Quý Dư Tích nấn ná trên lầu hồi lâu, sau khi đào tận gốc tróc tận rễ toàn bộ tư liệu về Thẩm Tê trong hệ thống mới không kìm được mà tặc lưỡi cảm thán:
【Thẩm Tê có một vị hôn phu có hôn ước từ bé, hai người đúng chuẩn thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau, thậm chí lên đại học cũng học chung trường. Nhưng dạo gần đây gã kia cứ kiếm chuyện cãi vã khiến Thẩm Tê phiền lòng, thế là anh hai mới nhân dịp khuyên anh ấy ra ngoài chơi để thay đổi không khí. Chẳng biết anh hai đã "rót mật vào tai" thế nào mà Thẩm Tê lại chịu về nhà mình ở lại chơi hai ngày. Cơ hội vàng thế này sao không dắt nhau đi du lịch cơ chứ?】
Ở dưới lầu, mẹ Quý tán đồng gật đầu. Đứa trẻ Thẩm Tê này thực sự rất tốt, có người thích cậu ấy cũng là chuyện thường tình. Chỉ là không biết vị hôn phu kia là "thần thánh" phương nào, thằng hai nhà bà liệu có đủ tầm để tranh sủng không đây?
Trong lòng bà đã sớm mặc định Thẩm Tê là con dâu thứ rồi, dăm ba cái hôn phu thanh mai trúc mã gì đó đều không có cửa lọt vào mắt bà. Ngay cả khi thằng hai bị oan vào tù mà đứa nhỏ này còn không rời không bỏ, thì tình cảm với tên hôn phu kia chắc chắn chẳng phải chân ái gì, chỉ là kẻ đến trước không đúng lúc mà thôi.
【Thẩm Tê vẫn còn mơ hồ không hiểu tại sao vị hôn phu cứ cố tình kiếm chuyện gây sự với mình, nhưng mình thì nhìn thấu rồi nhé. Đơn giản là vì tên kia đã biết thân phận thật sự của hắn là thiếu gia thật bị lạc mất từ nhỏ của một gia tộc hào môn, nên mới bắt đầu thấy Thẩm Tê không còn môn đăng hộ đối với hắn nữa chứ sao.】
Quý Dư Tích đưa ra kết luận trong lòng, rốt cuộc cũng thay đồ xong xuôi để chuẩn bị xuống lầu.
Mẹ Quý lúc này cũng như vừa choàng tỉnh khỏi giấc mộng, bà đứng dậy bưng đĩa trái cây tiến vào phòng khách. Thấy bà vào, Thẩm Tê lập tức đứng bật dậy đầy lễ phép. Mẹ Quý mỉm cười ra hiệu cho cậu ngồi xuống, giọng ôn tồn: "Cháu cứ coi như nhà mình, đừng khách sáo. Bình thường nhà này chỉ có mình dì thôi, chú và anh cả đi làm suốt, Tích Bảo thì bận đóng phim, Dư Khang ở trường cũng hiếm khi về. Cháu bằng lòng đến chơi là dì vui lắm rồi."
Thẩm Tê vốn là một chàng trai mắc chứng sợ xã hội, cậu ngại giao tiếp, cử chỉ lộ rõ vẻ gò bó, lúng túng. Mẹ Quý khéo léo trò chuyện với cậu một chút về việc học ở trường, sau đó mới nhẹ nhàng hỏi thăm tình hình gia đình.
Về những chuyện này, Thẩm Tê đều thành thật trả lời. Cậu kể mình còn một em gái kém tám tuổi đang học trung học. Từ nhỏ cậu đã có hôn ước với con trai của một gia đình thế giao, chỉ đợi cả hai hoàn thành chương trình đại học là sẽ tiến tới hôn nhân.
Những điều này mẹ Quý vốn đã biết trước qua tiếng lòng của con trai út, nhưng khi nghe chính miệng cậu xác nhận, bà vẫn cảm thấy có chút xót xa cho đứa nhỏ.
Cũng may, tên hôn phu kia có mắt không tròng, mới tạo cơ hội cho thằng hai nhà bà nhặt được món hời này.
Đang trò chuyện thì Quý Dư Tích bước vào, hiếu kỳ hỏi: "Anh hai đi làm gì mà lâu thế vẫn chưa về ạ?"
Anh hai cậu sao có thể yên tâm bỏ mặc người trong lòng ở nhà lâu như vậy chứ?
Thẩm Tê mấp máy môi nhưng cuối cùng vẫn không nói gì. Mẹ Quý cười đáp: "Tiểu Thẩm bị dị ứng với loại kem đánh răng ở nhà, anh hai con đi ra ngoài mua loại mới rồi."
Quý Dư Tích ngạc nhiên há hốc miệng, Thẩm Tê thì đỏ bừng mặt, nhỏ giọng nói: "Thật sự ngại quá ạ, vốn dĩ cháu đã thu dọn đồ đạc xong xuôi rồi, lúc ra cửa lại quên mang theo."
Mẹ Quý cười nói: "Không sao, là tại thằng hai không nói trước, những thứ này đáng lẽ nhà dì phải chuẩn bị sẵn mới đúng, lần sau sẽ dìnhớ."
【Không nhìn ra nha, anh hai lại là kiểu người ấm áp như vậy.】
Quý Dư Tích thực sự có chút mở mang tầm mắt. Anh hai cậu bình thường chỉ biết cắm đầu học hành, đối với chuyện ăn uống, ăn mặc, dùng đồ đều chẳng mấy kén chọn, thường là có gì dùng nấy. Vậy mà bây giờ lại có thể phát hiện ra Thẩm Tê dị ứng với kem đánh răng thông thường, còn biết đi mua loại mới ngay lập tức.
Mẹ Quý lại nói: "Dư Khang bình thường tính tình bất cẩn, lại vụng về, ở trường chắc hẳn là cháu chăm sóc nó nhiều hơn. Nhìn xem, lần này nó về tay không, chẳng còn cái cảnh mang cả túi lớn túi nhỏ quần áo bẩn về chất đống như trước đây nữa rồi."
Thẩm Tê mím môi cười.
Cậu và Quý Dư Khang ở chung ký túc xá cũng hơn hai năm, tự nhiên biết rõ Quý Dư Khang trong sinh hoạt hàng ngày là người thế nào. Thực ra cũng không phải là Quý Dư Khang không biết giặt đồ, anh chỉ mang về nhà những chiếc áo khoác khó xử lý, vì anh không hiểu cái nào cần gửi tiệm giặt khô, cái nào cần giặt tay, nên mới dồn lại đóng gói mang về nhà xử lý một thể.
Từ khi cậu dọn đến sống chung trong căn hộ của Quý Dư Khang, những việc nhỏ nhặt này nếu làm được cậu đều làm thay cho anh. Thực sự là vì tiền thuê nhà Quý Dư Khang thu quá thấp, cậu cảm thấy không thấy an lòng nếu không làm chút gì đó cho anh.
Nhưng Quý Dư Khang cũng rất quan tâm cậu, họ vẫn luôn là những người bạn khá thân thiết, chung sống rất vui vẻ, hòa thuận.
Liệu Dương Thi có vì vậy mà hiểu lầm cậu và Quý Dư Khang không?
Thẩm Tê chợt nghĩ đến vấn đề này thì thoáng chút im lặng.
Mẹ Quý vẫn luôn quan sát cậu, đoán chắc cậu nghĩ đến chuyện gì không vui, liền chuyển chủ đề: "Tiểu Thẩm tối nay muốn ăn gì nào? Món gì dì Phương cũng biết làm một chút đó."
Bà gọi dì Phương theo bọn trẻ chứ thực tế dì Phương cũng chỉ lớn hơn bà vài tuổi.
Thẩm Tê dĩ nhiên nói ăn gì cũng được, mẹ Quý liền để Quý Dư Tích ở lại trò chuyện với cậu, còn bà đứng dậy đi sắp xếp bữa tối.
Quý Dư Tích có ý muốn dò hỏi về mối quan hệ hiện tại giữa Thẩm Tê và vị hôn phu, nên tò mò hỏi: "Anh Thẩm Tê, em có hơi hiếu kỳ một chút. Tại sao anh lại có hôn ước từ bé thế ạ? Nếu anh thấy không tiện kể thì em không hỏi nữa đâu."
Thẩm Tê mỉm cười nói: "Không có gì không tiện cả, nhà anh và nhà họ Dương là hàng xóm láng giềng, mẹ anh và mẹ cậu ấy lại là bạn thân, lúc họ mang thai đã hứa với nhau rồi, bất kể là trai hay gái đều hy vọng bọn anh có thể ở bên nhau."
Quý Dư Tích có chút kinh ngạc: "Nhưng ngộ nhỡ anh và vị hôn phu của anh không thích con trai thì sao?"
Thẩm Tê: "Không thích thì hủy hôn thôi, nhưng bọn anh chưa từng nghĩ đến vấn đề này, dù sao bọn anh đã biết về chuyện đính hôn này từ khi còn nhỏ rồi."
"Hả?" Quý Dư Tích có chút khó hiểu.
Nói cách khác, hai người này căn bản còn chưa có cơ hội để suy nghĩ xem bản thân thích nam hay thích nữ, đã vì một lời hẹn ước của trưởng bối mà bị trói buộc cả đời với người kia. Phải nói sao nhỉ, phụ huynh như vậy có phần hơi thiếu trách nhiệm phải không?
Thẩm Tê thấy vậy lại giải thích thêm: "Thực ra lúc nhỏ bọn anh chỉ là trêu đùa là chính, mãi đến khi lên cấp ba, bọn anh mới dần dần công nhận hôn ước này."
Nói đến đây cậu lại im lặng, giữa cậu và Dương Thi cũng từng có những khoảng thời gian ngọt ngào bên nhau. Cậu còn nhớ vào ngày kết thúc kỳ thi đại học, Dương Thi đã uống chút rượu, ôm lấy cậu gọi cậu là anh trai, còn nói sau này anh trai phải gả cho em đấy.
Nhưng bây giờ, mỗi lần gặp nhau, chỉ toàn là những cuộc cãi vã.
"Hai người hiện giờ đang cãi nhau ạ?" Quý Dư Tích dè dặt hỏi.
Thẩm Tê kinh ngạc nhìn cậu một cái: "Sao em biết được? Là anh hai em... không đúng, anh ấy không phải người thích buôn chuyện của người khác."
Thẩm Tê lập tức lắc đầu, có chút ảo não.
Quý Dư Tích giải thích: "Không khó đoán mà, nếu tình cảm của hai người vẫn bình thường thì anh hai em cũng sẽ không đưa anh về nhà, muốn anh thay đổi không khí, nghỉ ngơi vài ngày đâu."
Thẩm Tê bừng tỉnh, mỉm cười rồi mới nói: "Người nhà họ Quý các em đều rất thông minh."
"Vậy hai người cãi nhau vì chuyện gì thế ạ?" Quý Dư Tích tiếp tục hỏi.
Thẩm Tê suy nghĩ một chút rồi nói: "Đều là chuyện nhỏ thôi, không đáng nhắc tới."
Đây mới chính là nguyên nhân khiến cậu khổ sở, cậu không hiểu tại sao Dương Thi lại vì những chuyện nhỏ nhặt không đáng nhắc tới mà cãi vã không ngừng với mình. Thà rằng Dương Thi nói thẳng là hắn nghi ngờ mối quan hệ giữa cậu và Quý Dư Khang, cậu còn có thể giải thích, nhưng Dương Thi căn bản chưa bao giờ nhắc đến Quý Dư Khang.
Đôi khi, vấn đề tranh cãi của hai người chỉ là những quan điểm khác nhau trên mạng. Ví dụ như lần này, vì một blogger nữ độc thân đăng đoạn đối thoại giữa cô ấy và cô bạn thân đã kết hôn về việc có nên sinh con hay không, mà bên dưới bình luận đã cãi nhau ầm ĩ.
Thế là Dương Thi liền bảo, chẳng phải phần lớn phụ nữ kết hôn đều là để sinh con sao, tại sao cứ làm như bản thân hy sinh lớn lao lắm vậy? Họ nên tự hỏi xem có phải do bản thân mình quá kiêu kỳ hay không. Thẩm Tê cảm thấy cậu và Dương Thi đều là con trai, bản thân vốn không có nỗi lo về phương diện này, đã là chủ đề không liên quan đến họ thì tại sao phải chỉ trích người khác vô cớ chứ? Vị blogger kia cũng đâu có hỏi ý kiến của phái nam!
Thế là Dương Thi bỗng nhiên nổi đóa, bảo cậu bị những người phụ nữ cổ xúy độc thân độc lập trên mạng tẩy não rồi, cứ nhường nhịn mù quáng chỉ khiến họ ngày càng ngang ngược hơn.
Suốt cả quá trình, ngoài câu nói ban đầu ra, Thẩm Tê không nói thêm gì nữa. Dương Thi trút giận một hồi rồi cứ thế đóng sầm cửa bỏ đi. Đến tận bây giờ Thẩm Tê vẫn không hiểu tại sao hắn lại tức giận đến thế.
Quý Dư Tích khẽ thở dài, thầm nghĩ: 【Anh Thẩm Tê đương nhiên sẽ không hiểu. Anh ấy sẽ không bao giờ đoán được mọi chuyện là vì Dương Thi biết mình là thiếu gia nhà hào môn, muốn hủy hôn ước nên mới kiếm chuyện cãi vã với anh ấy không ngừng nghỉ.】
Câu tiếng lòng này vừa hay lọt thẳng vào tai Quý Dư Khang đang bước vào cửa.
Ánh mắt anh thoáng dao động, cảm thấy đưa Thẩm Tê về nhà ở thật sự là quyết định đúng đắn, chẳng có ai làm trợ thủ đắc lực cho anh tốt hơn Tích Bảo cả.
"Hai người đang tán gẫu gì thế?" Quý Dư Khang đẩy cửa phòng khách bước vào.
Thẩm Tê thấy anh đã về, thần thái tự nhiên thả lỏng hẳn, nói: "Tôi đang nói chuyện phiếm với Tiểu Tích vài câu thôi."
Ánh mắt cậu dời đến tay Quý Dư Khang, anh liền đưa tuýp kem đánh răng cho cậu rồi nói: "Loại này hơi khó mua, tôi phải chạy qua hai cửa hàng mới tìm thấy đấy, cậu xem có đúng không?"
Thẩm Tê gật đầu: "Đúng rồi, chính là nhãn hiệu này, vất vả cho cậu rồi."
Đôi mắt sáng lấp lánh của cậu nhìn Quý Dư Khang như thể biết nói. Quý Dư Khang khựng lại một chút rồi mới ngồi xuống bên cạnh hỏi: "Vừa rồi hai người nhắc đến Dương Thi à? Cậu ta gọi điện cho cậu sao?"
Thẩm Tê lắc đầu: "Không có."
Từ lúc cãi nhau đến nay đã gần một tuần, Dương Thi chưa từng liên lạc với cậu, dĩ nhiên cậu cũng không chủ động tìm Dương Thi. Dựa vào cái gì mà lần nào cãi nhau cũng là cậu phải xuống nước trước? Dương Thi gọi cậu là anh, nhưng cậu cũng chỉ lớn hơn Dương Thi nửa tuổi, chẳng lẽ vì thế mà cứ phải nhường nhịn hắn mãi sao?
Quý Dư Khang hiến kế: "Hay là nhờ mẹ cậu đi tìm mẹ cậu ta nói chuyện một tiếng? Dù sao hôn ước của hai người là do phụ huynh hai bên đặt ra, để họ đứng ra hòa giải cũng đâu có gì không ổn."
Quý Dư Tích ngạc nhiên nhìn anh hai.
【Anh hai nghĩ gì thế nhỉ, sao lại còn mong bọn họ làm hòa?】
Quý Dư Khang mất tự nhiên sờ sờ mũi, thầm nghĩ Tích Bảo thì hiểu cái gì, đây gọi là chiêu biết lùi để tiến.
Quả nhiên Thẩm Tê hơi cúi đầu, có chút buồn bã nói: "Thôi bỏ đi, tìm đến phụ huynh hai bên thì khi quay lại cậu ấy chắc chắn sẽ lại không vui."
"Thế thì đừng nghĩ nữa, đã đến nhà tôi làm khách thì để tôi đưa cậu đi thư giãn một chút." Quý Dư Khang đưa tay kéo Thẩm Tê rời khỏi phòng khách.
Thẩm Tê vẻ mặt ngơ ngác: "Đi đâu thế?"
Quý Dư Khang bí mật nói: "Căn cứ bí mật của tôi."
Anh có một căn phòng bí mật, bên trong chứa đủ loại trò chơi giải trí xả stress.
Quý Dư Tích rất biết ý, cậu nói: "Em không đi đâu, anh hai và anh Thẩm Tê cứ đi đi ạ."
_______
Sáng sớm thứ Hai, khi Quý Dư Khang và Thẩm Tê cùng nhau quay lại trường, trông Thẩm Tê rõ ràng đã vui vẻ hơn rất nhiều.
Mẹ Quý mời Thẩm Tê lúc rảnh rỗi thì thường xuyên đến chơi, Quý Dư Khang không nói lời nào, chỉ nhìn Thẩm Tê đợi câu trả lời. Thẩm Tê tiếp xúc với mẹ Quý nhiều nên cũng không còn vẻ dè dặt như lúc đầu, cười nói: "Khi nào rảnh cháu sẽ đến thăm dì Thanh ạ."
Mẹ Quý bấy giờ mới hài lòng, lại dặn dò Quý Dư Khang bình thường phải chăm sóc Thẩm Tê nhiều hơn một chút, rồi vẫy tay tạm biệt hai người.
Bà vừa quay đầu lại thì thấy ba Quý và Quý Dư Thận đều đang nhìn mình chằm chằm, mẹ Quý có chút mờ mịt: "Sao thế?"
Ba Quý lắc đầu: "Bà lộ liễu quá rồi."
Hôm đó sau khi ba Quý và Quý Dư Thận trở về, mẹ Quý đã vội vàng kể chuyện của Quý Dư Khang và Thẩm Tê cho hai người nghe. Ban đầu ba Quý cuống quýt đến mức đứng bật dậy, nhưng nghe mẹ Quý phân tích, cảm thấy Thẩm Tê quả thực là một đứa trẻ tốt, trong hoàn cảnh đó vẫn không rời bỏ thằng hai, thật quá hiếm có, thế nên ông cũng nhanh chóng chấp nhận chàng dâu nam này.
Trong hai ngày tiếp theo, mọi người đều thấy mẹ Quý quan tâm Thẩm Tê đủ đường, đôi khi ba Quý nhìn mà cũng phải lắc đầu. Đừng nói là hiện tại Thẩm Tê còn chưa hủy hôn, kể cả thằng hai có thành công đập chậu cướp hoa mang người về nhà thật thì chắc cũng chỉ đến mức này là cùng.
Cũng may tính cách Thẩm Tê ôn hòa, không hề cảm thấy hành động của mẹ Quý quá trớn, ngược lại còn thấy rất cảm động.
Cuối cùng đợi đến khi Thẩm Tê đi rồi, ba Quý mới không nhịn được mà càm ràm.
Mẹ Quý lý lẽ hùng hồn: "Ông không hiểu đâu, tôi làm như vậy để sau này lúc nó cân nhắc chuyện của thằng hai sẽ không phải lo lắng chúng ta không thích nó, bớt đi một chút lo âu. Tôi đây là đang thay thằng hai thể hiện đấy."
Đang nói chuyện thì Quý Dư Tích ngáp ngắn ngáp dài từ trên lầu đi xuống: "Anh hai đi sớm thế ạ?"
Cậu rót cho mình một ly nước, nhấp một ngụm làm ấm giọng.
Ba Quý trả lời: "Vừa đi xong, bảo là có tiết lúc 8 giờ sáng."
Quý Dư Tích uống một hơi hết nửa ly nước mới nói: "Con còn định bảo với anh hai là hôm nay con đến trường của anh ấy để quay phim đấy."
"Đến trường chúng nó làm gì cơ?" Mẹ Quý thắc mắc hỏi lại.
Quý Dư Tích giải thích: "Trong kịch bản có một phân đoạn quay cảnh khuôn viên trường học. Đạo diễn Vương muốn tìm bối cảnh mang phong cách cổ kính, mà chỉ có đại học của anh hai là còn giữ được những kiến trúc trăm năm tuổi. Địa điểm đã thương lượng xong rồi, chúng con qua đó quay hai ngày."
Mẹ Quý lập tức động lòng: "Hay là để mẹ đi cùng con nhé."
Ba Quý cũng có chút xao động. Quay phim là chuyện nhỏ, chủ yếu là có thể gặp mặt vị hôn phu của Thẩm Tê. Cái kẻ có mắt không tròng kia, họ đều rất tò mò muốn xem mặt mũi người kia trông như thế nào.
Quý Dư Tích lắc đầu: "Nói với con không tính đâu, mọi người muốn đi phải tìm đạo diễn Vương cơ."
Trước đó vào ngày đầu tiên cậu vào đoàn, cả nhà họ Quý đều đi cùng cậu, đạo diễn Vương cũng không hề phản đối, chủ yếu là vì có Quý Dư Thận – thần tài của ông ở đó.
"Dư Thận, con nói với Vương đạo một tiếng, ba và mẹ muốn cùng đi thăm ban, xem quá trình quay phim nó như thế nào." Ba Quý hạ lệnh.
Quý Dư Thận lập tức như ăn phải mướp đắng, trong lòng dâng lên một nỗi khổ không thốt nên lời. Ý là anh lại bị vút lại một mình để trông coi công ty chứ gì?
Mẹ Quý chẳng hề đồng cảm, thậm chí còn hơi hả hê. Ai bảo anh tự rước việc vào người, đồng ý giúp Nguyên Tử Tịch cứu doanh nghiệp nhà họ An. Mặc dù Mộ Đồng nói cô đã biết chuyện này, Nguyên Tử Tịch cũng sẽ không làm việc chung với anh, nhưng mẹ Quý vẫn không hài lòng.
Giờ thì hay rồi, bản thân anh tự đi mà bận rộn đi, họ đi xem Tích Bảo quay phim cả rồi! Haha!
________
Lúc họ đến khuôn viên trường đại học D thì đã quá tám giờ.
Đại học D thường xuyên tiếp đón các đoàn làm phim đến quay, nên đã có không ít sinh viên đứng vây quanh xem vì hiếu kỳ. Người hâm mộ của Mộ Đồng thậm chí còn cầm theo băng rôn, lén lút mở ra cho chính chủ xem ở những góc mà đạo diễn không nhìn thấy.
Riêng với Quý Dư Tích, cậu hoàn toàn là một tờ giấy trắng trong mắt công chúng. Đoàn phim mới chỉ tung ra duy nhất một tấm poster đơn lẻ, thông tin về cậu trên mạng đều là con số không tròn trĩnh. Ban đầu, người hâm mộ của Mộ Đồng cực kỳ lo ngại thần tượng mình phải đóng vai 'kẻ lót đường', bị vắt kiệt danh tiếng để nâng đỡ người mới. Thế nhưng sau khi tận mắt xem một buổi quay, họ đã có thể thở phào nhẹ nhõm; nam chính tuy tuổi đời còn trẻ nhưng diễn xuất cực kỳ chắc tay, những bức ảnh hậu trường cũng rất có khí chất.
Chưa đến buổi trưa, ảnh hậu trường của Quý Dư Tích đã lan truyền khắp trên mạng.
Mọi người ráo riết hỏi thăm xem đây là người mới của công ty nào.
Quý Dư Khang học xong tiết buổi sáng, nghe bạn học nói có đoàn phim đến trường quay thì cũng không để ý lắm. Cho đến khi có người nhắc đến tên Mộ Đồng, anh mới phản ứng lại, vội hỏi là đoàn phim nào. Bạn học thấy anh hứng thú liền tìm kiếm tên phim rồi nói cho anh, còn tò mò hỏi: "Cậu là fan của Mộ Đồng à?"
Quý Dư Khang cũng không tiện nói gì nhiều, chỉ ậm ừ một tiếng, rồi đem tin này nói cho Thẩm Tê.
Thẩm Tê vốn còn đang do dự trưa nay có nên đi tìm Dương Thi hay không, nghe Quý Dư Khang nói vậy lại thấy hay là đi xem Quý Dư Tích trước, dù sao cũng đã ở nhà họ Quý hai ngày, giờ cậu ấy đến trường mình, mình cũng phải tiếp đón Quý Dư Tích cho chu đáo.
Thế là cậu và Quý Dư Khang cùng nhau đi theo hướng các bạn học chỉ tìm đến đoàn làm phim.
Kết quả đến nơi mới phát hiện, không chỉ có Quý Dư Tích mà cả ba mẹ Quý cũng ở đó. Thẩm Tê vội nói: "Chú, dì, trưa nay để cháu mời mọi người ăn trưa ở căng tin trường nhé ạ."
Ba mẹ Quý không chịu: "Tiểu Thẩm, cháu không cần bận tâm đến chú dì đâu, chú dì tự mang theo đồ ăn rồi. Chủ yếu là chưa đến đại học D bao giờ, nghe Tích Bảo nói hôm nay quay phim ở đây nên tò mò qua xem chút thôi."
Quý Dư Khang mi mắt khẽ giật rồi lại rũ xuống. Cái gì mà chưa từng đến? Hồi anh mới vào đại học, cả nhà đã cùng đến tiễn anh mà. Ba mẹ Quý còn đi dạo trong khuôn viên trường suốt hai ngày cơ đấy.
Thẩm Tê nhiệt tình mời mọc, ba mẹ Quý nhìn sang thằng con trai thứ hai. Quý Dư Khang dứt khoát nói: "Vậy thì cùng đi đi ạ, nhà ăn cũng không xa đây lắm, dẫn theo cả Tích Bảo và chị Mộ Đồng nữa."
Cuối cùng ngay cả Tuân Hạc cũng được dắt theo luôn.
Bởi vì khi mẹ Quý đi tìm Quý Dư Tích, bà thấy Tuân Hạc đang ở bên cạnh phục vụ con trai mình từ A đến Z: nào là đưa nước, đưa khăn giấy, đưa điện thoại, ngay cả đũa cũng mở sẵn cho cậu.
Mẹ Quý cạn lời toàn tập, con trai út của bà không có tay hay sao?
Thấy Tuân Hạc định mở hộp cơm giúp Quý Dư Tích, mẹ Quý vội gọi lại, nói: "Đừng ăn cơm hộp nữa, anh hai con mời con đi ăn căng tin của trường rồi. Tuân Hạc cũng đi cùng đi!"
Tuân Hạc do dự định từ chối, mẹ Quý liền nhìn sang Quý Dư Tích.
Quý Dư Tích nói: "Chúng ta đi cùng đi, nhanh lên, đừng lề mề nữa."
Tuân Hạc quả nhiên không từ chối nữa. Mẹ Quý khẽ thở dài, thằng nhóc này đúng là thật sự nghe lời Tích Bảo.
Lúc đi ra ngoài thì họ tình cờ gặp đạo diễn Vương, mẹ Quý tiện thể mời ông đi cùng, nhưng Vương đạo nhất quyết từ chối. Đoàn phim chỉ có bấy nhiêu người, nam nữ chính chạy mất, Tuân Hạc cũng chạy mất, nếu ông đi nữa thì những người còn lại chắc chắn sẽ thấy không thoải mái.
Mẹ Quý thấy ông kiên trì nên cũng không ép, lại hứa ăn xong sẽ đưa cả ba người về ngay, tuyệt đối không làm trễ nải thời gian.
Đợi cả nhóm đến một nhà ăn nhỏ có thể gọi món, Thẩm Tê thành thạo dẫn họ lên tầng hai, sắp xếp chỗ ngồi cho mọi người, rồi cùng Quý Dư Khang đi ra quầy gọi món.
Quý Dư Tích thì tò mò nhìn quanh quất, hỏi Tuân Hạc: "Căng tin ở trường đại học D đều là kiểu này ạ?"
Tuân Hạc giải thích: "Không phải đâu, cũng có nhiều căng tin bình thường khác nữa."
Ba Quý thuận miệng hỏi Tuân Hạc học đại học ở đâu, Tuân Hạc hỏi gì đáp nấy, bọn họ trò chuyện được vài phút. Mọi người trên bàn bỗng nghe thấy tiếng cãi nhau ở không xa, họ ngẩng đầu nhìn lại thì thấy Quý Dư Khang dường như đang tranh cãi với ai đó.
Mẹ Quý giật mình, vội đứng dậy đi về phía đó.
Ba Quý chậm một bước, cùng ba người trẻ tuổi đứng dậy theo sau.
"Dư Khang, có chuyện gì thế?" Mẹ Quý chưa đến gần đã cất tiếng hỏi.
Vừa nãy đứng xa nhìn không rõ, Thẩm Tê đang đứng cạnh Quý Dư Khang, trước mặt hai người còn có một nam sinh khác, Quý Dư Khang có vẻ như đang cãi nhau với cậu ta.
"Không có gì đâu mẹ." Quý Dư Khang ngoảnh lại nói một câu.
Chỉ vài giây sau, mẹ Quý đã đi đến sát bên. Bà liền nhìn thấy Thẩm Tê đang ôm lấy cổ tay, mu bàn tay đỏ rực một mảng. Mẹ Quý vội nói: "Tiểu Thẩm bị bỏng à? Mau đi rửa nước lạnh đi."
"Không sao đâu dì Thanh, không nóng lắm đâu ạ, chỉ hơi đỏ chút thôi." Sắc mặt Thẩm Tê rất khó coi.
Lúc này, nam sinh đối diện mỉa mai lên tiếng: "Tôi đã bảo mà, dạo này đến một cuộc điện thoại cũng không có, hóa ra là có người mới rồi."
Lúc này Quý Dư Tích vừa hay đi tới sau lưng mẹ Quý, nghe vậy liền nhìn sang nam sinh kia, rồi kinh hô trong lòng: 【Đây chắc chắn là vị hôn phu của Thẩm Tê!】
Mọi người nhà họ Quý và cả Mộ Đồng lẫn Tuân Hạc đều đồng loạt nhìn sang.
Thẩm Tê cau mày nói: "Cậu đừng có nói bậy, Quý Dư Khang cậu cũng biết mà, bọn tôi không phải quan hệ kiểu đó."
【Anh trai à, đừng có rơi vào bẫy chứ! Anh nên chất vấn hắn, hỏi hắn tại sao lại không gọi điện cho anh mới đúng!】
Quý Dư Tích nhanh chóng chiếm vị trí hóng hớt tốt nhất, thầm cổ vũ cho Thẩm Tê trong lòng.
Tai Quý Dư Khang khẽ giật giật, anh lập tức nói: "Cậu cũng đâu có gọi điện cho Thẩm Tê, cậu ấy tuần trước bị ốm một trận, phải truyền dịch suốt ba ngày, cậu chắc vẫn chưa biết nhỉ? Giờ còn có mặt mũi ở đây chất vấn cậu ấy?"
Dương Thi giật mình, lập tức nhìn về phía Thẩm Tê, thấy Thẩm Tê không phản bác, hắn liền biết đó là sự thật, không khỏi lại nảy sinh oán trách, bệnh mà cũng không chịu báo cho hắn, chẳng qua là để hôm nay có thể đứng ở điểm cao đạo đức mà phê phán hắn chứ gì?
Vẻ mặt hắn thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo, lại nói với Quý Dư Khang: "Chuyện của chúng tôi không mượn anh quản."
Nếu Quý Dư Tích có thể nghe thấy tiếng lòng của hắn, e là đã không nhịn được mà cười thành tiếng. Chỉ có kẻ trong lòng tâm địa xấu xa mới cảm thấy hành động của người khác đều nhắm vào mình.
Thẩm Tê cảm thấy khó xử, Dương Thi nổi nóng không phân biệt tình huống, đặc biệt là ngay trước mặt người nhà họ Quý, khiến cậu thực sự không còn mặt mũi nào nhìn ai. Vì vậy cậu nén giận, giải thích với Dương Thi: "Cậu đừng quậy nữa, hôm nay chú Quý, dì Quý đều ở đây, chuyện riêng của chúng ta đợi nói sau đi, không nên nói ở đây."
Dương Thi nghe vậy trong lòng càng thêm khó chịu. "Người nhà họ Quý có quan hệ gì với cậu? Ba mẹ của Quý Dư Khang thì tự cậu ta đi mà tiếp, cậu tiếp cái gì? Hay là cậu cũng giống như mấy đứa khác trong lớp, muốn quỳ l**m hắn à?"
Thấy hắn càng nói càng khó nghe, Thẩm Tê không khỏi tức giận: "Dương Thi! Cậu muốn phát điên cũng phải nhìn thời gian địa điểm chứ!"
Dương Thi vốn dĩ là muốn kiếm chuyện. Lần cãi vã này Thẩm Tê cả tuần không tìm hắn, hắn cũng cảm thấy thời cơ đã chín muồi rồi. Vốn định đợi lúc Thẩm Tê tìm mình thì sẽ thuận theo bậc thang mà xuống, hòa hoãn vài ngày rồi tính sau. Ngờ đâu đi ăn cơm lại bắt gặp cậu và Quý Dư Khang đang cùng nhau vừa nói vừa cười gọi món, chẳng lẽ hắn bỏ mặc cậu hơn một tuần mà cậu không bị ảnh hưởng chút nào sao?
Một cơn phẫn nộ không tên bao trùm lên hắn, hắn giơ tay chỉ thẳng vào Thẩm Tê, buột miệng nói: "Tốt tốt tốt, là tôi không biết điều. Cậu đã muốn quỳ l**m hắn, vậy còn theo tôi làm gì? Hay là hủy hôn luôn đi!"
Thẩm Tê sững sờ trong giây lát.
Hôn ước của hai người đã định từ nhỏ, trước đây cho dù họ có tranh cãi thế nào cũng chưa từng nói đến chuyện hủy hôn. Thẩm Tê vô thức cho rằng hôn ước này không thể hủy bỏ, cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ hủy hôn với Dương Thi. Vậy mà bây giờ chỉ vì một trận cãi vã, hắn lại nói muốn hủyhôn.
Nghe thấy hai chữ "hủy hôn", Quý Dư Khang lập tức nhìn sang Thẩm Tê. Nhưng khi vừa nhìn thấy sắc mặt của Thẩm Tê, anh liền biết cậu không nỡ.
Anh cố nén mọi cảm xúc, gương mặt không để lộ chút sơ hở nào, điềm đạm nói với Thẩm Tê: "Hay là hôm nay cứ thế đã, ba mẹ tôi cứ để tôi lo là được rồi. Cậu với Dương Thi nên tìm chỗ nào đó ngồi lại nói chuyện cho rõ ràng, vốn dĩ cũng chẳng có chuyện gì to tát, đừng nóng nảy cãi nhau nữa, hai cậu cứ bình tĩnh mà nói chuyện với nhau."
Thẩm Tê im lặng không nói gì.
Dương Thi lại thấy cảnh tượng này có chút chướng mắt, tiếp tục mỉa mai: "Không mượn cậu ở đây đóng vai người tốt! Cậu tưởng tôi không nhìn thấu tâm tư trong lòng cậu chắc?"
"Dương Thi!" Thẩm Tê cao giọng, "Vấn đề là của hai chúng ta, cậu đừng lôi kéo người khác vào."
Dương Thi cười lạnh: "Phải, tôi cũng không ngờ một thiếu gia hào môn như cậu ta lại có thể nhìn trúng loại người như cậu!"
Cái gì gọi là "loại người như cậu"? Chỉ ngắn ngủi mấy chữ đã dìm Thẩm Tê xuống tận bùn đen. Quý Dư Khang nghe mà thấy khó chịu, muốn mở miệng nhưng lại bị Thẩm Tê kéo cánh tay lại.
"Cậu điên thật rồi." Thẩm Tê lắc đầu, quay người xin lỗi mẹ Quý: "Dì Thanh, cháu rất xin lỗi, hôm nay là cháu thất lễ. Hôm nào thuận tiện, cháu nhất định sẽ đến tận nhà tạ lỗi."
"Không sao đâu, cháu mau đi xử lý vết thương trên tay trước đi." Mẹ Quý ôn tồn nói.
Thẩm Tê đáp lại một tiếng, quay người đi xuống lầu.
Dương Thi vốn không muốn động đậy, nhưng thấy Thẩm Tê đã đi rồi, hắn ở lại đây cũng chẳng có ý nghĩa gì. Thế là hắn trừng mắt nhìn Quý Dư Khang một cái rồi đuổi theo Thẩm Tê.
Quý Dư Khang đứng chôn chân tại chỗ không nhúc nhích. Cuối cùng vẫn là mẹ Quý lên tiếng trước, hỏi anh: "Đây chính là vị hôn phu của Tiểu Thẩm sao?"
Quý Dư Khang vực dậy tinh thần, đáp: "Vâng."
Anh lại dẫn mọi người quay về bàn ăn, sau đó đi tìm dụng cụ để lau dọn chỗ nước canh vừa bị Dương Thi hất đổ.
Mẹ Quý nhìn anh bận rộn, thở dài: "Vị hôn phu của Tiểu Thẩm sao lại là cái hạng người này."
Vốn tưởng Thẩm Tê không nỡ hủy hôn thì đối phương cũng phải có điểm gì đó hơn người, hôm nay xem ra so với thằng hai nhà mình thì kém xa lắc, còn không đủ để xách dép. Vậy mà thằng hai còn lề mà lề mề. Một mối quan hệ yêu đương không lành mạnh như thế đúng thật là giày vò người ta mà.
Ba Quý âm thầm đưa chân chạm vào giày mẹ Quý, nhắc nhở bà đừng biểu hiện quá lộ liễu.
Đợi Quý Dư Khang dọn dẹp xong quay lại, món ăn cũng đã lên đủ. Mọi người bỏ qua chủ đề trước đó, chỉ trò chuyện về những việc khác.
Quý Dư Khang vẫn còn đang rối bời, anh áy náy nói:: "Hôm nay thực sự xin lỗi mọi người, Thẩm Tê cũng không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy."
【Anh hai đây là đang thay Thẩm Tê xin lỗi sao?】
Tai Quý Dư Khang đỏ lên, đành mặt dày nói tiếp: "Thẩm Tê bảo sau này có cơ hội sẽ đến nhà tạ lỗi nhưng con nghĩ chắc cậu ấy sẽ không đến nhà mình nữa đâu. Con xin thay mặt cậu ấy xin lỗi mọi người trước, xem như nể mặt con, mọi người đừng chấp nhặt với cậu ấy nhé."
Lời này nghe qua thì chẳng có vấn đề gì, nhưng mọi người đều rất tò mò.
"Tại sao anh ấy lại không đến nhà mình nữa?" Quý Dư Tích nhanh nhảu hỏi trước.
Quý Dư Khang khẽ cười khổ, nói: "Cậu ấy và Dương Thi không dễ dàng hủy hôn như vậy đâu. Xảy ra chuyện như ngày hôm nay, chắc cậu ấy sẽ cắt đứt mọi liên lạc với anh, dọn ra khỏi căn hộ bọn anh đang ở, tự nhiên cũng không tiện đến nhà mình nữa."
Mọi người đồng loạt im lặng.