Sau khi tiễn ba mẹ Tuân Hạc về, Quý Dư Tích cùng anh ngao du bên ngoài suốt nửa năm trời.
Trong lòng Quý Dư Tích luôn dấy lên một nỗi lo khó tả về thế giới này. Cậu là người hiểu rõ bản chất của nó nhất, mà càng hiểu rõ thì lại càng lo lắng—không biết khi kiến tạo thế giới, Hệ thống chủ có vô tình để lại lỗi bug hay lỗ hổng nào hay không.
Biết được tâm tư đó, Tuân Hạc chẳng nói chẳng rằng, chỉ lặng lẽ dẫn cậu đi thưởng ngoạn khắp chốn danh lam thắng cảnh.
Ngắm qua biết bao thắng cảnh, thưởng thức không biết bao nhiêu món ngon vật lạ, thế giới này trong lòng Quý Dư Tích dần trở nên chân thật hơn bao giờ hết. Họ đi từ mùa đông sang mùa hạ, từ miền Bắc đến miền Nam, chẳng chút ngần ngại dắt tay hay ôm nhau giữa chốn đông người — vừa giống như bao cặp đôi bình thường, lại vừa có nét độc đáo rất riêng. Sống một đời tự do tự tại như thế, tưởng chừng đến cả tâm hồn cũng được giải phóng.
Quý Dư Tích rốt cuộc không còn nghĩ ngợi mông lung nữa. Nếu tất cả rồi cũng có ngày kết thúc, vậy thì kiếp này của cậu đã chẳng còn gì để hối tiếc.
Lăn lộn suốt nửa năm, nước da cậu tuy có ngăm đi đôi chút, nhưng thần thái và khí sắc lại tốt hơn trước rất nhiều. Tuân Hạc quyết tâm nuôi cậu béo lên, cứ đến một vùng đất mới là lại mò mẫm nghiên cứu đặc sản địa phương, rồi cố gắng tự tay nấu cho Quý Dư Tích thưởng thức.
Chưa bàn đến những chuyện khác, riêng tay nghề nấu nướng của anh đúng là đã tiến bộ vượt bậc.
Mãi cho đến một ngày, sau khi ăn cơm xong, Quý Dư Tích đột nhiên thấy nhớ nhà. Thế là hai người lập tức thu xếp trở về thành phố D ngay trong ngày.
Họ lặng lẽ trở về. Lúc đến nơi, nhà họ Quý chỉ có mỗi mẹ Quý ở nhà. Dù ngày nào cũng gọi điện video cho Quý Dư Tích, nhưng khi trực tiếp ôm con trai vào lòng, bà vẫn sụt sùi khóc nấc lên. Lúc hai người xuất phát đi du lịch còn chưa tới Tết, thế mà chớp mắt mùa hè đã sắp sửa khép lại. Sinh nhật của cả hai đều trải qua ở phương xa. Tuân Hạc thì không nói làm gì, nhưng đứa con trai cưng này của bà từ nhỏ đến lớn đã bao giờ rời xa bà lâu đến thế đâu.
Tuân Hạc sững người tại chỗ, chỉ sợ mẹ Quý lại nảy sinh bất mãn gì với mình.
Chẳng bao lâu sau, ba Quý cùng hai người anh trai cũng về tới nhà.
Sau một hồi hàn huyên tâm sự, đến tối, cả gia đình cùng quây quần bên bữa cơm đoàn viên.
Quý Dư Thận đột nhiên cất tiếng hỏi Quý Dư Tích có còn dự định tiếp tục đóng phim nữa hay không.
Quý Dư Tích bước chân vào giới giải trí thuần túy vì sở thích. Cậu mới chỉ đóng vỏn vẹn ba bộ phim, dù danh tiếng rất tốt và tích lũy được lượng fan không nhỏ, nhưng Quý Dư Thận chưa từng nhận bất kỳ hợp đồng thương mại nào cho cậu. Giá trị thương mại của cậu gần như chỉ gắn liền với hình ảnh Tập đoàn Quý thị, bởi trên danh nghĩa, Quý Dư Tích vẫn đang giữ chức Giám đốc Công ty Truyền thông Hình ảnh trực thuộc tập đoàn.
Về chuyện quay trở lại giới giải trí, thực ra Quý Dư Tích cũng đã từng thảo luận qua với Tuân Hạc.
Đó chính là bộ phim học đường mà Tuân Hạc từng nhắc tới trước đây, Quý Dư Tích đã đồng ý tham gia. Sở dĩ đến giờ vẫn chưa công khai là vì Tuân Hạc còn đang đắn đo một vài chi tiết. Suốt nửa năm qua, anh vẫn luôn hoàn thiện kịch bản, tiếc là viết ra bao nhiêu bản thảo đều không ưng ý, lúc nào cũng cảm thấy nữ chính với nam phụ có phản ứng hóa học mạnh hơn hẳn.
Về sau, Tuân Hạc dứt khoát ghép hai người họ thành một cặp, rồi thêm vào kịch bản một nhân vật nam chính khác, sửa lại thành kịch bản đam mỹ song cường hoàn toàn mới. Lúc này, anh mới như mở ra một cánh cửa thế giới mới.
Chỉ là làm như vậy, anh lại gặp khó khăn trong việc tìm diễn viên đóng cặp cùng Quý Dư Tích, bởi nhìn ai đứng cạnh Quý Dư Tích anh cũng thấy ngứa mắt.
Giờ thấy Quý Dư Thận hỏi về kế hoạch công việc của mình, Quý Dư Tích liền quay sang nhìn Tuân Hạc. Quý Dư Thận lập tức nhíu mày: "Thế nào, Tích Bảo giờ có nhận công việc hay không còn phải nhìn sắc mặt cậu nữa à?"
"Oan cho em quá!" Tuân Hạc thực sự cảm thấy oan uổng vô cùng, "Tích Bảo không có ý đó đâu anh cả. Là do dạo này em đang chuẩn bị một dự án phim mới và mời em ấy đóng vai nam chính, nên em ấy mới nhìn em để hỏi ý đấy chứ."
Quý Dư Tích cũng gật đầu lia lịa: "Đúng vậy ạ, chính là như thế đấy."
Nghe hai người nói vậy, ánh mắt của cả nhà họ Quý liền đổ dồn về phía Tuân Hạc. Quý Dư Thận trực tiếp hỏi luôn: "Cậu lại tính quay về làm đạo diễn đấy à? Công ty bỏ mặc không quản nữa hả?"
Tuân Hạc giải thích: "Công ty hiện tại không có em vẫn vận hành rất tốt. Em chỉ muốn tìm chút việc gì đó để làm thôi."
Có lẽ vì nguyện vọng đã đạt được nên anh không còn mấy hứng thú với mảng kinh doanh nữa. Dù sao phía Tuân gia ở thành phố C vẫn luôn dành sẵn cho anh một vị trí, anh hoàn toàn có thể thả lỏng một chút. Nếu như sau này có chuyện gì không giải quyết được, anh ra tay sau cũng chưa muộn.
Mẹ Quý lại tỏ ra rất hứng thú với dự án phim mới của Tuân Hạc, liền lên tiếng hỏi: "Lần này con định quay thể loại gì? Cổ đại hay hiện đại?"
Gương mặt Tuân Hạc thoáng chút gượng gạo: "Là phim thanh xuân vườn trường ạ, kể về câu chuyện hai thiếu niên có hoàn cảnh gia thế hoàn toàn trái ngược cùng nhau nỗ lực vươn lên."
Mẹ Quý tiếp lời: "Phim truyền cảm hứng sao? Không có tuyến tình cảm à?"
Tuân Hạc hơi há miệng, ngập ngừng không nói nên lời.
Ngược lại, Quý Dư Khang lập tức hiểu ra ngay: "Hai cậu thanh niên này cũng có tuyến tình cảm với nhau đúng không?"
Mẹ Quý ngẩn người ra một lúc, rồi từ từ há hốc miệng kinh ngạc.
Ở thế giới của họ, người đồng tính hoàn toàn có thể kết hôn hợp pháp. Thế nhưng chủ yếu vẫn ưu tiên khuyến khích những giá trị truyền thống, cho nên những đề tài đồng tính như thế này số lượng được duyệt hằng năm không nhiều. Dù có được thông qua thì cũng chỉ thể hiện dưới dạng mập mờ ẩn ý. Bộ phim này của Tuân Hạc rõ ràng không thuộc dạng mập mờ đó, e rằng ngay từ lúc công bố dự án đã trở thành tâm điểm bị soi xét kỹ lưỡng. Anh đúng là quá mức táo bạo.
Thậm chí lùi một vạn bước mà nói, người hâm mộ rất thích dán nhãn cho nghệ sĩ. Tình cảm giữa Quý Dư Tích và Tuân Hạc vốn đã rất rầm rộ, nếu Quý Dư Tích lại nhận một bộ phim thế này thì cái nhãn trên người cậu sẽ càng không thể tháo xuống được.
Quý Dư Thận vốn là người chịu trách nhiệm cho sự nghiệp diễn xuất của Quý Dư Tích, lập tức bỏ một phiếu phản đối.
Tuân Hạc liền giải thích: "Em muốn thông qua sự gắn kết giữa hai nhân vật chính để chứng minh cho mọi người thấy một tình yêu chân chính trông như thế nào. Dùng từ 'chân chính' có lẽ chưa hoàn toàn thỏa đáng, nhưng trong câu chuyện của họ, hai người họ chính là mảnh ghép đúng đắn nhất của đối phương, tình cảm của họ hoàn toàn không bị giới hạn bởi giới tính."
Nhà họ Quý có ba người con trai thì hai người đã là đồng tính, ba Quý đối với chuyện này từ lâu đã chẳng còn tức giận nổi. Ông không phản đối, chỉ quay sang hỏi Tuân Hạc một câu: "Cậu tính cho ai đóng cặp với Tích Bảo?"
Tuân Hạc lập tức ngậm chặt miệng.
Quý Dư Thận hừ lạnh một tiếng: "Tôi còn tưởng cậu hào phóng đến thế cơ đấy!"
Tuân Hạc bật lại ngay: "Thế anh cả nghĩ sao nếu Mộ Đồng lão sư đóng cảnh thân mật với người khác?"
Sắc mặt Quý Dư Thận ngay lập tức xanh lè.
Quý Dư Tích nhìn rõ mồn mốt, vừa nhịn cười vừa lên tiếng giải vây: "Sao vẫn còn gọi là Mộ Đồng lão sư thế anh, ít nhất cũng phải gọi một tiếng chị dâu chứ?"
"Em nói đúng lắm." Tuân Hạc giơ tay xoa nhẹ đầu Quý Dư Tích.
Quý Dư Thận lại hừ lạnh một tiếng, câu chuyện đành dừng lại ở đó.
Mẹ Quý lúc này mới lên tiếng đề xuất: "Hay là con tự mình đóng luôn đi?"
Tuân Hạc ngẩn người.
Mẹ Quý nói tiếp: "Tích Bảo đóng cảnh tình cảm với con gái thì không sao, chứ đóng cảnh tình cảm với người con trai khác, đừng nói là con không muốn, ngay cả mẹ nhìn vào cũng thấy kỳ kỳ. Nói thế này chắc không ai nghĩ tôi phản đối giới tính thứ ba đâu nhỉ?"
Quý Dư Khang thì thẳng tay tạt một gáo nước lạnh: "Mẹ ơi, mẹ đừng nghĩ nhiều quá. Đây đâu phải là vấn đề mẹ có chấp nhận hay không, e là căn bản chẳng tìm nổi diễn viên ấy chứ."
Nghe anh hai nói vậy, Quý Dư Tích tỏ ra không mấy dễ chịu: "Sao lại không có cơ chứ? Danh tiếng của em với Tuân Hạc đâu đến mức không chiêu mộ nổi diễn viên."
Quý Dư Tích rất có tự tin. Sau lưng cậu là nhà họ Quý, anh cả lại là "Thần Tài" của giới giải trí. Cậu mà muốn tìm bạn diễn thì dù không nhìn vào cậu, chỉ nhìn vào cái danh nhà họ Quý thôi cũng có cả tá người xếp hàng. Thêm vào đó đây lại là tác phẩm tái xuất đầu tiên của Tuân Hạc, chỉ cần quảng bá một chút là thiếu gì người tự tìm đến cửa, lo gì không tìm được diễn viên.
Anh hai đúng là coi thường hai người họ quá rồi.
Quý Dư Khang đáp: "Coi như anh nói sai đi. Nhưng em có tin đến lúc casting nếu không phải tân binh thì cũng là diễn viên hết thời trông chờ dựa vào em để nổi tiếng không? Mấy kiểu đó em cũng chịu à?"
Quý Dư Thận cũng gật gù: "Chi bằng để Tuân Hạc tự mình lên diễn luôn đi, cặp đôi thật đóng phim với nhau mới càng ngọt ngào."
Mẹ Quý liền hùa theo: "Đúng đấy, tình cảm của con và Tích Bảo hiện đang ở giai đoạn mặn nồng nhất, tranh thủ lúc này cùng nhau đóng một bộ phim, sau này nhỡ tình cảm hai đứa có phai nhạt thì còn có cái đem ra mà ôn lại."
Tuân Hạc: "...... Mẹ ơi, câu này không cần thiết phải nói đâu ạ."
Ba Quý thì thong thả phán một câu xanh rờn: "Thế nhỡ sau này chia tay thật thì bộ phim đó chẳng phải trở thành lịch sử đen rồi sao?"
Tuân Hạc nghiến răng: ".......... Bộ phim này con nhất định phải quay cho bằng được!"
Người nhà họ Quý mỗi người một câu, chẳng mấy chốc đã kéo Tuân Hạc lọt lưới lúc nào không hay. Quý Dư Thận thậm chí còn mạnh miệng tuyên bố, chỉ cần Tuân Hạc trực tiếp thủ vai nam chính, bộ phim này anh sẽ đầu tư toàn bộ.
Thế là ngay ngày hôm sau, tin tức về dự án phim 《Bạn Cùng Bàn》 đã được tung ra, gây nên một làn sóng chấn động trên khắp mạng xã hội. Đến khi danh sách diễn viên chính được công bố, server suýt nữa thì sụp. Trong số đó, người phấn khích nhất chính là fan CP của Tuân Hạc và Quý Dư Tích. Chính chủ phát đường thế này thì còn gì hạnh phúc bằng?
Đây là lần đầu tiên Quý Dư Tích tiếp xúc với cộng đồng fan này. Tiểu Trần dặn dò cậu rất kỹ, tuyệt đối không được phản hồi bất kỳ tin nhắn nào của fan CP.
Quý Dư Tích vô cùng khó hiểu: "Tại sao thế?"
Tiểu Trần giải thích: "Bởi vì fan only sẽ cảm thấy đau lòng."
Quý Dư Tích vẫn không hiểu nổi: "Em với Tuân Hạc đã công khai rồi mà, fan only không chấp nhận anh ấy sao?"
Tiểu Trần đáp: "Chuyện này rất khó để giải thích rõ ràng. Theo quan sát của anh thì fan only và fan CP rất dễ gây chiến với nhau. Tốt nhất em đừng tỏ ra thiên vị bất kỳ bên nào, như vậy sẽ an toàn hơn."
Quý Dư Tích không hiểu nổi logic này nên đành không hỏi thêm nữa. Dù sao bình thường cậu cũng ít khi tự mình đăng nhập tài khoản Weibo, trang cá nhân của cậu đa phần đều do nhân viên quản lý điều hành.
Một tuần sau, không biết có phải do cái miệng quạ đen của Tiểu Trần hay không mà fan only và fan CP của Quý Dư Tích thực sự đã xảy ra một trận đại chiến dữ dội.
Thậm chí còn bị cơ quan chức năng công khai điểm danh phê bình. Trong phút chốc, hình ảnh và danh tiếng của Quý Dư Tích có dấu hiệu rạn nứt nghiêm trọng. Chuyện fanclub gây chiến với nhau trong giới không phải là hiếm, nhà họ không phải là nhà đầu tiên và cũng chẳng phải nhà cuối cùng, nhưng lại là nhà duy nhất bị cơ quan chức năng chỉ đích danh.
Sau khi sự việc xảy ra, Quý Dư Thận lập tức xử lý khủng hoảng nhanh gọn, chỉ đạo ekip đăng bài xin lỗi trên tài khoản cá nhân của Quý Dư Tích, mới coi như tạm thời xoa dịu tình hình. Nói đi cũng phải nói lại, nhờ duyên người qua đường và cảm tình của công chúng dành cho Quý Dư Tích vốn rất tốt nên mới qua khỏi, chứ nếu chuyện tương tự xảy ra thêm một hai lần nữa thì danh tiếng có tốt đến mấy cũng tan thành mây khói.
Quý Dư Thận tức đến mức suýt chút nữa đã giải tán luôn cả ekip. Lý do chưa giải tán là vì một người trong ekip đã lấy hết dũng khí báo lại với anh rằng chuyện này có nhiều điểm vô cùng kỳ quặc. Chưa bàn đến việc Quý Dư Tích và Tuân Hạc ít nhiều cũng có vị thế nhất định, dù có muốn lôi ai đó ra làm gương phê bình thì cũng chưa đến lượt Quý Dư Tích. Hơn nữa, những tài khoản fan cầm đầu khơi mào cuộc chiến ở cả hai bên sau khi sự việc bùng nổ đều đồng loạt xóa tài khoản chạy mất hút.
Chuỗi hành động phối hợp nhịp nhàng này trông chẳng khác nào sản phẩm của thủy quân.
Nghe giải thích xong, Quý Dư Thận mới hiểu ra.
Hướng suy luận này trước giờ anh chưa từng nghĩ tới. Ngành kinh doanh chính của Tập đoàn Quý thị vốn không phải giới giải trí, các nghệ sĩ dưới trướng cũng không mấy nổi tiếng, còn khái niệm "thủy quân" anh mới chỉ nghe phong thanh.
Quý Dư Thận lập tức cho người đi điều tra, đồng thời đem nghi vấn này nói cho Quý Dư Tích và Tuân Hạc.
Quý Dư Tích lại tỏ ra thắc mắc: "Mà tại sao fan only và fan CP của em lại cãi nhau cơ chứ?"
Chuyện này thì Quý Dư Thận bó tay không giải thích nổi, anh dứt khoát tìm một quản lý fanclub tới giải thích trực tiếp cho Quý Dư Tích. Sau một hồi nghe người đó thao thao bất tuyệt, Quý Dư Tích mới vỡ lẽ: "Ý là fan only của em cảm thấy việc trói buộc với Tuân Hạc sẽ ảnh hưởng tới sự nghiệp cá nhân của em đúng không? Mà tại sao các bạn ấy lại nghĩ em cần phát triển sự nghiệp cá nhân nhỉ?"
Sau khi cậu thốt ra câu này, tất cả mọi người có mặt sững người.
Quý Dư Tích thản nhiên nói tiếp: "Em vốn dĩ đã ở trong trạng thái bán lui khỏi giới giải trí rồi, ngày nào đó không muốn đóng phim nữa thì tuyên bố rút khỏi giới giải trí cũng là chuyện bình thường. Mọi người không hiểu được sao? Em và Tuân Hạc đã có hôn ước, chuyện này là không thể thay đổi, ai không chấp nhận được thì nên thoát fan sớm đi cho rồi."
Quý Dư Tích càng nói càng thấy tức. Tuân Hạc là vị hôn phu của cậu, chuyện này cả mạng ai mà chẳng biết. Thế mà vẫn có những người miệng thì nói thích cậu nhưng mặt khác lại chê bai Tuân Hạc không xứng với cậu, đúng là lắm chuyện.
Tuân Hạc an ủi vỗ vỗ vai cậu: "Mấy chuyện này em không cần phải bận tâm làm gì, chẳng có gì to tát đâu. Nói thật thì dù em có nổi giận cũng chẳng giải quyết được gì, vì kẻ khơi mào rất có thể không phải là fan của em."
Được Tuân Hạc nhắc nhở, Quý Dư Tích mới sực nhớ ra anh cả vốn dĩ định nói với họ về chuyện antifan chuyên nghiệp, tại cậu kích động quá nên mới bẻ lái câu chuyện đi xa như vậy.
Quý Dư Thận gật đầu: "Chuyện thủy quân anh đã cho người đi điều tra rồi. Nếu hai đứa vẫn chưa yên tâm thì cứ nhờ Luật sư Chu tra thêm một lần nữa xem sao."
Giữa họ và Luật sư Chu có tình chiến hữu đặc biệt, vượt xa những mối quan hệ thông thường. Trước đó Luật sư Chu từng nói, sau này họ có ủy thác gì thì ông sẽ giảm giá hẳn 10%. Thế nên giờ Quý Dư Thận hễ có chuyện gì là lại thích tìm tới Luật sư Chu.
Tuân Hạc gật đầu: "Em biết rồi. Lễ khai máy của 《Bạn Cùng Bàn》 sắp đến rồi, liệu có bị ảnh hưởng bởi chuyện này không nhỉ?"
"Đừng lo, việc phê duyệt 《Bạn Cùng Bàn》 là thủ tục công ty làm chắc chắn nhất từ trước đến nay đấy, cứ yên tâm tuyệt đối mà bấm máy đi." Quý Dư Thận tuyên bố đầy khí phách.
Hiện tại chẳng có chuyện gì làm cho Quý Dư Thận bận tâm hơn chuyện của Quý Dư Tích. Anh đã nói được thì chắc chắn sẽ được. Tuân Hạc nghe xong lập tức như trút được gánh nặng trong lòng.
____________
Ngày thứ ba sau lễ khai máy của 《Bạn Cùng Bàn》, Luật sư Chu đã gửi bản báo cáo điều tra về thủy quân. Sự việc lần này đúng là có người đứng sau chủ mưu dàn xếp, không phải là hành vi cạnh tranh thương mại của công ty lớn nào, mà là hành vi cá nhân của một nghệ sĩ có người chống lưng.
"An Tử Hậu?" Quý Dư Tích nhìn chằm chằm cái tên này, trong đầu hoàn toàn không có chút ấn tượng nào.
Trước đây cậu còn có thể truy cập vào dữ liệu sao lưu của hệ thống để tìm kiếm dấu vết của người này, nhưng bây giờ thì chịu rồi.
Tuân Hạc rút tờ điều tra gia thế của An Tử Hậu ra đưa cho Quý Dư Tích: "Em xem thử xem, cậu ta có mối quan hệ gì với An gia không?"
"Hay là hỏi chị Tử Tịch xem sao?" Quý Dư Tích gợi ý.
Thời Nguyên Tử Tịch còn là chị dâu của cậu, cậu vốn chẳng vừa mắt cô ấy chút nào. Nhưng sau khi cô ấy ly hôn với anh cả cậu, lại trải qua lần góp tiền góp lực giúp đỡ vừa rồi, mối quan hệ của cô ấy với nhà họ Quý ngược lại đã hòa hoãn hơn rất nhiều. Tất nhiên nguyên nhân chủ yếu vẫn là nhờ Mộ Đồng rộng lượng. Nếu cô có bất kỳ điểm gì không hài lòng thì nhà họ Quý tuyệt đối không có thêm bất kỳ liên hệ nào khác với Nguyên Tử Tịch ngoài chuyện công việc.
Hiện tại Nguyên Tử Tịch là người nắm quyền của nhà họ An. Nói ra tuy có chút kỳ lạ, nhưng sau khi cậu của cô ấy gặp chuyện, một mình cô ấy đã đứng ra chèo chống cả An gia, nên cả trưởng bối lẫn hậu bối An gia đều rất tâm phục khẩu phục. Quý Dư Tích không quen thuộc với người nhà họ An, nếu đúng là con cháu nhà họ An lăn lộn trong giới giải trí thì với năng lực của gia tộc này, việc nâng đỡ một đường công danh cho cậu ta là chuyện hoàn toàn có thể.
Cho nên chuyện này hỏi Nguyên Tử Tịch là tiện nhất.
Quý Dư Tích đọc qua một lượt tài liệu của An Tử Hậu nhưng không thấy cậu ta có liên quan gì đến nhà họ An cả. Thế là cậu gửi một tin nhắn thoại cho Nguyên Tử Tịch: "Chị Tử Tịch ơi, nam nghệ sĩ tên An Tử Hậu có phải người nhà chị không ạ?"
Một lúc sau, Nguyên Tử Tịch nhắn tin lại bảo không phải.
"Thế thì chẳng cần kiêng nể gì nữa rồi, nên xử lý thế nào thì cứ xử lý thế ấy thôi." Tuân Hạc nói.
Giới giải trí so với các giới khác lại càng mang nặng tính thực dụng và lợi ích. Người khác giẫm bạn một phát, nếu bạn có năng lực trả đũa lại thì lần sau kẻ khác muốn nhắm vào bạn sẽ phải đắn đo suy nghĩ kỹ càng hơn. Nhưng nếu bạn không đáp trả, điều đó đồng nghĩa với việc bạn là một kẻ dễ bị bắt nạt.
Quý Dư Tích tuy không lăn lộn nhiều trong giới, nhưng trước đây một ký chủ của cậu vốn là người trong giới nên cậu đã chứng kiến không ít chiêu trò.
Chỉ là cậu không tài nào hiểu nổi tại sao An Tử Hậu lại muốn nhắm vào cậu. Trong ký ức của cậu chưa từng xuất hiện bất kỳ ấn tượng nào về người này.