Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 39: Tôi nhìn trúng

Phải nói rằng, Quý Dư Khang vẫn rất hiểu Thẩm Tê. Ngày hôm đó sau khi tan học, Thẩm Tê đã nói với anh rằng mình định dọn về ký túc xá ở.

Quý Dư Khang im lặng một lát, cũng không níu kéo cậu, chỉ hỏi cậu và Dương Thi đã làm hòa chưa.

Thẩm Tê ừ một tiếng, nói: "Hôm nay cậu ấy lỡ lời, nói nhiều câu khó nghe quá, thực sự xin lỗi cậu. Tôi còn nói lúc nào rảnh sẽ đến nhà cậu tạ lỗi nhưng xem ra tạm thời không được rồi."

"Vậy thì tốt." Quý Dư Khang chỉ nghe thấy câu cậu nói đã làm hòa, lại gượng cười một cái, "Tôi thật sự sợ hai người vì tôi mà lại cãi nhau."

Thẩm Tê: "Không đâu, Dương Thi biết chúng ta trong sạch mà, lúc đó cậu ấy chỉ là giận quá mất khôn thôi."

Quý Dư Khang không nói thêm gì nữa. Đợi sau khi họ cùng nhau trở về, Thẩm Tê bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình. Quý Dư Khang nhìn cậu đi tới đi lui bận rộn trong căn hộ, thi thoảng lại dặn dò thứ này thứ kia để ở đâu. Cho đến khi cậu xách hai chiếc vali, đứng ở cửa.

Quý Dư Khang mới đứng dậy nói: "Để tôi tiễn cậu về!"

Thẩm Tê: "Không cần đâu, Dương Thi đang ở dưới lầu rồi."

"Được rồi, đi đường cẩn thận." Quý Dư Khang lại dừng bước.

Sau khi cậu đi, cả căn nhà trở nên trống trải, Quý Dư Khang đi dạo một vòng theo dấu chân Thẩm Tê vừa đi qua, đột nhiên cảm thấy có chút buồn bã.

Ngày hôm sau khi đoàn phim của Quý Dư Tích đến quay phim, Quý Dư Khang không còn xuất hiện nữa. Theo sự hiểu biết của ba mẹ Quý về anh, anh và Thẩm Tê coi như đã tuyệt giao rồi. Bằng không nếu vẫn ổn thỏa, với chuyện ầm ĩ ngày hôm qua, hôm nay Quý Dư Khang nhất định sẽ dẫn Thẩm Tê đến chào hỏi.

Ba mẹ Quý khẽ thở dài một tiếng, con đường truy thê của thằng hai đúng là còn dài đằng đẵng và gian nan lắm.

Tuy nhiên, vì đã nghe được tiếng lòng của Tích Bảo từ trước, họ đều biết Thẩm Tê và Dương Thi sớm muộn gì cũng sẽ hủy hôn, nên cũng không quá trăn trở.

Thời gian sau đó trôi qua nhanh chóng, đến gần tháng năm, khi thời tiết dần nóng lên cũng là lúc Quý Dư Tích hoàn thành các cảnh quay của mình.

Vào ngày đoàn phim đóng máy, ba mẹ Quý đã đem một xe tải đầy hoa đến tặng cho mỗi người trong đoàn phim một bó, còn cung cấp khu nghỉ dưỡng của gia đình cho họ dùng làm nơi liên hoan tổng kết. Chỉ là đạo diễn Vương từ chối không đi, cũng không cho Tuân Hạc đi. Đối với một bộ phim truyền hình, quay xong cùng lắm mới chỉ coi là hoàn thành một nửa, vẫn còn khối lượng công việc khổng lồ ở khâu hậu kỳ, ông căn bản không dám nghỉ ngơi một khắc nào.

Tuân Hạc biết rõ nặng nhẹ, dù rất muốn tham gia liên hoan nhưng cuối cùng cũng từ chối.

Bình thường ở đoàn phim, người dành nhiều thời gian ở bên Quý Dư Tích nhất chính là Tuân Hạc, đột nhiên không có người bầu bạn, cậu thực sự cảm thấy hơi cô đơn, chơi gì ở khu nghỉ dưỡng cũng không thấy hứng thú.

Mẹ Quý thấy cậu như vậy, quyết định thông báo cho cậu một tin lớn, liền hỏi: "Con còn nhớ Dương Thi không?"

"Nhớ ạ, là vị hôn phu của Thẩm Tê mà." Quý Dư Tích đáp một tiếng. Lại cảm thấy có gì đó không đúng, sao mẹ Quý đột nhiên nhắc đến Dương Thi, lẽ nào...

Mẹ Quý khẽ gật đầu: "Hôm qua nhà mình nhận được thư mời, nói là nhà họ Tấn đã tìm lại được vị thiếu gia thật thất lạc 21 năm trước, định tổ chức một bữa tiệc đoàn tụ, mời tất cả các gia tộc hào môn tới."

"Không lẽ chính là Dương Thi?" Quý Dư Tích trợn tròn mắt.

Mẹ Quý: "Tuy chưa có thông tin xác thực, nhưng chắc là cậu ta rồi. Nghe quản gia nhà họ Tấn đến đưa thiệp mời nói, thiếu gia thật đã sống ở một gia đình họ Dương suốt 21 năm, vừa hay Dương Thi và Thẩm Tê chắc cũng cùng tuổi với anh hai con, đều 21 tuổi."

Cộng thêm tiếng lòng trước đó của Tích Bảo tiết lộ chuyện thân phận thật sự của Dương Thi là thiếu gia hào môn, mẹ Quý lập tức khẳng định thiếu gia thật mà nhà họ Tấn tìm về chính là Dương Thi.

【Vậy thì đúng là Dương Thi rồi, không biết hắn và Thẩm Tê đã hủy hôn chưa nữa.】 Quý Dư Tích thầm nghĩ trong lòng.

Mẹ Quý lại nói: "Anh cả con đã quyết định không đi rồi, con hỏi anh hai xem có muốn đi không. Thẩm Tê với tư cách là vị hôn phu của Dương Thi, ngày hôm đó chắc là phải có mặt."

【Cái đó cũng chưa chắc. Lúc đầu thân phận còn chưa được xác thực hắn đã muốn hủy hôn với Thẩm Tê rồi, giờ nhà họ Tấn công khai tuyên bố thân phận của hắn, hắn chắc chắn càng không muốn để Thẩm Tê xuất hiện.】

Quý Dư Tích nghĩ thầm như vậy nhưng tay vẫn không quên gọi điện cho anh hai.

Quý Dư Khang quả nhiên không mấy quan tâm, mãi đến khi Quý Dư Tích nói: "Dương Thi trước đây đối xử với anh Thẩm Tê như vậy, không biết hôm đó anh Thẩm Tê có dự tiệc không."

Nghe xong, Quý Dư Khang lập tức đồng ý tham gia bữa tiệc.

Vào ngày hôm đó, ngoại trừ Quý Dư Thận, những người còn lại của nhà họ Quý đều mặc lễ phục trang trọng tham dự buổi tiệc. Nhà họ Tấn phô trương rất lớn, đặt hẳn khách sạn lớn nhất thành phố D, nên mọi người đều trực tiếp đến khách sạn dự tiệc.

Hôm đó thời tiết rất đẹp, lúc nhà họ Quý có mặt thì không quá sớm cũng chẳng quá muộn.

Quý Dư Tích nhìn thấy Thẩm Tê đang đứng cạnh một người phụ mặc váy trắng, người phụ nữ đó trông không được vui cho lắm, Thẩm Tê vẫn luôn trò chuyện với bà. Quý Dư Tích thầm nghĩ: 【Bà ấy chắc là mẹ nuôi của Dương Thi nhỉ?】

Vất vả nuôi nấng đứa con suốt 21 năm, hóa ra lại là con nhà người khác, đối với một người mẹ mà nói đúng là một cú sốc lớn.

Quý Dư Khang cũng nhìn thấy Thẩm Tê, anh dừng bước, không tiến lên phía trước.

Rất nhanh sau đó, Dương Thi cùng cha mẹ nhà họ Tấn ra chào đón khách khứa. Nhìn gần, hắn quả thực trông khá giống người nhà họ Tấn. Đợi đến khi Dương Thi đi tới trước mặt người nhà họ Quý, biểu cảm hơi khựng lại nhưng nhanh chóng khôi phục nụ cười: "Quý Dư Khang, cậu cũng tới rồi à."

Ba Tấn ngạc nhiên: "Hai đứa quen nhau sao?"

Dương Thi liền mỉm cười giải thích: "Cậu ấy là học bá ở trường chúng con, tuy không cùng chuyên ngành nhưng con cũng có vinh dự được chứng kiến phong thái của cậu ấy."

Ba Tấn rất hài lòng: "Người trẻ tuổi các con nên kết giao bạn bè nhiều vào, đặc biệt là nhà họ Quý nhân tài lớp lớp, con cái ai nấy đều ưu tú, chính là tấm gương để con học tập."

Nụ cười của Dương Thi hơi cứng lại, thấp giọng phụ họa.

Ba Quý nói vài câu khách sáo bảo ông khen ngợi quá lời rồi. Sau đó ba Tấn lại dẫn Dương Thi đi gặp những người khác.

"Dương Thi hôm nay trông có vẻ khách khí hơn nhiều nhỉ!" Quý Dư Tích thuận miệng châm chọc.

"Đương nhiên rồi, vì cậu ta thừa hiểu dù có nhận tổ quy tông thì nhà họ Tấn cũng chẳng đủ tầm để đặt lên bàn cân với nhà họ Quý, nên mới thức thời mà không dám đắc tội với người khác vì lợi ích gia đình mình. Cậu ta lấy đâu ra gan mà giở thái độ nữa?" Một giọng nói bất ngờ vang lên bên cạnh Quý Dư Tích.

Quý Dư Tích ngạc nhiên quay đầu lại, phát hiện Tuân Hạc quả nhiên đã đến.

"Tuân Hạc, anh cũng tới à!" Quý Dư Tích nói, "Hôm qua anh không nói là anh cũng sẽ đến?"

Tuân Hạc cười nói: "Cậu của anh phái anh tới, nhà họ Vương cũng nhận được thư mời, đương nhiên phải qua chúc mừng một tiếng. Ông ngoại bảo cậu đi, cậu lại đẩy cho anh."

Hai người đã vài ngày không gặp, dù liên lạc không ít nhưng Quý Dư Tích vẫn không ngừng ca bài ca về việc khu nghỉ dưỡng chán ngắt thế nào, Tuân Hạc vẫn luôn mỉm cười lắng nghe cậu càm ràm. Sau đó, Quý Dư Tích liếc thấy Dương Thi cùng ba mẹ Tấn đang đứng trước mặt Thẩm Tê và người phụ nữ kia, cậu liền im bặt.

Trong đại sảnh có rất nhiều người mang tâm trạng hóng hớt giống như cậu.

Chỉ trong chốc lát, tiếng người ồn ào bỗng yên tĩnh trở lại.

Chỉ nghe ba Tấn khách khí nói với bà Dương: "Bà Dương, cảm ơn bà đã dạy dỗ Tiểu Thi tốt như vậy. Những năm qua gia đình bà đã vất vả rồi, sau khi bữa tiệc hôm nay kết thúc, tôi có món quà muốn gửi tặng gia đình bà."

Bà Dương vội nói: "Không cần đâu, tôi vốn coi nó như con ruột mà nuôi nấng, gia đình ông cũng nuôi dạy con tôi rất tốt, tôi rất cảm kích."

Mẹ Tấn ở bên cạnh khẽ mím môi, nói: "Bà Dương nói vậy thì khách sáo quá, Tấn Vũ cũng là con của chúng tôi, đều là việc nên làm thôi."

Ba Tấn cũng nói: "Chuyện trao nhầm con này không ai muốn xảy ra cả, nếu không phải lần này Tấn Vũ gặp tai nạn cần phẫu thuật, chúng tôi cũng không phát hiện ra nó không phải con ruột mình. Chúng tôi đã hỏi ý kiến đứa trẻ rồi, bản thân nó chưa thể chấp nhận được sự thật này, nên tạm thời chưa thể gặp mặt bà. Sau này cứ tùy theo ý của nó, nếu nó muốn ở lại nhà họ Tấn, tôi tự nhiên sẽ đối xử với nó như với Tiểu Thi vậy, bà Dương cứ yên tâm."

Dương phu nhân ngẩn người: "Chẳng phải đã nói hôm nay sẽ cho tôi gặp Tiểu Vũ sao?"

Mẹ Tấn cười đáp: "Đúng vậy, không phải chúng tôi không cho bà gặp, mà là Tiểu Vũ không muốn gặp. Làm cha làm mẹ thì cũng phải lắng nghe ý kiến của con cái, bà nói có đúng không?"

Bà ta rốt cuộc cũng dời tầm mắt sang Thẩm Tê đang đứng bên cạnh, nghi hoặc hỏi: "Đây cũng là con của bà sao? Trông thật khôi ngô tuấn tú nha!"

"Không phải, đây là——"

Bà Dương vừa mở lời đã bị Dương Thi cắt ngang. Hắn nói: "Mẹ, thời gian không còn sớm nữa, chúng ta đi thôi!"

Hắn là đang gọi mẹ Tấn, mẹ Tấn cực kỳ hài lòng trước sự thức thời này của con trai, bà ta lập tức nở nụ cười rạng rỡ đáp lại: "Được rồi, đi thôi." Nói xong lại nhìn về phía bà Dương: "Bà Dương, hẹn gặp lại."

Dương Thi cũng khẽ gật đầu với bà.

Chỉ đến khi bóng dáng của Dương Thi và cha mẹ họ Tấn khuất hẳn, bà Dương mới như người mất hồn, ngồi sụp xuống ghế. Thẩm Tê ở bên cạnh vô cùng lo lắng nhìn bà, thấp giọng khuyên nhủ.

Quý Dư Tích nhìn mà thấy xót xa.

【Con trai ruột của bà Dương thì không chịu nhận mẹ, đứa trẻ tự tay nuôi lớn lại muốn trở về nhà họ Tấn. Đối với một người mẹ mà nói, điều này quá tàn nhẫn.】

Tuân Hạc thở dài một tiếng, nói: "Thực ra chuyện này rất thường gặp, có những gia đình vất vả, gian khổ lắm mới tìm được con, nhưng vì điều kiện gia đình không tốt bằng nhà ba mẹ nuôi nên con ruột đa phần đều chọn sống ở nhà ba mẹ nuôi. Ngược lại, nếu điều kiện nhà ba mẹ ruột tốt hơn, đứa trẻ thường sẽ chọn quay trở về."

Bản tính con người là luôn hướng về lợi ích, tránh những điều kiện bất lợi. Việc này không đúng cũng chẳng sai.

Tuân Hạc từng thấy một topic trên mạng, người hỏi đặt giả thuyết: Nếu đứa trẻ bạn nuôi ba năm bị bệnh viện thông báo là trao nhầm, liệu bạn có đồng ý đổi lại hay không? Câu trả lời nhận được nhiều lượt tán thành nhất là: [Con ruột của mình thì đương nhiên phải đón về. Nhưng đứa trẻ tự tay nuôi lớn mình cũng không nỡ bỏ, tốt nhất là đưa cho gia đình bên kia một khoản tiền để giữ cả hai đứa ở lại nhà mình.]

Chủ đề này với người bình thường chỉ là giả định, nhưng ở nhà họ Tấn thì nó đã thành sự thật. Nhà họ Tấn thực sự muốn đưa cho bà Dương một khoản tiền để giữ cả hai đứa trẻ lại.

Chỉ là Quý Dư Tích nhìn bà Dương đau lòng đến chết đi sống lại, còn Thẩm Tê cứ thấp giọng an ủi bà, cậu bỗng thấy bất bình.

"Dù là vậy thì nhà họ Tấn làm thế này cũng quá thất đức rồi. Thiếu gia giả tên là Tấn Vũ, đúng không? Anh ta không muốn nhận ba mẹ ruột thì không cần thiết phải mời bà Dương đến tham gia những dịp như thế này chứ. Nếu bà Dương biết hôm nay Tấn Vũ không chịu nhận mình, bà ấy chưa chắc đã đến dự bữa tiệc đoàn tụ này. Đây là tiệc đoàn tụ của nhà họ Tấn, không phải của nhà họ Dương."

Nhà họ Dương chẳng còn gì cả, đoàn tụ cái nỗi gì.

Tuân Hạc vỗ vai cậu, nói: "Không chỉ có thế đâu, em không thấy vừa rồi Dương Thi cũng không chào bà ấy sao? Dương Thi ngăn bà Dương nói ra thân phận của Thẩm Tê, thậm chí còn gọi bà Tấn một tiếng mẹ ngay trước mặt bà ấy."

Quý Dư Tích hồi tưởng lại, quả nhiên là thế, đúng là gã đàn ông tồi.

Cậu nhìn sang anh hai, ánh mắt Quý Dư Khang vốn dĩ vẫn luôn dừng lại trên người Thẩm Tê. Những lời Quý Dư Tích và Tuân Hạc nói anh đều nghe thấy, nhưng gương mặt anh vẫn tĩnh lặng như nước, không lộ ra chút cảm xúc nào.

Quý Dư Tích hỏi anh: "Anh hai, anh Thẩm Tê và Dương Thi hiện giờ thế nào rồi? Họ đã hủy hôn chưa ạ?"

Quý Dư Khang nói: "Chắc là vẫn ổn, dạo này anh không nghe nói họ có cãi nhau."

Nói là vậy nhưng thực tế anh cũng không rõ. Vì từ ngày Thẩm Tê dọn khỏi căn hộ của anh, cậu đã không còn nói chuyện riêng với anh nữa, chắc hẳn Dương Thi vẫn để tâm việc anh và Thẩm Tê quá thân thiết.

Nhưng Quý Dư Khang và Thẩm Tê dù sao cũng là bạn cùng lớp nên gặp nhau khá thường xuyên. Dù không nói chuyện nhưng anh vẫn âm thầm quan sát Thẩm Tê. Anh thấy Thẩm Tê thường mang bữa sáng cho Dương Thi, đôi khi còn trốn cả tiết của mình để đi học cùng Dương Thi. Như vậy thì hai người họ chắc không cãi nhau nữa rồi. Thế cũng tốt, anh biết Thẩm Tê luôn xem trọng hôn ước này. Anh chưa từng nghĩ đến việc phá hoại tình cảm giữa họ, dù sao Thẩm Tê cũng không biết anh thích cậu, vậy thì anh cũng không coi là thảm hại.

Chỉ là nghĩ đến tiếng lòng của Tích Bảo, Quý Dư Khang thỉnh thoảng cũng mơ thấy cảnh hai người họ chia tay.

Nhưng anh thực sự không tài nào tin nổi, lại có kẻ chỉ vì vừa mới chạm tay vào cái danh xưng thiếu gia hào môn mà đã vội vàng muốn hủy hôn với Thẩm Tê? Là thiếu gia hào môn thật cũng chưa chắc đã gặp được người tốt như Thẩm Tê đâu.

Vì vậy, Quý Dư Khang cũng không dám mơ mộng quá lâu. Anh trở nên bận rộn hơn trước, vì chỉ khi bận rộn anh mới không có thời gian để mơ mộng.

Sau khi nhà họ Tấn đi xã giao một vòng, buổi tiệc chính thức bắt đầu.

Ba Tấn cầm micro đứng trên bục phát biểu, giới thiệu cậu con trai mới với các khách mời. Dương Thi, người đã quyết định đổi tên thành Tấn Thi, bước lên sân khấu theo tiếng gọi của ba mình, cúi chào đám đông bên dưới.

Ba Tấn rất hài lòng, cười nói: "Không phải tôi tự phụ đâu nhé, con trai tôi tuy không lớn lên bên cạnh tôi nhưng cũng rất ưu tú. Hiện tại nó đang học tại đại học D, giống như Tiểu Vũ vậy."

Nói đoạn, ông ta cho người gọi cả Tấn Vũ ra, để Tấn Thi và Tấn Vũ đứng hai bên trái phải của mình.

Ba Tấn nhìn trái thấy hài lòng, nhìn phải cũng vừa ý, dứt khoát nắm lấy tay hai đứa đặt vào nhau, khích lệ: "Hai con sau này nhất định phải hỗ trợ lẫn nhau, cùng giúp Tấn thị nhà chúng ta ngày càng lớn mạnh."

Tấn Vũ nhìn Tấn Thi, cười nói: "Ba cứ yên tâm ạ."

Tấn Thi cũng bày tỏ thái độ: "Vâng, con nhất định sẽ coi Tấn Vũ như anh em ruột thịt."

Mọi người bên dưới vỗ tay tán thưởng. Một bữa tiệc đoàn tụ hòa thuận thế này khiến vài người dễ xúc động không kìm được nước mắt, ai nấy đều cảm thán hiếm khi thấy thật giả thiếu gia chung sống hòa bình như vậy.

Duy chỉ có nhà họ Quý là vẫn luôn nhìn về phía bà Dương và Thẩm Tê.

Bà Dương từ lúc Tấn Vũ xuất hiện đã dán chặt mắt vào cậu ta, nhưng Tấn Vũ căn bản không thèm liếc nhìn về phía bà lấy một lần.

Ba Tấn không biết nghĩ gì, bỗng nhiên công khai nhắc đến bà Dương, ông ta nói: "Tôi phải đa tạ bà Dương đã bằng lòng trả lại con trai cho tôi."

Ông ta đứng trên bục cúi chào bà Dương ở phía dưới từ xa, rồi tiếp tục nói: "Bà Dương là mẹ nuôi của Tấn Thi, những năm qua bà đã chăm sóc Tấn Thi vô cùng chu đáo. Tôi đã sớm nói muốn tạ ơn nhưng bà không chịu nhận. Tuy nhiên tôi vẫn muốn công khai bày tỏ lòng biết ơn của mình với bà Dương — tôi dự định sẽ tặng bà Dương một căn nhà."

Mọi người phía dưới đồng loạt vỗ tay Ngay cả Tấn Thi trên sân khấu cũng vỗ tay theo, duy chỉ có Tấn Vũ là tỏ vẻ khá thờ ơ, không hề có động thái gì

Ba Tấn dứt khoát đem những lời vừa nói lặp lại một lần nữa trước mặt quan khách: "Tấn Thi và Tấn Vũ lúc chào đời đã bị trao nhầm tại bệnh viện. Suốt bao năm qua, chúng tôi luôn coi Tấn Vũ như con ruột mà đối đãi. Nay bất ngờ biết được thân thế, cả Tấn Vũ và vợ chồng tôi đều khó lòng chấp nhận, hiện tại thằng bé cũng chưa sẵn sàng quay về nhà họ Dương. Bà Dương, theo ý tôi, cứ để Tấn Vũ tạm thời ở lại nhà họ Tấn. Thằng bé cũng đã là sinh viên năm ba, sắp đến kỳ thực tập, ở nhà họ Tấn sẽ có nhiều cơ hội để phát triển hơn. Đợi sau này cháu nó chấp nhận được sự thật rồi mới về thăm bà, bà thấy thế nào?"

Một tràng lời nói này đã thu hút mọi ánh nhìn từ đám đông đổ dồn về phía bà Dương.

Thấy bà Dương không lên tiếng, những người xung quanh bắt đầu nhao nhao khuyên bà nên cân nhắc cho tương lai của đứa trẻ.

"Nhà họ Tấn dù sao cũng là doanh nghiệp lớn, đứa trẻ được ở lại đây chẳng phải tốt hơn là theo bà bắt đầu lại từ con số không sao?"

"Tầng lớp của con người là do xuất thân định đoạt rồi, con trai bà số hưởng, được nhà họ Tấn nuôi nấng, họ lại còn chịu quan tâm đến nó, làm mẹ thì bà nên thấy mừng mới phải."

"Đứa trẻ đã trưởng thành rồi, nó có cuộc sống riêng của nó, việc có về hay không đâu có quan trọng gì, hà tất phải tranh giành cái danh phận này."

Những lời tương tự cứ thế được thêu dệt, biến tấu đủ kiểu. Bà Dương chỉ ngẩng đầu nhìn Tấn Vũ, thế nhưng Tấn Vũ vẫn không thèm bố thí cho bà dù chỉ một ánh mắt.

Trong lòng bà Dương dâng lên một nỗi xót xa nghẹn đắng, bà hiểu rõ đứa con trai này coi như sinh ra vô ích rồi.

Nhưng bà vẫn muốn tranh thủ một chút cho Thẩm Tê.

Bà suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng quay sang nhìn Tấn Thi: "Tiểu Thi, con muốn quay về nhà họ Tấn mẹ có thể hiểu được. Chỉ trách ba mẹ không có năng lực cho con những thứ tốt hơn, để con phải chịu khổ suốt hai mươi năm qua. Bây giờ thân thế đã rõ ràng, con có thể trở về bên cạnh baa mẹ ruột, mẹ cũng mừng cho con. Có điều chuyện của con và Thẩm Tê, có phải cũng nên nói cho ba mẹ con biết không? Dù sao hai đứa cũng đã đính hôn lâu như vậy rồi."

Đứng trên sân khấu, gương mặt Tấn Thi lập tức biến sắc.

Ba Tấn nghe không rõ lắm, vội hỏi lại: "Đính hôn gì cơ?"

Tấn Thi liếc nhìn Thẩm Tê một cái, rồi đáp: "Không có chuyện đính hôn gì ở đây cả. Là bà Dương tự mình suy diễn thôi."

Sắc mặt Thẩm Tê cắt không còn giọt máu, trong phút chốc giống như bị rút cạn sức lực, chân cậu nhũn ra, suýt chút nữa thì quỵ xuống.

Quý Dư Khang vốn luôn quan sát cậu đã nhanh chân lao lên phía trước, đỡ lấy cậu.

Cú sốc mà Bà Dương phải chịu đựng cũng không kém gì Thẩm Tê, chỉ là hôm nay bà đã quá đau lòng nên phản ứng không rõ rệt như cậu. Trên mặt bà hiện lên vẻ không thể tin nổi, không nhịn được mà hỏi: "Là mẹ tự suy diễn sao? Chuyện hai đứa đính hôn cả phố phường hàng xóm đều biết. Chỉ vì giờ con trở thành thiếu gia nhà họ Tấn có nghĩa là con có thể vứt bỏ tình nghĩa giữa hai đứa sao?"

Tấn Thi nhìn Thẩm Tê, trong lòng cũng thoáng qua một tia không nỡ, nhưng khi nghĩ đến thân phận hiện tại của mình, hắn cuối cùng vẫn cứng rắn nói: "Con và cậu ấy chẳng qua chỉ là chút bồng bột thời trẻ, thiếu chín chắn mà thôi. Chúng con đã sớm đường ai nấy đi từ một tháng trước rồi, còn chuyện đính hôn lại càng là lời nói suông vô căn cứ. Nếu bà Dương không tin, cứ việc hỏi Thẩm Tê xem có đúng hay không."

Hắn thậm chí còn không thèm gọi một tiếng "mẹ". Nhưng Bà Dương không rảnh để tâm đến những chi tiết nhỏ nhặt đó, bà lập tức lo lắng nhìn sang Thẩm Tê.

Thẩm Tê cảm thấy toàn thân đau đớn rã rời, một cơn đau âm ỉ lan tỏa mà chính cậu cũng không rõ khởi nguồn từ đâu, chỉ biết nó rút cạn sức lực khiến mồ hôi lạnh cứ thế vã ra như tắm.Nếu không có Quý Dư Khang chống đỡ, có lẽ cậu đã ngã gục rồi. Còn về những lời Tấn Thi nói, cậu không nghe lọt một chữ nào, chỉ muốn mau chóng rời khỏi nơi này.

"Thẩm Tê, nó nói có đúng không?" Bà Dương hỏi.

Thẩm Tê gật đầu: "Cậu ta nói sao thì là vậy đi!"

Mọi người xung quanh càng thêm tò mò nhìn Tấn Thi và Thẩm Tê, ngay cả ba Tấn và Tấn Vũ cũng lộ ra vài phần dò xét. Tấn Thi bỗng nhiên nảy sinh lòng oán hận với Thẩm Tê. Hôm nay là ngày hắn khôi phục thân phận thiếu gia thật nhà họ Tấn, rõ ràng chỉ mời mẹ nuôi của mình, Thẩm Tê đến đây làm gì? Là muốn ép hắn thừa nhận hôn ước trước mặt mọi người, hay là muốn quấy phá bữa tiệc đoàn tụ của hắn?

Tấn Thi đột nhiên nói: "Cái gì gọi là tôi nói sao thì là vậy? Sự thật thế nào chỉ cần hỏi thăm một chút là biết ngay thôi. Tôi đã chia tay cậu từ lâu rồi, hơn một tháng nay chính cậu là người luôn đeo bám tôi, bạn học của tôi ai nấy đều nhìn thấy."

Thẩm Tê nhìn Tấn Thi với vẻ không thể tin nổi.

Tấn Thi ngoảnh mặt đi, tiếp tục nói: "Trước đây cậu còn phớt lờ tôi, chính là sau khi nghe tin tôi có khả năng là thiếu gia thật nhà hào môn bị trao nhầm, cậu mới lại quan tâm, đeo bám tôi. Làm sao tôi có thể nhìn trúng loại tiểu nhân nịnh bợ quyền thế, trước kiêu sau nịnh như cậu được."

Đám đông xôn xao hẳn lên, mọi người bắt đầu bàn tán chỉ trích Thẩm Tê.

Thẩm Tê khẽ run rẩy, cậu há miệng định nói nhưng lại chẳng biết phải thanh minh từ đâu. Vị hôn phu vốn luôn ôn hòa đột nhiên biến thành một con quái vật nhe nanh múa vuốt, còn muốn từng miếng từng miếng nuốt chửng lấy cậu. Sự tương phản quá lớn này khiến cậu cảm thấy choáng váng và buồn nôn.

Mẹ Quý ở bên cạnh sốt sắng giải thích thay cậu: "Không phải như vậy đâu, là cái tên Tấn Thi này sau khi có được thân phận con nhà hào môn thì muốn ruồng bỏ người ta, Tấn Thi mới là kẻ vong ơn bội nghĩa, hạng người bạc tình bạc nghĩa."

Thế nhưng lời bà nói chẳng ai tin.

Tấn Thi lạnh lùng thốt ra câu cuối cùng: "Cậu cũng nên nhìn lại tính cách của mình đi, nhạt nhẽo như thế, thiếu gia nhà giàu nào mà nhìn trúng cậu được chứ."

Thẩm Tê bị hắn mắng đến mức co rúm người lại. Quý Dư Khang trong lòng đau nhói, không thể nhịn thêm được nữa, liền lớn tiếng nói một câu: "Tôi nhìn trúng!"

Đám đông ồn ào lập tức im bặt. Cả trên sân khấu lẫn dưới khán đài, gần như ai nấy đều há hốc mồm kinh ngạc nhìn Quý Dư Khang. Bà Dương cũng bàng hoàng, nhìn Quý Dư Khang rồi lại nhìn Thẩm Tê với vẻ không dám tin.

"Á! Đó chẳng phải là nhị thiếu gia nhà họ Quý sao?" 

"Quý nhị thiếu vừa nói cái gì? Cậu ấy nhìn trúng ai cơ?"

"Nhị thiếu, cậu hồ đồ quá, sao thứ nhà họ Tấn không cần mà cậu lại còn vội vàng nhặt về thế?" 

"Nhị thiếu gia nhà họ Quý khôi ngô tuấn tú, tôi còn đang định đợi con gái mình trưởng thành sẽ sang dạm hỏi đây này!" 

"Bà cứ nằm mơ đi!"

Thẩm Tê rốt cuộc cũng bình tĩnh lại giữa những tiếng bàn tán xôn xao. Cậu thoát khỏi vòng tay của Quý Dư Khang, lên tiếng: "Tôi biết cậu thấy tôi đáng thương, vì tình nghĩa bạn học mới nói giúp tôi, nhưng phải đánh đổi bằng danh tiếng của bản thân thì thật sự không cần thiết."

Sau đó, cậu lại nhìn sang bà Dương và nói: "Mẹ nuôi, con thấy không được khỏe, xin phép đi trước ạ."

Bà Dương hôm nay đã chịu quá nhiều tổn thương, thấy Thẩm Tê đau khổ như vậy, bà tự nhiên cũng không còn tâm trí nào để nán lại bữa tiệc, thế là nói: "Mẹ nuôi đi cùng con."

Quý Dư Khang lại muốn tiến tới đỡ Thẩm Tê, nhưng Thẩm Tê lại đẩy anh ra, lảo đảo vài bước mới nói: "Cảm ơn, tôi tự mình đi được."

Quý Dư Khang mở miệng, nhưng cũng chẳng thể thốt ra lời nào, chỉ biết trơ mắt nhìn Thẩm Tê và bà Dương rời khỏi hội trường.

Trên sân khấu, Tấn Thi giận dữ trừng mắt nhìn Quý Dư Khang, nhưng cũng không dám nói gì thêm. Ba Tấn khéo léo nói đỡ để xoa dịu bầu không khí: "Bọn trẻ lớn rồi, cũng đến lúc phải lo lắng chuyện hôn sự của chúng. Tấn Thi và Tấn Vũ đều chưa có đối tượng đâu, nếu mọi người có con cái lứa tuổi phù hợp thì có thể giới thiệu cho mấy đứa trẻ làm quen trước, thành hay không thì để tính sau."

Quý Dư Khang dõi mắt theo bóng dáng Thẩm Tê vừa rời đi, lòng dạ anh như lửa đốt, bồn chồn không yên nói với ba mẹ Quý: "Trường con có việc, con xin phép về trước ạ."

Mẹ Quý đột ngột nắm lấy cánh tay anh, định nói gì đó, cuối cùng chỉ thốt ra một câu: "Tiểu Thẩm hôm nay rất buồn, con về rồi thì đi xem thử thằng bé thế nào."

Quý Dư Khang gật đầu.

Sau đó, Quý Dư Tích cũng tìm đại một cái cớ để cùng Tuân Hạc chuồn ra ngoài sớm. Hai người họ men theo con đường bên ngoài khách sạn đi dạo một lát. Quý Dư Tích thấy phía trước có một khu vườn nhỏ ven đường, bèn đề nghị: "Chúng ta lại đằng kia ngồi một lát đi!"

Tuân Hạc đương nhiên đồng ý, hai người cùng đi dọc con đường vào khu vườn nhỏ. Quý Dư Tích vừa định lên tiếng, Tuân Hạc bỗng ra hiệu cho cậu im lặng. Quý Dư Tích ngơ ngác một lúc mới nghe thấy tiếng nói phát ra từ trong khu vườn.

Cậu lắng tai nghe, hóa ra lại là giọng của anh hai và Thẩm Tê.

Chắc hẳn lúc nãy anh hai đã đuổi theo Thẩm Tê ra ngoài, rồi cả hai đi đến đây. Quý Dư Tích lặng lẽ kéo Tuân Hạc tiến lên phía trước thêm hai bước nữa.

Liền nghe thấy anh hai cậu nói: "Tôi cứ tưởng thời gian qua hai người đã làm hòa rồi."

Thẩm Tê cười khổ: "Tôi cũng tưởng vậy. Hóa ra lời cậu ta nói về chuyện hủy hôn hôm đó chính là điều cậu ta thực sự nghĩ trong lòng, vậy mà tôi cứ tưởng đó là lời nói lẫy lúc nóng giận."

Trải qua chuyện hôm nay, cậu đã hiểu ra tất cả.

Suốt thời gian qua, Thẩm Tê luôn né tránh tiếp xúc với Quý Dư Khang, cậu tưởng rằng lần trước ở nhà hàng, Dương Thi nói ra những lời như vậy là để biểu thị việc hắn để tâm đến chuyện cậu và Quý Dư Khang quá thân thiết. Không ngờ căn bản không phải như vậy, Dương Thi từ trong thâm tâm đã cảm thấy cậu không còn xứng đôi với một người là con ruột hào môn như hắn nữa.

Tính toán thời gian, chính là khoảng hơn một tháng trước, hắn biết mình có khả năng là thiếu gia thật bị trao nhầm, rồi sau đó họ bắt đầu cãi nhau thường xuyên.

Cứ cãi nhau vài ngày rồi lại làm hòa, Dương Thi là đang tự để lại đường lui cho mình.

Thái độ hắn đột nhiên thay đổi hoàn toàn là vào tuần sau trận tranh cãi lớn ở nhà ăn, khi đó hắn có lẽ đã xác định rằng mình chính là thiếu gia thật rồi.

Nhưng vì lúc đó Thẩm Tê hiểu lầm rằng hắn để ý đến quan hệ giữa mình và Quý Dư Khang, nên đã dọn về ký túc xá và còn hết sức nhường nhịn hắn. Dù vậy, Thẩm Tê vẫn cảm nhận rõ rệt hắn càng ngày càng nôn nóng, đối với cậu cũng càng ngày càng thiếu kiên nhẫn. Chỉ là Thẩm Tê luôn dùng cách thức giao tiếp hòa bình để giải quyết vấn đề, khiến hắn không tìm được cơ hội để đề cập chuyện hủy hôn.

Hôm nhà họ Tấn mời nhà họ Dương tham gia tiệc đoàn tụ, khi Thẩm Tê bàn với hắn xem hôm đó nên mặc quần áo gì, Dương Thi mới nói những dịp thế này cậu không thích hợp xuất hiện, đợi tiệc xong rồi sẽ giới thiệu cậu với người nhà họ Tấn sau.

Lúc đó Thẩm Tê vẫn chưa nhận ra có vấn đề gì. Bây giờ nghĩ lại, ngay cả thân phận con nhà hào môn của hắn, Thẩm Tê cũng là nghe từ miệng bạn học chứ không phải do Dương Thi nói cho cậu biết.

Tại sao sau đó cậu lại tham gia buổi tiệc tối?

Vì bà Dương đi một mình, chú Dương đã dự đoán trước buổi tiệc sẽ không vui vẻ gì nên nhất quyết không tới. Bà Dương muốn cậu đi cùng cho có bạn, còn nói cậu là vị hôn phu của Dương Thi, có xuất hiện cũng là chuyện bình thường.

Kết quả là ở bữa tiệc, cậu bị Tấn Thi giáng cho một đòn chí mạng.

Sớm biết thế này, cậu tuyệt đối sẽ không đến buổi tiệc đoàn tụ này, còn khiến Quý Dư Khang phải mất mặt theo.

Thẩm Tê vô cùng áy náy nói với Quý Dư Khang: "Thật xin lỗi, đã làm liên lụy đến cậu rồi."

Quý Dư Khang im lặng một hồi lâu mới nói: "Không sao, bây giờ cậu muốn về trường hay muốn đi dạo một chút?"

【Á á á! Anh hai sao mà ngốc thế không biết! Lúc này đáng lẽ anh phải tỏ tình luôn chứ!】 Quý Dư Tích điên cuồng gào thét trong lòng.

Tuân Hạc không nhịn được mà phải đưa tay ấn nhẹ vào tai, anh quay đầu lại rồi đội nhiên bắt gặp ánh mắt của Quý Dư Khang.

"Sao hai người lại ở đây?" Giọng điệu Quý Dư Khang không mấy thiện cảm. Ai cũng thế thôi, lúc đang hẹn hò ghét nhất là gặp phải bóng đèn, đây còn là hai cái đèn to bự chảng.

Tuân Hạc cười gượng một tiếng, Quý Dư Tích vội vàng giải thích: "Bọn em thấy chán nên lẻn ra ngoài đi dạo loanh quanh thôi. Bà Dương đâu rồi ạ?"

Thẩm Tê hơi ngại ngùng, giải thích: "Anh đưa bà ấy lên xe về nhà rồi."

Thẩm Tê hôm nay bị vùi dập hơi thảm, cả người trông tiều tụy thiếu sức sống, vẻ mặt mệt mỏi, ngay cả tóc cũng rũ xuống trông như sắp héo úa đến nơi.

Quý Dư Tích không nhịn được mà nghĩ thầm trong lòng: 【Không sao đâu anh Thẩm Tê, nửa tháng nữa là đại thọ của lão gia nhà họ Tấn, em sẽ dắt anh đi đòi lại công đạo!】

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn