Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 37: Anh hai dẫn bạn về nhà

"Tại sao cô ta lại tìm đến con?" Gương mặt mẹ Quý lập tức đanh lại, sự cảnh giác dâng lên như đang đối diện với quân thù. Con trai cả khó khăn lắm mới ổn định lại được, cái cô Nguyên Tử Tịch này lại định giở trò gì nữa đây?

Quý Dư Thận cởi áo khoác, ngồi xuống bên cạnh mẹ Quý, giải thích: "Cô ta cũng không dám đến tìm ba đâu."

Hồi chưa ly hôn, Nguyên Tử Tịch vốn đã khá sợ người ba chồng này, huống chi việc ly hôn lại là do lỗi của cô ta, đương nhiên cô ta càng không dám đối mặt với ông.

"Con nghĩ thế nào?" Ba Quý nhíu mày nhìn con trai cả.

Quý Dư Thận im lặng một lát rồi mới nói: "Các công ty thuộc An gia trước nay vẫn luôn vận hành tốt, không phải là không có giá trị đầu tư."

Mẹ Quý tức giận ngắt lời: "Không được! Con hồ đồ rồi. Chưa bàn đến việc cô ta có tiếng nói ở An gia hay có đủ năng lực khống chế công ty để mọi người tâm phục khẩu phục hay không. Con rốt cuộc có nhớ cô ta là vợ cũ của mình không? Con có nghĩ đến việc nếu con đạt thành hợp tác với cô ta, người ngoài sẽ nhìn hai đứa thế nào không? Rồi Mộ Đồng sẽ phải đối diện với chuyện này ra sao?"

Quý Dư Thận lại im lặng một chút, phân trần: "Con thực sự không nghĩ nhiều như vậy, chỉ cảm thấy ngoài việc cắt đứt quan hệ với An gia, thì rót vốn thu mua cũng là một phương án xử lý, có khi tính kinh tế còn cao hơn."

Ba Quý lắc đầu: "Con nói không sai, nhưng tập đoàn Quý thị chúng ta chưa đến mức đó, cũng không thiếu một phần trợ lực nhỏ nhoi từ nhà họ An, nên thôi đi."

Anh cả có thể không còn khúc mắc, nhưng ba Quý thì không bao giờ quên tiếng lòng của Tích Bảo. Nguyên Tử Tịch trong mắt ông đã bị kết án tử hình rồi, ông tuyệt đối sẽ không cho cô ta bất kỳ cơ hội nào để xoay mình.

"Vâng ạ, con cũng chỉ tùy tiện nhắc đến thôi." Quý Dư Thận nhanh chóng gác chuyện này sang một bên.

Quý Dư Tích ở cạnh nghe họ thảo luận một hồi, chợt nhớ ra mẹ từng nói anh hai cuối tuần này sẽ về, tính ra chính là ngày kia, bèn hỏi: "Anh hai tuần này sao lại rảnh mà về nhà thế ạ?"

Mẹ Quý cười nói: "Nó bảo ở trường thấy phiền lòng, nên dẫn bạn học về đây giải khuây chút."

【 Anh hai thấy phiền lòng nên dẫn bạn về giải khuây? Nghe cứ sai sai, chắc là bạn anh ấy thấy phiền lòng nên anh hai mới đưa người ta đi đổi gió mới đúng chứ nhỉ? 】

Quý Dư Tích nghĩ vậy, lại hỏi mẹ: "Người bạn này là bạn cùng phòng với anh hai ạ? Trước đây đã đến nhà mình bao giờ chưa?"

Mẹ Quý nhớ lại: "Chắc là vậy. Lúc anh hai con gọi video, cậu ấy cũng có xuất hiện vài lần, là một chàng trai rất thanh tú. Trước đây chưa từng đến nhà mình, nhưng quan hệ của hai đứa rất tốt, hình như ở cùng ký túc xá từ năm nhất. Anh hai con hằng ngày đều bận rộn, về muộn nên không tiện sinh hoạt ở ký túc xá, thế là mới chuyển ra ngoài. Cậu bạn này cũng đang chuẩn bị thi cao học, anh hai con liền khuyên cậu ấy dọn ra ở cùng luôn. Cậu bé đó rất hiểu lễ nghĩa, tháng nào cũng chủ động đưa tiền phòng cho anh hai con đấy."

Mặc dù chút tiền đó đối với Quý gia chẳng đáng là bao. Lúc Quý Dư Khang mời người ta ở cùng cũng không hề có ý định chia tiền phòng. Sau này vì cậu bạn kia kiên trì đòi trả tiền, anh còn gọi hỏi ý kiến mẹ. Mẹ Quý nghe xong thì khuyên anh cứ nhận một chút, coi như để người ta an tâm và thoải mái hơn khi ở lại.

Cả nhà trò chuyện thêm một lát rồi ai nấy về phòng nghỉ ngơi.

Sáng hôm sau tại đoàn phim, Quý Dư Tích vừa gặp đã thấy chân mày Mộ Đồng khóa chặt, gương mặt lộ rõ vẻ ưu tư, phiền muộn.

Cậu giật mình, thầm nghĩ:【 Chẳng lẽ anh cả đã đem chuyện của Nguyên Tử Tịch kể cho chị Mộ Đồng nghe rồi sao? 】

Tiếng lòng này làm Mộ Đồng giật bắn mình. Chuyện của Nguyên Tử Tịch? Quý Dư Thận có nói gì với cô đâu?

Nghĩ đoạn, Mộ Đồng quyết định dò hỏi. Cô bảo Quý Dư Tích ngồi xuống, hỏi khẽ: "Tâm trạng anh cả em hôm nay thế nào?"

Quý Dư Tích nhớ lại, sáng sớm lúc dậy thấy anh cả vẫn ổn mà. Nhưng chị Mộ Đồng trông không được vui, cậu không thể bán đứng anh trai mình được, bèn nói: "Sáng nay anh ấy có vẻ không cao hứng lắm. Hai người cãi nhau ạ?"

Mộ Đồng cúi đầu, giả vờ thất vọng: "Tối qua anh ấy có nhắc đến Nguyên Tử Tịch."

【 Quả nhiên là thế. 】

Quý Dư Tích vội vàng giải thích thay anh trai: "Ba mẹ em sẽ không đồng ý đâu, chị Mộ Đồng cứ yên tâm đi!"

Mắt Mộ Đồng hơi mở to: Đồng ý cái gì cơ?

Cô càng lúc càng bồn chồn, lại nói khẽ: "Cũng phải xem ý tứ của anh cả em thế nào nữa..."

Quý Dư Tích vỗ ngực cam đoan: "Chị cứ tin em, ba em nói rồi, tập đoàn Quý thị không thiếu chút trợ lực của An gia đâu. Chuyện cô ta tìm đến cầu hợp tác chắc chắn sẽ không thành công. Với lại, loại chân ướt chân ráo mới vào công ty được mấy ngày như cô ta, lấy tư cách gì mà đòi đám cáo già ở An gia nghe theo mình cơ chứ."

Mộ Đồng hơi ngẩn ra, hóa ra là chuyện công việc.

Chuyện nhà họ An cô cũng có nghe loáng thoáng qua, dường như còn kéo theo cả nhà họ Vương vào cuộc. Ngày hôm qua đoàn phim phải tạm nghỉ cũng là để đạo diễn Vương có thời gian về thu xếp mớ hỗn độn này. Quý Dư Thận hôm qua cũng bận tối mắt tối mũi, vốn dĩ cô định hẹn anh đi ăn cơm nhưng anh bảo phải sau tám giờ mới rảnh.

Thương anh vất vả, cô bảo anh bận xong cứ về nhà nghỉ ngơi luôn. Tối qua Quý Dư Thận cũng có trò chuyện với cô một lát mới ngủ, nhưng anh hoàn toàn không nhắc đến việc Nguyên Tử Tịch tìm đến, chắc là sợ cô hiểu lầm.

Mộ Đồng nhìn tin nhắn trên điện thoại, khẽ nói: "Nguyên Tử Tịch cũng hẹn gặp chị."

"Cái gì cơ?" Quý Dư Tích giật mình kinh ngạc.

Mộ Đồng gật đầu. Đây chính là lý do sáng nay trông cô đầy tâm sự. Nguyên Tử Tịch gửi tin nhắn bảo muốn gặp mặt một lần. Cô vốn do dự không biết có nên đi hay không, giờ thì có thể đoán được vài phần rồi. Chắc là vì bị Dư Thận từ chối nên cô ta muốn thông qua cô để đạt được mục đích?

"Anh cả em có biết chuyện này không?" Quý Dư Tích bắt đầu sốt ruột. Cái cô Nguyên Tử Tịch này, không lẽ định đến phá hoại tình cảm giữa hai người sao?

Mộ Đồng lắc đầu: "Chị không định để anh ấy biết, đây là chuyện riêng giữa phụ nữ với nhau."

Quý Dư Tích nhìn cô đầy lo lắng: "Chị Mộ Đồng, như vậy không ổn đâu. Lỡ cô ta nói xấu sau lưng anh cả, chẳng phải sẽ gây hiểu lầm giữa hai người sao?"

Cậu đã xuyên qua quá nhiều thế giới rồi, điều cậu ghét nhất chính là kiểu nam nữ chính có miệng như không, có hiểu lầm mà cứ không chịu giải thích rõ ràng, cứ phải dày vò nhau mới chịu được. Anh cả và chị Mộ Đồng tuyệt đối không được như thế!

Mộ Đồng ngẩng lên nhìn cậu: "Em yên tâm, dù cô ta có nói gì, chị cũng sẽ đích thân đi xác thực với anh trai em. Chị chỉ muốn nghe xem cô ta định giở trò gì thôi."

Quý Dư Tích lúng túng một hồi lâu, cuối cùng nài nỉ: "Chị cho em đi cùng đi, em chỉ ngồi im bên cạnh thôi, hứa sẽ không gây chuyện đâu!"

Nguyên Tử Tịch hẹn gặp chị Mộ Đồng chắc chắn là có vấn đề, cậu đã biết rồi thì làm sao mà ngồi yên cho được.

Mộ Đồng buồn cười nhìn cậu: "Không được, đây là chuyện của hội chị em phụ nữ. Đám con trai các em đừng có nhúng tay vào, dù là em hay anh cả em cũng thế. Chị tự mình giải quyết được!"

Nói đến đây, Mộ Đồng bỗng toát ra một phong thái tự tin, quyết đoán. Tình cảm giữa cô và Quý Dư Thận không thể chỉ dựa dẫm vào một mình anh. Nếu muốn đơm hoa kết trái, có lẽ cô cũng cần phải dũng cảm hơn một chút. 

Nghĩ vậy, Mộ Đồng liền lấy từ trong túi xách ra chiếc nhẫn bấy lâu nay vẫn luôn cất kỹ, đeo vào ngón giữa tay trái.

"Oa!" Quý Dư Tích trầm trồ tán thưởng.

Mộ Đồng hơi ngượng ngùng, dặn dò cậu: "Em đừng có lén mách với anh cả em đấy, nếu không thì đừng có gọi chị là chị nữa."

Quý Dư Tích gật đầu, nhưng trong bụng đã hạ quyết tâm nhờ Tuân Hạc đưa mình đi "rình". 

Cậu không định báo cho anh cả, nhưng cậu phải biết Nguyên Tử Tịch muốn gặp chị Mộ Đồng làm gì. Đến lúc đó "tình cờ gặp mặt" chắc cũng không sao đâu nhỉ?

Vì chuyện của Vương An Hoa, đoàn phim đang phải quay bù gấp rút vì ba ngày nghỉ trước đây, Tuân Hạc bận tối mắt tối mũi. Quý Dư Tích đi tìm mấy lần đều thấy anh ngay cả thời gian uống nước cũng không có nên đành quay lại tìm Tiểu Thu.

Tiểu Thu là trợ lý của Mộ Đồng, địa điểm hẹn gặp chắc chắn cô ấy là người biết rõ nhất. Thế nhưng Tiểu Thu rất kín miệng, dù Quý Dư Tích có hết lời năn nỉ cô ấy cũng không chịu tiết lộ địa điểm. Liên tục thất bại, Quý Dư Tích ủ rũ ngồi dưới mái hiên

Khi Tuân Hạc ra tìm cậu, bắt gặp ngay dáng vẻ như cún con đáng thương này. Tim anh mềm nhũn, anh xoa đầu cậu, ngồi xuống bên cạnh hỏi: "Nghe nói em tìm anh? Có chuyện gì thế?"

Anh nhớ lại hồi sáng, hình như không nghe thấy tiếng lòng nào của Tiểu Tích, chẳng lẽ do bận quá nên nghe sót sao?

Quý Dư Tích thở dài: "Nguyên Tử Tịch hẹn gặp chị Mộ Đồng, mà chị ấy không chịu đưa em đi cùng. Em hỏi Tiểu Thu họ hẹn ở đâu, cô ấy cũng không chịu nói." Càng nói càng thấy ấm ức, khóe môi cậu trễ hẳn xuống.

Tuân Hạc lại xoa tóc cậu: "Chuyện nhỏ, họ không đưa em đi thì anh đưa em đi."

Quý Dư Tích vốn định nhờ anh, nhưng thấy Tuân Hạc bận quá, hơn nữa anh cũng đâu biết địa điểm. 

Cậu không mấy hào hứng: "Anh cũng đâu biết họ gặp ở đâu, với lại đạo diễn Vương sẽ không thả anh đi đâu."

Tuân Hạc đã có kinh nghiệm làm đạo diễn, Vương đạo lại đang cố ý bồi dưỡng anh nên giao cho anh rất nhiều việc, hễ vắng bóng anh một lúc là cả đoàn phim lại vang lên tiếng gọi tên anh.

Quý Dư Tích vừa dứt lời thì đã nghe thấy tiếng đạo diễn Vương gào lên: "Tuân Hạc đâu rồi? Cái thằng ranh này không phải bảo đi vệ sinh sao, nó rơi xuống hố rồi à? Ai đó đi vớt nó ra đây cho tôi!"

Tuân Hạc bất lực cười khổ, đứng dậy xoa đầu cậu thêm lần nữa: "Anh biết họ hẹn gặp nhau ở đâu, lát nghỉ trưa anh nhất định sẽ đưa em đi."

Quý Dư Tích ngẩn ra, lúc ngẩng đầu lên thì Tuân Hạc đã chạy vào trong rồi.

Buổi trưa chỉ có một tiếng nghỉ ngơi. Ngay khi vừa xong việc, Tuân Hạc lập tức kéo Quý Dư Tích chạy tót ra ngoài. Họ chạy được một quãng vẫn còn nghe thấy tiếng đạo diễn Vương gào thét phía sau.

Tuân Hạc vội bảo: "Đi nhanh, đi nhanh, cứ coi như không nghe thấy gì cả!"

Anh kéo Quý Dư Tích lên xe, cả hai thở hổn hển nhìn nhau rồi bỗng nhiên bật cười ha hả.

"Sao anh biết chị Mộ Đồng hẹn gặp ở đâu?"

Tuân Hạc vừa khởi động xe vừa trả lời: "Thường thì khi đang quay phim, người ta sẽ chọn nhà hàng gần đây để gặp mặt. Nếu không tìm thấy người thì coi như chúng ta ra ngoài ăn bữa cơm, cũng không tệ."

Nhà hàng Tuân Hạc nói chỉ cách đó mười phút lái xe. Khi bước vào, họ quan sát xung quanh nhưng không thấy Mộ Đồng và Nguyên Tử Tịch đâu. Quý Dư Tích hơi thất vọng, nhưng cậu đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Họ chọn một góc yên tĩnh ngồi xuống, Tuân Hạc bắt đầu gọi món.

Kết quả món còn chưa lên, Quý Dư Tích đột nhiên thấy Tiểu Thu từ bên ngoài bước vào. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Tiểu Thu gần như không tin vào mắt mình. Quý Dư Tích vội ra hiệu bảo cô lại ngồi gần đây, nhưng Tiểu Thu vờ như không thấy, quay người đi thẳng ra ngoài.

Một lúc sau, Mộ Đồng và Nguyên Tử Tịch lần lượt đi vào, đi lướt qua hai người bọn họ rồi ngồi xuống hàng ghế ngay bên cạnh. 

Có vẻ như họ không nhìn thấy Quý Dư Tích và Tuân Hạc, Quý Dư Tích bèn lén lút chuồn sang phía Tuân Hạc để nghe lén.

Nguyên Tử Tịch mở lời: "Cảm ơn cô đã chịu ra gặp tôi."

Mộ Đồng đi thẳng vào vấn đề: "Có chuyện gì cô cứ nói thẳng đi, tôi chỉ có một tiếng nghỉ trưa thôi." Cô liếc nhìn đồng hồ rồi nhắc nhở: "Giờ đã trôi qua hai mươi phút rồi."

Nguyên Tử Tịch: "Vậy tôi nói thẳng."

Cô ta dừng lại một lúc rồi nói: "Tôi biết việc tôi tìm cô có vẻ hơi đường đột. Nhưng hôm qua tôi cũng đã nói chuyện với Quý Dư Thận, và anh ấy đã từ chối tôi. Không phải vì đề xuất của tôi không khả thi, mà tôi nghĩ anh ấy e dè cảm nhận của cô nên tôi mới muốn gặp cô để làm rõ mọi chuyện."

"Tình hình nhà họ An đã treo trên mặt báo cả ngày rồi, và hầu như ai cũng đang chờ đợi tin tức các doanh nghiệp của nhà họ An phá sản. Tôi đã tìm hiểu kĩ, hiện tại chỉ có Quý thị mới cứu nổi chúng tôi. Cô có thể hỏi tại sao Quý thị lại phải cứu An gia? Tôi biết mở lời lúc này là mặt dày, vô liêm sỉ, nhưng tôi không đứng đây vì lợi ích của nhà họ An, mà là vì chén cơm của các nhân viên đang đứng trước bờ vực mất việc."

"Chúng tôi có hàng vạn nhân viên. Còn rất nhiều công ty nhỏ sống dựa vào An gia, có lẽ cũng từ một đến hai nghìn người. Họ chỉ là những người lao động bình thường, tại sao chỉ trong một đêm họ lại phải mất việc? Cậu tôi làm sai, tại sao lại bắt bao nhiêu người phải chôn cùng ông ta?"

Nguyên Tử Tịch cố gắng thuyết phục Mộ Đồng theo hướng này

Nhưng Mộ Đồng rất bình tĩnh: "Tôi biết những gì cô nói có thể đúng, nhưng tôi không giúp gì được. Nếu cô muốn Dư Thận giúp, cô nên trực tiếp tìm anh ấy. Anh ấy không phải người máu lạnh, anh ấy sẽ tự cân nhắc lợi hại và đưa ra quyết định thích hợp nhất."

Nguyên Tử Tịch cười khổ: "Dĩ nhiên tôi biết anh ấy là người như thế nào. Anh ấy không phải là người máu lạnh, thậm chí còn khá lương thiện. Năm đó tôi đã lợi dụng điểm này để ép anh ấy kết hôn với mình. Nhưng anh ấy cũng là người cực kỳ có nguyên tắc, vì cô, anh ấy sẽ không đời nào đội cái vỏ bọc danh nghĩa giúp đỡ vợ cũ để cứu An gia. Cho nên tôi mới tìm đến cô. Tôi cần sự đồng ý của cô."

Sắc mặt Mộ Đồng lạnh hẳn đi khi nghe đến chuyện kết hôn, cô cau mày khi nghe đến hai chữ "vợ cũ".

Nguyên Tử Tịch lại như không biết, cô ta tiếp tục nói: "Trước đây tôi có lỗi với hai người, nhưng ba năm đó anh ấy cũng chẳng để tôi sống dễ chịu gì. Hai người bây giờ gương vỡ lại lành, chẳng lẽ không có chút công lao nhỏ bé nào từ việc tôi 'thoái vị nhường ngôi' sao?"

Quý Dư Tích không thể nhịn thêm được nữa, lao ra đứng trước mặt hai người họ, chất vấn Nguyên Tử Tịch: "Chị đến đây để cầu xin hay để thị uy hả?"

Cả hai người đều sững sờ trong giây lát. Nguyên Tử Tịch biến sắc, nhìn Mộ Đồng: "Tôi hẹn cô, cô sợ tôi bắt nạt cô nên còn dắt theo cậu ta à?"

Mộ Đồng nhíu mày: "Tôi hoàn toàn không biết Tiểu Tích cũng ở đây."

Lúc này,Tuân Hạc bước đến bên cạnh Quý Dư Tích: "Chúng tôi đến trước, chỉ là tình cờ thôi."

Sắc mặt Nguyên Tử Tịch lúc xanh lúc trắng, đột nhiên cô ta cười chua chát, nói với Quý Dư Tích: "Tôi biết lúc nào cậu cũng thiên vị cô ta. Cứ coi như hôm nay tôi chưa từng đến đây đi."

Dù Tuân Hạc có giải thích thế nào, cô ta vẫn đoán được Quý Dư Tích xuất hiện ở đây không phải ngẫu nhiên, mà là vì không yên tâm, lo lắng co ta bắt nạt Mộ Đồng. Ba năm tình nghĩa chị dâu em chồng hóa ra còn chẳng bằng người dưng. Cô ta cay đắng nhận ra ba năm đó mình đã thất bại thảm hại. Cô ta quay người bước ra khỏi nhà hàng.

Quý Dư Tích cạn lời: "Cầu người mà thái độ kiểu đó sao? Làm như đến tuyên chiến vậy."

Mộ Đồng cũng không nói nên lời. Cô bảo hai người ngồi xuống ăn cùng mình, rồi hỏi: "Sao hai người lại tới đây?"

Quý Dư Tích không dám mở miệng. Cậu không muốn chị Mộ Đồng biết mình cố tình đến đây vì chị ấy, nên cậu nhìn Tuân Hạc. Tuân Hạc mặt dày đáp: "Muốn trốn ra ngoài cho thanh tịnh chút thôi. Ở đoàn phim cứ nghe cậu tôi réo tên tôi suốt, đầu cũng sắp nổ tung rồi." 

Mộ Đồng không nhịn được bật cười.

Kết quả trước khi cô kịp mở lời, Nguyên Tử Tịch đã cúi gằm mặt quay trở lại. Cô ta thành khẩn nói với Mộ Đồng: "Xin lỗi cô, vừa rồi thái độ của tôi không tốt. Nhưng xin hãy nghiêm túc cân nhắc, đầu tư vào chúng tôi Quý thị sẽ không lỗ đâu. Tôi không mong cô giúp, tôi chỉ mong cô đừng phản đối thôi."

Quý Dư Tích tức tối: "Chị đi tìm anh cả tôi đi chứ! Chị cứ làm khó chị Mộ Đồng làm gì?"

Nguyên Tử Tịch cúi đầu: "Nếu tôi trực tiếp đến cầu xin anh ấy, có thể ngày mai sẽ lên hot search ngay, điều đó sẽ ảnh hưởng không tốt đến hai người. Cô yên tâm, nếu hai bên đạt được thỏa thuận hợp tác, tôi cũng không phải là người đàm phán, cũng không tiếp xúc trực tiếp với anh ấy. Cấp bậc của tôi không đủ, tôi chỉ làm việc ở tầng đáy thôi. Việc huy động vốn và tái cơ cấu doanh nghiệp là do cấp trên đứng đầu thực hiện."

Dáng vẻ này của cô ta khác xa với dáng vẻ cao ngạo trước đây. 

Quý Dư Tích chợt thấy xót xa. Cậu đột nhiên nhớ lại hôm đó ở nhà họ An, khi đó dường như Nguyên Tử Tịch muốn nói gì đó với cậu. Nhưng cậu né tránh, Nguyên Tử Tịch cũng không nói ra được.

"Hôm ở nhà họ An, chị có lời muốn nói với tôi phải không?"

Nguyên Tử Tịch ngẩn ra, rồi cay đắng nói: "Hôm đó tôi định nói rằng tôi đã hiểu mình muốn gì rồi, tôi sẽ làm việc chăm chỉ để vực dậy An gia." Nói xong cô ta lại lắc đầu, tự thấy nực cười. 

Cấp trên chẳng ai tin cô ta có thể nhận được sự giúp đỡ của Quý thị cả, bọn họ đều bắt đầu thu dọn đồ đạc, chuẩn bị tìm công việc mới. Tuy nhiên, cô ta nhìn thấy những nhân viên với vẻ mặt hoang mang và lo lắng tột độ khi phải đối mặt với nguy cơ thất nghiệp, xem với đó là nỗi uất ức dâng trào trong đáy mắt. Tại sao bọn họ lại phải chịu trách nhiệm cho sai lầm của cậu cô ta? Những nhân viên bình thường đố đã làm gì sai?

Tuân Hạc, người nãy giờ vẫn im lặng ngồi một bên, cuối cùng cũng lên tiếng khi thấy cả Quý Dư Tích và Mộ Đồng đều rơi vào trầm lặng, anh hỏi: "Cô dựa vào đâu mà đòi vực dậy An gia? Cô không phải người nhà họ An. An gia cũng có người kế vị. Theo tôi biết, An Thuật Lãng không liên quan gì đến vụ án này, anh ta vẫn còn ở đó mà. Cho dù cô có tham vọng, thì tại sao cô không nỗ lực ở công ty Nguyên gia?"

Nhắc đến đây, Nguyên Tử Tịch nở một nụ cười cay đắng: "Nhà họ Nguyên không còn là nhà của tôi nữa rồi. Từ khi mất đi chỗ dựa Quý gia, ai cũng ghét bỏ tôi, ngay cả em trai ruột cũng vậy."

Trước đây, cô ta từng là một kẻ cuồng em trai, luôn mong muốn những điều tốt đẹp nhất cho Nguyên Tử Thần. Nhưng khi không còn giá trị gì, ngay cả em trai cũng không dung thứ cô ta. Những ngày ở Nguyên gia như sống không bằng chết, cô ta đã từng định nhảy lầu hai lần. Nếu không phải cậu cô ta thương hại đưa đến An gia thì cô ta đã chẳng còn chốn dung thân. Giờ cô ta chỉ còn một mái nhà này thôi, bất kể kết cục của cậu mình ra sao, cô ta cũng sẽ chăm sóc tốt cho mợ và quản lý tốt sản nghiệp An gia. 

Còn về An Thuật Lãng, anh ta đã sợ đến mức trốn ra nước ngoài rồi. Việc trông chờ vào anh ta chỉ là ảo tưởng hão huyền mà thôi.

Mộ Đồng đột nhiên nói: "Tôi hiểu ý cô rồi. Tôi sẽ nói lại với Dư Thận. Nhưng anh ấy quyết định thế nào, tôi sẽ không can thiệp."

Nguyên Tử Tịch ngơ ngác nhìn cô. 

Mộ Đồng lặp lại: "Công việc và đời tư, tôi phân biệt rất rõ. Hy vọng cô cũng vậy."

"Cô yên tâm, đàn ông với tôi giờ chỉ là phù du thôi. Bây giờ tôi chỉ muốn bảo vệ công việc kinh doanh của An gia và đảm bảo nhân viên vô tội có thể tiếp tục làm việc và sống yên ổn" Cô ta cảm ơn Mộ Đồng rối rít rồi mới rời đi.

Quý Dư Tích ngạc nhiên: "Chị Mộ Đồng, chị không sợ chị ta sẽ đeo bám anh cả em sao?" Cậu thực sự không ngờ chị Mộ Đồng lại đồng ý.

Nếu chị Mộ Đồng không bận lòng, rất có thể anh cả sẽ đạt được thỏa thuận hợp tác với nhà họ An. Bởi lẽ tối qua anh ấy không đồng ý vốn là vì sợ chị Mộ Đồng cảm thấy không thoải mái.

Nếu là tối qua, Quý Dư Tích cũng sẽ giữ thái độ giống ba mẹ, tuyệt đối không đồng ý để anh cả ra tay giúp đỡ nhà họ An. Thế nhưng hôm nay, sau khi tận mắt gặp gỡ Nguyên Tử Tịch, cậu cảm thấy cô ta đã có chút khác xưa. Có vẻ như cô ta đang bước trên một con đường hoàn toàn khác biệt so với cốt truyện ban đầu. Cô ta đã biết nghĩ cho nhân viên, biết hạ mình cầu xin người khác, nói không chừng thực sự có thể vực dậy và giúp công việc kinh doanh của nhà họ An ngày một lớn mạnh hơn.

"Cô ta sẽ không đâu." Mộ Đồng khẳng định chắc nịch, "Cô ta đã ly hôn, lại không thể dựa dẫm vào nhà họ Nguyên, cậu của cô ta cũng không xong, cô ta chỉ có thể dựa vào chính mình. Khi một người phụ nữ nhận ra rằng không có đàn ông mình vẫn sống tốt hơn, cô ấy sẽ không bao giờ cần đến đàn ông nữa."

Trong giới giải trí có rất nhiều nữ minh tinh cũng như vậy.

Nếu Quý Dư Thận không quay đầu lại, có lẽ cô cũng sẽ trở thành một người như thế.

Mộ Đồng khẽ chạm vào chiếc nhẫn trên tay, tình cảm thời niên thiếu là điều trân quý nhất, cả đời này chỉ có một lần, nguyện cho đôi ta đều không phụ lòng nhau.

__________

Ngày hôm sau đã là thứ Sáu.

Khi Quý Dư Tích tan làm trở về nhà vào buổi chiều tối, cậu phát hiện anh hai đã về.

Mẹ Quý đang ngồi tiếp chuyện ở phòng khách, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười. Quý Dư Tích lần theo tiếng động đi tới, đập vào mắt là một khuôn mặt thanh tú nhưng xa lạ.

Chàng trai kia sững người một lát rồi lập tức đứng dậy.

Hành động này làm mẹ Quý đang ngồi bên cạnh giật mình. Bà quay đầu lại thấy là con trai út thì mỉm cười giới thiệu: "Tích Bảo về rồi à. Tiểu Thẩm, đây là con út của bác, Quý Dư Tích. Tích Bảo, đây là bạn học của anh hai con, tên là Thẩm Tê. Anh hai con ra ngoài mua đồ rồi, lát nữa là về ngay thôi."

【 Thẩm Tê? Bạn trai của anh hai sao?! 】

Quý Dư Tích giật mình, anh hai trực tiếp dẫn bạn trai về nhà luôn à? Cậu liếc mắt nhìn Thẩm Tê từ trên xuống dưới với vẻ khó tin.

"Chào anh Thẩm Tê, anh cứ ngồi đi ạ, em đi thay quần áo rồi xuống ngay." Quý Dư Tích sợ mình thất lễ nên vội vàng tìm cớ chuồn đi.

Mà mẹ Quý ngồi bên cạnh còn hoảng hơn cả cậu. Bạn trai của thằng hai?! Thằng hai thích con trai?! Thằng hai dẫn bạn trai về nhà?!!

Bà cũng luống cuống đứng dậy, gượng cười nói: "Tiểu Thẩm, cháu ngồi chơi một lát nhé, bác đi gọt ít trái cây."

Ngay sau đó, mẹ Quý cũng lẻn ra ngoài, dỏng tai nghe kỹ tiếng lòng của Tích Bảo.

【 Không đúng nha, theo cốt truyện thì Thẩm Tê chỉ tỏ tình sau khi anh hai vào tù mà. Thực ra anh hai đã thích người ta từ lâu rồi, nhưng vì mình bị oan phải đi tù, khó lòng minh oan nên mới nhẫn tâm từ chối. Sau đó Thẩm Tê mỗi ngày thăm nuôi đều đến thăm anh hai, dưới sự cổ vũ của người ta, anh hai còn bảo sẽ cố gắng cải tạo để được giảm án, sớm ngày ra tù nữa. 】

Quý Dư Tích vừa lên lầu vừa ôn lại cốt truyện về anh hai trong đầu.

Mẹ Quý mặt mày trắng bệch ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn bên ngoài phòng khách, trong lòng dậy sóng dữ dội.

Từ ngày Tích Bảo thức tỉnh năng lực tiên tri, họ đã biết kết cục của mỗi người trong Quý gia đều không tốt, nà thằng hai bị oan nên vào tù. Nhưng Tích Bảo chưa từng nói chi tiết, họ tuy tò mò nhưng cũng chỉ dám lén lút thảo luận.

Không ngờ sau khi thằng hai vào tù, lại có một người chung tình đến thế ở bên cạnh.

Mẹ Quý nhìn Thẩm Tê qua lớp cửa kính, ánh mắt dần trở nên từ ái. Bạn đời là người sẽ nắm tay nhau đi hết quãng đời còn lại, trong hoàn cảnh đó mà vẫn không rời không bỏ, đúng là một đứa trẻ tốt. Mẹ Quý càng nghĩ càng thấy hài lòng, tuy rằng con dâu thứ là nam có hơi ngoài dự kiến. Nhưng người này có tình có nghĩa, lại yêu thằng hai sâu đậm, bản thân thằng hai cũng thích, vậy thì quyết định thế đi, bà không có ý kiến!

Quý Dư Tích không hề hay biết mẹ Quý đã nghĩ đến chuyện tổ chức đám cưới như thế nào rồi.

Cậu tra cứu thêm cốt truyện về Thẩm Tê trong hệ thống, sau đó thầm than thở trong lòng:

【 Anh hai ngốc quá! Mình đã bảo anh ấy thích người ta lâu rồi sao còn không tỏ tình đi. Hóa ra là vì Thẩm Tê đã có hôn phu rồi! 】

Mẹ Quý lại lần nữa kinh ngạc: Cái gì cơ?!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn