." Quý Dư Tích vội giải thích.

Tuân Hạc khựng lại một lát rồi sực nhớ ra, đó là hồi anh và Tích Bảo mới quen nhau không lâu, có một nam diễn viên và trợ lý của anh ta có kiểu quan hệ này, sau đó còn ngụy biện bảo rằng chuyện này là hết sức bình thường. (Lam Nam với Mạnh Long á mn)

Tuân Hạc nghiêm túc giải thích: "Không phải như vậy đâu, giữa con trai với nhau bình thường sẽ không làm thế, trừ phi hai người đó yêu nhau."

Quý Dư Tích "Ồ" lên một tiếng, nhưng không dám hỏi thêm gì nữa.

Cậu thực ra còn rất tò mò không biết con trai với nhau có thực sự tụ tập lại để so kích cỡ hay không, trong lòng cũng có chút ngứa ngáy muốn so thử với Tuân Hạc. Nhưng mà thôi bỏ đi, chuyện đó nghe có vẻ hơi b**n th**.

Hai người ở trên giường âm thầm tu luyện "Thanh Tâm Chú" một lát, cuối cùng vờ như không có chuyện gì xảy ra mà lục đục bò dậy.

Tuân Hạc tính lén lút chuồn thẳng về phòng mình, thế nhưng xui xẻo làm sao, anh vừa mới vặn tay nắm cửa bước ra liền đụng ngay phải anh cả Quý Dư Thận đang đi ngang qua phòng Tích Bảo. Ánh mắt Quý Dư Thận quét một vòng trên mặt anh rồi lại săm soi cánh cửa phòng đang mở hé, sắc mặt lập tức đại biến, thô bạo lách người qua vai anh xông thẳng vào trong để kiểm tra Quý Dư Tích.

Quý Dư Tích nhìn thấy anh cả thì cũng chột dạ vô cùng: "Anh cả."

Quý Dư Thận bày ra vẻ mặt như trời sập đến nơi, anh chỉ tay vào Quý Dư Tích, rồi lại chỉ tay vào Tuân Hạc: "Hai người... hai người..."

Tuân Hạc ngẩn ra, ngay lập tức hiểu được Quý Dư Thận đang hiểu lầm, vội xua tay: "Anh cả, không phải như anh nghĩ đâu."

Quý Dư Tích cũng cuống cuồng phụ họa: "Đúng đúng đúng, tụi em chỉ ngủ chung với nhau một đêm thôi mà."

Tuân Hạc bất lực dùng tay che kín mặt.

Một lát sau, Quý Dư Thận túm hai người họ, mỗi người một bên, lôi xềnh xệch xuống phòng khách ngồi đối diện với ba Quý và mẹ Quý.

Quý Dư Tích ỉu xìu giải thích: "Thực sự là không có chuyện gì xảy ra hết ạ. Tối qua tụi con xem phim kinh dị, tại con sợ quá nên mới bắt Tuân Hạc ngủ lại cùng thôi. Ba mẹ với anh cả rốt cuộc đang nghĩ đi đâu vậy hả?"

Anh cả đúng là quá giỏi não bổ rồi, cứ làm như mình bị Tuân Hạc làm chuyện gì đó không bằng.

Tuân Hạc cũng vội vàng tiếp lời giải thích: "Tiểu Tích nói đúng đấy ạ."

Ba Quý đưa mắt nhìn hai đứa một lượt, sau đó thong thả lên tiếng: "Ba biết rồi, là thằng cả làm quá lên thôi. Tích Bảo mau đi vệ sinh cá nhân rồi vào ăn sáng đi con." Ông nói xong liền liếc nhìn Quý Dư Thận một cái, bổ sung thêm: "Thằng cả cũng đi đi."

Thế là Quý Dư Thận là người đầu tiên đứng dậy rời khỏi phòng khách.

Quý Dư Tích thở phào nhẹ nhõm một hơi, cũng đứng dậy theo, nhưng chợt nhận ra có gì đó sai sai: "Thế còn Tuân Hạc thì sao ạ?"

Ba Quý đáp: "Tuân Hạc mấy ngày nay không thèm về công ty rồi. Ba muốn hỏi chút tình hình công việc."

Quý Dư Tích "Ồ" một tiếng, thấy Tuân Hạc cũng ra hiệu bảo cậu cứ đi trước, bấy giờ mới hoàn toàn yên tâm rời khỏi phòng khách.

Đợi đến khi bóng dáng cậu khuất hẳn, sắc mặt ba Quý liền lập tức trầm xuống.

Tuân Hạc vô thức thẳng lưng, bày ra bộ dạng nghiêm túc chờ đợi phán quyết.

"Nói đi, rốt cuộc cậu có ý gì với Tích Bảo?" Giọng điệu ba Quý vô cùng bình tĩnh nhưng đầy áp lực.

Tuân Hạc ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt ba Quý: "Cháu thích Tích Bảo ạ."

Mẹ Quý ngồi bên cạnh hai bàn tay siết chặt vào nhau, cõi lòng bỗng chốc chìm xuống, quả nhiên đúng như bà dự đoán.

Sắc mặt ba Quý vẫn không hề thay đổi: "Trước đây cậu cũng từng nói là thích Tích Bảo."

Tuân Hạc nhớ lại chuyện của rất lâu về trước, hồi anh và Quý Dư Tích mới quen biết nhau chưa được bao lâu, ba Quý cũng từng nói chuyện thẳng thắn như thế này với anh. Khi đó anh quả thực đã rất thích Tích Bảo rồi, chỉ có điều lúc ấy, anh ngỡ rằng đó là sự yêu thích dành cho một người bạn thân thiết.

Thế nhưng thực chất không phải như vậy, ngay từ cái nhìn đầu tiên khi chạm mặt Tích Bảo, anh đã có một thứ cảm xúc vô cùng khác biệt với cậu rồi, chẳng qua do bản thân anh khi đó quá mức trì độn mà thôi.

Tuân Hạc trịnh trọng trả lời: "Cháu vẫn thích em ấy như vậy, thậm chí còn sâu đậm hơn trước đây rất nhiều. Là kiểu yêu thích muốn trở thành người yêu, cùng nhau bầu bạn cả đời ạ."

Ba Quý im lặng một hồi lâu, mới nói tiếp: "Tích Bảo chưa chắc đã thích cậu."

Tuân Hạc khẽ mỉm cười: "Chú Quý, về điểm này cháu có thể khẳng định, em ấy có thích cháu. Chỉ là hiện tại em ấy vẫn chưa từng suy nghĩ về phương diện này mà thôi."

Ba Quý một lần nữa rơi vào trầm mặc.

Cái điệu bộ Tích Bảo ở bên cạnh Tuân Hạc suốt một năm qua ra sao, hai vợ chồng ông đều thấy rõ mồn mộ. Ngay cả chính họ cũng không dám vỗ ngực tự tin khẳng định rằng Tích Bảo đối với Tuân Hạc không hề có chút tình cảm đặc biệt nào.

Mẹ Quý đột nhiên lên tiếng hỏi: "Cho nên tối hôm qua hai đứa..."

Tuân Hạc vội vàng giải thích: "Thực sự là không có gì đâu ạ, chỉ là Tích Bảo đòi xem phim kinh dị, xem xong sợ quá không dám ngủ một mình nên con mới ở lại trông em ấy. Tuyệt đối chưa từng xảy ra bất cứ chuyện gì đi quá giới hạn ạ."

Mẹ Quý khẽ xua xua tay, ra hiệu bảo anh không cần nói nữa.

Phải qua một lúc sau, ba Quý mới chậm rãi lên tiếng: "Cậu còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt nói chuyện, tôi đã nói những gì không?"

Gương mặt Tuân Hạc hơi cứng lại, anh hơi ngả người về phía sau dựa vào thành ghế, bấy giờ mới đáp: "Cháu nhớ ạ."

Khi đó ba Quý đã nói, Tích Bảo vừa mới tròn mười tám tuổi, còn chưa khai thông chuyện tình cảm. Ông hy vọng tương lai Tích Bảo là tự mình rung động và yêu một ai đó, chứ không phải bị người khác dẫn dắt trở thành một người đồng tính. Lúc đó Tuân Hạc nghe thấy những lời này còn có chút bực dọc, thậm chí còn mạnh miệng tuyên bố mình là trai thẳng chứ không hề cong.

Ba Quý nói: "Quan điểm hiện tại của tôi vẫn vậy. Cậu ngày ngày ở bên cạnh nó, không thể nào không biết chuyện nó hiện tại vẫn chưa hề thông suốt chuyện yêu đương. Cho dù nó có thích cậu đến mấy đi chăng nữa, chỉ cần tự bản thân nó nghĩ theo hướng đó, thì cả đời này nó vẫn sẽ chỉ xem cậu là người bạn thân thiết nhất mà thôi. Tôi nghĩ, như vậy thực ra chẳng có gì không tốt cả."

Tuân Hạc cụp mắt xuống, không nói lời nào.

Ba Quý lại tiếp tục: "Nếu như có một ngày Tích Bảo tự mình nhận ra nó thích cậu, tôi sẽ không phản đối, thậm chí có lẽ còn thấy vui mừng nữa, dù sao cậu thực sự là một đứa trẻ tốt. Nhưng trước khi ngày đó đến, tôi sẽ đứng trên lập trường của một người cha. Tôi luôn hy vọng con trai mình trong chuyện đại sự cả đời, có thể do chính nó tự do lựa chọn."

Hai lần lựa chọn của Quý Dư Thận, và cả Quý Dư Khang đều như thế, Quý Dư Tích cũng sẽ không ngoại lệ.

"Chú Quý, chú yên tâm ạ. Trước khi em ấy biểu thị rõ ràng, cháu sẽ quản lý tốt cảm xúc của mình." Tuân Hạc cuối cùng cũng lên tiếng.

Ba Quý gật đầu: "Thời gian này hai đứa cứ bình tâm lại một chút đã. Tích Bảo cũng chuẩn bị vào đoàn phim rồi, còn bản thân cậu chắc cũng đến lúc phải bận rộn rồi nhỉ? Chỉ mấy người nhà họ Triệu mà cũng không dọn dẹp nổi, để bị đuổi ra ngoài lâu như vậy?"

Tuân Hạc gượng cười: "Chú Quý cứ yên tâm, cháu sẽ về xử lý ngay đây ạ."

Triệu Kiều hôm qua đã liên lạc với anh rồi, anh quả thực đến lúc phải trở về rồi.

Ba Quý buông câu cuối cùng: "Cậu nếu đã có lòng tin vào Tích Bảo thì sẽ không phải lo lắng về những ngày không thể gặp mặt này. Tình cảm đôi khi cũng giống như trồng hoa vậy, bảo bọc quá kỹ chưa chắc đã phát triển tốt được đâu."

Tuân Hạc ngẩng đầu nhìn ba Quý, có chút suy tư.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn