Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 83: Anh làm hỏng chuyện rồi

Quý Dư Tích và Tuân Hạc ngồi ở đại sảnh thêm một lát nữa, sau đó, Quý Dư Tích phát hiện ba Quý đã tới.

【Ba tới đón mẹ rồi kìa.】

Quý Dư Tích vừa nhìn thấy ba Quý liền lập tức nghiêng người né sang một bên để trốn.

Đáng tiếc là ba Quý đã nghe thấy tiếng lòng của cậu, ông ngạc nhiên khựng bước chân lại, nhìn dáo dác xung quanh một lượt, rồi đi thẳng về phía hai người.

Tuân Hạc ngồi đối diện Quý Dư Tích thì ngay từ đầu đã chẳng có ý định trốn. Ngay khi nghe thấy tiếng lòng của Quý Dư Tích, anh đã biết thế nào ba Quý cũng sẽ đi qua đây. Đợi đến lúc thấy ba Quý định vị được vị trí của bọn họ, anh còn lập tức đứng bật dậy, vẫy tay ra hiệu với ba Quý: "Chú Quý, bên này ạ!"

"Anh làm cái gì thế?" Quý Dư Tích giật nảy mình.

Tuân Hạc đáp: "Chú ấy nhìn thấy rồi, trốn cũng vô ích thôi."

Quý Dư Tích đành phải quay người lại, mở lời chào ba Quý.

Ba Quý liền hỏi hai người: "Sao hai đứa lại ở đây?"

Quý Dư Tích không dám nói thật là bọn họ lén lút đi theo mẹ Quý, chỉ đành chống chế: "Con nghe người ta nói đồ ăn ở đây khá ngon, nên tụi con tới ăn thử ạ." Ngay sau đó, cậu lại hỏi ba Quý, "Ba, sao ba cũng tới đây thế?"

Ba Quý giải thích: "Mẹ con đi họp lớp, ba tới đón mẹ. Hai đứa ăn xong chưa, lát nữa cùng nhau về luôn nhé!"

Tuân Hạc lên tiếng: "Cháu có lái xe ạ."

Ba Quý gật đầu, lại hỏi Quý Dư Tích: "Hai đứa ở đây, mẹ con có biết không?"

Quý Dư Tích: "Chắc là không biết đâu?"

Tuân Hạc khẽ ho một tiếng, anh cũng không biết tiếng lòng của Tích Bảo có thể truyền đi bao xa. Theo lý mà nói, dựa vào khoảng cách giữa đại sảnh và phòng bao, mẹ Quý hoàn toàn có khả năng nghe thấy, cũng may cả tối nay Quý Dư Tích chỉ nói đúng một câu này.

Ba Quý xem tin nhắn trên điện thoại xong mới bảo: "Thế hai đứa cứ ăn tiếp đi, ba vào đón người trước."

Ông theo số phòng bao mà mẹ Quý nhắn, gõ gõ cửa rồi bước vào.

Quý Dư Tích rướn cổ lên cũng chỉ nhìn thấy bóng lưng mấy người ở trong, đợi đến khi cánh cửa khép lại thì chẳng còn thấy gì nữa. 

Cậu khẽ thở dài: "Đúng là đáng tiếc thật mà."

__________

Sau khi ba Quý bước vào, mẹ Quý liền đứng dậy, nói với mọi người: "Ngại quá, ông nhà tôi đến đón rồi, tôi và Trang Giác xin phép xin đi trước nhé."

Lớp trưởng cũng từng gặp ba Quý, trước đây mỗi lần họp lớp đều là ba Quý tới đón, ông ta liền trêu chọc: "Bao nhiêu năm qua, Quý tổng vẫn luôn tự mình đến đón, chưa từng vắng mặt một buổi nào nhỉ."

Trang Giác cười nói: "Cứ nhìn Lễ Thanh là biết tình cảm hai người tốt đến nhường nào rồi, trong số chúng ta có ai bì kịp không? Dù sao thì tôi chịu thua rồi đấy."

Bà ấy cũng đứng lên, hướng về phía ba Quý nói: "Quý Mặc Bạch, hôm nay tôi làm bóng đèn một bữa, ông không phiền chứ."

Ba Quý đáp: "Tất nhiên là không rồi, bà cứ xem tôi như tài xế là được."

Nhà họ Quý ở thành phố D danh tiếng lẫy lừng, mấy người bạn học có mặt ở đó hầu như ai cũng tìm cách bắt chuyện làm quen, ngoại trừ Thôi Tường vừa mới về nước và Phương Dung.

Đến khi ánh mắt của ba Quý dời sang người Thôi Tường, lớp trưởng mới như sực nhớ ra điều gì, vội vàng nói: "Suýt nữa thì quên giới thiệu với Quý tổng, vị này cũng là bạn học của chúng tôi, một nhân tài từ nước ngoài trở về, tên là Thôi Tường, chắc trước đây Quý tổng chưa từng gặp qua. Còn Phương Dung ngồi bên cạnh chắc Quý tổng biết rồi nhỉ? Hiện tại Phương Dung là bạn gái của Thôi Tường."

Ông ta lén lút lau mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay, lại vô thức liếc nhìn Tô Trí Phong một cái, thầm nghĩ Quý tổng chắc là biết chuyện Phương Dung và Tô Trí Phong ly hôn rồi chứ?

Ba Quý quả nhiên không hề lộ ra biểu cảm bất ngờ nào, chỉ mỉm cười nói: "Giáo sư Thôi, lại gặp nhau rồi."

Thôi Tường bấy giờ mới đứng dậy, cười chào hỏi ba Quý: "Không ngờ lại được gặp lại Quý tổng sớm như vậy."

Lớp trưởng ngơ ngác nhìn hai người một hồi lâu, lại quay sang hỏi mẹ Quý: "Sao bà không nói sớm là Quý tổng và Thôi Tường có quen biết nhau chứ?" Ông ta là kẻ khôn ngoan, lúc này đã bắt đầu cảm thấy hối hận vì suốt cả buổi tiệc đã lạnh nhạt với Thôi Tường.

Mẹ Quý vô cùng oan ức: "Đừng hỏi tôi, tôi cũng đâu có biết."

Nghe hai người họ hàn huyên vài câu, sắc mặt của những người bạn học khác trong phòng đều dần dần thay đổi. Thôi Tường lần này về nước còn mang theo một đội ngũ chuyên gia, nghe nói là hợp tác với một công ty lớn trong nước để nghiên cứu và phát triển một hạng mục công nghệ nào đó, mà Tập đoàn Quý thị lại nằm trong danh sách hợp tác, trước đó Thôi Tường vừa có một cuộc họp với ba Quý.

Xét theo góc độ này thì Thôi Tường mạnh hơn Tô Trí Phong nhiều, hèn chi Phương Dung lại dứt khoát ly hôn với Tô Trí Phong.

Ánh mắt của vài người bạn học như có như không mà xoay quanh người Tô Trí Phong, khiến Tô Trí Phong tức đến nổ đom đóm mắt.

Tuy nhiên ông chỉ ngửa đầu nốc cạn một ly rượu, không nói năng gì.

Ba Quý trò chuyện với Thôi Tường xong, lại chủ động quay sang nói với Tô Trí Phong: "Công ty của Tô tổng cũng nằm trong danh sách hợp tác, sao vừa rồi không giới thiệu một chút với mấy người bạn học cũ? Tôi thấy mọi người có vẻ đều rất bất ngờ đấy."

Những người khác không hẹn mà cùng nhìn về phía Tô Trí Phong, lần này là thẳng thắn dò xét.

Tô Trí Phong vô cùng khó chịu, hậm hực nói: "Mấy chuyện đó đều là một tay Phương Dung giải quyết, tôi không tham gia."

Hai người bọn họ tuy đã ly hôn nhưng công ty cùng nhau sáng lập thì không cách nào một đao cắt làm hai được, chỉ đành theo thỏa thuận mà mỗi người chia nhau một nửa mảng nghiệp vụ, đối ngoại tuy vẫn là một công ty nhưng thực chất đã tách thành hai thực thể độc lập rồi.

"Hóa ra là vậy, là tôi mạo muội rồi." Ba Quý mỉm cười nói lời xin lỗi.

Trang Giác nhỏ giọng nói với mẹ Quý: "Thảo nào Phương Dung lại ở bên Thôi Tường, có kiểu qua lại trong công việc thế này, tự nhiên là gần quan được ban lộc rồi."

Mẹ Quý khẽ kéo kéo áo bà ấy, ra hiệu bảo bà ấy đừng có tám chuyện nữa.

Ba Quý lại nhìn sang mẹ Quý: "Vậy chúng ta xin phép ra về trước nhé?"

Mẹ Quý liền tạm biệt với mấy người bạn học: "Bọn tôi xin phép đi trước một bước. Hóa đơn tôi đã thanh toán xong xuôi rồi, mọi người cứ chơi vui vẻ nhé."

"Quý phu nhân hào phóng quá!" Lớp trưởng là người đầu tiên hô to lên, mấy người bạn học cũng thi nhau nói lời cảm ơn, mọi người khách sáo khen ngợi nhau một hồi, ba người mẹ Quý mới thong thả bước ra khỏi phòng bao.

Vừa đóng cửa lại, mẹ Quý liền vội vàng hỏi ba Quý: "Tích Bảo tới đây hả? Vừa nãy tôi hình như nghe thấy tiếng thằng bé nói chuyện."

Trang Giác đầy vẻ mờ mịt: "Làm gì có đâu, tụi mình vừa ở trong phòng bao kín mít, làm sao có tiếng ai nói chuyện được."

Mẹ Quý nhất thời không biết phải giải thích thế nào. Ba Quý thì gật đầu với bà: "Bà không nghe nhầm đâu, kia chẳng phải là Tích Bảo sao?"

Ông giơ ngón tay chỉ một cái, cho hai người thấy vị trí của Tích Bảo.

Quý Dư Tích đang hớn hở tán gẫu với Tuân Hạc, hai người không biết đang nói đến chuyện gì mà Quý Dư Tích cười đến mức suýt chút nữa là lọt thỏm xuống dưới gầm bàn.

"Đúng thật kìa, tai bà thính thật đấy, xa như vậy mà cũng nghe ra được." Trang Giác không mảy may nghi ngờ, còn tưởng mẹ Quý thực sự nghe thấy tiếng của Tích Bảo.

Mẹ Quý nhìn cái điệu bộ kia của Quý Dư Tích mà có chút không nỡ nhìn thẳng, bà vừa định bước qua xách cổ thằng con quý tử lên thì đã bị ba Quý cản lại: "Cứ để bọn trẻ chơi đi, tôi cũng vừa vặn có vài chuyện muốn nói với bà."

Mẹ Quý vốn dĩ còn định hỏi là chuyện gì, nhưng vừa chạm phải ánh mắt của ba Quý, bà liền hiểu ra ngay. Chắc là muốn nói về chuyện của Thôi Tường đúng không? Trước đây ba Quý chưa từng nhắc qua chuyện bàn bạc hợp tác với đội ngũ chuyên gia nước ngoài, bây giờ nhìn thấy Thôi Tường là bạn học của bà, chắc là muốn hỏi thăm chút tình hình của Thôi Tường đây mà.

Mẹ Quý trong lòng thầm nghĩ như vậy.

Thế là ba người lớn không làm phiền hai đứa nhỏ, đi thẳng ra ngoài.

Lên xe rồi, ba Quý mới lên tiếng hỏi: "Chuyện của Thôi Tường và Phương Dung kia là thế nào vậy?"

Thực ra Trang Giác rất để tâm đến chuyện này. Giữa bà ấy và Phương Dung không thể nào thoải mái giống như những người bạn học cũ thực sự. Cả tối nay Phương Dung toàn dùng ánh mắt săm soi nhìn bà ấy, và bà ấy cũng vậy. Đặc biệt là bản thân bà ấy đang ly hôn, mà Phương Dung sau khi ly hôn liền lập tức tìm được một người mới tốt hơn, trong lòng bà ấy thực ra ít nhiều cũng có chút không dễ chịu.

Lúc này nghe ba Quý hỏi tới, bà ấy lập tức nói: "Còn có thể là quan hệ gì nữa, hai người họ đang yêu nhau đấy thôi."

Ba Quý lại bảo: "Không thể nào, Thôi Tường không thích phụ nữ."

"Hả?" Mẹ Quý và Trang Giác đồng thời kinh ngạc thốt lên. Hai người nhìn nhau một cái, mẹ Quý lại vội vàng hỏi ba Quý: "Sao ông biết?"

Ba Quý đang lái xe, không rảnh quay đầu lại, chỉ kể cho hai người nghe: "Cuộc họp lần trước, chính ông ấy tự mình nói ra, Phương Dung lúc đó cũng có mặt."

"Vậy rốt cuộc là tình huống gì thế này?" Trang Giác mờ mịt.

Ba Quý nói: "Vừa rồi tôi nhìn vẻ mặt bọn họ đã thấy có gì đó không đúng rồi. Lớp trưởng của các bà còn giới thiệu bọn họ hiện tại là quan hệ yêu đương, họ nhất định là đang nói dối. Không phải Thôi Tường đang lừa người thì chính là Phương Dung đang lừa người, hoặc là hai người bọn họ liên thủ lại với nhau để lừa gạt, chỉ là tôi nghĩ mãi không ra tại sao lại phải làm vậy."

Phương Dung như thế nào thì chẳng liên quan gì đến ông, thế nhưng Tập đoàn Quý thị hiện đang bàn bạc hợp tác với đội ngũ của Thôi Tường, ông không thể không quan tâm đến điểm này, đặc biệt Phương Dung còn là đối thủ cạnh tranh của Quý thị.

Mẹ Quý ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: "Thôi Tường vẫn chưa xác định sẽ hợp tác với công ty nào sao?"

Ba Quý gật đầu: "Không nhanh như vậy đâu, hiện tại các công ty đều đang ra điều kiện. Thôi Tường cuối cùng sẽ lựa chọn công ty có điều kiện ưu đãi hơn, phối hợp tốt hơn."

Mẹ Quý: "Vậy thì hai người bọn họ chắc chắn là giả vờ rồi. Thôi Tường người này năm đó tuy rằng không mấy nổi bật, nhưng là một người rất cẩn trọng. Phương Dung hiện tại là đối tượng hợp tác tiềm năng của ông ấy, ông ấy tuyệt đối sẽ tránh hiềm nghi. Cho dù hai người này có những ý nghĩ vượt qua mức tình bạn, Thôi Tường cũng sẽ không tự chôn một quả bom cho mình ngay trong thời kỳ lựa chọn đối tác này. Huống hồ Phương Dung cũng chẳng phải là loại người sẽ vì tình yêu mà bất chấp tất cả. Họ nhất định là giả vờ."

Phương Dung ngay từ khi còn là một học sinh cấp ba đã biết cân nhắc lợi hại rồi, tuyệt đối không thể nào sau ba mươi năm lại học được cách bốc đồng vì tình yêu.

Trang Giác lại nói: "Mặc dù Lễ Thanh nói có lý, thế nhưng Phương Dung lựa chọn ở bên Thôi Tường, chưa chắc là vì tình cảm. Bà ta cũng có thể là vì lợi ích mà, giống như năm đó... năm đó khi bà ta ở bên Tô Trí Phong, chưa chắc đã xuất phát từ tình cảm vậy."

Sau này bà ấy mới nhìn thấu tâm cơ của Phương Dung. Nếu như Phương Dung sớm đã thích Tô Trí Phong, dựa vào tính cách của Phương Dung, không thể nào đợi đến khi Tô Trí Phong và bà ấy ở bên nhau rồi mới ra tay. Phương Dung chắc chắn là sau khi biết được gia thế của Tô Trí Phong thì mới bắt đầu động thủ.

Suy đoán này Trang Giác chưa từng nói với bất kỳ ai. Bởi vì bà ấy và Lễ Thanh chưa bao giờ giấu giếm về gia thế của Tô Trí Phong. Bản thân Tô Trí Phong cũng chẳng coi đó là chuyện bí mật gì, mỗi khi ông ta tán gẫu về chuyện nhà mình, hở một tí là tài xế của ba tôi thế này, người dưới tay ba tôi thế kia. Thế nhưng khi đó Phương Dung và bọn họ không thân, mối quan hệ với Tô Trí Phong cũng rất bình thường, quả thực rất có khả năng không biết.

Mẹ Quý bị Trang Giác nhắc nhở một câu như vậy, quả thực có chút không nói nên lời.

Đúng vậy nha, đâu phải cứ có tình cảm thì mới có thể ở bên nhau, là bản thân bà đã quá đơn thuần rồi.

Ba Quý ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Hai người đều nhìn thấy bộ dạng của Phương Dung và Thôi Tường ngày hôm nay rồi đúng không? Quả thực giống một cặp tình nhân?"

Mẹ Quý: "Cứ suốt ngày show ân ái, nói thật là nhìn có chút buồn nôn."

Ba Quý bị bà chọc cho bật cười, trầm ngâm một hồi mới bảo: "Để tôi tự mình hỏi Thôi Tường xem sao vậy, dù sao cũng là đối tác tiềm năng, tôi quan tâm một chút cũng không có vấn đề gì."

Ông vừa mới dứt lời thì WeChat có thông báo tin nhắn mới.

Ba Quý đưa điện thoại cho mẹ Quý: "Xem xem có phải là ông ấy không."

Mẹ Quý mở khóa màn hình, liếc nhìn một cái: "Quả thật đúng như ông đoán, chính là Thôi Tường."

Ba Quý mỉm cười một cái. Ông lo lắng mối quan hệ giữa Thôi Tường và Phương Dung có thể ảnh hưởng đến tiến độ đàm phán hợp tác, Thôi Tường đương nhiên cũng sẽ lo lắng ông hiểu lầm ông ấy đã chọn phía Phương Dung. E là tin nhắn WeChat này gửi tới là để giải thích rõ ràng.

Mẹ Quý đọc xong nhưng lại không hề lên tiếng. Thôi Tường quả thực đang giải thích về mối quan hệ của mình với Phương Dung. Đúng như những gì bà đã suy đoán trước đó, ông ấy và Phương Dung là giả vờ, Phương Dung nhờ ông ấy đóng vai người yêu một tối để tăng thêm chút tự tin khi đối mặt với Tô Trí Phong. Thôi Tường còn nói, hy vọng hai bên có thể tin tưởng lẫn nhau, sớm ngày đạt được hợp tác.

"Ông ta nói gì thế?" Trang Giác tò mò không chịu nổi, thế nhưng vẫn giữ đúng lễ nghi, không hề ghé mắt qua xem ké.

Mẹ Quý lựa những phần có thể nói để kể lại một chút: "Thì bảo ông ấy và Phương Dung là giả vờ thôi, Phương Dung nhờ ông ấy đóng vai người yêu một buổi."

Trang Giác nở nụ cười đầy ẩn ý: "Phương Dung lắm thủ đoạn thật đấy. Tôi dám cá cái lý do nhờ đóng vai người yêu này cũng là một trong những thủ đoạn của bà ta, bà có tin không?"

Mẹ Quý biết cái nhìn của Trang Giác đối với Phương Dung vô cùng phiến diện, có điều bản thân Phương Dung ra sao cũng chẳng ảnh hưởng gì đến mình. Giờ đã có sự bảo đảm từ phía Thôi Tường, ngay đến cả ba Quý cũng chẳng thèm bận tâm đến chuyện của Phương Dung và Thôi Tường nữa.

Trang Giác lại có chút giống như bị ám ảnh, nói tiếp: "Bà và Quý Mặc Bạch phải cẩn thận đấy, bà ta nói không chừng là nhất định phải giành cho bằng được cái hạng mục hợp tác kia."

Ba Quý không mấy để tâm: "Bà ta có lắm thủ đoạn đến mấy, Thôi Tường không thích phụ nữ thì bà ta cũng chẳng có đất mà diễn."

Trang Giác nhất thời không cách nào phản bác lại được.

Vừa vặn tới một ngã tư đèn xanh đèn đỏ, ba Quý dừng xe lại, đưa tay ra bảo mẹ Quý đưa điện thoại. Mẹ Quý vừa mới nhấc tay lên liền cảm nhận được  điện thoại khẽ rung lên một cái. Bà theo bản năng cúi đầu nhìn xuống, vậy mà lại nhìn thấy Phương Dung vừa gửi một tin nhắn WeChat cho ba Quý.

Tay của mẹ Quý lập tức rụt trở về, trực tiếp bấm vào xem.

Phương Dung: [Quý tổng, làm phiền ông rồi, có thể xin ông giúp tôi giấu giếm chuyện này một chút được không? Tôi và giáo sư Thôi không phải là thật đâu, tôi chỉ là không tài nào chấp nhận nổi việc mang cái danh đã ly hôn để xuất hiện tại buổi họp lớp, nên mới nhờ ông ấy giúp đỡ một tay. Chuyện này phiền ông nhất định phải giữ bí mật giúp tôi nhé, cầu xin ông đấy. Nếu thuận tiện, tôi xin được phép mời cơm để cảm ơn.]

Mẹ Quý nhíu chặt mày lại, sắc mặt cũng có chút không ổn.

Ba Quý bàn tay đưa ra vẫn chưa hạ xuống, nhìn thấy bộ dạng này của bà, tự bản thân ông đã thấy chột dạ trước: "Sao thế? Lại có ai gửi tin nhắn à?"

Mẹ Quý cười lạnh một tiếng rồi thảy điện thoại cho ba Quý.

Ba Quý liếc nhìn một cái, lập tức cảm thấy vô cùng oan uổng: "Bà ta tự muốn gửi chứ liên quan gì đến tôi đâu?"

Mẹ Quý hỏi vặn lại: "Sao ông lại có WeChat của bà ta?"

Ba Quý giải thích: "Lần trước lúc họp cùng nhau, mọi người cùng nhau quét mã kết bạn tại chỗ mà."

Trang Giác ngồi một bên cẩn thận quan sát biểu cảm của hai người, nghe đến đây liền lập tức hỏi ngay: "Là Phương Dung à?"

Mẹ Quý gật đầu.

Trang Giác vỗ tay cái bốp, giọng điệu có phần kích động: "Tôi đã bảo bà ta có ý xấu mà, hai người cứ bảo tôi nghĩ nhiều quá. Nhìn xem, bà ta bắt đầu ra tay rồi đấy!"

Ba Quý yếu ớt biện hộ: "Bà ta cũng có nói chuyện gì khác đâu, vẫn là nói về chuyện của bà ta với Thôi Tường mà."

Mẹ Quý hừ một tiếng: "Nếu không có chuyện gì quan trọng thì xóa bà ta đi."

Ngón tay ba Quý khựng lại một chút, ngẫm nghĩ một hồi mới bảo: "Bây giờ chưa được, bên tôi với đội ngũ của Thôi Tường còn phải họp vài lần nữa, đến lúc đó ngẩng đầu không gặp cúi đầu gặp, tự dưng xóa người ta đi thì không hay lắm."

Mẹ Quý tuy không mấy hài lòng nhưng cũng biết nếu không có lý do chính đáng thì không thể bắt ba Quý đắc tội với người ta như vậy được.

Ba Quý nhanh chóng gõ lại một câu trả lời: [Đã nhận.]

Rồi tiếp tục chuyên tâm lái xe.

Mẹ Quý lúc này lại thầm nghĩ, có phải bà và Tích Bảo đều đoán sai hướng rồi không? Nguy cơ hôn nhân của bà vốn chẳng phải đến từ Trang Giác, mà là từ Phương Dung?

__________

Tuân Hạc đã nhìn thấy lúc ba Quý đưa mẹ Quý rời khỏi nhà hàng. Ba Quý thậm chí còn làm thủ thế ra hiệu bọn họ đi trước, Tuân Hạc cũng gật đầu đáp lại ông. Trong suốt quá trình đó, Quý Dư Tích hoàn toàn không hay biết một chút gì.

Tuân Hạc hỏi cậu: "Bọn mình bây giờ về luôn hay là đợi thêm một lát nữa?"

Quý Dư Tích đáp: "Đợi một lát đi anh, đợi họ đi hết rồi tụi mình hãy về. Biết đâu sau khi mẹ em đi rồi, họ lại xúm lại nói xấu mẹ em thì sao, vừa vặn để em nghe một chút."

Tuân Hạc bật cười: "Sao em lại nghĩ thế?"

Quý Dư Tích lại bảo: "Ai bảo mẹ em sống tốt quá làm chi, cái kiểu bạn học cũ trăm năm không liên lạc này là thế đấy, sợ bạn sống không tốt, nhưng lại càng sợ bạn sống quá tốt. Mẹ em bây giờ chẳng có chuyện gì không vừa ý, bị người ta ghen ăn tức ở cũng là chuyện bình thường."

Cậu nói không sai chút nào.

Sau khi lớp trưởng đi vào nhà vệ sinh, Phương Dung lại một lần nữa đi ra ngoài nói chuyện một lúc với ông ta.

Lớp trưởng mở lời trước: "Bà nhìn cái bộ dạng kiêu ngạo của Lễ Thanh xem, còn bày đặt 'hóa đơn tôi đã thanh toán rồi', cứ như hận không thể để cho cả thế giới biết nhà mình có tiền không bằng. Bà ta có giàu nứt đố đổ vách đi chăng nữa thì tiền đó cũng là của chồng bà ta, vạn nhất có ngày Quý tổng muốn đổi vợ khác, để xem bà ta còn đắc ý nổi nữa không."

Quý Dư Tích theo thói quen cũ cùng Tuân Hạc đứng bên ngoài giả vờ làm đôi tình nhân để nghe lén.

Nghe thấy lớp trưởng nói vậy, Tuân Hạc có chút lo sợ Quý Dư Tích sẽ nổi giận mà lao ra mắng người. Thế nhưng Quý Dư Tích chỉ im lặng lắng nghe, không hề có thêm hành động quá khích nào. Tuân Hạc trong lòng có chút hoài nghi, vừa nãy nghe Phương Dung mắng đồng tính luyến ái cậu còn tức giận hồi lâu, sao bây giờ lại bình tĩnh đến thế?

Quý Dư Tích cũng không phải là không giận, chỉ là cậu đã có sự chuẩn bị tâm lý từ trước rồi, nghe thấy lớp trưởng ghen tị như vậy, cậu chỉ thầm nghĩ trong lòng: 【Quả nhiên đúng như mình dự đoán.】

Phương Dung lên tiếng: "Hồi còn đi học bà ta đã vẻ đại tiểu thư như thế rồi, có phải ngày đầu tiên ông biết đâu. Mà hồi đó ông chẳng phải từng thích bà ta sao? Chỉ là không dám chủ động theo đuổi thôi."

Quý Dư Tích áp người vào lồng ngựcTuân Hạc, một lần nữa khẽ nhíu mày.

Lớp trưởng lạnh lùng hừ một tiếng: "Thời trẻ người non dạ mà thôi."

Quý Dư Tích khẽ nhếch môi, 【E là tự biết mình không xứng, tự ti mặc cảm thì có?】

Cách một bức tường, Phương Dung bên trong lại nói: "Muốn hợp tác làm một vố không?"

Lớp trưởng kinh ngạc mất vài giây mới hỏi: "Hợp tác thế nào?"

Phương Dung: "Ông ngứa mắt bà ta, tôi cũng ngứa mắt bà ta, hay là ông phối hợp với tôi một chút, tôi phá cho bà ta và Quý tổng đường ai nấy đi?"

Quý Dư Tích trợn tròn mắt, giống như không dám tin vào tai mình mà khẽ dụi dụi tai.

Lớp trưởng ở bên trong cũng sửng sốt, ngập ngừng hỏi: "Bà định làm thế nào?"

Phương Dung lại bảo: "Quý tổng là một người thành đạt biết giữ mình sạch sẽ. Muốn ông ta thay lòng đổi dạ là chuyện gần như không tưởng, thế nhưng cái tính khí đại tiểu thư của Lễ Thanh thì lại chẳng đổi. Chỉ cần tạo ra một chút hiểu lầm giữa bà ta và Quý tổng, bà ta sẽ tự động đòi ly hôn thôi." Giống hệt như cách năm xưa bà ta chia rẽ Trang Giác và Tô Trí Phong vậy.

Bởi vậy mới nói sao họ lại là bạn thân chứ? Hai người này trong chuyện tình cảm đều có tính cách y hệt nhau, rõ ràng chỉ là những chuyện không đáng gì nhưng lại thích làm quá lên.

【Mình hiểu lầm rồi, hóa ra mâu thuẫn khiến ba mẹ mình ly hôn là Phương Dung, thế mà mình cứ tưởng là Trang Giác cơ đấy.】 Quý Dư Tích sau cơn chấn động liền lập tức lấy lại tinh thần.

Tuân Hạc âm thầm vuốt nhè nhẹ sau lưng cậu để an ủi.

Lớp trưởng lại hỏi tiếp: "Thế còn bà với Thôi Tường..."

Phương Dung: "Đó là giả vờ thôi, tôi chỉ muốn vượt mặt Trang Giác một lần mà thôi."

Lớp trưởng lúc này mới vỡ lẽ: "Cho nên mục tiêu thực sự của bà là Quý tổng?!"

Giọng của ông ta cao vút lên hẳn.

Phương Dung có chút không kiên nhẫn: "Đây không phải là chuyện ông cần bận tâm. Tôi biết tình cảm giữa ông và vợ ông cũng chẳng tốt đẹp gì, đợi đến khi Quý tổng và Lễ Thanh ly hôn xong, ông chưa chắc đã không có cơ hội đâu. Bây giờ ông nói cho tôi biết đi, có hợp tác không?"

Sau đó không gian lại rơi vào một khoảng im lặng.

Phải qua một lúc lâu sau, lớp trưởng mới lên tiếng hỏi: "Cần tôi làm gì?"

Phương Dung đáp: "Tạm thời chưa cần, khi nào cần tôi sẽ bảo ông sau, bởi vì cái danh lớp trưởng này của ông rất dễ dùng."

Kế đó, Quý Dư Tích nghe thấy một tiếng vỗ tay giòn giã.

【Chết tiệt.】 Quý Dư Tích lúc này mới bắt đầu nổi giận

Thế nhưng chưa kịp để cậu bộc phát, hai người trong nhà vệ sinh đã chuẩn bị bước ra ngoài. Quý Dư Tích quen đường cũ liền rướn người sát vào Tuân Hạc, bày ra cái tư thế thân mật giống hệt như khi nãy.

Tuân Hạc lại khẽ nghiêng mặt qua, cắn nhẹ lên vành tai trái của cậu một cái.

Phương Dung bước chân khựng lại khi nhìn thấy cảnh tượng này, rồi mới tiếp tục bước thẳng đi qua: "Cái đám đồng tính luyến ái chết tiệt này sao mà lắm thế không biết."

Bà ta hoàn toàn không nhận ra hai người này chính là hai người mà mình vừa mới thấy lúc nãy. Có lẽ do Quý Dư Tích và Tuân Hạc đã đổi chỗ, hơn nữa Phương Dung lại vô cùng căm ghét đồng tính luyến ái, nhìn thêm một cái cũng thấy bẩn mắt, dẫn đến việc bà ta không hề nhìn kỹ diện mạo của hai người.

Quý Dư Tích lúc này đâu còn tâm trí nào để ý đến bà ta nữa.

Lúc này, cả người cậu đã hoàn toàn đông cứng.

Tuân Hạc cũng ngẩn ra một lúc, bấy giờ mới lắp bắp lên tiếng: "Xin lỗi em, anh lỡ miệng..."

Anh chỉ là nhìn vành tai của Quý Dư Tích tròn trịa đáng yêu, lại ở khoảng cách gần như vậy, tầm mắt của anh cứ dán chặt vào đó, trong lòng đã sớm rục rịch từ lâu. Vừa rồi cũng chẳng biết thế nào, trước khi đại não kịp phản ứng thì anh đã như mất kiểm soát mà làm ra hành động đó.

Anh cắn không hề mạnh, so với từ "cắn" thì đúng hơn là anh chỉ mổ nhẹ một cái lên vành tai của Quý Dư Tích mà thôi.

Thế nhưng tai của Quý Dư Tích lúc này lại đỏ bừng lên như muốn rỉ máu, khiến Tuân Hạc bắt đầu hoài nghi có phải mình đã dùng lực quá mạnh rồi không.

Anh khẽ giơ tay lên, muốn chạm vào kiểm tra một chút.

Quý Dư Tích lại như bị điện giật, đột ngột lùi phắt về sau hai bước, kéo giãn khoảng cách với Tuân Hạc.

Tuân Hạc sững sờ nhìn cậu, anh chưa từng nhìn thấy vẻ kháng cự này trên khuôn mặt của Quý Dư Tích. Khi nhận thức được sự kháng cự này đại diện cho điều gì, sắc mặt Tuân Hạc trắng bệch, trong đầu chỉ còn duy nhất một suy nghĩ: Anh làm hỏng chuyện rồi.

Sau khi lùi ra xa, trái tim của Quý Dư Tích vẫn đập thình thịch thình thịch liên hồi không dứt.

Cậu ngoảnh đầu liếc Tuân Hạc một cái, rồi vội vã cắm đầu chạy nhanh ra ngoài.

Tuân Hạc còn chưa kịp hoàn hồn sau cú sốc, vừa thấy Quý Dư Tích bỏ chạy liền vội vàng đuổi theo. Trời đã muộn thế này rồi, một mình Quý Dư Tích làm sao tự về nhà được. Cho dù cậu có đang giận đi chăng nữa, anh cũng phải đưa được người về nhà an toàn.

Chỉ là... sau chuyện này e rằng anh không thể tiếp tục mặt dày ở lại nhà họ Quý nữa rồi.

Trong lòng Tuân Hạc ngập tràn cay đắng.

Quý Dư Tích bước ra khỏi đại sảnh, bị một luồng gió lạnh bên ngoài thổi qua mới hơi lấy lại được chút trấn tĩnh. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi tự vỗ lên mặt mình mấy cái, cố gắng đè nén mớ tâm tư hỗn độn đang nhảy loạn cào cào xuống.

Tuân Hạc lúc này cũng đã bám sát đuổi ra tới nơi: "Tiểu Tích!"

Quý Dư Tích vừa nghe thấy giọng anh liền cảm thấy không tự nhiên, lập tức muốn co giò chạy tiếp.

Tuân Hạc vội vàng giữ cậu lại: "Em định đi đâu thế? Để anh đưa em về nhà, muộn thế này rồi em một mình chạy lung tung ngoài đường, chú Quý và dì Thanh sẽ lo lắng lắm đấy."

Quý Dư Tích được anh nhắc nhở thì cũng tỉnh táo lại được vài phần.

Tuân Hạc thấy cậu không còn né tránh mình nữa thì thầm thở phào nhẹ nhõm, lại nói: "Vậy tụi mình cùng ra bãi đỗ xe nhé?" Anh lúc này đâu có gan để Quý Dư Tích một mình ở cửa lớn, lỡ như đến lúc anh lái xe ra mà Quý Dư Tích biến mất thì sao?

Quý Dư Tích gật gật đầu, đi sau anh hai bước, cùng nhau tiến về phía bãi đỗ xe.

Giữa đường, Tuân Hạc thử đi chậm lại để rút ngắn khoảng cách với cậu, nhưng lại phát hiện chỉ cần anh dừng lại là Quý Dư Tích cũng sẽ lập tức dừng theo, nhất quyết phải giữ khoảng cách đúng hai bước chân với anh cho bằng được. Tuân Hạc đành phải từ bỏ, trong lòng thầm tự oán hận bản thân sao lại bốc đồng như vậy.

Mà Quý Dư Tích đang đi lủi thủi phía sau anh, lúc này đột ngột thốt lên một câu tiếng lòng:

【Mất mặt chết đi được, chỉ bị chạm nhẹ vào vành tai một cái thôi mà, sao tự dưng cơ thể lại có phản ứng rồi? Lúc nãy mình lùi lại cũng đủ nhanh, chắc là Tuân Hạc không phát hiện đâu nhỉ?】

Tuân Hạc quay phắt người lại, hai mắt anh sáng rực như đèn pha.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn