Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 23: Trở tay không kịp

Sáng sớm hôm sau, khi Quý Dư Tích xách ống đựng tranh chuẩn bị ra cửa, cả nhà họ Quý đã tập trung đầy đủ, bám đuôi theo sau cậu ra ngoài, cứ như đang chơi rồng rắn lên mây.

Quý Dư Tích sững người một lúc rồi nói: "Mọi người không cần ra tiễn đâu ạ, con bảo anh Tiểu Trần đưa đến đoàn phim là được rồi, tối tan làm anh ấy lại qua đón con."

Đây là thỏa thuận giữa Quý Dư Thận và đạo diễn Vương, trong thời gian quay phim cậu sẽ không ở lại khách sạn của đoàn phim, trừ những hôm có cảnh quay đêm.

Quý Dư Khang lắc đầu: "Không phải tiễn, bọn anh định đi theo em đến đoàn phim luôn."

Quý Dư Tích lại ngẩn ra lần nữa, ánh mắt đảo qua từng người một, nghi hoặc hỏi: "Tất cả mọi người cùng đi ạ?"

Quý Dư Thận: "Hôm nay là ngày quay phim chính thức đầu tiên của em, ba mẹ không yên tâm nên muốn đi theo xem thử. Anh nói với đạo diễn Vương rồi, lúc đó sẽ đưa ba mẹ đến phòng nghỉ, không làm ảnh hưởng đến công việc của em đâu."

"Ồ, vậy cũng được ạ." Quý Dư Tích gãi đầu, thầm nghĩ cái đội cổ vũ này có hơi rầm rộ quá mức rồi.

Cậu đâu có biết, tất cả chuyện này đều tại bức tranh kia mà ra.

Tối qua, sau khi Quý Dư Tích đi ngủ, ba Quý mẹ Quý cùng hai ông anh trai đã mở một cuộc họp gia đình khẩn cấp ngay trong đêm để thảo luận về vấn đề: "Liệu vị trí của Tuân Hạc trong lòng Tích Bảo có đang trở nên quá quan trọng hay không?".

Thông qua lời kể của Quý Dư Thận và mẹ Quý, kết luận cuối cùng được đưa ra là: CỰC KỲ QUAN TRỌNG.

Bỏ qua những tương tác của họ trên phim trường, chỉ tính riêng hai ngày nay, việc Tích Bảo cứ ôm điện thoại tám chuyện với Tuân Hạc đã đủ khiến nhà họ Quý ăn dấm chua ngập mặt rồi. 

Chưa kể, Tích Bảo còn định tặng Tuân Hạc bức tranh chính tay mình vẽ. Bức "Kim Long Xuất Hải" đó được vẽ vẽ rất xuất sắc, ngụ ý lại hay. Ba Quý và anh cả thèm thuồng muốn chết mà Tích Bảo nhất quyết không chịu nhả ra. Chẳng lẽ bấy nhiêu đó còn chưa đủ cho thấy tình hình nghiêm trọng đến mức nào sao?

Thế là cả nhà họ Quý quyết định phải dành nhiều thời gian ở bên Tích Bảo, quyết tâm giành lại vị trí số 1 trong lòng cậu.

Quý Dư Tích nhìn sang anh hai, hỏi: "Anh hai cũng đi ạ?"

Anh cả đi theo thì còn hiểu được, dù sao cũng có chị Mộ Đồng ở đó, anh ấy chạy tới đoàn phim còn có mục đích riêng.

Nhưng anh hai luôn rất bận, bận hơn cả ông anh cả làm tổng tài này nhiều. Ngay cả mấy ngày nghỉ Tết này, ngày nào anh ấy cũng tự giam mình trong phòng đọc sách viết luận văn, thỉnh thoảng lại gọi điện cho bạn học hoặc giáo sư. Ngoại trừ hôm mùng một đi chúc Tết ra, anh ấy gần như không hề bước chân ra khỏi cửa.

Vì thế Quý Dư Tích mới tò mò tại sao anh hai cũng muốn đi theo.

Quý Dư Khang: "Anh cũng chẳng muốn đi đâu, chủ yếu là do anh cả của em đấy. Anh ấy bảo đông người thì nhiều khí thế hơn, nhất quyết lôi anh đi cùng cho bằng được."

Anh ngáp một cái. Tối qua trong cuộc họp gia đình, ba mẹ và anh cả đều nhất trí rằng dùng số lượng áp đảo là một phương án hay. Nhà mình có tận bốn người, chẳng lẽ không thắng nổi một Tuân Hạc? Thế là họ xúm vào lôi kéo anh đi cho bằng được.

Ngoài ra, bản thân Quý Dư Khang cũng muốn xem xem cái tên Tuân Hạc kia rốt cuộc đang có mưu đồ gì.

Nghe xong lời giải thích của anh hai, Quý Dư Tích gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, nhưng trong lòng lại không nhịn được mà khịa:

【Anh cả có làm nên trò trống gì không đây? Còn bày đặt đông người thì khí thế. Ba mẹ thì không nói làm gì, chứ riêng chuyện anh ấy nhờ anh hai giúp theo đuổi con gái thì đúng là chữa lợn lành thành lợn què rồi. Anh hai đến cái khái niệm tán tỉnh còn chẳng có nữa là! Hèn gì chị Mộ Đồng đến giờ vẫn chẳng thèm đoái hoài gì đến anh cả.】

Quý Dư Khang, Quý Dư Thận: "......"

Ba Quý mẹ Quý thì phải cố nhịn cười đến run cả người. Họ phát hiện ra Tích Bảo rất thích trêu chọc vào nỗi đau của hai ông anh trai. Ai bảo hai cái thằng anh này cứ gặp con gái là đơ ra như khúc gỗ. Cứ để Tích Bảo dạy dỗ họ một thời gian, biết đâu lại thông suốt ra thì sao.

Hôm nay, khu phim trường vẫn khá vắng vẻ.

Cả nhà thuận lợi tiến vào đoàn phim, nhưng lại phát hiện bên trong náo nhiệt lạ thường, hình như có ai đó đang cãi nhau.

Quý Dư Tích lập tức vểnh tai lên hóng hớt: 【Lại có kịch hay để xem à?】

Cậu vội vàng chạy vào bên trong, chỉ sợ chậm một giây là lỡ mất phần quan trọng. Đến khi lại gần, cậu mới phát hiện kẻ đang gây rối không ai khác chính là Mạnh Long – người vừa mới được vớt ra từ đồn cảnh sát.

【Lam Nam đã chấm dứt hợp đồng rồi, Mạnh Long còn đến đây làm gì? Chẳng lẽ hắn lại đến gây rắc rối cho chị Mộ Đồng sao?】

Quý Dư Tích khẽ cau mày.

Quý Dư Thận đi ngay phía sau cậu, trên mặt thoáng hiện lên vẻ tức giận. Anh lập tức nhớ đến lời Tích Bảo từng nói rằng Mạnh Long sẽ hủy hoại cuộc đời của Mộ Đồng, liền quay sang bảo cả nhà: "Mọi người đứng xa một chút, để con qua đó xem sao."

Vừa nói xong, Quý Dư Thận liền sải bước thật nhanh về phía Mạnh Long.

Quý Dư Tích suy nghĩ một chút rồi cũng bám theo sau. Tính cách Mạnh Long vốn cực đoan, lại còn luôn nuôi lòng thù hận với chị Mộ Đồng, cậu thật sự không yên tâm chút nào.

Hai anh em nhà này chạy quá nhanh, những người còn lại gồm Quý Dư Khang và ba Quý, mẹ Quý khựng lại một chút rồi cũng lật đật chạy theo.

Sáng sớm chưa tới giờ khai máy, trạng thái của mọi người ban đầu vốn đang rất thả lỏng, cho đến khi Mạnh Long lù lù tiến đến cạnh Mộ Đồng, cả đoàn mới chú ý tới hắn. Không khí trong nháy mắt rơi vào im lặng chết chóc.

Trợ lý của Mộ Đồng nhanh chân bước lên phía trước, cẩn thận đẩy cô lùi lại hai bước.

Mạnh Long lại tiến lên hai bước, lần nữa ép sát, rồi hỏi với giọng điệu âm trầm: "Lam Nam đâu?"

Mộ Đồng cau mày đáp: "Tôi không biết."

Kể từ sau vụ việc đêm giao thừa, Lam Nam có nhắn tin cho Mộ Đồng hai lần nhưng cô đều không trả lời, hai ngày nay họ hoàn toàn không liên lạc với nhau. Mạnh Long vừa tới đã hỏi cô Lam Nam ở đâu, cô làm sao mà biết được?

Khổ nỗi Mạnh Long có vẻ không tin, vẫn giữ cái vẻ mặt đó, trừng mắt nhìn Mộ Đồng, gặng hỏi: "Tôi hỏi lại lần nữa, Lam Nam đang ở đâu?"

Lúc Quý Dư Thận chạy tới nơi thì thấy ngay cảnh tượng này. Tim anh thắt lại, vội vàng lao lên đẩy Mạnh Long ra, che chắn Mộ Đồng phía sau lưng mình, rồi quát lớn: "Anh không nghe thấy gì à? Cô ấy nói không biết!"

Nói xong, anh lại liếc nhìn xung quanh. Đám nhân viên công tác ai nấy đều câm như hến.

Có lẽ vì mọi người đều đã nghe về những hành động điên cuồng của Mạnh Long hôm nọ, nên ngoài trợ lý riêng của Mộ Đồng ra, cả đoàn phim chẳng ai dám tiến lên ngăn cản hắn. Bị ánh mắt của Quý Dư Thận quét qua một lượt, vài người lộ ra vẻ xấu hổ, nhưng vẫn như cũ không dám bước đến gần.

Tuân Hạc vừa thay đồ xong bước ra liền nhìn thấy cảnh này. Một tay anh cầm chiếc áo khoác lông vũ, anh thậm chí còn không mặc vào ngay mà nhanh chóng sải bước đến cạnh Mộ Đồng và Quý Dư Thận, lên tiếng: "Đến gây hấn cũng không ai tới quậy hai lần liên tiếp đâu. Chuyện hôm kia chúng tôi đã không chấp nhặt, hôm nay lại tới nữa, anh coi người của đoàn phim này toàn là người nhu nhược, dễ bắt nạt để anh muốn tới là tới, muốn đi là đi chắc?"

Anh lạnh lùng nhìn Mạnh Long. Câu nói này cuối cùng cũng khơi dậy được lòng dũng cảm của một số người có mặt ở đó, họ bắt đầu tiến lên, vây quanh hỗ trợ.

Mạnh Long bị Quý Dư Thận đẩy, hắn hơi lảo đảo, sau khi đứng vững lại, hắn vuốt lại vạt áo, lạnh lẽo nhìn những người khác một cái, rồi lại quay sang Mộ Đồng: "Lam Nam ở đây chỉ có một mình cô là bạn. Ngoài tìm cô ra cậu ấy chẳng còn chỗ nào để đi cả, tôi không tin cô không biết cậu ấy đang ở đâu!"

Mộ Đồng tức đến mức suýt chút nữa ltăng xông: "Tôi làm sao mà biết được? Hai người cãi nhau thì liên quan gì đến tôi? Tôi còn chưa gặp lại anh ta lần nào, anh ta ở đâu anh đi mà hỏi anh ta, hỏi tôi làm cái quái gì?! Tôi là cái gì của anh ta chắc?!"

Quý Dư Thận nghiêm giọng: "Anh còn không cút là chúng tôi báo cảnh sát đấy."

Mạnh Long liếc nhìn Mộ Đồng, lại nhìn những người khác xung quanh, cuối cùng mới hậm hực quay người bỏ đi.

Đợi hắn đi khuất rồi, mọi người mới bắt đầu bàn tán xôn xao.

"Lam Nam không phải đang ở trong bệnh viện sao? Bị thương nặng thế cơ mà, vẫn còn sức chạy lung tung à?"

"Thì bị thương ở tay chứ chân có bị gì đâu, muốn chạy thì chạy thôi."

"Cái tên Mạnh Long đó đúng là tên điên. Lam Nam sao lại tìm được cái loại trợ lý như thế không biết."

"Hồi trước tôi còn chèo thuyền CP Mộ Đồng - Lam Nam nữa chứ, giờ thấy thật có lỗi với chị Mộ Đồng quá."

"Chị Mộ Đồng bảo chị ấy không có xào CP, là do bên đội ngũ bộ phim kia tuyên truyền với Lam Nam tự biên tự diễn thôi. Giờ thì tôi tin rồi, xào CP với loại người như thế đúng là tự chuốc rắc rối mà."

Mộ Đồng hoàn toàn không để vào tai mấy lời bàn tán đó.

Mạnh Long đi rồi cô mới nhận ra tim mình nãy giờ đập nhanh đến nhường nào. Nếu không có trợ lý đỡ, có lẽ đôi chân cô đã nhũn ra từ lâu.

Cô trợ lý cũng sợ đến xanh mặt, bàn tay đang đỡ cánh tay Mộ Đồng cứ run cầm cập. Lúc Quý Dư Thận chưa tới, chỉ có hai cô gái đối mặt với tên Mạnh Long đang điên loạn, ánh mắt của hắn thật sự khiến người ta lạnh sống lưng.

Tuân Hạc nhìn hai người, giúp đỡ đưa họ đến ngồi xuống ghế, rồi bảo người rót hai ly nước ấm mang tới. Sau đó anh hỏi: "Mộ Đồng lão sư, vệ sĩ của cô đâu?"

Mộ Đồng đáp: "Tết nhất nên tôi cho họ nghỉ phép cả rồi."

Bình thường cô ở luôn khách sạn của đoàn phim, cách phim trường cũng chẳng bao xa, nên chỉ giữ lại một trợ lý, còn những người khác đều cho nghỉ Tết hết. Dù sao sinh hoạt hằng ngày cũng chỉ quanh quẩn giữa phim trường và khách sạn, chẳng mấy khi cần dùng đến nhiều người. Nhưng nhìn bộ dạng của Mạnh Long hôm nay, cô cũng bắt đầu lo lắng không biết mình có gặp nguy hiểm hay không.

"Như này không được, quá nguy hiển." Quý Dư Thận ở bên cạnh xen vào, "Hay là em và trợ lý chuyển đến chỗ tôi ở đi?"

【Vãi chưởng!】

Quý Dư Tích ngạc nhiên đến mức há hốc cả mồm.

Đừng nói là cậu, ngay cả những người đang xì xào bàn tán bên cạnh cũng lập tức nín bặt, len lén liếc mắt nhìn qua.

Mộ Đồng ngẩng đầu nhìn anh, không nói lời nào.

Quý Dư Thận vừa rồi là vì lo lắng quá mà buột miệng mời, giờ thấy ai nấy đều đang nhìn mình, anh mới chậm chạp nhận ra câu nói này không phù hợp đến mức nào. Anh cuống quýt cả lên, vội vàng giải thích: "Tôi không có ý gì khác đâu, ít nhất thì nhà tôi an toàn hơn nhiều, em trai tôi ngày nào cũng đi làm ở đây mà. Em cứ ở đó đợi đến khi vệ sĩ của em nghỉ phép xong rồi thì... thì..."

Quý Dư Tích càng nghe càng tiếc hận sắt không thành thép, bèn vội vàng ra tay cứu giá cho ông anh cả: "Chị Mộ Đồng ơi, chị cân nhắc chút đi ạ. Nhà em cũng không xa đoàn phim lắm đâu. Chúng ta có thể cùng nhau đi làm, chị đừng nghe anh cả em nói nhảm, chị muốn ở đến bao lâu cũng được nha."

Quý Dư Thận thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Mộ Đồng lại cúi đầu, trông như đang đắn đo suy nghĩ.

"Tích Bảo nói đúng đấy." Mẹ Quý đứng bên cạnh mỉm cười nói, "Nếu không thấy phiền thì cứ dọn qua chỗ chúng ta đi, dì Thanh cũng nhớ con lắm."

Mộ Đồng ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn thấy mẹ Quý, không hiểu sao bỗng cảm thấy tủi thân vô cùng. Cô lại cúi đầu, khẽ khịt mũi, không nói gì.

Thế là mẹ Quý chốt hạ luôn: "Để trợ lý của con về khách sạn dọn đồ trước đi, xe của con cũng đừng lái nữa, dì sẽ gọi Tiểu Trần qua. Sau này Tiểu Trần sẽ đưa đón con và Tích Bảo, dì sẽ bố trí thêm hai vệ sĩ chuyên trách đi theo hai đứa mỗi khi đi làm."

Mộ Đồng vội nói: "Dì Thanh, không cần phiền phức thế đâu ạ."

Mẹ Quý bước tới nắm lấy tay cô: "Con vẫn còn trách dì Thanh sao?"

Mấy lời này có chút riêng tư, Tuân Hạc rất biết ý, lập tức bảo những người khác tản ra chỗ khác, để lại không gian riêng cho nhà họ Quý và Mộ Đồng.

Quý Dư Tích thấy anh cả mình cũng sắp cảm động đến khóc rồi, để tránh cho anh khỏi ngượng ngùng, cậu cũng dứt khoát đi theo Tuân Hạc ra ngoài. Trong tay cậu vẫn còn ôm cái ống đựng tranh – món quà năm mới dành riêng cho Tuân Hạc.

"Cái này tặng anh. Chúc mừng năm mới!" Vừa ra tới nơi, Quý Dư Tích đã trực tiếp đưa cho anh.

Tuân Hạc có chút bất ngờ xen lẫn vui mừng: "Tặng tôi sao? Cảm ơn nhé!"

Mặc dù Quý Dư Tích từng tự nhủ trong lòng là sẽ đáp lễ cho anh, nhưng hai ngày nay khi nhắn tin, Quý Dư Tích luôn tỏ ra rất bận rộn, trả lời tin nhắn khá chậm, nên Tuân Hạc cứ ngỡ cậu không có thời gian chuẩn bị quà.

Quý Dư Tích có chút ngượng ngùng, sợ anh mở quà ngay trước mặt mình nên vội vàng tìm cớ: "Em phải đi tìm chuyên viên trang điểm rồi. Lát gặp lại sau nhé."

Nói xong là cậu chuồn thẳng.

Quý Dư Khang bước ra ngay sau đó, nhìn thấy ống tranh trong tay Tuân Hạc, liền nói với giọng chua lè: "Cứ giữ cho kỹ vào. Tích Bảo đã ngồi vẽ suốt cả buổi chiều đấy, ai đòi cũng nhất quyết không cho."

Nghe vậy, Tuân Hạc càng thêm tò mò. Anh cẩn thận mở ống tranh, bên trong là một tờ giấy vẽ được cuộn lại vô cùng ngay ngắn. Anh không mở hẳn ra ngay vì sợ làm nhăn hay làm bẩn tranh do đang ở bên ngoài, định bụng sẽ về khách sạn mới xem kỹ.

Anh ngẩng đầu nhìn bóng lưng Quý Dư Tích, nội tâm thoáng chút rung động.

"Cậu tên là Tuân Hạc phải không?" Ba Quý, người cũng đi ra theo Quý Dư Khang, đột nhiên hỏi.

Tuân Hạc quay đầu, vội vàng đáp: "Vâng thưa Quý tổng, là tôi. Mời ngài và nhị thiếu đi lối này, phòng nghỉ của mọi người ở phía kia ạ."

Vì Quý Dư Thận nhất quyết đòi đi theo đoàn, đạo diễn Vương đã bố trí cho nhà họ Quý một phòng nghỉ riêng.

Ba Quý lại hỏi tiếp một câu: "Cậu thích Tích Bảo nhà chúng tôi, là kiểu 'thích' nào?"

Đúng là một đòn đánh úp khiến người ta không kịp trở tay.

Tuân Hạc suýt chút nữa là vấp ngã nhào.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn