Kể từ hôm đó, Tuân Hạc bắt đầu thực hiện kế hoạch song song: một mặt ra sức tẩm bổ, mặt khác lại tích cực tập thể hình. Thấy phản ứng này của anh, Quý Dư Tích hết sức khó hiểu: "Anh định làm gì đấy?"
Tuân Hạc đang chạy thở hồng hộc trên máy tập, tóc mái trước trán ướt đẫm mồ hôi. Anh nghiêng đầu nhìn Quý Dư Tích một cái nhưng chân vẫn không hề chậm lại: "Anh cảm thấy thể lực mình hơi yếu, gà thì phải chăm luyện tập thôi."
Trán Quý Dư Tích đầy vạch đen: "Anh yếu chỗ nào cơ chứ?" Lần nào hai người cũng lăn lộn đến tận nửa đêm, thế mà còn gọi là yếu? Lúc anh không "yếu" chắc cậu khỏi bước chân xuống giường luôn quá!
Tuân Hạc nói với vẻ vô cùng nghiêm túc: "Nhà người ta làm công đâu có như thế này. Anh ngẫm lại rồi, cảm thấy do bản thân mình chưa đủ nỗ lực."
Quý Dư Tích lại càng cạn lời: "Nhà người ta làm công là ở đâu ra? Anh lại đọc mấy cái thứ kỳ quặc gì rồi đấy?"
Cậu hỏi câu này hoàn toàn có căn cứ. Ngay từ trước lễ đính hôn, cậu đã phát hiện Tuân Hạc tìm rất nhiều "giáo trình" nói là để học hỏi kinh nghiệm. Tuân Hạc còn định kéo Quý Dư Tích cùng xem, nhưng bị cậu khéo léo từ chối. Cậu cũng ngại không dám nói thật: Hồi còn làm hệ thống, cậu đã từng kinh qua biết bao thế giới H văn, mà lại còn là bản diễn xuất người thật đàng hoàng. Mấy thứ Tuân Hạc xem đối với cậu chỉ như món khai vị nhẹ nhàng mà thôi.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, giữa sách vở và thực tế lúc nào cũng có khoảng cách. Nếu cứ chiến đấu theo cường độ trong sách, hai người kiểu gì cũng phải có một người "hy sinh" ở trên giường.
Tuân Hạc vẫn không dừng bước: "Anh tìm được hai cuốn cực phẩm, đúng là tràn ngập mùi thịt. So với người ta thì anh yếu thật. Biết xấu hổ mới tiến bộ được, anh hạ quyết tâm chuyến này phải chứng minh bản thân mới được."
Quý Dư Tích bất giác giơ tay đỡ trán: "Anh đừng có đem mấy chuyện trong tiểu thuyết H văn ra áp dụng vào thực tế chứ."
Tuân Hạc thở ra một hơi dài rồi bảo: "Em đừng quên, chúng ta cũng đang ở trong một cuốn tiểu thuyết đấy thôi."
Quý Dư Tích lập tức im bặt.
Cậu lo lắng đề phòng suốt mấy ngày liền, nhưng Tuân Hạc lại chẳng làm gì cậu cả. Sau đó cậu đoán có lẽ do lần uống rượu hôm trước cả hai đều hơi quá đà, xong việc cậu có chút khó chịu. Chuyện thầm kín này Quý Dư Tích không nói ra, nhưng Tuân Hạc đại khái đoán được nên mấy ngày nay vẫn luôn nhẫn nại kiềm chế.
Thời tiết ngày một lạnh hơn. Cứ ba ngày hai người lại về Quý gia ăn cơm một lần, năm ngày thì về nhà cũ Vương gia một lần. Vì ba mẹ Tuân Hạc vẫn chưa về lại thành phố C nên hiện đang ở tạm tại nhà cũ Vương gia.
Hôm nay, trên đường từ nhà cũ Vương gia trở về nhà riêng, Quý Dư Tích đã cảm nhận được hơi thở của Tuân Hạc có phần rạo rực. Thực ra nói thật, chính bản thân cậu cũng có chút hồi hộp cùng mong chờ khó tả. Đang ở độ tuổi huyết khí phương cương lại đã nếm qua trái ngọt, muốn làm chút chuyện sung sướng thì cũng chẳng có gì phải xấu hổ.
Vừa bước vào cửa nhà, Tuân Hạc đã lập tức chặn Quý Dư Tích ngay sau cánh cửa.
Trong phòng chưa bật đèn, dưới ánh sáng mờ ảo, Quý Dư Tích có thể thấy rõ đường nét góc cạnh trên gương mặt anh. Anh tiến lại gần thêm một chút, hơi thở dồn dập phả nhẹ lên mặt Quý Dư Tích.
Quý Dư Tích hơi ngẩng cằm, nghe thấy rõ mồn một tiếng trái tim đang đập dồn dập.
"Hôm nay được chưa em?" Tuân Hạc cọ nhẹ sống mũi vào mũi cậu.
Quý Dư Tích nuốt nước bọt, trả lời không chắc chắn lắm: "Chắc...... chắc là được rồi đấy." Cậu không thấy cơ thể có gì khó chịu nữa, chứng tỏ mấy ngày tĩnh dưỡng vừa qua đã hồi phục hoàn toàn.
"Thế thì anh ăn em đây." Tuân Hạc chạm nhẹ vào trán cậu rồi đặt một nụ hôn phớt lên môi cậu.
Quý Dư Tích đưa tay vòng qua ôm lấy cổ Tuân Hạc, hàng mi chớp chớp như đang muốn nói điều gì.
"Sao thế em?" Tuân Hạc lấy tay áp nhẹ lên má cậu.
Quý Dư Tích nhắm tịt mắt lại rồi nói: "Chỉ thế này thôi thì không đủ đâu."
Động tác trên tay Tuân Hạc khựng lại một chút, nhưng trong mắt lại ánh lên nụ cười cưng chiều: "Rõ, thưa hoàng tử của anh."
Thế nhưng Quý Dư Tích mãi chưa kịp cảm nhận được anh có hành động gì tiếp theo. Ngay khoảnh khắc cậu mở mắt ra đầy thắc mắc, bờ môi ấm ướt đã bị một nụ hôn nồng cháy lấp kín. Lần này khác hẳn với nụ hôn phớt vừa rồi, Tuân Hạc hôn vô cùng kịch liệt và mãnh liệt, gần như ngay lập tức thắp lửa toàn thân Quý Dư Tích.
Cánh tay cậu mềm nhũn buông lơi trên vai Tuân Hạc, cảm nhận đôi môi anh đang càn quét bên trong khoang miệng mình, cùng đôi bàn tay rắn rỏi siết chặt lấy eo cậu ôm ghì vào lòng. Hơi thở ngày càng nóng bừng, nhịp tim đập dồn dập như trống trận.
"Trước...... làm chuẩn bị trước đã." Quý Dư Tích ngửa cổ để mặc Tuân Hạc trêu đùa nơi yết hầu, cả người cậu căng cứng như một cây cung.
"Mọi việc cứ để anh." Tuân Hạc cắn nhẹ vào vành tai cậu một cái, khiến Quý Dư Tích run lên vì nhạy cảm.
Trên đường đi vào phòng tắm, bước chân của cả hai vội vã dồn dập, bàn tay gấp gáp c** đ* không chút quy tắc. Áo sơ mi của Quý Dư Tích bị Tuân Hạc giật đứt mất hai chiếc cúc, còn thắt lưng của Tuân Hạc thì bị kéo phăng ra quăng thẳng xuống sàn.
Tuân Hạc mở vòi hoa sen, làn nước ấm áp từ trên cao xối thẳng xuống đầu hai người.
"Giao hết cho anh." Tuân Hạc khàn giọng nói. Quý Dư Tích khẽ run rẩy, hai tay bám chặt vào bờ vai rộng của anh. Trong làn hơi nước mờ ảo, đôi môi cậu mọng nước óng ánh.
Tuân Hạc vô thức nuốt nước bọt, lập tức cúi xuống ngấu nghiến g*m c*n.
Khác hẳn với hai lần trước, Quý Dư Tích chưa bao giờ khao khát chuyện này đến thế. Cậu khẽ cắn nhẹ vào đầu lưỡi Tuân Hạc như một lời giục giã.
Nhưng Tuân Hạc vẫn kiên nhẫn thực hiện từng bước một: "Đừng vội, làm ẩu như lần trước em sẽ bị thương đấy."
Có lẽ do hơi nước quá nóng, mặt Quý Dư Tích đỏ bừng, hơi thở rối loạn: "Được chưa anh?"
Cậu khẽ cọ người đầy khó chịu, giây tiếp theo nụ hôn của Tuân Hạc lại dồn dập ập xuống: "Tích Bảo, anh không nhịn nổi nữa rồi."
Mấy ngày nhẫn nại vừa qua đối với anh chẳng khác nào vượt qua một ngọn núi cao. Cuối cùng cũng tới thời khắc chinh phục đỉnh núi, sự hưng phấn của anh hiện rõ mồn một.
"Vậy thì đừng nhịn nữa." Quý Dư Tích ôm chặt lấy cổ anh.
Tuân Hạc tắt vòi hoa sen, dùng chiếc khăn tắm to bọc kín người cậu rồi bế xốc cậu lên giường.
"Lần này em có xin tha anh cũng không dừng đâu đấy." Tuân Hạc thì thầm.
"Hả?" Quý Dư Tích mơ mơ màng màng nghe không rõ.
"Anh bảo là anh yêu em."
Quý Dư Tích làm sao không cảm nhận được tấm chân tình của người yêu, một dòng nước ấm áp tràn ngập từ lồng ngực lan ra khắp cơ thể. Cậu ôm chặt lấy anh, dịu dàng đáp lại: "Em cũng yêu anh."
___________
Cho đến tận khi phương Đông hửng sáng, Quý Dư Tích mới chìm vào giấc ngủ sâu.
___________
Hôm sau, Quý Dư Tích bị đánh thức. Khi mở mắt ra, cậu thấy Tuân Hạc đang lén hôn mình. Quý Dư Tích tức tối giơ chân định đá anh xuống giường.
"Anh làm cái gì đấy?" Giọng Quý Dư Tích khản đặc không nói thành lời, khí thế giảm mất một nửa.
"Ngại cái gì chứ, trên người em có chỗ nào anh chưa hôn qua đâu." Tuân Hạc cười mỉm cúi đầu hôn thêm một cái. Quý Dư Tích suýt thì nhảy dựng lên.
Lại nghe Tuân Hạc thì thầm: "Anh kiểm tra rồi, lần này rất cẩn thận, không bị trầy xước đâu."
"?" Đầu óc Quý Dư Tích còn chưa kịp nhảy số.
Tuân Hạc nói: "Thể dục đúng là có hiệu quả thật. Tích Bảo này, từ mai bắt đầu chạy bộ cùng anh nhé!"
"Em không——" Lời từ chối của Quý Dư Tích còn chưa kịp thốt ra đã bị một nụ hôn chặn đứng lại.
Lần thứ hai Quý Dư Tích tỉnh dậy thì trời đã sang chiều. Vị trí bên cạnh trống rỗng, Tuân Hạc chẳng biết đã đi đâu. Quý Dư Tích thử cử động tay chân, may mà vẫn còn di chuyển được, còn việc bước xuống giường sẽ như thế nào thì hiện tại cậu chưa rõ.
Nhưng Tuân Hạc đã tắm rửa sạch sẽ giúp cậu, ngoại trừ cảm giác mệt mỏi toàn thân thì thực ra cậu không thấy quá khó chịu.
Tuy nhiên điều quan trọng nhất là: Cậu đói rồi.
Bị nhịn liền hai bữa cơm, Quý Dư Tích quyết định ghi nợ Tuân Hạc, tới lúc gặp mẹ Tuân cậu sẽ mách lẻo cho xem.
Cậu ôm lưng bò xuống giường, bất ngờ phát hiện Tuân Hạc không có ở nhà. Nhưng anh có để lại một tờ giấy nhắn, bảo có chút việc phải ra ngoài một chuyến, cháo đang giữ ấm trong nồi, khi nào cậu tỉnh thì tự múc một bát ăn trước.
Dù sao thì sau mỗi lần làm chuyện đó, bữa đầu tiên của cậu lúc nào cũng là cháo trắng. Tuân Hạc chỉ sợ dạ dày cậu không chịu nổi.
Nhưng cứ theo đà thể lực này của Tuân Hạc, chẳng lẽ sau này cậu phải chia tay với vô số món ngon sao? Mới nghĩ tới đây, Quý Dư Tích đã thấy tủi thân không chịu nổi, ôm bát cháo trắng lặng lẽ rơi nước mắt.
Đúng lúc này Tuân Hạc vừa mở cửa bước vào, giật bắn mình trước cảnh tượng trước mắt. Anh vội vã chạy lại ôm cậu vào lòng, liên tục cuống quýt xin lỗi: "Tích Bảo, anh xin lỗi. Lần sau anh không thô lỗ thế nữa đâu."
Anh thật đáng chết mà, sao lại bắt nạt em ấy đến mức này cơ chứ.
Lồng ngực Tuân Hạc đau nhói từng cơn, rõ ràng sướng là được rồi, cớ sao cứ phải đắm chìm túng dục làm nhiều lần như thế làm gì.
"Em không muốn ăn cháo trắng, em muốn ăn lẩu cơ." Quý Dư Tích ngẩng đầu ra khỏi lồng ngực Tuân Hạc, ấm ức bĩu môi nói.
Tuân Hạc ngơ ngác nhìn cậu rồi dần dần bật cười. Hóa ra không phải bị mình làm cho khóc, thế thì anh yên tâm rồi: "Ăn chứ, tối nay ăn liền. Tích Bảo uống chút cháo lót bụng trước đi, để anh đi chuẩn bị nguyên liệu."
"Vừa rồi anh đi đâu đấy?" Có đồ ăn rồi, tâm trạng Quý Dư Tích tốt lên nhiều.
"Mẹ anh gửi ít đồ sang, anh xuống lầu lấy." Tuân Hạc chỉ chỉ vào cái thùng đặt ở cửa.
"Sao anh không mời mẹ lên nhà?" Quý Dư Tích lập tức đứng dậy đi về phía cửa.
"Mẹ đâu có tiện ghé qua thăm chúng ta đâu, chỉ tiện đường tạt qua thôi, giờ mẹ đã đi lâu rồi. Em cứ yên tâm ngồi xuống ăn cháo đi." Tuân Hạc kéo cậu trở lại, ấn ngồi xuống ghế.
"Ồ." Quý Dư Tích ngồi lại chỗ cũ, "Còn có chuyện gì nữa không anh?"
Tuân Hạc đáp: "Còn một chuyện, ba mẹ tính quay về thành phố C rồi, dù sao cũng sắp Tết rồi mà."
Thấm thoát đã là cái Tết thứ ba kể từ khi Quý Dư Tích trở về với thân phận hệ thống, cũng là năm thứ ba cậu và Tuân Hạc quen biết nhau. Thời gian trôi qua vừa nhanh lại vừa chậm.
"Hôm nào họ về thế anh, chúng ta có về thành phố C cùng không?" Quý Dư Tích hỏi.
"Em muốn về sao?" Tuân Hạc hơi bất ngờ.
Quý Dư Tích nói: "Em thế nào cũng được, về thành phố C đón Tết cũng tốt mà." Quý Dư Tích đối với chuyện này không suy nghĩ quá nhiều.
Tuân Hạc giơ tay xoa xoa tóc cậu. Ngoại trừ bản thân Quý Dư Tích ra, chưa từng có ai đề xuất bảo họ quay về thành phố C đón Tết cả. Trên thực tế, mọi người đều mặc định sau này hai người sẽ cắm rễ ở thành phố D, ngay cả ba mẹ anh cũng nghĩ như vậy.
"Chúng ta không về thành phố C đâu. Em có muốn đi du lịch đón Tết không?" Tuân Hạc gợi ý.
Mắt Quý Dư Tích sáng rực lên: "Đi du lịch ư? Đi đâu cơ?"
"Đi đâu cũng được hết, chúng ta có rất nhiều thời gian." Tuân Hạc lại nhẹ nhàng xoa đầu cậu lần nữa.