Đan Dư An 15 tuổi, đang học lớp mười, thành tích học tập rất tốt. Cậu cao gần một mét tám, tính tình cởi mở, yêu thích vận động, lần nào cậu cũng là người năng động nhất trong đại hội thể thao của trường. Chính vì vậy, cậu có rất nhiều bạn bè. Thầy cô và bạn học đều vô cùng yêu quý cậu.
Nếu nói cậu nhóc đang bước vào thời kỳ nổi loạn, thì lý do duy nhất Quý Dư Khang có thể nghĩ đến chính là yêu sớm. Đều là người từng trải qua giai đoạn đó, Quý Dư Khang thực sự không cảm thấy yêu sớm là vấn đề gì lớn, miễn là không ảnh hưởng đến học tập, anh sẽ giữ ý kiến trung lập.
Kỳ nghỉ hè nhanh chóng bắt đầu.
Trường đại học D được nghỉ sớm hơn trường trung học. Sau khi kết thúc kỳ thi cuối kỳ, Thẩm Tê đưa Quý Dư Khang về nhà mình ra mắt bố mẹ cậu trước, sẵn tiện còn ghé qua nhà họ Dương bên cạnh một chuyến. Dương phu nhân tuyệt nhiên không nhắc một chữ nào đến chuyện của Tấn Thi, sau khi biết hai người họ ở bên nhau còn gửi lời chúc phúc, mong họ bền lâu.
Sau đó, Quý Dư Khang cùng Thẩm Tê quay về nhà họ Quý. Vốn dĩ Quý Dư Khang định về thẳng trường luôn, nhưng vì chuyện của Đan Dư An, anh quyết định lùi thời gian quay lại trường muộn hơn nửa tháng.
Ba ngày sau, Đan Dư An vừa được nghỉ hè, Quý Thanh Bạch đã tay xách nách mang lôi con trai đến.
Mẹ Quý đã sớm dọn dẹp phòng cho hai mẹ con, bảo người làm mang hành lý lên lầu. Đan Dư An gọi một tiếng mợ cho có lệ, coi như đã chào hỏi xong, rồi ngồi dán mắt vào điện thoại.
Quý Thanh Bạch ngập ngừng định nói lại thôi, cuối cùng bảo: "Dư An, con lên lầu xem anh họ nhỏ của con có nhà không?"
Đan Dư An không muốn đi, cậu nhíu mày nói: "Hỏi mợ không phải là được rồi sao."
Mẹ Quý lặng lẽ kéo Quý Thanh Bạch sang một bên, nhỏ giọng hỏi: "Dư An làm sao thế?"
Quý Thanh Bạch đầy u sầu: "Học kỳ này mới bắt đầu được một tháng là tính khí nó đã trở nên tệ hơn rồi. Ở nhà lúc nào cũng tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn, em cũng chẳng dám mắng nó câu nào. Chị dâu, chị nói xem có phải vì ba nó đi công tác xa nên tâm lý nó mới biến đổi hay không?"
Mẹ Quý: "Không thể nào, chú ấy năm nào mà chẳng đi công tác mất nửa năm, Dư An chẳng phải vẫn lớn lên khỏe mạnh, ngoan ngoãn đó sao? Em có để ý xem nó có chơi trò gì trên điện thoại không? Liệu có phải quen biết bạn xấu nào rồi không?"
Quý Thanh Bạch lắc đầu: "Toàn là mấy trò chơi nhỏ ngoại tuyến, kiểu như xếp kim cương ấy, có kết nối mạng đâu mà có bạn mạng."
Mẹ Quý tỏ ra khó hiểu: "Thế thì lạ thật, đứa trẻ đang ngoan ngoãn sao tự nhiên lại không thích bắt chuyện với ai nữa. Chẳng lẽ là yêu sớm rồi?"
Quý Thanh Bạch dè dặt liếc nhìn Đan Dư An, lại hạ thấp giọng nói: "Không phải, em đã hỏi qua giáo viên rồi, hoàn toàn không có chuyện đó đâu. Hơn nữa Tích Bảo trước đây cũng nói đến năm lớp mười hai nó mới yêu sớm, còn vì thế mà ảnh hưởng học hành, không thi đỗ đại học D."
Nói đoạn, Quý Thanh Bạch lại lén nhìn quanh quất: "Cô giáo cũng thấy học kỳ này nó có chút khác lạ, còn hỏi em gia đình có biến cố gì ảnh hưởng đến con không. Nghe ý của cô giáo, chắc cô ấy còn nghi ngờ em và Tĩnh Viễn ly hôn rồi ấy."
Mẹ Quý cạn lời.
Quý Thanh Bạch nói tiếp: "Cô giáo khuyên em đừng lo lắng quá, bảo là ở trường nó vẫn rất được yêu mến, không hề có chuyện bạo lực học đường. Thành tích có sút kém chút cũng ở trong phạm vi hợp lý, có lẽ chỉ là do điểm thi không tốt. Hiện tại điểm cuối kỳ còn chưa có, nhưng Dư An bảo nó có thể lấy lại vị trí số một."
"Thế chẳng phải rất bình thường sao?" Mẹ Quý nói.
Quý Thanh Bạch lắc đầu: "Chị dâu cứ quan sát thêm một lát đi."
Đan Dư An chơi điện thoại một lúc, cảm thấy khát, gọi người làm lấy cho chai nước ngọt. Quý Thanh Bạch khẽ giật vạt áo mẹ Quý, mẹ Quý nói: "Có vấn đề gì đâu nhỉ."
Quý Thanh Bạch nói nhỏ: "Nó không nói cảm ơn."
Mẹ Quý hơi đau đầu: "Cô giáo nói đúng đấy, em đừng có lo lắng thái quá. Chuyện này chẳng có gì đáng lo cả."
Bà đứng dậy đi đến bên cạnh Dư An, ân cần hỏi: "Lát nữa Dư An muốn ăn gì?"
Đan Dư An đáp, đầu cũng không thèm ngẩng lên: "Mợ cứ tùy ý đi ạ. Ăn gì cũng được, làm gì ăn nấy."
Mẹ Quý lại bảo: "Anh hai của con đang ở nhà đấy, con có muốn tìm anh chơi một lát không?"
Động tác trên tay Đan Dư An khựng lại một chút, hỏi: "Còn anh họ nhỏ đâu ạ?"
Mẹ Quý: "Nó đi chơi rồi, tối mới về."
Tuân Hạc bận rộn suốt hai tháng cuối cùng cũng hoàn thành xong phần hậu kỳ, phim đã được gửi đi phê duyệt. Đạo diễn Vương đại phát từ bi cho anh nghỉ phép, kết quả anh vừa được nghỉ là bắt cóc Quý Dư Tích đi luôn. Hai người không biết đi du lịch đâu đó ở vùng lân cận, bảo là ba ngày sau sẽ về. Tính thời gian thì chắc tối nay là về đến nhà rồi.
Còn Quý Dư Khang và Thẩm Tê, tuy ở nhà nhưng thường xuyên chẳng thấy bóng dáng đâu. Hai người này cứ thích ở lỳ trong thư phòng ai làm việc nấy, trừ khi có việc quan trọng, mẹ Quý thường sẽ không làm phiền họ.
Đan Dư An bĩu môi nói: "Anh hai cứ hễ thấy con là mắng, con chẳng tìm anh ấy đâu!"
Nói xong, cậu lại cúi đầu dán mắt vào điện thoại.
Đúng là không phải do Quý Thanh Bạch quá nhạy cảm, đứa trẻ này có chút khác thường, đặc biệt là khi giao tiếp, dường như lúc nào cũng có thể mất kiên nhẫn. Thật sự là đang bước vào thời kỳ nổi loạn sao?
Mẹ Quý lắc đầu, không phải đứa trẻ nào cũng có thời kỳ nổi loạn. Như Quý Dư Thận và Quý Dư Khang chẳng hạn, làm gì có thời kỳ nổi loạn, giai đoạn nào cũng chuyển giao êm đẹp. Tích Bảo tuy có chút vấn đề nhỏ là không thích học hành, nhưng cũng chưa đến mức gọi là nổi loạn. Đan Dư An trước đây cũng vậy, nhà họ Đan chỉ có mình cậu là đứa con duy nhất, cậu cực kỳ thân thiết với Quý Thanh Bạch và Đan Tĩnh Viễn, luôn chia sẽ mọi thứ với ba mẹ, không giấu giếm điều gì.
Nghĩ đến đây, mẹ Quý có chút lo lắng, bèn lên lầu gõ cửa thư phòng của Quý Dư Khang, bảo là cô và Dư An đến rồi, bảo hai đứa xuống chào hỏi một tiếng.
Quý Dư Khang lưu lại bản thảo luận văn đang viết dở, tắt máy tính rồi cùng Thẩm Tê xuống lầu.
Quý Thanh Bạch thấy Thẩm Tê thì có chút tò mò. Tuy nhiên trước đó mẹ Quý đã nói với cô rằng Thẩm Tê là bạn trai của Quý Dư Khang, cô mỉm cười chào hỏi, còn tặng cậu một món quà gặp mặt.
Suốt cả quá trình, Đan Dư An vẫn ngồi im không nhúc nhích.
Mãi đến khi Quý Dư Khang chào hỏi cô xong, đứng chắn trước mặt cậu, cậu mới như sực tỉnh, vội vàng gọi một tiếng "anh hai", gọi xong lại tò mò đánh giá Thẩm Tê.
Thẩm Tê bị cậu nhìn đến mức lúng túng, không nhịn được mà nép ra sau lưng Quý Dư Khang.
Quý Dư Khang liền nhíu mày mắng Đan Dư An: "Nhìn cái gì thế? Sao không chào hỏi?"
Đan Dư An thu hồi tầm mắt, nói: "Chào cái gì chứ, anh đã giới thiệu đâu."
Thằng nhóc này đúng là đáng ăn đòn, Quý Dư Khang nắm lấy cánh tay kéo cậu dậy khỏi sofa. Đan Dư An đã quá quen với động tác này, biết là không chỉ đơn giản là kéo dậy là xong, cậu lập tức xin lỗi: "Anh hai, em sai rồi!"
Quý Dư Khang không hề buông tay, nói: "Tên cậu ấy là Thẩm Tê, em cũng nên chào một tiếng anh."
Đan Dư An bèn miễn cưỡng gọi một tiếng: "Anh Thẩm Tê."
Quý Dư Khang tạm chấp nhận, lúc này mới buông cậu ra.
Đan Dư An xoa xoa cánh tay bị bóp đau, bỗng nhiên lại nói: "Anh Thẩm Tê, lần đầu gặp mặt, em có quà gặp mặt không?"
Thẩm Tê đương nhiên là không chuẩn bị trước, mà trong tay cậu vẫn còn đang cầm quà gặp mặt của Quý Thanh Bạch vừa cho, giờ lại không có phần ngược lại cho Đan Dư An, thực sự có chút lúng túng. Thẩm Tê mỉm cười bẽn lẽn, giải thích: "Để lần sau anh bù nhé."
Quý Dư Khang lại cười lạnh nói: "Đương nhiên là có, tặng em một bộ đề thi đại học các năm được không? Anh Thẩm Tê của em hồi đó thi đại học cũng đứng nhất toàn trường đấy."
"Thế thì thôi ạ." Đan Dư An tức khắc im miệng.
Chỉ qua vài câu giao tiếp ngắn ngủi, Quý Dư Khang cũng cảm thấy thằng nhóc này hiện tại rất đáng ghét. Hành động đòi quà gặp mặt của cậu rõ ràng là cố ý, cố tình làm khó Thẩm Tê. Theo tính cách trước đây của Đan Dư An, cậu tuyệt đối không thể nói ra những lời như vậy.
Quý Dư Khang nghi hoặc nhìn chằm chằm Đan Dư An một lúc, rồi đi hỏi Quý Thanh Bạch.
Quý Thanh Bạch lặp lại những gì đã nói với mẹ Quý, vẻ mặt đầy lo lắng: "Cảm giác như nó biến thành một người khác vậy."
Quý Dư Khang suy nghĩ một lát, hỏi Quý Thanh Bạch: "Cô ơi, em ấy bắt đầu như vậy từ khi nào?"
Quý Thanh Bạch hồi tưởng lại: "Khoảng đầu học kỳ này, cô và chú đi dự tiệc Nguyên tiêu ở biệt thự của đạo diễn Vương, Dư An hôm sau phải đi học nên không đi. Đêm đó là lần cuối cùng nó còn nũng nịu với hai vợ chồng cô. Hai tuần sau thì chú đi công tác xa, nó từ trường về nhà đã có vẻ hơi khác lạ, cô cứ ngỡ nó bị áp lực học hành nên mới thế. Lại cách hai tuần nữa, nó đi học về còn nổi cáu với cô, chê cô quản nhiều."
Quý Dư Khang an ủi Quý Thanh Bạch: "Không sao đâu cô, đợi Tích Bảo về, để hai đứa nó nói chuyện với nhau, biết đâu lại tìm ra được vấn đề nằm ở đâu."
"Cũng chỉ đành vậy thôi." Quý Thanh Bạch khẽ thở dài.
Cũng may Đan Dư An vẫn khá quan tâm đến Quý Dư Tích, hỏi đi hỏi lại ba bốn lần xem khi nào Quý Dư Tích về đến nhà. Đợi đến lúc Quý Dư Tích về, cậu càng bám lấy anh họ nhỏ nói chuyện mộthồi lâu. Lúc này, trông cậu lại hoàn toàn bình thường, cứ như thể cả ngày hôm nay nhà họ Quý đều đang hiểu lầm cậu vậy.
Quý Thanh Bạch nhìn mà thực sự không biết diễn tả tâm trạng của cô lúc này sao cho đúng.
Mẹ Quý vỗ vai cô, bảo: "Không sao đâu, chắc là thời kỳ nổi loạn thật rồi. Em xem nó ở cạnh Tích Bảo chẳng phải bình thường hơn nhiều sao."
Quý Thanh Bạch không biết nên cười hay nên mếu, chỉ thấy trong lòng có chút chua xót.
Vì sau khi Quý Dư Tích về vẫn chưa kịp trao đổi với mẹ Quý và mọi người, mà Đan Dư An ở trước mặt cậu lại hoạt bát vô cùng, nên mãi đến lúc sắp đi ngủ cậu mới nhận ra Đan Dư An có gì đó không ổn.
Giống như mọi khi Đan Dư An đến nhà họ Quý ở lại, đêm đầu tiên nhất định phải bám lấy Quý Dư Tích đòi ngủ chung.
Quý Dư Tích chẳng có vấn đề gì, phòng cậu đủ rộng, giường cũng đủ lớn. Hai người vệ sinh cá nhân xong thì nằm cạnh nhau chơi game. Sau đó Quý Dư Tích nhắc nhở cậu một câu đừng chơi quá lâu, không tốt cho mắt.
Đan Dư An bĩu môi, nói: "Sao anh cũng lải nhải giống hệt mẹ em thế."
Quý Dư Tích lập tức cảm thấy kỳ lạ.
Bởi vì trong câu nói này của Đan Dư An, sự thiếu kiên nhẫn và chê bai đối với Quý Thanh Bạch gần như rõ ràng. Quý Dư Tích đã một thời gian không gặp Đan Dư An, nhưng hồi Tết, hay lúc sinh nhật cậu, mối quan hệ mẹ con giữa Quý Thanh Bạch và Đan Dư An vẫn rất hòa thuận. Quý Thanh Bạch có tát một phát vào đầu Đan Dư An thì cậu nhóc cũng chẳng hề giận dỗi.
Có chuyện gì đã xảy ra sao?
Quý Dư Tích điều chỉnh tư thế, tùy tiện hỏi: "Em cãi nhau với cô à?"
"Không có." Đan Dư An trả lời rất nhanh, "Chỉ là đôi khi thấy mẹ phiền phức thôi. Anh họ nhỏ, chẳng lẽ anh không bao giờ thấy mợ phiền à?"
"Đương nhiên là không rồi, tại sao anh phải thấy phiền với mẹ mình chứ?" Quý Dư Tích vô cùng khó hiểu.
Tuy nhiên, Đan Dư An không định tiếp tục cuộc thảo luận với cậu, "Thôi bỏ đi, nói anh cũng chẳng hiểu đâu."
Thế là Quý Dư Tích rất mờ mịt, bắt đầu tìm kiếm cốt truyện về Đan Dư An trong kho dữ liệu của mình.
【Chẳng có gì sai cả mà, trừ việc không thi đỗ đại học D thì sau này thằng bé vẫn khá thuận lợi. Sau khi cô và chú ly hôn vì Quý Hồng Bạch, thằng bé chọn đi theo cô, sau này cô bị bệnh nằm viện đều là một tay thằng bé chăm sóc, là một đứa trẻ rất hiếu thảo mà.】
Quý Dư Tích rà soát lại cốt truyện liên quan đến Đan Dư An một lần nữa.
Trầm ngâm một lát, Quý Dư Tích mới khẽ lên tiếng: "Thật ra, bố mẹ đôi khi cũng khiến mình thấy phiền phức thật đấy, nhưng cái cảm giác đó chỉ là thoáng qua thôi. Như một cơn mưa, tạnh rồi thì sẽ hết vậy."
Đan Dư An: "Em đã bảo mà, ai cũng giống nhau cả thôi. Bạn học của em đứa nào cũng chê bố mẹ phiền, anh họ nhỏ sao có thể là ngoại lệ được."
Quý Dư Tích lập tức bắt được từ khóa: "Bạn học? Em kể anh nghe xem nào, anh hơi tò mò rồi đấy."
Đan Dư An đặt điện thoại sang một bên, nói: "Ở trường em có rất nhiều bạn. Có một người bạn nhà rất giàu, tất nhiên là vẫn kém xa nhà các anh, cậu ấy bảo bố mẹ cậu ấy sinh em trai là để 'đề phòng vạn nhất'."
"Vạn nhất cái gì? Rủi ro mất con một à?" Quý Dư Tích hỏi.
Đan Dư An lắc đầu: "Vạn nhất đứa lớn không thành tài, thì nuôi thêm một cái 'nick phụ' để dự phòng."
Quý Dư Tích: "..."
Đan Dư An: "Cho nên cậu ấy rất ghét bố mẹ mình."
Quý Dư Tích gật đầu: "Có thể hiểu được."
Đan Dư An lại nói: "Còn một người bạn là nữ, nhà cậu ấy có ba dượng, cậu ấy bảo ba dượng cũng nhìn cậu ấy bằng ánh mắt d*m d*c. Cậu ấy kể với mẹ thì mẹ cậu ấy toàn bảo cậu ấy nghĩ nhiều quá."
Quý Dư Tích lại gật đầu: "Còn gì nữa không?"
Đan Dư An: "Có chứ, có một bạn nam bị mẹ nghi ngờ yêu sớm, chẳng thèm nghe giải thích gì cả, còn chạy đến trường tìm giáo viên làm loạn mấy lần liền."
"Những chuyện đó có xảy ra với em không?" Quý Dư Tích hỏi.
Đan Dư An ngẩn người: "Cái đó thì không."
Quý Dư Tích suýt thì bật cười vì tức: "Thế em thấy ba mẹ phiền là vì cái gì? Để cho giống bạn bè à? Muốn hòa nhập hả? Anh không ngờ em lại ngốc đến thế đấy!"
Đan Dư An không phục, lý sự: "Mẹ em đôi khi phiền thật mà. Sáng em không muốn dậy, không muốn ăn sáng, mẹ cứ nhất quyết phải gọi cho bằng được, còn bảo ăn xong rồi ngủ tiếp. Vấn đề là em đã tỉnh rồi thì sao ngủ lại được nữa? Rồi mấy cái lớp học thêm mẹ đăng ký cho em, em đã bảo không cần thiết rồi mà cứ bắt đi. Cuối tuần em hẹn bạn đi chơi, mẹ cũng phải dò hỏi là nam hay nữ, cứ như thể đi với bạn nữ là em sẽ phạm tội không bằng."
"Chỉ vì mấy chuyện nhỏ nhặt này mà em thấy cô phiền? Đan Dư An, anh thấy em nên nghỉ học luôn cho rồi." Quý Dư Tích cạn lời tột độ, "Ba người bạn đó của em tên là gì?"
Bị mắng một trận, Đan Dư An rất uất ức, cúi đầu khai tên ba người đó cho Quý Dư Tích. Quý Dư Tích tìm kiếm trong bộ nhớ hệ thống, quả nhiên tìm thấy thông tin.
"Đúng là đồ ngu." Quý Dư Tích mắng thêm câu nữa, "Em có biết cái cậu bạn nhà giàu kia, gia đình cậu ta hoàn toàn không giống như cậu ta kể không? Em trai gì chứ, cậu ta không có em trai, chỉ có một anh trai thôi. Mà anh trai cậu ta cực kỳ chiều chuộng cậu ta, chưa bao giờ coi cậu ta là 'nick phụ', cũng không có chuyện bố mẹ sinh em trai ra để tranh giành tài sản. Là do chính cậu ta hẹp hòi, nhòm ngó phần gia sản của anh trai nên mới luôn cảm thấy bố mẹ thiên vị."
"Hả?" Đan Dư An mở to mắt, không dám tin.
Quý Dư Tích nói tiếp: "Còn cô bạn bảo bị ba dượng quấy rối cũng không phải sự thật. Lúc mẹ cô ta tái giá thì cô ta mới có ba tuổi. Ba dượng cô ta là lính giải ngũ, vì nhiệm vụ mà bị thương nên sức khỏe không tốt, cũng không có con riêng. Ông ấy cưng chiều cô ta như ngọc quý. Là vì cô ta thấy ba dượng già rồi, chê ông ấy là gánh nặng, không muốn mẹ phải vất vả chăm sóc ông ấy nên mới bịa ra cái chuyện đó để ép mẹ bỏ ba dượng."
"Ác độc quá vậy?" Đan Dư An không nhịn được thốt lên.
"Em cũng biết cô ta ác độc à! Sao lúc kết bạn không biết mở mắt ra mà nhìn đi." Quý Dư Tích hận sắt không thành thép.
Quý Dư Tích tiếp tục: "Còn cái cậu bạn bảo bị mẹ hiểu lầm yêu sớm ấy, không phải mẹ cậu ta hiểu lầm đâu, cậu ta yêu sớm thật đấy." Sau này cậu ta còn làm bạn gái vị thành niên có bầu, rồi dắt người ta đi phòng khám chui để phá thai, dẫn đến thảm cảnh một xác hai mạng. Bố mẹ cậu ta vì sợ cậu ta không biết chừng mực nên mới đến trường phối hợp với giáo viên để giáo dục cậu ta.
Những chuyện chưa xảy ra Quý Dư Tích đều không nói, chỉ kể những phần đã phát sinh.
"Đầu em là đầu lợn à? Người ta nói gì cũng tin? Nếu trong ba người này mà có một người tâm tính đoàng hoàng thì anh đã chẳng mắng em. Giờ em tự nói đi, em có đáng bị mắng không?" Quý Dư Tích xả cho một tràng xối xả.
Nấp ở ngoài cửa phòng nghe trộm, mẹ Quý và Quý Thanh Bạch cảm động đến mức suýt rơi nước mắt.
Đan Dư An buồn bực nói: "Em sao mà biết được bọn họ đều nói dối chứ, mấy chuyện này có gì hay ho đâu mà phải bịa ra."
Quý Dư Tích mắng tiếp: "Em tin họ thì thôi đi, sao còn học theo? Em tự xem lại thái độ của mình với cô xem, em thấy làm vậy có không?"
Đan Dư An tự thấy đuối lý, lầm bầm: "Em đâu biết họ là hạng người đó. Họ cứ bảo em quá nghe lời, mẹ nói gì cũng nghe, sau này tốt nghiệp chắc chắn mẹ bảo cưới ai là phải cưới người đó, như vậy em sẽ không cưới được người mình yêu."
Trong thế giới của thiếu niên, không được ở bên người mình yêu chính là viễn cảnh tương lai kinh khủng nhất.
"Em yêu sớm à?" Quý Dư Tích bắt được một thông tin khác.
"Không có!" Đan Dư An lớn tiếng phủ nhận.
Quý Dư Tích không truy cứu vấn đề này mà hỏi: "Ba người bạn này là em quen từ trước, hay là học kỳ này mới thân?"
Đan Dư An suy nghĩ một chút rồi nói: "Đều là học kỳ này mới dần dần thân thiết, cả ba đều không học cùng lớp với em."
"Vì sao mà thân?" Quý Dư Tích truy vấn.
Đan Dư An: "Cái cậu nhà giàu thì quen lúc chơi bóng, cái cậu yêu sớm thì quen lúc chạy bộ, còn bạn nữ kia thì em có giúp bạn ấy một việc nhỏ."
"Ở trường em có tiết lộ gia thế không?"
Đan Dư An lại ngẫm nghĩ: "Chắc là không, bố mẹ đều dặn em phải khiêm tốn. Bạn bè đều tưởng nhà em chỉ là gia đình trung lưu thôi. Vả lại nhà em đúng là thuộc tầng lớp trung lưu thật, đâu có giàu nứt đố đổ vách như nhà anh, có gì đâu mà khoe."
Quý Dư Tích trầm tư.
Kết cục trong sách ba người bạn mà Đan Dư An nhắc đến đều không tốt. Thậm chí còn không thể dùng từ "không tốt" để miêu tả, trong sách họ đều là những nhân vật phản diện, ai nấy đều có kết cục thê thảm. Tại sao ba con người như vậy lại nhắm vào Đan Dư An vào gần như là cùng một thời điểm?
Những thay đổi của Đan Dư An không quá rõ ràng, phải đến tối nay khi Quý Dư Tích trò chuyện sâu hơn mới nhận ra sự bất thường.
Nếu không ai phát hiện ra, Đan Dư An sẽ ra sao? Sẽ biến thành một kẻ phản diện giống họ ư?
Quý Dư Tích suy nghĩ một lát rồi thấy không khả thi lắm. Đan Dư An dù có thay đổi thế nào, tính cách có trở nên gai góc hơn đi nữa, thì sự giáo dục bao nhiêu năm qua không thể mất đi ngay lập tức được. Nếu không thì ba kẻ kia đã chẳng phải dùng chiêu bán thảm để dụ dỗ cậu nhóc, và cậu nhóc cũng chẳng nhận xét bạn mình là ác độc.
Họ giống như đã nghiên cứu kỹ lưỡng về Đan Dư An, tiếp cận từ mọi góc độ để làm cậu thay đổi từng chút một.
Quý Dư Tích bỗng khựng lại, nghiên cứu một nhân vật, tiếp cận từ mọi góc độ để thay đổi họ, thao tác này cậu quá quen thuộc rồi.
________
Hồi Quý Dư Tích còn là hệ thống, cậu chỉ là một hệ thống nhỏ bé vô danh dưới trướng Hệ thống chủ, chỉ nhận những nhiệm vụ đơn giản và cơ bản nhất. Ví dụ như hành trình nỗ lực của một nhân vật nhỏ bé trong một thế giới hòa bình. Những thế giới cậu đi qua không ngoại lệ đều là thế giới hiện đại, hòa bình là yếu tố tiên quyết, sau đó mới đến việc đồng hành cùng ký chủ để kiếm tiền hoặc thay đổi vận mệnh.
Nhưng cậu biết có những hệ thống, để tối đa hóa lợi ích, sẽ chọn đến những thế giới nguy hiểm hơn như mạt thế, tinh tế, trùng tộc... Dù sao làm hệ thống cũng phải xét duyệt KPI mà!
Quý Dư Tích là một nhà đầu tư bảo thủ, cậu rất thận trọng, nhiệm vụ nào có rủi ro cao thì cậu sẽ không nhận, cậu thà nhận nhiệm vụ có thù lao thấp nhưng an toàn. Kết quả là bao nhiêu năm qua, chỉ có mình cậu là tích đủ điểm để nghỉ hưu. Còn những hệ thống ưa mạo hiểm kia, đừng nói là tích tiền chuộc thân, có đứa còn nợ ngược điểm của Hệ thống chủ ấy chứ. Bởi vì hệ thống muốn có thêm chức năng xịn xò thì phải dùng điểm để mở khóa, không đủ điểm thì có thể vay, chỉ trả chút lãi suất, khi nào có điểm thì trả sau.
Trước khi Quý Dư Tích nghỉ hưu, những hệ thống ưa mạo hiểm dường như đã thay đổi phong cách hoạt động. Cậu nghe nói họ đã nâng cấp chức năng hệ thống, bắt đầu nhận "đơn đặt hàng từ khách". "Đặt hàng" ở đây nghĩa là khách hàng sẽ chỉ định một đối tượng cụ thể để phát lệnh nhiệm vụ. Sau khi hệ thống nhận đơn, tìm được ký chủ để ký sinh, họ sẽ ra lệnh cho ký chủ thực hiện mọi yêu cầu của khách hàng đối với đối tượng đó.*
(Đơn giản dễ hiểu là khách hàng A giao nhiệm vụ cho hệ thống xử lý đối tượng B, thì hệ thống sẽ tìm ký chủ C để ký sinh và yêu cầu C ;àm nhiệm vụ hệ thống xử lý B thay cho A)
Loại mô hình đặt hàng này có tỷ lệ lợi nhuận cực cao, tốt hơn nhiều so với việc liều mạng trong mạt thế. Vì vậy, ngay khi Hệ thống chủ vừa ra mắt tính năng này, các hệ thống đã tranh nhau mở khóa kích hoạt.
Tất nhiên, yêu cầu của khách hàng mỗi người một khác, nhưng trong đó loại được ưa chuộng nhất chính là "nuôi phế".
Lấy ví dụ, một nhân vật rất có thể là nam chính trong một cuốn sách nào đó. Đáng lẽ anh ta sẽ có những kỳ ngộ tuyệt vời và đạt đến đỉnh cao danh vọng. Nhưng vì có một nhân vật phản diện "đặt hàng" muốn hủy hoại anh ta, hệ thống sau khi nhận đơn sẽ theo yêu cầu của phản diện mà tiếp cận nhân vật chính này và dần dần thay đổi anh ta, cho đến khi biến một thiên chi kiêu tử trở thành một kẻ tầm thường giữa đám đông.
Đừng lo lắng rằng thế giới sẽ sụp đổ nếu thiếu đi nhân vật chính. Thế giới có quy luật vận hành riêng của nó, khi các điều kiện được đáp ứng, nó sẽ tự sản sinh ra một nhân vật chính khác.
Vị nhân vật chính mới này không phải là cùng một người với nhân vật chính cũ. Nhưng nhân vật chính mới sẽ tước đoạt vận khí, kỳ ngộ của nhân vật chính cũ để đạt tới tầm cao mà đáng lẽ người cũ phải có. Còn nhân vật chính cũ thì hoàn toàn không hay biết rằng những thứ đó vốn dĩ đều thuộc về mình.
Giải thích đến đây, chi bằng lấy thêm một ví dụ nữa.
Quý Dư Tích biết có một hệ thống nhận đơn đặt hàng để hủy hoại một nữ chính. Nữ chính đó đáng lẽ phải gả cho Trạng nguyên lang, sau này phu quân nàng sẽ làm đại thần trong triều, bản thân nàng được phong tước hiệu Nhất phẩm phu nhân. Nhưng sau khi hệ thống nhận đơn, ký chủ trở thành mẹ của nữ chính, bắt đầu dung túng nàng đủ điều, trao cho nàng quyền lực cực lớn, bắt cả em trai em gái trong nhà đều phải nghe lời nàng. Sau đó, bà ta xúi giục nữ chính hủy hôn với Trạng nguyên tương lai để gả cho một phú thương trong thành. Cuối cùng, vì gã phú thương đắc tội với nhân vật quyền quý trong triều, cả nhà nàng đều bị xử trảm.
Trong mô hình "Đơn đặt hàng" này, hệ thống hoàn toàn không quan tâm đến sự sống chết của ký chủ, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là có thể nhận điểm tích lũy.
Đó là lần đầu tiên Quý Dư Tích chứng kiến toàn bộ quá trình một hệ thống hoàn thành đơn đặt hàng, lúc đó cậu chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát. Đặc biệt là khoảnh khắc ký chủ bị xử trảm, sự căm hận tột cùng mà bà ta dành cho hệ thống thực sự là một biểu cảm có thể gây ác mộng.
Hiện tại, tình cảnh của Đan Dư An có chút giống như bị người ta "đặt hàng" rồi, mà lại còn là ba hệ thống liên thủ cùng nhận đơn. Điều này chứng tỏ vị khách đặt hàng đã bỏ ra một cái giá rất lớn để nhắm vào Đan Dư An, hy vọng giáng một đòn chí mạng.
Còn về ba người bạn học kia, trông rất giống những vật hy sinh bị Hệ thống chủ tận dụng lại như rác thải tái chế.
Họ vốn đều là những kẻ thất bại của thế giới này, đứng trước ngưỡng cửa cái chết thì được hệ thống thu nạp, sau đó dùng lời ngon ngọt dụ dỗ khiến họ trở thành nô lệ của hệ thống. Đây thực sự là một suy đoán rất hợp lý.
Nghĩ đến đây, Quý Dư Tích không nhịn được hỏi Đan Dư An: "Ở trường em có đắc tội với ai không? Ví dụ như cướp học bổng của người khác, hay vượt mặt người ta trong các cuộc thi chẳng hạn?"
"Nhiều lắm chứ!" Đan Dư An còn có chút đắc ý.
【Để khiến kẻ đó bỏ vốn lớn "đặt hàng" nhắm vào thằng nhóc ngốc nghếch này, thì chỉ dựa vào suy đoán thôi là chưa đủ.】 Quý Dư Tích không kìm được lại bắt đầu rà soát lại cuộc đời của Đan Dư An.