Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 41: Tu thành chính quả

Ba Tấn bám sát theo sau, vừa nhìn thấy cảnh tượng này liền thét lên một tiếng "A——", rồi cũng giống hệt cha mình, lập tức lăn đùng ra bất tỉnh nhân sự.

Đám khách mời nối đuôi nhau lên lầu ai nấy đều há hốc mồm kinh ngạc. Trời đất ơi, hôm nay là ngày gì vậy không biết, cái ruộng dưa nhà họ Tấn này lớn quá thể, dưa nhà họ vừa to lại vừa ngọt!

Mẹ Tấn từ trong đám đông chen ra xem, cũng tức đến phát điên.

Bà chẳng biết vớ đâu ra một cái chổi lông gà, xông đến đánh túi bụi vào hai người trên giường, miệng không ngừng mắng chửi: "Tao đánh chết cái đồ dám quyến rũ con trai tao!"

Quần chúng hóng hớt đứng ngoài bày tỏ sự thắc mắc: "Bà nói là đứa con trai nào cơ?"

Mẹ Tấn bị hỏi đến ngẩn người, sau đó suy sụp bật khóc: "Sớm biết thế này, thà rằng đừng biết chuyện trao nhầm con còn hơn."

Nghe thấy câu này, Tấn Thi nhìn mẹ Tấn với vẻ không thể tin nổi.

Quần chúng hóng hớt lại tiếp tục tung đòn trợ công: "Có gì đâu mà, cứ coi như nhà bà nuôi con dâu từ bé đi. Dù sao tình anh em hai đứa chúng nó sâu nặng thế kia, bà cứ tổ chức đám cưới cho chúng nó là xong, khỏi xổng ra ngoài đi hại con gái nhà người ta."

Quý Dư Tích không nhịn được mà nhìn sang người vừa phát ngôn, chính là vị đối thủ cạnh tranh từng cà khịa ba Tấn lúc trước. Ông chú này đúng là gừng càng già càng cay, miệng lưỡi đáng gờm, lần nào cũng nói trúng phóc tâm tư của Quý Dư Tích.

Đang lúc hỗn loạn thì xe cứu thương đến.

Mẹ Tấn cũng không còn hơi sức đâu mà đánh hai thằng con, ném lại một câu bảo hai người bọn họ nhanh mặc quần áo vào đi xuống lầu, rồi vội vã ra ngoài.

Mọi người tuy hóng hớt rất vui vẻ nhưng dù sao cũng là tình huống cấp cứu, ai giúp được một tay đều xúm vào khiêng người lên xe. Chỉ là ban đầu chỉ có một bệnh nhân là ông cụ, giờ lại thành hai. Bác sĩ cằn nhằn người gọi cấp cứu không nói rõ tình hình, người vây quanh nhao nhao giải thích, thật sự không trách họ được, hai người này là lần lượt phát bệnh mà. Lúc này điều thêm xe cũng không kịp, đành phải ép cả hai bệnh nhân lên cùng một xe để đến bệnh viện.

Sau khi xe cứu thương đi khuất, khách mời mới lục tục giải tán.

Mưa tạnh, nắng lên, và những câu chuyện bát quái cũng bắt đầu nở rộ. Quý Dư Tích nhận ra rất nhiều khách khứa vừa rời đi đã vội vã gọi điện cho người thân bạn bè để chia dưa về buổi đại thọ hôm nay, lại còn dùng giọng điệu đáng ăn đòn để trêu chọc những người không đến dự, ai nấy đều nở nụ cười không thể kìm nén trên môi.

Ngay cả anh bạn phóng viên cũng mãn nguyện kiểm tra lại những thước phim mình vừa quay được.

Quý Dư Thận tốt bụng nhắc nhở anh ta lúc đăng nhớ che mặt lại, nếu không cẩn thận sẽ bị kiện. Phóng viên nghe xong lại càng thêm phấn khích, ý của "thần tài" là những gì anh ta quay được đều có thể đăng.

Thẩm Tê cho đến tận lúc rời khỏi nhà họ Tấn vẫn chưa hoàn hồn.

Đột ngột nghe được nhiều dưa cùng một lúc như vậy, đối với một người nghiêm túc như cậu thì quả là cú sốc không nhỏ. Đặc biệt là cảnh tượng cuối cùng nhìn thấy quá sức chấn động, sao Tấn Thi có thể cùng Tấn Vũ...

Quý Dư Khang vẫn luôn lo lắng nhìn cậu, không biết việc mình đưa cậu đến dự tiệc mừng thọ là đúng hay sai.

Ngược lại, Quý Dư Tích không có quá nhiều biến động về cảm xúc, bởi vì cậu vốn đã biết sẽ có một vụ bê bối lớn như vậy, tất nhiên mức độ bùng nổ vẫn vượt quá mong đợi của cậu. Vì trong sách, vụ này không bị phanh phui vào hôm nay, mà phải vài năm sau khi không che giấu được nữa mới bị mọi người phát hiện. Lúc bê bối nổ ra, có một kẻ nhảy ra "vuốt đuôi" bảo rằng từ hắn đã đánh hơi thấy mùi bất thường từ hồi đại thọ tám mươi của ông cụ Tấn rồi.

Cho nên Quý Dư Tích mới có thể kích nổ quả dưa này sớm một cách chính xác mà không sai một ly. Cậu cứ ngỡ cùng lắm chỉ ăn được dưa của bà vợ bé nhà họ Tấn với ông con rể, cùng với chuyện của thiếu gia thật giả. Nhưng cậu không ngờ bà vợ bé lại cống hiến cả một rổ dưa, đúng là ngoài dự đoán.

Đặc biệt là ba của Tấn Thi thế mà lại mây mưa với chính mẹ kế ngay trước mặt ông cụ, đây là loại tâm lý gì thế không biết!

Đương nhiên là lúc đó ông cụ Tấn chắc chắn là không tỉnh táo rồi, nếu không Quý Dư Tích thật sự không dám tưởng tượng nổi cái gu mặn mòi của cái nhà này.

Mẹ Quý đột nhiên lên tiếng: "Hóa ra cô vợ bé mà lão đại nhà họ Tấn cưới sau này chính là mẹ kế của mình à, hèn chi mẹ cứ thấy cô vợ hai này của ông ta trông quen quen."

Ba Quý cũng góp lời: "Ba còn thấy người con rể thứ ba của ông lão lấm lét đi men theo vách tường. Ừm... trong tình trạng không mảnh vải che thân."

"Hả?" Những người còn lại trong nhà họ Quý đồng loạt sững sờ. Liên tưởng đến việc Tấn phụ nhân tự khai cô ta có một chân với cả con rể thứ ba, mọi người đều không dám nghĩ tiếp nữa, chẳng lẽ đây là trò chạy tiếp sức sao?

Thấy vậy, Mộ Đồng cũng có chuyện để nói: "Con thấy lúc mọi người ùa lên tầng bốn, Tấn phu nhân đã tranh thủ lén kéo vali bỏ đi rồi."

Quý Dư Thận nói: "Chắc là sợ bị tính sổ, dù sao thì ông cụ cũng tức đến ngất xỉu rồi mà."

Cả đám im lặng một lát, cuối cùng Thẩm Tê yếu ớt giơ tay nói: "Cháu thì thấy Tấn Thi và Tấn Vũ hai người bọn họ tranh nhau một cái q**n l*t."

Cái màn chấn động cuối cùng đó, mẹ Quý và Mộ Đồng đều chỉ liếc qua một cái là đỏ mặt không dám nhìn tiếp, không ngờ Thẩm Tê lại nhìn kỹ đến thế, nhất thời vẻ mặt mọi người đều có chút gượng gạo khó tả.

Quý Dư Tích thấy vậy bèn hỏi: "Anh Thẩm Tê, anh vẫn ổn chứ?"

Dù mục đích ban đầu khi nhờ anh hai đưa Thẩm Tê đến xem kịch hay là để trả đũa việc Tấn Thi từng nhục mạ Thẩm Tê ở bữa tiệc đoàn tụ, nhưng Quý Dư Tích vẫn không khỏi bất an, nếu Thẩm Tê cảm thấy không thoải mái thì cậu lại thành ra có lòng tốt mà làm hỏng chuyện.

Cả nhà họ Quý đều quan tâm nhìn Thẩm Tê, Thẩm Tê lắc đầu, cười khổ nói: "Anh không sao. Thật ra anh còn thấy rất may mắn vì nhìn rõ được Tấn Thi là hạng người gì."

Quý Dư Khang nghe vậy thì không hiểu sao lại thở phào nhẹ nhõm.

Đến lúc này, Tuân Hạc mới bồi thêm một câu: "Thật ra tôi cũng có một miếng dưa nhỏ, lúc nãy tôi thấy ông cụ Tấn lén mở mắt ra."

"Cái gì?" Nhà họ Quý lại một lần nữa kinh ngạc.

Tuân Hạc kể: "Thật đấy, chính là lúc mọi người chạy lên tầng bốn, ba của Tấn Thi quăng ông cụ xuống, đầu ông cụ đập xuống đất một cái rồi ông ta mở mắt ra, nhưng chỉ trong khoảnh khắc rất ngắn, nhanh như chớp mắt vậy."

Ba Quý trầm tư: "Vậy là lão già đó giả vờ ngất rồi, chắc là thấy nhục nhã quá không còn mặt mũi nào nhìn ai nên đành giả ngất cho xong chuyện."

Phải công nhận rằng, cả nhà cùng nhau đi hóng hớt đúng là quá sướng. Mỗi người chú ý vào một điểm khác nhau, sau khi kết thúc trao đổi thông tin lại với nhau thì đúng là một bữa tiệc dưa cao lương mỹ vị, dinh dưỡng cân bằng.

Ba Quý cảm thán xong, bỗng lại nhìn về phía Tuân Hạc với vẻ kỳ lạ: "Sao cậu lại ở đây?"

Tuân Hạc: "?" Anh vẫn luôn ở đây mà! Sao Quý tổng không hỏi Mộ Đồng hay Thẩm Tê tại sao lại ở đây mà chỉ nhắm vào anh?

Mẹ Quý thấy anh đáng thương bèn đứng ra giải vây: "Trưa nay cả nhà đều chưa ăn gì, hay là mình tìm chỗ nào đi ăn đi."

Dù đi dự thọ mà không được ăn cỗ, nhưng bù lại mọi người đều "no bụng" vì đống dưa siêu to khổng lồ, ai nấy đều mãn nguyện. Sau khi bàn bạc xem nên ăn gì, Quý Dư Thận gọi điện đặt chỗ trước, chỉ chờ đến nơi là là có thể ăn ngay. Nhưng nhóm của họ có tám người mà lại đi tới bốn chiếc xe. Ba mẹ Quý và Quý Dư Tích đi từ nhà nên đi một xe. Quý Dư Khang và Thẩm Tê từ trường đến, do Tiểu Trần đón nên đi một xe. Quý Dư Thận lái xe đón Mộ Đồng từ nhà cô qua nên đi một xe. Chỉ có Tuân Hạc là tự lái xe riêng đến.

Bàn bạc một hồi, Quý Dư Tích chuyển sang ngồi xe của Tuân Hạc.

Mẹ Quý nhìn Tuân Hạc với ánh mắt có chút oán trách, nhất thời lại thấy anh không thuận mắt cho lắm.

Trên đường đến nhà hàng, Quý Dư Tích cầm điện thoại lướt xem, đột nhiên phát hiện các nền tảng mạng xã hội bắt đầu đẩy vài tin hotsearch. Cậu ngẩn ra một giây rồi đoán ngay ra là có liên quan đến buổi đại thọ ngày hôm nay.

Quý Dư Tích không hề ngần ngại nhấn vào đường liên kết.

Tiêu đề là: [Tổng hợp các phốt chấn động nghe được tại đại thọ của một gia đình hào môn, kèm hình ảnh và chứng cứ!]

[Đầu tiên là bối cảnh, tôi được mời tham dự đại thọ 80 tuổi của một nhà hào môn nọ. Nhân vật chính của buổi thọ có bốn người con: con cả và con út là trai, con thứ và con ba là gái. Ngoài ra cần nói thêm là nhân vật chính còn có một cô vợ bé cưới lần thứ N kém ông ta rất nhiều tuổi. Sau đây là vào nội dung chính:]

Dưa 1: Con rể thứ và cô vợ bé của nhân vật chính bị bắt gian tại trận trên giường.

Dưa 2: Con trai út và cô vợ bé của nhân vật chính có một chân với nhau, và thường xuyên mây mưa ngay trước mặt nhân vật chính sau khi ông ta đã ngủ say.

Dưa 3: Cô vợ bé tự khai rằng mình có quan hệ bất chính với cả con trai út, con rể thứ và con rể ba.

Dưa 4: Vẫn là cô vợ bé tự nổ, trong cái nhà này tất cả đàn ông bao gồm cả giúp việc và tài xế đều đã từng ngủ với cô ta.

Dưa 5: Lại là cô vợ bé tự khui, con trai cả của nhân vật chính nhiều năm trước đã dắt theo cô vợ bé trước đó của ông ta bỏ trốn. Nói ngắn gọn là con trai cả bỏ trốn cùng mẹ kế.

Dưa 6: Tin này vẫn từ miệng cô vợ bé. Cô ta nói nhân vật chính từng động tay động chân với dì của cô ta, dì cô ta suýt báo cảnh sát. Còn nói nhân vật chính đã ngủ với cháu gái của cô ta, lúc cô ta ý kiến còn bị nhân vật chính đánh cho một trận.

Dưa 7: Nhân vật chính sau khi nghe vợ bé tự khai thì tức đến ngất xỉu.

Dưa 8: Hai đứa cháu nội thật và giả của nhân vật chính, nhân lúc mọi người đang hỗn loạn đã chạy lên lầu tranh thủ làm chuyện mờ ám, khiến ba của mình (tức con trai út của nhân vật chính) tức đến ngất xỉu theo.

[Có lẽ chỉ có bấy nhiêu dưa thôi, tôi đã cố gắng mô tả theo trình tự thời gian, dưới đây là bằng chứng.]

Quý Dư Tích nhấn vào từng đoạn video ngắn chỉ mười mấy giây, hình ảnh ghi lại rõ ràng từng cú phốt. Tuy đã được che mặt nhưng không ngăn được Quý Dư Tích cùng chủ thớt ăn lại đống dưa này một lần nữa, cậu chỉ biết thốt lên quá đã.

"Anh bạn phóng viên này viết bài logic quá, lại còn súc tích, cư dân mạng nhìn phát là hiểu ngay." Quý Dư Tích hết lời khen ngợi.

Tuân Hạc đang lái xe, nghe mà ngứa ngáy trong lòng, bèn bảo cậu đọc thử bình luận xem sao.

Quý Dư Tích mở phần bình luận ra đọc cho anh nghe:

"Hình như chữ nào tôi cũng biết, nhưng đọc xong vẫn không hiểu nổi cái gì đang diễn ra." 

"Lầu trên ơi, tôi cam đoan là ông hiểu đấy, chỉ là bộ não của ông không dám tin thôi." 

"Cho hỏi mấy cái phốt này nổ ra ở tiệc mừng thọ thật hả? Nghe hoang đường quá vậy." 

"Tôi làm chứng là thật nhé!! Tiếc hùi hụi luôn, lúc mẹ tôi bảo đi cùng tôi lại không đi, mẹ tôi còn chưa về đến nhà đã gọi điện kể cho tôi rồi, y hệt như chủ thớt nói luôn!"

"Cô vợ bé cưới lần thứ N kia đỉnh thật, một nửa số dưa là do cô ta tự khui ra đấy."

"Chủ thớt ơi cầu xin tung bản không che đi, tôi có thể trả phí!!!"

"Thôi bỏ đi, chủ thớt chỉ muốn nổ phốt thôi chứ không muốn bóc lịch đâu."

"Có mỗi mình tôi để ý là nhân vật chính đại thọ 80 tuổi sao? Thật sự không phải chủ thớt gõ nhầm đấy chứ? 80 tuổi mà vẫn còn sung mãn thế à?"

"Bình thường mà, lầu trên thắc mắc thế chẳng lẽ là vì ông chưa đến 80 mà 'linh kiện hỏng hóc' rồi à?"

"Ăn nói cho đàng hoàng, đừng có công kích cá nhân nhé."

"Trả lời nghiêm túc cho lầu nào đó phía trên, có những ông cụ 80 tuổi vẫn còn 'chạy tốt' lắm."

"Trời ạ, nghe mà sang chấn tâm lý, người ta 80 tuổi còn sống hưởng thụ hơn cả mình 18 tuổi."

"Mặc dù chủ thớt nói đều đúng, nhưng với tư cách là một người may mắn hóng hớt tại hiện trường, tôi vẫn muốn đính chính một lỗi nhỏ không đáng kể: Cô vợ bé nói là cô ta đã ngủ qua tất cả đàn ông của cái nhà này, chứ không phải tất cả đàn ông đều đã ngủ qua cô ta. Vai trò không thể đảo lộn!"

"Lầu trên ơi, cái này thì có gì khác nhau đâu?"

"Khác chứ, GB và BG khác nhau xa lắm nhé. Ngoài ra muốn bổ sung thêm một điểm, vị phu nhân này đã kéo vali rời khỏi cái nhà đó rồi! Vỗ tay cho chị đẹp! Chị mà không có chỗ đi thì cứ đến nhà em. Icon xấu hổ.jpg"

"Nhắc mới nhớ, mọi người còn nhớ vụ tin tức về thiếu gia thật và giả cách đây không lâu không? Đừng bảo là cái nhà đó nhé?"

"Lầu trên nói rõ xem nào! Vụ thiếu gia thật giả gì cơ?"

"Đường link đây nhé, lúc đó chẳng phải có rất nhiều cư dân mạng tự trêu chọc liệu mình có phải thiếu gia hào môn bị bế nhầm không đó sao?"

"Ôi trời! Nếu là nhà đó thì cũng... bình thường thôi!"

"Lầu trên đừng đi, kể chi tiết xem tại sao lại bình thường?"

"Hình như khớp hết rồi! Nhà đó đúng là có một ông cụ gần 80, tra trên Baidu thì nhà họ có bốn anh chị em, con trai cả đúng là cưới vợ hai thật!"

"Nhà đó mấy năm trước đã có mấy lời đồn rồi, nói chung là loạn lắm."

"Thiếu gia thật và giả nhà đó đều học trường tôi này! Thiếu gia thật trước đó còn có vị hôn phu đính hôn từ nhỏ, sau khi biết mình là thiếu gia thật thì lập tức hủy hôn, còn xúc phạm, hạ thấp vị hôn phu kia nữa, đám bạn học chúng tôi nhìn mà còn thấy chướng mắt."

"Thảm quá vậy, là ai thế? Tôi thấy thương cảm quá! Thiếu gia thật không cần thì giao cho tôi đi, ế bằng thực lực xin được tiếp nhận hết!"

Quý Dư Tích nhíu mày đọc hai dòng bình luận này, không nhịn được mà nhấn nút báo cáo.

"Nói một chuyện đen đủi nhé, trước đây tôi còn được sắp xếp đi xem mắt với thiếu gia nhà này đấy. May mà phốt nổ nhanh, bà đây kịp thời cắt lỗ!"

"Cái này không chỉ là kịp thời cắt lỗ đâu, mà là tổ tiên gánh còng lưng đấy! Không dám tưởng tượng nếu cô gả vào nhà đó thì sẽ gặp phải chuyện gì! Chỗ đó đúng là một cái ổ dâm loạn!"

"!!! Bạn nói đúng! Tôi phải về thắp thêm mấy nén nhang, quỳ lạy trước bàn thờ tổ tiên mới được!!"

Quý Dư Tích thầm nghĩ: 【Đây chắc là Ngô Nghiên rồi. Chị gái nhỏ thoát khỏi hố lửa, công đức cộng một.】

Lướt xuống phía dưới hầu như đều là thảo luận về danh tính của gia đình hào môn này, có người nghe qua là biết ngay nhà nào, có người chưa tiếp xúc bao giờ thì liên tục cầu xin được phổ cập kiến thức. Nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, nhà họ Tấn đã nổi tiếng khắp mạng xã hội, dù không phải theo cách mà họ mong muốn.

Quý Dư Tích mãn nguyện thoát khỏi ứng dụng.

__________

Hai tuần sau, Quý Dư Khang đưa Thẩm Tê về nhà họ Quý.

Vừa vào cửa, Quý Dư Khang đã than vãn với người nhà: "Cái tên Tấn Thi kia đúng là trơ trẽn không ai bằng, liêm sỉ vứt cho chó gặm. Bây giờ danh tiếng tụt dốc không phanh, lại mặt dày đi tìm Thẩm Tê đòi nối lại tình xưa."

Mẹ Quý cẩn thận quan sát sắc mặt của Thẩm Tê một chút, rồi hỏi: "Hắn ta nghĩ cái gì vậy? Hôm đó trước mặt bao nhiêu người đã nói Tiểu Thẩm như thế, sao còn mặt mũi cầu xin quay lại cơ chứ?"

"Thật sự luôn, hắn còn trước mặt bao nhiêu bạn học mà dùng đạo đức giả để bắt chẹt, bảo là hắn chỉ nhất thời hồ đồ, đều là do Tấn Vũ quyến rũ hắn. Nói người hắn luôn yêu là Thẩm Tê, vì mới biết được thân phận của mình nên có chút mờ mắt, ma xui quỷ khiến mới làm ra chuyện như vậy." Quý Dư Khang mắng không chút nể tình.

Quý Dư Tích từ trên lầu đi xuống, nghe mà há hốc mồm.

【Anh hai nói thế này, anh Thẩm Tê không thấy khó chịu đấy chứ?】

Thẩm Tê ngạc nhiên nhìn dáo dác xung quanh.

Quý Dư Khang lại nói: "May mà Thẩm Tê đã sớm nhìn thấu bản tính của hắn, trực tiếp từ chối ngay trước mặt mọi người. Nghe hắn nói, ba hắn và ông nội hắn đều đã xuất viện rồi, sức khỏe không ảnh hưởng gì lớn, chỉ là bác sĩ khuyên ông cụ phải kiêng khem chuyện đó." Anh bĩu môi, thật sự cạn lời.

"Chúc mừng Tiểu Thẩm đã thoát khỏi tên khốn đó." Mẹ Quý chân thành chúc mừng cậu.

Quý Dư Khang bỗng nhiên hơi đỏ mặt, anh nắm lấy tay Thẩm Tê, nói với mẹ Quý: "Mẹ, con muốn thú nhận một chuyện. Con và Thẩm Tê đang quen nhau."

Mặt Thẩm Tê đỏ bừng lên vì xấu hổ.

Mẹ Quý ban đầu hơi bất ngờ, nhưng ngay lập tức mỉm cười: "Chúc mừng hai đứa. Đã quyết định ở bên nhau thì hãy đối xử tốt với nhau, gặp chuyện gì thì cũng nên trao đổi với nhau nhiều hơn, đừng có giận dỗi trẻ con. Nhất là Dư Khang con đấy, bình thường cứ như khúc gỗ vậy, sau này phải học cách mở miệng nói chuyện, đừng để Tiểu Thẩm tức giận mà bỏ đi đấy."

"Dì Thanh cứ yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt cho Dư Khang ạ." Thẩm Tê tuy xấu hổ nhưng dù sao cũng coi như là gặp phụ huynh, cậu vẫn lấy hết can đảm để bày tỏ thái độ.

Mẹ Quý vỗ nhẹ vào vai cậu, nói: "Hai đứa đều là con trai, cũng không ai có nghĩa vụ phải chăm sóc ai cả. Sau này nương tựa, chăm sóc lẫn nhau là được. Dì và chú đều không phải người cổ hủ, chỉ cần hai đứa sống tốt là được rồi."

Quý Dư Tích thầm tán thưởng trong lòng, chỉ là cậu có chút tò mò, không nhịn được hỏi: "Vậy rốt cuộc là anh hai tỏ tình như thế nào vậy ạ?"

【Mình còn tưởng anh hai phải đợi đến lúc không nhịn nổi nữa mới nói cho anh Thẩm Tê biết chứ!】

Thẩm Tê đột ngột mở to mắt, không thể tin nổi nhìn chằm chằm Quý Dư Tích.

Mẹ Quý lập tức phát hiện ra sự khác thường của cậu, vì đã có kinh nghiệm từ vụ của Mộ Đồng, bà nhanh chóng đoán có phải Thẩm Tê cũng đột nhiên nghe thấy tiếng lòng của Tích Bảo hay không. Thế là bà vội vàng giữ chặt cánh tay Thẩm Tê, dùng ánh mắt và cử chỉ ra hiệu cho cậu đừng hỏi gì cả.

Cả Quý Dư Khang và Quý Dư Tích đều không chú ý đến hai người họ. Quý Dư Khang nói: "Nếu không phải Tấn Thi cứ bám riết không buông, Thẩm Tê cũng chẳng bị dồn vào đường cùng mà trực tiếp nói là đã có người yêu rồi lôi anh ra làm bia đỡ đạn. Sau khi Tấn Thi đi, Thẩm Tê thấy rất có lỗi, còn xin lỗi anh nữa, thế là anh nhân cơ hội đó tỏ tình luôn."

Khi đó Thẩm Tê nghe anh tỏ tình thì vô cùng kinh ngạc, nói rằng cậu vốn không hề biết Quý Dư Khang thích mình, cứ ngỡ hai người chỉ là bạn tốt. Dù sao trông Quý Dư Khang cũng chẳng có vẻ gì là người đồng tính cả.

Thế là Quý Dư Khang liền kể lại một vài chuyện trong quá khứ để chứng minh mình đã thích cậu từ rất sớm.

Thẩm Tê không suy nghĩ quá lâu mà đồng ý ngay. Quý Dư Khang đột nhiên bị hạnh phúc ập đến làm cho choáng váng, phải xác nhận đi xác nhận lại mấy lần.

Lúc này Thẩm Tê mới ngượng ngùng thú nhận rằng, thực ra cách đây không lâu cậu từng mơ thấy mình làm "chuyện ấy" với Quý Dư Khang. Khi tỉnh dậy cậu đã rất hoang mang, còn lên mạng tra xem tại sao lại mơ thấy chuyện đó với bạn thân. Câu trả lời trên mạng đều bảo rằng đó là chuyện bình thường, trong mơ cái gì cũng có thể xảy ra, mơ thấy không có nghĩa là thích, không cần để tâm.

Nhưng ngay khoảnh khắc Quý Dư Khang mở lời tỏ tình, tâm trí cậu lại phản chủ mà nhớ lại giấc xuân nồng đêm ấy. Sự cộng hưởng giữa hiện thực và mộng ảo khiến cơ thể cậu nảy sinh một luồng nhiệt lạ lùng, rồi cậu xấu hổ nhận ra mình có phản ứng.

Từ phản ứng cơ thể, cậu nhận rằng mình thực sự thích Quý Dư Khang, nên đã không chút do dự mà đồng ý.

Tất nhiên, đoạn này là bí mật nhỏ của Quý Dư Khang và Thẩm Tê, anh chắc chắn không thể kể cho Quý Dư Tích nghe. Chỉ cần hồi tưởng lại thôi là anh đã cảm thấy ngọt ngào khôn xiết, cảm giác như trái tim được bao bọc bởi mật đường vậy.

Quý Dư Tích nhìn biểu cảm của anh hai thì còn gì mà không hiểu nữa, bèn hỏi tiếp: "Vậy anh Thẩm Tê đã dọn về lại căn hộ chưa ạ?"

Thẩm Tê ngẩn ra, gương mặt lại đỏ bừng lên lần nữa.

Quý Dư Khang lườm cậu em út một cái, giải thích: "Chưa, sắp thi cuối kỳ rồi, cả hai bọn anh đều ở lại ký túc xá để cùng ôn tập."

Mẹ Quý mới không tin con trai thứ của mình mà cần phải ôn tập cùng bạn học để đối phó với kỳ thi cuối kỳ, e là Thẩm Tê không chịu dọn về căn hộ nên anh không còn cách nào khác mới phải vào ký túc xá ở cùng bạn trai nhỏ.

Chuyện của đôi trẻ bà cũng không tiện nói gì nhiều, chỉ giả vờ coi như không biết.

Quý Dư Tích bị anh hai ghét bỏ, dứt khoát không ở lại làm kỳ đà cản mũi nữa, lấy cớ về phòng ngủ bù nhưng thực chất là đi làm "loa phát thanh", đem tin tức này kể cho tất cả mọi người còn lại trong nhà và Tuân Hạc.

Sau khi cậu rời đi, mẹ Quý vội vàng hỏi Thẩm Tê: "Tiểu Thẩm, vừa rồi có phải con nghe thấy tiếng lòng của Tích Bảo không?"

Quý Dư Khang giật mình: "Cái gì? Em cũng nghe được tiếng lòng của Tích Bảo sao?"

Thẩm Tê: "Cũng? Nói vậy là mọi người đều nghe thấy sao?"

Quý Dư Khang nhìn mẹ Quý, thấy bà khẽ gật đầu, anh bèn kể lại một lượt những chuyện đã được Tích Bảo tiết lộ.

Mẹ Quý nhận định: "Mẹ nghi ngờ quy luật ở đây là chỉ những người được Tích Bảo công nhận là người nhà mới có thể nghe thấy tiếng lòng của nó. Ví dụ như Mộ Đồng và Tiểu Thẩm, ban đầu đều không nghe thấy, rồi bỗng một ngày lại nghe được, vì Tích Bảo đã công nhận danh phận người nhà của hai đứa."

Quý Dư Khang suy nghĩ một chút rồi lắc đầu phân tích: "Thay vì nói là Tích Bảo công nhận danh phận, chi bằng nói là chị Mộ Đồng và Thẩm Tê tự xác định danh phận người nhà của mình. Chị Mộ Đồng bảo chị ấy đột nhiên nghe được vào cái đêm ở lại nhà mình, đêm đó đã xảy ra chuyện gì?"

"Đêm đó Lam Nam bỏ nhà đi, chạy đến nhà mình vay tiền chị Mộ Đồng, anh cả hiểu lầm là Mạnh Long đến kiếm chuyện nên cầm dùi cui điện định đuổi hắn đi. Sau khi nhận ra là hiểu lầm, anh cả và chị Mộ Đồng đã nói chuyện bên ngoài rất lâu. Nội dung thì chúng ta không rõ, nhưng con chắc chắn lúc đó chị Mộ Đồng đã tháo gỡ được nút thắt trong lòng, quyết định tiếp nhận anh cả lần nữa. Vì chị ấy tự định vị mình là người nhà trước, nên sau đó mới nghe được tiếng lòng của Tích Bảo."

"Thẩm Tê cũng vậy, mấy lần trước gặp Tích Bảo đều không nghe thấy, nhưng lần này thì nghe được. Điểm khác biệt chính là chúng con đã ở bên nhau, em ấy đã coi Tích Bảo là người nhà."

"Ví dụ ngược lại là Nguyên Tử Tịch. Lúc Tích Bảo thức tỉnh năng lực tiên tri thì cô ta đang ở ngay bên cạnh, nhưng cô ta chưa bao giờ nghe thấy tiếng lòng của Tích Bảo, vì trong lòng cô ta không hề coi chúng ta là người một nhà."

Mẹ Quý càng nghe càng thấy có lý, nhịn không được lấy thêm một ví dụ khác: "Cô con cũng có thể trực tiếp nghe được luôn, còn chú con thì không. Không phải chú con không tốt, chỉ là đối với cô con thì Tích Bảo là người nhà, còn với chú con thì Tích Bảo là người thân bên ngoại."

"Đúng vậy, chính là khác biệt ở chỗ đó." Quý Dư Khang nói.

Lúc này anh cuối cùng cũng lộ ra tố chất của một học bá.

Thẩm Tê gãi đầu nói: "Đây chỉ là suy đoán của anh thôi. Suy đoán mà chưa qua kiểm chứng thì chẳng có ý nghĩa gì cả."

Quý Dư Khang lại tràn đầy tự tin: "Anh có thể kiểm chứng được."

Câu nói đó khiến mẹ Quý và Thẩm Tê vô cùng tò mò: "Chuyện này con định kiểm chứng thế nào?"

Quý Dư Khang: "Nhà mình vẫn còn một đứa 'em út thứ tư' nữa, mẹ quên rồi sao?"

"Em út thứ tư" này chính là Đan Dư An, con trai của Quý Thanh Bạch. Xét đến tình cảm của Quý Thanh Bạch dành cho anh chị mình, lúc Đan Dư An chào đời đã lấy chữ "Dư" giống ba anh em nhà họ Quý, được họ gọi vui là em út thứ tư của nhà họ Quý.

Mẹ Quý ngập ngừng: "Chúng ta đều đã quan sát Dư An từ trước rồi, thằng bé không nghe thấy tiếng lòng của Tích Bảo."

Quý Dư Khang nói: "Đó là vì nó đang là thiếu niên trung nhị mười lăm tuổi, cứ ngốc nghếch coi Tích Bảo là bạn bè thôi. Sắp nghỉ hè rồi, đến lúc đó đón nó sang đây, con sẽ đích thân giúp nó thức tỉnh 'thuật đọc tâm'!"

Đan Dư An vốn luôn vừa kính vừa sợ ông anh họ thứ hai này, Quý Dư Khang đã nói chắc chắn thì mẹ Quý cũng tạm tin tưởng. Bà bảo: "Thực ra con không nhắc thì cô con cũng định nghỉ hè gửi nó sang đây. Nghe cô con kể thì học kỳ này thành tích của Dư An bị giảm sút, cũng không còn hay tâm sự với cô như trước. Cô con lo nó đang bước vào thời kỳ nổi loạn."

Vốn dĩ năm nay khi Đan Tĩnh Viễn bị điều công tác xuống miền Nam, Quý Thanh Bạch đã định dắt Đan Dư An về nhà họ Quý ở. Chuyện này cô đã bàn với mẹ Quý và được bà đồng ý, nhưng Đan Dư An lại không chịu. Phải biết là trước đây nó thích mấy anh họ nhà họ Quý nhất, lần nào đến chơi cũng không chịu về, Quý Thanh Bạch chưa từng nghĩ nó sẽ không đồng ý.

Tóm lại là Đan Dư An có nhiều biểu hiện khác lạ, Quý Thanh Bạch hơi lo lắng nên đã hẹn trước với mẹ Quý, nghỉ hè dù thế nào cũng phải dắt Đan Dư An đến ở một thời gian, để mấy anh họ nói chuyện tử tế với nó, có vấn đề gì thì giải quyết càng sớm càng tốt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn