Sau khi kết thúc chủ đề này, ba Quý bảo Tuân Hạc đi vệ sinh cá nhân rồi vào ăn sáng. Nhìn bóng lưng Tuân Hạc đã đi xa, mẹ Quý mới mở lời: "Tối hôm qua lúc nghe thấy tiếng lòng của Tích Bảo, đáng lẽ chúng ta nên qua đó xem thử mới phải, ông cứ nhất quyết không cho."
Lúc đó họ vừa mới về phòng, nghe thấy câu "Tuân Hạc trắng thật đấy" của Tích Bảo, cả hai vợ chồng đều đứng ngồi không yên.
Mẹ Quý lúc ấy đã mất bình tĩnh muốn qua gõ cửa, chính ba Quý là người giữ bà lại bảo chờ thêm chút nữa, nói là chỉ một câu cảm thán như vậy thì cũng không có vấn đề gì lớn.
Sau đó Tích Bảo không tiết lộ thêm tiếng lòng nào nữa, nhưng ba Quý và mẹ Quý thì cả đêm đều ngủ không ngon giấc. Cứ ngỡ là không có tình huống gì xảy ra, cho đến tận khi Quý Dư Thận dẫn hai đứa qua đây, tim mẹ Quý lại treo ngược lên tận cổ.
Chưa nói đến những chuyện khác, hiện tại bà thực sự chưa thể chấp nhận nổi việc Tích Bảo có kiểu quan hệ đó với người khác, cho dù Tuân Hạc có là con gái đi chăng nữa cũng không được.
Cũng may sự việc không đến mức tồi tệ như bà nghĩ. Tuy rằng cũng có chút rắc rối, cái thằng nhóc Tuân Hạc này quả nhiên là đang ôm ý đồ xấu với Tích Bảo nhà bà.
Ba Quý khẽ thở dài một tiếng: "Tích Bảo không còn là trẻ con nữa rồi. Bà nhìn cái dáng vẻ quan tâm nó dành cho Tuân Hạc xem, cho dù Tuân Hạc không nói ra, chẳng lẽ trong lòng bà chưa từng nghĩ tới? Sau này chúng ta phải thử học cách đối xử với Tích Bảo như một người trưởng thành thôi."
Mẹ Quý định nói lại thôi, một lúc sau mới bảo: "Thế thì phải chuẩn bị thêm cho Tích Bảo chút tài sản mới được."
Trong suốt một năm qua, mỗi lần Quý Dư Tích vất vả giải quyết xong một rắc rối, mẹ Quý lại âm thầm sắm sửa thêm cho cậu một món đồ lớn. Rút kinh nghiệm từ việc trước đây Quý Dư Thận tặng biệt thự với xe thể thao mà Quý Dư Tích không mấy thích thú, ngược lại còn thấy áp lực, mọi hành động của mẹ Quý đều được tiến hành trong âm thầm, không hề để cho Quý Dư Tích biết hiện tại cậu đang nắm giữ bao nhiêu tài sản.
Ban đầu mẹ Quý nghĩ rằng, con cái lớn rồi, sau này kiểu gì cũng phải lập gia lập nghiệp, số tài sản này chính là chỗ dựa vững chắc cho cậu.
Mà bây giờ, xem chừng tất cả đều sắp sửa biến thành của hồi môn rồi.
Nghĩ đến đây, bà lại sinh lòng lo sợ sau này Tích Bảo nhà bà gả cho nhà người ta sẽ chịu uất ức, thế nên càng phải chuẩn bị thật nhiều, thật chu đáo.
Ba Quý gật đầu, lại nói: "Nếu bà có thời gian thì cũng nên liên lạc với ba mẹ của Tuân Hạc đi. Hai nhà chúng ta vốn dĩ đã có thâm giao từ trước, cứ xem như qua lại như bạn bè bình thường thôi."
Mẹ Quý: "Ông sợ họ không thích Tích Bảo à?"
Ba Quý: "Cái đó thì không phải. Lần trước Tích Bảo qua nhà họ làm khách, người nhà Tuân gia đều rất thích nó. Tôi chỉ nghĩ nên chuẩn bị trước thì hơn. Sau này nếu có thực sự trở thành thông gia, nể mặt chúng ta thì họ cũng sẽ đối xử tốt với Tích Bảo hơn một chút."
Mẹ Quý nghe xong không những không nhẹ lòng đi mà ngược lại càng thêm sầu não. Thật chẳng thể ngờ nổi bà không sinh con gái, mà giờ đây lại phải lo lắng chuyện con trai gả qua nhà chồng liệu có sống hòa thuận, có những ngày tháng êm ấm hay không. Cái tâm trạng này đúng là không có từ ngữ nào tả xiết.
Ba Quý vỗ vỗ lên mu bàn tay bà: "Nghĩ thoáng ra chút đi, biết đâu là Tuân Hạc gả qua nhà chúng ta thì sao. Nếu sau này nó đặt trọng tâm sự nghiệp ở thành phố D, thì coi như là Tuân Hạc 'gả' qua đây rồi. Suy bụng ta ra bụng người, bà bảo xem chúng ta có phải nên đối xử tốt với Tuân Hạc một chút không?"
Mẹ Quý hơi ngẩn ra, ngẫm lại thấy quả thực đúng là như vậy.
Cả hai bên đều là con trai, Tuân Hạc ở Tuân gia cũng là bảo bối được nâng niu mà lớn lên. Bản thân bà đã hy vọng Tuân Hạc có thể đối xử thật tốt với Tích Bảo, thì nhà họ Tuân chắc chắn cũng có cùng một suy nghĩ như vậy.
Bà lập tức lên tiếng: "Công ty của Tuân Hạc đang gặp khó khăn, chúng ta giúp được cái gì thì cứ ra tay giúp đỡ một chút."
Ba Quý: "Yên tâm đi, tôi tự biết chừng mực. Hiện tại chắc là nó tự xử lý được, đến lúc nào nó không gánh nổi nữa, tôi sẽ bảo thằng cả ra tay giúp đỡ một chút."
Mẹ Quý bấy giờ mới hoàn toàn yên tâm.
Một lát sau, bà lại khẽ thở dài: "Cũng chẳng biết có phải do tôi thiên vị hay không nữa. Lúc Mộ Đồng với thằng cả, Thẩm Tê với thằng hai thành một đôi, trong lòng tôi thấy vui mừng phấn khởi lắm. Thế mà cứ đụng đến chuyện của Tích Bảo là trong lòng lại thấy không thoải mái. Thằng bé Tuân Hạc này rất tốt, tôi cũng chẳng phải là không thích nó, sao tự dưng cứ thấy khó xử thế nào ấy."
"Đừng nghĩ ngợi vớ vẩn nữa, cứ thuận theo tự nhiên đi. Hai đứa nó bây giờ vẫn chưa có chuyện gì xảy ra cả, bà đừng ngồi đó lo lắng chuyện tương lai xa xôi nữa." Ba Quý không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, "Bà đói chưa, chúng ta cũng đi ăn sáng thôi."
Hai người vừa mới đứng lên thì Trang Giác cũng vừa ngáp ngắn ngáp dài từ trên lầu đi xuống.
Mẹ Quý nhìn thấy Trang Giác, rốt cuộc cũng không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện của Quý Dư Tích nữa, lập tức dùng ánh mắt ra hiệu đầy ẩn ý hỏi han cô bạn thân.
Trang Giác có chút ngượng ngùng, chỉ khẽ mỉm cười một cái rồi lên tiếng chào hỏi hai vợ chồng.
Thấy vậy, ba Quý cũng không đợi mẹ Quý đi cùng nữa, một mình bước nhanh về phía phòng ăn. Mẹ Quý bấy giờ mới tiến tới khoác lấy cánh tay Trang Giác, hỏi: "Có tiến triển?"
Trang Giác ngượng ngùng phủ nhận: "Làm gì có?"
Mẹ Quý: "Bà đừng hòng giấu tôi, sáng ngày ra đã thấy mặt bà phơi phới như gió xuân mà còn bảo không có gì. Tô Trí Phong liên lạc với bà rồi à? Hai người trò chuyện ổn chứ?"
Trang Giác thấy mẹ Quý đều đã đoán trúng hết cả rồi, bấy giờ mới chịu khai thật: "Thực ra cũng chẳng nói chuyện mấy câu đâu, chỉ là hỏi han quan tâm đến tình hình gần đây của nhau thôi. Ông ấy không phải đã ly hôn rồi sao, liền phàn nàn với tôi, nói xấu Phương Dung vài câu."
Mẹ Quý nhướng mày: "Thế bà có hỏi ra lý do vì sao ông ấy và Phương Dung lại ly hôn không?"
Trang Giác gật đầu: "Ông ấy kể cho tôi nghe rồi."
Vừa nói bà vừa dáo dác nhìn quanh, sau khi xác định xung quanh không có ai khác mới hạ thấp giọng, ghé tai mẹ Quý thì thầm: "Phương Dung và ông ấy đã ly thân từ lâu rồi Phương Dung căn bản là khinh thường ông ấy."
Trang Giác bĩu môi, lộ ra một tia khinh miệt.
Mẹ Quý nhìn không thấu bà ấy đang bất mãn với ai, lại hỏi kỹ hơn: "Tô Trí Phong không phải đang lừa bà đấy chứ? Đàn ông để lấy lòng phụ nữ thì chuyện gì mà chẳng bịa ra được."
Trang Giác nghe vậy liền không vui: "Ông ấy không có đâu. Ông ấy nói có đầu có đuôi rõ ràng, tình cảm của hai người họ quả thực đã rạn nứt rất nhiều năm rồi."
Trang Giác ghé sát vào tai mẹ Quý, nhỏ giọng kể cho bà nghe.
Năm đó Phương Dung vì chuyện Tô Trí Phong nên theo nghiệp kinh doanh hay chính trị mà trở mặt với trưởng bối nhà họ Tô. Tô Trí Phong vì xót thương bà ta đang mang thai, cuối cùng sống chết không nghe theo lời người cha già. Sau đó, ba ông ấy vì thương con nên bất đắc dĩ phải từ chức khỏi giới chính trị, nhà họ Tô và Phương Dung từ đó hoàn toàn trở mặt. Tô Trí Phong kẹp ở giữa, vô cùng khó xử, ba ông ấy cũng không muốn nhìn mặt ông ấy nữa. Ngược lại, con trai của ông ấy là Tô Vân rất được ông nội yêu quý, những năm qua nhờ có Tô Vân ở giữa hòa giải, mối quan hệ cha con họ mới dần dịu bớt.
Thế nhưng Phương Dung sau khi kết hôn được mấy năm đã bắt đầu có phần khinh thường Tô Trí Phong.
Nghĩ lại cũng dễ hiểu, Tô Trí Phong thời học cấp ba nhờ vào gia thế mà trong mắt Phương Dung ông luôn có một vầng hào quang bao phủ. Lúc đó, bất kể bà ta có thực lòng thích Tô Trí Phong hay không, biểu hiện ra ngoài nhất định phải là đặc biệt thích. Chờ đến khi bà ta tự tay hủy hoại kế hoạch tương lai của hai thế hệ nhà họ Tô, Tô Trí Phong lại phải dựa dẫm vào bà ta, vầng hào quang của ông ấy trong mắt bà ta liền vỡ vụn.
Đến khi Phương Dung nhờ vào nỗ lực của chính mình để đứng vững gót chân, tình cảm thật sự mà bà ta dành cho Tô Trí Phong sẽ dần lộ ra.
Yêu hay không yêu rất dễ nhận thấy, nhất là khi nhìn vào quá khứ để đối chiếu. Tô Trí Phong cũng đâu có ngốc, việc ông ấy ngày càng xa cách với Phương Dung cũng là điều dễ hiểu.
Mẹ Quý nhướng mày: "Thế sao lúc đó Tô Trí Phong và Phương Dung không ly hôn?"
Trang Giác im lặng, một lúc sau mới bảo: "Ly hôn đâu có dễ dàng như vậy, giữa họ còn có con cái và sự nghiệp ràng buộc nữa."
"Bây giờ cũng có con cái và sự nghiệp ràng buộc, sao tự dưng giờ lại ly rồi?" Mẹ Quý tiếp tục truy vấn.
Trang Giác lại một lần nữa rơi vào trầm mặc.
Mẹ Quý dịu giọng lại rồi mới nói: "Bà đừng trách tôi nói chuyện thẳng thắn, chuyện giữa Tô Trí Phong và Phương Dung, từ trước đến nay đều do một mình Phương Dung quyết định. Tình cảm của hai người họ đổ vỡ nhiều năm mà không ly hôn, chỉ có thể là vì Phương Dung không muốn ly. Bây giờ ly hôn, cũng chỉ có thể là do Phương Dung muốn ly. Vậy vạn nhất Phương Dung lại muốn tái hôn với ông ấy thì sao? Tối hôm qua ở buổi họp lớp bà cũng thấy rồi đấy, sự khống chế của Phương Dung đối với Tô Trí Phong vẫn không hề giảm bớt, khó mà biết bà ta đang có ý đồ gì. Tuổi tác chúng ta đều không còn nhỏ nữa, bà tuyệt đối đừng bốc đồng."
Trang Giác bị mẹ Quý nói cho đỏ bừng mặt, bà ấy không phục mà phản bác: "Bà nghĩ đi đâu thế, tôi có thèm bốc đồng đâu. Tôi hiện tại đang trong quá trình ly hôn thôi, thủ tục còn chưa làm xong, nghĩa là vẫn trong thời kỳ hôn nhân, tôi lấy đâu ra lá gan dám ngoại tình chứ?"
Mẹ Quý mỉm cười: "Tôi chẳng phải là vì lo lắng cho bà sao."
Trang Giác: "Chẳng có gì phải lo cả, đi thôi, cùng đi ăn sáng nào, tôi sắp đói lả cả người ra rồi đây."
Mẹ Quý thấy vậy cũng không nhắc đến chuyện này nữa.
Trước đó bà đã nói, nếu Trang Giác và Tô Trí Phong thực sự bước vào một mối quan hệ mới, bà hoàn toàn vui vẻ chúc phúc. Thế nhưng với tư cách là bạn bè, bà cũng muốn nhắc nhở Trang Giác đừng quá nóng vội, phàm là chuyện gì cũng nên suy xét kỹ càng rồi hãy quyết định.
Hiện tại nhìn xem, e là Trang Giác chẳng lọt tai một câu nào rồi.
Ăn xong bữa sáng, những người bận rộn đều đã đi làm việc của mình. Mẹ Quý hỏi Trang Giác hôm nay muốn làm gì, Trang Giác ngập ngừng cả nửa ngày, cuối cùng mới bảo hôm nay muốn một mình ra ngoài đi dạo. Bà ấy nói với mẹ Quý rằng tuy ở thành phố D không có người thân, nhưng vẫn có hai người bạn thân thiết nhất của ba mẹ bà ấy thuở sinh thời, cũng được coi như trưởng bối, bà ấy muốn đến thăm họ.
Mẹ Quý liền hỏi có cần chuẩn bị tài xế và quà cáp cho bà ấy không.
Trang Giác đều từ chối hết, bà ấy một mình đi ra cửa.
Quý Dư Tích từ đầu đến cuối đều ở một bên quan sát, mãi đến sau khi Trang Giác rời đi, cậu mới lên tiếng: "Dì Trang Giác thực sự là đi thăm trưởng bối sao mẹ?"
【Chỉ sợ đi thăm trưởng bối là giả, đi hẹn hò với Tô Trí Phong mới là thật ấy chứ.】
Đến cả Tích Bảo cũng nhìn ra ý đồ thực sự của Trang Giác, mẹ Quý quả thực không nhịn được cười. Bà nói: "Có lẽ vậy, có thể bà ấy có sắp xếp riêng không tiện để mẹ biết, chúng ta không hỏi là được."
Quý Dư Tích cười khúc khích.
Mẹ Quý thần sắc phức tạp liếc nhìn Tuân Hạc một cái, rồi mới bảo: "Hai đứa cũng đi chơi đi."
Quý Dư Tích vâng một tiếng, kéo Tuân Hạc cùng đi ra ngoài.
Tuân Hạc từ sau khi nói chuyện xong với ba mẹ cậu lúc nãy thì vô cùng trầm mặc. Quý Dư Tích muốn hỏi anh một chút, xem có phải ba mẹ mình đã nói lời gì khó nghe hay không.
Tuân Hạc nghe xong thì bật cười, nói: "Không có đâu. Dì Thanh và chú Quý đối xử với anh thế nào, chính em cũng nhìn rõ mà. Đãi ngộ gần như ngang bằng với ba anh em các em, họ làm sao có thể nói lời khó nghe với anh được."
Quý Dư Tích vẫn không yên tâm: "Thế sao trông anh cứ như có tâm sự nặng nề thế?"
Tuân Hạc khựng lại một lát mới bảo: "Anh phải đến công ty rồi, khoảng thời gian tiếp theo có lẽ sẽ khá bận rộn, em đừng trách anh nhé."
Anh vừa nói như vậy, trong lòng Quý Dư Tích liền cảm thấy hụt hẫng. Tại sao Tuân Hạc lại bảo cậu đừng trách anh, chẳng lẽ cậu đều viết hết tâm trạng của mình lên mặt rồi sao?
Cậu lập tức đáp: "Anh cũng đừng trách em nhé, em cũng sắp vào đoàn phim rồi, đến lúc đó nói không chừng còn bận hơn cả anh đấy."
Chuyện vào đoàn này nói đi nói lại cũng gần nửa tháng trời, lần này là thực sự phải đi rồi. Tuy rằng Quý Dư Tích lo lắng ba mẹ xảy ra chuyện, muốn hoãn lại mấy ngày rồi mới vào đoàn, thế nhưng lịch quay vô cùng gấp rút, kế hoạch là phải quay xong trước Tết Nguyên Đán, tính toán ra cũng chỉ có vỏn vẹn hai tháng thôi. Quý Dư Tích sau khi xem qua kịch bản, liền không cách nào xin hoãn lịch được nữa.
Tuân Hạc dĩ nhiên cũng biết rõ, anh không nói gì thêm, chỉ giơ tay xoa đầu Quý Dư Tích, cố gắng kìm nén h*m m**n mãnh liệt muốn ôm chặt lấy cậu vào lòng.
Quý Dư Tích khẽ ngẩng đầu nhìn anh: "Thế bao giờ anh đến công ty?"
Tuân Hạc: "Ngay bây giờ."
Vừa ăn sáng xong, Triệu Kiều lại gọi điện thúc giục anh thêm một cuộc nữa. Anh biết Triệu Kiều thực sự đã cuống lên rồi, hợp đồng với bên A đã ký xong xuôi, bây giờ nếu từ chối hợp tác thì phải bồi thường một khoản tiền vi phạm hợp đồng khổng lồ. Còn nếu cắn răng kiên trì hợp tác thì bắt buộc phải đàm phán hợp đồng với nhà thầu phụ*, thế nhưng giá thầu phụ lại không cách nào giảm xuống được, nếu cứ ký theo mức giá đó thì coi như đơn hàng này hoàn toàn làm không công.
(*Nhà thầu phụ là nhà thầu thực hiện một phần công việc của gói thầu trên cơ sở thoả thuận hoặc hợp đồng được ký với nhà thầu chính.)
Triệu Kiều quả thực là hết cách rồi mới phải quay ại tìm anh. Dù sao lúc trước hồ sơ đấu thầu cũng là do anh chuẩn bị, vào thời điểm đó dù có tính toán thế nào đi chăng nữa thì dự án này chắc chắn sẽ sinh lời.
"Nhanh như vậy sao?" Quý Dư Tích không nỡ.
Tuân Hạc "Ừm" một tiếng, chính anh cũng chẳng nỡ rời xa Tích Bảo chút nào. Lần ly biệt này, e là sẽ không dễ dàng gặp lại nhau như trước nữa. Câu nói cuối cùng của chú Quý thực chất cũng là hy vọng anh có thể cho Tích Bảo thêm không gian, để cậu tự mình suy nghĩ cho thật kỹ.
Anh không thể phản đối. Bản thân anh cũng vô cùng tò mò, rốt cuộc thì đến bao giờ Tích Bảo mới nhận ra cậu cũng thích anh.
Quý Dư Tích đột nhiên tiến tới ôm anh một cái, chạm nhẹ một cái rồi rời ra ngay lập tức.
Tuân Hạc ngẩn ra, kế đó liền đưa tay ôm chặt cậu vào lòng. Sâu trong đáy mắt anh đủ loại cảm xúc phức tạp đang điên cuồng cuộn trào, nhưng cuối cùng đều phải ép mình phải bình tĩnh.
Cái ôm này so với cái ôm chuồn chuồn đạp nước vừa rồi của Tích Bảo thì lâu hơn một chút, nhưng cũng chẳng quá lâu. Tuân Hạc buông cậu ra, khẽ mỉm cười hỏi: "Đây là ôm tạm biệt sao?"
"Đúng vậy." Quý Dư Tích có chút ngượng ngùng, nhưng lại vờ như không sao: "Không được nhớ em quá đâu đấy."
Tích Bảo thực sự là quá mức đáng yêu rồi.
Mau mau khai khiếu đi thôi, anh thật sự sợ bản thân không nhịn nổi mà phạm quy, phụ lòng tin của chú Quý mất.
"Ngày nào anh cũng sẽ nhớ Tích Bảo." Tuân Hạc một lần nữa đưa tay xoa đầu cậu, bấy giờ mới nói lời tạm biệt.
Quý Dư Tích không tiễn anh ra cửa, cậu vẫn đứng ngơ ngác tại chỗ, trái tim đập thình thịch liên hồi. Tuân Hạc bảo... ngày nào cũng sẽ nhớ cậu. Cậu ngượng ngùng thật rồi. Aaaaa rốt cuộc là chuyện gì thế này, cái cảm giác này giống như vừa được ăn kẹo mạch nha vậy, khiến cậu không tự chủ được mà cứ cười ngốc một mình.
Đến buổi chiều, Quý Dư Tích không còn thời gian để nhớ đi nhớ lại câu nói ngọt ngào kia nữa, bởi vì đã có chuyện khác kéo đi sự chú ý của cậu.
Cậu đang bận rộn thu dọn hành lý để chuẩn bị mang theo vào đoàn phim. Lần này vì lịch quay ngắn, lại có rất nhiều cảnh quay đêm được sắp xếp dày đặc, Quý Dư Tích bắt buộc phải ở lại khách sạn của đoàn phim. Hiện tại cậu vẫn chưa có trợ lý riêng, mẹ Quý bảo cậu cứ chọn đại một người giữa Tiểu Trần và trợ lý của công ty, Quý Dư Tích cuối cùng liền chọn Tiểu Trần. Buổi chiều, Tiểu Trần sẽ đem hành lý của cậu đến khách sạn trước để giúp cậu thu dọn sắp xếp một lượt, ngày mai Quý Dư Tích mới chính thức vào đoàn
"Làm phiền anh Tiểu Trần rồi." Quý Dư Tích giao mấy chiếc vali hành lý cho Tiểu Trần.
"Tiểu Tích đừng khách khí thế chứ." Tiểu Trần cười toe toét đón lấy vali, rồi lần lượt nhét gọn gàng vào cốp xe.
"Đồ đạc của em có phải hơi nhiều quá rồi không?" Quý Dư Tích có chút ngại ngùng hỏi.
Cậu trước đây chưa từng ở lại dài ngày tại khách sạn đoàn phim thuê bao giờ, đây là lần đầu tiên, cứ có cảm giác cái gì cũng cần phải mang theo. Thành ra không biết từ lúc nào đã mang theo cả một đống lớn lỉnh kỉnh.
Tiểu Trần xua tay: "Không nhiều đâu, có vài cái vali thôi mà."
Lúc Tiểu Trần vừa lái xe đi, Quý Dư Tích liền nhìn thấy anh cả vội vã trở về, mà dáng vẻ mẹ Quý trông có vẻ rất tức giận. Quý Dư Tích ngẩn ngơ mất vài giây, nhanh chóng tiến lại hỏi.
Mẹ Quý nhìn thấy cậu, biểu cảm trên gương mặt mới thoáng dịu lại một chút, gượng gạo bảo: "Không có chuyện gì đâu, Tích Bảo đừng lo lắng."
Nhìn dáng vẻ này của bà, tuyệt đối không thể là không có chuyện gì được.
Quý Dư Tích thẳng thắn: "Mẹ, có phải ba xảy ra chuyện gì không? Hay là cái bà Phương Dung kia lại giở trò? Mẹ đừng có giấu con."
Mẹ Quý vốn dĩ không muốn nói, nhưng thấy Tích Bảo gặng hỏi dồn dập như vậy, lại nghĩ cũng chẳng cần phải giấu con trai, thế là bà hất hàm chỉ tay về phía Quý Dư Thận, bảo: "Con đi mà hỏi anh cả con ấy."
Quý Dư Tích lập tức dời tầm mắt nhìn Quý Dư Thận.
Quý Dư Thận trầm giọng nói: "Phương Dung phát hiện ra người phụ trách đổi thành anh, không biết bà ta đã nói gì với Giáo sư Thôi, mà Giáo sư Thôi đã đích thân gọi điện thoại cho ba, nhất quyết đòi ba phải đích thân qua đó để bàn chuyện hợp tác."
Quý Dư Thận nói đến đoạn cuối, giọng điệu cũng lộ rõ vẻ không vui.
Anh tuy rằng tuổi đời còn trẻ, thế nhưng đại đa số các công việc lớn nhỏ của tập đoàn, ba Quý đã và đang dần dần bàn giao toàn quyền cho anh xử lý. Hiện tại trừ phi là những công việc đặc biệt quan trọng, ba Quý mới đích thân xử lý, còn lại ông chủ yếu chỉ ngồi ở phía sau trấn giữ và giám sát tổng thể.
Hành động này của Thôi Tường vô hình trung chính là một sự phủ nhận đối với năng lực của anh.
Điều này khiến cho một người luôn mưu cầu sự hoàn mỹ trong mọi chuyện như Quý Dư Thận cảm thấy có chút tổn thương, giống như bản thân anh là kẻ không đáng để người ta tin tưởng vậy.
Quý Dư Tích nghe anh nói như thế, lập tức hiểu ra ngay. Cậu liền lên tiếng an ủi anh trai trước: "Đây hoàn toàn không phải lỗi của anh cả đâu, là do Phương Dung giở thủ đoạn thôi. Cho dù lần này bà ta không thành công, thì lần sau bà ta cũng sẽ nghĩ ra đủ loại chiêu trò để tiếp cận ba cho bằng được."
Lời của cậu vừa dứt, liền nhìn thấy sắc mặt mẹ Quý lại càng thêm khó coi.
Thế là cậu lại vội vàng quay sang dỗ dành mẹ Quý: "Mẹ à, mẹ phải có lòng tin vào ba chứ. Ba là đi bàn công chuyện làm ăn đàng hoàng mà, hơn nữa ba cũng đã có tâm lý cảnh giác cao độ đối với Phương Dung rồi, tuyệt đối không thể xảy ra vấn đề gì đâu. Nếu mẹ thực sự không yên tâm, hay là để con qua đó xem thử nhé?"
"Thế thì không được tiện cho lắm?" Chung quy mẹ Quý cũng không phải hạng người không biết xem xét đại cục.
Cho dù trong lòng bà có không vui đến mấy đi chăng nữa, thì cũng hiểu rõ ba Quý là đi bàn công chuyện làm ăn, hơn nữa lại còn là một dự án tương đối quan trọng. Những lúc thế này mà để cho con trai út chạy tới quấy rầy, có chút không được hợp tình hợp lý.
Quý Dư Tích lại phân tích: "Ba đàm phán công việc xong xuôi chắc cũng đến giờ cơm tối rồi, tiệc tùng xã giao thì làm sao tránh khỏi việc phải uống rượu bia. Mà uống rượu vào thì lại rất dễ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, mẹ thực sự có thể hoàn toàn yên tâm sao?"
Mẹ Quý bị cậu nói cho thêm phần phiền muộn, gắt gỏng bảo: "Chẳng phải chính con vừa mới khuyên mẹ là phải có lòng tin vào ba con sao?"
Quý Dư Tích mỉm cười tiến tới khoác lấy cánh tay bà nũng nịu: "Thì mẹ cứ có lòng tin vào con đi. Con đi tìm ba, nhất định sẽ hộ tống ba về nhà an toàn." Cậu liếc nhìn Quý Dư Thận một cái, "Nếu không phải vì anh cả hiện tại không thích hợp lộ diện, thì thực ra để anh cả đi là tốt nhất."
Quý Dư Thận vừa mới bị Thôi Tường làm cho bẽ mặt, lúc này nếu lại ra mặt lần nữa, quả thực là không thỏa đáng chút nào.
Mẹ Quý cân đo đong đếm, suy đi tính lại một hồi, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý với cách của Quý Dư Tích.
Tiểu Trần đã bị phái đi làm việc từ trước, trong nhà vẫn còn một tài xế lớn tuổi hơn một chút là chú Tôn. Mẹ Quý liền sắp xếp chú Tôn lái xe đưa Tích Bảo đi, lại dặn dò kỹ lưỡng thêm vài câu, Quý Dư Tích bấy giờ mới mang theo "nhiệm vụ tối cao" lên đường đi tìm ba Quý.
Cuộc họp của Thôi Tường được bố trí ngay tại phòng hội nghị thuộc khách sạn mà ông ấy đang lưu trú.
Sau khi chú Tôn đưa Quý Dư Tích đến nơi, định bụng sẽ cùng cậu lên lầu để tìm người, nhưng đã bị Quý Dư Tích cản lại: "Chú Tôn, một mình cháu lên đó là được rồi, chú cứ ở dưới xe đợi cháu nhé."
Cậu một mình mở cửa xuống xe, sau đó dựa theo sơ đồ mà anh cả đưa cho, rảo bước tiến về phía bên ngoài phòng hội nghị.
Cậu có thể nghe thấy bên trong phòng hội nghị đang vô cùng náo nhiệt, thế là liền rút điện thoại ra gọi cho ba Quý một cuộc.
Ba Quý vừa bắt máy, nghe thấy Tích Bảo nói đang ở bên ngoài phòng họp, hơn nữa lại còn đi một mình, ông liền lập tức đứng dậy.
Mấy vị giám đốc có mặt trong phòng đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn ông, nhưng ba Quý lúc này đâu còn tâm trí nào mà đứng lại giải thích, ông sải bước đi thẳng ra ngoài, liền nhìn thấy bóng dáng của Quý Dư Tích đang đứng đó.
Ông vội vàng hỏi: "Sao con lại tới đây một mình?"
Quý Dư Tích đáp: "Con chơi ở gần đây, nghe anh cả bảo ba đang họp ở chỗ này, nên định qua đi nhờ xe, đợi ba họp xong thì cùng nhau về nhà."
"Họp xong từ đời nào rồi, giờ mọi người đang ngồi tán gẫu thôi." Ba Quý dắt cậu đi vào phòng hội nghị.
Quý Dư Tích thầm nghĩ thảo nào, nếu không thì phòng hội nghị làm sao náo nhiệt đến thế được.
Sau khi hai cha con bước vào, tầm mắt của mọi người liền đổ dồn vào họ, ngay cả tiếng bàn tán cũng nhỏ đi vài phần. Ba Quý bèn giải thích với mọi người: "Đây là con trai út của tôi, thằng bé tiện đường ở gần đây nên qua đón tôi về nhà."
"Quý tổng, không phải là phu nhân ở nhà quản nghiêm quá đấy chứ?" Một vị giám đốc mở lời trêu chọc.
Ba Quý khẽ mỉm cười, quay sang nhìn Quý Dư Tích, hỏi: "Không phải mẹ con bảo con tới đấy chứ?"
Quý Dư Tích cũng cười theo: "Thật sự không phải đâu ạ, con đi chơi quanh đây, nghe nói ba họp ở đây nên mới muốn qua ké xe thôi."
Ba Quý gật đầu, dẫn Quý Dư Tích đến vị trí của mình rồi bảo cậu ngồi xuống.
Bấy giờ Quý Dư Tích mới quan sát những người xung quanh. Khoảnh khắc tầm mắt cậu chạm phải Phương Dung, sắc mặt bà ta lộ rõ vẻ hoảng loạn. Bà ta có lẽ đã nhận ra Quý Dư Tích chính là tên "đồng tính chết tiệt" mà mình gặp ở nhà hàng tối hôm qua. Kế đó, liên tưởng đến những chuyện mình và lớp trưởng mưu tính, sắc mặt bà ta bất giác trắng bệch.
Quý Dư Tích nhếch môi cười với bà ta một cái, trên mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào.
Phương Dung có phần đứng ngồi không yên, không nhịn được lên tiếng: "Quý tổng, đây là con trai ông sao?"
Ba Quý mỉm cười gật đầu: "Đây là đứa nhỏ nhất, còn người mà Phương tổng gặp lúc trước là con trai cả của tôi."
Phương Dung cười gượng một tiếng, rồi hỏi Quý Dư Tích: "Con trai út của Quý tổng nhìn quen mắt thật đấy, chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu rồi phải không?"
Không đợi Quý Dư Tích lên tiếng, một vị giám đốc có mặt ở đó đã lập tức nói: "Phương tổng, bà không biết sao? Cậu út nhà Quý tổng là đại minh tinh đấy, con gái tôi mê cậu ấy như điếu đổ."
"Thật sao?"
Mọi người lại bắt đầu rôm rả bàn tán xôn xao.
Vị giám đốc vừa lên tiếng vô cùng đắc ý: "Tất nhiên là thật rồi, phim cậu ấy đóng hay cực kỳ, tôi cũng bị con gái kéo xem cùng. Dư Tích à, đã có duyên gặp ở đây, chú mạn phép thay con gái hỏi một câu, khi nào cháu lại vào đoàn phim mới?"
Quý Dư Tích không nhịn được cười, lễ phép đáp: "Ngày mai là cháu vào đoàn rồi ạ."
Vị giám đốc kia vẫn chưa tin hẳn, lại quay sang nhìn ba Quý: "Quý tổng, thằng bé nói thật đấy chứ?"
Ba Quý gật đầu: "Thật."
Vị giám đốc nọ vô cùng vui mừng: "Cuối cùng cũng vào đoàn rồi. Dư Tích ơi, cháu ký tặng cho con gái chú một nhé? Nếu có thể chụp chung với chú một tấm ảnh thì càng tuyệt."
【Chú ấy chắc hẳn cưng chiều con gái mình lắm.】
Quý Dư Tích cảm thấy lòng mình ấm áp thêm vài phần, đối với các yêu cầu của ông chú này đều nhất mực đồng ý.
Nhờ có chủ đề này mà bầu không khí trong phòng càng trở nên thoải mái hơn. Quý Dư Tích đặc biệt chú ý quan sát Phương Dung, phát hiện sắc mặt bà ta vẫn khó coi như cũ.
Thế là tâm trạng của Quý Dư Tích lại càng tốt hơn.
Một lát sau, Thôi Tường mới lên tiếng: "Được rồi, nếu chính sự đã bàn xong thì mọi người giải tán thôi, tôi rất mong chờ phản hồi từ các vị."
Các giám đốc lần lượt đứng dậy ra về.
Quý Dư Tích ngơ ngác hỏi ba Quý: "Ơ, thế là kết thúc rồi ạ? Mọi người không cùng nhau đi ăn một bữa cơm sao ba?"
Ba Quý liền hiểu ngay tại sao Tích Bảo lại xuất hiện ở đây. Mẹ Quý là không yên tâm, sợ ông uống rượu vào rồi làm bậy đây mà. Đã là vợ chồng già bao nhiêu năm rồi mà bà vẫn lo lắng như vậy. Tuy nhiên, ba Quý lại thấy điều này chứng tỏ mẹ Quý rất quan tâm và để ý đến mình, ông hắc hắc cười rộ lên, bấy giờ mới giải thích với Quý Dư Tích: "Hiện tại hợp tác còn chưa thành, đôi bên đều đang là quan hệ cạnh tranh, ăn uống cái gì chứ."
Quý Dư Tích ngẫm lại thấy cũng đúng, nhưng ngay sau đó cậu lại thắc mắc: "Hợp tác chưa thành thì tại sao lại phải cùng nhau họp chung thế này ạ? Nếu là con, con sẽ hẹn đàm phán riêng với từng người một, xem bên nào đưa ra điều kiện tốt nhất thì chọn."
Ba Quý kinh ngạc nhìn cậu, trong lòng thầm nghĩ không chừng đứa con út này cũng có thiên phú kinh doanh, hay là sau này đưa cậu vào công ty phụ giúp anh cả một tay?
Ánh mắt của ông làm Quý Dư Tích thấy hơi sợ: "Ba, sao thế ạ?"
Ba Quý hoàn hồn, cười bảo: "Không có gì, vừa rồi ba chợt nghĩ đến một chuyện thôi."
"Ồ" Quý Dư Tích không để ý lắm.
Hai cha con vừa đi tới góc ngoặt hành lang thì phía sau chợt vang lên tiếng gọi của Phương Dung: "Quý tổng."
Quý Dư Tích lập tức bật chế độ chiến đấu.
Ba Quý vỗ vỗ lên vai cậu trấn an, rồi quay người nhìn Phương Dung: "Phương tổng, có chuyện gì sao?"
Tầm mắt Phương Dung dừng lại trên người Quý Dư Tích vài giây rồi mới dời sang ba Quý, nói: "Quý tổng, tôi có chút chuyện muốn bàn riêng với ông."
Ba Quý không mặn mà gì cho lắm, ông đứng im tại chỗ, cũng không mở miệng. Ông đối với Phương Dung có tâm lý đề phòng rất cao, đặc biệt là hôm nay khi Phương Dung nhờ Thôi Tường thông báo, nhất quyết bắt ông phải đích thân tới họp, ông đã biết người đàn bà này chưa hề từ bỏ, vẫn đang tìm đủ mọi cách để tiếp cận mình.
Phương Dung thấy ông đứng bất động thì có chút sốt ruột: "Là chuyện vô cùng quan trọng, tôi tin là Quý tổng nghe xong chắc chắn sẽ không hối hận vì đã lãng phí vài phút này đâu."
Ba Quý không biết trong hồ lô của bà ta đang bán thuốc gì, nhưng nhìn thần sắc của Phương Dung có vẻ như thực sự có chuyện, ông bèn nói: "Cứ nói ở đây đi, ở đây cũng không có người ngoài."
Phương Dung cắn cắn môi: "Ở đây không tiện. Quý tổng, thực sự là chuyện rất nghiêm trọng, chúng ta tìm chỗ khác nói chuyện được không?"
"Có phải là chuyện liên quan đến tôi không?" Quý Dư Tích đột nhiên xen vào.
Cậu có chút buồn cười nhìn Phương Dung. Người đàn bà này đúng là không bỏ sót bất kỳ một chi tiết nào có thể lợi dụng. Sau khi nhận ra cậu, bà ta không hề lo lắng xem kế hoạch của mình có bị bại lộ hay không, ngược lại còn nhanh chóng vạch ra một chiến lược mới, đúng là khiến cậu phải kinh ngạc.
Phương Dung im lặng một lát, không thừa nhận cũng không phủ nhận.
Ba Quý liền hiểu ra, ông lại vỗ vỗ lên vai Quý Dư Tích, bảo: "Đợi ba một lát." Sau đó cùng Phương Dung đi tới một góc xa hơn bên cạnh.
Quý Dư Tích vô cùng nhàm chán đứng tại chỗ, dùng mũi chân di di vẽ vòng tròn trên sàn nhà.