Sau khi nói xong câu đó, Quý Dư Tích liền rơi vào trầm tư.
Tiểu Thu vừa định nói chuyện thì lập tức bị Mộ Đồng dùng ánh mắt ngăn lại, mọi người tạm thời im lặng, cùng nhau quay trở về đoàn phim. Tuân Hạc vẫn chưa bận xong, việc quay phim cũng đang tạm dừng, thế là ba người họ ngồi xuống bắt đầu trò chuyện, Tiểu Thu chủ động đi lấy nước uống cho họ.
Mộ Đồng hỏi: "Tại sao Đỗ Bái Lan nhìn thấy Phó Ly lại thấy ghê tởm đến mức muốn nôn nhỉ?"
Lúc đó phản ứng của Đỗ Bái Lan quá mạnh mẽ khiến mọi người chỉ tập trung bàn luận về lý do hắn hành động như vậy mà không ai để ý đến tình trạng buồn nôn của hắn.
Về điểm này, Quý Dư Thận ít nhiều có thể đoán được: "Chuyện ba Đỗ Bái Lan ngoại tình rồi ly hôn đã gây tổn thương rất lớn cho cậu ta, có lẽ đã để lại bóng ma tâm lý. Chuyện Phó Ly kết hôn hợp đồng trước đó không nhiều người biết, cậu ta cũng không biết. Cứ ngỡ Phó Ly còn độc thân nên mới phát triển quan hệ tạm thời với cô ấy. Tối qua Tuân Hạc nói cho cậu ta biết Phó Ly đã kết hôn, cậu ta có lẽ cảm thấy mình cũng giống như ba mình, có hành vi yêu đương bất chính, nên về mặt tâm lý có chút khó chấp nhận."
Anh cũng không phải nói bừa, lúc đó Đỗ Bái Lan quả thực có nói rằng Phó Ly đã biến hắn thành loại người mà hắn ghét nhất.
"Chuyện Phó Ly kết hôn đúng là chẳng mấy ai biết, anh không nói em cũng không hay luôn. Cô ấy là hình mẫu chị dâu lý tưởng nhất trong lòng nhiều người hâm mộ ở giới giải trí. Ai cũng bảo tính cách cô ấy tốt, không làm loạn, không gây rắc rối. Em cũng không ngờ cô ấy lại dám làm chuyện như kết hôn vì lợi ích." Mộ Đồng vô cùng cảm thán.
Nếu cô mà có lá gan đó thì ba năm nay đã kết hôn vô số lần rồi, Quý Dư Thận làm gì còn cơ hội nữa.
Quý Dư Thận nói: "Cho nên Tích Bảo nói rất đúng, cậu ta bệnh không nhẹ đâu. Hơn nữa cảm giác sau khi mẹ cậu ta tìm đến, tình trạng của cậu ta dường như càng nghiêm trọng hơn. Lúc sáng cậu ta nhìn thấy Phó Ly vẫn chưa có phản ứng lớn đến thế."
Mộ Đồng thở dài một hơi: "Có lẽ lại làm anh ta nhớ đến chuyện của ba mình, bị kích động nên phản ứng sinh lý mới dữ dội như vậy."
Quý Dư Thận hiện tại có chút khó xử, anh là nhà đầu tư của bộ phim 《Bạch Nguyệt Quang và Hoa hồng đỏ》 đó, nếu đoàn phim xảy ra chuyện, anh cũng không thể thoát khỏi liên can. Chính vì cái này mà Tích Bảo mới nỗ lực muốn tìm ra sự thật về cái chết của Đỗ Bái Lan đến thế.
Hiện tại tuy chưa tìm thấy hung thủ, nhưng trạng thái tinh thần của Đỗ Bái Lan thực sự không thích hợp để tiếp tục đóng phim nữa. Mẹ Đỗ Bái Lan chắc chắn sẽ còn tìm đến khiêu khích, vạn nhất xảy ra chuyện thật thì tiền mất chỉ là chuyện nhỏ, chủ yếu là hệ lụy sau đó quá lớn.
Mộ Đồng lại hỏi: "Phó Ly có nói muốn hủy hợp đồng không?"
Lúc nãy khi Phó Ly và Đỗ Bái Lan cãi nhau, Phó Ly đã sụp đổ khóc lớn, còn nói không thể tiếp tục quay nữa. Quý Dư Thận là nhà đầu tư, nếu diễn viên bỏ diễn, đạo diễn dù thế nào cũng sẽ thông báo cho anh.
Quý Dư Thận lắc đầu: "Đạo diễn chưa nói. Hủy hợp đồng không phải chuyện nhỏ, phim đã quay được một nửa rồi, lúc này mà hủy hợp đồng thì cả hai bên đều không gánh nổi tổn thất."
Lúc trước Lam Nam hủy hợp đồng dễ dàng như vậy là vì đoàn phim mới bắt đầu quay chưa lâu, mọi thứ còn kịp sửa chữa, thay đổi nhân vật cũng chỉ cần đẩy nhanh tiến độ một chút. Nếu Lam Nam quay được một nửa rồi mới xảy ra chuyện, e là cũng chỉ có thể đợi anh ta xuất viện rồi mới quay tiếp.
Mộ Đồng thở dài một hơi, nói: "Ba triệu tệ của anh e là ném qua cửa sổ rồi. Phó Ly không muốn quay, Đỗ Bái Lan lại ở trạng thái này, hay là rút vốn sớm đi."
Bản thân bộ phim 《Bạch Nguyệt Quang và Hoa hồng đỏ》 là phim nghệ thuật, đối tượng khán giả rất hẹp, quay xong dù đánh giá cao cũng khó mà kiếm được tiền. Tất nhiên Quý Dư Thận đầu tư ban đầu là vì mối quan hệ bạn học với Đỗ Bái Lan, cũng đã chuẩn bị tâm lý sẽ lỗ vốn. Chỉ là lỗ vốn và xảy ra chuyện trong đoàn phim tính chất hoàn toàn khác nhau. Không thể vừa lỗ vốn lại vừa có chuyện chẳng hay xảy ra được đúng không?
"Anh sẽ nói chuyện kỹ với đạo diễn." Quý Dư Thận hiểu những lo lắng của Mộ Đồng. Dù thế nào thì Đỗ Bái Lan cũng không thể tiếp tục quay tiếp được nữa, hắn bây giờ cần được điều trị tâm lý.
Mộ Đồng có chút lo lắng, dặn đi dặn lại: "Tiền bạc không quan trọng, chỉ cần người không sao là tốt rồi."
Quý Dư Thận gật đầu: "Anh cũng nghĩ vậy."
Từ khi Mộ Đồng cũng có thể nghe được tiếng lòng của Tích Bảo, hai người đã bàn bạc về những lời dự đoán của Tích Bảo về Quý gia. Hơn nữa sau khi Tích Bảo thức tỉnh năng lực tiên tri, mọi việc xảy ra đều có liên quan đến nhà họ Quý. Anh và Nguyên Tử Tịch ly hôn, cắt đứt quan hệ thông gia với nhà họ Nguyên; cứu gia đình viện trưởng Chu, giữ được bệnh viện Quý Khang; cứu vãn cuộc hôn nhân của Quý Thanh Bạch, gián tiếp giúp tập đoàn giữ chân được chồng của cô là Đan Tĩnh Viễn.
Ngay cả bản thân Mộ Đồng cũng được hưởng lợi từ tiếng lòng của Tích Bảo. Nếu không có Tích Bảo, cô và Quý Dư Thận không thể nào bắt đầu lại được.
Khi Mộ Đồng và Quý Dư Thận bàn về vấn đè này, họ nhất trí cho rằng sự suy tàn cuối cùng của nhà họ Quý chính là hiệu ứng cánh bướm, do những chuyện nhỏ nhặt tưởng chừng không đáng kể này gây ra một trận cuồng phong phá tan mọi thứ.
Do đó khi nói đến chuyện của Đỗ Bái Lan, Mộ Đồng mới lo lắng đến thế. Bởi vì Quý Dư Thận thực sự có liên quan đến đoàn phim này.
Sau khi hai người bàn bạc xong, đột nhiên phát hiện Quý Dư Tích từ nãy đến giờ vẫn luôn im lặng.
"Tích Bảo?" Quý Dư Thận gọi em trai một tiếng.
Quý Dư Tích như chợt tỉnh mộng, quay đầu nhìn anh.
"Nghĩ gì thế?" Quý Dư Thận choàng tay qua vai cậu, xoa đầu cậu một cái.
"Đang nghĩ về Đỗ Bái Lan ạ." Quý Dư Tích lơ đãng đáp một câu.
【 Nếu không phải tai nạn, thì còn khả năng nào nữa? Chẳng lẽ là tự tử? 】
Quý Dư Thận và Mộ Đồng bỗng ngẩng đầu nhìn nhau. Trời ạ, sao họ có thể ngốc đến thế, vậy mà không nghĩ đến khả năng này! Nếu Đỗ Bái Lan vốn đã mắc bệnh tâm lý rất nghiêm trọng, vậy việc hắn có ý định tự tử vốn là chuyện hoàn toàn có thể đoán trước được!
"Đang nói chuyện gì thế?" Tuân Hạc nhíu mày từ xa đi tới.
Tiếng lòng vừa rồi của Quý Dư Tích anh cũng nghe thấy, sao đột nhiên lại nhắc đến chuyện tự tử? Lại xảy ra chuyện gì mà anh không biết sao? Chiều nay đúng là anh nên đi theo mà, mới không gặp một lát đã có thay đổi lớn đến vậy.
"Tuân Hạc!" Giọng Quý Dư Tích trở nên vui vẻ hơn đôi chút, "Anh bận xong rồi à?"
Tuân Hạc gật đầu, ngồi xuống bên cạnh Quý Dư Tích: "Hôm nay không quay nữa, anh vừa sắp xếp lại kế hoạch quay phim với cậu anh. Chiều nay bên đoàn phim kia xảy ra chuyện gì vậy?"
Quý Dư Tích thuật lại ngắn gọn những chuyện xảy ra bên kia.
Tuân Hạc nghe xong thì nhíu mày: "Đỗ Bái Lan có vấn đề tâm lý à?"
Quý Dư Tích: "Em cũng đoán là vậy."
Tuân Hạc nói: "Phó Ly nói anh ta có rất nhiều báo cáo kiểm tra tâm lý chứng minh anh ta không có vấn đề gì mà."
Quý Dư Thận đáp: "Chuyện này cũng không khó, nếu cậu ta cố tình làm vậy, cậu ta hoàn toàn có thể tìm hiểu trước các hạng mục kiểm tra tâm lý. Như thế thì việc làm một bài kiểm tra không trung thực cũng không khó. Cậu ta rất giỏi ngụy trang, vừa rồi cậu ta mất kiểm soát một lát, đến khi tỉnh táo lại liền lập tức giả vờ như một người bình thường, còn bình thản chào hỏi chúng ta."
Quý Dư Thận lúc đó thực sự cảm thấy rùng mình, nên mới lập tức đưa mọi người rời đi.
Tuân Hạc hỏi: "Mọi người lo anh ta sẽ tự tử sao?"
Quý Dư Tích nhìn anh cả, rồi nhìn chị Mộ Đồng, hóa ra mọi người đều nghĩ như vậy. Cậu nói: "Thực sự là có lo lắng về phương diện này. Có cách nào giúp anh ấy không ạ?"
Tuân Hạc suy nghĩ một lát rồi nói: "Tôi biết anh ta có một người bạn, quan hệ rất tốt. Hay là để tôi liên lạc với người bạn đó thử xem? Trạng thái hiện tại của anh ta quả thực có chút nguy hiểm."
Mộ Đồng lại nói: "Bạn kiểu gì thế? Nếu vấn đề tâm lý của anh ta rất nghiêm trọng thì bạn bè bình thường chắc sẽ không giúp được gì đâu."
Đặc biệt là những bệnh nhân có ý định tự tử, càng phải túc trực bên cạnh mọi lúc mọi nơi, có thể có những lúc sơ hở, đối với bạn bè bình thường mà nói thì áp lực tâm lý quá lớn.
Tuân Hạc: "Họ có mối quan hệ rất tốt. Tôi sẽ gọi điện hỏi thử xem sao, nếu không được thì chúng ta tìm cách khác."
Quý Dư Thận cũng đứng dậy nói: "Vậy để tôi đi nói chuyện với đạo diễn bên kia về việc dừng quay."
Thế là rất nhanh sau đó chỉ còn lại Mộ Đồng và Quý Dư Tích. Mộ Đồng thấy Quý Dư Tích cứ luôn có vẻ lo lắng, bèn cố ý chuyển hướng chú ý của cậu, bắt đầu nói về chuyện gia đình: "Tiểu Tích, thứ Sáu tuần sau là đám cưới của dì Hoa, em sẽ cùng dì Thanh tới chứ?"
"Cái gì cơ ạ?" Quý Dư Tích vẫn chưa phản ứng kịp.
Mộ Đồng nói: "Dì Hoa ấy, em quên rồi sao? Chuyện dì ấy sắp kết hôn, dì Thanh đã nhắc rất nhiều lần rồi mà."
"À, em nhớ ra rồi." Quý Dư Tích nói, "Để xem hôm đó có thời gian không đã, nếu đoàn phim bận quá thì em không đi đâu."
Dì Hoa là bạn thân của mẹ Quý, độc thân nhiều năm, cuối cùng cũng sắp kết hôn, mẹ Quý đã nhắc đi nhắc lại ở nhà không biết bao nhiêu lần, còn bảo lúc đó sẽ đưa cả nhà cùng tham dự. "Chị Mộ Đồng cũng đi ạ?"
Mộ Đồng gật đầu: "Dì Hoa cũng là bạn của mẹ chị, chị chắc chắn phải đi rồi. Đang muốn bàn với em đây, nếu em cũng đi thì chúng ta tìm đạo diễn Vương điều chỉnh lịch quay phim một chút, đổi ngày nghỉ thành thứ Sáu."
"Được thôi." Quý Dư Tích không có ý kiến. Đoàn phim mỗi tuần đều có một ngày nghỉ, bàn với đạo diễn Vương đổi sang thứ Sáu chắc là ổn.
"Thứ Sáu định làm gì thế?" Tuân Hạc vừa gọi điện xong, anh chỉ nghe được đoạn cuối.
Quý Dư Tích giải thích: "Thứ Sáu tới bạn mẹ em kết hôn, em và chị Mộ Đồng chắc đều tham dự nên muốn nhờ đạo diễn Vương sắp xếp lại lịch quay một chút."
"Đám cưới của dì Hoa à? Không cần tốn công nói với cậu anh đâu, hôm đó anh với cậu cũng đi mà." Tuân Hạc thản nhiên nói.
Quý Dư Tích tò mò hỏi: "Nhà anh cũng có quan hệ với dì ấy sao?"
Tuân Hạc đáp: "Đúng vậy, dì ấy là dì họ của anh."
【 Thành phố D đúng là nhỏ thật đấy. 】 Quý Dư Tích thầm cảm thán trong lòng.
"Đúng rồi, anh gọi điện xong chưa? Người ta nói sao?" Nghĩ đến việc chính, Quý Dư Tích vội hỏi Tuân Hạc.
Tuân Hạc nói: "Người bạn này của Đỗ Bái Lan gọi là anh Tôn, là một người khá nhiệt tình. Ngay khi anh vừa gọi điện qua, anh ấy đã hỏi có phải Đỗ Bái Lan xảy ra chuyện rồi không. Anh ấy hỏi như vậy cũng là vì chuyện xảy ra lúc lần đầu anh gặp hai người bọn họ."
Tiếp theo, Tuân Hạc kể về lần đầu anh quen biết Đỗ Bái Lan và anh Tôn. Họ tình cờ gặp nhau ở một nơi hẻo lánh. Khi đó Đỗ Bái Lan cảm thấy cơ thể không khỏe, nằm nghỉ bên lề đường, anh Tôn liên tục vẫy tay chặn xe, Tuân Hạc vừa hay đi ngang qua nên đã cho họ đi nhờ một đoạn. Sau khi lên xe mới nghe nói hai người họ đi bộ đường dài, đi được nửa đường thì rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, xung quanh không có hàng quán hay khu dân cư, Đỗ Bái Lan lại đột ngột đổ bệnh.
Tuân Hạc bèn đưa họ đến bệnh viện.
Trên đường đi, mọi người trò chuyện vài câu, lúc này mới phát hiện Tuân Hạc và Đỗ Bái Lan cũng có thể coi là nửa người cùng ngành.
Anh Tôn lập tức để lại số điện thoại cho Tuân Hạc, nói rằng nếu một ngày nào đó Đỗ Bái Lan có chuyện, hy vọng Tuân Hạc có thể gọi điện cho anh ta. Đỗ Bái Lan lúc đó không mấy vui vẻ, có vẻ hơi chê anh Tôn lo chuyện bao đồng. Tuy nhiên vì không khỏe nên hắn chỉ có thể nằm r*n r*.
Ba người kết bạn với nhau, Tuân Hạc cũng nhờ vậy mà quen Đỗ Bái Lan. Vì cả hai đều ở trong giới giải trí, thỉnh thoảng cũng gặp nhau ở phim trường hoặc hậu trường các sự kiện lớn, còn anh Tôn lớn hơn họ vài tuổi, cộng thêm khoảng cách thế hệ nên Tuân Hạc và anh ta cũng không trò chuyện nhiều. So với anh Tôn, mối quan hệ giữa Tuân Hạc và Đỗ Bái Lan thân thiết hơn một chút.
Nếu không, sau khi biết Quý Dư Tích thích chó, Tuân Hạc đã chẳng tự ý đưa Quý Dư Tích đi xem chó của Đỗ Bái Lan rồi.
Tuân Hạc nói: "Lúc anh Tôn hỏi vậy anh đã rất ngạc nhiên, cứ như anh ấy đinh ninh Đỗ Bái Lan sẽ xảy ra chuyện gì đó. Anh đã thuật lại đơn giản tình hình của Đỗ Bái Lan cho anh ấy, anh Tôn nói ngày mai anh ấy sẽ tới đây."
"Anh Tôn đúng là người tốt." Quý Dư Tích khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Mộ Đồng cũng nói: "Cảm giác quan hệ của họ rất tốt, có anh ta ở bên cạnh, biết đâu Đỗ Bái Lan có thể ổn định hơn một chút."
Một lát sau, Quý Dư Thận cũng quay lại. Có vẻ cuộc trò chuyện với đạo diễn bên kia không được vui vẻ cho lắm, lúc về sắc mặt anh không tốt cho lắm.
Mộ Đồng đưa cho anh chai nước, nói: "Đừng vội, làm gì có chuyện nói rút vốn là rút được ngay, còn có hợp đồng mà, cứ bàn bạc thêm vài lần đã, nếu không được thì để người có chuyên môn đến nói chuyện."
"Chỉ có thể vậy thôi." Quý Dư Thận thở dài, đạo diễn đó không chịu ngừng quay, dù sao cũng đã quay được hơn một nửa rồi, từ bỏ như vậy ông ta không nỡ.
【 Chắc là sau khi Đỗ Bái Lan qua đời vì tai nạn, ông ta cũng không dừng lại. Kiên trì dùng AI đổi mặt, quay tiếp được khoảng nửa tháng, cho đến khi đoàn phim lại xảy ra một vụ án khác mới chịu dừng lại. 】 Quý Dư Tích nhớ lại tình tiết trong sách, lẩm bẩm một câu.
Một câu này khiến Quý Dư Thận và Mộ Đồng càng thêm lo âu. Hóa ra sau Đỗ Bái Lan, đoàn phim này vẫn còn xảy ra chuyện sao!
Tuân Hạc nhìn mọi người, cuối cùng nói: "Hôm nay cứ vậy đi, ngày mai đợi anh Tôn đến rồi tính tiếp. Mọi người muốn cùng đi ăn hay là về nhà?"
Quý Dư Tích không có tâm trạng gì, bèn nói: "Về nhà đi ạ."
Sau khi chào tạm biệt nhau, Quý Dư Thận đưa em trai về nhà.
Về đến nhà, Quý Dư Tích đi tắm trước. Mẹ Quý kéo con trai lớn hỏi han chuyện của đoàn phim, vì tối qua mọi người đều nghe thấy tiếng lòng của Tích Bảo, chuyện có khả năng xuất hiện một vụ giết người khiến mẹ Quý đặc biệt để tâm. Nghe nói hai đoàn phim ở không xa nhau, không biết đoàn của Tích Bảo có an toàn không...
Hai người thì thầm hồi lâu, đến khi Quý Dư Tích tắm xong xuống lầu, họ vẫn còn đang thì thầm to nhỏ.
Quý Dư Tích tò mò hỏi: "Mẹ, mẹ và anh cả đang nói chuyện gì vậy?"
Mẹ Quý ngẩng đầu, chuyển chủ đề rất tự nhiên: "Tuần tới là đám cưới dì Hoa, mẹ và anh con đang bàn xem nên tặng dì Hoa quà cưới gì. Con đã xin nghỉ với đạo diễn chưa?"
"À, không cần xin đâu ạ. Hôm đó đạo diễn cũng đi, dì Hoa là dì họ của Tuân Hạc." Quý Dư Tích giải thích một câu.
Mẹ Quý tính toán lại các mối quan hệ, cuối cùng gật đầu: "Đúng rồi, hai nhà bọn họ có quan hệ họ hàng, mẹ quên mất."
Sau đó mẹ Quý bắt đầu bàn xem hôm đó mọi người sẽ mặc gì, ba Quý và anh cả từ công ty qua đó lúc mấy giờ thì kịp. Nói đến cuối, bà còn thở dài đầy tiếc nuối: "Tiếc là Dư Khang ở trường không về được."
Quý Dư Khang cực kỳ bận rộn, vì nửa cuối năm anh phải nộp đơn xin học cao học, cần chuẩn bị trước đề tài, viết luận văn, còn phải tham gia tập huấn và chuẩn bị hồ sơ, tóm lại là có rất nhiều việc. Từ sau Tết quay lại trường đến giờ, anh chưa về nhà lần nào.
Mẹ Quý thương con trai, đã mua một căn hộ gần trường Quý Dư Khang, còn tìm một người giúp việc chăm sóc sinh hoạt hằng ngày cho anh. Nhưng Quý Dư Khang đã bảo người giúp việc quay về, nói là anh mời bạn học đến ở cùng, có người giúp việc không tiện.
Quý Dư Tích dành chút thời gian suy nghĩ về chuyện của anh hai, thấy tạm thời sẽ không có rắc rối gì nên cũng không nghĩ đến nữa.
______________
Sáng sớm hôm sau, Quý Dư Tích bị đánh thức bởi một tràng chuông điện thoại dồn dập. Là Tuân Hạc gọi đến, cậu nhìn thời gian, mới có sáu giờ.
Chắc chắn đã xảy ra chuyện.
Trong lòng Quý Dư Tích cảm thấy nặng trĩu, cậu bắt máy: "Có chuyện gì vậy anh?"
Tuân Hạc: "Đỗ Bái Lan tối qua đã cắt cổ tay trong khách sạn!"
"Cái gì! Có cứu được không?"" Quý Dư Tích vội hỏi.
Tuân Hạc: "Nghe nói giờ vẫn chưa tỉnh. Là anh Tôn nhờ người trong đoàn phim qua xem hộ vì gọi mãi không được. Người trong đoàn gõ cửa mãi cũng chẳng ai thưa. Lúc nhờ lễ tân mở khóa xông vào thì thấy Đỗ Bái Lan nằm trong bồn tắm đầy máu. Lễ tân sợ đến mức tay chân lẩy bẩy, quỵ xuống tại chỗ, sau đó gọi cấp cứu đưa đi, đến giờ vẫn chưa có tin tức gì."
Quý Dư Tích: "Chuyện xảy ra lúc mấy giờ?"
Tuân Hạc: "Tầm hơn ba giờ sáng, nghe anh Tôn nói vì Đỗ Bái Lan không nghe máy cũng không trả lời tin nhắn, anh ấy lo quá nên mới nhờ người của đoàn phim gõ cửa xem sao."
Quý Dư Tích cảm thấy hơi mông lung: "Có tin tức gì thì báo cho em một tiếng nhé."
Tuân Hạc đồng ý, có lẽ thấy thời gian còn sớm nên anh lại tỏ vẻ áy náy: "Em ngủ thêm lát nữa đi, anh không nên gọi cho em sớm thế này."
Quý Dư Tích: "Không sao đâu, em rất vui vì anh gọi cho em ngay khi biết tin."
Mặc dù hai đoàn phim ở không xa nhau nhưng khách sạn họ ở lại không cùng một chỗ. Tuân Hạc chắc cũng vừa nhận được tin là gọi ngay cho cậu, xảy ra chuyện lớn như vậy, cậu làm sao mà ngủ tiếp cho nổi.
Tuân Hạc suy nghĩ một chút rồi nói: "Nghe anh Tôn bảo tối qua mẹ Đỗ Bái Lan lại đến tìm anh ta đấy."
"Sao anh Tôn lại biết ạ?"
"Anh Tôn lo cho Đỗ Bái Lan nên tối qua gọi video, sau đó nghe thấy tiếng gõ cửa, Đỗ Bái Lan đi ra mở cửa rồi tắt máy luôn. Anh Tôn chỉ kịp nghe thấy tiếng một người phụ nữ gọi 'Bái Lan', anh ấy không nghĩ ra được ai khác ngoài mẹ Đỗ Bái Lan cả."
Quý Dư Tích nhớ lại những lời bà ta nói lúc ban ngày: "Chẳng lẽ mẹ Đỗ Bái Lan tìm tới là muốn xin sắp xếp cho bà ta một vai diễn sao?"
Lúc ban ngày khi họ đang ăn ở nhà hàng, mẹ Đỗ Bái Lan đã nói là làm diễn viên rất tốt, muốn Đỗ Bái Lan sắp xếp cho bà ta một vai. Nếu không thì thật chẳng có lý do gì ban ngày vừa lấy tiền xong, buổi tối lại tìm đến người ta, vặt lông cừu cũng chẳng ai vặt liên tục như thế.*
("Vặt lông cừu" (割羊毛 - cắt lông cừu) là một thuật ngữ ẩn dụ, chỉ việc lợi dụng hoặc bòn rút tiền bạc, lợi ích từ một ai đó một cách triệt để. Ý ở đây là phê phán mẹ Đỗ Bái Lan tham lam quá mức, vừa lấy tiền xong đã lại tìm đến đòi hỏi tiếp.)
Tuân Hạc cảm thấy thật không thể tin nổi: "Chuyện sắp xếp vai diễn ít nhất cũng phải tìm đạo diễn hoặc nhà đầu tư chứ, tìm Đỗ Bái Lan thì anh ta cũng đâu có quyết định được."
Quý Dư Tích: "Anh thấy người như bà ta có nghĩ cho Đỗ Bái Lan không?"
Tuân Hạc thở dài một hơi.
Hai người trò chuyện thêm một lát, Quý Dư Tích chuẩn bị dậy rửa mặt ăn sáng nên cúp máy trước.
Vừa ra khỏi cửa phòng, cậu tình cờ gặp Quý Dư Thận, thế là trực tiếp báo tin chấn động này cho anh: "Tối qua Đỗ Bái Lan cắt cổ tay tự sát rồi."
Tim Quý Dư Thận thắt lại: "Người có sao không?"
Cảm xúc của anh khác với Quý Dư Tích, vì Đỗ Bái Lan là người anh biết, là một người bạn học quen thân, hơn nữa còn là một người bạn tính tình cởi mở. Nghe thấy tin này, ngoài kinh ngạc ra anh còn thấy có chút đau lòng.
"Người đang ở phòng cấp cứu, vẫn chưa có tin tức gì." Quý Dư Tích an ủi anh, "Lần này chắc đạo diễn bên kia sẽ đồng ý dừng quay thôi."
Quý Dư Thận cười khổ: "Cứu được Đỗ Bái Lan thì còn đỡ, chứ không cứu được thì..."
Anh lắc đầu, quay người đi tìm ba Quý.
Hôm nay Quý Dư Thận vốn định đến công ty, nhưng sau khi nghe chuyện của Đỗ Bái Lan, anh lại tìm ba Quý xin nghỉ thêm một ngày. Ba Quý có chút oán trách, kể từ khi anh và Mộ Đồng làm hòa, vì hạnh phúc của con trai, ông đã phải thay con xử lý việc ở công ty rất lâu rồi. Kết quả là giờ anh càng lúc càng lơ là, hết chuyện hôm nay đến chuyện ngày mai, từ sau Tết đến giờ chẳng đến công ty được mấy lần.
"Con có việc thật mà ba." Quý Dư Thận hơi đau đầu, "Đợi con xử lý xong việc này, con nhất định sẽ làm việc nghiêm túc."
Ba Quý thở dài nói: "Ba đúng là cái số cực khổ, sinh ba đứa con trai mà đứa nào cũng không nhờ được, chẳng có đứa nào được việc cả."
Quý Dư Thận: "..."
Sau khi ăn sáng xong, Quý Dư Thận vẫn lái xe đưa Quý Dư Tích đến đoàn phim. Trên đường đi, Quý Dư Tích cầm điện thoại xem tin tức, đột nhiên một bản tin giải trí hiện lên: [Một nam nghệ sĩ cắt cổ tay tự tử, được đưa đi cấp cứu!]
Tim Quý Dư Tích đập thình thịch, cậu nhấn vào xem tin tức.
Bản tin nói rằng một nam ngôi sao bị phát hiện cắt cổ tay vào rạng sáng, đã được đưa đi cấp cứu khẩn cấp, đến nay vẫn chưa có tin tức gì, kèm theo đó là hai bức ảnh xe cứu thương rất mờ.
Dưới phần bình luận, ai nấy đều tò mò hỏi đó là ai.
Sau vài bình luận, có người nói: [Giải mã được rồi, là DPL. Đã sớm thấy trạng thái tinh thần của anh ta không ổn.]
Quý Dư Tích lướt xuống dưới, cái tên Đỗ Bái Lan nhanh chóng xuất hiện trong phần bình luận, sau đó leo lên hot search với từ khóa đi kèm chữ "Bạo".
Nhấn vào từ khóa, tin đầu tiên nói Đỗ Bái Lan có vấn đề tâm lý, còn mô tả biểu hiện của hắn khi phát bệnh, khẳng định là chính mắt nhìn thấy. Mọi người kinh ngạc một hồi rồi bắt đầu thảo luận về đời tư của hắn, trọng điểm là việc hắn thay bạn gái còn nhanh hơn thay áo.
Tất nhiên cũng có không ít người khuyên mọi người nên giữ mồm giữ miệng, người ta còn đang cấp cứu, làm ơn hãy có chút nhân tính. Còn người hâm mộ của Đỗ Bái Lan thì túc trực dưới tài khoản official để đợi thông báo chính thức. Từng người một khóc lóc nói rằng nếu không phải tin từ phía chính thức thì bọn họ sẽ không tin.
Quý Dư Tích thở dài nói: "Có người đăng lên mạng rồi."
Quý Dư Thận ừ một tiếng, anh đã dự liệu trước điều này. Đỗ Bái Lan trong giới giải trí không tính là hạng hai thì cũng là hạng ba, danh tiếng là có. Huống hồ hôm qua hắn và Phó Ly vừa náo loạn một trận, lúc đó người quay phim chụp ảnh không ít. Anh vốn tưởng tối qua trên mạng đã có động tĩnh rồi, không ngờ lại ráng nhịn đến tận hôm nay mới tung ra.
Quý Dư Tích có chút căng thẳng: "Nếu anh ta không qua khỏi..."
Quý Dư Thận hiểu nỗi lo của em trai, nếu Đỗ Bái Lan xảy ra chuyện, cả đoàn phim sẽ bị dư luận chỉ trích, bao gồm cả một nhà đầu tư như anh.
"Cậu ta sẽ không sao đâu." Quý Dư Thận trấn an em trai. Tích Bảo đã cảnh báo trước lâu như vậy, họ cũng đã nỗ lực rất nhiều, có lẽ không ngăn cản được hoàn toàn nhưng chắc chắn sẽ có chút thay đổi chứ?
Đến đoàn phim, gần như tất cả mọi người đều tụ tập thành từng nhóm nhỏ để bàn tán về chuyện này, ngay cả đạo diễn Vương vốn luôn tận tụy với công việc cũng không thấy bóng dáng đâu.
Tuân Hạc đã đến rồi, anh không tham gia bàn tán chuyện phiếm mà đang làm công tác chuẩn bị trước khi quay. Quý Dư Tích chạy qua gọi anh một tiếng, Tuân Hạc quay đầu lại mỉm cười nói: "Anh xong ngay đây."
Sau khi bận xong việc trong tay, anh đi tới nói với Quý Dư Tích: "Cậu anh sang đoàn phim bên cạnh để nói chuyện cùng đạo diễn bên đó rồi, sợ ông ấy nghĩ quẩn."
Nghe nói vị đạo diễn đó đang vô cùng hối hận vì hôm qua không nghe lời Quý Dư Thận. Nếu hôm qua dừng quay và phát thông báo, sau này Đỗ Bái Lan có xảy ra chuyện thì cũng không ảnh hưởng lớn tới đoàn làm phim. Chỉ có thể nói là ông ta đã quá lạc quan. Ngay cả khi ông ta đồng ý tạm dừng quay phim hôm qua, điều đó cũng chẳng thay đổi được gì. Thậm chí sẽ có người cho rằng việc tạm dừng quay phim là do bệnh tình của Đỗ Bái Lan gây ra.
Tuân Hạc nói: "Anh Tôn chắc khoảng mười giờ sẽ đến bệnh viện. Trưa nay anh sẽ đi gặp anh ấy, em có đi không?"
"Có ạ!" Quý Dư Tích vội vàng gật đầu.
Nói thật, hiện tại cậu vẫn còn rất mông lung về toàn bộ sự việc, đoán được một chút nhưng lại cảm thấy chưa đủ, rất cần người khác xác nhận lại. Cậu có trực giác rằng anh Tôn chắc chắn sẽ cho cậu biết một phần câu trả lời.
Sau khi bắt đầu làm việc, Tuân Hạc trực tiếp cầm máy quay, hoàn thành xong lịch quay buổi sáng, sau đó tranh thủ giờ nghỉ trưa đưa Quý Dư Tích chuồn đi.
Tuân Hạc nói sau khi anh Tôn đến bệnh viện đã gửi tin tức mới nhất cho anh, nói rằng dù Đỗ Bái Lan chưa tỉnh nhưng các chỉ số sinh tồn đã ổn định, coi như đã qua cơn nguy kịch, chỉ cần tỉnh lại là có thể hồi phục.
Đây có thể coi là một tin tốt, dù sao thì không ai muốn hắn xảy ra chuyện cả.
Đến bệnh viện, Quý Dư Tích cuối cùng cũng gặp được anh Tôn trong lời kể của Tuân Hạc. Anh ta ngồi lủi thủi trên chiếc ghế dài ngoài phòng cấp cứu, thần sắc có chút cô độc.
"Anh Tôn?" Tuân Hạc khẽ gọi một tiếng.
Anh Tôn ngẩng đầu nhìn, rồi đứng dậy chào Tuân Hạc. Thấy vẻ mặt anh ta mệt mỏi, Tuân Hạc đưa cho anh ta một chai nước và phần cơm đã mang theo, bảo anh ta đừng khách sáo, cứ ngồi xuống rồi hãy nói chuyện.
Sau khi cả ba người ngồi xuống, anh Tôn hỏi họ đã ăn chưa, sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn thì anh ta mới cầm đũa ăn vài miếng, nhưng có vẻ nuốt không trôi, chỉ nói: "Hôm qua tôi không mua được vé máy bay, phải mua vé tàu cao tốc nên mới trễ mất nửa ngày, nếu không tiểu Đỗ cũng không đến nông nỗi này."
Anh ta rất tự trách, luôn cảm thấy nếu mình đến từ hôm qua để ở bên cạnh Đỗ Bái Lan thì hắn đã không đưa ra lựa chọn như vậy.
Tuân Hạc an ủi: "Anh đừng nghĩ nhiều quá, nếu không có anh nhờ người tới gõ cửa thì giờ này làm gì còn cơ hội ngồi đây đợi anh ấy tỉnh lại."
Anh Tôn thở dài một hơi, nói: "Tôi không ngờ cậu ấy lại bệnh nặng đến thế, vì lúc chúng tôi liên lạc, cậu ấy biểu hiện rất bình thường, ngoại trừ việc thay bạn gái hơi nhanh ra... Tôi cứ ngỡ cậu ấy dùng cách đó để giải tỏa áp lực."
Anh Tôn cảm thấy vô cùng cắn rứt.