Nói đến dì Hoa, thì phải kể từ gia thế của dì.
Dì Hoa tên đầy đủ là Vương An Hoa, là em họ của mẹ Tuân Hạc và đạo diễn Vương. Dì mang họ mẹ, có một người em trai tên là An Bình. Nhà họ Vương truy ngược lại mấy đời đều là hào môn, điều kiện gia đình cực tốt, cho nên con gái nhà họ sau khi trưởng thành, lựa chọn hàng đầu chính là tuyển rể (ở rể).
Cha của Vương An Hoa là con rể ở rể, trước khi cưới hai vợ chồng đã thỏa thuận chỉ sinh một đứa con, bất kể trai hay gái đều theo họ mẹ. Sau khi kết hôn không lâu, họ đã có Vương An Hoa theo đúng kế hoạch.
Chẳng ai ngờ được, năm Vương An Hoa năm tuổi, mẹ dì lại ngoài ý muốn mang thai.
Người chồng khóc lóc cầu xin bà giữ lại đứa bé, còn nói rằng vì đã có một đứa theo họ Vương rồi, nên đứa trẻ ngoài ý muốn này có thể theo họ An được không.
Nhà họ Vương đương nhiên không đồng ý, làm gì có chuyện con rể ở rể mà đòi quyền đặt họ cho con, truyền ra ngoài người ta cười cho thối mũi. Ngặt nỗi hai vị thông gia bên nhà họ An ngày nào cũng đến cửa van nài, nói nhà họ An cũng chỉ có một mụn con trai duy nhất, trước đây một đứa thì không nhắc tới làm gì, giờ có đứa thứ hai, liệu có thể suy nghĩ cho nhà họ An một chút không, chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn nhà họ An tuyệt tự sao.
Bỏ qua một vài chuyện phiền lòng ở giữa, tóm lại cuối cùng đứa bé cũng được sinh ra, lại còn là con trai, mang họ An, nhà họ An mừng phát khóc. Nhưng rất nhanh, họ phát hiện ra sự việc có gì đó không đúng lắm.
Đầu tiên là các bậc trưởng bối nhà họ Vương không hề nhiệt tình với đứa cháu trai này, ngay cả tiệc đầy tháng cũng chẳng buồn đứng ra lo liệu, chứ đừng nói đến chuyện mời vú em hay mua các loại đồ dùng cho trẻ sơ sinh. Nhà họ An đành phải tự bỏ tiền túi ra làm tiệc, mời vú em, mua sắm mọi thứ.
Đợi đến khi đứa bé lớn hơn một chút, họ lại phát hiện, nhà cũ Vương gia mỗi lần chỉ mời đứa lớn về ở lại, chưa từng mời đứa nhỏ. Cho dù đứa nhỏ có theo về nhà cũ ở thì thái độ của người trong nhà cũng có sự khác biệt rõ rệt.
Mẹ của Vương An Hoa hiểu rõ nguyên nhân dẫn đến cục diện này nhất, bà cũng từng nhắc khéo cha mẹ mình, nói đều là con cái mình sinh ra nên không muốn chúng bị phân biệt đối xử. Hai cụ ngoài miệng thì đồng ý, nhưng thực tế lại không hề thân thiết với đứa nhỏ, vì trong lòng họ chưa bao giờ coi đứa nhỏ là cháu của nhà họ Vương.
Ông bà nội của đứa bé có chút tức giận, dứt khoát đưa đứa nhỏ về tự nuôi, cũng không thèm quản đứa lớn nữa.
Nhà họ Vương đối với chuyện này chẳng có ý kiến gì, bắt đầu tích lũy gia sản cho đứa lớn, tức là Vương An Hoa: mua nhà, mua quỹ, mua cổ phiếu, mua đủ loại trang sức đá quý. Ai bảo nhà họ Vương có tiền cơ chứ, mỗi đứa trẻ từ khi sinh ra đã có phần rồi, Vương An Hoa cũng vậy. Còn về đứa nhỏ, nó có phải họ Vương đâu, nhà họ Vương không có nghĩa vụ phải để dành phần cho nó!
Nhà họ An tức đến méo cả mũi, nhưng tất cả những gì nhà họ có chỉ một căn nhà được bồi thường sau khi giải tỏa và vài trăm nghìn nhân dân tệ tiền tiết kiệm, hai ông bà cứ luôn mồm bảo để dành hết cho đứa nhỏ, nhưng căn bản so ra còn chẳng bằng một đầu ngón tay của nhà họ Vương.
Từ tiểu học, chất lượng sinh hoạt và trình độ đầu tư giáo dục của hai chị em đã bắt đầu khác biệt. Nhà họ An không phải là không hối hận, họ từng lấy lý do khác họ ảnh hưởng đến tình cảm chị em để muốn đổi đứa nhỏ về họ Vương. Ngặt nỗi nhà họ Vương không đồng ý, nói là nhà họ An chỉ có một đứa con trai độc nhất này, nhà họ Vương sao có thể làm chuyện thất đức như cướp đoạt đích tôn nối dõi tông đường nhà người khác cơ chứ?
Hai đứa trẻ cứ như vậy lớn lên, quan hệ còn chẳng bằng người dưng.
Người đau khổ nhất trong chuyện này phải kể đến mẹ của Vương An Hoa. Bản thân bà bị mắc kẹt giữa cuộc giằng co của hai gia đình, trơ mắt nhìn hai chị em ruột ngày càng xa cách, lại còn bị chồng và bố mẹ chồng oán trách sao không nói sớm việc nhà họ Vương sẽ phân biệt đối xử với đứa trẻ mang họ khác. Nếu biết trước sẽ thế này, họ đã chẳng để đứa nhỏ mang họ An, làm đứa nhỏ thấy tủi thân, oan ức, rõ ràng cùng một cha mẹ sinh ra mà đãi ngộ lại khác một trời một vực.
Nhưng sự thật đã định thì không ai có sức thay đổi, hai đứa trẻ cứ thế từ từ trưởng thành.
Đợi đến khi mẹ của Vương An Hoa qua đời, Vương An Hoa liền dọn về nhà cũ Vương gia ở, không hề thân thiết với cha, em trai và đám họ hàng bên nhà họ An, chỉ đến thăm hỏi vào dịp lễ tết, sau đó lại tiếp tục vui vẻ tận hưởng cuộc sống nhỏ của riêng mình.
Tuy có chút không phải phép, nhưng Quý Dư Tích nghe đến đây cũng không nhịn được mà khen một câu: 【Làm hay lắm! 】
Làm gì có chuyện cái lợi nào cũng muốn chiếm hết cơ chứ! Vừa muốn quyền đặt họ cho con, vừa không muốn gánh vác chi phí nuôi dưỡng. Chẳng phải là đã hạ quyết tâm hút máu nhà họ Vương, nghĩ rằng đều cùng một mẹ sinh ra, đứa lớn có phần thì sao đứa nhỏ lại không có? Đến khi thật sự không có, lại bắt đầu ngớ người ra, hối hận vì để đứa nhỏ theo họ nhà nội. Nếu nhà họ An kiên trì không hối hận chuyện đứa nhỏ họ An và dốc toàn lực nuôi dưỡng nó, dù không được tốt bằng bên kia, Quý Dư Tích còn có thể khen được một câu có cốt cách.
Nhưng nhắc đến chuyện này, Quý Dư Tích lại nghĩ đến việc nhà họ Vương cũng là nhà ngoại của Tuân Hạc. Chẳng lẽ Tuân Hạc đến nhà cũ Vương gia cũng bị hắt hủi như vậy?
Cậu nhìn Tuân Hạc, muốn nói rồi lại thôi.
Tuân Hạc lập tức hiểu ý cậu, vội nói: "Hoàn cảnh của anh và dì họ không giống nhau."
"Ồ." Quý Dư Tích đáp một tiếng, tò mò muốn chết nhưng lại thấy liên quan đến quyền riêng tư của Tuân Hạc nên không tiện hỏi. Tốt nhất là Tuân Hạc có thể chủ động giải thích để thỏa mãn trí tò mò của cậu.
Tuân Hạc buồn cười nhìn cậu, giải thích: "Ông ngoại anh hiện giờ là gia trưởng nhà họ Vương, ai muốn bắt nạt anh cũng phải xem ông có đồng ý hay không."
"Hóa ra là như vậy." Quý Dư Tích bừng tỉnh đại ngộ.
Không phải nhà họ Vương không đón nhận cháu trai ngoại, mà là cái thân phận của An Bình không được nhà họ Vương chào đón mà thôi. Cũng đúng, chắc hẳn trong những đại gia tộc như thế này, địa vị của con rể ở rể vốn đã không cao, An Bình lại là cháu ngoại mang họ của con rể, tự nhiên sẽ bị thấp hơn một bậc.
"Vậy lúc anh sinh ra, bố mẹ anh có thảo luận xem anh sẽ theo họ ai không?" Quý Dư Tích bắt đầu tò mò. Không phải nói con gái nhà họ Vương ai nấy đều ưu tiên chọn người ở rể sao? Nhưng bố của Tuân Hạc chắc chắn không phải rồi.
"Có thảo luận qua, nhưng trưởng bối của cả nhà họ Vương và nhà họ Tuân đều khá khách sáo, nói là tùy ý muốn của mẹ anh. Mẹ anh cảm thấy họ Tuân nghe hay hơn, nên anh mang họ Tuân." Tuân Hạc giải thích.
【 So với Vương Hạc thì đúng là Tuân Hạc vẫn hơn! Nghe giống tên của nhân vật chính hơn. 】 Quý Dư Tích thầm đánh giá trong lòng.
Tuân Hạc nhịn cười, uống một ngụm nước.
Anh không nói ra rằng, trong cuộc đàm phán về quyền đặt họ này, nhà họ Tuân và nhà họ Vương ở cùng một vị thế, đôi bên đều là hào môn, trái lại không cần thiết phải tranh giành đến mức sống chết, nể mặt nhau một chút, sau này thông gia cũng dễ qua lại.
Bất kể lúc nào, địa vị cũng là thứ nói lên tất cả. Với địa vị chênh lệch giữa nhà họ Vương và nhà họ An, lẽ tự nhiên là bên kia sẽ không muốn nhượng bộ gì chỉ một bước.
Tuân Hạc nói tiếp, vì dì họ anh sống quá an nhàn tự tại nên dì hoàn toàn không có nhu cầu kết hôn. Nhà họ Vương cũng không có ai hối thúc dì, dù sao dì cũng không thiếu tiền tiêu, cứ vui vẻ thế nào thì sống thế ấy, miễn sao hạnh phúc là được
Ngược lại, việc dì đột nhiên yêu đương và muốn kết hôn ở độ tuổi ngoài bốn mươi khiến ai nấy đều kinh ngạc vô cùng.
Phía đàng trai tên là Quách Ninh, xuất thân bình thường nhưng khá điển trai. Anh ta nhỏ hơn Vương An Hoa mười tuổi, kết hôn lần đầu, trong nhà không có trưởng bối nên cũng sẽ ở rể. Sau khi cưới muốn có con hay không thì vẫn chưa bàn bạc qua, nhưng Vương An Hoa thiên về hướng không muốn có con, dì ấy tuổi cũng không còn nhỏ nữa, không muốn làm những việc gây tổn hại đến sức khỏe của mình.
Vì đối tượng kết hôn đột nhiên xuất hiện này, nhà họ Vương đã tìm đến văn phòng tư vấn pháp luật nổi tiếng để điều tra lý lịch người đàn ông này.
Vị trưởng văn phòng tư vấn này là luật sư Chu, người đã tách ra từ một công ty luật để mở văn phòng riêng. Nghiệp vụ chính của văn phòng tư vấn là giải quyết các vụ ly hôn, trên thực tế còn bao gồm cả điều tra ngoại tình, tài sản bí mật và những việc tương tự. Phí dịch vụ rất đắt nhưng rất đáng giá, vì luật sư Chu luôn có thể tra ra chân tướng mà người khác ra sức che giấu. Bản báo cáo điều tra của ông lần nào cũng khiến khách hàng hài lòng.
Có báo cáo điều tra của luật sư Chu làm chứng cứ xác thực, nhà họ Vương nhanh chóng tổ chức lễ đính hôn cho hai người và chỉ mời những người thân trong gia đình đến để nhận mặt người nhà.
Chính trong dịp đó, Tịnh Hà đã gặp người dượng tương lai của mình.
Không biết có phải do ánh mắt của người làm đạo diễn đều khá nhạy bén hay không, Tuân Hạc luôn cảm thấy người đàn ông vừa gặp rất giống với vị hôn phu của dì Hoa. Không chỉ giống, anh thậm chí còn cảm thấy bọn họ như cùng một khuôn đúc ra. Anh chưa từng nghe nói trong nhà Quách Ninh có anh em trai, vả lại dì Hoa cũng nói dì và vị hôn phu đang trang trí tân gia. Chẳng lẽ trên đời thực sự có hai người giống nhau đến vậy sao?
Tuân Hạc nén lại nghi ngờ trong lòng, đưa Quý Dư Tích lên xe của Tiểu Trần rồi hai người chào tạm biệt nhau.
__________
Sau khi Quý Dư Tích về đến nhà, bố mẹ Quý và Quý Dư Thận đều đang đợi cậu. Trông bộ dạng còn có vẻ thần thần bí bí, Quý Dư Tích thấy hơi kỳ lạ liền hỏi họ có chuyện gì không.
Tiếp đó, Quý Dư Thận mỉm cười đưa cho cậu một tập hồ sơ, bảo cậu mở ra xem.
Quý Dư Tích không hiểu chuyện gì, nhận lấy xem thử, hóa ra là anh cả tặng cậu một căn biệt thự.
Quý Dư Tích: "Đây là..."
Quý Dư Thận giải thích: "Chiều nay anh có đến bệnh viện thăm Đỗ Bái Lan, trạng thái của cậu ấy đã tốt hơn nhiều rồi. Nghe nói cậu ấy dự định nghỉ ngơi một thời gian, anh Tôn kia cũng nói ở quê anh ta có một cái đạo quán, anh ta muốn đưa Đỗ Bái Lan về đạo quán đó để tĩnh tâm. Chỉ là công ty quản lý dường như không chịu thả người, lúc anh đi vẫn còn thấy người quản lý ở bệnh viện khuyên cậu ấy quay một đoạn video để trấn an người hâm mộ."
"Người đã ra nông nỗi đó rồi mà công ty quản lý cũng không chịu thể hiện thêm chút quan tâm nào sao?" Quý Dư Tích nhíu mày, vô cùng khó chịu.
Quý Dư Thận nói: "Một khi nghệ sĩ bước chân vào giới giải trí, rất nhiều lúc ngay cả công ty quản lý cũng lực bất tòng tâm. Nếu giá trị thương mại không cao thì còn đỡ, cùng lắm chỉ là bồi thường tiền thôi, còn nếu là nghệ sĩ có giá trị thương mại đủ cao thì thực sự phải chịu áp lực từ nhiều phía. Nhưng em yên tâm, anh đã gọi bộ phận pháp chế đến giúp họ rồi, Đỗ Bái Lan dù sao cũng là bạn học của anh, anh cũng hy vọng sau này cậu ấy có thể sống tốt."
Quý Dư Tích gật đầu, cậu vẫn rất yên tâm với cách làm việc của anh cả. Chỉ cần sau này mẹ Đỗ không ra mặt kích động Đỗ Bái Lan nữa, cộng thêm sự chăm sóc của anh Tôn, tương lai của Đỗ Bái Lan vẫn rất đáng để kỳ vọng. Cậu vẫn còn chưa dám chắc chắn lắm về trạng thái tâm lý của anh Tôn.
Suy nghĩ một lát, Quý Dư Tích hỏi anh trai mình: "Anh gặp anh Tôn rồi à? Cảm thấy thế nào?"
Quý Dư Thận thế mà lại suy nghĩ mất nửa phút mới nói: "Anh Tôn dường như có chút quá mức si mê Đỗ Bái Lan, nhưng Đỗ Bái Lan tiếp nhận khá tốt, không thấy có gì khó chịu. Có lẽ đây là phương thức chung sống của hai người họ, em cũng không cần quá lo lắng đâu."
Quý Dư Tích gật đầu, dù tốt hay xấu thì cũng chỉ có thể hẹn ngày gặp lại.
Cậu lắc lắc tập hồ sơ trong tay, lại hỏi: "Lúc nãy em đang muốn hỏi vì sao lại cho em cái này."
Mẹ Quý nãy giờ đứng bên cạnh không nói gì, lúc này mới cười đáp: "Anh cả con thấy con có công lao, giúp nó tránh được rủi ro ở đoàn phim nên thưởng cho con đấy."
Quý Dư Tích cầm sổ đỏ trên tay: "Anh cả muốn em dọn ra ngoài ở hả?"
Cậu nghi hoặc nhìn ngó cách bài trí trong nhà, "Cho dù anh cả và chị Mộ Đồng có kết hôn thì ở đây vẫn hoàn toàn đủ chỗ mà!"
Mẹ Quý ngẩn người, sau đó cười sặc sụa: "Cái thằng bé này, nói con thông minh mà giờ con lại ngây thơ quá rồi. Anh cả con cho con biệt thự là cho con tài sản đấy, ngay cả sau này con không muốn sống ở đó, bán đi thì cũng là tiền. Con còn chê tiền nhiều à?"
Quý Dư Tích: "Cái đó thì không đâu ạ, chỉ là biệt thự không có người ở cũng phải duy trì bảo dưỡng, phí bảo dưỡng là một khoản lớn đấy. Lại còn phải thuê người qua trông nhà, tiền công lại là một khoản lớn nữa, chút tiền con kiếm được e là nuôi không nổi đâu."
【 Chiếc xe đua lần trước anh cả tặng vẫn đang bám bụi trong gara kia kìa. 】
Cậu vẫn chưa kịp đi thi bằng lái, Tiểu Trần đưa đón cậu đi làm cũng không thể lái xe đua được, quá phô trương. Cho đến nay, cũng chỉ có Tiểu Trần mỗi tuần lái ra ngoài dạo vài vòng.
"Con đúng là biết tính toán chi li." Mẹ Quý vui vẻ không thôi, "Những chuyện vặt vãnh đó đều có người lo liệu rồi, con đừng bận tâm. Lúc nào muốn qua đó ở vài ngày cho mới lạ thì qua, không muốn ở thì cứ để trống. Sao phải lo nhiều thế? Trẻ con ở tuổi con không cần bận tâm đến những chuyện này đâu."
Quý Dư Tích biện bạch: "Không phải con nghĩ nhiều đâu, lần trước dự tiệc tối ở biệt thự lớn nhà đạo diễn Vương, con có hỏi qua sơ sơ, một tháng riêng các khoản chi tiêu đã lên đến mấy chục vạn, mấu chốt là đạo diễn Vương cũng chẳng ở mấy lần, đúng là lãng phí tài nguyên mà."
Có lẽ vì bản thân cậu không phải kiểu người vung tiền như rác. Nhìn thấy tài nguyên bị để không, bị lãng phí là cậu lại thấy khó chịu. Giống như cảm giác khi nhìn thấy người khác rửa tay xong mà cứ để vòi nước chảy vậy.
Mẹ Quý lại có chút cảm động: "Tích Bảo nhà mình đúng là một đứa trẻ ngoan."
Quý Dư Thận suy nghĩ một chút rồi nói: "Hay là thế này, căn biệt thự này để anh quản lý giúp em, anh đăng lên mạng xem có cho thuê được không, mỗi năm kiếm cho em ít tiền thuê nhà nhé?"
"Thế thì còn tạm được." Quý Dư Tích cuối cùng cũng cười, "Anh cả nhất định phải chọn người thật kỹ đấy, tìm người thuê nào biết giữ gìn nhà cửa ấy."
Ba Quý định mở miệng nói gì đó nhưng bị mẹ Quý và Quý Dư Thận đồng loạt lườm một cái, không cho ông nói.
Ba Quý đành thở dài một tiếng, con trai út vẫn còn ít trải đời quá. Nếu người ta có đủ khả năng thuê một căn biệt thự lớn như vậy, thì sao lại không đủ khả năng mua luôn một căn mà ở chứ? Quý Dư Thận đúng là chỉ lừa được thằng út thôi, chứ thay bằng thằng hai thì chắc chắn là không lừa nổi rồi.
Bàn bạc xong chuyện này, mẹ Quý cuối cùng cũng nói đến hôn sự của dì Hoa.
"Cũng may Vương An Hoa không có cái tính cách giống con, căn biệt thự tân hôn của cô ấy là do nhà họ Vương chuẩn bị, còn to hơn căn anh cả cho con một chút. Mẹ đi xem rồi, năm tầng! Chỉ có cô ấy và chồng ở, thật không biết buổi tối có sợ hay không nữa."
Quý Dư Tích bỗng nhớ tới người đàn ông gặp lúc đi ăn chiều nay, bèn hỏi mẹ Quý: "Mẹ, mẹ từng gặp Quách Ninh chưa?"
"Ai cơ?"
"Quách Ninh, chính là vị hôn phu của dì Hoa ấy ạ." Quý Dư Tích giải thích.
Mẹ Quý lắc đầu: "Mẹ chưa từng gặp. Lần trước qua nhà Vương An Hoa xem trang trí tân gia thế nào thì không thấy người đâu, sau đó cũng không hỏi chồng cô ấy tên gì. Không phải là mẹ quên, chỉ là mẹ muốn tránh hiềm nghi nên không hỏi thôi."
Quý Dư Tích: "..."
【 Cũng có phải nhân vật công chúng gì đâu, mà cũng phải tránh hiềm nghi sao? 】
Mẹ Quý liền nói: "Không dò hỏi thông tin cá nhân của nửa kia của bạn bè cũng là một loại tôn trọng, đợi con lớn thêm mấy tuổi nữa sẽ hiểu."
Quý Dư Tích: "..."
Cậu lật từ điện thoại ra tấm ảnh người đàn ông đi ăn cùng phụ nữ mang thai mà Tuân Hạc đã chụp, đưa cho mẹ Quý xem: "Mẹ, mẹ nhìn kỹ xem, lúc mẹ đến biệt thự của dì Hoa có thấy ảnh của người đàn ông này không?"
Tuân Hạc đã cố ý cắt bỏ phần ảnh của người phụ nữ mang thai để không làm nhiễu người xem ảnh.
Mẹ Quý nhìn chằm chằm hồi lâu rồi nói: "Trông hơi quen mắt nhỉ."
Bà đưa ảnh cho ba Quý xem, ba Quý cũng nhìn kỹ một hồi rồi nói: "Đây chẳng phải là..."
Ông nheo mắt cố gắng hồi tưởng một lúc lâu, cuối cùng không nhớ ra được, lại gọi Quý Dư Thận: "Thằng cả lại đây xem này!"
Điện thoại lại được đưa cho Quý Dư Thận, Quý Dư Thận nhìn lướt qua hai cái liền nói: "Đây chẳng phải là anh họ của Nguyên Tử Tịch sao?"
"Cái gì?" Quý Dư Tích ngẩn ra, "Anh ta tên là gì ạ?"
Quý Dư Thận nói: "Hình như họ An, tên gì thì anh không nhớ ra nổi."
"Cũng họ An? Có cùng một chữ An với bố của dì Hoa không ạ?" Quý Dư Tích vội hỏi.
Mẹ Quý vỗ tay một cái bốp, nói: "Mẹ đã bảo mà, hóa ra là cái quan hệ này. Nhà ngoại của Nguyên Tử Tịch chính là nhà họ An, cùng một nhà họ An với ông bà nội của Vương An Hoa, có điều ông bà nội của Vương An Hoa không phải nhánh chính, cách hơi xa, truyền qua mấy đời thì chỉ còn lại căn nhà cũ, nghe nói còn bị giải tỏa rồi. Người trong ảnh này là con nuôi của cậu Nguyên Tử Tịch."
Quý Dư Tích lại phải cảm thán thành phố D thật nhỏ, không cách nào khác, vòng tròn hào môn cũng chỉ có từng ấy nhà.
Có lẽ vì liên quan đến nhà họ An nên Quý Dư Tích có chút không yên tâm, bổ sung thêm một câu: "Tuân Hạc nói người này và vị hôn phu của dì Hoa trông giống hệt nhau."
"Chuyện đó sao có thể chứ?" Mẹ Quý kinh ngạc nói. "Vị hôn phu của Vương An Hoa tuyệt đối không có quan hệ gì với nhà họ An cả, nhà họ Vương đã ủy thác luật sư Chu điều tra lý lịch rồi mà."
Danh tiếng của Văn phòng Luật sư Chu không phải là hư danh.
"Lúc bọn con thấy người này, vị hôn phu của dì Hoa đang trang trí tân gia cùng dì ấy." Quý Dư Tích cũng thấy hơi đau đầu.
"Thế thì đúng rồi còn gì, chứng tỏ không phải là cùng một người." Mẹ Quý trái lại thở phào một hơi, "Cái người họ An này hình như kết hôn lâu rồi, lúc đó Nguyên Tử Tịch cũng có gửi quà mừng cưới mà."
Những chuyện khác có thể không nhớ, chứ trong ba năm, Nguyên Tử Tịch đã gửi đủ loại quà cáp cho chị em họ hàng bên nhà họ Nguyên của cô ta. Mẹ Quý lúc rảnh rỗi đã sai người tổng hợp lại danh sách quà tặng, tranh thủ xem qua một lượt.
Người anh họ họ An này cũng có tên trong danh sách, cho nên mẹ Quý mới nói anh ta đã kết hôn rồi.
"Có lẽ thực sự có những người trông giống nhau, lúc bọn con gặp anh ta, bên cạnh đúng là có một người phụ nữ đang mang thai." Quý Dư Tích nói thêm một câu.
【 Chút nữa phải kể chuyện người anh họ họ An này cho Tuân Hạc nghe mới được. 】 Quý Dư Tích sờ sờ điện thoại rồi lại đút vào túi, định bụng về phòng rồi mới nói.
Thấy cậu cứ mở miệng ngậm miệng đều nhắc đến Tuân Hạc, Quý Dư Thận chua loét nói: "Sao em lại để tâm đến chuyện này thế?" Không lẽ vì dì Hoa là dì họ của Tuân Hạc nên em mới đặc biệt để ý đấy chứ?
Quý Dư Tích thuận miệng đáp: "Kết hôn dù sao cũng là chuyện đại sự của đời người mà."
Quý Dư Thận liền lén nhìn mẹ Quý. Chuyện hôn sự của dì Hoa được mẹ Quý nhắc đi nhắc lại ở nhà nhiều ngày như vậy chính là muốn xem Tích Bảo có phản ứng gì không. Nhưng Tích Bảo vẫn luôn không có phản ứng gì đặc biệt.
Anh không biết rằng không phải Quý Dư Tích không để tâm, cậu cũng đã tra tên những người này trong hệ thống nhưng không thấy có manh mối nào.
Nghĩ lại, Quý Dư Tích thấy điều này hoàn toàn bình thường, không thể nào mỗi một người cậu gặp ở thế giới này đều là nhân vật chính hoặc nhân vật phụ trong một cuốn sách nào đó được.
__________
Đến ngày trước khi lễ cưới của Vương An Hoa diễn ra, Quý Dư Tích tan làm sớm, mẹ Quý bèn đưa con trai út đi thăm biệt thự của Vương An Hoa. Việc những người bạn thân thiết đến thăm trước ngày cưới một ngày cũng là một truyền thống nhỏ.
Về phần Quý Dư Tích, cậu muốn đi xem ảnh của đàng trai. Còn việc gặp tận mắt chính chủ chắc phải đợi đến ngày mai rồi.
Đến trước biệt thự của Vương An Hoa, Quý Dư Tích bỗng nhiên hơi ngẩn người.
Kiểu dáng căn biệt thự này, cậu chắc chắn đã từng thấy ở đâu đó rồi. Chẳng phải trong hệ thống không tìm được "dưa" sao, thế nào bây giờ lại bắt đầu có mầm mống rồi?
"Sao thế, Tích Bảo?" Mẹ Quý còn chưa xuống xe đã thấy thần sắc Quý Dư Tích có chút thay đổi.
【 Căn biệt thự này... 】
Quý Dư Tích có chút mờ mịt, bắt đầu điên cuồng tìm kiếm từ khóa "biệt thự" trong hệ thống. Chỉ tiếc là hầu như cuốn tiểu thuyết nào cũng có chữ biệt thự, việc tìm kiếm thông tin hữu ích từ một đống thông tin rác thực sự quá khó khăn.
"Không có gì đâu mẹ, chúng ta vào thôi ạ." Quý Dư Tích đành từ bỏ, theo mẹ Quý vào trong trước.
Hai người còn chưa đi tới cửa, quản gia của Vương An Hoa đã ra nghênh đón: "Quý phu nhân, Quý thiếu gia, thật thất lễ quá, tiểu thư nhà chúng tôi sẽ xuống ngay, mời hai vị vào trong ạ."
Mẹ Quý gật đầu, vừa dẫn Quý Dư Tích đi được hai bước thì đã nghe thấy giọng của Vương An Hoa: "Lễ Thanh! Cuối cùng cậu cũng tới rồi! Tớ đợi cậu cả ngày, còn tưởng nếu cậu không tới thì sau này đừng làm bạn thân của tớ nữa."
Vương An Hoa vội vã từ trong nhà chạy ra, trực tiếp ôm chầm lấy mẹ Quý.
Mẹ Quý cười vỗ vỗ vai dì Hoa, nói: "Sao có thể chứ, nếu không phải đợi thằng bé nhà tớ thì tớ đã tới từ sớm rồi."
Vương An Hoa buông mẹ Quý ra, nghiêng người nhìn Quý Dư Tích, cười nói: "Tiểu Tích hình như lại cao thêm rồi, sinh nhật con hồi cuối năm dì đang ở nơi khác, có nhờ quản gia gửi quà tới, con có thích không?"
"Thích ạ, cảm ơn dì Hoa." Quý Dư Tích mỉm cười trả lời.
Vương An Hoa lại nói: "Nghe mẹ con nói con đang đóng phim, thế nào, có thích nghi được không?"
"Dạ cũng ổn ạ, đạo diễn và các lão sư đều rất tốt."
Nói xong hai câu này coi như đã chào hỏi xong. Vương An Hoa bảo Quý Dư Tích cứ tự nhiên như ở nhà, rồi kéo mẹ Quý đi nói chuyện riêng.
Quý Dư Tích cũng tính vậy, cứ đi theo bên cạnh người lớn thì cậu rất khó tìm cơ hội mở miệng đòi xem ảnh chú rể. Bây giờ thì tiện rồi, cậu trực tiếp hỏi quản gia xem ảnh chú rể ở đâu, quản gia mỉm cười nói: "Vậy để tôi dẫn cậu đi tham quan một chút. Hầu hết các bức ảnh đều được lồng khung treo ở khắp nơi trong nhà."
"Dạ vâng." Quý Dư Tích đáp một tiếng, đi theo quản gia vào trong biệt thự.
Quản gia vừa đi vừa giới thiệu cách bài trí biệt thự với cậu. Tầng một cơ bản giống với nhà họ Quý, đều là phòng ăn, phòng khách, phòng tiếp khách nhỏ và khu vực giải trí. Đại sảnh tiệc cưới ngày mai cũng đặt ở tầng một, lúc này đã được trang trí xong xuôi.
Quý Dư Tích không hiểu sao bắt đầu lo lắng ngày mai có đủ chỗ ngồi hay không? Trông quy mô này cũng chỉ tương đương với bữa tiệc tối ở nhà đạo diễn Vương, mà đám cưới thì kiểu gì người cũng đông hơn tiệc tối chứ? Cậu vừa nghĩ vừa vô thức nói ra miệng.
Quản gia cười nói: "Ngày mai chỉ mời những người thân thiết nhất tham dự lễ cưới, ngày kia mới mời các khách mời khác tại khách sạn. Thực ra tổ chức ở nhà cũ Vương gia cũng được, chỉ là tiểu thư e ngại nhà họ An cũng sẽ có nhiều người thân đến, cảm thấy không tiện nên mới chia ra mời như vậy."
"Hóa ra là thế." Quý Dư Tích tỏ vẻ đã hiểu.
Tiếp đó, quản gia định đưa Quý Dư Tích lên lầu, hỏi cậu đi cầu thang bộ có được không vì hai bên cầu thang cũng treo rất nhiều khung ảnh.
Quý Dư Tích đương nhiên là đồng ý.
Họ bắt đầu đi lên từ cầu thang bộ, ngay chỗ rẽ đầu tiên có treo một khung ảnh rất lớn, là ảnh cưới của hai người.
Quý Dư Tích nhìn tấm ảnh này, đột nhiên lóe lên một tia sáng, dường như đã bắt được sợi dây liên kết quan trọng nào đó.
【 A! Mình nhớ ra rồi! Đây chính là chú rể có một dàn bạn gái cũ đến tặng hoa chúc mừng! 】
Chú rể mặc vest, dáng vẻ sau khi trang điểm lập tức trùng khớp với một phân cảnh trong ký ức của cậu.
Hèn gì trong hệ thống không tra được tên, vì đây là một đoạn tin tức xã hội từng xuất hiện trong một cuốn tiểu thuyết. Ở một thế giới nào đó, ký chủ của cậu nhận được nhiệm vụ tên là "Đám bạn trai cũ đều đến cầu xin quay lại", đến đoạn cao trào, các bạn trai cũ cùng lúc xuất hiện bắt ký chủ chọn một trong nhiều người. Lúc đó bạn thân của ký chủ còn lấy mẩu tin tức xã hội này ra để nhắc nhở cô ấy, bảo cô ấy phải xử lý cho tốt.
Ký chủ lúc đó chỉ liếc nhìn mẩu tin một cái, trên đó nói các bạn gái cũ của chú rể diện đồ lộng lẫy tham dự hôn lễ, còn kéo băng rôn ghi: [Hội bạn gái cũ đến gửi lời chúc mừng].
【 Hèn gì mình nhìn căn biệt thự này thấy quen mắt, hóa ra là thấy trên bản tin! 】
Quý Dư Tích rút điện thoại ra, định nhắn tin cho Tuân Hạc.