Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 22: Có qua có lại

Đêm giao thừa, trong lúc thức đón năm mới, Quý Dư Tích đang ôm kịch bản đọc say sưa thì một thông báo yêu cầu kết bạn từ số lạ hiện lên. Cậu tò mò nhấn vào, phát hiện là Tuân Hạc gửi tới.

Lúc này Quý Dư Tích mới sực nhớ ra, hình như Tuân Hạc từng nói cách thức thêm bạn của cậu không đúng.

Cậu nhấn đồng ý, sau đó chờ Tuân Hạc lên tiếng.

Tuân Hạc: [Tiểu Tích, năm mới vui vẻ nhé! Cậu đang thức đón giao thừa hả?]

Quý Dư Tích: [Đúng vậy, anh cũng thế à?]

Tuân Hạc: [Tôi thì không cần. Tôi đang ở khách sạn một mình, muốn ngủ lúc nào thì ngủ.]

Quý Dư Tích không biết nên trả lời thế nào, cảm giác Tuân Hạc nói vậy cứ như đang muốn được an ủi ấy. Chắc là cậu nghĩ nhiều rồi nhỉ?

Tuân Hạc: [Tôi biết một tin sốt dẻo, cậu có muốn nghe không?]

Quý Dư Tích: [!] 

Quý Dư Tích: [Anh mau nói đi!]

Tuân Hạc: [Về Mạnh Long ấy, tôi vừa nhớ ra một chuyện.]

Nhắc đến Mạnh Long, Quý Dư Tích suýt nữa thì quên mất rằng cậu vẫn chưa tra cứu nhân vật này trong hệ thống. Cậu cảm giác đây hẳn là một người có nhiều chuyện ẩn giấu.

Tuy nhiên, vì Tuân Hạc đã nhắc đến hắn, Quý Dư Tích cũng không vội tra cứu thông tin về Mạnh Long nữa. Cậu muốn nghe xem Tuân Hạc nói gì trước đã.

Tuân Hạc: [Hồi đó khi còn chưa tốt nghiệp, nghe nói ở trường đại học của chúng tôi có một nam sinh đang hẹn hò với một nam nghệ sĩ, sau đó vì ngoại tình mà bị anh chàng nghệ sĩ kia đâm một nhát.]

Quý Dư Tích: [Hả?!] 

Quý Dư Tích: [Có phải mam nghệ sĩ đó là Mạnh Long không? Nhưng chẳng phải Mạnh Long là trợ lý của Lam Nam à?]

Tuân Hạc: [Chính là hắn, tôi đã xác nhận lại với bạn đại học rồi.] 

Tuân Hạc: [Ảnh chụp màn hình.jpg]

Nội dung ảnh chụp là tin nhắn giữa anh và một người khác, chính là hỏi người bạn kia có nhớ nam nghệ sĩ từng đâm người kia là ai không, đối phương đáp là Mạnh Long.

Quý Dư Tích: [Đáng sợ thật đấy.]

Tuân Hạc: [Dù sao thì cứ tránh xa hắn ra một chút.] 

Tuân Hạc: [Lúc đó hắn đâm người mà không phải ngồi tù, hình như là vì cậu nam sinh kia không truy cứu.]

Quý Dư Tích: [Biết đâu là vì sợ đắc tội hắn, sau này bị trả thù thì sao.]

【Mạnh Long này không chỉ là một tên điên tình mà còn là một kẻ cực kỳ cố chấp. Lam Nam à Lam Nam, anh trêu chọc hắn làm cái gì không biết.】

Quý Dư Tích thầm suy tính trong lòng, định bụng đợi Tuân Hạc kể xong sẽ tìm kiếm tên Mạnh Long trong hệ thống của mình. Nhưng Tuân Hạc nhắn tin rất dồn dập.

Tuân Hạc: [Thực ra Lam Nam và hắn là bạn học, lại cùng ký hợp đồng với một công ty quản lý.]

Tuân Hạc: [Sau khi Mạnh Long xảy ra chuyện, công ty quản lý cảm thấy tính cách của hắn quá cực đoan, dễ gây họa nên đã chuyển hợp đồng nghệ sĩ của hắn thành hợp đồng trợ lý.]

Tuân Hạc: [Mạnh Long cũng không phản đối, bắt đầu làm trợ lý cho Lam Nam luôn.]

Quý Dư Tích: [Cảm giác Mạnh Long cứ như con dâu nuôi từ bé của Lam Nam ấy nhỉ, vừa chăm lo sinh hoạt hằng ngày vừa phục vụ tận giường, kết quả Lam Nam lại chốt hạ một câu xanh rờn là anh ta vẫn thích con gái.]

Tuân Hạc: [......]

Tuân Hạc: [Đúng rồi, Mạnh Long được thả ra rồi đấy.]

Quý Dư Tích: [Hả?]

Cậu cứ ngỡ hành vi tạt axit kiểu này phải thuộc dạng cực kỳ nghiêm trọng, ít nhất cũng phải đi bóc lịch một thời gian chứ. Sao lại được thả ra nhanh thế?

Tuân Hạc: [Vẫn là vì Lam Nam không truy cứu trách nhiệm. Anh ta sợ nếu chuyện rùm beng lên sẽ ảnh hưởng xấu đến hình tượng của mình, nên đã năn nỉ người quản lý tìm cách giúp Mạnh Long được thả ra ngoài.]

Quý Dư Tích: [...... Đỉnh thật sự.]

Tuân Hạc kể rằng, lúc nhóm Quý Dư Tích rời đi, người quản lý của Lam Nam là anh Lâm đã đến, chủ yếu để giải quyết mớ hỗn độn giữa Lam Nam và Mạnh Long.

Sự nghiệp của Lam Nam đang thăng tiến, cả quản lý lẫn bản thân anh ta đều không muốn chuyện này bị xé ra to. Mạnh Long tuy sai, nhưng nếu đào sâu vào thì mối quan hệ giữa hai người vốn không đứng đắn, nếu thực sự náo loạn đến mức thiên hạ đều biết thì coi như sự nghiệp của Lam Nam cũng tiêu đời.

Vì vậy, ý của anh Lâm khi gặp đạo diễn Vương là hy vọng hai bên sẽ chấm dứt hợp đồng vô điều kiện. Phía họ sẽ không truy cứu trách nhiệm việc Lam Nam bị thương tại đoàn phim, đổi lại đạo diễn Vương không được nhúng tay vào việc Lam Nam bị thương cũng như kết quả xử lý Mạnh Long.

Đạo diễn Vương vốn đã chẳng muốn dây dưa phiền phức, chuyện giải ước này đúng là gãi đúng chỗ ngứa. Thế là ông vui vẻ đồng ý, nhanh chóng ký vào thỏa thuận.

【Lần thứ nhất đâm người, lần thứ hai tạt axit, lần nào cũng có người dọn dẹp hậu quả, liệu sau này hành vi của hắn có ngày càng b**n th** hơn không?】 Quý Dư Tích cảm thấy vô cùng khó hiểu.

Cậu nhận thấy chỉ số nguy hiểm của Mạnh Long đã tăng lên theo cấp số nhân. Vừa lúc câu chuyện của Tuân Hạc kết thúc, cậu liền bắt đầu tra cứu các tình tiết liên quan đến Mạnh Long.

Càng đọc, sắc mặt Quý Dư Tích càng thay đổi.

【Tên cặn bã này, thế mà hắn lại đi hủy hoại cuộc đời chị Mộ Đồng chỉ vì Lam Nam thích chị ấy!】

Quý Dư Tích cầm điện thoại bằng cả hai tay, gõ chữ một cách đầy giận dữ.

Quý Dư Tích: [Anh tránh xa Mạnh Long ra một chút, cũng tránh xa cả Lam Nam ra nữa.]

Nếu có thể, cậu càng muốn gửi câu này cho Mộ Đồng hơn. Mấy kẻ điên tình thật đáng sợ, bạn trai ngoại tình thì đâm bạn trai, hủy hoại luôn người mình thích vì người mình thích thích người khác. Đó chắc chắn không phải tư duy của người bình thường.

Tuân Hạc: [Tôi biết rồi.]

Anh thầm nghĩ, Tiểu Tích thực sự rất quan tâm đến mình. Nếu không phải vì tin tưởng, sao cậu ấy có thể nói ra những lời dễ đắc tội với người khác như vậy, dù sao Lam Nam cũng là đỉnh lưu.

Trong khi đó, cùng ở chung một không gian đón giao thừa với Quý Dư Tích, cảm nhận của người nhà họ Quý lại hoàn toàn trái ngược.

Đầu tiên là Quý Dư Thận, lúc nghe Tích Bảo nói Mạnh Long là kẻ điên tình, anh vẫn còn giữ được bình tĩnh. Từ lúc rời đoàn phim đến giờ, anh luôn mong ngóng tiếng lòng của Tích Bảo, cuối cùng cũng chờ được, Quý Dư Thận không khỏi có chút kích động.

Anh đứng dậy rót một ly rượu vang, định bụng uống một ngụm để trấn tĩnh lại cảm xúc.

Kết quả giây tiếp theo, nghe Tích Bảo nói Mạnh Long muốn hủy hoại Mộ Đồng, anh suýt chút nữa làm rơi cái ly trên tay.

Sở dĩ rượu không bị đổ ra ngoài là vì ba Quý, mẹ Quý và Quý Dư Khang, cả ba người đồng loạt nhìn thẳng vào anh, khiến anh cố gắng bình tĩnh trở lại.

Tích Bảo vẫn đang cúi đầu, đôi tay mải mê gõ chữ trên điện thoại, chẳng biết đang tám chuyện với ai.

Mẹ Quý thấy con trai cả có chút thảm, liền ra tay hỗ trợ: "Tích Bảo đang nhắn tin với bạn à? Là người bạn mới quen ở đoàn phim hôm nay sao?"

Quý Dư Tích buông ngón tay đang bấm bàn phím, ngẩng đầu nhìn mẹ Quý: "Vâng ạ, là anh Tuân Hạc, anh ấy thú vị lắm."

Chủ đề về Mạnh Long kết thúc, Tuân Hạc bắt đầu kể cho cậu nghe về thời sinh viên của mình, nói rằng hồi đó anh bận đến mức thở không ra hơi.

Quý Dư Tích trước đây từng có một ký chủ là sinh viên đại học, nên những gì Tuân Hạc nói cậu đều "bắt sóng" được. Chỉ có điều, với sinh viên thì đó là chuyện thường ngày ở huyện, sao Tuân Hạc lại kể với giọng điệu cay đắng, oán giận thế không biết.

Cậu không hề hay biết rằng Tuân Hạc đang sợ cậu hiểu lầm sinh viên đại học ai cũng là hạng tra nam không đứng đắn như lời Lam Nam nói.

Nhưng Quý Dư Tích căn bản chưa bao giờ nghĩ như vậy, bởi bên cạnh cậu có ví dụ sống rành rành. Anh hai Quý Dư Khang khi bận rộn thì cơm chẳng ăn ngủ chẳng màng, lấy đâu ra thời gian mà phong hoa tuyết nguyệt, bàn chuyện yêu đương, nếu không thì anh cũng chẳng ế lâu đến thế.

Mẹ Quý mỉm cười nói: "Nghe anh cả con bảo, lúc ở đoàn phim hai đứa còn tám chuyện phiếm rất lâu à"

Quý Dư Tích mải nhắn tin với Tuân Hạc, trả lời lấy lệ: "Vâng ạ, có một người tên Mạnh Long, đầu óc có chút vấn đề. Để anh cả kể cho mẹ nghe đi."

Mẹ Quý: "......"

Bà liếc nhìn con trai cả, bày ra vẻ mặt lực bất tòng tâm.

Quý Dư Khang làm một ký hiệu ý bảo "cứ để con", rồi đổi chỗ sang ngồi cạnh Quý Dư Tích, thì thầm: "Em gặp chị Mộ Đồng chưa? Anh cả với chị ấy còn hy vọng nào không?"

Quý Dư Tích ngẩng đầu liếc anh cả một cái, đáp: "Gặp rồi ạ. Anh cả hết cửa."

Quý Dư Khang: "Kể chi tiết xem nào?"

Quý Dư Tích: "Để anh cả tự khai đi ạ."

Quý Dư Khang: "......"

Thấy Tích Bảo lại cúi đầu tiếp tục trò chuyện, Quý Dư Thận có chút bất bình, hạ thấp giọng nói với cả nhà: "Con đã bảo mà! Cái tên Tuân Hạc đó có ý đồ bất chính với Tích Bảo!"

"Cái gì?!" ba Quý kinh hãi, "Tích Bảo nhà mình mới bao nhiêu tuổi chứ! Sao tên nhóc kia có thể làm thế?"

"Không phải, không phải," Quý Dư Thận cũng bị dọa cho giật mình, "Ý con không phải thế. Con đang nói là hắn muốn tranh giành em trai với con!"

Nghĩ đến lúc ở đoàn phim, Tuân Hạc chăm sóc Tích Bảo từng li từng tí, còn trông chừng kỹ hơn cả một người anh trai như mình, Quý Dư Thận lại cảm thấy không thoải mái.

"Ồ." Ba vuốt vuốt trái tim nhỏ bé. Ông đã bảo mà, Tích Bảo mới mười tám tuổi. Mà không đúng, Tích Bảo và Tuân Hạc đều là con trai, chắc không thể phát triển theo hướng đó đâu.

Mẹ Quý cũng vỗ vỗ ngực: "Thằng cả đúng là cuống quá hóa lú. Nói năng lộn xộn làm mẹ suýt đứng tim."

Quý Dư Khang lại cảm thấy có gì đó không bình thường. Anh nhìn cậu em út đang hăng hái nhắn tin, khẽ nhíu mày.

__________

Mùng một Tết, nhà họ Quý bắt đầu đi thăm hỏi họ hàng, bạn bè. Quý Dư Tích nhận lì xì đến mỏi cả tay, mãi đến chiều mới về đến nhà. Ngày mai phải vào đoàn phim rồi mà cậu vẫn chưa chuẩn bị quà cho Tuân Hạc.

Quý Dư Tích ngồi trước bàn học bắt đầu suy nghĩ, nên tặng cái gì bây giờ nhỉ?

Trên bàn học đang đặt bức ảnh có chữ ký của Tuân Hạc, bên cạnh là con rồng pha lê mà anh tặng. Quý Dư Tích lấy ngón tay gõ gõ lên đầu rồng, bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng. 

Chị Doanh Đình đã tặng cậu một hộp dụng cụ vẽ tranh, nhưng cậu vẫn chưa vẽ được tác phẩm nào thực sự ưng ý. Hay là tặng Tuân Hạc một bức tranh nhỉ?

Nhất thời hứng chí, Quý Dư Tích phác thảo sơ bộ trong đầu một chút rồi trải giấy vẽ ra bắt đầu vẽ những nét đầu tiên. 

Loáng một cái đã hết cả buổi chiều. Đến giờ cơm tối, mẹ Quý lên lầu gọi cậu, vừa vào cửa đã thấy Quý Dư Tích đang ngồi bệt dưới sàn, xung quanh là những chiếc cọ vẽ nằm rải rác.

Trên giá vẽ là một con kim long sống động như thật. Đầu rồng ngẩng cao, uy phong lẫm liệt, đuôi rồng uốn lượn trên mặt sóng, ngay cả từng sợi bờm cũng được tỉa tót rõ mồn một. Cả con rồng như đắm mình trong kim quang rực rỡ, khiến không gian xung quanh cũng rực lên một màu vàng óng. 

Quý Dư Tích đang chăm chú vẽ nốt những giọt nước bắn tung tóe khi phi long trồi lên từ mặt nước.

"Đẹp quá!" mẹ Quý cảm thán. Trong mắt bà, bức tranh này của Tích Bảo còn xuất sắc hơn cả bức mà Đan Tĩnh Viễn đã mua với giá cả triệu tệ. Ít nhất trong tranh của Tích Bảo, bà cảm nhận được khí thế cưỡi gió đạp sóng rất mạnh mẽ. Tất nhiên tranh của bậc thầy có giá tiền triệu chắc chắn phải có điểm độc đáo riêng, mẹ Quý không rành chuyên môn nên không dám bình luận bừa.

Quý Dư Tích lắc lắc đầu cho tỉnh táo, lại tự bóp vai mình: "Về cơ bản là xong rồi ạ, còn vài chi tiết nhỏ tối nay con sẽ xử lý nốt."

Mẹ Quý xót con, xoa đầu cậu con trai út: "Tích Bảo vất vả rồi, để mai mẹ gọi người đến đóng khung thật đẹp rồi treo trong phòng làm việc của ba con nhé."

Quý Dư Tích ngạc nhiên quay lại nhìn mẹ: "Ơ, con định đem tặng người ta mà."

"Tặng ai cơ?" Tim mẹ Quý thắt lại ngay lập tức.

"Tuân Hạc ạ, anh ấy tặng quà cho con nên con phải đáp lễ chứ." Quý Dư Tích vừa thu dọn bút vẽ vừa ngắm nghía lại tác phẩm của mình, trong lòng vô cùng mãn nguyện.

Lại là cái thằng nhóc đó!

Trong lòng mẹ Quý dâng lên một nỗi chua xót, bà vẫn không cam lòng mà khuyên nhủ cậu: "Trong nhà bao nhiêu là quà cáp quý giá, con cứ chọn đại một món trả lễ là được rồi. Bức tranh tốn bao công sức thế này, đem tặng người ta như vậy không thấy tiếc sao?"

Quý Dư Tích dọn dẹp xong xuôi mới từ tốn nói: "Tuân Hạc là bạn con mà mẹ. Sao có thể đem quà của người khác tặng cho anh ấy được chứ? Bức tranh này tuy không đáng tiền, nhưng dù sao cũng là chính tay con vẽ, chứa đựng đầy thành ý, thế mới gọi là món quà mang đi tặng được."

Trái tim đang treo lơ lửng của mẹ Quý cuối cùng cũng rớt phịch xuống, bà chợt hiểu được cảm giác của thằng con cả tối qua. Hóa ra cái cảm giác nhìn cục cưng Tích Bảo của mình bị kẻ khác cuỗm mất nó lại uất ức đến nhường này.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn