Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 78: Nhìn thấy tương lai

Xuống đến dưới lầu, vẫn do Tuân Hạc cầm lái vì anh vừa vặn có xe, ban đầu Quý Dư Khang vốn định bắt taxi đi.

Tuân Hạc tận tụy làm tròn bổn phận tài xế, Quý Dư Khang thì dọc đường đi cũng tán gẫu với anh vài câu. Nghe nói dạo này anh đang bận rộn làm hồ sơ đấu thầu, Quý Dư Khang đột nhiên nảy ra một ý tưởng. Tuy nhiên, Quý Dư Khang khẽ liếc nhìn Tích Bảo một cái, quyết định cứ đợi đến khi nào Tích Bảo nhận ra tình cảm của mình, rồi hỏi qua ý kiến của anh cả xong mới nói ra ý tưởng đó.

Quý Dư Tích hỏi thăm tình hình của Chương Nhĩ, cả Quý Dư Khang lẫn Thẩm Tê đều không rõ lắm, chắc là vẫn chưa được thả ra. Bởi vì nếu hắn được thả, kiểu gì cũng sẽ vào nhóm chat chung của lớp để khoe khoang sự trong sạch của mình.

Quý Dư Tích thở dài: "Anh hai, tỷ lệ xuất hiện thành phần kỳ quái trong ký túc xá của các anh cao thật đấy!"

Quý Dư Khang: "..." Hoàn toàn không thể phản bác.

Thẩm Tê yếu ớt nói đỡ cho Cung La Nhất một câu: "Cung La Nhất tính ra vẫn tốt."

"Thì cũng chỉ có mỗi một mình Cung La Nhất thôi. Anh ấy còn có chút không hòa đồng nữa." Quý Dư Tích bổ sung thêm một câu.

Chương Nhĩ thì không cần phải bàn tới rồi. Lục Thiếu Sơn thì thiếu trách nhiệm, chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi từ yêu đương cho đến chia tay với Thương Hân, đã đủ để nhìn thấu nhân phẩm của anh ta. Nhậm Ty cũng vậy, không biết có phải do chơi chung với Lục Thiếu Sơn lâu ngày hay không mà cái tật thiếu trách nhiệm của Lục Thiếu Sơn anh ta cũng nhiễm phải, chỉ có điều Nhậm Ty vẫn còn có chút nguyên tắc hơn Lục Thiếu Sơn.

Trời đã tối mịt từ lâu, đồn cảnh sát cũng đã hết giờ làm việc hành chính, chỉ còn lại những người trực ca đêm. Quý Dư Khang đứng ở cổng lớn gọi điện thoại cho cảnh sát Chu, nếu không bọn họ sẽ không vào trong được.

Quý Dư Tích bèn ghé lại gần Tuân Hạc hỏi nhỏ: "Cảnh sát Chu trước đây công tác ở đồn cảnh sát này ạ?"

Tuân Hạc lắc đầu: "Không phải."

Thẩm Tê thính tai nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, liền giải thích: "Cảnh sát Chu là được điều động tạm thời qua đây, trước đó anh ấy đã phá được mấy vụ án lớn, đang có dấu hiệu sắp được thăng chức."

Lúc nói câu này, anh cố ý liếc nhìn Quý Dư Tích một cái.

Quý Dư Tích:【Không thể nào là do mình đấy chứ?】

Mới nói được vài câu, cảnh sát Chu đã từ bên trong đi ra mở cửa cho bọn họ: "Tôi đã đoán ngay là mấy cậu kiểu gì cũng tới mà."

Tầm mắt của anh ta dừng lại trên người từng người một, không biết có phải là ảo giác hay không mà Quý Dư Tích cảm thấy cảnh sát Chu nhìn mình lâu hơn người khác gấp hai ba lần.

Kế đó, cảnh sát Chu nhìn thấy Tuân Hạc: "Thằng nhóc nhà cậu sao cũng đến đây góp vui thế?"

Anh ta quen thuộc với Tuân Hạc hơn những người khác, hỏi câu này không phải là thực sự chất vấn, mà chỉ đơn thuần là tò mò.

Tuân Hạc có chút ngượng ngùng, nói vậy nghe như anh là kẻ thích hóng chuyện vậy. Anh đành yếu ớt giải thích: "Buổi tối tôi đi ăn cơm cùng Tiểu Tích, thế là đi cùng tới đây luôn."

Cảnh sát Chu dẫn bọn họ vào trong, không nói lời vô ích: "Vụ án hạ độc tôi đang thụ lý đã được gộp chung với một vụ án khác rồi."

【Quả nhiên là vậy.】

Quý Dư Tích chấn động, vội vàng dựng thẳng lỗ tai lên, chăm chú lắng nghe.

Cảnh sát Chu lại nghiêng người nhìn Quý Dư Tích một cái, nhưng không tiếp tục nói tiếp. Anh ta đưa bọn họ vào trong văn phòng, mới tiếp tục lên tiếng: "Mấy cậu chắc đã biết là gộp chung với vụ án nào rồi đúng không?"

Quý Dư Tích liên tục gật đầu, nhìn thấy tầm mắt của cảnh sát Chu lại dời qua đây, Quý Dư Khang liền lặng lẽ nhích người lên phía trước một chút để che chắn cho cậu, sau đó mới lên tiếng: "Chắc là vụ phán tán ảnh riêng tư của Thương Hân đúng không ạ?"

Cảnh sát Chu hơi hếch cằm: "Cũng thông minh đấy."

Quý Dư Khang cười nói: "Lớp bọn tôi cộng lại cũng chỉ xảy ra hai vụ này thôi."

Cảnh sát Chu nói: "Cái cậu Chương Nhĩ đó cũng ở cùng phòng với cậu đúng không? Dạo này phòng ký túc xá của cậu tần suất xảy ra chuyện hơi cao đấy, cậu phải cẩn thận một chút."

Quý Dư Khang: "Cảm ơn anh đã quan tâm."

Anh cảm thấy có chút kỳ lạ, cảnh sát Chu đã đoán được bọn họ sẽ đến, vậy thì hẳn phải biết rõ mục đích bọn họ đến là để hỏi chuyện của Cung La Nhất. Thế nhưng cảnh sát Chu từ đầu đến cuối lại không hề nhắc tới Cung La Nhất. Quý Dư Khang ngẫm nghĩ một lát, chủ động mở lời: "Cảnh sát Chu, thực ra bọn tôi đến đây là muốn hỏi thăm một chút về —"

"Tôi biết rồi." Cảnh sát Chu ngắt lời anh: "Chương Nhĩ là nghi phạm trong vụ án của Thương Hân, hiện tại vẫn chưa thể thả cậu ta, các cậu cũng không gặp được đâu."

Quý Dư Khang: "Bọn tôi không đến để gặp cậu ta."

Cảnh sát Chu: "Vậy các cậu muốn hỏi về tiến triển của vụ hạ độc đúng không? Cái này tạm thời cũng không thể tiết lộ cho các cậu được."

Quý Dư Khang nói nhanh: "Tôi biết. Bọn tôi không định hỏi về vụ án, mà là muốn hỏi về Cung La Nhất."

Cảnh sát Chu ngẩn ra: "Cung La Nhất? Cậu ta làm sao?"

Biểu cảm trên mặt cảnh sát Chu không giống như đang giả vờ, anh ta hình như thực sự không biết chuyện của Cung La Nhất.

【Ý gì đây? Cung La Nhất không có ở đây sao?】 Quý Dư Tích ngơ ngác.

Quý Dư Khang cũng mông lung: "Không phải Cung La Nhất bị triệu tập đi rồi ạ?"

Cảnh sát Chu: "Từ bao giờ?"

Anh ta càng ngạc nhiên hơn.

Trong lòng Quý Dư Khang dấy lên một điềm báo chẳng lành: "Không phải bảo là đã xét nghiệm thấy chất độc trong đồ dùng cá nhân của Cung La Nhất, nghi ngờ cậu ấy hạ độc Nhậm Ty, nên đã đưa cậu ấy đi rồi sao?"

"Ai nói với cậu thế?" Cảnh sát Chu kỳ lạ hỏi: "Kết quả xét nghiệm được bảo mật, chưa hề thông báo cho phía nhà trường, chúng tôi cũng không cử người đi triệu tập Cung La Nhất."

【Hỏng rồi, có khi nào là do Chu Vũ làm không?】 Quý Dư Tích đột nhiên nghĩ.

Thẩm Tê ở bên cạnh đã lấy điện thoại ra gọi cho Cung La Nhất, nhưng âm thanh phát ra từ đầu dây bên kia lại là thông báo tắt máy.

Quý Dư Khang lập tức nói: "Cảnh sát Chu, Cung La Nhất có lẽ đang gặp nguy hiểm."

Cảnh sát Chu lúc này cũng đã hiểu ra ngọn ngành sự việc, có kẻ đã giả danh cảnh sát để lừa đưa Cung La Nhất đi. Anh ta lập tức bước vào trạng thái làm việc, một mặt sắp xếp người đi tra xét, mặt khác hỏi Quý Dư Khang làm sao biết được chuyện này.

Quý Dư Khang đem toàn bộ những lời Lục Thiếu Sơn nói thuật lại một lượt.

"Lục Thiếu Sơn..." Cảnh sát Chu rảnh tay liền gọi người đi tìm Lục Thiếu Sơn.

Quý Dư Khang vội vàng nhắc nhở Lục Thiếu Sơn lúc này đang ở nhà, cảnh sát Chu gật đầu tỏ ý đã biết. Sau đó, anh ta khách sáo bày tỏ hiện tại không rảnh tiếp đón, mong bọn họ thông cảm.

Mấy người bọn Quý Dư Khang dĩ nhiên cũng không quấy rầy họ phá án vào lúc này, lập tức quay người đi ra. Họ vừa đi đến sân, vừa vặn gặp một đội cảnh sát khác đi làm nhiệm vụ trở về, người dẫn đầu nhóm đó Quý Dư Tích và mọi người từng gặp qua, chính là cấp dưới của cảnh sát Chu.

Cảnh sát đó thấy tình hình có điểm bất thường, nhanh chóng đi đến bên cạnh cảnh sát Chu hỏi han, cảnh sát Chu ngắn gọn nói với anh ấy vài câu, lại chỉ chỉ mấy người bọn Quý Dư Khang. Viên cảnh sát trẻ này liền gật đầu, đi tới dẫn bốn người Quý Dư Tích ra ngoài.

Bốn người ngơ ngác đứng ở cửa đồn cảnh sát, có chút đứng ngồi không yên.

"Rốt cuộc là có chuyện gì thế ạ? Cung La Nhất biến mất rồi. Là do Chu Vũ làm sao?" Quý Dư Tích là người đầu tiên không kiềm chế được sự sốt ruột.

Nhưng Tuân Hạc lại nói: "Chu Vũ không giống một người bốc đồng như vậy, nhìn mấy lần hành động trước của cậu ta, cậu ta thích bày mưu tính kế hơn. Mấy chuyện kiểu giả danh cảnh sát này, cậu ta không làm ra được đâu."

Quý Dư Khang: "Anh xem ra khá hiểu cậu ta nhỉ."

Tuân Hạc: "Tôi thích quan sát mọi người thôi."

Cái này thì đúng thật.

Quý Dư Khang không tranh luận với anh chuyện này: "Nếu không phải Chu Vũ, thì còn có thể là ai được?"

Thẩm Tê cũng nói: "Kẻ đó lừa Cung La Nhất ra ngoài để làm gì? Ngoài Chu Vũ ra, Cung La Nhất còn có thù oán với ai nữa?"

Quý Dư Tích thuận miệng nói: "Thù oán thì e là không có, chứ ân tình thì hình như có một người."

Ngay sau đó, cậu sững sờ tại chỗ.

【Không lẽ là Thương Hân chứ? Chắc là không đâu, Cung La Nhất là vì báo ơn, anh ta làm gì cũng là để bảo vệ Thương Hân, Thương Hân chẳng có lý do gì để nhắm vào anh ta cả.】

Hàng loạt suy nghĩ vụt qua đầu Quý Dư Tích, đến khi hoàn hồn mới phát hiện mọi người đều đang im lặng, không biết đang nghĩ ngợi điều gì. Quý Dư Tích đẩy đẩy Tuân Hạc: "Nghĩ gì thế anh?"

Tuân Hạc khẽ cử động, rồi nói: "Vừa nãy mọi người có để ý không, cảnh sát kia vừa bắt một người về."

Quý Dư Khang "ừm" một tiếng: "Tôi có thấy."

Tuân Hạc: "Cậu có nghĩ đó là Chu Vũ không?"

Quý Dư Khang ngẩn ra, chăm chú hồi tưởng lại hình ảnh thoáng qua khi nãy, nhưng lại không nhớ nổi người đó rốt cuộc có phải Chu Vũ hay không. "Anh nghĩ là cậu ta à?" Anh hỏi ngược lại Tuân Hạc.

Tuân Hạc mới chỉ gặp Chu Vũ một lần, nếu chỉ nhìn dáng người thì anh thấy rất giống, có điều dáng người tương tự chưa chắc đã là cùng một người.

Thẩm Tê nói: "Thử gọi điện cho Chu Vũ xem cậu ta có bắt máy không?"

Anh vừa nói vừa gọi một cuộc điện thoại cho Chu Vũ, vẫn là tắt máy.

"Xác suất là cậu ta lại tăng thêm hai phần rồi." Tuân Hạc nói.

Quý Dư Khang bảo: "Trách không được lúc nãy cảnh sát Chu cứ chặn họng tôi, không muốn để tôi hỏi, anh ta sợ tôi đến là để hỏi về Chu Vũ." Ngừng một chút, anh lại nói: "Thực ra bắt Chu Vũ mới là hợp lý, dù sao chúng ta đều đang nghi ngờ Chu Vũ rồi, không lý nào cảnh sát lại không nghĩ tới. Thôi, Chu Vũ đã bị bắt rồi thì những chuyện khác không liên quan đến chúng ta nữa, đi thôi, tụi mình về nhà ăn lẩu."

Anh không nhắc thì thôi, vừa nhắc một cái là Quý Dư Tích liền cảm thấy đói bụng ngay, thúc giục Tuân Hạc mau đi thôi.

Thế là Tuân Hạc đi lấy xe, rồi chở mấy người quay về.

Kết quả là trên đường về, cả nhóm lại nhìn thấy đội cảnh sát xuất phát trước họ một bước.

Bên bờ sông, một hàng xe cảnh sát đang đỗ sát nhau nhấp nháy đèn báo hiệu, còn trên cây cầu ngắm cảnh thì có người đang giằng co.

"Tụi mình qua xem thử đi." Quý Dư Tích vội nói.

Tuân Hạc bèn tấp xe vào lề đường, kết quả là xe vừa mới dừng, đã nghe thấy có tiếng cảnh sát huýt còi ra hiệu về phía họ: "Không được dừng lại, cấm tụ tập đông người."

Quý Dư Khang là người xuống xe đầu tiên và đi về phía cảnh sát, giải thích: "Phía bên kia có thể là bạn học của tôi, xin cho tôi qua xem thử, biết đâu lại giúp được gì."

Tuy là trong màn đêm, nhưng trên cầu có rất nhiều đèn, Quý Dư Khang nhìn về phía đó, lờ mờ có thể nhận ra người trên cầu chính là Thương Hân và Cung La Nhất. Không ngờ thực sự là Thương Hân đã lừa Cung La Nhất ra ngoài. Anh lúc đó cũng chỉ nghe Tích Bảo nghĩ vậy thôi, một chuyện đến anh còn cảm thấy hoang đường mà không ngờ nó lại thực sự xảy ra.

Nhìn thấy động tĩnh bên này, cấp dưới của cảnh sát Chu bước tới, nói: "Câp trên của tôi bảo cho họ qua đây."

Quý Dư Khang vẫy vẫy tay ra hiệu cho mấy người Quý Dư Tích, bọn họ liền đi theo sau tiến về phía đầu cầu.

Đến gần hơn một chút, họ càng nhìn thấy rõ ràng hơn.

Thương Hân đang cầm một con dao, kề ngay sát cổ của Cung La Nhất.

Cung La Nhất hét lên với cảnh sát Chu: "Đừng làm tổn thương cô ấy! Cô ấy bị lừa rồi!"

"Có chuyện gì thế ạ?" Quý Dư Tích vội vàng hỏi.

Cảnh sát Chu một tay giữ tai nghe, bên trong đang báo cáo vị trí của lính bắn tỉa. Chỉ cần một tiếng ra lệnh, bất cứ lúc nào cũng có thể hạ gục người đang cầm dao kia.

Cung La Nhất cố gắng giữ bình tĩnh, nói với Thương Hân: "Cậu đừng kích động, tôi không làm những chuyện đó, có người đang lừa cậu đấy."

Thương Hân sụp đổ khóc lớn: "Không phải cậu thì còn có thể là ai? Đời tôi coi như tiêu tùng rồi, tôi còn mặt mũi nào mà nhìn người khác nữa? Cho dù tôi có chết, tôi cũng phải kéo cậu chết chung. Không phải cậu nói cậu tình nguyện sao? Tại sao lại gọi đến nhiều cảnh sát thế này?"

Mỗi một câu nói của Cung La Nhất trước tiên đều phải hét lên với cảnh sát một lần "Đừng làm tổn thương cô ấy", rồi mới giải thích tiếp: "Không phải tôi báo cảnh sát đâu. Tôi không mang theo điện thoại, cậu biết mà. Những điều tôi nói đều là sự thật, cậu tin tôi đi."

Trong lòng Quý Dư Khang dâng lên một tia hoài nghi, lập tức mở diễn đàn trường học lên, tìm kiếm chân tướng từ những tàn tích còn sót lại sau khi đã được quản trị viên thanh lọc bớt.

Đến khi nhìn thấy cái tên Thương Hân xuất hiện với tần suất dày đặc, cùng với rất nhiều người đang vào "xin link", anh liền đoán ra đại khái chuyện gì đã xảy ra. Cùng một thủ đoạn với vụ phán tán bức ảnh riêng tư lần trước, chắc chắn là có kẻ đã tung thêm nhiều ảnh riêng tư hơn nữa của Thương Hân lên diễn đàn trường. Thương Hân hiểu lầm là do Cung La Nhất làm, thế nên mới muốn trả thù Cung La Nhất.

Anh đem phát hiện này nói cho mấy người Quý Dư Tích nghe.

Quý Dư Tích lập tức nghĩ đến:

【Đây cũng là sự sắp xếp của Chu Vũ sao?】

Tuân Hạc nói: "Bây giờ không quản nổi Chu Vũ nữa rồi, nếu không khuyên Thương Hân hạ dao xuống, chỉ sợ cảnh sát sắp nổ súng vào cô ấy mất."

Mỗi khi cô kích động, con dao trong tay lại cứa ra những vệt máu trên cổ Cung La Nhất, cho dù Cung La Nhất có liên tục hét lên cầu xin cảnh sát đừng bắn, thì e là phía cảnh sát cũng sẽ sớm có hành động.

Quý Dư Tích đột nhiên bước lên phía trước hai bước: "Để em thử xem."

"Tích Bảo!" Sắc mặt Quý Dư Khang thay đổi, vội vàng kéo cậu lại: "Em định làm gì?"

Quý Dư Tích vừa chuyển động, Thương Hân ở trên cầu liền phát hiện ra ngay. Cô lập tức nhấn mạnh con dao xuống thêm một chút, đe dọa: "Cậu lùi lại cho tôi!"

Quý Dư Tích gạt tay Quý Dư Khang ra, nở một nụ cười với Thương Hân, nói: "Chị ơi, em có lời muốn nói với chị."

"Quý Dư Tích!" Quý Dư Khang cuống lên, gọi thẳng cả họ tên cậu, rồi lại vươn tay định kéo cậu về.

Cảnh sát Chu cản anh lại, không cho anh tiến tới gần hơn: "Để cậu nhóc thử xem, biết đâu cậu ấy thực sự có thể thuyết phục cô ấy."

Quý Dư Khang liếc nhìn cảnh sát Chu một cái, không nói gì, nhưng sự lo âu hiện rõ trên gương mặt anh lại chẳng thể giấu giếm.

Tuân Hạc thì lộ vẻ trầm tư suy nghĩ.

Quý Dư Tích đã đi ra ngoài được một đoạn khá xa, lúc này Quý Dư Khang có muốn kéo cậu lại cũng là chuyện bất khả thi, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào cậu không rời mắt, rồi quay sang nhờ vả cảnh sát Chu nhất định phải bảo đảm an toàn cho cậu.

Cảnh sát Chu gật đầu: "Yên tâm đi, một nhân tài như thế này, tôi còn lo sốt vó hơn mấy cậu đấy."

Trái tim Tuân Hạc khẽ thắt lại, anh ngay lập tức hiểu ra Quý Dư Khang đang lo lắng điều gì.

Phải nói rằng, cảnh sát Chu vô cùng nhạy bén. Mặc dù Quý Dư Tích và anh ta không tiếp xúc được mấy lần, nhưng anh ta vẫn nhận ra điểm đặc biệt của Quý Dư Tích. Thảo nào hôm nay anh ta cứ nhìn Quý Dư Tích nhiều hơn hẳn những người khác. Tuân Hạc tuy hiểu rõ cậu hơn ai hết, biết cậu là người thế nào, nhưng lại không có sự cảnh giác cao độ như Quý Dư Khang. Thực ra vừa nãy ở trong đồn cảnh sát, Quý Dư Khang đã bắt đầu chủ động che chắn cho Quý Dư Tích khỏi ánh nhìn chăm chú từ cảnh sát Chu rồi.

Bây giờ lại nghe cảnh sát Chu khen Quý Dư Tích là nhân tài, Tuân Hạc nếu còn không nhận ra được điểm bất thường thì đúng là quá mức trì độn.

Trong một khoảnh khắc, nhịp tim của anh tăng nhanh hơn rất nhiều. Trong đầu anh chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất: Tuyệt đối không thể để cảnh sát Chu để mắt tới Tiểu Tích!

Trên cầu, Quý Dư Tích đã đi được nửa quãng đường, trên mặt cậu trước sau luôn giữ nụ cười nhẹ nhàng, trông hoàn toàn vô hại. Có lẽ do tính uy h**p của cậu quá thấp, Thương Hân kỳ lạ thay lại không sinh ra tâm lý bài xích chống đối với cậu.

Mãi đến khi Quý Dư Tích sắp tiến lại gần, Thương Hân mới hét lên một câu: "Cậu đừng đi tới nữa!"

Quý Dư Tích đứng khựng lại tại đó, rồi nói: "Chị ơi, em có lời muốn nói với chị."

Thương Hân: "Cậu cứ đứng đó nói đi, tôi nghe thấy được."

Quý Dư Tích lắc đầu: "Chị nghe thấy được, nhưng người khác cũng nghe thấy được."

Sắc mặt Thương Hân lộ ra một tia do dự, Quý Dư Tích thừa thắng xông lên, nói tiếp: "Em biết trong lòng chị có rất nhiều uất ức và oán hận, nhưng những lời em sắp nói với chị đây có thể thay đổi được tương lai của chị. Có điều lời này chỉ có thể có em và chị biết thôi, người khác không được nghe đâu."

Khi đưa ra quyết định này, chính nhịp tim của Quý Dư Tích cũng đang đập liên hồi.

Trước đây cậu từng nghĩ đến việc có nên cho Thương Hân xem qua tương lai của cô hay không. Sau đó cậu không làm vậy vì bản thân có điều cố kỵ, cậu không muốn mạo hiểm tính mạng của mình vì một người xa lạ. Nhưng hiện tại cậu lại muốn thử cứu Thương Hân, cậu đã thay đổi số phận của biết bao nhiêu người rồi, có thêm một người xa lạ nữa thì cũng chẳng sao cả.

Còn về việc liệu có gây ra ảnh hưởng gì đối với bản thân hay không, Quý Dư Tích cũng không dám chắc, cùng lắm thì... lại ngủ li bì thêm hai mươi tiếng đồng hồ nữa thôi.

Thương Hân nghe thấy lời cậu nói, chỉ im lặng một lát rồi bảo: "Không thể nào đâu, tôi đã không còn tương lai nữa rồi."

Nước mắt của cô không tự chủ được mà rơi xuống.

Cô mới chỉ hai mươi mấy tuổi, nhưng cuộc đời đã đầy rẫy những vết nhơ. Cô không còn ngày mai nữa, cô cũng không thể chấp nhận nổi việc bản thân có một quá khứ đen tối như vậy.

"Em có thể làm được, chỉ cần chị chịu để em đến gần chị. Chúng ta thả Cung La Nhất về đi, chỉ giữ lại hai chúng ta thôi, chị sẽ biết lời em nói là thật hay giả." Quý Dư Tích dùng lời lẽ dịu dàng khuyên nhủ, ngẫm nghĩ một lát rồi lại nói: "Chị nếu cảm thấy em đang lừa chị, chi bằng dùng em để hoán đổi cho Cung La Nhất, bắt em làm con tin của chị, như vậy đều vẹn cả đôi đường."

Cậu giang rộng hai tay, tỏ ý trong tay mình trống không, không hề có thứ gì nguy hiểm.

Thương Hân có chút lay động. Cung La Nhất lại không chịu: "Tiểu Tích, tôi biết ý tốt của cậu, nhưng cậu không cần phải làm thế này đâu. Cậu yên tâm đi, Thương Hân là một cô gái tốt, cô ấy chỉ là nhất thời không chấp nhận nổi thôi, chứ không phải thực sự muốn làm hại tôi đâu."

Quý Dư Tích đảo mắt: "Anh im miệng giùm đi, ở đây không có việc của anh đâu."

Thương Hân đang bị những lời của cậu làm cho dao động, lại nghe Quý Dư Tích mắng Cung La Nhất một câu như vậy, bỗng dưng lại bật cười.

Quý Dư Tích thầm nghĩ có tác dụng, liền rèn sắt khi còn nóng: "Chị ơi, chị cứ nghe em một lần đi, em không lừa chị đâu."

Thương Hân suy nghĩ một lát, liền ra lệnh cho Quý Dư Tích: "Cậu bước qua đây một chút."

Đợi Quý Dư Tích tiến lại gần, cô liền đẩy Cung La Nhất ra ngoài, túm lấy Quý Dư Tích giữ trong tay, vẫn dùng dao kề sát vào cổ cậu. Cung La Nhất lập tức quýnh quáng cả lên: "Thương Hân, cậu đừng làm tổn thương cậu ấy!"

Quý Dư Tích đưa mắt nhìn anh ta ra hiệu an ủi: "Anh mau xuống báo với cảnh sát Chu và mọi người đi. Tôi không sao đâu, bảo họ đừng nổ súng."

Cung La Nhất lập tức ba chân bốn cẳng chạy xuống cầu.

Đợi anh ta đi rồi, Thương Hân mới hỏi Quý Dư Tích: "Cậu muốn nói gì với tôi?"

Quý Dư Tích rũ bỏ vẻ ngây ngô, thuần khiết giả vờ lúc nãy, biểu cảm trên gương mặt trầm tĩnh hơn nhiều, trong giọng nói cũng mang theo một tia thương cảm: "Em muốn cho chị xem tương lai của chính mình."

"Tương lai?" Thương Hân không thể tin nổi: "Làm sao tôi có thể nhìn thấy tương lai được chứ?"

Cô nói xong một câu, tiếp đó không biết tự não bổ ra cái gì, lại nhướng mày: "Cậu tuổi còn nhỏ mà đã học đâu ra mấy cái trò lừa bịp này rồi, quả nhiên không phải người tốt lành gì."

"Chị không thử một chút, sao biết được là lừa bịp hay không." Quý Dư Tích khẽ nhướng mày.

Thương Hân do dự vài giây, thực sự không cưỡng lại được sự cám dỗ mang tên "tương lai", bèn hỏi: "Làm sao để xem?"

Quý Dư Tích chìa một bàn tay ra: "Chị đưa tay cho em là được."

Thương Hân chậm rãi đặt bàn tay mình vào tay cậu.

__________

Phía đầu cầu, Cung La Nhất chỉ mất vài giây đã chạy tới nơi. Mấy người bọn Quý Dư Khang lập tức vây quanh anh ta: "Tình hình thế nào rồi? Em trai tôi đâu?"

Cung La Nhất thở hổn hển, vội vàng nói: "Em trai cậu bảo có lời muốn nói riêng với Thương Hân, không thể để tôi nghe thấy, nên đã đổi thế chỗ tôi rồi."

Anh ta vừa dứt lời ngước đầu lên, nhìn thấy ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác của Quý Dư Khang thì tim suýt chút nữa ngừng đập, vội vàng thanh minh: "Tôi đã bảo không chịu rồi, là cậu ấy và Thương Hân tự thương lượng với nhau đấy chứ."

Quý Dư Khang nghe thấy Tích Bảo thế chỗ Cung La Nhất làm con tin, cả người sắp sửa mất đi lý trí, đâu còn quản được nhiều như vậy nữa. Anh gạt Cung La Nhất sang một bên, chỉ một mực túm lấy cánh tay cảnh sát Chu: "Cảnh sát Chu, rốt cuộc chừng nào mới nổ súng? Có thể cứu em trai tôi xuống ngay được không?!"

Cung La Nhất lại bị sát khí trong giọng điệu của anh làm cho sợ khiếp vía, liên tục xua tay nói: "Không được không được, em trai cậu dặn là không được nổ súng."

Quý Dư Khang trừng mắt nhìn anh ta: "Đó là em trai tôi! Cậu đừng tưởng tôi không biết cậu đang nghĩ cái gì. Thương Hân đối với cậu rất quan trọng, nhưng em trai tôi quan trọng hơn gấp mười lần!"

Anh chưa bao giờ thể hiện ra khí thế áp bức đến nhường này. Cung La Nhất bị anh dọa cho run rẩy, nhất thời không biết phải nói gì.

Thẩm Tê ở bên cạnh nắm lấy tay Quý Dư Khang: "Đừng lo lắng, Tích Bảo sẽ không sao đâu."

Quý Dư Khang nhíu chặt lông mày, nhìn thấy Tuân Hạc đứng im phăng phắc ở một bên thì ngọn lửa giận càng bốc lên ngùn ngụt: "Tuân Hạc, anh nói gì đi chứ!"

Hai bàn tay Tuân Hạc đang vô thức siết chặt lại, anh đang dán chặt mắt vào hai bóng người ở giữa cầu, căn bản không quan tâm Quý Dư Khang đang tranh chấp cái gì. Lúc này nghe thấy Quý Dư Khang gọi đích danh, anh mới miễn cưỡng kéo về được một chút chú ý. Anh mở miệng, giọng nói có phần khô khốc: "Tích Bảo sẽ không có chuyện gì đâu, chúng ta cứ đợi xem."

Quý Dư Khang cau mày, cuối cùng cũng không làm loạn thêm nữa.

___________

Lúc này, Quý Dư Tích và Thương Hân trên cầu đã chuyển dịch sang một không gian khác.

Thương Hân chỉ cảm thấy trước mắt loé lên một cái, đến khi nhìn ra xung quanh thì đã không còn là khung cảnh lúc nãy nữa. Cô có chút hoảng hốt: "Đây là đâu?"

Quý Dư Tích đáp: "Tương lai."

Thương Hân định nói gì đó, nhưng đột nhiên nhìn thấy ba mẹ mình. Cô sững người một lát, gọi một tiếng: "Ba, mẹ."

Nhưng ba mẹ nhà họ Thương dường như không nghe thấy, trên mặt hai người đều đầy vẻ mất kiên nhẫn. Mẹ Thương nhìn đồng hồ đeo tay: "Sao còn chưa chịu ra nữa?"

Vừa dứt lời, cánh cổng lớn bên cạnh liền mở ra, một người từ bên trong bước ra ngoài. Thương Hân nhìn thấy người đó thì lại sững sờ, người vừa bước ra chính là bản thân cô. Cô lập tức tin tưởng đây chính là tương lai mà Quý Dư Tích đã nói.

'Thương Hân' phiên bản tương lai đang cúi gầm mặt đi đến trước mặt ba mẹ, liền bị mẹ Thương mắng cho một trận lôi đình.

Thương Hân chú ý thấy bản thân mình ở tương lai hóa ra là bước ra từ trại tạm giam. Cô lại chấn động một hồi, kế tiếp mới từ miệng của mẹ Thương nghe được ngọn ngành câu chuyện.

Cô giả danh cảnh sát để lừa đưa Cung La Nhất đi, nhưng cuối cùng không ra tay g**t ch*t Cung La Nhất được, mà bị cảnh sát từ phía bên kia cầu lao đến quật ngã, ngay sau đó bị bắt giữ và ngồi tù. Về sau, ba mẹ cô phải dùng các mối quan hệ để lo liệu cho cô, không lâu sau cô được thả ra ngoài.

Thương Hân im lặng đi theo sau lưng ba mẹ và 'Thương Hân' tương lai, trong lòng cảm thấy vô cùng nghẹn ngào, chua xót.

Họ trở về nhà họ Thương, vừa vặn chạm mặt chị gái của cô. Chị gái cô hất hàm vênh váo, đến một cái liếc mắt cũng không thèm nhìn 'Thương Hân', chỉ nói với ba mẹ rằng cô ta không muốn lấy chồng nữa, muốn ở lại nhà họ Thương.

Mẹ Thương vô cùng nuông chiều chị gái cô, kéo người vào lòng rồi hỏi: "Sao tự nhiên lại không muốn gả nữa rồi? Hôn sự này chẳng phải con luôn rất mong đợi sao?"

Liên hôn thương mại chẳng thể nói trước là tốt hay xấu, mọi người trong giới này đều trải qua như vậy. Chị gái của Thương Hân tên là Thương Hạo, từ năm mười mấy tuổi đã biết tương lai mình sẽ gả cho ai, cô ta đã không dưới một lần khoe khoang trước mặt Thương Hân, bởi vì Thương Hân không có gia tộc hào môn nào thèm ngó ngàng đến.

Thế nên lúc này nghe thấy Thương Hạo không muốn gả đi, không chỉ 'Thương Hân' tương lai kinh ngạc, mà ngay cả Thương Hân đang đứng xem trong không gian này cũng vô cùng ngạc nhiên.

Thương Hạo nói: "Tóm lại là con không gả."

Cô ta nũng nịu với mẹ Thương, bầu không khí thân thiết giữa mẹ và con gái như thế này, Thương Hân chưa bao giờ được nếm trải.

Quý Dư Tích dĩ nhiên biết tại sao cô ta lại không muốn gả, Thương Hạo vào thời điểm này đã là người trùng sinh rồi. Cô ta biết rõ người mình gả cho không phải là người chồng tốt, cho nên không muốn đi vào vết xe đổ thêm một lần nữa.

Mẹ Thương nói: "Như vậy sao được chứ, hôn sự của con và nhà họ Hà đã định từ lâu rồi, rất nhiều người đều biết chuyện. Nếu hủy hôn, chuyện làm ăn của hai gia đình chúng ta đều sẽ bị ảnh hưởng."

Thương Hạo hừ một tiếng: "Ai bảo là hủy hôn chứ, đổi người là được rồi mà?"

Mẹ Thương ngẩn ra: "Đổi người là đổi thế nào?"

Thương Hạo liếc xéo 'Thương Hân' đang ngồi co ro ở góc sofa, bĩu môi nói: "Hời cho nó rồi, cứ để nó gả qua đó là được chứ gì. Dù sao cũng là liên hôn thương mại, nhà mình gả đứa con gái nào qua mà chẳng như nhau."

Thương Hân và 'Thương Hân' lại một lần nữa đồng thời ngẩn người tại chỗ.

Chị gái cô ... vậy mà lại chịu nhường mối hôn sự tốt như vậy cho cô sao?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn