Tuân Hạc lại khuyên anh ta ăn thêm một chút, anh Tôn miễn cưỡng ăn được một nửa rồi dọn dẹp, hỏi họ: "Chắc là các cậu có chuyện muốn hỏi đúng không?"
Tuân Hạc gật đầu, nhớ tới lời anh Tôn vừa nói là 'không ngờ cậu ấy bệnh nặng đến thế', chứ không phải 'không ngờ cậu ấy bị bệnh', liền hỏi: "Theo như lời anh nói, hình như anh đã sớm biết anh ấy có bệnh tâm lý?"
Anh Tôn nói: "Đúng vậy, tôi biết từ lâu rồi. Tôi và cậu ấy quen nhau khoảng mười năm rồi, thực ra chúng tôi quen nhau qua một trò chơi điện tử."
Mười năm trước, khi Đỗ Bái Lan còn chưa trưởng thành, có chơi một trò chơi trực tuyến phong cách cổ trang. Lúc đó hắn vẫn còn là học sinh, thực ra không có nhiều cơ hội lên mạng, nhưng cách thức thu thập tài nguyên của trò chơi này rất rắc rối, nếu không chơi nghiêm túc thì lực chiến đấu sẽ nhanh chóng bị tụt lại. Để duy trì thứ hạng, Đỗ Bái Lan đã tìm một người cày thuê, chính là anh Tôn.
Anh Tôn quản lý tài khoản của hắn rất tốt, Đỗ Bái Lan chỉ cần duy trì nạp tiền, cuối tuần lên mạng ngắm phong cảnh là được. Hắn không mấy hứng thú với lối chơi cạnh tranh trong game, ngay cả đi phó bản cũng không thích. Hắn cứ đăng nhập là đi dạo khắp bản đồ, tìm xem chỗ nào có thể kích hoạt nhiệm vụ kỳ ngộ.
Một ngày nọ, khi hắn đang đi dạo ngoài thành thì bị người đứng thứ hai bảng xếp hạng dẫn người vây đánh, bị giết đi giết lại rất nhiều lần.
Đỗ Bái Lan hỏi trên kênh thế giới xem có ân oán gì không? Người đứng thứ hai kia nói, chỉ là ngứa mắt vì do Đỗ Bái Lan xếp đầu bảng xếp hạng mà người kia luôn bị lu mờ. Còn nói hắn biết nạp tiền thì có ích gì, vẫn chỉ là một con gà công nghiệp.
Màn kịch nhỏ này bị người chơi khác nhìn thấy rồi kể lại cho anh Tôn. Anh Tôn liền dùng tài khoản của mình lên mạng, mở phòng PK và mời người đứng thứ hai kia thách đấu. Tài khoản của anh Tôn cũng nằm trong bảng xếp hạng, các chỉ số kém người kia một chút nhưng thao tác của anh ta rất tốt, người kia bị đánh cho tơi tả, sau đó anh Tôn trả lại chính câu nói đó cho hắn — biết nạp tiền thì có ích gì, vẫn chỉ là một con gà công nghiệp.
Trận PK này thu hút hơn nửa server vào xem, còn được quay màn hình đăng lên các nền tảng khác.
Kẻ đứng thứ hai kia vì quá nhục nhã nên đã xóa tài khoản bỏ game. Trước khi rời đi, câu nói cuối cùng của gã là nếu sớm biết người đứng đầu bảng xếp hạng và anh Tôn là bạn thì gã đã không dở hơi mà đi tìm rắc rối với Đỗ Bái Lan.
Nhưng thực ra lúc đó Đỗ Bái Lan và anh Tôn vẫn chưa tính là bạn bè, chỉ là quan hệ giữa chủ thuê và người cày thuê. Chính nhờ chuyện này mà hai người mới trở nên thân thiết.
Anh Tôn nói, anh ta không phải vì tiền mới nhận cày thuê cho Đỗ Bái Lan, mà là do phát hiện người này chỉ biết nạp tiền chứ không biết nuôi acc, ngày nào cũng thấy trên thông báo kênh chat hắn có được nao nhiêu tài nguyên xịn nhưng lực chiến đấu và thứ hạng chẳng tăng lên chút nào. Anh ta không đành lòng khi thấy ai đó lãng phí tài khoản game như vậy nên mới tự ứng cử làm người cày thuê cho Đỗ Bái Lan.
Sau khi thân thiết, cả hai trò chuyện nhiều hơn, rồi anh Tôn mới phát hiện Đỗ Bái Lan vẫn còn là vị thành niên. Từ đó về sau, anh Tôn không cho Đỗ Bái Lan nạp tiền vào game nữa, tài khoản của Đỗ Bái Lan chuyển sang cho anh Tôn nuôi. Anh ta nói dù sao anh ta khởi nghiệp cũng có chút tiền, nuôi một tài khoản game là chuyện dễ như ăn bánh
Rồi một ngày nọ, Đỗ Bái Lan thi đỗ đại học cùng thành phố nơi anh Tôn đang sống, hai người gặp mặt nhau.
Lúc đó anh Tôn không nhận ra hắn có gì bất thường. Mãi đến một lần hai người gặp mặt trực tiếp, có một người phụ nữ đến tìm Đỗ Bái Lan, nói là mẹ ruột của hắn. Đỗ Bái Lan và người phụ nữ đó lánh sang một bên nói vài câu, sau khi tiễn người đi, tâm trạng hắn vẫn luôn không tốt. Vốn dĩ hai người còn hẹn đi bơi cùng nhau, nhưng Đỗ Bái Lan đổi ý không muốn đi nữa, thế là họ tạm biệt nhau.
Anh Tôn đi rồi vẫn không yên tâm nên quay lại kiểm tra xem sao thì kinh hãi phát hiện Đỗ Bái Lan đang cầm dao rọc giấy, rạch từng nhát nông sâu trên cánh tay mình.
Kể đến đây, anh Tôn im lặng một lúc, dùng sức vò đầu mình, biểu cảm vô cùng phức tạp, có đau lòng lại có một tia hối hận.
Sau một hồi im lặng, anh ta uống một ngụm nước rồi kể tiếp.
Đỗ Bái Lan đã có vấn đề tâm lý từ rất sớm, chỉ là hắn giỏi ngụy trang, chưa từng để ai nhận ra. Đỗ Bái Lan có uống thuốc, nhưng thỉnh thoảng vẫn bộc phát. Từ khi anh Tôn phát hiện ra, Đỗ Bái Lan không còn ngụy trang trước mặt anh Tôn nữa. Một khi hắn có dấu hiệu phát bệnh sẽ đến tìm anh Tôn.
Anh Tôn đã lật xem rất nhiều tài liệu, nỗ lực muốn làm nhiều thứ hơn để giúp hắn, nhưng ngoài việc ở bên cạnh và giúp đỡ Đỗ Bái Lan trong một số phương diện, những nỗ lực khác đều không mấy hiệu quả. Đặc biệt là mỗi lần mẹ Đỗ Bái Lan đến tìm, hắn sẽ đều phát bệnh.
Đỗ Bái Lan không muốn nhắc về mẹ ruột mình. Anh Tôn tự mình đi tìm mẹ Đỗ Bái Lan để tìm hiểu thân thế của hắn, sau đó đưa cho bà ta một số tiền, bảo bà ta đừng quay lại làm phiền Đỗ Bái Lan nữa. Bà ta lúc đi hứa hẹn rất hay, nhưng cũng chỉ biến mất được ba năm.
Trong ba năm bà ta không xuất hiện, Đỗ Bái Lan dường như ngày một tốt lên.
Lúc bình thường, hắn là một chàng trai rất chu đáo, tính tình tốt. Ở bên cạnh hắn, người ta sẽ vô thức cảm thấy thoải mái, vì thế ở trường có rất nhiều nữ sinh thích hắn, và cũng không ít nam sinh muốn kết bạn cùng.
Sau đó, Đỗ Bái Lan từ bỏ chuyên ngành của mình, chạy đi đăng ký tuyển chọn diễn viên, dần dần bước lên một con đường hoàn toàn khác với anh Tôn.
Chuyến đi bộ đường dài đó chính là ở trong giai đoạn này, Tuân Hạc cũng quen biết cả hai vào lúc đó. Kể từ đó, cuộc đời Đỗ Bái Lan gần như đi vào quỹ đạo. Hắn dần không cần đến anh Tôn nữa, ít tìm đến anh ta hơn. Anh Tôn thi thoảng thấy tin tức của hắn trên mạng, biết hắn ngày càng nổi tiếng, đóng nhiều tác phẩm.
Điều duy nhất khiến anh Tôn lo lắng là hắn quá tùy tiện trong chuyện tình cảm, luôn thay bạn gái như thay áo. Anh ta cứ ngỡ hắn dùng cách này để giải tỏa áp lực, nghĩ rằng đôi bên tình nguyện cũng chẳng ảnh hưởng đến ai nên không lên tiếng nhắc nhở, lại còn thấy hắn biết tự điều tiết là chuyện tốt.
Anh ta không ngờ rằng, bệnh của Đỗ Bái Lan chẳng những không thuyên giảm mà còn trở nên nghiêm trọng hơn.
Anh Tôn đau khổ nói: "Đêm qua lúc không ngủ được, tôi có vào lại trò chơi đó xem thử. Sau khi Đỗ Bái Lan đỗ đại học, chúng tôi dần bỏ game, tôi cứ ngỡ cậu ấy chưa từng đăng nhập lại, không ngờ cậu ấy vẫn luôn để lại lời nhắn trong không gian cá nhân của tài khoản."
Nói đến đây, anh ta lại càng bực bội, vô cùng hối hận vì sao mình không phát hiện ra sớm hơn. Tuân Hạc tò mò hỏi: "Anh ấy viết gì vậy?"
Đúng lúc anh Tôn định nói thì bỗng có y tá gọi lớn: "Người nhà Đỗ Bái Lan đâu? Bệnh nhân tỉnh rồi, đã được chuyển sang phòng bệnh thường."
【 May quá! 】 Quý Dư Tích thở phào nhẹ nhõm.
Anh Tôn nhanh chóng đứng dậy, Tuân Hạc và Quý Dư Tích cũng cùng đứng lên.
Ba người họ đi được vài bước thì thấy một người đàn ông tiến về phía y tá nói: "Ở đây."
"Đây là..." Quý Dư Tích hỏi.
Anh Tôn nói: "Ông ta là ba của Đỗ Bái Lan."
Nhìn bóng lưng, ba Đỗ trong có vẻ hơi khắc khổ. Theo tuổi của Đỗ Bái Lan thì ông ta cùng lắm chỉ ngoài năm mươi, không đến mức lưng đã còng xuống như vậy.
Anh Tôn nói thêm: "Sau khi xảy ra chuyện, công ty quản lý của Đỗ Bái Lan đã gọi cho ông ta, ông ta đến sớm hơn tôi một chút."
Đỗ Bái Lan nằm trên giường bệnh được đẩy ra từ phòng cấp cứu, ba Đỗ đi bên cạnh, cả nhóm người di chuyển về phòng bệnh. Anh Tôn thấy vậy vội vàng chạy lại giúp đẩy giường. Tuân Hạc và Quý Dư Tích đi theo phía sau một khoảng xa, không tiến lại gần.
Vào phòng bệnh ổn định chỗ xong xuôi, y tá dặn dò ba Đỗ một số lưu ý rồi rời đi. Tuân Hạc và Quý Dư Tích đứng ở cửa do dự không biết có nên vào hay không. Họ đều không thích ba Đỗ nên chỉ đứng ngoài quan sát tình hình.
Ba Đỗ nâng giường bệnh cao lên, ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường bệnh nhìn Đỗ Bái Lan. Anh Tôn nhíu mày định nói chuyện thì ba Đỗ lên tiếng: "Đợi nó tỉnh lại sẽ muốn uống nước, trong phòng hình như không có nước."
Anh Tôn nhìn quanh thấy chỉ thấy một cái ấm rỗng nên đành cầm lấy rồi đi ra ngoài lấy nước, lúc đi ngang qua cửa anh ta còn nháy mắt với Tuân Hạc ý bảo nhờ anh trông chừng một lát.
Sau khi anh Tôn ra ngoài, Đỗ Bái Lan bỗng đột nhiên mở mắt, nói: "Có phải ông rất thất vọng vì tôi chưa chết không?"
Ba Đỗ dùng giọng điệu lạnh lùng, không chút cảm xúc trả lời: "Sao có thể chứ, con là con trai ta mà."
Đỗ Bái Lan nhắm mắt lại: "Hồi tôi còn nhỏ, ông và mẹ kế cố gắng sinh thêm con, hai người đã đi khám rất nhiều bác sĩ, uống rất nhiều thuốc. Sau đó bà ấy mang thai, hai người rất vui, mua bao nhiêu đồ chơi quần áo, tiếc là chẳng được bao lâu thì đứa trẻ mất, lúc đó tôi khoảng bốn tuổi."
Ba Đỗ hơi nhíu mày. Đỗ Bái Lan nói tiếp: "Ông chưa bao giờ nghi ngờ vì sao đứa trẻ lại mất sao?"
Ba Đỗ ngẩn người, rồi giật mình bật dậy: "Mày có ý gì?"
Đỗ Bái Lan nhếch mép: "Tôi nghe mẹ kế nói bà ấy cần nằm nghỉ dưỡng bệnh, không được va chạm. Thế là tôi đã 'vô tình' đâm sầm vào bụng bà ấy. Tôi mới bốn tuổi, chẳng ai nghi ngờ một đứa trẻ lại cố tình làm vậy. Ngay cả mẹ kế cũng nghĩ tôi không cố ý nên không trách móc gì. Thấy hai người đau khổ, tôi lại thấy vui, tôi vẫn là bảo bối duy nhất của hai người."
Lồng ngực ba Đỗ phập phồng dữ dội, cả người như sắp ngất xỉu tới nơi. "Mày nhỏ vậy mà đã độc ác như thế! Tao thật hối hận vì đã sinh ra mày!"
Nếu đứa trẻ đó không mất đi, ông ta đã không tâm phiền ý loạn để người khác thừa cơ xen vào. Ông ta với dì của Đỗ Bái Lan cũng sẽ không đi đến kết cục ly hôn.
"Đúng vậy, tôi cũng không biết vì sao mình lại độc ác như thế." Đỗ Bái Lan lẩm bẩm, "Có lẽ vì ba tôi hận mẹ tôi, và cũng hận cả tôi nữa! Tôi không hiểu vì sao ngày đó ông lại để tôi ra đời? Nếu trước khi sinh tôi, hai người hỏi ý kiến tôi một chút thì tốt rồi, tôi nhất định sẽ nhường cơ hội cho người khác. Ông nói hối hận vì sinh ra tôi, thực ra tôi cũng chẳng muốn được sinh ra."
Ba Đỗ dường như không nghe thấy lời Đỗ Bái Lan nói. Mải chìm đắm trong cảm xúc của mình, ông ta trừng mắt, hằn học nói với Đỗ Bái Lan: "Tao đáng lẽ phải biết mày cũng giống y hệt mẹ mày! Mày thừa kế hoàn toàn cái thói xấu xa của bà ta rồi. Mày và bà ta đều khiến tao cảm thấy vô cùng ghê tởm!"
"Cái miệng thối của ông đúng là chỉ biết nói xằng nói bậy!" Một tiếng hừ lạnh đầy châm chọc vang lên từ phía cửa phòng.
Người lên tiếng chính là mẹ Đỗ Bái Lan. Tuân Hạc và Quý Dư Tích sững sờ trước lời thú nhận của Đỗ Bái Lan nên không kịp phát hiện bà ta đến từ khi nào.
【 Một đứa trẻ bốn tuổi có thể độc ác như vậy sao? 】
Quý Dư Tích vô cùng hoang mang. Cậu không biết, cậu chưa từng gặp ký chủ nào bốn tuổi, cũng chưa từng tiếp xúc với trẻ con lứa tuổi đó. Bản thân cậu lại càng không có thời kỳ ấu thơ. Liệu một đứa trẻ loài người bốn tuổi thực sự có thể tâm cơ đến mức làm ra chuyện như vậy sao?
Tuân Hạc khẽ kéo tay áo cậu, ra hiệu cậu chú ý nhìn vào trong phòng bệnh.
Lúc này trong phòng, mẹ Đỗ Bái Lan nhìn ba Đỗ với vẻ đầy giễu cợt, bà ta nói với giọng mỉa mai: "Bản thân không quản được phần th*n d*** lại muốn đổ lỗi cho người khác à? Da mặt ông cũng thật dày! Trơ tráo! Không biết xấu hổ! Thằng con ngu ngốc này là giống ông, đào hoa giống ông, mà cũng ngu xuẩn giống ông!"
Ba Đỗ cũng không chịu kém cạnh, lôi hết thảy những chuyện ngu xuẩn mà bà ta làm trong suốt bao năm qua ra để chứng minh Đỗ Bái Lan ngu ngốc như hiện tại là do di truyền từ bà ta.
Họ cứ thế cãi nhau ngay trước mặt Đỗ Bái Lan.
Quý Dư Tích cau mày, thực sự nghe không nổi nữa, bèn đi gọi y tá đến, hai người họ lúc này mới chịu im lặng, sau đó cả hai chẳng thèm nhìn Đỗ Bái Lan lấy một cái, trước sau rời khỏi bệnh viện.
Anh Tôn cũng không ngờ mình mới rời đi một lát mà mọi chuyện đã thành ra thế này. Anh ta giận đến phát điên nhưng không thể mắng chửi trước mặt Đỗ Bái Lan, đành phải an ủi, bảo hắn đừng để tâm đến lời họ nói.
Đỗ Bái Lan không biểu lộ ra cảm xúc gì, nói nhiều như vậy khiến hắn kiệt sức, rất nhanh đã lại thiếp đi.
Anh Tôn kéo ghế ngồi sát bên giường, nắm chặt lấy tay Đỗ Bái Lan, an tâm hơn một chút. Sau đó anh ta vẫy tay gọi Tuân Hạc và Quý Dư Tích vào, nói: "Chuyện lúc nãy tôi vẫn chưa kể xong."
Lúc nãy đang nói đến việc Đỗ Bái Lan để lại rất nhiều lời nhắn trong tài khoản game. Quý Dư Tích vẫn rất tò mò, hắn đã viết những gì?
Vì Đỗ Bái Lan đang ngủ nên Tuân Hạc và Quý Dư Tích không muốn làm phiền, nhưng anh Tôn nói: "Chúng ta cứ nói chuyện ở đây, nếu cậu ấy nghe thấy được thì cũng là chuyện tốt."
Nghĩ lại thì thấy cũng có lý. Tuân Hạc kéo Quý Dư Tích cùng ngồi xuống, tiếp tục chủ đề: "Anh thấy anh ấy viết gì trong không gian cá nhân vậy?"
Anh Tôn khựng lại, nhìn gương mặt đang ngủ của Đỗ Bái Lan, mặt đầy vẻ cay đắng: "Cậu ấy viết ra đủ mọi cách để chết."
Cả Tuân Hạc và Quý Dư Tích đều kinh ngạc nhìn anh. Anh Tôn gật đầu: "Đúng vậy, những thứ này đều bị nền tảng chặn lại, chỉ còn lưu trong hòm thư nháp. Tôi cũng chỉ là tình cờ nhìn thấy thôi. Đỗ Bái Lan vẫn luôn lên kế hoạch cho cái chết của mình từ lâu rồi."
Lòng Quý Dư Tích chùng xuống, thanh âm không giấu nổi vẻ vội vã: "Có thể cho em xem một chút không?"
Anh Tôn mở điện thoại, tìm ảnh chụp màn hình cho Quý Dư Tích xem. Cậu đọc từ đầu đến cuối, thấy Đỗ Bái Lan liệt kê đủ kiểu tự sát. Nhảy lầu thì chết xấu quá nên hăn không chọn. Uống thuốc ngủ thì sợ đau dạ dày, mà hắn ghét nhất là uống thuốc nên cũng bỏ qua. Có lẽ nằm trong bồn tắm ấm áp rồi cắt cổ tay là cách chết lý tưởng nhất, chỉ là hơi có lỗi với người thu dọn thi thể.
Điều này y hệt như lựa chọn tối qua của hắn. Có thể thấy hắn không chỉ nghĩ suông mà thực sự đã lên kế hoạch thực hiện.
Trong ảnh chụp màn hình còn một dòng thu hút sự chú ý của Quý Dư Tích. Đỗ Bái Lan viết: lúc đóng phim, cảm giác treo mình trên không trung rất tuyệt. Nếu giả vờ như thiết bị an toàn gặp trục trặc rồi xảy ra tai nạn, liệu có ai biết được thực chất là hắn đã tự sát không? Nhưng hắn lại viết thêm, làm vậy thì không công bằng với đạo diễn, hắn có chút không đành lòng.
【 Mình hiểu rồi, Đỗ Bái Lan đúng là tự sát nhưng đã dàn dựng hiện trường thành một vụ giết người. 】
Trước đó cậu đã có suy đoán nhưng cảm thấy có hơi viễn vông. Giờ thấy dòng chữ này, Quý Dư Tích tin rằng nhận định của mình không sai.
Lựa chọn này hoàn toàn phù hợp với tâm lý không muốn người khác biết mình tự sát của Đỗ Bái Lan. Việc hắn luôn giấu kín bệnh tình là sự thật. Nếu không phải do sự cố Phó Ly đã kết hôn cộng thêm bị mẹ hắn kích động, hắn sẽ không mất kiểm soát trước đám đông. Vậy thì nếu một ngày nào đó hắn gặp tai nạn trên phim trường, mọi người chắc chắn sẽ chỉ nghĩ đó là sự cố ngoài ý muốn.
Theo diễn biến cốt truyện, Quý Dư Tích đoán có lẽ mẹ Đỗ Bái Lan đã kích động hắn quá mức, khiến hắn tuyệt vọng và chọn cách tự sát. Trong vô số lựa chọn, Đỗ Bái Lan chọn một kiểu chết dễ che đậy sự thật nhất, đó là tai nạn. Tuy nhiên sau khi điều tra sơ bộ, cảnh sát phát hiện thiết bị an toàn có dấu vết phá hoại có chủ đích, nên mới phán đoán đây là một vụ mưu sát và điều tra ròng rã nhiều ngày.
Mọi chuyện đã trở nên hợp lý.
Nhưng vấn đề mới lại nảy sinh, nếu Đỗ Bái Lan là tự sát, vậy vụ án mạng thứ hai của đoàn phim là thế nào?
Quý Dư Tích gãi đầu: 【 Chẳng lẽ lại có một bệnh nhân khác bị Đỗ Bái Lan truyền cảm hứng nên cũng chọn cách này sao? 】
Tuân Hạc nghe thấy tiếng lòng của cậu, tâm trạng cũng thăng trầm theo, nhịn không được vỗ nhẹ vào vai cậu: "Đừng xem nữa, giờ chẳng phải đã không sao rồi ư?" Anh nói rồi lấy lại điện thoại từ tay cậu trả cho anh Tôn.
Anh Tôn nhận lấy điện thoại, phụ họa: "Dù sao thì cứu được người là tốt rồi." Anh quay lại nhìn Đỗ Bái Lan trên giường bệnh, vẻ dịu dàng bỗng hóa thành kiên định, như thể đang thề nguyện mà nói: "Tôi nhất định sẽ ở bên cạnh chăm sóc, đảm bảo không bao giờ để cậu ấy xảy ra chuyện nữa."
Quý Dư Tích lén trao đổi ánh mắt với Tuân Hạc, trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ.
Quan hệ bạn bè của họ tốt vượt mức mong đợi.
Sau một lúc suy nghĩ, Tuân Hạc chủ động hỏi: "Anh Tôn, anh đột ngột đến thành phố D, có lẽ phải ở lại một thời gian, công việc và cuộc sống đã sắp xếp ổn chưa? Có cần báo cáo với chị nhà là anh đi đâu không? Anh đừng hiểu lầm, em chỉ nghĩ nếu anh bận quá thì có nên thuê hộ lý không, mọi người cùng hợp sức rồi sẽ ổn cả."
Anh Tôn không hề nghi ngờ sự dò xét này, chỉ nói: "Làm gì có chị nhà nào, tôi cũng chẳng có việc gì bận cả. Cứ giao tiểu Đỗ cho tôi là được, trước đây tôi từng chăm sóc cậu ấy rồi, biết cách làm cho cậu ấy cảm thấy thoải mái nhất."
Quý Dư Tích: "?"
Anh Tôn nói tiếp: "Hộ lý thì không thể tắm rửa cho cậu ấy được, tiểu Đỗ lại không muốn người khác chạm vào mình. Cứ để tôi làm cho!"
Quý Dư Tích: "Nghe anh nói có vẻ thực sự rất thuần thục."
Anh Tôn mỉm cười: "Vậy sao? Trước đây mỗi khi tâm trạng cậu ấy không ổn đều là tôi chăm sóc. Khoảnnày tôi đúng là rất thạo."
Nói xong, anh ta lại chăm chú nhìn gương mặt đang ngủ của Đỗ Bái Lan.
Quý Dư Tích bỗng nảy ra một ý nghĩ táo bạo: 【 Chẳng lẽ anh Tôn thích Đỗ Bái Lan sao? 】
Tuân Hạc nhìn cậu, rất muốn nói 'Giờ em mới nhận ra à?'. Ngay từ lúc anh Tôn lặn lội ngàn dặm đến đây, anh đã thấy sai sai rồi. Nghe xong chuyện cũ của hai người, anh gần như chắc chắn nên mới lên tiếng dò xét.
【 Nhưng Đỗ Bái Lan thích con gái mà, anh Tôn là đơn phương sao? 】
Quý Dư Tích nhìn Đỗ Bái Lan, rồi lại nhìn anh Tôn. Anh Tôn vẫn đang dán mắt vào khuôn mặt Đỗ Bái Lan, sau khi có suy đoán kia, cậu cảm thấy ánh mắt của anh Tôn đầy vẻ si mê đến đáng sợ.
Quý Dư Tích bất giác rùng mình một cái, khẽ kéo kéo Tuân Hạc, ra hiệu muốn rời đi.
Tuân Hạc lên tiếng chào tạm biệt anh Tôn, còn nói lần sau sẽ lại đến thăm họ.
Sau khi ra khỏi bệnh viện, Quý Dư Tích lập tức không nhịn được mà trao đổi với Tuân Hạc về vấn đề tình cảm của anh Tôn. Tuân Hạc gật đầu, nói với cậu rằng mình cũng nghĩ như vậy, sau đó nói tiếp: "Cái trò chơi họ chơi anh cũng từng chơi cách đây vài năm trước. Game đó giờ mười năm rồi vẫn chưa sập, lúc nãy anh có liếc qua server của họ, nếu Đỗ Bái Lan là đứng đầu bảng thì chắc chắn sẽ có người biết."
"Anh nghi ngờ cái gì hả?"
Tuân Hạc: "Khó nói lắm. Lúc mới gặp anh Tôn thì thấy anh ta khá bình thường, nhưng trò chuyện một lúc thì anh ta cứ nhìn chằm chằm Đỗ Bái Lan mãi, cứ như sợ anh ấy biến mất không bằng. Cảm giác hành động này có hơi thái quá, anh nghi ngờ..."
Anh nói đến đó thì khựng lại.
Quý Dư Tích cuống quýt: "Anh nghi ngờ cái gì?"
Tuân Hạc cảm thấy hơi khó diễn đạt: "Đợi anh đăng nhập vào game hỏi thăm tình hình rồi hãy nói."
"Nói đi mà, nói đi mà~" Quý Dư Tích đâu có đợi nổi, suýt chút nữa là túm lấy Tuân Hạc mà năn nỉ.
Tuân Hạc giơ tay đầu hàng: "Thực ra cũng không có gì, anh chỉ cảm thấy đoán mò như vậy không hay lắm. Anh nghi ngờ anh Tôn cũng có bệnh tâm lý."
"Hả?" Quý Dư Tích ngơ ngác.
Tuân Hạc dứt khoát mở điện thoại lên tìm một tiệm net gần đó, dẫn Quý Dư Tích vào, mở một máy ở góc khuất rồi phân tích: "Lúc trước Đỗ Bái Lan không hề giấu giếm chuyện mình bị bệnh với anh Tôn, vậy tại sao sau đó lại giả vờ như đã khỏi hẳn? Hai người vốn có quan hệ rất thân thiết, đột nhiên Đỗ Bái Lan lại xa cách anh Tôn và bắt đầu thay bạn gái liên tục. Trong khoảng thời gian đó, em nghĩ có chuyện gì đã xảy ra?"
Quý Dư Tích vừa nghe đã hiểu ngay: "Anh Tôn đã tỏ tình với anh ta!"
Đỗ Bái Lan thích con gái, không thể chấp nhận được nên hai người mới dần dần xa cách.
Tuân Hạc mỉm cười nói: "Anh còn có phỏng đoán lớn mật hơn cơ. Có thể họ đã làm chuyện đó rồi."
"Cái gì cơ?" Quý Dư Tích không hiểu.
Tuân Hạc bình thản trình bày suy đoán của mình: "Anh Tôn nói, ngoài việc ở bên cạnh và 'giúp đỡ trong một số phương diện', những nỗ lực khác đều không có tác dụng với bệnh của Đỗ Bái Lan. Em nghĩ 'một số phương diện' này ám chỉ cái gì?"
"Chưa... chưa chắc đã là chuyện đó đâu nhỉ?" Quý Dư Tích phản ứng lại, lắp bắp nói.
Tuân Hạc: "Vậy tại sao khi biết Đỗ Bái Lan thường xuyên thay bạn gái, anh Tôn lại nghĩ Đỗ Bái Lan đang dùng cách đó để giải tỏa áp lực?"
"Bởi vì họ đã từng thử rồi." Quý Dư Tích bị thuyết phục, ánh mắt cậu sáng rực lên khi nhìn Tuân Hạc.
【 Đúng là logic này rồi, thông tin vụn vặt thế mà cũng trích xuất ra được. Tuân Hạc thật sự thông minh quá. 】
Tuân Hạc bị cậu khen đến đỏ cả mặt, vội nói tiếp: "Anh không có ý kỳ thị gì đâu, nhưng với một người bình thường, khó có thể đánh đồng chuyện đó với việc giảm bớt bệnh tâm lý. Anh Tôn làm vậy, ngoài việc thích Đỗ Bái Lan ra, liệu có khả năng bản thân tâm lý anh ta cũng không được lành mạnh không?"
Quý Dư Tích gãi đầu, cậu cũng không biết nữa.
Tuân Hạc mở máy tính, tìm vào trò chơi và đúng server đó, lập một tài khoản nhỏ. Sau đó nhắn tin trên kênh thế giới: [Có người chơi cũ nào từ mười năm trước không? Tôi muốn hỏi thăm một người.]
Anh nhắn liên tiếp mấy tin, rất nhanh đã có những người chơi khác cũng sao chép lại gửi theo.
Một lúc sau, có người tò mò hỏi: [Hỏi thăm ai?]
Tuân Hạc: [Người đứng đầu bảng khi đó, tên là Lan Thảo. Ai có ấn tượng có thể nhắn tin riêng cho tôi, nếu thông tin xác thực, tôi xin tặng một bộ trang bị làm quà cảm ơn.]
Rất nhanh, mục tin nhắn riêng hiện dấu chấm đỏ. Tuân Hạc hỏi sơ qua về tình hình của Lan Thảo, đúng là người chơi cũ thật, sau đó mới hỏi đến người cày thuê cho Lan Thảo, may mà người chơi này vẫn còn nhớ.
Người chơi: [Anh Tôn chứ gì, thánh nhân toàn server đấy. Video anh ta đuổi cùng giết tận hạng nhì đến giờ vẫn có người xem. Sao không nói sớm là hỏi anh ta, người biết anh ta còn nhiều hơn cả Lan Thảo đấy.]
Tuân Hạc: [Anh Tôn hành sự trong game có cực đoan không?]
Người chơi: [Khá cực đoan, nhìn cách anh ta đánh cho hạng nhì bỏ game là biết. Dù là bên kia kiếm chuyện trước, trêu chọc Lan Thảo, nhưng sau khi bị anh Tôn giết vài lần và đã xin lỗi trên kênh thế giới, anh Tôn vẫn không tha, tuyên bố cứ thấy lên mạng là sẽ tìm PK, trừ khi xóa acc đổi server.]
Tuân Hạc: [Ngoài ra còn ví dụ nào khác không?]
Người chơi: [Cậu có biết vụ họ bỏ game không? Trong một trận chiến bang hội, Lan Thảo bị phe đối địch nhắm vào giết mười mấy lần, thế là cậu ấy nản không muốn chơi nữa, đòi tặng acc trên kênh thế giới. Anh Tôn không cho tặng, hai người cãi nhau một trận. Thế là anh Tôn giải tán luôn bang hội, một đám người đang đánh bang chiến tự nhiên mất luôn 'nhà'. Anh Tôn và Lan Thảo bị bêu rếu trên diễn đàn, bài viết lên tới mấy trăm lầu, bị chửi suốt một tuần mới yên. Mà yên là vì chủ bài đăng đó ngoài đời gặp tai nạn nên không rảnh vào chửi tiếp, sau đó bài đó cũng bị báo cáo rồi xóa mất. Sau vụ đó hai người họ cũng bỏ game luôn.]
Tuân Hạc: [Cảm ơn.]
Anh hỏi người kia muốn trang bị gì rồi mua ngay trong cửa hàng game, nhấn tặng àu rồi sau đó thoát game.
"Em nghĩ sao?" Tuân Hạc nhìn Quý Dư Tích.
"Anh Tôn hình như có bệnh thật." Quý Dư Tích trả lời.
Trong game thì mấy chuyện này cũng thường thấy, nếu Tuân Hạc không để tâm thì đúng là khó nhận ra. Nhưng người đăng bài bêu rếu kia lại trùng hợp gặp tai nạn ngoài đời khiến Quý Dư Tích rất nghi ngờ.
【 Chẳng lẽ anh Tôn chính là nạn nhân của vụ án mưu sát thứ hai sao? Vì Đỗ Bái Lan chết nên anh ta muốn trả thù đoàn phim. Không đúng! Cái đầu lợn của mình! Anh Tôn trả thù đoàn phim thì không thể tự sát, mà khả năng cao là sẽ giết người, đúng chứ? 】
Quý Dư Tích bỗng thấy rùng mình, cậu bị ý nghĩ của chính mình làm cho khiếp sợ!
Tuân Hạc bóp vai cậu, trấn an: "Không sao đâu, đều là đoán thôi. Giờ Đỗ Bái Lan đã được cứu rồi, mọi chuyện sẽ không tệ hơn đâu."
Dừng một chút, anh lại nói tiếp: "Anh muốn tìm mẹ Đỗ Bái Lan nói chuyện một chút. Anh Tôn đưa bà ta một số tiền, bà ta biến mất ba năm, liệu có thực sự là tự nguyện biến mất không?"
Quý Dư Tích suy nghĩ kỹ, cậu rùng mình, cảm thấy một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng.