Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 40: Dưa lớn động trời

Lão gia nhà họ Tấn năm nay bảy mươi chín tuổi, theo tục lệ "tránh chẵn lấy lẻ"*, nhà họ vốn đã lên kế hoạch tổ chức đại thọ tám mươi cho ông cụ vào năm nay. Chỉ là bị bữa tiệc đoàn tụ của thiếu gia thật giả chen ngang, thiệp mời còn chưa kịp phát đi nên Quý Dư Khang và Tuân Hạc đều chưa biết.

(*Thường là làm thọ 80 vào năm 79 tuổi để tránh điềm rủi)

Nhưng Quý Dư Tích đã bảo là có, thì cả Quý Dư Khang và Tuân Hạc đều tin chắc là sẽ có, và đều tràn đầy mong đợi tiệc đại thọ của ông cụ nhà họ Tấn diễn ra vào nửa tháng sau.

Khoảng một tuần sau đó, thiệp mời của nhà họ Tấn lại một lần nữa được gửi đến. Để chuẩn bị cho việc đòi lại công đạo như tiếng lòng của Tích Bảo, Quý Dư Thận thậm chí còn gác lại việc công ty để đưa Mộ Đồng cùng tham gia. Quý Dư Tích chịu trách nhiệm thông báo cho Quý Dư Khang, còn nhắc nhở anh ngày hôm đó nhớ đưa Thẩm Tê đi cùng.

Nghe nói ban đầu Thẩm Tê không chịu đi, sau đó không biết Quý Dư Khang đã nói thế nào mà cuối cùng cậu cũng đồng ý đi cùng Quý Dư Khang đến nhà họ Tấn.

Chỉ là thời tiết không chiều lòng người, đúng ngày đại thọ của ông cụ Tấn, trời lại đổ mưa lớn.

Nhà họ Quý kéo đến rầm rồ, thế nhưng ngoài sảnh tiệc khách khứa vẫn còn thưa thớt

Ba Tấn thấy nhà họ Quý nể mặt mình như vậy thì cười đến không khép được miệng, cứ liên tục giục Tấn Thi và Tấn Vũ phải tiếp đón thật chu đáo nhóm con cháu nhà họ Quý. Tấn Thi cười tươi rói, nhưng vừa nhìn thấy Thẩm Tê là bắt đầu giả chết, không hé môi nửa lời. Tấn Vũ đành phải mỉm cười mời họ lên lầu.

Suốt dọc đường đi, Quý Dư Tích không hề ngơi nghỉ, cứ luôn miệng thăm dò đủ chuyện: "Em nghe nói đại thọ của ông cụ hôm nay, nhà mình còn mời cả bạn bè bên giới truyền thông nữa phải không ạ?"

Tấn Vũ thấy Tấn Thi im lặng bèn chủ động trả lời: "Đúng vậy, chỉ là muốn chụp cho ông nội tôi mấy tấm ảnh thôi."

Quý Dư Tích mỉm cười nhưng không nói gì. Chụp ảnh thì mời thợ nhiếp ảnh là được rồi, có đến mức phải mời cả truyền thông báo chí tham gia không? E là thông cáo báo chí đã viết sẵn cả rồi, đợi tiệc bên này vừa bắt đầu là trên mạng sẽ lan truyền tin tức ngay.

Nhưng truyền thông đến càng đông càng tốt, đến lúc đó càng dễ phát tán bê bối của nhà họ Tấn bọn họ.

Nghĩ đến đây, Quý Dư Tích lại giả vờ ngây ngô hỏi: "Em còn nghe nói Tấn tổng sắp xếp cho hai anh mấy buổi xem mắt phải không?"

Nhắc đến chuyện này, ngay cả Tấn Vũ cũng thấy hơi mất tự nhiên, anh ta liếc nhìn Tấn Thi một cái rồi mới đáp: "Tạm thời tôi chưa muốn tính đến những chuyện này, chỉ muốn hoàn thành việc học đã."

"Vậy là sắp xếp cho Tấn Thi rồi?" Quý Dư Tích nhất quyết phải nói huỵch tẹt ra, nhìn về phía Tấn Thi: "Tấn tổng sắp xếp cho anh xem mắt với con trai hay con gái thế? Anh chắc là thích con trai hơn nhỉ, đúng không?"

Mặt Tấn Thi đen lại thấy rõ, nhưng ngặt nỗi Quý Dư Tích là người nhà họ Quý, hai ông anh của cậu còn đang đứng sừng sững bên cạnh, dù hắn có bực đến mấy cũng phải nén lại. Huống hồ Thẩm Tê cũng đang ở đó, hắn không biết tại sao Thẩm Tê lại đến, liệu có phải lại muốn níu kéo hắn không. Rõ ràng nửa tháng nay hai người chưa từng nói với nhau câu nào... Để Thẩm Tê từ bỏ ý định, hắn quyết định trả lời cho thỏa đáng.

Hắn nói: "Tôi không phải người đồng tính, tôi không nông cạn đến thế. Việc có thích một người hay không chủ yếu là dựa vào tình cảm, không phải dựa vào giới tính để phân biệt."

"Ý anh là, những người chỉ yêu một giới tính như bọn em là nông cạn sao? Bọn em thích một người là nhìn giới tính trước, nên tình yêu không màng giới tính của anh mới là thuần khiết chứ gì?" Quý Dư Tích mở to đôi mắt vô tội, chất vấn Tấn Thi.

Tấn Thi lúng túng đến mức đầu to ra như cái đấu, phát hiện mọi người có mặt — bao gồm cả Tấn Vũ — đều nhìn mình với ánh mắt dò xét, liền vội vàng giải thích: "Tôi không có ý đó, chỉ là nói bản thân tôi thôi, tôi hẹn hò với con trai hay con gái đều được."

"Thì là lưỡng tính chứ gì! Còn bày đặt nói nghe cho hay lắm." Quý Dư Tích bĩu môi.

Tấn Thi suýt thì hộc máu.

Hắn liếc nhìn Quý Dư Tích, rồi lại nhìn sang hai ông anh của cậu. Người anh cả thì đang nói chuyện gì đó với Mộ Đồng, người anh hai đang nói chuyện gì đó với Thẩm Tê, chẳng ai quản lý cậu em út ăn nói không kiêng nể này cả.

Tấn Thi hít sâu một hơi, nói: "Cậu đừng nói những chuyện linh tinh này nữa, vào phòng nghỉ chơi một lát đi."

Hắn đẩy cửa phòng nghỉ ra, Tấn Vũ cũng phụ họa mời mọi người vào trong.

Quý Dư Tích cười hì hì, lại bồi thêm một câu: "Vậy em muốn hỏi câu cuối cùng thôi. Anh về nhà họ Tấn mấy ngày nay có thích nghi không? Anh cảm thấy Tấn tổng và phu nhân thích anh nhiều hơn hay thích anh ấy nhiều hơn?"

Ánh mắt cuối cùng của Quý Dư Tích dừng lại trên người Tấn Vũ.

Tấn Vũ giật mình, vội vàng nói: "Tấn Thi khó khăn lắm mới tìm về được, lại là con trai ruột nhà họ Tấn, ba mẹ tôi tự nhiên sẽ quan tâm cậu ấy nhiều hơn một chút. Tôi và Tấn Thi tuy trước đây chưa từng gặp mặt, nhưng dạo gần đây chung sống rất hòa thuận, chúng tôi không có hiềm khích gì cả."

"Đúng là tình anh em sâu đậm." Quý Dư Tích cười cảm thán, nhìn bọn họ đầy ẩn ý.

Tấn Thi âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cậu con út nhà họ Quý này rõ ràng khó đối phó hơn Quý Dư Khang nhiều. Hôm nay cứ như là đến để kiếm chuyện vậy, câu nào cũng khiến hắn khó xử, may mà còn có Tấn Vũ nói giúp. Tấn Thi mỉm cười nhẹ với Tấn Vũ, Tấn Vũ cũng gật đầu trấn an hắn.

Phòng nghỉ của nhà họ Tấn khá rộng, phía trước có phòng chiếu phim, phía sau có một dãy máy tính, ở giữa là quầy bar, có thể uống rượu hoặc uống trà.

Nhưng hôm nay họ đến dự đại thọ tám mươi tuổi của ông cụ nhà họ Tấn, đương nhiên không thể uống say khướt trước khi tiệc bắt đầu được.

Thế là theo đề nghị của Mộ Đồng, mấy người cùng nhau xem phim.

Một lúc sau, mẹ Tấn dẫn một cô gái vào, đặc biệt dặn dò Tấn Thi phải chăm sóc cho tốt. Vẻ không tự nhiên thoáng qua trên khuôn mặt Tấn Thi, nhưng cũng biến mất rất nhanh.

Quý Dư Tích thầm nghĩ: 【Đây chắc hẳn là cô gái mà Tấn Thi đang xem mắt rồi.】

Sau khi hỏi thăm, Quý Dư Tích biết được cô gái này tên là Ngô Nghiên. Cậu quan sát kỹ ngoại hình của cô, đúng là không mấy nổi bật. Nhưng mà so gia thế thì Ngô gia hơn hẳn, là Tấn gia trèo cao, xét về ngoại hình thì thừa sức xứng với Tấn Thi.

Sau khi Ngô Nghiên vào phòng, cô tò mò nhìn mấy người nhà họ Quý. Vì nhà họ Quý không có con gái, ba anh em Quý Dư Tích cũng không quen biết cô. Mộ Đồng ở bên ngoài thường đeo khẩu trang nên cô cũng không nhận ra.

Thế là cô cứ dính lấy Tấn Thi mà trò chuyện.

Tấn Thi chỉ cảm thấy vô cùng khó chịu, không biết là vì những lời Quý Dư Tích nói hay vì có Thẩm Tê ở đó, chỉ cần Ngô Nghiên lại gần hắn một chút là hắn lập tức đứng dậy giả vờ bận rộn. Lúc thì mời mọi người uống trà, lúc thì mời mọi người ăn trái cây.

Tấn Vũ thấy vậy, ngược lại còn đảm nhận vai trò an ủi Ngô Nghiên.

Quý Dư Tích vẫn luôn lạnh lùng quan sát, cậu cảm thấy Ngô Nghiên khá thích Tấn Thi, chứ đổi lại là cô gái khác vào phòng thấy toàn người lạ, mà Tấn Thi còn chẳng buồn đếm xỉa đến mình thì đã bỏ đi từ lâu rồi.

Nhưng cô thì không, cô vẫn ở lại rất vui vẻ.

Lát sau, Tuân Hạc cũng đến. Anh đến hơi muộn, Quý Dư Tích còn tưởng anh không tới cơ, vừa gặp đã hỏi anh đi đâu mà giờ mới đến.

Tấn Thi thấy Quý Dư Tích cũng hỏi han Tuân Hạc không ngừng, bỗng cảm thấy thái độ của Quý Dư Tích đối với mình như vậy cũng có thể hiểu được. Đứa trẻ này căn bản chẳng có lễ phép gì cả, cũng chẳng biết nhìn sắc mặt người khác.

Nếu Quý Dư Tích biết hắn nghĩ như vậy, chắc chắn sẽ tức đến nhảy dựng lên.

Căn bản là khác nhau hoàn toàn nhé! Cậu hỏi Tuân Hạc là vì quan tâm anh, còn hỏi Tấn Thi thuần túy là để làm khó hắn thôi.

Tuân Hạc trả lời từng câu một, nói anh đến muộn vì trời mưa nên đường hơi tắc. Sau đó lại bảo với Quý Dư Tích khách khứa bên dưới cũng đông đủ rồi, chắc sắp khai tiệc, hỏi cậu có muốn xuống dưới không.

Quý Dư Tích tính toán thời gian, thấy cũng hòm hòm rồi, bèn thầm nghĩ trong lòng: 【Không biết bên truyền thông đến chưa nhỉ? Hay là xuống dưới xem thử đi!】

Mắt Tuân Hạc thoáng lóe lên, anh giả vờ như vô tình hỏi: "Lúc nãy anh ở dưới lầu còn thấy cả phóng viên nữa, không lẽ là do Mộ Đồng lão sư thu hút họ đến đây hả?"

Mộ Đồng đang ngồi yên lành bỗng bị nhắc tên, vội vàng phủ nhận: "Không liên quan gì đến tôi đâu nhé, hôm nay tôi đã đủ khiêm tốn rồi." Nói xong, cô thấy không yên tâm, vội hỏi Quý Dư Thận: "Lát nữa anh xem thử là phóng viên nhà nào, nếu thuận tiện thì đánh tiếng một tiếng đừng chụp trúng em."

Người ta mời giới truyền thông đến vì bữa tiệc mừng thọ ông cụ Tấn, nhưng nếu Mộ Đồng lỡ xuất hiện trong ống kính thì bao nhiêu sự chú ý sẽ đổ dồn hết vào cô. Kiểu chiếm hết hào quang của chủ nhà như vậy không được hay cho lắm.

Quý Dư Thận suy nghĩ một lát rồi nói: "Vậy chúng ta xuống lầu thôi!"

Quý Dư Khang và Thẩm Tê cũng không có ý kiến gì, thế là ba anh em nhà họ Quý cùng Mộ Đồng, Thẩm Tê và Tuân Hạc cùng nhau đi xuống lầu.

Họ vừa đi, trong phòng nghỉ chỉ còn lại Tấn Thi, Tấn Vũ và Ngô Nghiên. Ngô Nghiên đến tận lúc này mới biết cô gái đeo khẩu trang kia chính là Mộ Đồng, không khỏi phấn khích: "Liệu tôi có thể xin một tấm ảnh có chữ ký của cô ấy được không nhỉ?"

Tấn Thi cảm thấy trong lòng nghẹn ức. Đối với nhà họ Quý, cảm xúc trong hắn vô cùng phức tạp: vừa chướng mắt vừa kiêng dè. Tất cả những ai thân thiết với nhà họ Quý đều bị hắn coi là cùng một giuộc, kể cả Mộ Đồng. Kết quả là cô nàng mình đang tìm hiểu lại đi hâm mộ người của phe đối thủ, đương nhiên là hắn chẳng vui vẻ gì.

Tấn Thi: "Chắc là hơi khó đấy, cô ấy đi cùng nhà họ Quý đến đây, nhà họ Tấn chúng tôi không trực tiếp mời cô ấy đến."

Ngô Nghiên hơi hụt hẫng: "Ra là vậy."

Yên lặng chưa đầy năm giây, Ngô Nghiên lại hỏi: "Mộ Đồng có quan hệ gì với nhà họ Quý thế? Tôi thấy ba anh em nhà họ Quý đều đối xử với cô ấy rất tốt."

Tấn Thi khịt mũi khinh bỉ: "Dù sao cũng chẳng phải quan hệ chính đáng gì, gia đình có bối cảnh như nhà họ Quý, đời nào lại rước một cô minh tinh về làm dâu?"

Đừng nói là nhà họ Quý, ngay cả hắn cũng sẽ không kết hôn với minh tinh. Chẳng qua là diễn vài ba vở kịch mua vui cho thiên hạ thôi mà, được người đời tung hô dăm ba câu đã tưởng mình lên hương.

Ngô Nghiên nhìn hắn, không nói gì thêm. Cô cảm nhận được Tấn Thi không thích Mộ Đồng. Với tư cách là fan hâm mộ của Mộ Đồng, cô rất muốn thay thần tượng biện minh vài câu, chứng minh Mộ Đồng không phải nữ nghệ sĩ thích tạo sự chú ý. Từ khi ra mắt đến nay Mộ Đồng luôn tận tụy đóng phim, chăm chỉ trong lĩnh vực diễn xuất, cô ấy nổi tiếng là nhờ thực lực.

Nhưng Tấn Thi nhanh chóng chuyển chủ đề nên Ngô Nghiên cũng không mở lời nữa.

Xuống dưới tầng, quả nhiên đã có rất nhiều khách khứa có mặt.

Nhóm của bọn họ từ trên lầu đi xuống liền thu hút sự chú ý của mọi người, ngay cả phóng viên do nhà họ Tấn mời đến cũng hướng ống kính về phía họ. Quý Dư Thận bước lên phía trước, trực tiếp đi thẳng tới chỗ họ, tự giới thiệu thân phận và yêu cầu anh ta không được quay chụp bọn họ.

Đơn vị truyền thông này vốn được tập đoàn Quý thị hỗ trợ, cậu phóng viên trẻ kia đâu dám vì ông chủ mà đắc tội với "thần tài", liền gật đầu đồng ý lia lịa.

Tuân Hạc dẫn Quý Dư Tích đi đến một góc, bắt đầu giới thiệu cho cậu đủ loại nhân vật ở đây.

Ba của Tấn Thi là con út của ông cụ nhà họ Tấn, trên ông ta còn một người anh trai và hai người chị gái. Anh trai ông ta kinh doanh một công viên giải trí, hai người chị thì gả vào những gia đình trung lưu, chỉ có ba của Tấn Thi là hơn hai mươi năm trước gặp thời mà phất lên, tạo dựng nên gia sản đồ sộ. Ông cụ nhà họ Tấn lấy cớ không muốn rời xa được con út nên bao năm nay đều sống tại nhà họ.

Quý Dư Tích vừa nghe vừa gật đầu, thực ra những chuyện Tuân Hạc kể còn chưa nhiều bằng những gì cậu biết.

Ví dụ như, cậu biết chuyện con trai cả của ông cụ Tấn từng bỏ trốn cùng vợ bé của cha mình. Cô vợ bé này là do ba của Tấn Thi sau khi phát đạt đã cưới về cho ông cụ. Khi đó ông cụ Tấn đã hơn sáu mươi, cô vợ bé mới ba mươi tuổi, con trai cả của ông cụ còn lớn hơn cả mẹ kế vài tuổi. Hơn nữa người con cả này cũng đã có vợ con đề huề, không hiểu sao lại tằng tịu với mẹ kế được.

Chưa đợi ông cụ Tấn phát hiện ra, anh con cả này đã dắt theo mẹ kế cùng nhau bỏ trốn. Vợ con, cha già ở nhà đều mặc kệ hết, biến mất tăm mất tích ròng rã nhiều năm trời.

Ông cụ Tấn tức đến mức suýt thì không thở nổi, nhưng sau đó con trai út lại cưới cho ông một cô vợ khác còn trẻ hơn, ông mới dần nguôi ngoai mà tha thứ cho con cả.

Khoảng mười năm trước, người con cả dẫn theo cô mẹ kế và một đứa con quay trở về, quỳ rạp trước cổng nhà họ Tấn suốt một ngày trời. Ba của Tấn Thi thấy mất mặt quá nên âm thầm cho người vào trong sân quỳ tiếp.

Sau đó, người con cả này dưới sự trợ giúp của em trai đã mở một công viên giải trí.

Còn về cô vợ bé cuối cùng mà ông cụ Tấn cưới, hôm nay chắc chắn cũng có mặt ở đây.

Quý Dư Tích vừa nghĩ tới đó thì liền thấy một người phụ nữ trông khá trẻ trung đang đẩy ông cụ Tấn đi ra.

【Đây chính là vợ bé của Tấn lão gia sao? Trông trẻ quá mức rồi đấy.】

Dù đã có chuẩn bị tâm lý là cô vợ bé này chắc chắn không lớn tuổi, nhưng nhìn người thật thì chỉ tầm ngoài ba mươi thôi. Vậy năm đó khi cô ta gả cho ông cụ Tấn thì mới bao nhiêu tuổi chứ?

Tuân Hạc nhỏ giọng giải thích: "Vị phu nhân trẻ tuổi của nhà họ Tấn này lúc gả tới đây chỉ mới hai mươi tuổi, vừa đủ tuổi kết hôn hợp pháp. Giờ chắc tầm ba mươi mấy, không quá bốn mươi đâu."

Quý Dư Tích cạn lời toàn tập.

Một bên là ông già tóc bạc trắng xóa, một bên là người vợ trẻ trung xinh đẹp, đúng là chẳng ra làm sao.

【Giờ thì mình hiểu tại sao vị phu nhân này lại ngoại tình rồi.】

Tuân Hạc giật mình, tâm trí rối loạn.

Còn chưa đợi Tuân Hạc kịp tiêu hóa tin sốc, Quý Dư Tích lại hỏi: "Hai người cô nhà bọn họ đâu rồi ạ?"

Ông cụ Tấn còn hai người con gái nữa, ngày trong đại thế này đương nhiên họ phải có mặt.

Tuân Hạc đảo mắt tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng cũng nhìn thấy hai người phụ nữ trung niên, chỉ cho Quý Dư Tích xem: "Ở đằng kia kìa!"

Quý Dư Tích chỉ liếc qua một cái, tỏ ra không mấy hứng thú, lại hỏi: "Con rể của ông cụ đâu ạ?"

Tuân Hạc lại quét mắt khắp phòng một lần nữa nhưng không thấy người, đành nói: "Lát nữa thấy anh sẽ nói với em."

Quý Dư Tích gật đầu, thầm nghĩ: 【Chắc là không thấy được người đâu. Đành đợi lát nữa trực tiếp xem kịch hay luôn vậy.】

Tuân Hạc đầu đầy dấu hỏi chấm nhìn Quý Dư Tích, không hiểu cậu đang tính toán cái gì, ngay cả người nhà họ Quý vốn đến bữa tiệc này để hóng hớt cũng không nhịn được mà thỉnh thoảng liếc về phía Quý Dư Tích.

Sau khi ông cụ Tấn xuất hiện, bữa tiệc chuẩn bị bắt đầu.

Vị phu nhân trẻ tuổi của nhà họ Tấn đẩy ông cụ vào vị trí chủ tọa, rất ân cần gắp cho ông ít thức ăn, sau đó liền đứng dậy rời khỏi bàn tiệc.

Ánh mắt Quý Dư Tích vẫn luôn dán chặt vào cô ta, thấy cô ta rời đi, cậu suýt chút thì ngồi không yên, ngay cả Tuân Hạc cũng bồn chồn một cách lạ lùng. Lúc nãy Tiểu Tích nói Tấn phu nhân ngoại tình, chẳng lẽ chính là lúc này sao?

Quý Dư Tích suy nghĩ một lát, rồi kéo một đứa trẻ đang chạy nhảy lung tung lại hỏi: "Em có biết hai bà cô của nhà họ Tấn không?"

Đứa trẻ gật đầu, Quý Dư Tích thì thầm gì đó vào tai đứa bé, rồi đưa cho nó một nắm kẹo, cười híp mắt bảo nó đi truyền lời.

Tuân Hạc trố mắt nhìn đứa trẻ chạy đến bên cạnh hai người cô nhà họ Tấn, nói một câu gì đó. Sau đó, hai bà cô này cũng đứng dậy rời tiệc, hướng đi chính là con đường mà Tấn phu nhân vừa đi lúc nãy.

Quý Dư Tích đứng phắt dậy, kéo luôn cả Tuân Hạc: "Đi! Chúng ta đi ăn dưa thôi!"

Tuân Hạc rất phối hợp, theo sát sau lưng Quý Dư Tích. Lại thấy Quý Dư Tích lúc đi ngang qua anh bạn phóng viên còn bảo với anh ta rằng trên lầu có tin sốc, muốn chụp thì nhanh chân lên. Phóng viên nghe thấy có tin sốc thì tức khắc phấn khích, xách theo thiết bị vội vàng chạy biến lên lầu.

Cảnh tượng náo nhiệt thế này, người nhà họ Quý đương nhiên không thể bỏ qua. Thấy người nhà họ Quý đồng loạt chạy lên lầu, những người khác tuy không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng cũng muốn đi theo xem thử.

Vô hình trung, sau lưng Quý Dư Tích là cả một đoàn quân hóng hớt dài dằng dặc, ai nấy đều ngơ ngác chẳng hiểu ất giáp gì nhưng vẫn cứ bám sát theo sau.

Vừa lên đến tầng ba, Quý Dư Tích lập tức nghe thấy tiếng cãi vã.

【Quả nhiên là hiện trường bắt gian!】

Tiếng lòng Quý Dư Tích vừa lộ ra, người nhà họ Quý đi theo sau còn hưng phấn hơn cả cậu, chuyện náo nhiệt thế này mà cũng để họ đụng phải! Ngay cả những người hóng hớt còn lại cũng từ tiếng cãi vã mà đoán ra có trò hay để xem, lập tức tăng nhanh bước chân.

Đặc biệt là anh bạn phóng viên kia còn vọt lên trước Quý Dư Tích, Quý Dư Tích khựng lại rồi nhanh chóng đuổi theo sau. Mọi người lần lượt chiếm vị trí hóng hớt, nhìn vào trong phòng.

Tại hiện trường, một người cô nhà họ Tấn đang túm lấy một người đàn ông mà đánh túi bụi, người cô còn lại thì đang đánh một người phụ nữ kia.

Trong đám đông vây xem có người không biết danh tính của hai người trong phòng, nhỏ giọng hỏi xem là bắt gian ai với ai, ngay lập tức có người phổ cập kiến thức: "Người đàn ông kia trông giống con rể thứ hai, còn người đàn bà kia hình như là vị phu nhân trẻ của nhà họ Tấn đấy!"

"Hít ——" Quần chúng vây xem đồng loạt phát ra tiếng hít khí lạnh.

Anh bạn phóng viên phấn khích chỉ muốn xông lên phía trước, không ngờ tham gia một bữa tiệc mừng thọ mà lại hóng được một quả dưa lớn thế này!

Cô hai nhà họ Tấn liên tục chửi rủa, mắng chồng mình không biết xấu hổ, mắng mẹ kế mình là đồ yêu tinh.

Đám đông vây xem không một ai tiến lên ngăn cản, đây là chuyện riêng của nhà người ta, người ngoài sao tiện can thiệp?

Cứ như vậy, màn kịch náo loạn kéo dài khoảng mười phút, ba Tấn và mẹ Tấn là chủ nhà mới lững thững đến muộn. Mặt ba Tấn xanh mét, lập tức bảo bọn họ dừng tay, quở trách cô hai náo loạn thành thế này thì còn ra thể thống gì.

Cô hai Tấn lau nước mắt, khóc lóc kể khổ với ba Tấn: "Năm đó chính em là người cưới con yêu tinh này về cho ba. Cô ta còn trẻ thế kia, ba thì đã già rồi, sao mà không xảy ra chuyện được! Giờ em lại trách chị không ra thể thống gì!"

【Lúc cưới bà cũng đâu có phản đối.】

"Cô ta có trẻ thế nào thì cũng là mẹ kế của chúng ta, chị xem xem đã đánh người ta thành ra nông nỗi nào rồi!" Ba Tấn lại quở trách một câu.

【Anh rể của ông bị đánh còn thảm hơn kìa, ông cũng thương xót một chút đi chứ.】

Mẹ Tấn ánh mắt lóe lên, bỗng nhiên nói: "Là do cô ta không đứng đắn, chị hai chị ba sao lại không được nói chứ? Cô ta cũng chưa lĩnh chứng với ba, cùng lắm chỉ tính là bạn gái của ba thôi. Xảy ra chuyện thế này ông còn muốn che giấu cho cô ta nữa à? Cứ trực tiếp đuổi ra khỏi nhà cho xong!"

Ba Tấn bực tức lườm bà một cái.

Quý Dư Tích hiểu ra ngay, 【Hóa ra ông với mẹ kế của ông cũng có một chân!】

Người nhà họ Quý lại hít một hơi khí lạnh!

Trong đám đông hóng hớt cũng có người giống Quý Dư Tích, phát hiện ra tình tiết mới, nhịn không được nói: "Ông bảo vệ cô ta thế này, lẽ nào ông cũng có một chân với cô ta sao? Ha ha."

【Tuyệt quá, đúng là nói hộ lòng mình!】

Ba Tấn lập tức trừng mắt nhìn người vừa lên tiếng, nhận ra đó là đối thủ cạnh tranh của mình, bình thường đã không tiếc sức bôi nhọ nhà mình, lúc này lại càng không kiêng nể gì, khổ nỗi ông lại chẳng làm gì được người ta.

Ngược lại, cô hai và cô ba nhà họ Tấn nghe vậy thì nhìn ba Tấn với vẻ nghi ngờ, dường như bọn họ đã có chút tin. Hai người tự thấy không thể moi được thông tin gì từ em trai mình, họ liền hỏi mẹ Tấn: "Em dâu, em nói đi, chú út với con yêu tinh này có trong sạch không?"

Mẹ Tấn lại im lặng không nói lời nào.

Lúc này, những người xung quanh nhìn ba Tấn với vẻ mặt đầy ẩn ý. Ba Tấn bực tức nói: "Các người nói năng bậy bạ, ngậm máu phun người!"

Cô haiTấn nói: "Muốn chứng minh sự trong sạch của em cũng không khó, em đuổi cô ta ra ngoài ngay là được!"

【Đúng rồi, mau đuổi cô ta ra ngoài đi!】

Tuy lần này bắt được là anh rể và người đàn bà này, nhưng ngay cả em trai cũng có một chân với cô ta, cô ba Tấn thực sự không có lòng tin gì vào chồng mình, tốt nhất vẫn là đuổi con yêu tinh này đi thôi!

Cô ba Tấn lập tức phụ họa: "Đúng thế, giữ cái mầm mống tai họa này lại thì nhà này chỉ càng loạn thêm thôi."

【Mầm mống tai họa à, dùng từ hay quá!】

Tấn phu nhân lúc này chỉ nhìn ba Tấn, không nói lời nào.

Ba Tấn im lặng một lát rồi nói: "Vậy cô thu dọn đồ đạc rồi đi đi. Cô có thể mang theo quần áo trang sức và túi xách."

Mẹ Tấn có chút không vui, nhưng chạm phải ánh mắt của ba Tấn, bà vẫn ngậm miệng lại.

Ngược lại Tấn phu nhân bỗng nhiên cười, nói: "Các người đều muốn đuổi tôi đi? Là sợ tôi khui hết chuyện xấu xa của nhà các người ra sao?"

【Ây dô, mau khui đi! Mọi người còn đang đợi đây!】

Ba Tấn cau mày, nói: "Cô đừng có nói bậy."

Người phụ nữ kia phá lên cười, rồi tức giận nói: "Đúng thế, tôi với ai cũng có một chân hết, tôi không chỉ có một chân với chồng bà, mà còn có một chân với chồng bà, và cả chồng bà nữa."

Người bị cô ta điểm danh chính là cô hai, cô ba và mẹ Tấn, sắc mặt ba người lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Người phụ nữ kia có chút điên cuồng chỉ vào ba Tấn mà nói: "Nghĩ lại khi xưa, cái lão già nghiện cờ bạc nhà tôi chỉ dùng năm nghìn tệ đã bán tôi cho ông ta! Tôi tưởng đi theo ông ta là đời này xong rồi, không ngờ ông ta lại muốn tôi làm mẹ kế của mình. Kết quả là ngay đêm tân hôn, sau khi lão già ngủ say, chính người đàn ông này đã lẻn vào phòng, cưỡng h**p tôi."

"Từ đó về sau, cứ hễ đêm nào tôi ngủ với lão già, nửa đêm ông ta lại lẻn vào, mây mưa với tôi ngay trước mặt cha mình. Đã như vậy, thì tôi tự tìm đàn ông cho mình có gì là sai? Tôi thích tìm ai thì tìm, cái nhà họ Tấn này, từ trên xuống dưới, có gã đàn ông nào mà tôi chưa từng ngủ qua đâu?"

Quý Dư Tích quá mức kinh ngạc, đến mức chẳng thốt ra được lời châm chọc nào nữa.

"Chát!" Cô hai Tấn xông lên tát cô ta một cái.

Nhưng cũng không làm cô ta ngậm miệng được, cô ta lại nói tiếp: "Cái nhà họ Tấn các người toàn là lũ b**n th**. Anh cả của các người, lão đại nhà họ Tấn, chẳng phải cũng đã lừa dắt mất bà vợ bé của lão già đi đó sao? Hai anh em nhà họ đúng là lũ b**n th** thích ngủ với mẹ kế!"

"Chát!" Cô ba Tấn cũng xông lên tát cô ta một cái.

Người phụ nữ bị đánh đến sưng mặt nhưng vẫn tiếp tục nói: "Các người tưởng lão già đó là hạng người tử tế chắc? Cái năm dì tôi đến thăm tôi, ở lại trong nhà hai ngày, lão già đó thế mà lại động tay động chân với dì tôi, làm dì tôi tức đến mức suýt thì báo cảnh sát. Chuyện này các người dám bảo là không ai biết không!"

"Còn cả đứa cháu gái mất nết của tôi nữa, nó dám nhân lúc tôi không có nhà mà lăn giường với lão già! Tôi mắng nó thì lão già đánh tôi, các người đứa nào đứa nấy đều khuyên tôi chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không!"

Đám đông vây xem ai nấy đều mắt chữ A mồm chữ O, sững sờ đến mức không khép lại được miệng. Nhà họ Tấn này quả thực là một ổ quái thai, chuyện phong hoa tuyết nguyệt kiểu gì cũng có thể xảy ra được!

Đúng lúc này, từ phía ngoài đám đông bỗng nhiên vang lên một tiếng kêu thất thanh.

Mọi người đồng loạt nhìn qua, mới phát hiện ông cụ nhà họ Tấn vốn dĩ phải ngồi xe lăn, nay lại chống gậy run rẩy đi lên tầng ba. Ông cụ bị tin động trời ở tầng ba này làm cho tức đến ngất xỉu, ngã nhào trực tiếp xuống đất.

Ba Tấn hô lên một tiếng "Ba", rồi vội vàng chạy lại đỡ.

Hai người cô nhà họ Tấn sững sờ một lúc rồi cùng chạy lại đỡ người, không biết là ai đã hét lên một câu: "Mau gọi xe cấp cứu!"

Cả nhà họ Tấn bỗng chốc nháo nhào như bầy ong vỡ tổ.

Người nhà họ Quý đã ăn dưa đến mức thỏa mãn tâm hồn, thấy ông cụ bị tức đến ngất xỉu thì cũng không tiện ở lại lâu. Đang định nhân cơ hội này cáo từ ra về, bỗng nghe Quý Dư Tích đột ngột nói: "Náo nhiệt thế này, Tấn Thi và Tấn Vũ đi đâu rồi nhỉ?"

Mọi người tức khắc im bặt.

Không chỉ có Quý Dư Tích nghĩ tới hai người này, mà ba Tấn lúc cần người phụ cũng nhớ tới hai đứa con trai của mình. Thấy hai người họ không có mặt trong đám đông, ông ta còn thầm thở phào nhẹ nhõm, may mà màn hỗn loạn hôm nay không bị con trai nhìn thấy, nếu không cái mặt già này của ông ta thật chẳng biết giấu vào đâu.

Nghĩ vậy, ba Tấn cất giọng sai người đi tìm Tấn Thi và Tấn Vũ.

Ngô Nghiên đứng trong đám đông yếu ớt lên tiếng: "Lúc nãy cháu thấy hai anh ấy đi lên tầng bốn rồi."

Vốn dĩ cô định đi theo Mộ Đồng để tìm cơ hội xin chữ ký và chụp ảnh chung, không ngờ lại ăn phải một miếng dưa siêu to khổng lồ. Lúc này, cho dù Tấn Thi có là thiên tiên hạ phàm đi chăng nữa cũng chẳng thể khơi dậy chút hứng thú nào trong cô, cái gia đình này thật đáng sợ và quá ghê tởm.

"Lên tầng bốn làm gì?" Ba Tấn thuận miệng hỏi một câu.

Dường như nghĩ đến điều gì đó, ông ta chợt biến sắc, quẳng luôn người cha già sang một bên, đứng phắt dậy chạy lên lầu. Anh bạn phóng viên vốn đã thính mùi drama còn chạy nhanh hơn cả ông ta, là người đầu tiên xông lên tầng bốn, sau đó mở cửa từng căn phòng một.

Đến khi anh ta mở cửa căn phòng thứ tư, anh ta hoàn toàn sững người.

Trên chiếc giường trong phòng, hai người đàn ông tr*n tr** đang quấn lấy nhau, cảnh tượng muốn mù luôn hai coi mắt anh ta. Bị tiếng mở cửa làm gián đoạn, cả hai cùng lúc quay đầu lại.

Từ khuôn mặt kinh ngạc của họ, anh bạn phóng viên đã nhận ra đây chính là hai vị thiếu gia thật và giả của nhà họ Tấn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn