Thương Hân tận mắt nhìn thấy chị gái làm cách nào thuyết phục ba mẹ đồng ý cho cô gả thay, cũng nghe thấy mẹ ruột đã hạ thấp cô ra sao. Mẹ Thương bảo ảnh riêng tư của cô phát tán khắp nơi, lại còn từng vào trại tạm giam, danh tiếng đã rất tệ rồi, muốn gả vào nhà họ Hà đúng là si tâm vọng tưởng.
Lúc mẹ Thương nói những lời này, 'Thương Hân' tương lai cũng có mặt tại đó, chỉ biết xấu hổ đến mức muốn biến mất.
Cảm giác nhục nhã của Thương Hân lúc này chẳng kém cạnh gì 'Thương Hân' ở kia, họ là cùng một người ở hai thời không khác nhau, trải qua cùng một chuyện, cảm nhận đương nhiên cũng như nhau.
Thương Hạo lại nói: "Bản thân nhà họ Hà cũng chẳng sạch sẽ gì, chỉ cần ba nói với họ thế này," Cô ta ghé sát tai mẹ Thương nói khẽ vài câu, rồi lại cười nói, "Nhà họ Hà cũng chẳng dám không đáp ứng."
Mẹ Thương khẽ nhíu mày: "Thật sao?"
Thương Hạo: "Tuyệt đối là thật."
Mẹ Thương nhìn 'Thương Hân' có chút do dự: "Nếu những gì con nói là thật, vậy Thương Hân gả qua đó, cũng —"
"Mẹ!" Thương Hạo ngắt lời bà, liếc 'Thương Hân' một cái: "Thương Hân bây giờ thành ra thế này rồi, còn gả được vào nhà tử tế nào nữa? Nhà họ Hà có thế nào đi nữa, xét ra vẫn xứng với nó đấy chứ? Chưa nói đến chuyện khác, nó có tiền án tiền sự, nhà danh giá nào chịu cưới nó hả mẹ? Hơn nữa chúng ta nắm thóp nhà họ Hà, họ cũng chẳng dám đối xử tệ với Thương Hân, đây không phải là cách giải quyết tốt nhất sao?"
Đầu của 'Thương Hân' càng cúi thấp hơn nữa.
Thương Hân thì khẽ sững sờ, cô vẫn chưa chấp nhận được sự thật rằng bản thân mình đã có tiền án tiền sự.
Mẹ Thương do dự một lát, rồi bảo: "Để mẹ bàn bạc lại với ba con xem sao."
Thương Hạo chẳng có chút gì là vội vã, cô ta biết chỉ cần mẹ gật đầu thì ba cũng sẽ đồng ý. Được làm lại một đời, cô ta nhất định không thể giẫm vào vết xe đổ như trước kia nữa. Cô ta đứng lên nói: "Mẹ, con có nuôi một con ngựa non ở trường đua, giờ con qua đó xem thử."
Mẹ Thương còn chưa biết chuyện này, lấy làm lạ hỏi: "Nuôi từ bao giờ thế?"
Thương Hạo: "Mới hai hôm trước thôi ạ, con nghe một người bạn nhắc tới nên mới nổi hứng nuôi một con, sẵn tiện học cưỡi ngựa luôn. Giờ giới trẻ nhiều người thích cưỡi ngựa lắm, con mà không biết thì chẳng có đề tài gì để chuyện trò với họ cả."
Ba Thương hỏi: "Tiền nong đủ tiêu không? Nuôi một con ngựa chắc không rẻ đâu nhỉ?"
Thương Hạo lập tức cười nói: "Con biết ngay là ba thương con nhất mà, thế ba cho con thêm ít tiền tiêu vặt đi ạ. Tháng nào con cũng phải trả tiền phí ký gửi định kỳ cho trường đua, đúng là một khoản lớn thật đấy."
Ba Thương rút điện thoại ra chuyển tiền cho cô ta: "Con đi đi, thiếu thì lại bảo ba."
Thương Hân đứng bên cạnh vừa buồn tủi vừa đau lòng. So với Thương Hạo, cô thật sự chẳng giống con ruột của nhà họ Thương chút nào. Sinh hoạt phí thời đại học của cô là tự mình đi làm kiếm lấy, vào lúc chị gái ăn chơi hưởng lạc, thì cô lại đang bán mạng đi làm thêm. Kết quả là mẹ cô lại chê cô quê mùa, chê cô thiếu kiến thức, chê cô keo kiệt nhỏ mọn.
Cô cũng muốn được như chị gái, lúc nào cũng có thể đi đây đó mở mang tầm mắt, nhưng nhà họ Thương đâu có cho cô được làm như thế.
Sau khi Thương Hạo lấy được tiền rồi đi khỏi, ba Thương nhìn thấy 'Thương Hân' vẫn đang ngồi ở góc phòng, chân mày liền nhíu chặt lại: "Sao con còn chưa chịu về phòng nữa? Ngồi đây làm trò cười cho ai xem."
'Thương Hân' kìm nén nước mắt, nhanh chóng chạy vội về phòng mình.
Thương Hân nhìn theo bóng lưng của chính mình, biểu cảm vừa đau khổ vừa hoang mang.
Quý Dư Tích hỏi cô: "Một tương lai như thế này, chị có thích không?"
Thương Hân lắc đầu: "Nếu là một tương lai như vậy, tôi thà không cần."
Khung cảnh bỗng chốc thay đổi, Quý Dư Tích và Thương Hân đã tới một trường đua ngựa. Trường đua này nhà họ Quý cũng có cổ phần, chỉ là bản thân Quý Dư Tích chưa từng đến đây bao giờ. Họ đi dạo quanh trường đua một lát, liền nhìn thấy Thương Hạo. Thương Hạo đang ngồi trên lưng ngựa, nũng nịu với người đàn ông bên cạnh, người đàn ông đó nắm lấy chân cô ta, giúp cô ta đặt chân vào bàn đạp ngựa một cách vững vàng.
"Đó là..." Thương Hân không nhận ra.
Quý Dư Tích cũng không quen, nhưng cậu biết người đàn ông đó là ai. "Tô Vân."
Trưởng tử nhà họ Tô, tuổi trẻ tài cao, sau khi anh cả của cậu kết hôn thì đây chính là người đàn ông được các tiểu thư hào môn săn đón nhất, cũng chính là nam chính trong câu chuyện trùng sinh của Thương Hạo. Thương Hạo chính là vì muốn tiếp cận anh ta nên mới cố ý nuôi một con ngựa ở trường đua này.
Thương Hân không thể tin nổi: "Chị ta nhắm trúng Tô Vân sao?"
"Chị có vẻ rất kinh ngạc?" Quý Dư Tích thấy lạ.
Thương Hân lưỡng lự một hồi mới nói: "Chẳng phải chị ta có hôn ước với nhà họ Hà sao?"
Quý Dư Tích bật cười khẽ: "Chị tưởng cô ta nói đùa chắc? Cô ta đã nhường hẳn hôn ước với nhà họ Hà cho chị rồi còn gì."
Thương Hân một lần nữa rơi vào bối rối: "Tại sao chị ta lại làm thế? Chẳng nhẽ chỉ vì chị ta thích Tô Vân, nên mới không muốn gả vào nhà họ Hà à?"
Quý Dư Tích khẽ lắc đầu, Thương Hân nếu đem so với chị gái cô thì đúng là quá sức đơn thuần. Có thể thấy nhà họ Thương thực sự chưa từng nghiêm túc nuôi dạy Thương Hân, mới khiến cô giống như một thiếu nữ ngây thơ, hoàn toàn không hiểu gì về những mưu mô thủ đoạn này. Ánh mắt mà ba Thương nhìn 'Thương Hân' khi nãy, sự chán ghét đều viết rõ lên trên mặt. Đây có còn là người đàn ông năm xưa vì thấy nhà người ta có vợ mang thai mà sinh lòng trắc ẩn, bất chấp mưa gió đưa ba mẹ Cung La Nhất đến bệnh viện hay không?
Đôi khi Quý Dư Tích cũng cảm thấy nhân tính quả thực rất phức tạp. Vừa có thể vĩ đại đến thế, lại vừa có thể tàn nhẫn đến vậy.
Quý Dư Tích: "Chị muốn biết tại sao, chi bằng tự mình đi xem đi."
Ngay sau đó khung cảnh lại xoay chuyển chóng mặt, hai người họ đã đi tới nhà họ Hà. Hôm nay là ngày liên hôn giữa nhà họ Hà và nhà họ Thương, ba Thương mẹ Thương vừa xong tiệc cưới là đã ra về ngay. 'Thương Hân' thấp thỏm lo âu ngồi đợi trong phòng tân hôn, bên cạnh cô chính là Quý Dư Tích và một Thương Hân khác mà cô không nhìn thấy được.
Không lâu sau, chú rể bước vào.
'Thương Hân' đứng bật dậy, nhìn cô trông rất lo lắng, cũng rất căng thẳng. Kể từ sau khi hôn ước đổi người, cô và cậu con trai út nhà họ Hà này mới chỉ gặp nhau đúng hai lần, đều là lúc trưởng bối hai bên ngồi lại bàn bạc chi tiết đám cưới. Khi đó trưởng bối nhà họ Hà bảo hai đứa tự đi chơi với nhau, Hà Trăn dẫn cô ra ngoài, chỉ hỏi cô đúng một câu là có biết đường về nhà không? Thấy cô gật đầu, Hà Trăn liền tự mình bỏ đi. Cả hai lần đều như thế.
Mặc dù nói là liên hôn thương mại, hai người muốn có tình cảm sâu đậm là chuyện không thể nào, nhưng Thương Hân vẫn hy vọng ít nhất hai người họ có thể sống chung hòa hợp một chút.
Thế nhưng Hà Trăn lại không nghĩ như vậy.
Vào đêm tân hôn, hắn không hề ở lại nhà. Hắn chỉ bước vào phòng thay một bộ quần áo, sau đó lại đi ra ngoài, suốt cả quá trình không hề nói với 'Thương Hân' lấy một lời. Cứ như thể trong căn phòng này hoàn toàn không có sự hiện diện của 'Thương Hân' vậy, cô chỉ giống như một bình hoa, một món đồ trang trí, một thứ không đáng để bận tâm.
Cả Thương Hân lẫn 'Thương Hân' đang đứng bên giường đều vô cùng bàng hoàng.
Nhà họ Hà và cả Hà Trăn, tại sao lại thế này? Cứ như thể họ chỉ cưới về một món đồ trang trí, hoàn toàn không quan tâm món đồ này có cảm xúc hay có suy nghĩ gì hay không.
Ngày thứ hai sau đám cưới, trưởng bối nhà họ Hà bắt đầu "dạy dỗ" quy củ cho 'Thương Hân'.
Mẹ Hà nói: "Trong nhà không cần con phải làm gì cả, tài khoản cá nhân của con hàng tháng sẽ có tiền gửi vào, con chỉ cần an phận thủ thường, trau dồi vài sở thích thanh nhã là được rồi, bình thường không có việc gì thì đừng ra ngoài nhiều."
'Thương Hân' và Thương Hân lại một lần nữa ngơ ngác. Thế này rốt cuộc là có ý gì? Giam lỏng sao?
Cứ như vậy trôi qua hơn một tháng, 'Thương Hân' đã đóng vai một người vô hình, cuối cùng cũng canh được lúc Hà Trăn về nhà. Cô chặn cửa phòng lại, không muốn để Hà Trăn rời đi, rồi ngập ngừng nói với hắn: "Tôi cần một đứa con."
Những lời như vậy thốt ra từ miệng cô, đến cả Thương Hân đang đứng quan sát ở một bên cũng đỏ bừng cả mặt vì xấu hổ.
Thế nhưng Hà Trăn lại nhìn cô với ánh mắt vô cùng kỳ quặc, giống như nghe không hiểu vậy, hỏi cô: "Cô vừa nói cái gì?"
'Thương Hân' nói ra câu nói vừa rồi đã tiêu hao hết sạch dũng khí, thế nên cô đành đổi một cách nói khác: "Tôi biết chúng ta là liên hôn thương mại, nhưng dẫu có như vậy, cũng nên có một đứa con nối dõi, coi như đó là chỗ dựa cho nửa đời sau của tôi."
Hà Trăn nhìn cô chằm chằm một hồi lâu với nụ cười nửa miệng, nhìn đến mức khiến 'Thương Hân' chân tay luống cuống.
Sau đó hắn mới mở miệng: "Không ngờ được đấy, nhà cô vậy mà lại không nói cho cô biết."
Thương Hân đột nhiên dấy lên một điềm báo chẳng lành, 'Thương Hân' ở kia cũng vậy.
"Không nói cho tôi biết cái gì?" 'Thương Hân' căng thẳng hỏi.
Hà Trăn cười giễu: "Tôi không thể có con với cô được. Nếu cô muốn biết chi tiết hơn, chi bằng về nhà mẹ đẻ mà hỏi."
Ánh mắt hắn nhìn 'Thương Hân' vô cùng kỳ lạ, rõ ràng là không nói gì cả, nhưng 'Thương Hân' lại cảm thấy vô cùng nhục nhã. Bởi vì chuyện này vốn dĩ cô nên được biết, nhưng ba mẹ lại giấu cô sao?
Không đợi 'Thương Hân' kịp lên tiếng, hắn lại gạt cô sang một bên rồi bước đi.
'Thương Hân' tay chân lạnh ngắt, thất thần ngồi bệt xuống đất, trong cơn bàng hoàng chợt nhận ra mình đã bị nhà họ Thương lừa gạt.
"Tại sao anh ta lại nói như vậy?" Thương Hân hỏi Quý Dư Tích.
Chuyện như thế này, bất luận là cô hay 'Thương Hân' ở thời không này đều là lần đầu tiên trải qua, vì cảm giác đồng điệu quá lớn nên trạng thái của Thương Hân lúc này thực ra cũng chẳng khác 'Thương Hân' kia là bao.
Quý Dư Tích không đành, nhưng cũng không hề giấu giếm: "Anh ta là người song tính."
"Cái gì cơ?" Thương Hân không hiểu.
Quý Dư Tích giải thích: "Anh ta có cả hai bộ phận sinh dục, vừa có bộ phận sinh dục của nam giới lại vừa có bộ phận sinh dục của nữ giới. Nói một cách nghiêm túc thì anh ta không hoàn toàn là nam hay là nữ, chỉ là nhà họ Hà nuôi dạy anh ta như một đứa con trai từ nhỏ đến lớn mà thôi. Nhưng anh ta không thể mang thai, cũng không thể khiến chị mang thai."
Cơ thể Thương Hân khẽ lảo đảo một cái, nhưng trong nháy mắt cô đã nắm bắt được ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu: "Chị gái tôi biết chuyện này đúng không? Chị ta chính vì biết việc này nên mới không chịu gả, mới đẩy hôn sự này cho tôi! Ba mẹ tôi cũng biết, và họ đã dùng việc này để uy h**p thành công nhà họ Hà, khiến nhà họ Hà đồng ý chuyện đổi người!"
Biểu cảm của cô trở nên thê lương và đáng thương vô cùng: "Chỉ có tôi là không biết gì cả, lúc họ định đoạt chuyện đại sự cả đời của tôi, họ cứ như vậy gạt tôi ra ngoài, chỉ suy tính cho lợi ích của riêng họ. Nực cười làm sao, những người thân thiết nhất của tôi lại bắt tay nhau đẩy tôi vào vực thẳm như thế này."
Quý Dư Tích ngồi xổm xuống bên cạnh cô, cảm giác mình giống như một con ác quỷ đang thì thầm bên tai: "Một tương lai như thế này, chị có thích không?"
"Tôi đương nhiên không thích, dựa vào cái gì mà lại là tôi!" Đôi mắt Thương Hân mở to, bên trong ngập tràn vẻ không cam lòng.
Quý Dư Tích thở dài: "Xem tiếp chuyện gì sẽ xảy ra đi."
Khung cảnh lại chuyển dịch, 'Thương Hân' trở về nhà mẹ đẻ để chất vấn.
Thương Hạo lại cười nhạo cô đến tận bây giờ mới phát hiện ra, đúng là vẫn ngu xuẩn như trước đây. Mẹ Thương thì bảo, ngoài nhà họ Hà ra cô còn có thể gả cho ai được nữa? Ít nhất bây giờ cô cũng cơm áo không lo, nhà họ Hà cũng không hề ngược đãi cô. Bà ta còn nói mối hôn sự này là sự quan tâm của chị gái dành cho cô, bảo cô hãy sống tốt chuỗi ngày của mình đi. Ba Thương cũng nói, Hà Trăn ngoại trừ việc không thể có con ra thì không có gì để chê. Nhà họ Hà cũng không phải chỉ có một mình Hà Trăn là con trai, cô không gặp áp lực về chuyện sinh đẻ, chỉ cần ở nhà họ Hà an phận thủ thường, cả đời cứ thế mà trôi qua thì có gì mà không tốt.
Nhà họ Hà khiến 'Thương Hân' cảm thấy ghê tởm, nhưng cách hành xử của ba mẹ và chị gái lại càng khiến cô nguội lạnh cõi lòng.
'Thương Hân' trở về nhà họ Hà, cô muốn ly hôn với Hà Trăn. Nhưng hai nhà Hà - Thương là liên hôn, chuyện ly hôn căn bản là không thể nào xảy ra.
Mẹ Hà vì chuyện này mà vô cùng bất mãn với 'Thương Hân', 'Thương Hân' sau đó đã dọn ra khỏi nhà họ Hà, thế nhưng ở bên ngoài gặp nhiều khó khăn, thể diện cũng mất sạch. Cuối cùng, không biết là nhà họ Thương hay nhà họ Hà ra tay, đã tiễn đưa cuộc đời tăm tối, không một tia sáng và ngắn ngủi này của cô đi vào dĩ vãng.
Cho đến tận giây phút cuối cùng, Thương Hân đang ở một bên chứng kiến toàn bộ sự việc đến cả đứng thẳng người dậy cũng vô cùng khó khăn. Cả người cô co rút lại, khẽ run rẩy kịch liệt.
Quý Dư Tích đỡ lấy cô, hỏi: "Một tương lai như thế này, chị có cam tâm không?"
Thương Hân lắc đầu: "Tôi không cam tâm, tôi không làm gì có lỗi với người khác, dựa vào cái gì mà lại nhận lấy kết cục như thế này! Họ lấy tư cách gì mà sắp đặt cuộc đời tôi!"
Lúc nhỏ cô không được lớn lên bên cạnh ba mẹ không phải lỗi của cô, là do công việc của ba mẹ không suôn sẻ, không cách nào chăm sóc tốt cho cả hai đứa trẻ nên mới gửi cô về quê nội. Sau này cô không thân thiết với ba mẹ cũng không phải lỗi của cô, là do ba mẹ từ trước đến nay chưa từng yêu thương cô, luôn không ngừng chèn ép cô . Cái sai duy nhất cô phạm phải chính là nhìn lầm người, quen biết tên tra nam Chương Nhĩ kia, bị hắn dụ dỗ chụp những bức ảnh riêng tư đó, rồi lại tưởng là do Cung La Nhất phát tán nên mới đi trả thù Cung La Nhất. Cô không trả thù được Cung La Nhất, bản thân lại phải mang tiền án tiền sự, để rồi sau đó bị chính chị gái ruột đổi hôn sự gả thay, tạo nên một cuộc đời bi kịch thảm hại này.
Nào chỉ đáng buồn, đây còn là một cuộc đời nực cười đến nhường nào.
Thương Hân đột nhiên bật cười, tiếng cười lẫn trong nước mắt, biểu cảm vừa sụp đổ vừa điên cuồng.
Quý Dư Tích: "Những chuyện khác đều đúng, nhưng Cung La Nhất không nợ chị, chị không nên báo thù anh ấy, đây là việc sai lầm duy nhất chị đã làm."
Tiếng cười của Thương Hân đột ngột ngưng bặt, cô nhìn Quý Dư Tích, vẻ mặt như không thể tin nổi: "Cái gì cơ?"
Quý Dư Tích: "Cung La Nhất không đời nào phát tán ảnh riêng tư của chị, anh ấy đến là để báo ơn."
Quý Dư Tích tiếp tục kể lại một lượt về gốc gác của Cung La Nhất cho cô nghe. Khi nghe đến chuyện lúc Cung La Nhất chào đời từng được ba cô cứu giúp, nhà họ Cung vì muốn báo ơn nên Cung La Nhất mới đến bên cạnh cô, Thương Hân có chút bần thần. Đây thực sự là chuyện mà ba cô sẽ làm sao?
"Nhưng Cung La Nhất cứ luôn bám theo tôi..." Cô vừa thốt ra lời này, trong lòng liền thông suốt. Cung La Nhất đi theo là vì muốn bảo vệ cô, vậy mà cô lại hiểu lầm anh ta có ác ý với mình, rồi nhẹ dạ tin vào lời ma quỷ rằng những bức ảnh riêng tư kia là do Cung La Nhất phát tán.
Quý Dư Tích thấy cô đã phản ứng kịp bèn hỏi: "Là ai đã nói với chị chuyện Cung La Nhất bám đuôi chị?"
Thương Hân: "Chu Vũ."
Quả nhiên là hắn.
Quý Dư Tích vỗ vỗ tay, nói với Thương Hân: "Giờ chúng ta phải quay về rồi, so với tương lai thì chút khốn cảnh trước mắt này chẳng thấm tháp vào đâu."
Sắc mặt Thương Hân lại có chút không đúng, Quý Dư Tích thầm giật mình: "Chị đừng bảo với em là sau khi xem xong tương lai của chính mình rồi mà vẫn không có chút suy nghĩ nào đấy nhé."
"Không phải, tôi có chút sợ hãi." Thương Hân nói, "Sau này tôi chỉ còn lại một mình thôi."
Nhà họ Thương đối với cô chỉ có lợi dụng. Chị gái cô vì muốn trèo lên cành cao hơn mà đẩy cô xuống hố sâu. Ba mẹ cô thừa biết cô gả qua đó sẽ không hạnh phúc, nhưng vì lợi ích mà vẫn một mực khăng khăng. Cô sẽ không nhận cái gia đình này nữa.
Nhưng nếu chỉ có một thân một mình, cô thực sự có thể chèo chống được sao? Kết cục của 'Thương Hân' liệu có phải là cái kết mà dẫu cô có làm lại một lần nữa cũng chẳng thể thay đổi được.
"Chẳng phải vẫn còn Cung La Nhất sao?" Quý Dư Tích nhắc nhở cô, "Anh ấy vì chị mà đến, chứ không phải vì nhà họ Thương."
Nhà họ Thương nợ cô rất nhiều, nhưng lại đưa Cung La Nhất đến bên cạnh cô, đây sao lại không phải là một loại mệnh định chứ?
"Cung La Nhất, cậu ấy... cậu ấy thực sự là vì tôi sao?" Thương Hân vẫn không đủ tự tin.
"Chị có thể tự mình đi hỏi anh ấy." Quý Dư Tích nắm lấy tay cô, chỉ trong một nháy mắt, hai người đã trở lại trên cây cầu tham quan.
Thương Hân mở mắt ra, ném phăng con dao trong tay đi, kế tiếp cô nhìn thấy vết hằn đỏ bị ép trên cổ Quý Dư Tích, liền cuống cuồng xin lỗi: "Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, đau lắm đúng không?"
Quý Dư Tích dùng ngón tay chạm nhẹ một cái, có chút nhói nhưng không chảy máu. "Không sao đâu, chúng ta mau qua đó đi!"
Khi hai người cùng đi về phía đầu cầu thì Quý Dư Khang cũng ngừng phát điên.
Tuân Hạc ngay từ lúc họ có động tĩnh đã dán chặt mắt vào hai người, vừa thấy họ chuẩn bị đi về phía này, anh lập tức cất bước lao nhanh về phía Quý Dư Tích.
Tim Quý Dư Khang nảy lên một cái, lời ngăn cản còn chưa kịp thốt ra. May mà ngay sau đó anh cũng thấy Thương Hân đã từ bỏ hành vi nguy hiểm, bấy giờ mới buông lỏng tảng đá trong lòng xuống, cùng Thẩm Tê đi lên cầu.
Tuân Hạc đi đến bên cạnh, trước tiên cẩn thận kiểm tra xem Quý Dư Tích có bị thương ở đâu không. Khi nhìn thấy vết hằn đỏ trên cổ cậu, ngón tay anh nâng lên nhưng lại không dám chạm vào.
Quý Dư Tích an ủi anh: "Không sao đâu, không bị rách da đâu ạ. Trên cổ Cung La Nhất còn có mấy vết cứa kìa, em đỡ hơn anh ấy nhiều."
"Em còn có tâm trí lo cho người khác cơ đấy!" Tuân Hạc hiếm khi nổi giận, nhưng vừa nói ra lời lại bắt đầu hối hận.
Quý Dư Tích ngược lại không hề tức giận, thấy anh lo lắng sốt sắng như vậy, cậu trái lại còn cảm thấy vững tâm hơn. Thế là cậu vươn tay nắm lấy tay Tuân Hạc: "Em có chừng mực mà, không có vấn đề gì đâu."
Nghĩ lại thì lần này dường như cậu không cảm thấy kiệt sức lắm, biết đâu không cần phải ngất lịm đi tận hai mươi tiếng nữa?
Ơ?
Ý nghĩ đó vừa mới xẹt qua, Quý Dư Tích đột nhiên cảm thấy một trận trời đất quay cuồng, rồi ngã gục vào lòng Tuân Hạc, bất tỉnh nhân sự.
Quý Dư Khang từ phía sau lao lên, sờ sờ trán Quý Dư Tích, lại sờ sờ cổ cậu, lập tức dứt khoát: "Đến bệnh viện."
Tuân Hạc cứ thế bế Quý Dư Tích lên xe.
Đến khi Quý Dư Tích tỉnh lại một lần nữa, cậu chỉ có một cảm giác duy nhất: quá đói. Bụng dạ trống rỗng, cồn cào đến khó chịu, cứ như thể mấy kiếp rồi chưa được ăn cơm vậy.
"Đói chết mất." Câu đầu tiên của cậu chính là câu này.
Tuân Hạc đang gục bên mép giường nghỉ ngơi liền bị cậu làm cho giật mình tỉnh giấc, chưa kịp định thần, anh đã trả lời cậu trước: "Có cháo, để anh đi lấy cho em."
Nói xong, anh khựng lại một lát, rồi hỏi tiếp: "Em có chỗ nào không thoải mái không?"
Quý Dư Tích cảm nhận cơ thể mình một chút, mọi thứ đều bình thường, ngoại trừ đói.
"Chỉ đói thôi ạ." Quý Dư Tích nói.
Cậu nhìn ngó xung quanh, phát hiện mình đang ở trong phòng bệnh của bệnh viện, ngoại trừ Tuân Hạc ra thì không có ai khác.
Quý Dư Tích: "... Em đã ngủ bao lâu rồi?"
Tuân Hạc múc cháo từ trong phích giữ nhiệt ra, cẩn thận nâng chiếc bàn ăn lên, rồi bưng đến trước mặt cậu. Trong suốt quá trình đó anh rõ ràng có thừa thời gian để mở lời, nhưng anh lại cứ im thin thít không nói một câu.
Thế là Quý Dư Tích hiểu ra ngay, Tuân Hạc đang giận dỗi rồi.
"Em ngủ lâu lắm rồi ạ?" Quý Dư Tích lại hỏi.
【Lần trước ngủ mất hai mươi tiếng, lần này chẳng lẽ còn ngủ lâu hơn sao?】
"Em ngủ hai ngày hai đêm rồi đấy!" Tuân Hạc sắp tức chết đi được.
【Cũng còn may, vẫn ngắn hơn thời gian mình tưởng tượng một chút.】 Quý Dư Tích tự trấn an bản thân trước.
Gặp phải biểu cảm như sắp phun ra lửa của Tuân Hạc, Quý Dư Tích không khỏi có chút chột dạ, nhưng ngay lập tức cậu lại lý sự cùn một cách hùng hồn. Bản thân mình đang "bệnh" cơ mà, Tuân Hạc còn hung dữ như thế, có thèm nói đạo lý không vậy hả?
Cậu dùng ánh mắt vừa hung dữ vừa nũng nịu lườm Tuân Hạc.
Tuân Hạc chẳng thèm chấp cậu, anh đưa tay ra sau gáy cậu để đỡ cậu ngồi dậy.
Lúc Quý Dư Tích được Tuân Hạc đỡ ngồi lên, gương mặt của hai người kề sát đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.
Quý Dư Tích nhìn thấy những sợi râu lún phún trên cằm Tuân Hạc, cũng nhìn thấy quầng thâm và đôi mắt đỏ ngầu vì thức đêm của anh, lòng cậu bất giác mềm nhũn ra: "Em không sao rồi mà."
Tuân Hạc đột ngột ôm chầm lấy cậu, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của nhau, nhịp tim của anh mới dần bình phục trở lại. Trong hai ngày Quý Dư Tích hôn mê vừa qua, anh thực sự đã rất sợ hãi, sợ rằng Quý Dư Tích cứ thế ngủ mãi rồi chẳng bao giờ tỉnh lại nữa.
Đêm hôm đó, Quý Dư Tích bỗng nhiên ngất lịm đi, anh và Quý Dư Khang vội vã đưa cậu đến bệnh viện, kết quả sau khi kiểm tra xong, mọi chỉ số cơ thể của cậu đều rất bình thường. Bác sĩ bảo cậu chỉ là đang ngủ thôi, nhưng chẳng ai có thể yên tâm cho được. Thế là toàn bộ người nhà họ Quý đều đã chạy đến bệnh viện, ngay cả mẹ Quý cũng kết thúc chuyến công tác để tức tốc bay về.
Mọi người túc trực bên cạnh Quý Dư Tích, canh giữ suốt một ngày một đêm cũng không thấy cậu tỉnh lại.
Mẹ Quý dù đã rất tiều tụy nhưng vẫn bảo mọi người luân phiên thay nhau về nghỉ ngơi. Chỉ có Tuân Hạc là không chịu, anh bảo người đem quần áo và đồ dùng hàng ngày đến, trước sau như một luôn túc trực bên giường bệnh của Quý Dư Tích, lúc nào mệt mỏi quá chịu không nổi thì gục xuống bên mép giường chợp mắt một lát.
Mẹ Quý cũng phải lo sợ Tích Bảo nhà mình còn chưa tỉnh lại mà Tuân Hạc đã kiệt sức trước rồi.
"Em xin lỗi mà, sau này em không liều lĩnh như vậy nữa đâu." Quý Dư Tích ôm lấy lưng Tuân Hạc, khẽ vỗ về vài cái.
Vào khoảnh khắc này, cậu hoàn toàn có thể cảm nhận được những cảm xúc đang dồn nén của Tuân Hạc.
"Đừng mạo hiểm nữa." Tuân Hạc nghẹn giọng nói.
Lần trước là hai mươi tiếng, lần này là hai ngày hai đêm, cứ tiếp tục như vậy thì liệu có một ngày nào đó cậu sẽ hoàn toàn không tỉnh lại nữa hay không? Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi là anh đã cảm thấy hô hấp như đình trệ, anh không thể chịu đựng được nỗi đau ấy.
"Em hứa mà." Quý Dư Tích cam đoan với anh. Thật ra chính cậu cũng rất sợ hãi, cuộc đời này của cậu là phần thưởng mà có được, nhất định không thể ngỏm củ tỏi trước khi trải nghiệm đủ đầy.
Tuân Hạc vừa định nói gì đó thì lại nghe thấy tiếng bụng của Quý Dư Tích réo lên.
Anh buông tay ra, bầu không khí bỗng chốc trở nên có chút buồn cười.
Quý Dư Tích thì trưng ra vẻ mặt vô tội: "Là em đói thật mà."
Tuân Hạc lên tiếng xin lỗi: "Anh xin lỗi, là anh không nên giữ em lại nói chuyện, em mau ăn cháo trước đi."
Quý Dư Tích bưng thẳng bát cháo lên húp, mặc dù hiện tại có rất nhiều thứ cậu muốn ăn, nhưng vì đã đói lâu như vậy nên quả thực chỉ có thể ăn chút cháo để làm ấm dạ dày trước. Mấy món như lẩu với đồ nướng các thứ thì chỉ có thể đợi đến khi cơ thể hồi phục hẳn rồi tính tiếp.
"Mẹ em đâu rồi ạ?" Quý Dư Tích nhanh chóng húp sạch một bát, dáng vẻ vẫn còn thèm thuồng.
Tuân Hạc lại múc đầy cho cậu một bát khác.
"Dì Thanh tối qua về nhà rồi, tầm giờ này chắc cũng sắp đến nơi." Tuân Hạc nhìn đồng hồ, "Mọi người vốn dĩ định luôn túc trực bên em, là anh bảo họ về đấy."
Anh sợ Quý Dư Tích khi mở mắt ra không nhìn thấy người nhà sẽ có chút thất vọng nên chủ động giải thích.
Quý Dư Tích ngược lại không nghĩ nhiều đến thế, ba mẹ Quý cùng hai người anh trai đối xử với cậu tốt thế nào, trong một năm qua cậu đều đã rõ. Huống hồ cậu chỉ là ngủ thiếp đi thôi chứ không gặp nguy hiểm gì, việc gì phải bắt họ ở lại bệnh viện chịu khổ chịu tội canh chừng cậu.
Quý Dư Tích uống thêm một bát cháo nữa, cảm giác đói cồn cào cuối cùng cũng dịu đi, có điều vẫn chưa thấy thỏa mãn lắm.
Nhưng cậu cũng biết bản thân vừa mới tỉnh, chỉ có thể tạm thời như vậy thôi, lát nữa rồi ăn thứ khác sau.
Nghĩ ngợi một lát, Quý Dư Tích bèn hỏi thăm về vụ án: "Lúc em ngất đi, Thương Hân có phải đã bị bắt rồi không?"
Hành vi của cô ấy dù thế nào đi nữa cũng là phạm pháp, giả danh cảnh sát và bắt cóc, cho dù Cung La Nhất không truy cứu thì cảnh sát cũng không thể dễ dàng bỏ qua.
Tuân Hạc gật đầu: "Cô ấy vô cùng hối hận, luôn miệng xin lỗi, Cung La Nhất cũng không truy cứu trách nhiệm, ước chừng hình phạt sẽ không quá nặng. Nhưng còn Chu Vũ, đã thẩm vấn ra rồi, rất nhiều chuyện đều do một tay cậu ta làm."
"Anh ta khai hết rồi sao?" Quý Dư Tích vội vàng hỏi.
Tuân Hạc giải thích: "Cậu ta không khai cũng không được, cảnh sát Chu đã điều tra ra chân tướng mọi chuyện, bao gồm cả việc cậu ta lấy độc từ đâu ra, cậu ta kích động Chương Nhĩ cùng hành động với mình như thế nào, rồi cả việc thao túng phát tán ảnh riêng tư của Thương Hân ra sao, sau đó lừa gạt Thương Hân rằng do Cung La Nhất làm, tất cả đều được tra rõ ràng. Cậu ta có trăm cái miệng cũng không biện hộ nổi, chỉ có thể cúi đầu nhận tội."
Quý Dư Tích tò mò vô cùng: "Rốt cuộc anh ta nghĩ gì vậy chứ? Thật sự chỉ vì một suất xét tuyển thẳng lên cao học thôi sao?"
Tuân Hạc: "Chuyện này nói ra thì dài dòng lắm. Em vẫn chưa hiểu rõ về gia cảnh của cậu ta đúng không?"
Quý Dư Tích lắc đầu.
Tuân Hạc nói: "Cậu ta sinh ra trong một gia đình đơn thân, do một tay người ba nuôi lớn. Ba cậu ta đối xử với cậu ta rất nghiêm khắc, từ thuở nhỏ, chỉ cần thành tích thi cử của cậu ta không bằng người khác là ba cậu ta sẽ đánh đập. Cậu ta bị đánh đến mức không chịu nổi, chỉ còn cách lao vào học hành điên cuồng, cuối cùng đỗ vào trường Đại học D. Thế nhưng áp lực từ người ba đối với cậu ta vẫn luôn tồn tại, cậu ta không thể chấp nhận nổi sự thật rằng mình thất bại trong việc giành suất tuyển thẳng, không chấp nhận được việc bản thân thua kém người khác. Thế là liền..."
Tuân Hạc ra một ám hiệu bằng tay, để Quý Dư Tích tự mình thấu hiểu.
Quý Dư Tích: "Cho dù có kéo anh hai em, anh Thẩm Tê, và Cung La Nhất cùng xuống nước, thì cũng đâu thể che giấu được sự thật là anh ta không bằng người khác đâu chứ?"
Tuân Hạc: "Khuynh hướng tự hủy hoại bản thân của cậu ta rất nặng, kiểu như ôm tâm lý 'được ăn cả, ngã về không' mà làm ra những chuyện này, ngay từ khi bắt đầu thực hiện đã dần trở nên điên cuồng rồi. Người bình thường không cách nào hiểu nổi suy nghĩ của cậu ta đâu, em cũng đừng cố gắng hiểu làm gì, chỉ cần mừng vì đã không để cậu ta đạt được mục đích là được."
Ngoại trừ Nhậm Ty bị trúng độc ra thì những người khác không bị ảnh hưởng.
Nhưng tình trạng của Nhậm Ty cũng không tính là nghiêm trọng, nghe nói đều đã có thể xuất viện rồi, anh ta còn gọi điện thoại cho Quý Dư Khang, muốn đến thăm Quý Dư Tích nhưng đã bị Quý Dư Khang từ chối.
Lục Thiếu Sơn đêm hôm đó cũng bị gọi đến để lấy lời khai, may mà anh ta cái gì cũng không biết, chuyện nói Cung La Nhất bị cảnh sát dẫn đi cũng là do bị Thương Hân lừa, cuối cùng chỉ cần làm bản tường trình ghi nhận sự việc rồi được thả về. Có điều anh ta đã bị dọa cho sợ mất mật, có lẽ một thời gian dài sắp tới sẽ không dám ló mặt ra ngoài nữa.
Còn về phần Chương Nhĩ, hắn là đồng phạm, tuy rằng không tham gia sâu như Chu Vũ nhưng chắc chắn cũng sẽ không dễ dàng thoát tội.
Vết thương trên cổ Cung La Nhất đều là chuyện nhỏ, anh ta không truy cứu trách nhiệm của Thương Hân, lại còn nhân cơ hội này mà nói rõ mọi chuyện với cô. Dạo gần đây ngày nào anh ta cũng cười rất vui vẻ, tính cách cũng không còn cô độc, lập dị như trước nữa.
Tuân Hạc vừa kể xong tình hình của những người này thì người nhà họ Quý cũng vừa vặn tới nơi.
Mọi người nhìn thấy Quý Dư Tích đã tỉnh lại thì đều vô cùng kích động. Ai nấy đều tranh nhau nói, ồn ào đến mức khiến tai Quý Dư Tích đau nhức.
May mắn là mẹ Quý xót con, thấy cậu có vẻ khó chịu liền bắt đầu đuổi người, bảo Quý Dư Thận quay về công ty, Quý Dư Khang và Thẩm Tê trở lại trường học, đồng thời bảo ba Quý đi về nhà.
Ba Quý vừa mới tới, có chút không muốn đi, mẹ Quý lại bảo: "Bạn thân của em sắp đến rồi, em không ở nhà mà anh cũng không ở nhà thì ra thể thống gì nữa. Anh cứ về nhà trước đi, em đợi Tích Bảo ăn xong bữa trưa rồi mới về sau."
Thật ra Quý Dư Tích vừa tỉnh lại là đã có thể xuất viện, thế nhưng người nhà họ Quý đều không yên tâm, Tuân Hạc cũng bảo cậu nên làm kiểm tra tổng quát lại một lần nữa rồi hãy xuất viện, vì vậy cậu tạm thời vẫn phải ở lại bệnh viện thêm một ngày.
Nghe thấy lời mẹ Quý dặn dò ba Quý, trong lòng cậu bỗng thấy không ổn: "Mẹ, mẹ bảo bạn thân của ai cơ ạ?"
Mẹ Quý đáp: "Của mẹ chứ ai, sao thế con? Ba con cũng quen biết cô ấy nhiều năm rồi."
【Ấy, người bạn thân này không phải chính là nguyên nhân khiến ba mẹ ly hôn đấy chứ?】 Quý Dư Tích nhướng mày suy ngẫm.