Trên đường về, Quý Dư Tích vẫn không thể phấn chấn lên được. Sự việc ngày càng rõ ràng, họ đã tìm ra chân tướng về cái chết của Đỗ Bái Lan rồi, hiện tại chính là xác nhận xem anh Tôn có liên quan đến vụ án tiếp theo hay không. Thật ra so với lúc bắt đầu đầy suy sụp, cục diện hiện tại đã tốt hơn nhiều rồi. Bỏ qua những gì chưa xảy ra, ít nhất bây giờ Đỗ Bái Lan đã được cứu sống, tránh được việc diễn biến sau này phát triển theo hướng tồi tệ hơn.
"Cũng không biết trên mạng bây giờ đang bàn tán cái gì." Tuân Hạc thấy cậu không có tinh thần, bèn đưa ra một chủ đề để đánh lạc hướng sự chú ý của cậu.
Nhắc đến chuyện này, Quý Dư Tích cũng bắt đầu tò mò. Cả buổi sáng họ đều bận đóng phim, đóng xong lại bận đi gặp anh Tôn, mãi đến tận bây giờ mới có thời gian chú ý đến xu hướng trên mạng, biết đâu chừng mọi người vẫn còn đang chỉ trích đoàn làm phim bên cạnh. Giả sử Đỗ Bái Lan không cứu được, áp lực dư luận trước tiên sẽ đánh vào đoàn phim và đạo diễn, chẳng bao lâu sau sẽ lan đến nhà đầu tư là Quý Dư Thận.
May mà Đỗ Bái Lan đã được cứu, Quý Dư Tích cảm thấy thật may mắn.
Cậu mở weibo, từ khóa hot search của Đỗ Bái Lan vẫn còn treo ở trên đó, chỉ là lần này có thêm cụm từ "tiểu tam". Quý Dư Tích khựng lại một chút mới kịp phản ứng, chắc là đang nói hắn và Phó Ly. Dù sao hôm đó lúc Phó Ly mắng mỏ Đỗ Bái Lan, có rất nhiều người đứng xem.
Nhấn vào từ khóa, chủ đề được quan tấm nhất chính là việc Đỗ Bái Lan và một nữ nghệ sĩ đã kết hôn làm "vợ chồng đoàn phim", còn có hình ảnh làm bằng chứng. Ảnh đính kèm có một tấm là ảnh hiện trường hôm đó Phó Ly mắng Đỗ Bái Lan, hai tấm khác là ảnh Đỗ Bái Lan và Phó Ly có cử chỉ thân mật trên phim trường. Chủ bài đăng đã che mặt Phó Ly, nhưng khu vực bình luận lập tức có người giải mã được.
Người tung tin này nhất định là người của đoàn phim, hơn nữa quan hệ với hai người này cũng chẳng tốt đẹp gì.
Bởi vì lúc đó Phó Ly tự tiết lộ mình kết hôn hợp đồng, đã nghe thấy cô ấy nói cô ấy kết hôn rồi, sao lại không nghe thấy hai chữ "hợp đồng"? Chỉ có thể là điếc có chọn lọc mà thôi. Hơn nữa kết hôn theo hợp đồng cũng là kết hôn, nếu có người lấy điểm này ra để đính chính, chủ bài đăng vẫn đứng trên một lập trường đạo đức mơ hồ, chẳng ai có thể chỉ trích người kia tung tin sai được.
Vì Đỗ Bái Lan còn đang trong tình trạng nguy kịch nên mọi người không chỉ trích hắn quá gay gắt, nhưng lại mắng nhiếc Phó Ly rất khó nghe.
Quý Dư Tích lướt một hồi lâu vẫn không thấy có ai đứng ra đính chính giúp Phó Ly một câu.
Cậu nhịn không được bèn để lại một bình luận: [Phó Ly là kết hôn theo hợp đồng, cô ấy và đối tượng hợp đồng không can thiệp đời tư của nhau, cô ấy có thể tự do yêu đương. (Tôi không phải nói kết hôn hợp đồng là đúng, chỉ là trình bày sự thật thôi.)]
Bình luận này vừa đăng lên không bao lâu, số lượng tin nhắn riêng và phản hồi tăng lên đáng kể. Đại đa số mọi người đều rất chấn động, bởi vì chưa từng có ai nhắc đến việc Phó Ly kết hôn hợp đồng. Hình tượng của chị gái này trên mạng vẫn luôn là độc thân, đột nhiên lòi ra thân phận đã kết hôn là đủ khiến người ta kinh ngạc rồi, bây giờ lại nói cô ấy là kết hôn hợp đồng.
Ai mà không nghi ngờ tính xác thực của chuyện này chứ?
Rất nhanh sau đó, chủ bài đăng phản hồi: [Chuyện kết hôn hợp đồng tôi cũng có nghe nói, nhưng tôi không biết thật giả thế nào, vì vậy tôi sẽ không bình luận.]
Quý Dư Tích vẫn không phản hồi, cậu lướt qua các chủ đề đang thịnh hành một lúc, rồi kiểm tra tài khoản cá nhân và tài khoản phòng làm việc của Đỗ Bái Lan, vừa hay phòng làm việc vừa đưa ra một thông cáo mới.
[Liên quan đến những tin đồn hiện nay đang lan truyền trên mạng rằng nghệ sĩ Đỗ Bái Lan đã phải nhập viện và đang được điều trị khẩn cấp do cố gắng tự tử, studio của chúng tôi xin đưa ra tuyên bố sau:
Nghệ sĩ Đỗ Bái Lan bị đưa đi cấp cứu khẩn cấp vào rạng sáng thực chất là do bệnh viêm ruột thừa phát tác, đau đớn không nhịn nổi nên buộc phải gọi xe cứu thương đến bệnh viện. Hiện tại nghệ sĩ vừa trải qua một cuộc phẫu thuật nhỏ và sẽ trở lại công chúng khi sức khỏe được cải thiện.
Nghệ sĩ có sức khỏe tâm lý tốt, chưa từng có ý định tự tử. Hơn nữa phòng làm việc định kỳ tổ chức đánh giá tâm lý và chưa từng phát hiện nghệ sĩ có bất kỳ vấn đề tâm lý nào. Về những tin đồn sai sự thật lan truyền trên mạng, phòng làm việc đã thu thập bằng chứng và sẽ công chứng chúng để chống lại hành vi bịa đặt và lan truyền tin đồn một cách ác ý. Sau đó, chúng tôi sẽ ủy thác luật sư truy cứu trách nhiệm pháp lý của những người có hành vi xâm phạm danh dự của nghệ sĩ chúng tôi.
Trân trọng tuyên bố!]
Quần chúng ăn dưa hóng hớt cả ngày trời, thấy bản tuyên bố này cuối cùng cũng thở phào một hơi.
[Giải tán thôi, chỉ là viêm ruột thừa ấy mà.]
[Lầu trên thật sự tin à? Viêm ruột thừa có cần phải nửa đêm nửa hôm gọi xe cấp cứu không?]
[Đương nhiên rồi! Bạn chưa bị thì sao bạn biết đau thế nào? Hơn nữa sức chịu đựng của mỗi người cũng khác nhau, bạn thấy chịu được thì không cho người khác không chịu được à?]
[Đã bác bỏ tin đồn tự tử rồi, tiện thể bác bỏ luôn chuyện tiểu tam đi chứ!]
[Tự tử là giả thì có thể bác bỏ, làm tiểu tam là thật thì bác bỏ kiểu gì?]
[Không phải có người nói đằng gái là kết hôn hợp đồng sao?]
[Ai biết được có phải là tung hỏa mù không, chuyện ngoại tình này mà bị lộ ra là sập nhà ngay, chỉ e kết hôn thật cũng phải biến thành kết hôn giả. Hơn nữa kết hôn hợp đồng thì vẫn là kết hôn, không thay đổi được sự thật là họ ngoại tình mà.]
Cùng với việc tình hình Đỗ Bái Lan tự tử bình ổn trở lại, từ khóa Phó Ly đã kết hôn nhưng lại yêu đương với Đỗ Bái Lan cũng dần nóng lên.
Quý Dư Tích thấy bản tuyên bố thì biết ngay công ty quản lý của Đỗ Bái Lan đã làm tốt công tác xử lý khủng hoảng, dập tắt sự việc. Nếu không Đỗ Bái Lan sau này trong vòng giải trí thật sự không có cách nào tiếp tục tồn tại được nữa. Nếu không che đậy sự việc, sau này mọi người ít nhiều đều sẽ có kiêng dè khi hợp tác với hắn.
Cậu lại lướt ngẫu nhiên vài từ khóa hot search, đột nhiên phát hiện phòng làm việc của Phó Ly cũng đưa ra một bản tuyên bố:
[Nghệ sĩ Phó Ly hiện đang độc thân và chưa kết hôn. Thông tin lan truyền trên mạng xã hội nói cô Phó Ly đã kết hôn và yêu đương với nghệ sĩ nào đó là thông tin không đúng sự thật. Phòng làm việc chúng tôi đã tìm kiếm sự giúp đỡ từ cơ quan chuyên môn và bảo lưu quyền truy cứu trách nhiệm pháp lý liên quan.]
Quý Dư Tích: "..."
【 Tuyên bố của giới giải trí các người toàn là nhắm mắt mà viết à! 】
Tuân Hạc nhịn cười, nói: "Em còn không mau xóa cái bình luận kết hôn hợp đồng kia đi!"
Quý Dư Tích hậm hực tìm đến bình luận đó của mình rồi nhấn xóa.
____________
Khi họ quay lại phim trường thì đã quá ba giờ chiều, đạo diễn Vương đang quay các cảnh buổi chiều của nữ chính, diễn viên phụ và diễn viên quần chúng. Còn về phần cảnh quay của Quý Dư Tích thì đều để dành đợi cậu về mới quay. Đạo diễn Vương càng quay càng giận, cháu ngoại của ông vốn dĩ rất tận tụy với công việc, giờ thì hở ra là bám theo Quý Dư Tích khắp nơi, ngày thì rủ đi ăn, ngày thì đi xem chó.
Bây giờ chúng nó còn chạy đến bệnh viện hóng hớt, hóng hớt thì thôi đi, ít nhất cũng phải báo cáo kết quả trong nhóm chat chứ! Một chữ cũng không nói, quá đáng lắm rồi!
Đạo diễn Vương lạnh lùng liếc Tuân Hạc một cái, con cái nhà người ta thì ông không dạy bảo được, chỉ có thể đè đứa nhà mình ra mắng.
"Đi đâu đấy? Sao giờ mới về? Có biết cả đoàn phim đều đang đợi một mình cháu không?"
Quý Dư Tích lén lút trốn đi thay quần áo, tìm thợ trang điểm để hóa trang.
Tuân Hạc đứng thẳng lưng chịu mắng, "Cháu đi bệnh viện thăm Đỗ Bái Lan."
Mộ Đồng lập tức hỏi: "Anh ta tỉnh chưa?" Hỏi xong, cô lại khẽ thè lưỡi, làm bộ như vừa mới lỡ miệng hỏi vậy.
Đạo diễn Vương liếc nhìn cô một cái, rồi lại nhìn Tuân Hạc, chờ anh lên tiếng.
Tuân Hạc nói: "Anh ấy tỉnh rồi. Vừa được chuyển sang phòng bệnh thường trưa nay."
Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Bất kể Đỗ Bái Lan là hạng người gì, sau khi xảy ra chuyện như vậy, dù quen biết hắn hay không thì ai cũng mong hắn bình an vô sự, điều này xuất phát từ lòng tốt của những người bình thường.
Nhưng ba và mẹ của Đỗ Bái Lan thì không như vậy, họ hoàn toàn không có tình thương dành cho đứa con này.
"Còn ngẩn ra đó làm gì? Còn không mau đi chuẩn bị?" Đạo diễn Vương lại quát Tuân Hạc.
Tuân Hạc vội vàng chuồn lẹ.
Chạy được một đoạn, đột nhiên anh quay đầu lại hỏi: "Cậu ơi, đạo diễn Lộ bên cạnh vẫn ổn chứ ạ?"
Lúc trưa khi họ rời đi, đạo diễn Vương vẫn chưa về. Sau khi Đỗ Bái Lan xảy ra chuyện, đạo diễn bên cạnh suýt chút nữa thì phát điên, đạo diễn Vương qua đó an ủi mãi mà vẫn chưa thấy quay về đoàn làm phim.
Nghe câu hỏi này, đạo diễn Vương bực bội nói: "Lo việc của mình cho tốt đi, dò hỏi nhiều thế làm gì?"
Tuân Hạc: "Dù sao cũng phải tìm hiểu khả năng chịu đựng của đạo diễn Lộ một chút ạ. Lỡ như lại xảy ra chuyện gì khác, ông ấy biết phải làm sao."
Đạo diễn Vương nghi ngờ nhìn anh hồi lâu, cuối cùng mới nói: "Xảy ra thêm chuyện gì nữa là lão Lộ cũng phải nhập viện luôn đấy." Nói rồi, ông thở dài một tiếng.
Tuân Hạc rất hiểu cậu mình, lúc ông nghiêm túc mà còn thở dài thì chứng tỏ ông thực sự cảm thấy phiền não, thế là anh đánh liều bất chấp nguy cơ bị mắng mà hỏi tiếp: "Đoàn phim bên cạnh lại xảy ra chuyện gì sao ạ? Đỗ Bái Lan đã được cứu rồi, sao trông cậu còn lo lắng thế?"
"Cháu không biết đâu, lão Lộ lần này coi như tiêu đời rồi. Sáng nay có một mụ điên đến quấy rối."
Tuân Hạc nghe thấy vậy liền lập tức quay lại, nịnh nọt rót cho cậu mình một ly nước, "Chuyện là thế nào vậy ạ?"
Đạo diễn Vương lại liếc anh một cái, nhận lấy nước rồi im lặng không nói gì.
Tuân Hạc trong lòng sốt ruột nhưng không dám hối thúc, sợ cậu mình nổi giận rồi không kể nữa.
Nửa phút sau, đạo diễn Vương nghĩ rằng cũng nên để cháu mình hiểu rõ lòng người hiểm ác, bèn đặt ly nước xuống và kể lại những gì đã xảy ra ở đoàn phim bên cạnh sáng nay.
Công ty quản lý của Đỗ Bái Lan, cùng với công ty quản lý của Phó Ly lần lượt kéo đến để xử lý khủng hoảng, còn bắt toàn bộ người trong đoàn phim ký thỏa thuận bảo mật, cam kết không công khai chân tướng việc Đỗ Bái Lan cấp cứu, không lan truyền sự thật về cuộc hôn nhân bí mật của Phó Ly, cũng như việc hẹn hò giữa Phó Ly và Đỗ Bái Lan.
Cuối cùng sau nhiều lần thương lượng, đoàn phim và hai công ty quản lý này mới miễn cưỡng đạt được thỏa thuận.
Kết quả là vừa tiễn người đi xong, lập tức lại có một người phụ nữ xuất hiện, mang theo băng rôn đứng ngay cổng đoàn phim chửi bới, trên băng rôn viết mấy chữ: [Trả lại con trai cho tôi!].
Đúng vậy, người phụ nữ này chính là mẹ ruột của Đỗ Bái Lan.
Sau khi Đỗ Bái Lan được phát hiện, đoàn phim báo cho công ty quản lý trước, công ty quản lý lại báo cho ba mẹ Đỗ Bái Lan. Ba Đỗ đi đến bệnh viện một mình, còn mẹ Đỗ lại chạy đến đoàn phim làm loạn trước, đạo diễn đoàn phim bên cạnh vì muốn dập tắt sự việc mà bị bà ta tống tiền một khoản, cả người đều u uất đến mức tự bế tới nơi rồi.
Đạo diễn Vương vẫn còn lo lắng nói: "Tiểu Hạc, sau này cháu làm đạo diễn, nhất định phải làm tốt công tác kiểm tra lý lịch của các diễn viên mà cháu hợp tác. Thà là danh tiếng không lớn nhưng có các mối quan hệ xã hội sạch sẽ, có thể yên ổn đóng xong phim, để bộ phim được hoàn thành trọn vẹn, lên sóng hoàn chỉnh."
Ba từ 'yên ổn', 'trọn vẹn', 'hoàn chỉnh' đủ để thể hiện cảm xúc của đạo diễn Vương lúc này, đây tuyệt đối là lời nói từ tận đáy lòng của ông.
Trước đây đạo diễn Vương không mấy để tâm đến những việc ngoài chuyện quay phim, ngoại trừ việc tuyển chọn diễn viên ông có phần nghiêm khắc ra, những việc khác đối với ông đều không quan trọng. Ông luôn nói phần lớn các vấn đề đều có thể giải quyết bằng tiền, nếu không được thì chỉ cần kéo thêm vốn đầu tư.
Ông có vận tài lộc rất tốt, sinh ra trong gia đình giàu có, cũng chưa từng bao giờ thiếu tiền khi theo đuổi sự nghiệp đạo diễn. Dù sao cũng luôn có người sẵn sàng đầu tư cho phim của ông, ngay cả khi không có ai đầu tư thì tự ông cũng có thể bỏ vốn. Hôm nay coi như là ông được nhìn thấy lòng người khó lường, bị dạy cho một bài học nhớ đời.
Có thể thấy ông đã mệt mỏi thế nào khi ở đoàn phim bên cạnh.
Tuân Hạc đáp một câu đã ghi nhớ, sau đó lại hỏi: "Lúc mẹ Đỗ Bái Lan đến đoàn phim là đi một mình ạ? Cũng chỉ mình bà ấy treo băng rôn thôi ạ?"
Đạo diễn Vương: "Chứ còn gì nữa! Một mình bà ta thôi cũng đã hành lão Lộ ra bã rồi, thêm hai người nữa chắc lão Lộ lên cơn đau tim luôn quá."
Tuân Hạc: "Vậy bình thường bà ấy sống ở đâu ạ? Làm sao để tìm được bà ấy?"
Đạo diễn Vương ngây người, ngẩng đầu nhìn Tuân Hạc một hồi lâu không nói gì.
Tuân Hạc ngượng ngùng giải thích: "Cháu có chuyện cần trực tiếp hỏi bà ấy, rất quan trọng ạ."
"Cháu và bà ta vốn không có liên hệ gì, có thể có chuyện gì chứ?" Đạo diễn Vương vô thức nhíu mày. "Đừng nói là cháu hóng hớt thị phi đến mức không từ thủ đoạn đấy nhé. Người phụ nữ đó không nói lý lẽ đâu, cháu cẩn thận kẻo bị bà ta tống tiền đấy."
"Cậu ơi, đây là chuyện liên quan đến tính mạng con người, cháu không lừa cậu đâu." Tuân Hạc tạm thời chưa muốn giải thích chi tiết toàn bộ sự việc với ông. Chủ yếu là vì mọi chuyện quá phức tạp, ai cũng giấu giấu giếm giếm, phải ghép nối các manh mối bằng cách phỏng đoán.
Phó Ly che giấu việc kết hôn hợp đồng và làm "vợ chồng đoàn phim" với Đỗ Bái Lan. Đỗ Bái Lan che giấu thân thế, che giấu bệnh tâm lý, thường xuyên thay bạn gái như thay áo. Anh Tôn thì che giấu những hành động mờ ám của mình, chỉ chọn kể những phương diện có lợi cho bản thân. Có thể từ những manh mối thật thật giả giả này mà chắp vá ra phần lớn chân tướng sự việc, Tuân Hạc thực sự cảm thấy bọn họ đã rất giỏi rồi.
Đạo diễn Vương lại nhìn chằm chằm anh một lúc, đột nhiên nói: "Cháu sang bên cạnh tìm lão Lộ mà hỏi, chắc ông ấy biết đấy. Ông ấy còn bị bà ta lừa mất một vai diễn nữa. Người phụ nữ đó thế mà lại nói bà ta cũng muốn đóng phim. Đúng là nực cười."
"Vâng ạ!" Tuân Hạc co giò chạy biến trước khi cậu mình kịp hối hận.
Đến khi Quý Dư Tích chuẩn bị xong xuôi bước ra, đã chẳng thấy bóng dáng Tuân Hạc đâu nữa. Chỉ còn đạo diễn Vương đang hung hăng trừng mắt nhìn cậu, bắt đầu quay từng cảnh một.
"Tuân Hạc đâu rồi ạ?" Quý Dư Tích tranh thủ lúc đạo diễn Vương hô "cắt", vội vàng hỏi.
Mộ Đồng nói: "Hình như qua đoàn phim bên cạnh rồi."
【 Chắc chắn là có kế hoạch gì đó, thế mà không dắt mình theo! 】 Quý Dư Tích bĩu môi, âm thầm lôi sổ nợ trong lòng ra, tính cho Tuân Hạc một lần.
"Anh trai em đâu?" Quý Dư Tích lại hỏi.
Mộ Đồng: "Về công ty họp xử lý quan hệ công chúng rồi, anh ấy sợ sóng gió trên mạng liên lụy đến tập đoàn, nên chuẩn bị phương án dự phòng trước."
【 Hèn chi trên mạng ầm ĩ nửa ngày trời mà không thấy ai nhắc đến tên anh cả. 】
Trên thực tế, việc đoàn làm phim gặp vấn đề hay không hầu như không liên quan gì đến các nhà đầu tư. Hầu hết nhà đầu tư thậm chí còn không đến phim trường, không tham gia chỉ đạo trong quá trình quay phim. Huống hồ Quý Dư Thận đầu tư bao nhiêu bộ phim chính anh cũng không nhớ xuể, thuần túy là một "Thần Tài" bỏ vốn.
Tuy nhiên, dư luận trên mạng thường thường rất phiến diện, chỉ cần có một người nói họ là những kẻ tư bản ăn máu người, trục lợi từ bi kịch của người khác thì tiếp đó sẽ có vô số lời cảnh báo và các màn "phổ cập kiến thức" vô căn cứ bủa vây.
Nhờ có tiếng lòng của Tích Bảo làm bước đệm, Quý Dư Thận rất cảnh giác về phương diện này, coi như đã tránh hố thành công.
Rất nhanh, đạo diễn Vương lại bắt đầu cảnh quay tiếp theo, Quý Dư Tích cũng không còn thời gian để nghĩ ngợi nữa.
Đến giờ tan làm, Tuân Hạc vẫn chưa về. Nghĩ đến chuyện mẹ Đỗ Bái Lan hay anh Tôn đều chẳng phải hạng người tốt lành gì, Quý Dư Tích hơi sốt ruột, gọi mấy cuộc điện thoại cho Tuân Hạc. Tuân Hạc đều không nghe máy, chỉ nhắn tin lại là anh đang bận.
"Làm gì có chuyện bận đến mức ngay cả điện thoại cũng không nghe được chứ." Quý Dư Tích nhìn chằm chằm điện thoại lẩm bẩm.
Một lát sau, Tiểu Trần đến đón cậu, Quý Dư Tích dứt khoát kéo Tiểu Trần cùng đợi. Hai người ngồi trên xe buồn chán vô cùng, thỉnh thoảng tán dóc vài câu.
Nghĩ đến việc Tiểu Trần rất giỏi phân tích tính cách, Quý Dư Tích đột nhiên nảy ra một ý tưởng. Cậu kể lại sơ lược những việc anh Tôn đã làm cho Đỗ Bái Lan mà không nói ra tên của Đỗ Bái Lan, cuối cùng hỏi: "Anh Tiểu Trần, anh thấy anh Tôn này thế nào?"
Tiểu Trần: "Tiểu thiếu gia, cậu không phải đang kể chuyện đùa đấy chứ? Ngoài đời thực sự có loại người này sao?"
Quý Dư Tích: "Tất nhiên là không có rồi."
Tiểu Trần hỏi: "Anh Tôn đó làm nghề gì? Có phải loại công việc mờ ám, ngoài vòng pháp luật, ví dụ như đòi nợ bằng bạo lực không?"
"Hả? Sao anh lại đoán như vậy?"
Tiểu Trần: "Chẳng phải cậu nói có một chủ bài đăng bêu rếu anh ta và người đứng đầu bảng, không lâu sau thì người đó gặp chuyện ngoài đời thật và không thể tiếp tục đăng bài, sau đó bài viết bị báo cáo rồi bị xóa mất sao?"
"Chuyện đó thì liên quan gì đến công việc của anh ta?"
Tiểu Trần: "Tôi chỉ cảm thấy những người làm công việc này thì có kênh thông tin rất nhiều, sẽ dễ dàng tra ra thông tin cá nhân của chủ bài đăng kia, sau đó tạo ra chút rắc rối khiến người ta không có thời gian lên mạng tiếp tục đăng bài chửi bới nữa."
"Đây đúng là điểm trước đây em chưa từng nghĩ tới." Quý Dư Tích cảm thấy cũng khá có lý.
Mặc dù trước đó khi người chơi trong game nhắc đến chuyện này, cậu và Tuân Hạc đều thấy việc người đẩy bài hằng ngày bỗng nhiên gặp chuyện ngoài đời là quá trùng hợp. Thậm chí có một khoảnh khắc họ cũng nghi ngờ là do anh Tôn làm, nhưng cả hai đều không liên hệ việc này với nghề nghiệp của anh Tôn.
Suy đoán này trực tiếp làm mức độ nguy hiểm của anh Tôn tăng lên gấp bội.
Quý Dư Tích càng thêm lo lắng cho Tuân Hạc, bèn gọi thêm một cuộc điện thoại nữa.
Lần này Tuân Hạc bắt máy, vừa mở miệng đã nói: "Vừa nãy mẹ Đỗ Bái Lan suýt chút nữa bị tai nạn xe cộ, nếu không phải anh kịp kéo bà ta lại, bà ta đã bị xe cán rồi."
Quý Dư Tích giật mình: "Là tai nạn hay là chuyện khác?"
Tuân Hạc: "Chắc không phải tai nạn đâu. Sau khi không đụng trúng người, bên ghế phụ còn có người thò đầu ra nhìn nhìn."
Quý Dư Tích: "Là anh Tôn ra tay sao?"
Tuân Hạc: "Không biết nữa, hiện tại anh đang ở nhà mẹ Đỗ Bái Lan, bà ta bị dọa cho khiếp vía rồi."
Sau khi Quý Dư Tích hỏi rõ địa chỉ, cậu bảo Tiểu Trần lái xe đưa mình đến gặp Tuân Hạc. Trên đường đi, cậu cũng biết được chiều nay Tuân Hạc đã làm những gì.
Lúc đó, Tuân Hạc tìm đạo diễn bên cạnh hỏi thăm tung tích của mẹ Đỗ Bái Lan, nhưng bà ta không chịu kể chuyện cũ, Tuân Hạc bèn bám theo bà ta suốt quãng đường, rồi mới có chuyện cứu người sau đó.
Mẹ của Đỗ Bái Lan ở trong một nhà trọ nhỏ, tiền phòng mỗi ngày chưa tới một trăm tệ, thuê một tháng còn được giảm giá một nửa. Ánh sáng trong phòng rất tối, cả khi bật đèn lên cũng không sáng sủa gì. Lớp sơn tường bong tróc nhiều chỗ, điều kiện trông vô cùng tồi tàn.
Mẹ Đỗ ngồi bên mép giường, không nói lời nào.
Tuân Hạc đứng ở lối vào, cửa phòng mở toang.
Khi Quý Dư Tích đến, cảnh tượng cậu nhìn thấy chính là như vậy.
Cậu gọi Tuân Hạc một tiếng, hỏi: "Bà ta vẫn không có gì muốn nói sao?"
Tuân Hạc gật đầu. Dù bị dọa sợ không nhẹ, nhưng bà ta rất ngoan cố, cứ ngậm chặt miệng không nói năng gì.
Quý Dư Tích nói: "Bà cũng thấy rồi đó, anh Tôn chuyện gì cũng có thể làm ra được. Hôm nay là tình cờ có Tuân Hạc ở đây kéo bà một cái, nếu ngày mai bên cạnh bà không có ai, lại xảy ra chuyện gì nữa thì kết cục của bà thế nào bà tự mình nghĩ cho kỹ."
Quý Dư Tích nói xong, mẹ Đỗ vẫn bất động như cũ.
Quý Dư Tích nổi nóng, trực tiếp nói: "Chúng ta đi thôi, hỏi bà ta đúng là thừa thãi! Dù sao Đỗ Bái Lan cũng không chết, anh cả em cũng không bị ảnh hưởng. Người khác thế nào, chẳng liên quan gì đến chúng ta!"
Cậu và Tuân Hạc lặn lội chạy tới đây đơn giản vì họ không muốn nhìn thấy kết cục xấu nhất mà thôi. Khuyên không được thì thôi vậy.
Tuân Hạc khẽ thở dài một tiếng, nói: "Vậy bà tự chú ý an toàn!" Nói xong anh xoay người định cùng Quý Dư Tích rời đi.
"Chờ đã!" Mẹ Đỗ Bái Lan cuối cùng cũng lên tiếng, "Tên họ Tôn kia thật sự độc ác đến vậy sao?"
Quý Dư Tích nhíu mày nói: "Bà còn đang nằm mơ à? Trước đây có một người trên mạng mắng Đỗ Bái Lan, sau khi bị anh ta biết được, người đó bỗng dưng bị gãy chân, nằm liệt giường suốt ba tháng. Bà chính là người suýt chút nữa ép chết Đỗ Bái Lan, bà nói xem anh ta có muốn lấy mạng bà hay không?"
Dù cố hết sức giữ bình tĩnh, nhưng rõ ràng bà ta đã tin.
Tuân Hạc đổ thêm dàu vào lửa: "Trước đây anh Tôn từng đưa bà một khoản tiền, sau đó bà biến mất ba năm. Ba năm đó bà đi đâu làm gì?"
Câu hỏi này chính là câu đầu tiên anh hỏi khi gặp mẹ Đỗ Bái Lan, nhưng bà ta không chịu trả lời. Tuân Hạc lại càng khẳng định một điều: Ba năm này, việc bà ta biến mất tuyệt đối không phải vì tự nguyện
Mẹ Đỗ Bái Lan đột nhiên trừng to mắt: "Ý cậu là, lúc đó tôi bị hắn gài bẫy!"
"Chúng tôi không có nói nha, là bà tự mình đoán đấy." Quý Dư Tích phủi sạch quan hệ, "Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với bà trong ba năm đó?"
Bà ta siết chặt hai tay, biểu cảm có chút điên cuồng, cay đắng nói: "Tôi cứ ngỡ là do mệnh mình không tốt, hóa ra đều là do hắn làm."
Quý Dư Tích và Tuân Hạc nhìn nhau một cái, Tuân Hạc che chắn Quý Dư Tích ở phía sau lưng mình, lặng lẽ lùi về sau một chút.
"Ba năm đó tôi bị bán lên núi!" Mẹ Đỗ Bái Lan đột nhiên khàn giọng nói ra câu này, giọng nói chất chứa vô vàn hận thù cùng nỗi sợ hãi tột độ.
Tuân Hạc: "Vậy bà làm sao trốn ra được?"
Mẹ Đỗ cười lạnh, "Trên núi chỉ có mỗi hộ gia đình đó, lão đàn ông kia mỗi khi đi ra ngoài đều xích tôi lại, sợ tôi chạy mất. Tiếc là lão ta số đen, lúc xuống núi trượt chân ngã chết, tôi mới được người ta thả ra."
Đây là nỗi đau đeo bám bà ta suốt đời, bà ta vốn đã hạ quyết tâm dù chết cũng không nói ra.
Nhưng bà ta thật sự không ngờ tới, chuyện này lại là do gã họ Tôn kia làm. Một cơn rùng mình bất chợt chạy dọc sống lưng bà ta. Nếu những gì họ nói đều là thật, thì chắc chắn gã họ Tôn đó muốn bà ta chết.
Đứa con trai ngu xuẩn kia của bà ta, thế mà lại quen biết một người đáng sợ đến thế.
Quý Dư Tích thực sự không cách nào miêu tả chính xác tâm trạng của mình lúc này. Bắt cóc, buôn người là phạm pháp, là tội ác, lẽ ra câu phải cảm thấu đồng cảm, thương xót cho mẹ của Đỗ Bái Lan, nhưng sau khi hiểu rõ những gì bà ta đã làm, lòng thương cảm của cậu thực sự đã bị giảm đi rất nhiều.
"Giờ tính sao đây anh?" Cậu hỏi Tuân Hạc.
Tuân Hạc hỏi mẹ Đỗ: "Bà có nơi nào muốn đi không? Đi ngay trong đêm nay, đừng bao giờ quay lại nữa. Đừng cố gắng kiểm soát Đỗ Bái Lan, cũng đừng làm phiền cuộc sống của anh ấy, có lẽ bà vẫn có thể yên ổn sống nốt nửa đời còn lại."
Mẹ Đỗ: "Tôi suýt chút nữa ép chết nó, gã họ Tôn kia có thể buông tha cho tôi sao?"
Tuân Hạc: "Có thể. Chỉ cần bà không xuất hiện, anh ta sẽ coi như bà đã chết, tiền đề là bà không được xuất hiện trước mặt Đỗ Bái Lan nữa."
Mẹ Đỗ: "Tôi có thể tin cậu không?"
"Bà có thể tin cậu ấy."
Một giọng nói bất chợt vang lên từ bên ngoài, mọi người quay đầu lại nhìn thì thấy anh Tôn bước vào. Ai nấy đều đang đoán rằng có phải do vụ tai nạn xe không xảy ra nên anh ta tự mình tới giải quyết hậu quả hay không.
Mẹ Đỗ Bái Lan nhìn thấy anh ta thì co rúm lại, càng thêm hiểu rõ hơn người đàn ông này đáng sợ đến mức nào.
Anh Tôn không chào hỏi Tuân Hạc và Quý Dư Tích, chỉ nhìn mẹ Đỗ Bái Lan, nói: "Chỉ cần bà đảm bảo không bao giờ xuất hiện bên cạnh tiểu Đỗ nữa, tôi sẽ cho bà một khoản tiền, đủ để bà dưỡng già."
"Tôi không cần tiền của cậu." Mẹ Đỗ vô cùng cảnh giác, trên tivi toàn diễn như vậy, đưa một khoản tiền rồi sau đó liền bị giết.
"Tùy bà, chỉ cần bà đồng ý yêu cầu của tôi, bà sẽ không sao hết."
Mẹ Đỗ nhìn anh ta, lại nhìn sang Tuân Hạc, "Tôi sẽ đi ngay trong đêm nay, cậu giúp tôi sắp xếp."
"Dựa vào cái gì mà bảo anh ấy sắp xếp giúp bà? Chuyện này không liên quan gì đến chúng tôi cả!" Quý Dư Tích lập tức phản bác.
Anh Tôn mân mê chùm chìa khóa xe, thản nhiên nói: "Cậu ta không sắp xếp được đâu, cậu ta không có năng lực đó. Nếu bà muốn đi thì đi ngay bây giờ, sau ngày hôm nay, nếu tôi còn thấy bà ở thành phố D, bà biết chuyện gì sẽ xảy ra rồi đấy."
Nói xong, anh ta trực tiếp quay người bỏ đi.
Tuân Hạc thở dài một tiếng, nói: "Tôi không giúp được bà, nhưng tôi đảm bảo, lần này bà có thể tin tưởng anh ta."
Nói xong, anh kéo Quý Dư Tích rời đi.
Anh Tôn đợi họ ở dưới lầu. Ba người đứng thành một hình tam giác, không ai nói gì.
Sau đó, anh Tôn châm một điếu thuốc, hỏi: "Không phiền chứ?"
Quý Dư Tích lắc đầu.
Tuân Hạc: "Bắt cóc buôn bán người là phạm tội."
Quý Dư Tích lập tức nắm chặt lấy tay anh. Đúng là quá dũng cảm rồi! Sao anh có thể nói thẳng ra trước mặt người ta thế chứ!
Anh Tôn cười nhẹ: "Tôi không có nha. Cậu đang nói bà ta ấy à, tôi không làm chuyện phạm pháp, bà ta là đi chăm sóc một ông chú họ hàng xa của tôi. Chú ấy tuổi cao rồi nên phận làm con cháu, tôi không yên tâm, khó khăn lắm mới tìm được một người sẵn sàng lấy tiền để lên núi chịu khổ, tôi cũng rất biết ơn bà ta."
Tuân Hạc im lặng một lúc.
Anh Tôn nói: "Tôi biết cậu lo lắng điều gì, tôi sẽ không làm gì bà ta đâu, dù sao tiểu Đỗ cũng không thực sự xảy ra chuyện. Nếu lúc tôi chạy tới mà tiểu Đỗ có chuyện, thì tôi cũng không biết mình sẽ làm ra những chuyện gì nữa. Nghe nói bà ta thuê phòng một tháng, còn định theo đạo diễn nào đó đóng phim."
【 Xâu chuỗi lại được rồi! Vụ án mưu sát thứ hai chính là do anh Tôn làm, nạn nhân là mẹ của Đỗ Bái Lan! 】
Quý Dư Tích bất giác thẫn thờ, mạch suy nghĩ bỗng dưng trôi dạt đến chuyện này.
Trong nguyên tác, sau khi Đỗ Bái Lan tự sát, mẹ Đỗ tống tiền thành công, lại còn uy h**p đạo diễn đoàn phim bên cạnh cho bà ta một vai diễn, không lâu sau, liền bị anh Tôn sát hại để báo thù. Đây chính là chân tướng của hai vụ án mạng liên tiếp ở đoàn phim bên cạnh.
Tuân Hạc bóp bóp tay Quý Dư Tích, hỏi anh Tôn: "Sau này anh có dự định gì?"
Anh Tôn hút xong điếu thuốc, tiện tay vứt xuống đất, dùng sức giẫm một cái. Nhìn thấy Tuân Hạc và Quý Dư Tích đều nhìn chằm chằm vào mẩu thuốc lá đó, anh ta xin lỗi rồi cúi xuống nhặt lên. Tiếp đó nói: "Có lẽ sẽ đưa tiểu Đỗ đi chữa bệnh, đợi cậu ấy khỏe lại rồi sẽ gặp lại mọi người."
Dừng một chút, anh ta bổ sung: "Nếu các cậu sẵn lòng gặp mặt."
"Vậy chúc hai người bình an." Tuân Hạc nói.
"Cảm ơn." Anh Tôn mỉm cười, "Có lẽ cậu không tin, nhưng tôi thực sự rất biết ơn cậu, cũng rất muốn làm bạn với cậu."
____________
Từ nhà trọ nhỏ đi ra, Quý Dư Tích và Tuân Hạc không tạm biệt ngay mà tìm một chỗ để ăn cơm trước.
Quý Dư Tích vẫn còn chưa hoàn hồn. 【 Cứ thế mà kết thúc sao? Những việc anh Tôn làm không cần truy cứu nữa à? 】
Tất nhiên cậu cũng không có ý trách cứ Tuân Hạc, chỉ là cảm thấy quá không chân thực.
Tuân Hạc nghe thấy, liền giải thích: "Chuyện này chỉ có thể như vậy thôi, những việc anh Tôn làm với mẹ Đỗ không có bằng chứng, rất khó điều tra xác thực. Bản thân mẹ Đỗ cũng không muốn truy cứu, nên chúng ta chỉ có thể bỏ qua thôi."
Bản tính của mẹ Đỗ chính là kiểu 'bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh' điển hình, hễ gặp người hiền là lấn tới, gặp kẻ dữ là tắt đài ngay. Kẻ nghèo hèn không sợ người giàu sang, nhưng lại sợ kẻ liều mạng.
"Còn về..." Anh khựng lại một chút, vốn dĩ muốn nhắc đến vụ giết người thứ hai, lại nghĩ đến chuyện này không thể nói ra, bèn thay đổi cách diễn đạt, "Chuyện mẹ Đỗ suýt gặp tai nạn, hay những suy đoán về việc sau này có thể xảy ra chuyện. Chuyện chưa xảy ra thì càng không có bằng chứng. Hiện tại tâm trí anh Tôn đều đặt trên người Đỗ Bái Lan. Anh chỉ hy vọng họ tốt đẹp, đừng đi gây họa cho người khác là được."
Dù sao đi nữa, vụ khủng hoảng xoay quanh hai mạng người ở đoàn phim bên cạnh đến đây cũng coi như hạ màn. Quý Dư Tích suy nghĩ một lát, trút bỏ gánh nặng trong lòng rồi bắt đầu nghiêm túc ăn cơm.
Hai người đang ăn thì Tuân Hạc đột nhiên khựng lại.
"Sao thế anh?" Quý Dư Tích nhìn theo ánh mắt của anh, thấy một người đàn ông đang đỡ một người phụ nữ mang thai đi chọn đồ ăn.
"Có vấn đề gì sao?" Quý Dư Tích nhìn tới nhìn lui, không thấy có gì bất thường.
Tuân Hạc nói: "Người đàn ông này... sao trông giống vị hôn phu của dì Hoa thế nhỉ?"
"Hả?" Quý Dư Tích nhớ tới dì Hoa mà họ sẽ đi dự đám cưới vào thứ Sáu tuần tới. Cậu chưa từng gặp cả dì Hoa lẫn vị hôn phu của dì ấy, nên không biết cái "giống" mà Tuân Hạc nói là giống đến mức nào. "Anh gọi điện cho dì Hoa hỏi một tiếng không phải là biết ngay sao, cứ bảo là anh tình cờ gặp chồng dì ở trung tâm thương mại, xem dì ấy nói thế nào."
Tuân Hạc gật đầu, thật sự gọi điện cho dì Hoa.
Dì Hoa cười sảng khoái: "Sao có thể chứ, tụi dì đang trang trí tân gia mà, con nhìn nhầm rồi phải không?"
Tuân Hạc: "Chỉ là trông có vẻ hơi giống thôi, chắc là con nhìn nhầm ạ."
Sau khi cúp điện thoại, Tuân Hạc vẫn không xua tan được nghi ngờ, anh cứ liên tục nhìn cặp đôi kia một hồi lâu, cho đến khi họ đi vào nhà hàng bên cạnh