Rời khỏi nơi thăm Tô Vân, Quý Dư Tích cùng Tuân Hạc trở về nhà họ Quý ăn cơm tối. Mẹ Quý vốn muốn giữ hai đứa ở lại ngủ qua đêm, nhưng lời còn chưa kịp thốt ra đã bị ba Quý xua tay ngăn lại. Đôi trẻ mới đính hôn đang lúc mặn nồng, người lớn tốt nhất không nên làm kỳ đà cản mũi.
Thế là Tuân Hạc và Quý Dư Tích lại thuận lý thành chương trở về tổ ấm riêng của hai người.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ và khoác lên mình bộ đồ mặc ở nhà thoải mái, Tuân Hạc đột nhiên nghiêng đầu hỏi Quý Dư Tích có muốn nhâm nhi chút rượu hay không.
Lần gần nhất Quý Dư Tích uống say đã là chuyện của một năm trước, đúng vào ngày bộ phim đóng máy. Khi ấy, dáng vẻ nửa tỉnh nửa say của cậu thực sự vô cùng cuốn hút, khiến Tuân Hạc từ lâu đã luôn khao khao khát được chiêm ngưỡng thêm một lần nữa.
Anh lấy ra chai rượu vang đỏ do một người bạn tặng, hỏi Quý Dư Tích có muốn nếm thử không.
"Vậy nếm thử một chút đi!" Quý Dư Tích lười biếng cuộn mình trên ghế sofa ngoan ngoãn như một chú mèo nhỏ. Tuân Hạc xoa nhẹ đầu cậu một cái rồi quay đi lấy ly.
"Tửu lượng em kém lắm, em chỉ uống một chút thôi." Quý Dư Tích đỡ lấy ly rượu vang từ tay Tuân Hạc.
"Chỉ một ly thôi, rượu này nồng độ thấp lắm, không say được đâu." Tuân Hạc ngồi xuống bên cạnh, một tay tự nhiên vòng qua đỡ lấy lưng cậu. Anh nhớ rất rõ Tích Bảo nhà mình tửu lượng chỉ đúng một ly.
Hai người nhẹ nhàng cụng ly. Quý Dư Tích nhấp một ngụm, quả nhiên hương vị rất tuyệt. Đây là lần thứ hai cậu uống rượu. Lần trước ở tiệc đóng máy cậu uống bia, kết quả là gục ngay sau ly đầu tiên.
Thế nhưng Quý Dư Tích tự thấy lần đó chưa tính là say. Lúc ấy dù đầu óc hơi choáng váng nhưng ý thức cậu vẫn còn rất tỉnh táo, thậm chí còn biết gài chữ để dò hỏi Tuân Hạc. Lần đầu tiên Tuân Hạc thừa nhận thích cậu chính là do cậu gài bẫy hỏi ra, đây vẫn luôn là bí mật nhỏ của riêng cậu.
Ly rượu vang đỏ này chắc chắn không thể nặng bằng bia được rồi.
Quý Dư Tích xoay xoay ly rượu, thưởng thức từng ngụm một, chẳng mấy chốc đã uống cạn sạch.
Đến khi Tuân Hạc quay sang nhìn lại thì phát hiện ánh mắt cậu đã bắt đầu ngơ ngác.
"Em say rồi à?" Tuân Hạc cất ly rượu trong tay cậu đi, ghé sát lại nhìn ngắm khuôn mặt người yêu.
"Không có." Quý Dư Tích chớp chớp mắt, hai tay áp chặt lấy má Tuân Hạc, "Anh đừng đung đung đưa đưa nữa, lắc nữa là thành bốn cái mắt bây giờ."
"Say thật rồi." Tuân Hạc đỡ cậu ngồi thẳng dậy.
Quý Dư Tích khẽ lắc đầu, nhất quyết không nhận: "Em không có say."
Thông thường người say chẳng mấy ai chịu thừa nhận mình say.
Thế nhưng dáng vẻ Quý Dư Tích lúc này so với lần trước lại càng đáng yêu hơn gấp bội, khiến Tuân Hạc không kìm lòng được muốn trêu chọc cậu một chút.
Anh ôm Quý Dư Tích vào lòng, nhẹ giọng hỏi: "Em không say, thế em có biết anh là ai không?"
"Tuân Hạc." Quý Dư Tích giơ tay sờ sờ trên mặt anh, "Tuân Hạc đẹp trai nhất."
Tuân Hạc bật cười. Anh vẫn luôn biết trong lòng Quý Dư Tích, anh thu hút cậu là nhờ vào nhan sắc. Dù sao ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, Quý Dư Tích đã khen anh đẹp trai rồi, chỉ là Tích Bảo hiếm khi chịu thừa nhận điều đó trước mặt người ngoài mà thôi.
"Không đúng, em nghĩ lại xem nào." Tuân Hạc kề trán mình vào trán Quý Dư Tích.
Gương mặt Quý Dư Tích hiện lên vẻ hoang mang thấy rõ: "Anh chính là Tuân Hạc mà."
"Thế Tuân Hạc là người thế nào của em?" Tuân Hạc hạ thấp giọng.
"Tuân Hạc...... là của em." Quý Dư Tích nhắm mắt rồi lại mở ra, đôi mắt long lanh ngập tràn vẻ ngây thơ.
Tuân Hạc đặt một nụ hôn lên môi cậu: "Tích Bảo ngoan lắm."
Ngay khoảnh khắc anh vừa rời ra, Quý Dư Tích lại vươn tay ôm lấy cổ anh, giọng điệu nũng nịu: "Nữa cơ."
"Muốn hôn nữa sao?" Tuân Hạc lại nhẹ nhàng hôn lên môi cậu. Động tác của anh lưu luyến mà thong thả, ngậm lấy bờ môi dưới hồng hào của người yêu m*t nhẹ nhiều lần.
Quý Dư Tích ngoan ngoãn nằm trong lòng anh không hề nhúc nhích.
Tuân Hạc hôn một lúc, thấy cậu không phản ứng gì tưởng cậu đã ngủ thiếp đi. Hơi lùi ra một chút, anh lại thấy đôi mắt đen láy của Quý Dư Tích đang đăm đăm nhìn mình, biểu cảm trên mặt vừa có chút ủy khuất, lại vừa có chút buồn rầu.
"Tích Bảo làm sao thế?" Tuân Hạc giật mình, vội vàng hỏi.
"Khó chịu quá......" Ánh mắt Quý Dư Tích dời xuống, dừng lại ở khoảng g*** h** ch*n mình.
Tuân Hạc cảm thấy toàn thân run lên, một luồng tê dại khó tả lan tỏa khắp cơ thể. Anh đoán không sai, Tích Bảo lúc say quả thực vô cùng quyến rũ, còn nóng bỏng hơn cả những gì anh tưởng tượng. Tuân Hạc kiềm chế hơi thở, dịu dàng dỗ dành: "Không sao đâu, lên giường nhé, anh giúp em."
Sự thật chứng minh, rượu quả thực có tác dụng trợ hứng rất tốt, nhưng chỉ giới hạn trong giai đoạn thần kinh hưng phấn và ý thức vẫn còn mơ hồ thanh tỉnh.
Tích Bảo lúc say cũng cởi mở hơn ngày thường rất nhiều, biết chủ động lên tiếng đưa ra yêu cầu. Nhanh một chút là thật, chậm một chút là giả, dễ chịu là thật, không chịu nổi là giả. Trước những câu nói mâu thuẫn bất nhất của cậu, Tuân Hạc tự có sự phán đoán của riêng mình.
Có điều Quý Dư Tích lúc say lại mắc chút tính khí thiếu gia kiêu kỳ, cuộc vui đang dở dang thì nhất quyết đòi uống nước vì khát.
Tuân Hạc vốn dĩ đang tràn trề h*m m**n khám phá, liền áp dụng tư thế mới học được, bế bổng Quý Dư Tích lên. Đôi mắt đang mơ màng vì say của Quý Dư Tích lập tức mở to.
"Anh......" Cậu khẽ há miệng nhưng không thốt thành lời. Cổ họng khô khốc, gân xanh trên cổ nháy mắt nổi lên, hơi thở cũng trở nên dồn dập hơn.
Tuân Hạc hôn nhẹ lên môi cậu một cái: "Ôm chặt vào nhé."
Anh còn định thử thêm một chút ở bàn ăn. Đáng tiếc Quý Dư Tích quá mức nhõng nhẽo, còn chưa chạm tới bàn ăn đã kêu lạnh, lại than mặt bàn cứng làm đau lưng. Tuân Hạc đành phải từ bỏ ý định, ôm người trở lại giường ngủ.
Sau một đêm vật lộn, hai người mới mệt nhoài chìm vào giấc ngủ sâu.
Hôm sau Tuân Hạc là người tỉnh dậy trước. Anh vòng tay ôm trọn Quý Dư Tích vào lòng, bàn tay đặt trên eo cậu. Quý Dư Tích quay lưng về phía anh vẫn đang ngủ ngon lành, để lộ bờ vai trắng ngần cùng những vết hằn đỏ tím vô cùng chói mắt.
Tuân Hạc lập tức tỉnh táo hẳn.
Ký ức đêm qua đồng loạt ùa về trong tâm trí. Những hình ảnh hai người buông bỏ ngại ngùng để thử thách các tư thế mới liên tục hiện lên trong đầu anh. Dù đã lăn lộn suốt nửa đêm, Tuân Hạc vừa tỉnh dậy vẫn phản ứng một cách vô cùng "lịch sự" với người trong lòng.
Quý Dư Tích lúc này vì khó chịu mà xoay người lại.
Sau khi nằm ngửa ra, cậu đột nhiên mở bừng mắt, nhìn chằm chằm Tuân Hạc vài giây.
Chẳng đợi Tuân Hạc kịp lên tiếng, Quý Dư Tích đã lập tức kết tội: "Anh thừa nước đục thả câu, thừa lúc người ta say mà giở trò."
Cậu đúng là có say, nhưng ý thức không hoàn toàn biến mất. Dù đoạn đầu ký ức hơi đứt đoạn nhưng cậu vẫn nhớ rõ mọi chuyện bắt đầu thế nào. Đoạn sau tuy hơi mơ hồ, nhưng cậu nhớ rất rõ Tuân Hạc đã cật lực cày cấy ra sao, cậu có xin tha thế nào cũng không được chấp nhận.
Tuân Hạc cười sảng khoái: "Mới xong việc đã định lật lọng không nhận người rồi à?"
Mặt Quý Dư Tích đỏ bừng lên.
Trên người hai người chẳng có lấy một mảnh vải, thân mật đến mức cậu còn cảm nhận được rõ ràng sự tiếp xúc da thịt. Dù đã làm đến bước thân mật nhất, Quý Dư Tích vẫn cảm thấy cực kỳ xấu hổ.
"Được rồi, là lỗi của anh cả. Để anh ôm em đi tắm nhé." Tuân Hạc hôn lên trán cậu một cái rồi ngồi dậy trước. Ngay khoảnh khắc đó, nét mặt anh hơi cứng lại, tay phải theo bản năng đỡ lấy eo mình. Nhưng Quý Dư Tích không chú ý tới, cậu chỉ nghe thấy lời Tuân Hạc nói, mà hiện tại cậu lại chẳng muốn đối mặt với anh chút nào.
Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này cũng không thể trách một mình Tuân Hạc được. Bản thân cậu cũng chẳng cưỡng lại nổi, thế nên tốt nhất là tự lực cánh sinh thì hơn.
"Không cần đâu, em tự đi được." Quý Dư Tích bò dậy, vơ lấy chiếc áo khoác vào rồi bước xuống giường. Thế nhưng ngay sau đó, chân cậu mềm nhũn, suýt chút nữa là khuỵu gối quỳ xuống sàn.
Tuân Hạc tay mắt nhanh lẹ ôm lấy vớt cậu lên, gượng cười nói: "Đừng cố gượng nữa, anh cũng cảm giác như eo mình sắp gãy đôi ra rồi đây. Tối qua điên cuồng quá, chút nữa anh đi mua đồ ăn, phải tẩm bổ một bữa tử tế mới được."
"Thế lần sau đến lượt em làm chủ nhé." Đôi mắt Quý Dư Tích chợt sáng rực lên.
"Hả?" Tuân Hạc ngẩn người. Anh thừa biết Quý Dư Tích không có ý bảo lần sau tới lượt cậu đi mua đồ ăn. "Em không hài lòng với biểu hiện của anh sao?"
"Không phải không hài lòng." Quý Dư Tích cố gắng giải thích suy nghĩ của mình. Dù sao cả hai đều là nam giới, thỉnh thoảng đổi vị trí cho nhau thì có làm sao đâu.
Tuân Hạc mau chóng chữa cháy: "Anh chỉ là chưa có kinh nghiệm thôi, em chờ anh luyện tập thêm chút nữa nhé."
Nói rồi anh quay người bước xuống giường, chạy tót vào phòng tắm xả nước tắm cho Quý Dư Tích.
Quý Dư Tích nằm trên giường thở dài trong lòng. Tiểu thuyết quả nhiên không lừa người bao giờ, vị trí nằm trên nằm dưới đúng là bất biến không thể đảo ngược. Nhưng kệ đi, dù sao cậu cũng đâu phải không thấy sung sướng. Kỳ nghỉ của Tuân Hạc còn rất dài, hai người cứ rúc ở nhà mãi thế này cũng không ổn, tốt nhất là nên lên kế hoạch đi du lịch đâu đó một chuyến.
"Lần sau những lúc anh không có nhà, em tuyệt đối không được uống rượu đâu đấy!" Tuân Hạc từ trong phòng tắm đột nhiên thò đầu ra, nghiêm túc dặn dò.
"Biết rồi biết rồi." Quý Dư Tích xua xua tay, cậu cũng đã tự hiểu tửu lượng của mình rồi.