Sau khi hỏi xong, ba Quý cùng Quý Dư Khang nhìn chằm chằm Tuân Hạc, ánh mắt soi xét đến mức khiến anh cảm thấy lạnh cả sống lưng.
Tuân Hạc vội vàng lên tiếng: "Quý tổng, tất nhiên là tôi rất quý Tiểu Tích, tôi coi em ấy như em trai mình vậy. Nhưng không phải là kiểu 'thích' mà ngài đang lo lắng đâu, ngài cứ yên tâm."
Ba Quý gật đầu, trầm ngâm nói: "Tôi cũng không phải người cổ hủ. Chỉ là Tích Bảo mới vừa tròn mười tám, vẫn còn chưa trưởng thành, chưa biết yêu là gì. Tôi hy vọng sau này thằng bé sẽ tự mình yêu một ai đó, chứ không phải bị ai đó dẫn dắt vào con đường đồng tính. Cậu hiểu ý tôi chứ?"
Lời này nói ra có phần không nể mặt cho lắm. Tuân Hạc cảm thấy hơi khó chịu, nhưng vì đối phương là cha của Quý Dư Tích, anh vẫn kiên nhẫn đáp: "Quý tổng, tôi cũng không phải là người đồng tính, ngài thật sự lo xa quá rồi."
Ba Quý lúc này mới hài lòng, dừng bước mỉm cười: "Tuân Hạc này, tôi và cha cậu cũng là chỗ quen biết cũ, hai nhà chúng ta tính ra cũng là thế giao, chỉ là những năm gần đây ít qua lại. Tôi nói chuyện hơi thẳng tính, cậu đừng để bụng. Ở đoàn phim phiền cậu chăm sóc Tích Bảo nhiều một chút, nó vẫn chỉ là một đứa trẻ chưa lớn, đôi khi nói năng không chú ý dễ đắc tội người khác. Sau này ở đoàn phim nếu nó có chuyện gì, cậu nhất định phải nhớ thông báo cho gia đình chúng tôi một tiếng nhé."
"Ngài cứ yên tâm." Tuân Hạc nhanh chóng đồng ý.
______________
Ngày hôm đó sau khi hoàn thành xong cảnh quay, buổi tối Mộ Đồng cùng trợ lý cùng nhau về nhà họ Quý. Lúc này Quý Dư Tích mới phát hiện ra, mối quan hệ giữa Mộ Đồng và người nhà họ Quý thực sự rất tốt, đặc biệt là mẹ Quý cực kỳ quý mến cô.
Anh cả Quý Dư Thận cứ vây quanh cô cẩn thận lấy lòng, bảo rằng đồ dùng cá nhân anh đã dặn dì Phương chuẩn bị theo đúng sở thích của cô rồi.
Nhưng Mộ Đồng chẳng thèm nể nang: "Không cần anh phiền phức, mấy thứ này dì Thanh sẽ chuẩn bị giúp tôi."
Mẹ Quý liền xua tay đuổi khéo cậu con trai cả: "Đúng đấy, con tránh ra một bên đi. Mộ Đồng là nể mặt mẹ mới tới đây ở, liên quan gì đến con đâu mà cứ xun xoe."
Quý Dư Thận chẳng hề giận dỗi, vẫn đứng đó bồi thêm vài câu rồi mới chịu rời đi.
Tuy rằng lời lẽ của Mộ Đồng vẫn thể hiện sự lạnh nhạt với Quý Dư Thận, nhưng việc cô đồng ý đến nhà họ Quý ở đã chứng tỏ cô sẵn lòng cho anh một cơ hội. Chỉ hy vọng ông anh cả này biết đường mà nắm bắt.
Trợ lý đi cùng Mộ Đồng tên là Tiểu Thu, một cô gái rất tháo vát. Mẹ Quý cũng không hề bỏ quên cô, bà sắp xếp phòng cho cô ngay cạnh phòng Mộ Đồng. Tiểu Thu lí nhí cảm ơn, dè dặt ngồi xuống cạnh Mộ Đồng.
Quý Dư Tích thấy vậy liền chủ động đề nghị dẫn cô đi tham quan xung quanh, vì đây là lần đầu cô tới đây. So với cô, Mộ Đồng có vẻ quen thuộc với ngôi nhà này hơn nhiều, chứng tỏ trước đây thường xuyên ghé chơi. Chỉ là lúc đó Quý Dư Tích vẫn chưa xuyên không tới nên không rõ những chuyện này.
Khi đến phòng của Tiểu Thu, thấy hành lý đã được mang lên, cô bảo muốn thu dọn đồ đạc một chút. Quý Dư Tích liền ở lại giúp cô, nhân tiện dò hỏi về tình hình cụ thể giữa Mộ Đồng và Lam Nam — đây mới chính là mục đích thực sự của cậu.
Bởi theo tình tiết trong sách, Mộ Đồng vẫn còn một kiếp nạn liên quan đến Mạnh Long. Mà vào cái ngày Lam Nam bị tạt axit, anh ta cũng tự miệng thừa nhận có tình cảm với Mộ Đồng, chỉ là chưa kịp tỏ tình, định đợi đến khi phim sắp đóng máy mới nói rõ.
Nghe Quý Dư Tích hỏi đến Lam Nam, Tiểu Thu có chút bực mình nói: "Trước đây tôi còn thấy anh ta cũng được, đúng là mắt mù mà."
Quý Dư Tích: "Chị có thể kể chi tiết được không?"
Tiểu Thu kể: "Trước đây, chị Mộ Đồng và anh ta từng hợp tác trong một bộ phim, lúc ấy anh ta đã rất để ý đến chị ấy rồi. Cả đoàn phim từ đạo diễn trở xuống ai cũng chèo thuyền CP hai người bọn họ. Theo ý đạo diễn, ngoài đời giữ chút không khí mập mờ sẽ giúp diễn viên nhanh chóng nhập vai hơn. Nhưng chị Mộ Đồng luôn rất chuẩn mực, nói năng làm việc chưa bao giờ vượt quá giới hạn. Lâu dần, mọi người đều biết là Lam Nam đơn phương, phim quay xong cũng không ai nhắc đến CP đó nữa."
Nói đến đây, Tiểu Thu còn tự mắng mình một câu: "Lúc đó tôi thấy anh ta cũng tốt, còn khuyên chị Mộ Đồng nên cân nhắc thử xem. Đúng là óc heo mà!"
"Vậy chị Mộ Đồng nói gì vậy ạ?"
"Chị ấy bảo, những năm qua người theo đuổi chị không ít, nhưng mỗi người đều ít nhiều có những khuyết điểm khiến người ta khó chịu. Lam Nam cũng không ngoại lệ, bây giờ thấy anh ta tốt chẳng qua là vì anh ta giỏi che giấu mà thôi."
Nghĩ đến mối quan hệ giữa Lam Nam và Mạnh Long, Quý Dư Tích không khỏi gật đầu, thầm nghĩ: 【Chị Mộ Đồng đúng là rất sáng suốt.】
Cậu tò mò hỏi tiếp: "Vậy những người theo đuổi chị Mộ Đồng trước đây có khuyết điểm gì thế chị?"
Tiểu Thu bắt đầu bấm đốt ngón tay đếm: "Có một nam diễn viên dùng nick ảo hằng ngày đăng bài nhục mạ phụ nữ, còn cố tình nhắm vào các nam diễn viên có vẻ đpẹ phi giới tính. Chị Mộ Đồng bảo anh ta không phải thực lòng thích chị ấy, mà chỉ muốn chinh phục chị ấy coi là chiến tích để khoe khoang. Lại có một gã ăn chơi khét tiếng, chị Mộ Đồng nói hắn chỉ thích vẻ ngoài của chị ấy, đợi vài năm nữa nhan sắc phai nhạt hắn sẽ đi thích người khác ngay. Còn có một nam idol mới debut, vì yêu đương mà sụp đổ hình tượng, liền chạy tới theo đuổi chị Mộ Đồng để lợi dụng danh tiếng của chị ấy che chắn tai họa. Quá đáng nhất là một tên ảnh đế ngoài bốn mươi đã ly hôn, sặc mùi cha chú, gia trưởng khỏi bàn, cứ mở miệng ra là bảo chị Mộ Đồng nên tìm một người lớn tuổi hơn để giúp đỡ cho sự nghiệp của mình."
Tiểu Thu đếm tới đếm lui, cuối cùng chán nản thở dài: "Trên đời này đàn ông tốt chết hết rồi hay sao ấy nhỉ?"
Quý Dư Tích: "... Chắc cũng không đến mức đó đâu?"
【Anh cả em tốt mà. Nếu chị Mộ Đồng chịu nhai lại cỏ cũ thì đã chẳng phải lo cảnh bị mấy tên cặn bã như vậy theo đuổi rồi.】
Tiểu Thu nhìn cậu, lại ngại ngùng bổ sung một câu: "Tích Bảo à, chị không nói em nhé, em cùng lắm chỉ tính là một cậu nhóc thôi."
Quý Dư Tích: "......"
Cảm giác như cậu vừa chịu một đòn chí mạng mất một vạn điểm sát thương.
Ngừng một chút, cậu hỏi tiếp: "Thế trước đây mọi người có gặp Mạnh Long bao giờ chưa? Hắn là trợ lý của Lam Nam, chắc là chị phải thấy qua rồi chứ?"
Tiểu Thu suy nghĩ hồi lâu rồi đáp: "Thấy thì có thấy rồi, ở đoàn phim trước hắn có đến tìm Lam Nam, nhưng lúc đó Lam Nam giới thiệu là bạn, chứ không nói là trợ lý."
Quý Dư Tích gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
__________
Sau khi Tiểu Thu dọn dẹp xong phòng của mình và Mộ Đồng, dì Phương cũng vừa lúc chuẩn bị bữa tối xong.
Bữa cơm tối nay cực kỳ thịnh soạn, dì Phương đặc biệt dùng tới cái bàn xoay lớn vốn bình thường ít khi đụng đến, dọn ra tới 20 món. Thế mà dì vẫn còn áy náy bảo là chuẩn bị vội vàng quá không kịp làm gì nhiều, mong Mộ Đồng và Tiểu Thu đừng chê cười.
Tiểu Thu thì thầm vào tai Quý Dư Tích: "Thế này mà gọi là không chuẩn bị á? Thế có chuẩn bị thì là cái dạng gì? Mãn Hán Toàn Tịch* à?"
(*Mãn Hán Toàn Tịch hay còn gọi là Đại tiệc hoàng gia Mãn-Hán tương truyền là một đại tiệc lớn kết hợp các món ăn đặc sắc của người Mãn và người Hán, được tổ chức trong 3 ngày với 6 bữa tiệc, kết hợp hơn 300 món ăn đặc sắc)
Quý Dư Tích cũng hạ thấp giọng đáp: "Nhiều hơn thế này thì em cũng chưa thấy bao giờ. Cũng chỉ có bữa cơm tất niên tối hôm kia mới được tầm này, cũng tầm 20 món thôi."
Bữa cơm đầu tiên Mộ Đồng đến chơi mà quy mô ngang ngửa cơm tất niên, đủ thấy nhà họ Quý coi trọng cô đến nhường nào. Tiểu Thu thầm tặng cho gia đình này một like.
Quý Dư Tích thì lén liếc nhìn ông anh cả, thầm nghĩ: 【Em đã dốc hết sức để kéo thiện cảm cho anh rồi đấy, anh mà còn làm hỏng việc nữa thì chịu luôn.】
Chóp tai Quý Dư Thận khẽ ửng hồng.
Sau bữa tối, cả nhà đang ngồi quây quần trò chuyện thì quản gia đột nhiên vào báo: "Mộ Đồng tiểu thư, ngoài cửa có người muốn gặp cô."
Lời vừa dứt, ai nấy đều sững sờ. Chẳng lẽ Mạnh Long đuổi tới tận đây?
Quản gia vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, thấy sắc mặt mọi người không ổn liền vội nói: "Để tôi đuổi hắn đi."
"Không cần!" Quý Dư Thận đột ngột đứng dậy, "Mộ Đồng không rảnh, để tôi ra gặp hắn. Dám đuổi đến tận nhà tôi, tôi phải xem xem hắn muốn làm cái trò gì!"
Ban ngày vừa mới mạnh miệng cam đoan với Mộ Đồng là nhà họ Quý rất an toàn, giờ lập tức bị vả mặt bôm bốp. Anh tức tối bảo quản gia lấy cái dùi cui điện ra, cầm lên rồi hùng hổ đi ra ngoài.
Mộ Đồng suy nghĩ một chút rồi cũng đi theo.
Những người còn lại vốn cũng định ra xem, nhưng lại nghĩ đây là cơ hội hiếm hoi để hai người họ ở riêng, vả lại Quý Dư Thận còn cầm cả dùi cui điện nên chắc là sẽ không có vấn đề gì. Vì vậy họ không ra làm bóng đèn nữa, chỉ sốt ruột chờ đợi.
Mười phút sau vẫn chưa thấy hai người quay lại, mẹ Quý bảo quản gia ra kiểm tra xem thử. Quản gia về báo là khách đã đi rồi, đại thiếu gia và Mộ Đồng tiểu thư đang đứng nói chuyện bên ngoài.
Lúc này, nhà họ Quý mới thở phào nhẹ nhõm, không lo lắng nữa.
Nửa tiếng sau, Quý Dư Thận và Mộ Đồng lần lượt đi vào. Mọi người đều giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, hỏi: "Là Mạnh Long à?"
Quý Dư Thận mải nghĩ chuyện vừa rồi nên khi nghe hỏi thì có chút ngơ ngác. Mộ Đồng đứng sau lưng khẽ đá nhẹ anh một cái, lên tiếng: "Không phải Mạnh Long, là Lam Nam. Anh ta chạy đến đoàn phim dò hỏi rồi tìm đến tận đây... bảo là muốn mượn ít tiền."
Câu trả lời này khiến ai nấy đều kinh ngạc, mẹ Quý vội hỏi: "Thế con có cho mượn không?"
Mộ Đồng gật đầu: "Anh ta bắt taxi đến đây mà tiền xe còn không trả nổi. Con hỏi có chuyện gì anh ta cũng không nói, điện thoại cũng chẳng mang theo. Con chỉ đưa cho anh ta ít tiền mặt rồi khuyên anh ta về đi, nhưng có vẻ anh ta không muốn quay về cho lắm."
Tuy không biết giữa Lam Nam và Mạnh Long lại xảy ra chuyện gì, nhưng việc Lam Nam bỏ đi mà không mang theo thứ gì thế này chắc chắn sẽ khiến nhiều người lo lắng.
Mẹ Quý nói: "Hay là báo cho người quản lý của cậu ta một tiếng."
Quý Dư Thận: "Con đã liên lạc với đạo diễn Vương để ông ấy chuyển lời rồi. Cậu ta là người trưởng thành rồi, chuyện khác chúng ta cũng không quản được."
Mọi người trò chuyện thêm vài câu rồi giải tán về phòng nghỉ ngơi vì mai ai cũng có việc phải làm.
Quý Dư Tích sau khi tắm rửa xong thì bắt đầu nhắn tin với Tuân Hạc. Lúc nãy Tuân Hạc đã gửi một đống tin nhắn khen bức tranh vẽ rồng của cậu hết lời, còn đòi treo ở phòng khách nhà anh nữa. Quý Dư Tích nghe mà ngượng chín mặt, phải lấy cớ đi tắm để chuồn.
Giờ có thêm chuyện của Lam Nam, cậu thấy cần phải nói cho Tuân Hạc biết, thế là hai người lại gọi video.
Đúng lúc này, cửa phòng Quý Dư Tích vang lên tiếng gõ. Cậu tưởng mẹ Quý tìm mình nên cứ thế cầm điện thoại ra mở cửa, không ngờ người tới lại là Mộ Đồng.
Quý Dư Tích hơi bất ngờ: "Chị Mộ Đồng? Chị tìm em có việc gì ạ?"
Điện thoại trong tay cậu vẫn đang kết nối video, Mộ Đồng liếc nhìn một cái liền nhận ra là Tuân Hạc. Cô mỉm cười trêu chọc: "Đang gọi cho đạo diễn Tuân à? Chị không có việc gì quan trọng đâu, chỉ là qua gửi lì xì cho em thôi."
Cô đưa tay từ phía sau lưng ra, đưa cho Quý Dư Tích một cái bao lì xì thật lớn.
Cái bao này được làm bằng gấm thêu, hai bên còn có dây đeo, trông cứ như một chiếc túi nhỏ xinh xắn. Quý Dư Tích tuy không rành về tiền bạc lắm vì bình thường chẳng mấy khi dùng đến, nhưng cũng đoán được độ dày này chắc chắn phải từ 5 vạn tệ trở lên, ít hơn thì không thể phồng thế này được.
"Tiểu Tích, năm mới vui vẻ nhé!" Mộ Đồng cười rạng rỡ, "Cảm ơn em đã giúp chị giải vây." Cô đang nói tới lần Mạnh Long đến quậy ở đoàn phim.
"Chị Mộ Đồng ơi, từ nay chị là chị ruột của em luôn! Em không khách sáo đâu nha!" Quý Dư Tích hớn hở dùng cả hai tay nhận lấy. Ngày mai cứ để anh cả chuẩn bị quà đáp lễ là xong, chắc chắn anh ấy sẽ vui vẻ chuẩn bị thôi.
Mộ Đồng mỉm cười, thấy cuộc gọi video vẫn đang kết nối nên không làm phiền thêm: "Hai người cứ tiếp tục nói chuyện đi nhé, xong sớm rồi đi ngủ sớm nha."
Đợi Quý Dư Tích đóng cửa lại, Tuân Hạc ở đầu dây bên kia mới lên tiếng: "Thấy Mộ Đồng lão sư anh mới nhớ ra, trước Tết đoàn phim có lên kế hoạch làm một bữa tiệc tối Tết Nguyên Tiêu. Ngày mai anh sẽ đưa thiệp mời cho em, em có thể rủ cả gia đình cùng đi cho vui."
(Vì cặp chim c* thích hóng hớt nì quen thân với nhau nhiều rồi nên mình đổi xưng hô luôn nha. Không ngờ phải đổi sớm zị luôn =)) Tình huống ngày ngày ôm điện thoại nói chuyện với nhau này tui cũng không lường trước được :v)
"Tại sao thấy chị Mộ Đồng anh mới nhớ ra?" Quý Dư Tích tùy tiện hỏi.
Tuân Hạc đáp: "Vì lúc phát thiệp mời, bên phía Lam Nam cũng có một tấm. Giờ cậu ta tới nhà cũng bỏ đi rồi, chắc là không tới... đâu nhỉ?"
Nghe thấy cái tên Lam Nam, Quý Dư Tích bỗng khựng lại. 【Khoan đã... hình như chị Mộ Đồng gặp chuyện chính là ở bữa tiệc này thì phải?】
Theo tình tiết mà Quý Dư Tích tra được, Mộ Đồng sẽ bị Mạnh Long hạ thuốc trong một bữa tiệc tối, sau đó bị đưa lên giường của một nhà đầu tư lớn nào đó, lại còn bị đám đông bắt gian tại trận. Kể từ đó, danh tiếng của Mộ Đồng tan thành mây khói và cô hoàn toàn biến mất khỏi giới giải trí.
Vốn dĩ cậu vẫn chưa chắc chắn là bữa tiệc nào, nhưng Tuân Hạc vừa nhắc việc Lam Nam cũng có thiệp mời, cậu liền khớp ngay các dữ kiện lại. Lam Nam tham gia tiệc, Mạnh Long với tư cách trợ lý đi cùng là chuyện quá đỗi bình thường. Với cái tâm lý điên tình của hắn, lại thêm việc hắn căm ghét Mộ Đồng, nói không chừng hắn còn tính luôn cả việc Lam Nam bỏ trốn lên đầu cô nữa. Ra tay ở bữa tiệc này là một giả thuyết cực kỳ logic.
Nghĩ đến cảnh chị Mộ Đồng sau khi gặp chuyện vẫn phải gồng mình chịu đựng áp lực để quay xong phim rồi mới giải nghệ, Quý Dư Tích cảm thấy xót xa vô cùng.
Cậu nói với Tuân Hạc: "Lúc đó em muốn dắt anh cả đi cùng, được không anh?"
Tuân Hạc: "Tất nhiên là được rồi, Thận tổng vốn là nhà đầu tư, vốn dĩ đã có thiệp mời rồi mà. Hay là em mang thêm vài vệ sĩ đi, dù buổi tiệc cũng có kiểm tra an ninh, nhưng anh vẫn không yên tâm lắm."
Anh không ngờ rằng, ngay cả gọi video mà mình cũng nghe được tiếng lòng của Quý Dư Tích. Nếu Mộ Đồng sẽ gặp chuyện ở bữa tiệc, thì khả năng cao là do Mạnh Long làm. Mà cái tên đó thì nắng mưa thất thường, cứ để Quý Dư Tích mang theo vệ sĩ thì anh mới an tâm được.
Quý Dư Tích gật đầu, cậu cũng nghĩ vậy. Họ nên cử thêm vài người để theo dõi Mạnh Long. Nếu hắn có động thái gì, họ sẽ bắt hắn ngay lập tức.
Sau khi cúp máy, Quý Dư Tíchxem lại cốt truyện của Mạnh Long, nhưng không may, hắn chỉ là một nhân vật phụ nhỏ nhoi, rất ít khi xuất hiện. Tuy nhiên, Quý Dư Tích lại phát hiện thêm một chi tiết: Mộ Đồng, Lam Nam và Mạnh Long đều là những nhân vật phụ trong cuốn tiểu thuyết giới giải trí đó. Mà nhân vật chính của cuốn sách đó lại chính là ký chủ cũ của cậu, còn tên nhà đầu tư lớn làm hại Mộ Đồng chính là nhân vật phản diện trong truyện.
Quý Dư Tích phấn khích hẳn lên, có lẽ cậu có thể thông qua mối quan hệ với ký chủ cũ để làm gì đó.
Cậu sẽ hỏi Mộ Đồng vào ngày mai. Cả hai đều là nghệ sĩ trong ngành, nếu có cơ hội, cậu muốn giới thiệu cô với người kỹ chủ đó.
____________
Thoắt cái đã hai tuần trôi qua kể từ khi Quý Dư Tích vào đoàn, tiến độ quay phim rất thuận lợi. Đạo diễn Vương đúng hẹn tổ chức tiệc tối Tết Nguyên Tiêu tại căn biệt thự lớn của mình.
Quý Dư Tích đã hỏi ý kiến anh cả trước, cậu vốn nghĩ anh mình sẽ do dự vì công việc bận rộn, không ngờ anh ấy lại phán một câu: "Cả nhà cùng đi đi."
Chuyện này đương nhiên là vì do tiếng lòng của Quý Dư Tích trước đó. Dạo này ngày nào cậu cũng lẩm bẩm trong đầu mấy lần chuyện Mộ Đồng sẽ gặp nạn ở bữa tiệc, người nhà họ Quý đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, chỉ đợi tiệc bắt đầu để tóm cổ kẻ xấu thôi.
"Cả nhà?" Quý Dư Tích sững sờ.
Quý Dư Thận nói: "Dù sao anh cũng đầu tư bao nhiêu tiền vào đó, dắt cả nhà đi ăn một bữa thì có sao? Anh hai em về trường rồi, nên chỉ có ba mẹ, quản gia, dì giúp việc, vệ sĩ, tài xế..."
Anh liệt kê một hồi, Quý Dư Tích hoàn toàn chấn động, đúng là bê nguyên cả tông ti họ hàng đi thật. Ngoại trừ Mộ Đồng đã dọn về khách sạn từ mùng mười ra, danh sách của anh cả gần như bao trọn mọi lực lượng chiến đấu của nhà họ Quý.
"Đạo diễn Vương có đồng ý không ạ?" Cậu dè dặt hỏi.
Đạo diễn Vương tổ chức bữa tiệc này chủ yếu là để cảm ơn các nhà đầu tư, sẵn tiện hối thúc mấy ông chủ sớm chuyển kinh phí càng sớm càng tốt. Bây giờ anh cả lại muốn dắt theo bao nhiêu người không liên quan thế này, đạo diễn Vương mà biết chắc chỉ có nước vò đầu bứt tai.
Quý Dư Thận lại nói: "Yên tâm đi, anh chào hỏi rồi. Đạo diễn Vương còn bảo anh dắt thêm nhiều người vào cho vui, thế nên anh đang tính gọi cả nhà cô chú đi cùng luôn đây."
Quý Dư Tích: "..." Cậu còn có thể nói được gì nữa đây?
Đêm Tết Nguyên Tiêu, khi nhóm người Quý Dư Tích đến nơi thì đã có không ít người có mặt. Căn biệt thự lớn của đạo diễn Vương được trang trí rất đẹp, khắp nơi đều chăng đèn và hoa rực rỡ, tiền sảnh sáng rực như ban ngày, còn sân sau thì ấm cúng và trang nhã.
Người trong đoàn phim hầu như đã đến đông đủ, Mộ Đồng đang đứng trò chuyện cùng vài nữ diễn viên. Quý Dư Thận vừa nhìn thấy cô là y như rằng có hệ thống tự động dẫn đường, lập tức định vị rồi tiến thẳng về phía đó.
Trạng thái của hai người hiện giờ như kiểu trên tình bạn dưới tình yêu. Dạo này anh cả cứ hở tí là chạy đến đoàn phim, miệng thì nói thăm em trai nhưng thực chất là thăm ai thì ai cũng biết.
【Cũng tốt, anh cả cứ trông chừng chị Mộ Đồng đi. Mình đi thám thính xem Lam Nam đã tới chưa.】
Quý Dư Tích suy nghĩ một lát rồi bắt đầu quan sát xung quanh.
Nghe thấy suy nghĩ của cậu, Tuân Hạc lập tức xuất hiện, "Tiểu Tích, em đến rồi."
Hôm nay anh mặc một bộ vest màu kem, vừa lộ diện đã lấn át hoàn toàn mấy nam minh tinh trong đoàn phim. Quý Dự Tích thầm nghĩ: 【Nhan sắc thế này mà không debut thì đúng là phí của trời.】
Tuân Hạc khựng lại một chút, khóe miệng không tự chủ được mà nhếch lên. Từ lần đầu tiên gặp mặt, Tiểu Tích đã luôn dành sự tán thưởng nồng nhiệt cho vẻ ngoài của anh, đây thực sự là một vinh dự hiếm có. Anh đã bí mật quan sát và thấy rằng, Tiểu Tích chưa bao giờ để tâm đến nhan sắc của ai khác nhiều như vậy.
Anh ghé sát lại gần, thì thầm: "Lam Nam vừa tới rồi, còn Mạnh Long thì anh chưa thấy."
Quý Dự Tích tỏ vẻ rất hài lòng. Đúng là bạn tốt có khác! Cậu còn chưa kịp hỏi gì anh ấy đã tự khai ra rồi.
Cậu cũng hạ thấp giọng hỏi: "Lam Nam không bỏ nhà đi nữa à?"
Suốt hai tuần quay phim vừa qua, hoàn toàn không có tin tức gì của Lam Nam và Mạnh Long, ấn tượng của cậu về Lam Nam vẫn còn dừng lại ở vụ bỏ trốn hôm nọ.
Tuân Hạc dẫn cậu đi đến khu vực đồ uống và đồ ăn nhẹ, lấy một chiếc đĩa gắp thức ăn cho cậu rồi giải thích: "Cái ngày cậu ta chạy đến nhà em mượn tiền, cậu của anh đã gọi điện cho người quản lý của cậu ta, nghe đâu là vì Mạnh Long cậu ta mới bỏ trốn."
Tai Quý Dự Tích lập tức vểnh lên: "Kể chi tiết đi anh."
Tuân Hạc kéo cậu ngồi xuống một góc, quan sát xung quanh thấy không có ai mới nói: "Mối quan hệ giữa Lam Nam và Mạnh Long không hề bình thường, chuyện này em biết rồi đúng không?"
Quý Dư Tích gật gật đầu, nhờ vụ tạt axit hôm đó mà mọi người đều đã biết cả rồi.
Tuân Hạc lại hạ thấp giọng kể tiếp: "Vốn dĩ Lam Nam là người ở trên, không biết thế nào mà Mạnh Long ở ngay trong bệnh viện đã đè cậu ta ra làm luôn. Sau đó Lam Nam mới bỏ trốn."
"Cái gì cơ?!" Quý Dư Tích sốc toàn tập.
Tuân Hạc ra hiệu cho cậu nói nhỏ thôi, rồi tiếp tục: "Chính là đêm mùng Một Tết ấy, bệnh viện không có nhiều người. Họ lại ở phòng đơn VIP, bác sĩ và y tá trực đêm cũng không vào làm phiền, thế là..."
Anh chớp chớp mắt đầy ẩn ý: "Nghe nói tình hình 'chiến sự' vô cùng ác liệt."
Quý Dư Tích phải mất vài giây để xử lý thông tin. Hóa ra đó là lý do sáng sớm mùng Hai, Mạnh Long hùng hổ chạy đến tìm chị Mộ Đồng đòi người. Đêm đó Lam Nam lại chạy đến nhà họ Quý mượn tiền với vẻ mặt thất thần, đúng là dáng vẻ của kẻ vừa gặp biến cố lớn.
Chỉ là Quý Dư Tích không ngờ "biến cố lớn" đó lại là bị Mạnh Long đè. Hai người họ chẳng phải đã ngủ với nhau từ lâu rồi sao? Chỉ là đổi vị trí thôi mà, Lam Nam phản ứng dữ dội vậy cơ à?
Quý Dư Tích càng nghĩ càng thấy kỳ quái, đến mức ngay cả cách cậu nhìn Tuân Hạc cũng trở nên dò xét.
Tuân Hạc bị nhìn đến mức phát hoảng: "Sao thế em?"
Quý Dư Tích hỏi: "Mấy chuyện này sao anh biết rõ thế?"
Tuân Hạc vội vàng thanh minh: "Đều là người quản lý của Lam Nam kể cho cậu anh nghe đấy, anh chỉ vô tình nghe lỏm được thôi."
"Làm sao có thể?" Quý Dư Tích không tin, "Người quản lý mà lại đi rêu rao mấy chuyện này ra ngoài à?"
Lam Nam và Mạnh Long đều là người dưới trướng anh ta, xảy ra chuyện nhạy cảm thế này đáng lẽ phải giấu không kịp, sao có thể chủ động kể ra?
"Thật mà, anh ta đang sầu đến bạc cả đầu." Tuân Hạc ra sức giải thích, "Anh ta bảo nếu không tìm được Lam Nam về thì sự nghiệp của anh ta coi như xong. Nhưng tìm được một Lam Nam đã chết tâm về thì tình hình cũng chẳng khá khẩm hơn là mấy. Tóm lại là vô cùng tuyệt vọng. Thế nên hôm nay Lam Nam mới xuất hiện ở bữa tiệc này, anh Lam nói anh ta đã phải khuyên bảo mãi đấy, hy vọng Lam Nam có thể ra ngoài khuây khỏa, tận hưởng lại cảm giác hào quang một chút."
Đúng thật, với danh tiếng của Lam Nam, chỉ cần anh ta đứng yên một chỗ cũng có khối người vây quanh kính rượu. Quý Dư Tích nhìn theo hướng Tuân Hạc chỉ, thấy Lam Nam đang đứng dưới một cây bạch quả, có hai cô gái đang tiến tới chào hỏi.
Nhìn cảnh này, Quý Dư Tích căng thẳng theo bản năng, vội hỏi Tuân Hạc: "Chúng ta vẫn phải trông chừng Mạnh Long cho kỹ. Anh đã dặn dò bên an ninh chưa?"
Tuân Hạc đáp: "Yên tâm đi, anh đã bố trí mười người canh chừng lối vào rồi, hắn mà xuất hiện là anh biết ngay."
Anh khẽ chạm vào tai nghe. Đúng lúc này, bộ phận an ninh báo cáo Mạnh Long đã đến. Vẻ mặt Tuân Hạc trở nên căng thẳng: "Hắn tới rồi."
Hai người đứng dậy, tiến về phía lối vào, quả nhiên thấy Mạnh Long đi vào. Hắn đảo mắt một vòng rồi đi thẳng về phía Lam Nam. Thấy bên cạnh Lam Nam có hai cô gái, hắn dừng lại cách đó một khoảng. Ngay sau đó, Lam Nam nhìn thấy hắn, sắc mặt lập tức tối sầm lại. Hai cô gái thấy vậy cũng biết ý mà rời đi ngay.
Mạnh Long lúc này mới sải bước tiến tới, đứng cạnh Lam Nam. Hai người đối mặt nhau, khoảng cách chưa đầy một mét.
Quý Dư Tích định đi tới gần để nghe lén nhưng bị Tuân Hạc cản lại.
Tuân Hạc nói: "Đừng qua đó, tránh xa hắn ra. Trên cái cây kia có camera an ninh, chúng ta vào xem camera."
Nói rồi, Tuân Hạc dắt Quý Dư Tích vào phòng giám sát của biệt thự. Trong phòng có một nhân viên bảo vệ, thấy Tuân Hạc vào liền đứng dậy nhường chỗ. Tuân Hạc cũng không khách sáo, khóa mục tiêu vào camera trên cây bạch quả, phóng to toàn màn hình, và rồi họ nghe thấy giọng của Lam Nam.
Lam Nam: "Anh còn dám vác mặt đến đây à?"
Mạnh Long xin lỗi: "Tôi sai rồi, hôm đó là tôi không đúng. Mấy ngày nay anh Lâm đã mắng tôi rất nhiều rồi. Tôi không nên làm vậy khi em chưa đồng ý..."
"Anh câm miệng cho tôi!" — Lam Nam lộ rõ vẻ phẫn nộ trên mặt.
Mạnh Long không nói tiếp nữa, chỉ lặng lẽ nhìn anh ta.
Lam Nam có vẻ nôn nóng: "Chuyện đó tôi không truy cứu nữa. Từ nay về sau đường ai nấy đi, coi như chúng ta không quen biết."
Mạnh Long lại bảo: "Tôi không đồng ý. Sau này tôi đều nghe lời em, chúng ta cứ quay lại như trước kia có được không?"
Nhắc đến chuyện trước kia, sắc mặt Lam Nam lập tức thay đổi, dường như không muốn nhớ lại chút nào: "Anh nằm mơ đi! Tôi đã nói rồi, tôi thích con gái, anh đừng có mà mơ tưởng!"
Người Mạnh Long dần bao phủ một tầng khí lạnh đáng sợ, sắc mặt hắn tối sầm lại. Lam Nam chẳng buồn quan tâm, quay lưng bỏ đi thẳng.
Quý Dư Tích thấy cảnh này, thở dài: "Cái nhịp điệu này là sắp có chuyện rồi đây. Lam Nam quên mất lần trước nói câu này xong là bị hắn tạt axit rồi à?"
Cậu để ý thấy tay trái Lam Nam đang đeo một chiếc găng tay, bàn tay đó buông thõng xuống, hầu như không hề cử động.
Thấy Lam Nam đi xa, Tuân Hạc định đưa Quý Dư Tích ra khỏi phòng giám sát: "Anh sẽ cho người theo dõi sát sao hai người họ. Lần này chắc chắn sẽ không để xảy ra chuyện."
Hy vọng là vậy, mà không biết anh cả cậu và chị Mộ Đồng ở đâu rồi.
Quý Dư Tích suy nghĩ một chút rồi bảo: "Anh cho em xem camera thêm một lát nữa có được không?"
Tuân Hạc ngẩn ra rồi đoán ngay được ý định của cậu: "Được chứ."
Anh bật tất cả các khung hình camera giám sát lên để tìm kiếm. Quý Dư Tích mắt sắc, nhanh chóng tìm thấy bóng dáng Quý Dư Thận và Mộ Đồng ở một góc sân sau. Hai người đang ngồi bên bàn đá, Mộ Đồng đang cầm khăn giấy, dường như đang khóc.
"Ơ? Anh cả em lại làm gì khiến chị Mộ Đồng đau lòng rồi?"
Quý Dư Tích chỉ vào màn hình, bảo Tuân Hạc phóng to lên. Nhưng camera góc đó không có âm thanh, hai người họ cũng không nói gì, biểu cảm trên mặt Quý Dư Thận trông cũng vô cùng căng thẳng.
"Không lẽ lại cãi nhau? Vừa mới tốt lên được mấy ngày, người còn chưa theo đuổi được mà anh cả làm cái gì vậy!" Quý Dư Tích sốt ruột đi đi lại lại trong phòng giám sát, đúng là lo bạc cả đầu vì ông anh trai này.
Tuân Hạc đột nhiên kéo cậu một cái, chỉ vào góc màn hình: "Em nhìn kìa, hình như ở đây có người."
"Lại là Mạnh Long à?" Quý Dư Tích bây giờ như chim sợ cành cong, cả người căng cứng lại.
"Không phải, là một cô gái, cái lộ ra là vạt váy." Tuân Hạc vội vàng nói.
Quý Dư Tích nhìn kỹ lại, quả nhiên là nữ, sau đó cậu lại hơi bực mình: "Sao lại có người nghe lén thế nhỉ?"
Vừa dứt lời, cậu liền sững sờ. Bởi vì cô gái kia đang bưng một chiếc bánh kem bước ra khỏi chỗ nấp, đó chẳng phải là... mẹ cậu sao!
Trong đầu Quý Dư Tích xoay chuyển cực nhanh, cậu đã đoán ra một khả năng. "Không thể nào!" Cậu kêu lên một tiếng, nhanh chóng đẩy cửa chạy thẳng ra sân sau. Tuân Hạc chậm mất nửa nhịp rồi cũng vội vã đuổi theo.
__________
Tại sân sau, tiếng nhạc du dương vang lên. Mẹ Quý bưng bánh kem, ba Quý cầm hoa, những người khác trong nhà họ Quý cũng từ các hướng tập trung lại đây.
Mộ Đồng giật mình bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, cô quay đầu nhìn, mặt đầy vẻ không tin nổi.
Mẹ Quý đặt bánh kem lên bàn đá, mỉm cười nói: "Mộ Đồng, ngày mai là sinh nhật con. Chúng ta đã xin phép đạo diễn Vương mượn bữa tiệc này để tổ chức sinh nhật sớm cho con. Chúc con sinh nhật vui vẻ!"
Mộ Đồng gượng cười: "Dì Thanh, con đã lâu rồi không đón sinh nhật."
Lần cuối cùng cô đón sinh nhật cũng là lần bị hủy hôn. Cái sinh nhật tan nát đó là vết thương lòng cô mang theo suốt đời.
Quý Dư Thận xót xa vô cùng, anh nhận lấy bó hoa từ tay ba Quý, rút ra một chiếc nhẫn giấu trong đó, chân thành nói với Mộ Đồng: "Trước đây anh đã phạm rất nhiều sai lầm. Sai lầm lớn nhất là anh tưởng rằng hủy hôn là có trách nhiệm với em, nhưng thực chất đó chỉ là trốn tránh hèn nhát mà thôi. Lúc đó anh đã không giải quyết tốt, để sai lầm kéo dài suốt ba năm. Bây giờ anh muốn sửa sai, em cho anh một cơ hội để chúng ta bắt đầu lại từ đầu có được không?"
Mộ Đồng lặng đi một lúc lâu mới nói: "Em độc thân không phải vì chờ anh, chỉ là vì chưa gặp được người tốt hơn thôi."
Cô không phải là người cố chấp. Từ sau khi hủy hôn, cô đã hạ quyết tâm nếu gặp được người đàn ông tốt hơn, nhất định sẽ bắt đầu tình yêu mới. Chỉ là đàn ông tốt trên đời này thật sự quá ít, ai cũng có vấn đề này, vấn đề nọ.
"Anh biết, anh không tự luyến đến mức nghĩ rằng em sẽ chờ đợi anh suốt ba năm. Chỉ có thể nói là cảm ơn ông trời cũng đứng về phía anh, cho anh cơ hội này." Quý Dư Thận mỉm cười, giơ cao chiếc nhẫn: "Anh không ép em phải trả lời ngay bây giờ. Em cứ như bây giờ là được, còn anh sẽ cố gắng hết sức để em yêu anh thêm một lần nữa."
Thời gian như ngừng trôi. Cuối cùng, Mộ Đồng cũng nhận lấy chiếc nhẫn, nhưng không đeo vào tay. "Vậy em đành miễn cưỡng nhận lời tỏ tình này. Đợi khi nào lòng em thật sự muốn, em sẽ tự đeo nó vào."
Quý Dư Thận thở phào nhẹ nhõm, cười rạng rỡ: "Anh sẽ cố gắng để sớm được thăng cấp, từ bạn trai dự bị thành bạn trai chính thức, rồi thành vị hôn phu, và sau đó là—"
Anh chưa nói hết câu đã bị Mộ Đồng tặng cho một cái tát nhẹ, cô lườm anh: "Mơ đẹp nhỉ, em còn chưa đồng ý đâu!"
Các thành viên trong Quý gia đang đứng xem đồng loạt cười rộ lên, vỗ tay tán thưởng rồi giục Mộ Đồng cắt bánh.
Quý Dư Tích đứng ngoài đám đông, thở phào nhẹ nhõm. Tình tiết làm hòa này trong sách không hề có. Đương nhiên rồi, trong sách anh cả còn chưa ly hôn thì lấy đâu ra màn tỏ tình này. Vậy là cốt truyện đã thay đổi rồi đúng không? Hy vọng là đêm nay sẽ bình an vô sự.
Cậu lặng lẽ rời khỏi sân sau, định tìm Tuân Hạc hỏi xem Mạnh Long đang ở đâu. Chỉ đến lúc này cậu mới nhận ra lúc nãy mải chạy, cậu đã bỏ quên Tuân Hạc mất rồi.
Quý Dư Tích hơi ngượng, chắc là Tuân Hạc vẫn còn ở phòng giám sát nhỉ? Nhưng cậu quay lại tìm thì không thấy anh đâu.
Biệt thự của đạo diễn Vương quá lớn, Quý Dư Tích bắt đầu thấy hoang mang.
【Tuân Hạc đi đâu rồi nhỉ?】
Vừa mới nghĩ thầm một câu, cậu đã nhận được tin nhắn từ Tuân Hạc: [Anh đang bàn chút việc với cậu. Em đi ăn gì đó trước đi, lát anh tìm em sau. Mạnh Long đã có người canh chừng, đừng lo.]
Lúc nãy, Tuân Hạc đuổi theo Quý Dư Tích, chưa kịp ra sân sau đã bị đạo diễn Vương gọi lại. Cậu anh bảo có một nhà đầu tư lớn vừa đến, muốn Tuân Hạc qua chào hỏi. Bữa tiệc này vốn dĩ là để lấy lòng các nhà đầu tư, Tuân Hạc đành phải đi theo cậu mình.
Nhà đầu tư này khoảng hơn 40 tuổi, họ Trình, phất lên từ kinh doanh bất động sản rồi lấn sân sang các lĩnh vực khác, hai năm gần đây thì bắt đầu đầu tư vào ngành công nghiệp điện ảnh và truyền hình. Đạo diễn Vương muốn Tuân Hạc tiếp xúc nhiều một chút, vì sau này làm đạo diễn thì việc kéo đầu tư là không thể thiếu.
Sau khi trò chuyện một lúc trong thư phòng, đạo diễn Vương mới thả Tuân Hạc ra. Trong lúc đó, qua tai nghe, Tuân Hạc vẫn nắm được vị trí của Mạnh Long và Lam Nam. Lam Nam vừa chứng kiến màn tỏ tình làm hòa của Quý Dư Thận thì có vẻ thất thần, đang ngồi một góc tự kỷ. Còn Mạnh Long thì cứ nhìn chằm chằm Lam Nam nhưng không lộ diện.
Tuy nhiên, Tuân Hạc vẫn không yên tâm. Vừa ra khỏi thư phòng, anh đã đi tìm Quý Dư Tích hỏi xem có chuyện gì xảy ra không.
Quý Dư Tích nói: "Không có chuyện gì đâu. Mọi người đang đợi nhập tiệc thôi."
Nói rồi, cậu cùng Tuân Hạc bước vào sảnh tiệc chính ở tầng một. Lúc nãy khi tìm không thấy Tuân Hạc, cậu cũng không rảnh rỗi mà đã đi dò hỏi xem tối nay có những nhà đầu tư nào đến.
May mắn thay, tên trùm phản diện trong sách không có mặt ở đây. Có lẽ mọi thứ đã thực sự thay đổi, vì nếu chị Mộ Đồng ở bên anh cả thì Lam Namsẽ chẳng còn cơ hội nào nữa. Mạnh Long chắc sẽ không ghen tuông đến mức phát điên rồi hủy hoại chị Mộ Đồng nữa đâu nhỉ?
Quý Dư Tích rà soát lại cốt truyện một lần nữa, nhưng vẫn không dám chắc chắn 100%. Cậu quyết định ngừng suy nghĩ vu vơ, cứ để Tuân Hạc cử người canh chừng Mạnh Long là được.
"Mà này, nãy anh với đạo diễn Vương bàn chuyện gì thế?" Quý Dư Tích thuận miệng hỏi.
Tuân Hạc đáp: "Trình tổng đến, cậu dẫn anh đi gặp."
Quý Dự Tích còn đang ngơ ngác không nhớ Trình tổng là ai, thì thấy đạo diễn Vương đang dẫn một người đàn ông từ trên lầu đi xuống, hai người vừa đi vừa trò chuyện rôm rả.
Tuân Hạc ra hiệu: "Đó chính là Trình tổng."
Anh vừa quay đầu lại thì thấy Quý Dự Tích đã đứng ngây người như phỗng.
【Là hắn, hắn cũng tới rồi!】
Trình tổng này chính là kẻ xui xẻo thứ hai bị Mạnh Long nhắm trúng. Trong sách, Mạnh Long đã đưa chị Mộ Đồng lên giường của tên Trình tổng này, sau đó dẫn dụ khách khứa đến chứng kiến. Gã là nhà đầu tư lớn, sau sự việc đó danh tiếng của Mộ Đồng bị hủy hoại hoàn toàn, còn gã thì chẳng hề hấn gì, chỉ mang tiếng là kẻ phong lưu. Những chuyện thế này, bất kể đúng sai, người đời luôn khoan dung với đàn ông nhưng lại cực kỳ khắc nghiệt với phụ nữ.
Quý Dư Tích vẫn còn nhớ ký chủ lúc đó của mình cũng từng bị tên Trình tổng này khống chế. Khi ấy, bộ phim ký chủ đang đóng đúng lúc do Trình tổng đầu tư. Gã nói có một người bạn thích nam minh tinh, muốn ký chủ đi 'tiếp' người bạn đó, còn đe dọa nếu không đồng ý thì sẽ rút vốn.
Ký chủ cuối cùng đã phải đi.
Lúc đó cậu với tư cách là hệ thống, chức năng nhiều hơn bây giờ, ký chủ đã dùng một lượng lớn tích phân trong cửa hàng hệ thống để đổi lấy một viên "Thuốc vâng lời", cho người bạn kia uống, lừa hắn gọi điện cho thằng cha họ Trình này bảo rằng mọi chuyện đều diễn ra bình thường.
Sau này ký chủ dần mạnh hơn, tra được rất nhiều bằng chứng phạm tội của gã, cuối cùng tố cáo thành công và hạ bệ được gã.
Nhưng đó là chuyện của sau này, còn giờ đây Quý Dư Tích vừa nhìn thấy gã đã cảm thấy áp lực đè nặng. Cậu vội hỏi Tuân Hạc: "Mạnh Long có tiếp xúc với Trình tổng này không?"
"Không có, họ không quen biết nhau." Tuân Hạc vẫn chưa hiểu Quý Dư Tích đang lo lắng điều gì, nhưng thấy cậu như đang đối mặt với đại địch, liền chủ động bảo sẽ cho người theo dõi thêm cả Trình tổng.
Quý Dư Tích tùy tiện gật đầu, lại thấy Lam Nam và Mạnh Long trước sau bước vào.
【Sao nhìn Lam Nam có vẻ suy sụp thế nhỉ?】 Quý Dư Tích lặng lẽ nhíu mày.
Tuân Hạc giải thích: "Lúc nãy anh ta ở sân sau nhìn thấy anh cả em và Mộ Đồng lão sư rồi."
Quý Dư Tích hiểu ngay, 【Bị anh cả mình đánh gục trên mọi phương diện rồi chứ gì.】
Hai người thì thầm với nhau một lúc. Không lâu sau, đạo diễn Vương tiến lên giới thiệu các vị sếp lớn đến dự tiệc hôm nay, nói vài câu khích lệ, rồi bữa tiệc chính thức bắt đầu.
Ở góc sảnh có người bắt đầu chơi đàn, không khí vô cùng thư thái.
Một lúc sau, có người chủ động lên hát tặng. Hát xong, mọi người bắt đầu hò reo đòi đạo diễn Vương góp vui một bài, ông không chịu, bắt đầu sai người đi vòng quanh sảnh. Chiếc micro được chuyền qua chuyền lại, cuối cùng chẳng hiểu sao lại rơi vào tay Lam Nam.
Lam Nam suy nghĩ một chút rồi không từ chối, đứng dậy bước lên không chút do dự. Quý Dư Tích lập tức chú ý, anh ta lại định giở trò gì đây? Cậu thấy Mạnh Long cũng đang nhìn chằm chằm Lam Nam, biểu cảm có chút bất lực.
Quả nhiên, câu đầu tiên của Lam Nam khi lên sân khấu là: "Tôi muốn dành tặng bài hát này cho người con gái tôi yêu."
Phía dưới im lặng trong giây lát, rồi bắt đầu vang lên những tiếng hò hét.
Lam Nam nói tiếp: "Cô ấy hôm nay cũng có mặt ở đây, hy vọng cô ấy có thể lắng nghe tiếng lòng của tôi." Sau đó, Lam Nam hát một bản tình ca đầy da diết.
【Cái này chắc chắn là bị anh cả mình k*ch th*ch rồi.】 Quý Dư Tích cạn lời.
Quý Dư Thận và Mộ Đồng cũng có mặt. Sau khi nghe những lời Lam Nam nói, Quý Dư Thận ghé tai nói nhỏ với Mộ Đồng điều gì đó, Mộ Đồng đột nhiên bật cười, khiến Lam Nam trên sân khấu hát lệch mất một nhịp.
Từ đầu đến cuối Mộ Đồng không hề ngẩng đầu nhìn Lam Nam lấy một lần, Lam Nam càng hát càng thấy lòng mình đắng chát, sau khi hát xong anh ta buồn bã xuống sân khấu rồi vội vã rời đi. Nhưng Mạnh Long vẫn chưa đi, ánh mắt hắn dõi theo bóng dáng Lam Nam cho đến khi biến mất.
Bữa tiệc kết thúc nhưng chưa đến giờ giải tán, mọi người tụ tập thành từng nhóm nhỏ trò chuyện.
Biệt thự nhà đạo diễn Vương rất lớn, lại nhiều phòng cho khách, nếu có khách khứa say rượu không tiện ra về có thể ở lại. Vì vậy không ít người đã nâng ly lên mời mọc nhau.
Tuân Hạc lại bị cậu gọi đi sắp xếp chỗ ở.
Quý Dư Tích lơ đãng nhìn Mạnh Long, thấy hắn nói gì đó với một nam phục vụ đi ngang qua, cậu liền ngay lập tức cảnh giác. Sau đó, nam phục vụ đó nương theo dòng người đi đến bên cạnh Quý Dư Thận và Mộ Đồng, Mộ Đồng tiện tay cầm lấy một ly rượu, khẽ nói lời cảm ơn.
"Chị Mộ Đồng!" Quý Dư Tích vội vàng chạy tới.
"Em đến đúng lúc lắm!" Quý Dư Thận thấy cậu đến liền túm lấy tay cậu, "Anh có chút việc cần tìm đạo diễn Vương, em ở đây với chị một lát, đừng để chị ấy ở một mình nhé."
Mộ Đồng nhịn không được cười: "Anh đúng là biết sai bảo người khác quá. Tích Bảo mới bao nhiêu tuổi, bảo em chăm sóc em ấy thì đúng hơn"
Quý Dư Thận không phản bác, chỉ dặn: "Tóm lại hai người cứ ở yên đây đừng đi đâu. Một lát nữa anh xuống ngay."
Sau khi anh đi, Quý Dư Tích thì thầm với Mộ Đồng: "Chị Mộ Đồng, lúc nãy Mạnh Long có tiếp xúc với nam phục vụ đó, ly rượu này không uống được đâu."
"Chị biết mà." Mộ Đồng đổi tư thế, vẫn cầm ly rượu đó trên tay, "Lúc nãy anh cả em cũng nhìn chằm chằm Mạnh Long suốt. Bọn chị rất cẩn thận."
Mắt Quý Dư Tích sáng lên, không nói thêm gì nữa.
Không biết bao lâu trôi qua, đột nhiên trên lầu có tiếng ồn ào vang lên. Những vị khách chưa kịp về đều dừng lại nghe ngóng. Quý Dư Tích ngạc nhiên vô cùng.
【Chị Mộ Đồng vẫn còn ở đây mà. Chẳng lẽ Mạnh Long lại âm mưu hãm hại một kẻ xui xẻo khác?】
Cậu vội nói: "Chị Mộ Đồng, anh cả lúc nãy cũng vừa lên lầu. Hay mình lên xem sao?"
【Chắc không phải anh cả đâu nhỉ? Ba năm trước dính bẫy một lần rồi, lần này mà dính nữa chắc chị Mộ Đồng chê anh không xứng với chị ấy quá!】
Mộ Đồng nhìn cậu: "Chúng ta đi xem thử vậy!"
Hai người vội vã chạy lên lầu, theo sau là một đám đông cũng muốn đi xem náo nhiệt.
Đến tầng ba, tiếng ồn ào đã rất gần. Quý Dư Tích và Mộ Đồng lần theo tiếng động, thấy Quý Dư Thận và Tuân Hạc đang đứng ở cửa phòng, cùng với rất nhiều người đến hóng hớt từ trước. Thấy anh cả không sao, Quý Dư Tích mới thực sự thở phào, vội hỏi: "Anh cả, có chuyện gì thế?"
Quý Dư Thận khó nói hết thành lời, chỉ tay vào trong phòng: "Em tự xem đi."
Quý Dư Tích tò mò nhìn vào trong nhưng bị Tuân Hạc kéo lại: "Đừng xem, cẩn thận kẻo đau mắt."
Bên trong phòng vẫn còn tiếng chửi bới của người đàn ông, nhưng quanh đi quẩn lại chỉ có một giọng nói, lời chửi cũng đại khái như nhau.
Mộ Đồng cũng tò mò không kém: "Rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
Tuân Hạc giải thích: "Trình tổng say rượu nên lên lầu nghỉ trước. Một lát sau cảm thấy trong phòng có người, mở mắt ra thì thấy đó là Mạnh Long."
"Hả?" Quý Dư Tích không hiểu, "Sao Mạnh Long lại ở đây?"
Theo cốt truyện, Mạnh Long thiết kế cho Mộ Đồng uống ly rượu có thuốc, sau đó đưa cô lên giường Trình tổng để mọi người bắt gian.
Bây giờ sao lại thành ra chính Mạnh Long leo lên giường của Trình tổng, rồi còn kéo cả đám đông đến xem thế này?
Bên trong phòng, Trình tổng vẫn đang mắng nhiếc xối xả: "Mày là cái thá gì mà dám bò lên giường của tao! Tao ghét nhất cái loại đàn ông hôi hám như mày, tởm đến mức tao muốn nôn sạch cả cơm từ tối hôm qua ra đây này! Mày nghĩ mày là ai? Một thằng trợ lý quèn của một thằng minh tinh rách mà cũng dám có ý đồ với tao à!"
Mạnh Long không nói lấy một lời.