Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 77: Liên thủ hãm hại

Sau khi cảnh sát rời đi, Nhậm Ty lại chìm vào giấc ngủ một lần nữa, lần này là ngủ một mạch cho đến tận chiều muộn mới tỉnh. Lúc Nhậm Ty mở mắt ra, trong phòng bệnh chỉ còn lại ba mẹ Nhậm Ty cùng với ba người Quý Dư Tích. Thầy cố vấn học tập sau khi Nhậm Ty ngủ thiếp đi thì cũng đã xin phép ra về, trước khi đi còn không quên cam đoan để ba mẹ Nhậm Ty yên tâm rằng phía nhà trường nhất định sẽ đưa ra một lời giải thích thỏa đáng. Thầy bảo việc quan trọng nhất hiện tại là sức khỏe của Nhậm Ty, mong hai người cứ an tâm ở lại bệnh viện chăm sóc cho Nhậm Ty, sau khi toàn bộ sự việc được điều tra sáng tỏ, nhà trường sẽ có kết quả xử lý chính thức.

Để nắm được thông tin đầu tiên ngay khi Nhậm Ty tỉnh lại, ba người Quý Dư Tích đã kiên nhẫn túc trực ở phòng bệnh suốt cả một buổi chiều.

Nhậm Ty vừa mở mắt ra, người đầu tiên anh ta nhìn thấy chính là Quý Dư Khang. Vành mắt anh ta lập tức đỏ hoe, suýt chút nữa là bật khóc. Ngay sau đó, mẹ Nhậm Ty đã vội vã nhào tới bên giường, cuống quýt hỏi han xem anh ta cảm thấy trong người thế nào, đã hoàn toàn tỉnh táo lại chưa, lúc này anh ta mới nén lại cảm xúc và bắt đầu quay sang nhỏ giọng an ủi mẹ.

Một lát sau, ba Nhậm Ty tinh ý nhận ra ba người bạn học này dường như có chuyện riêng muốn nói với con trai mình, liền kéo tay vợ cùng nhau ra ngoài mua chút đồ ăn tối cho Nhậm Ty.

Đợi đến khi ba mẹ bước ra ngoài và đóng cửa phòng bệnh lại, Nhậm Ty liền lập tức hạ thấp giọng nói: "Tớ nghi ngờ vụ này là do Chu Vũ làm."

Câu này Nhậm Ty cũng đã từng nói lúc còn nửa tỉnh nửa mê, cho nên Quý Dư Khang không mấy ngạc nhiên, chỉ bình tĩnh hỏi lại: "Sao cậu lại nghĩ như vậy?"

Nhậm Ty liền giải thích: "Sáng ngày hôm nay tớ rời phòng ký túc xá để đến thư viện từ rất sớm. Mãi cho đến lúc sắp đến giờ vào lớp, tớ mới từ thư viện đi bộ sang tòa nhà giảng đường, trên đường đi thì vô tình đụng mặt Chu Vũ."

Bởi vì trận tuyết ngày hôm qua quá lớn, cho nên suốt cả buổi sáng nay, lớp tuyết dày đặc trong khuôn viên trường vẫn chưa được dọn sạch. Mà lộ trình di chuyển từ thư viện đến giảng đường và từ khu ký túc xá đến giảng đường thực chất lại chung một đường.

Nhậm Ty nói tiếp: "Lúc cậu ta nhìn thấy tớ thì chủ động lên tiếng chào hỏi. Đúng lúc ấy tớ không để ý nên bị trượt chân ngã một cú khá đau, đồ đạc trên tay đều văng tung tóe. Chu Vũ đã giúp tớ nhặt đồ, khoảng thời gian đó cậu ta hoàn toàn có cơ hội và thời gian để ra tay."

Đây là khoảng thời gian hạ độc khả nghi nhất mà Nhậm Ty tự mình suy ngẫm ra.

"Ngoại trừ thời điểm đó ra, thì còn một lúc nữa là sau khi vào lớp học, tớ có đi vệ sinh một lát, lúc ấy đồ đạc đều để lại trong lớp. Nếu như có ai đụng vào bình nước của tớ, check camera giám sát của giảng đường chắc chắn sẽ nhìn thấy." Nhậm Ty bổ sung thêm.

【Cảnh sát Chu hôm nay nhất định là đã lật tung đống camera giám sát lên rồi. Nếu thủ đoạn mà lộ liễu thế thì cảnh sát Chu đã chẳng cần phải tốn công điều tra tiếp làm gì.】 Quý Dư Tích thầm nghĩ trong lòng.

Quý Dư Khang khẽ gật đầu, đem ý tứ trong tiếng lòng của Tích Bảo lặp lại một lượt: "Phía cảnh sát hiện tại đã chính thức tiếp quản vụ án này rồi, nếu độc bị hạ ngay trong lớp học thì camera giám sát kiểu gì cũng sẽ ghi lại được, vụ án chắc chắn đã sớm kết thúc từ lâu. Thế nhưng chiều nay cảnh sát vẫn phải đặc biệt đến đây tìm cậu để hỏi han tình hình. Đúng rồi, cậu có còn nhớ lúc nửa tỉnh nửa mê, cậu đã nói những gì với cảnh sát không?"

Nhậm Ty bỗng chốc đờ người ra, có chút do dự.

Anh ta chỉ nhớ loáng thoáng là có cảnh sát đến, nhưng bản thân lúc đó đã nói thì hoàn toàn mù tịt, không có một chút ấn tượng nào.

Quý Dư Khang dùng ánh mắt cạn lời nhìn anh ta, khiến Nhậm Ty càng thêm chột dạ, rụt rè hỏi: "Tớ... tớ đã nói cái gì thế?"

Nghĩ đến mớ lý luận ảo ma của Nhậm Ty lúc nãy, Quý Dư Khang thực sự không biết nên mở lời thế nào cho phải, anh đành bất lực quay sang nhìn em trai: "Tích Bảo, em kể cho cậu ấy nghe đi, lúc nãy em là người cười suýt sái cả quai hàm còn gì."

Bị anh hai gọi tên, Quý Dư Tích lại không nhịn được mà bật cười khúc khích, sau đó mới hào hứng thuật lại việc Nhậm Ty dõng dạc khẳng định Chu Vũ hạ độc mình vì muốn diệt khẩu, nguyên nhân là do anh ta biết Chu Vũ muốn giết Cung La Nhất vì ghen tị Cung La Nhất có đối tượng yêu đương.

Nhậm Ty nghe xong thì xấu hổ đến mức chỉ muốn đào một cái lỗ để chui xuống đất, anh ta lấy hai tay bịt mặt. Trời đất ơi, mấy câu thoại sặc mùi hoang tưởng đó thực sự là do chính miệng anh ta thốt ra sao?!

Quý Dư Khang tiến lại gần vỗ vỗ vai anh ta, nghiêm túc hỏi: "Chu Vũ rốt cuộc đã làm những gì? Đã đến nước này rồi, cậu vẫn không định nói thật cho tụi tớ biết sao?"

Nhậm Ty lại rơi vào trạng thái đắn đo, do dự. Phải mất một lúc lâu sau, anh ta mới hạ quyết tâm mở miệng: "Thật ra... cái ngày cậu tổ chức tiệc sinh nhật, tớ đã vô tình nghe thấy Chu Vũ gọi điện thoại."

Đó là một buổi chiều ngập tràn ánh nắng, thời tiết ngoài trời không quá lạnh. Nhậm Ty không đến thư viện mà cầm theo một cuốn từ điển tiếng Anh ra khu vườn nhỏ dưới chân tòa nhà ký túc xá để tranh thủ học từ vựng. Lúc ấy anh ta đang ngồi trên chiếc xích đu, khuôn viên xung quanh tương đối vắng vẻ, không có bóng người.

Một lát sau, anh ta nhìn thấy Chu Vũ vừa nghe điện thoại vừa rảo bước đi về phía này. Ban đầu Nhậm Ty định giữ im lặng, đợi hắn ngắt máy rồi mới lên tiếng chào hỏi. Thế nhưng càng nghe, anh ta lại càng cảm thấy những lời Chu Vũ nói có điểm gì đó vô cùng bất thường, thế là anh ta liền lén lút đeo tai nghe vào để giả vờ như không biết gì. Lúc đó anh ta không dám đứng dậy bỏ đi, bởi vì Chu Vũ đứng ở khoảng cách quá gần, chỉ cần anh ta khẽ cử động là Chu Vũ sẽ lập tức phát hiện ra ngay.

Sau khi Chu Vũ cúp máy, hắn vừa quay đầu lại là đã nhìn thấy Nhậm Ty ngồi lù lù một đống ở đó. Nhậm Ty khi ấy chột dạ không dám ngẩng đầu lên, chỉ có thể dùng ánh mắt lén lút liếc qua để dò xét tình hình. Chu Vũ đứng im lặng nhìn anh ta một lát, rồi mới cất tiếng gọi tên Nhậm Ty.

Nhậm Ty vẫn tiếp tục vờ như không nghe thấy gì, mãi cho đến khi Chu Vũ chủ động bước lại gần, đặt tay vỗ vỗ lên vai anh ta, Nhậm Ty mới làm ra vẻ giật mình như thể mới phát hiện có người đến.

Quý Dư Khang tò mò hỏi: "Cậu rốt cuộc đã nghe thấy cậu ta nói những gì?"

Câu hỏi này vốn không quá phức tạp, thế nhưng biểu cảm trên gương mặt Nhậm Ty lúc này lại vô cùng khó coi, dường như câu hỏi này rất khó để trả lời.

Bầu không khí im lặng kéo dài vài giây, Thẩm Tê đứng ở một bên bỗng nhiên nhướng mày lên tiếng: "Có phải... những lời cậu ta nói có liên quan trực tiếp đến Dư Khang không?"

"Sao... sao cậu biết?!" Nhậm Ty giật nảy mình, thốt lên đầy kinh ngạc.

Sau khi lỡ miệng nói ra câu đó, anh ta liền quay ngoắt sang Quý Dư Khang, nghẹn ngào lên tiếng xin lỗi: "Dư Khang, tớ thực sự xin lỗi cậu... Cậu có thể ngay lập tức dứt khoát cứu mạng tớ, vậy mà sau khi nghe thấy những âm mưu hiểm độc đó của Chu Vũ, tớ lại chọn cách im lặng, không cảnh báo cho cậu biết."

Trong lòng anh ta tràn ngập dằn vặt và hổ thẹn. Đặc biệt là sau khi biết được chính sự nhạy bén và hành động quyết đoán của Quý Dư Khang đã kéo mình từ cửa tử trở về, nỗi mặc cảm tội lỗi trong lòng Nhậm Ty lại càng nhân lên gấp bội. So với một Quý Dư Khang chính trực, trượng nghĩa, anh ta tự thấy bản thân mình thực sự quá tồi tệ và ích kỷ. Điều này khiến anh ta không còn mặt mũi nào mà nói ra sự thật trước mặt mọi người.

Quý Dư Khang lúc này quan tâm đến việc Chu Vũ đã âm mưu tính kế gì mình hơn, anh cắt ngang lời tự trách của bạn học: "Được rồi, đừng xin lỗi nữa, mau nói vào trọng tâm đi."

"À... ừ, đúng vậy." Nhậm Ty sốc lại tinh thần, chậm rãi nhớ lại: "Chu Vũ nói rằng cậu và Thẩm Tê chắc chắn sẽ giành được suất tuyển thẳng. Nếu như có thể tìm cách kéo cả hai người các cậu xuống nước, thì áp lực cạnh tranh của cậu ta sẽ giảm đi rất nhiều. Cậu ta còn nói ra rất nhiều ý tưởng điên rồ khác, đại loại là muốn dàn dựng hiện trường để vu oan giá họa gì đó, cậu ta không nói quá chi tiết mà tớ cũng chỉ nghe loáng thoáng được vài từ nên lúc đó thực sự không hiểu nổi rốt cuộc cậu ta muốn làm cái gì."

"Ủa, có liên quan đến cả tớ nữa à?" Thẩm Tê thoáng có chút ngạc nhiên, nhướng mày lên tiếng.

Quý Dư Tích đứng một bên thì trầm ngâm suy nghĩ:

【Hóa ra là thế. Chẳng lẽ vì trong cốt truyện ban đầu, anh hai và anh Thẩm Tê không ở bên nhau, anh Thẩm Tê lúc đó cũng không tham gia vào vòng xét tuyển thẳng, nên Chu Vũ mới không tính kế anh Thẩm Tê?】

Nghe vậy, Quý Dư Khang và Thẩm Tê lén lút trao đổi ánh mắt.

Khả năng này quả thực rất cao.

Nhậm Ty khẳng định chắc nịch: "Dù sao thì lúc đó tớ chắc chắn đã nghe thấy tên của hai người các cậu."

Quý Dư Khang lại hỏi tiếp: "Chiều ngày hôm đó, cậu có nhìn thấy Cung La Nhất ở quanh đó không?"

Nhậm Ty cố gắng nhớ lại một lượt, rồi lắc đầu: "Không có. Cậu ta làm sao à?"

Quý Dư Khang trầm giọng đáp: "Đêm hôm đó Cung La Nhất đột nhiên nhà tớ, mục đích chính là để cảnh báo tớ phải đặc biệt cẩn thận với Chu Vũ."

Nghe đến đây, Nhậm Ty lại càng cảm thấy hổ thẹn. Đến cả Cung La Nhất ngày thường có mối quan hệ vô cùng xa cách, lạnh nhạt với nhóm bọn họ còn biết nhắc nhở Quý Dư Khang. Vậy mà một kẻ tự nhận là bạn tốt như anh ta lại chọn cách giả vờ như không nghe thấy. Anh ta tự thấy cách đối nhân xử thế của mình không chỉ thua kém Quý Dư Khang, mà ngay cả một góc của Cung La Nhất cũng không bằng. Từ bao giờ mà anh ta lại trở nên như vậy?

Quý Dư Khang không mấy để tâm đến sự thay đổi cảm xúc của bạn học, anh chỉ bình tĩnh dặn dò: "Lát nữa chắc chắn phía cảnh sát sẽ quay lại để lấy thêm lời khai của cậu, đến lúc đó cậu cứ đem toàn bộ những gì đã kể thành thật khai báo với họ là được."

Nhậm Ty gật đầu lia lịa, rồi lo lắng hỏi: "Liệu chuyện này... có gây ảnh hưởng gì không tốt đến hai người các cậu không?"

Quý Dư Khang thản nhiên đáp: "Không sao cả, suất tuyển thẳng của tụi tớ hoàn toàn minh bạch, dựa vào năng lực thực tế mà có, tụi tớ cũng chưa từng làm ra bất kỳ hành vi sai trái nào. Cây ngay không sợ chết đứng, chẳng có gì phải sợ cảnh sát điều tra cả."

Nói xong, anh đứng dậy, ra hiệu cho Thẩm Tê và Quý Dư Tích cùng nhau rời khỏi phòng bệnh.

Nhậm Ty vừa muốn mở miệng níu kéo bọn họ ở lại, lại vừa không có đủ dũng khí để làm điều đó, chỉ có thể trơ mắt bất lực nhìn bóng lưng ba người khuất dần sau cánh cửa.

Một lát sau, ba mẹ Nhậm Ty xách theo cặp lồng đựng cháo bước vào phòng. Nhìn thấy trong phòng trống trơn chỉ còn lại mỗi con trai mình, mẹ Nhậm Ty vội vàng hỏi: "Bạn học của con về hết rồi à?"

Nhậm Ty gật đầu đầy mệt mỏi.

Mẹ Nhậm Ty cảm thán: "Mấy đứa bạn này của con đều là những đứa trẻ ngoan. Con kết giao được với những người bạn như thế này, mẹ với ba con cũng thấy yên tâm phần nào."

Nhậm Ty cười khổ: "Tụi con e là không làm bạn được nữa rồi."

Từ lúc anh ta nói ra chuyện đó, Quý Dư Khang sẽ không còn xem anh ta là bạn nữa. Không ai muốn kết giao với một người bạn khoanh tay đứng nhìn vào lúc nguy cấp như vậy. Chỉ sợ trong lòng Quý Dư Khang, Cung La Nhất còn đáng tin cậu hơn anh ta.

Ba Nhậm Ty trầm ngâm suy nghĩ, một lúc sau mới nói: "Bất kể người ta có xem con là bạn hay không, thì mạng của con ngày hôm nay là do cậu ấy cứu. Bác sĩ cũng nói rồi, chỉ cần chậm một bước thôi là con không xong rồi. Nếu không nhờ cậu bạn học đó của con phản ứng nhanh, thì giờ này có lẽ con đang nằm trong nhà xác rồi."

"Ông nói cái gì thế hả!" Mẹ Nhậm Ty không vui quát lên.

Ba Nhậm Ty cũng tự biết mình lỡ lời, không nói tiếp nữa.

Mẹ Nhậm Ty lườm ông cháy mắt, rồi mới nói với Nhậm Ty: "Ý của ba con là, đừng quản người khác nghĩ gì, trước tiên con cứ tự chấn chỉnh lại thái độ của mình đã. Mình cứ bỏ ra chân tâm trước, làm tốt những gì mình nên làm, người ta nhìn thấy thì tự nhiên cũng sẽ đối xử chân thành với con thôi."

Nhậm Ty do dự: "Nhưng mà đã muộn rồi ạ."

Mẹ Nhậm Ty: "Muộn cái gì mà muộn, con mới bao nhiêu tuổi chứ, một đời còn dài như thế, sao con biết được sau này mình chắc chắn sẽ không giúp được gì cho cậu ấy?"

Nhậm Ty như được lời của mẹ thức tỉnh. Đúng vậy, bây giờ anh ta có cơ hội nhận ra vấn đề của bản thân, đó là chuyện tốt! Sau này chỉ cần khắc cốt ghi tâm cảm giác hổ thẹn của ngày hôm nay, không phạm phải sai lầm tương tự nữa, thì chính là tiến bộ rồi. Dù sao anh ta cũng đã nợ Quý Dư Khang, tương lai nhất định sẽ tìm cơ hội để trả lại.

_________

Bước ra khỏi bệnh viện, Quý Dư Khang hỏi hai người xem muốn đi ăn cơm trước hay là về căn hộ trước.

Quý Dư Tích lắc lắc điện thoại, nói: "Em không đi cùng hai người đâu, Tuân Hạc hẹn em đi ăn tối rồi."

Quý Dư Khang và Thẩm Tê lập tức đều quay đầu lại nhìn cậu, khiến Quý Dư Tích bị nhìn đến mức trong lòng cảm thấy sợ hãi: "Sao thế ạ?"

Thẩm Tê vội nói: "Không có gì, em đi bằng cách nào? Bọn anh bắt taxi tiễn em qua đó nhé?"

Anh còn thẳng tay nhéo Quý Dư Khang một cái thật đau, khiến Quý Dư Khang nhe răng trợn mắt. Nhưng vì sợ Quý Dư Tích nhìn thấy, anh đành cắn răng chịu đựng, nói: "Tích Bảo đúng là nên kết giao thêm bạn bè. Một năm nay em cứ suốt ngày dính lấy Tuân Hạc, anh ta vừa bận một cái là em lại lẻ loi một mình. Cứ như vậy miết không được đâu."

Mặc dù lời anh hai nói đều là sự thật, nhưng Quý Dư Tích lại không thích nghe cho lắm.

Nói cứ như thể ngoài Tuân Hạc ra thì cậu không có việc gì để làm không bằng.

"Em sắp vào đoàn phim rồi, đến lúc đó sẽ kết bạn trong đoàn sau." Quý Dư Tích lấy lệ với anh hai một câu, nghĩ đến câu hỏi vừa rồi của Thẩm Tê, lại nói: "Không cần tiễn em đâu, Tuân Hạc nói anh ấy đến bệnh viện đón em rồi."

Tuân Hạc đã rút kinh nghiệm từ bài học ngày hôm qua, hôm nay dù bận rộn đến mấy cũng phải tranh thủ thời gian nhắn tin cho Quý Dư Tích. Thế là Quý Dư Tích đã đem chuyện xảy ra ngày hôm nay kể cho Tuân Hạc nghe, Tuân Hạc vô cùng lo lắng, nếu không phải thảo luận chuyện hồ sơ đấu thầu với mấy người nhà họ Triệu, thì anh đã chạy qua đây từ lâu rồi. Dù nói thế nào đi nữa, bên cạnh họ lại đang ẩn giấu một hung thủ, điều này khiến Tuân Hạc rất bất an.

Quý Dư Tích vừa nói xong, điện thoại của Tuân Hạc liền gọi tới, Quý Dư Tích bắt máy rồi báo một địa điểm.

Một lúc sau, liền nhìn thấy Tuân Hạc rảo bước đi tới.

Anh nhìn thấy Quý Dư Khang, bước chân khựng lại một nhịp, sau đó tự nhiên gọi một tiếng: "Anh hai Quý."

Xưng hô này đã lâu không được nghe thấy rồi, Quý Dư Khang nhướng mày: "Sao tự nhiên anh lại gọi tôi là anh hai rồi?"

Từ sau khi Tuân Hạc biết mình lớn tuổi hơn Quý Dư Khang nhưng lại gọi Quý Dư Khang là anh hai một thời gian dài, anh liền không mấy khi xưng hô như vậy với Quý Dư Khang nữa. Tất nhiên anh cũng chưa từng gọi thẳng tên Quý Dư Khang, có chuyện gì thì từ trước đến nay đều nói thẳng, không cần xưng hô. Hôm nay đột nhiên lại gọi như vậy, Quý Dư Khang hiểu rõ ý đồ của anh, nhưng trong lòng lại không mấy dễ chịu.

Tuân Hạc mỉm cười: "Gọi quen miệng rồi, không sửa được."

Quý Dư Tích khẽ cười, cậu thực sự cảm thấy chuyện này rất thú vị.

Thẩm Tê vội nói: "Được rồi, nếu Tuân Hạc đã đến rồi thì giao Tiểu Tích cho anh đấy. Buổi tối Tiểu Tích ở lại căn hộ của anh hai em ấy, ăn cơm xong anh nhớ đưa em ấy về căn hộ nhé."

Tuân Hạc trịnh trọng nói: "Tôi biết rồi."

Thế là Thẩm Tê liền kéo Quý Dư Khang đi mất.

Quý Dư Tích vẫn còn có chút không hiểu: "Anh hai sao tự nhiên lại không vui thế nhỉ? Anh nhìn bóng lưng của anh ấy xem, có vẻ như không mấy tình nguyện."

Tuân Hạc dĩ nhiên là biết nguyên nhân, màn đấu khẩu qua lại vừa rồi của hai người, đôi bên đều đã ngầm hiểu rõ. Quý Dư Khang biết tâm tư của anh, anh cũng biết Quý Dư Khang đã biết tâm tư của mình. Nhưng anh làm sao có thể thực sự nói cho Quý Dư Tích biết chứ.

Thế là Tuân Hạc nói: "Chắc là trò mèo của mấy cặp đôi yêu nhau thôi. Chúng ta cứ nhìn là được rồi, đừng quan tâm làm gì."

Quý Dư Tích nửa hiểu nửa không.

Mặc dù hôm nay không trực tiếp tham gia, Tuân Hạc vẫn vô cùng quan tâm đến toàn bộ quá trình vụ án, lại bảo Quý Dư Tích kể lại cho anh nghe một lượt. Khi nghe thấy Nhậm Ty nói Chu Vũ từng gọi điện thoại cho người khác, muốn làm gì đó với hai người Quý Dư Khang và Thẩm Tê, anh lập tức hỏi: "Chu Vũ gọi điện thoại cho ai? Ở trường cậu ta qua lại thân thiết với ai?"

Chuyện tính kế Quý Dư Khang và Thẩm Tê, theo lý mà nói thì được coi là chuyện bí mật, nhưng Chu Vũ lại có người để bàn bạc. Giả dụ người này cũng là người ở ngay bên cạnh nhóm Quý Dư Khang, thì càng nên lôi kẻ đó ra ngoài sáng. Nếu không thì cho dù có bắt được Chu Vũ, chẳng phải vẫn còn một kẻ nguy hiểm ở bên cạnh sao?

Quý Dư Tích gãi gãi đầu, họ đều quên mất không hỏi câu này.

Tuy nhiên Nhậm Ty chắc cũng không biết, lúc đó anh ta bị dọa cho sợ khiếp vía rồi, còn tâm trí đâu mà quản Chu Vũ gọi điện thoại cho ai nữa.

"Nghe anh hai em nói, Chu Vũ ở trường thuộc kiểu người khá hoạt bát, mối quan hệ với ai cũng tốt, e là rất khó xác định anh ta mưu tính với ai." Quý Dư Tích bối rối.

"Không sao đâu, đợi điều tra ra Chu Vũ chính là kẻ hạ độc kia, rồi nhắc nhở cảnh sát Chu một tiếng, chắc là sẽ hỏi ra được thôi." Tuân Hạc vội vàng an ủi cậu.

Họ hiện tại đang ở trong một quán lẩu, ngồi đợi nước lẩu sôi.

Ngày tuyết rơi ăn lẩu quả thực rất tuyệt, trước khi đến Tuân Hạc đã hỏi Quý Dư Tích muốn ăn gì, còn đặc biệt tìm một quán có đánh giá khá cao để lái xe đưa cậu qua đây.

Quý Dư Tích nói xong chuyện Nhậm Ty bị trúng độc, lại nói: "Vẫn chưa biết chuyện rò rỉ ảnh riêng tư của Thương Hân điều tra đến đâu rồi."

Về chuyện này, manh mối cuối cùng mà cậu biết được là phía cảnh sát tra ra chuyện rò rỉ ảnh có liên quan đến Chương Nhĩ, và đã gọi Chương Nhĩ đến để thẩm vấn, cũng không biết đã hỏi ra được gì chưa.

"Em nghĩ hai chuyện này có mối liên hệ gì không?" Tuân Hạc rót cho cậu một ly nước ấm, và một ly coca.

Quý Dư Tích khẽ lắc đầu: "Chắc là không có mối liên hệ gì đâu nhỉ? Chuyện ảnh riêng tư rõ ràng là để trả thù Thương Hân, còn chuyện hạ độc thì không liên quan gì đến Thương Hân cả."

Tuân Hạc lắc lắc đầu: "Chu Vũ chưa chắc đã không liên quan gì đến chuyện rò rỉ ảnh riêng tư đâu. Em quên rồi sao, Chu Vũ còn từng tung tin đồn nhảm về Cung La Nhất nữa mà."

Quý Dư Tích: "!"

Đúng vậy, Chu Vũ quả thực từng làm việc này. Chỉ là lúc đó bọn họ đều cho rằng Chu Vũ chỉ mượn gió bẻ măng, thấy có cơ hội lật đổ đối thủ nên mới làm thế. Nhưng nếu ngay từ đầu Chu Vũ đã nhắm đến mục đích này thì sao?

Đến cả chuyện kéo anh hai và anh Thẩm Tê xuống nước mà Chu Vũ còn nghĩ ra được, thì lẽ nào hắn lại không nghĩ ra cách đối phó Cung La Nhất? Phải biết rằng Cung La Nhất cũng là một đối thủ cạnh tranh vô cùng đáng gờm.

"Anh thông minh thật đấy, em phải gọi điện cho anh hai ngay mới được." Quý Dư Tích khen Tuân Hạc một câu, cầm điện thoại lên mở khóa. Nhưng ngay sau đó cậu lại do dự, nếu chuyện ảnh riêng tư có liên quan đến Chu Vũ, vậy thì...

Tuân Hạc giữ tay cậu lại, rồi nói: "Em đừng vội, tụi mình phân tích thêm chút nữa đã."

Quý Dư Tích đặt điện thoại xuống: "Anh nói đi, em nghe đây."

Tuân Hạc bèn nói: "Vụ ảnh riêng tư có liên quan đến Chương Nhĩ, nếu như cũng có liên quan đến Chu Vũ, vậy Chương Nhĩ có phải là người mà Chu Vũ gọi điện không?"

Hai kẻ từng cùng nhau làm chuyện xấu, quả thực có khả năng rất lớn sẽ cùng nhau mưu tính một chuyện xấu khác.

Đây cũng chính là ý nghĩ vừa loé lên trong đầu Quý Dư Tích lúc nãy.

Chỉ là cậu ngẫm nghĩ lại, cảm thấy có vài chỗ không giải thích được: "Chu Vũ nhắm vào anh hai em là vì suất tuyển thẳng, còn Chương Nhĩ là vì cái gì? Chương Nhĩ căn bản không có cửa vào danh sách tuyển thẳng."

"Biết đâu là trao đổi lợi ích?" Tuân Hạc lại nói. "Kiểu như: Tôi giúp ông làm việc này, ông giúp tôi làm việc kia."

Quý Dư Tích lại rơi vào trầm tư.

【Chương Nhĩ chắc chắn đã biết chuyện Thương Hân thay lòng đổi dạ từ lâu, anh ta muốn trả thù Thương Hân. Chu Vũ liền liên thủ với anh ta gây ra vụ phát tán ảnh riêng tư, đồng thời tung tin đồn hãm hại Cung La Nhất. Lúc Chu Vũ và Chương Nhĩ bàn bạc cách hãm hại anh hai thì bị Nhậm Ty nghe thấy. Thế là bọn họ quyết định trừ khử Nhậm Ty, vạch ra vụ hạ độc này. Hoàn toàn hợp lý luôn!】

【Có phải trong cốt truyện gốc, anh hai cũng bị Chương Nhĩ ra tay hãm hại như thế này không? Lúc đó anh hai ở suốt trong ký túc xá, Chương Nhĩ muốn giở trò thì dễ dàng hơn nhiều. Hèn chi lúc ấy anh hai dù có trăm cái miệng cũng không thanh minh nổi, nghĩ đủ mọi cách vẫn không phá được cục diện bế tắc.】

Cậu nhìn chằm chằm vào nồi lẩu đang sôi sùng sục bốc khói nghi ngút trước mặt, lửa giận trong lòng sắp bùng lên đến nơi.

"Thật là quá đáng!" Quý Dư Tích bỗng nhiên hét lên.

Tuân Hạc giật mình, liếc nhìn thấy người xung quanh đang quay sang nhìn hai người, vội vàng bảo Quý Dư Tích cúi đầu xuống.

Quý Dư Tích bèn hạ thấp giọng nói: "Nếu Chu Vũ và Chương Nhĩ thật sự cấu kết với nhau, em nhất định phải khiến bọn họ phải vào tù bóc lịch!"

Tuân Hạc gật đầu: "Nên thế."

Anh thả một đĩa thịt bò cuộn vào nồi, rồi vớt ra một bát cho Quý Dư Tích. Anh bảo cậu ăn chút gì đó để bình tĩnh lại, hiện tại tất cả mới chỉ là suy đoán, họ chưa có bất kỳ bằng chứng nào trong tay cả. Nếu cảnh sát Chu hành động nhanh chóng, biết đâu vụ án được giải quyết mà chẳng cần họ phải tốn công tốn sức.

Dưới sự khuyên nhủ của Tuân Hạc, Quý Dư Tích mới nén cơn giận xuống, bắt đầu tập trung ăn thịt bò.

Thế nhưng, cậu mới ăn được hai miếng, đột nhiên lại nghĩ: "Nếu Chu Vũ và Chương Nhĩ liên thủ với nhau, vậy tội danh hạ độc Nhậm Ty, bọn họ muốn đổ cho ai?"

【Trong cốt truyện gốc, bọn họ đã đổ tội cho anh hai mình.】

Tuân Hạc cũng sững người một lát: "Cung La Nhất?"

Lại là Cung La Nhất.

Bởi vì đổ tội cho Cung La Nhất chính là một mũi tên trúng hai đích. Đầu độc Nhậm Ty, rồi thông qua Chương Nhĩ gài bẫy Cung La Nhất — Chương Nhĩ ở cùng phòng ký túc xá với Cung La Nhất và Nhậm Ty, muốn giở trò gì cũng vô cùng thuận tiện.

Mưu kế này chắc chắn giống hệt với cốt truyện gốc, có điều đối tượng gài bẫy đã thay đổi từ Quý Dư Khang thành Cung La Nhất.

Quý Dư Tích đứng bật dậy: "Em phải trở về tìm anh hai."

Tuân Hạc nhìn đống nguyên liệu vừa mới được bưng lên, trong lòng có chút tiếc nuối. Nhưng Quý Dư Tích hiện tại đã chẳng còn tâm trạng nào để ăn lẩu nữa, Tuân Hạc không muốn ép cậu phải ngồi lại, bèn nói: "Hay là đóng gói đi, đem về căn hộ của anh hai em ăn."

Quý Dư Tích gật đầu lia lịa.

Tuân Hạc liền gọi phục vụ đóng gói tất cả các món ăn, lại gọi thêm hai phần nước cốt lẩu, rồi mới lái xe đưa Quý Dư Tích trở về.

Lúc hai người đẩy cửa bước vào nhà, Quý Dư Khang và Thẩm Tê đang mặc áo khoác chuẩn bị ra ngoài. Nhìn thấy hai người, Quý Dư Khang đầu tiên là sửng sốt: "Sao hai người về sớm thế?"

Anh đưa mắt quét một lượt từ trên xuống dưới người Quý Dư Tích, không bị thương, cũng không khóc.

Thế là Quý Dư Khang càng thêm hoang mang: "Hai người cãi nhau à?"

Quý Dư Tích lúc này mới biết anh hai mình đã nghĩ lệch đi đâu, vội nói: "Không phải ạ, tụi em nghĩ ra một chuyện, muốn mau chóng về nói cho anh hai biết."

Quý Dư Khang nhìn sang Tuân Hạc: "Nghĩ ra chuyện gì?"

Quý Dư Tích nói: "Anh Tuân Hạc nói, Chu Vũ rất có thể đã liên thủ với Chương Nhĩ. Vụ Nhậm Ty bị trúng độc, ước chừng là bọn họ muốn đổ tội cho Cung La Nhất."

Quý Dư Khang khẽ nhướng mày, một lần nữa nhìn về phía Tuân Hạc.

Tuân Hạc trên tay vẫn xách đồ ăn túi lớn túi nhỏ, đón được ánh mắt của Quý Dư Khang, chỉ bình thản nói: "Tôi chỉ là đoán mò thôi, đoán sai thì đừng trách tôi."

Thẩm Tê: "Chúc mừng anh, đoán đúng rồi đấy."

Anh đỡ lấy túi đồ ăn từ tay Tuân Hạc: "Hai người chưa ăn tối đúng không? Hai người định ở lại đây tự ăn, hay là đi cùng bọn tôi qua chỗ Cung La Nhất xem sao?"

"Cung La Nhất bị làm sao ạ?" Quý Dư Tích vội hỏi.

Quý Dư Khang nói: "Giống hệt như những gì hai người vừa đoán, phía cảnh sát đã phát hiện ra chất độc trong đồ dùng cá nhân của cậu ta, thành phần hóa học y hệt chất độc mà Nhậm Ty trúng phải."

"Chuyện từ bao giờ thế ạ?" Quý Dư Tích có chút ngơ ngác.

Quý Dư Khang nói: "Phía cảnh sát đã làm rất nhiều công tác sàng lọc, mấy người ở phòng ký túc xá của bọn anh là đối tượng bị rà soát trọng điểm. Đồ dùng cá nhân của mọi người đều bị đem đi xét nghiệm, sau khi có kết quả, ngoài chỗ Cung La Nhất ra thì nơi còn lại chính là trong trà kim ngân hoa của Nhậm Ty."

Về phần trà kim ngân hoa này đúng là trùng khớp với suy đoán trước đó của họ.

"Nhưng Nhậm Ty bị trúng độc không phải là do uống trà kim ngân hoa có độc đâu. Sáng sớm anh ấy tỉnh dậy đã đến thư viện trước, học ở thư viện lâu như thế không thể nào không uống nước được. Nếu trong kim ngân hoa có độc thì anh ấy đã bị ngộ độc từ sớm rồi. Nhưng độc phát tác sau mười giờ, chứng tỏ độc bị hạ vào khoảng thời gian ở giữa." Quý Dư Tích phân tích.

"Chính xác, đây chính là kẽ hở trong quá trình gây án của bọn họ, bây giờ bọn anh đang tính đi tìm cảnh sát Chu đây." Quý Dư Khang nói.

"Em đi cùng các anh." Quý Dư Tích lập tức lùi lại phía cửa.

Quý Dư Khang lại quay sang nhìn Tuân Hạc, Tuân Hạc bèn nói: "Cùng đi đi, khó khăn lắm mới có cơ hội để tôi tham gia cùng."

Quý Dư Khang gật đầu đồng ý.

Thẩm Tê lấy vài chiếc bánh nhỏ từ trong tủ lạnh ra: "Hai người ăn tạm cái này lót dạ đã, chờ gặp cảnh sát Chu về rồi tụi mình ăn lẩu sau."

"Em cảm ơn anh Thẩm Tê." Quý Dư Tích đón lấy bánh, chia cho Tuân Hạc một nửa.

Quý Dư Khang tiếp tục cập nhật tình hình: "Cung La Nhất vừa mới bị triệu tập, chúng ta phải đến đồn cảnh sát một chuyến."

Quý Dư Tích vừa bóc vỏ bánh, vừa thuận miệng hỏi: "Mà sao anh hai biết được tin này thế ạ?"

Quý Dư Khang liếc nhìn cậu: "Em không đoán ra à?"

Quý Dư Tích định lắc đầu, nhưng rồi bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ: "Là Lục Thiếu Sơn ạ?"

Một phòng ký túc xá có sáu người, ngoại trừ Quý Dư Khang và Thẩm Tê ra thì còn lại bốn người. Hiện tại Cung La Nhất đã bị triệu tập, Nhậm Ty thì đang nằm viện. Chương Nhĩ hồi sáng mới bị cảnh sát gọi đi thẩm vấn, cũng không biết đã về hay chưa. Mà hắn có về đi chăng nữa thì chưa chắc đã thèm quan tâm đến Cung La Nhất, dù sao chuyện hãm hại Cung La Nhất có thể là do hắn làm ra.

Tính đi tính lại thì chỉ còn mỗi Lục Thiếu Sơn thôi.

Thẩm Tê nói: "Lục Thiếu Sơn sắp sợ chết khiếp rồi, nghe bảo cậu ta vừa chạy về nhà." Nhà anh ta cũng ở ngay thành phố này.

"Thế anh ta với Thương Hân sao rồi ạ?" Quý Dư Tích tò mò hỏi.

Thẩm Tê tặc lưỡi: "E là không thành nổi nữa rồi. Nghe giọng điệu trong điện thoại thì cậu ta đang đổ hết lỗi lên đầu Thương Hân, bảo là tại Thương Hân nên mới chọc điên Chương Nhĩ, còn lo không biết chừng Chương Nhĩ lại quay sang trả thù mình."

Quý Dư Tích và Tuân Hạc khẽ trao đổi ánh mắt, cả hai đều lộ vẻ nghi hoặc.

Lần này đến lượt Tuân Hạc lên tiếng hỏi: "Cậu ta biết Chương Nhĩ đang trả thù sao?"

Làm thế nào mà cậu ta biết được?

Thẩm Tê lắc đầu: "Cậu ta không biết đâu, chắc chỉ là giác quan thứ sáu thôi, cảm thấy Chương Nhĩ dạo này không đúng lắm."

Thực ra lúc Lục Thiếu Sơn gọi điện cho Quý Dư Khang, đầu óc anh ta đã hoảng loạn đến mức nói năng lộn xộn, lúc thì đá sang chuyện này, lúc lại xọ sang chuyện nọ, vừa mắng Thương Hân xong lại quay qua chửi Chương Nhĩ. Sau khi biết anh ta đã an toàn về đến nhà, Quý Dư Khang mới yên tâm dặn anh ta đừng nghĩ ngợi nhiều quá, tối nay cứ ngủ một giấc cho thật ngon.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn