Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 106: Phiên ngoại: Đính hôn

Từ khi Quý Dư Tích tỉnh lại đến nay đã trôi qua hai tuần, hôm nay cuối cùng cậu cũng xuất viện. Đây là lần thứ tư cậu rơi vào hôn mê, nhưng từ sau khi cậu thức giấc, tất cả mọi người đều thật lòng cảm thấy vui mừng.

Trong đó, người kích động nhất dĩ nhiên là Tuân Hạc

Bởi vì những ngày Quý Dư Tích nằm hôn mê, anh so với người khác nhiều hơn một phần lo lắng. Chỉ có anh biết thân phận thật sự của Quý Dư Tích, cũng mơ hồ nhận ra từ thái độ của cậu rằng cậu có ý định muốn trả lại thân thể này cho chủ cũ.

Hiện tại Quý Dư Tích đã tỉnh, anh thấy mình vô cùng may mắn. Tích Bảo tỉnh lại chính là Tích Bảo của riêng anh, không hề thay đổi, cũng chẳng bị dung hợp hay nhập làm một với bất kỳ ai khác.

Cho dù có một ngày người nhà họ Quý biết thân phận của Tích Bảo, biết cậu không phải đứa con trai nhỏ mà họ vốn thương yêu hết mực rồi đẩy cậu ra xa, thì anh cũng nhất định sẽ bảo vệ Tích Bảo đến cùng.

Có lẽ như vậy càng tốt, khi đó Tích Bảo sẽ hoàn toàn thuộc về một mình anh.

Thế nhưng giấc mộng này của Tuân Hạc còn chưa kịp bắt đầu thì đã nghe thấy Quý Dư Tích nhỏ giọng nói: "Tuân Hạc, em chính là em, vẫn luôn là em."

Tuân Hạc ngẩn ngơ: "?"

Quý Dư Tích nhỏ giọng giải thích: "Trước khi trở thành hệ thống, em vốn dĩ chính là Quý Dư Tích. Máy Chủ đã xóa mất ký ức của em, làm em cứ tưởng mình sinh ra đã là hệ thống đấy chứ."

Tuân Hạc chấn động: "!!"

Tin tức này quá mức ngỡ ngàng, Tuân Hạc đứng hình vài giây rồi vội vã hỏi: "Thật sao? Em nhớ lại hết rồi à?"

Quý Dư Tích gật đầu: "Ký ức trước năm 18 tuổi em đã nhớ lại toàn bộ rồi."

"Thật tốt quá!" Tuân Hạc trao cho cậu một cái ôm thật chặt. Tuy rằng giấc mộng muốn chiếm Quý Dư Tích làm của riêng đã tan vỡ, nhưng tin tức này lại càng làm anh kích động hơn gấp bội. Điều này đồng nghĩa với việc từ nay về sau anh không cần phải nơm nớp lo sợ Tích Bảo sẽ có ngày đột nhiên biến mất nữa. Bởi vì từ đầu đến cuối, thế gian này cũng chỉ có duy nhất một Tích Bảo mà thôi!

"Anh đã nói rồi mà, chú Quý với dì Thanh làm sao lại không nhận ra con trai ruột của mình cơ chứ." Đến tận bây giờ Tuân Hạc mới dám trút bầu tâm sự.

Lần trước vị đại sư mà mẹ Quý mời đến giúp Quý Dư Tích gọi hồn, sau khi liên tục nói những lời kỳ quặc với mẹ Quý, ông ta cũng từng tìm đến Tuân Hạc. Vì mẹ Quý không chịu tin nên ông ta mới muốn thuyết phục Tuân Hạc đồng ý cho ông ta nghiên cứu Quý Dư Tích thêm một chút.

Dĩ nhiên chuyện này Tuân Hạc chưa từng kể với ai.

Lúc đó tim anh đã giật thót lên một cái, thật sự rất sợ Tích Bảo sẽ bị vị đại sư này bắt đi mất.

May mà vị đại sư này vẫn là người biết lý lẽ, bảo rằng nếu chưa có sự đồng ý của gia đình thì sẽ không tự ý ra tay, nếu không sẽ dính luật nhân quả. Tuân Hạc khi đó mới trút được gánh nặng, lịch sự tiễn người ra về.

Bây giờ nghĩ lại, mẹ Quý không tin lời đại sư là vì bà quá hiểu con trai mình. Tuân Hạc đúng là đã lo lắng viển vông rồi.

"Mẹ em đương nhiên nhận ra em rồi, anh toàn nói xàm. Có phải không mẹ?" Quý Dư Tích ló đầu ra khỏi lòng Tuân Hạc, hướng về phía người đang đứng sau lưng anh cất tiếng hỏi.

Tuân Hạc giật mình buông tay ra, hơi xấu hổ gãi gãi mũi.

Mẹ Quý giả vờ như không thấy màn thân mật vừa rồi, cười nói: "Từ hôm diễn ra màn bắn pháo hoa đó đến nay cũng lâu rồi, lễ đính hôn của hai đứa cũng nên đưa vào lịch trình chứ nhỉ?"

Chuyện đính hôn này thật sự rắc rối đủ đường, tính đi tính lại đã chuẩn bị gần một năm trời. Nếu còn không đưa vào kế hoạch thì năm nay cũng trôi qua mất.

Quý Dư Tích nói: "Cũng nên chuẩn bị rồi ạ, quá tam ba bận mà, lần này mà vẫn không đính hôn được thì tụi con khỏi đính hôn luôn." Giữa tháng 5 cậu hôn mê nên phải hoãn một lần, sau trận đại chiến cậu lại hôn mê hoãn thêm lần nữa. Đây đã là lần chuẩn bị thứ ba rồi, tuyệt đối không thể có lần sau.

Tuân Hạc và mẹ Quý cùng giật mình. Đặc biệt là Tuân Hạc, lập tức cuống quít hỏi: "Sao thế, em muốn đổi ý không kết hôn với anh nữa à?"

Mẹ Quý cũng vô cùng sốt sắng nhìn Quý Dư Tích.

Quý Dư Tích cạn lời: "...... Ý em là bỏ qua đính hôn, chờ vài năm nữa rồi cưới thẳng luôn."

"Thế thì vẫn phải đính hôn!" Mẹ Quý dứt khoát quyết định. Lễ đính hôn là do nhà họ Quý đứng ra chuẩn bị, Tích Bảo chỉ có một sự kiện lớn này trong đời, sao có thể bỏ qua được?

Tuân Hạc cũng gật đầu hùa theo: "Đúng vậy, nghi thức này không thể thiếu được."

Nếu không đính hôn, chẳng lẽ anh với Tích Bảo phải đợi đến lúc cưới mới được dọn về nhà mới ở chung sao?

Thế là mẹ Quý và Tuân Hạc hoàn toàn ngó lơ Quý Dư Tích, bắt đầu ngồi bàn bạc chi tiết lễ đính hôn. Thật ra phần lớn việc sắp xếp trước đó đều đã hoàn thành, bây giờ chỉ là xếp lại lịch trình và rà soát lại các bước. Dẫu vậy, Tuân Hạc vẫn nghiêm túc mở vài buổi họp với gia đình mẹ Quý để chuẩn bị, thậm chí trước ngày đính hôn còn thu xếp cùng Quý Dư Tích đi chụp một bộ ảnh đính hôn.

Thợ chụp ảnh là do anh đích thân mời từ trong giới giải trí. Trước khi chụp, Tuân Hạc cùng thợ ảnh đã bàn bạc mất ba ngày về phong cách và chi tiết. Cuối cùng bộ ảnh ra lò khiến ai nấy đều hài lòng mỹ mãn, ngoại trừ Quý Dư Tích bị hành cho mệt mỏi bơ phờ.

Rất nhanh sau đó đã đến ngày đính hôn.

Nhà họ Quý vẫn đặt tiệc tại khách sạn Quý Bồng, khách khứa đông như trẩy hội.

Nhiều người đi đường không biết chuyện vô tình đi qua, còn tưởng ở đây sắp tổ chức một đám cưới thế kỷ hoành tráng. Nhưng dòng chữ "Lễ Đính Hôn" thật to trước cổng khách sạn khiến ai nấy đều thầm trầm trồ. Đính hôn mà đã sang trọng phô trương thế này, lúc kết hôn không biết còn hoành tráng đến mức nào.

Tất cả các nhân vật lớn trong giới kinh doanh ở thành phố D đều đã đến đông đủ, thậm chí có những người không nhận được thiệp mời cũng tìm tới. Ai cũng biết nhà họ Quý đã cống hiến những gì trước nguy cơ vừa qua, bây giờ nhân lúc nhà họ Quý có chuyện vui, dù có vào được hay không họ cũng muốn tận tay gửi lời chúc mừng. Đã là ngày vui thì không có lý nào lại đuổi khách ra về, điều này dẫn đến số bàn chuẩn bị ban đầu không đủ dùng. Bên tổ chức sự kiện phải gấp rút điều động thêm đồ đạc từ các chi nhánh khác, đồng thời dựng tạm khu vực tiệc ngoài trời để tiếp đón những vị khách không có thiệp.

Giữa đám đông như vậy, sự xuất hiện của cảnh sát Chu có vẻ không mấy phô trương. Nhưng ba Quý và mẹ Quý lại đích thân ra đón tiếp, bởi vì ông đại diện cho những nhân vật cấp cao không tiện lộ mặt ở phía sau.

Nghĩ lại thì cảnh sát Chu vốn là khách quý của nhà họ Vương, hiện tại lại thân thiết với nhà họ Quý hơn hẳn.

Vương lão gia cảm thán: "Sau đợt này, nhà họ Quý đúng là phất lên như diều gặp gió."

Trận chiến bảo vệ thế giới này thực chất đã làm nhà họ Quý gần như kiệt quệ. Tuy có sự đóng góp từ nhiều nơi, nhưng nhà họ Quý là bên trực tiếp gánh vác chính, tổn thất của họ lớn hơn bất kỳ ai. Sau khi trận chiến kết thúc, nhà họ Quý suýt thì không gánh nổi, may nhờ có phía trên ra tay hỗ trợ một phần.

Đạo diễn Vương nghe ra tia hâm mộ trong lời nói của ba mình liền khuyên giải: "Tuân Hạc dù sao cũng là cháu ngoại của ba mà, nhà họ Quý tốt thì ba có gì mà không hài lòng chứ?"

Vương lão gia giận vì con mình không làm nên trò trống gì: "Ta không hài lòng vì không sinh được mấy đứa con giỏi giang! Con xem con cái nhà họ Quý đứa nào đứa nấy đều thành tài chưa kìa?"

Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ Tuân Hạc đã chiếm hết hào quang trong trận đại chiến. Chỉ có người trong nhà mới biết, Tuân Hạc nắm bắt được thời cơ là nhờ có đứa con trai nhỏ nhà họ Quý. Còn về Quý Dư Thận và Quý Dư Khang thì khỏi phải nói, giỏi giang xuất sắc đến mức làm người khác ghen tị.

Đạo diễn Vương gãi gãi mũi: "Không phải vẫn còn Tuân Hạc sao? Cùng lắm sau này Vương gia cũng trông cậy vào nó, nó dám bỏ mặc chắc?"

Thế nhưng Vương lão gia lại càng thở dài: "Nghe chị gái con bảo Tuân Hạc lại muốn phủi tay không làm tổng tài nữa rồi."

"Thật sao?" Mắt đạo diễn Vương sáng rực lên: "Thằng nhóc này chắc chắn hối hận rồi. Đang làm đạo diễn êm xuôi không muốn, lại nổi điên đòi về làm bá đạo tổng tài, làm bá tổng đến thời gian yêu đương cũng chẳng có."

"Tuân gia ngoài nó ra thì chẳng còn ai gánh vác nổi. Nói đi nói lại, vẫn là Quý gia sướng nhất." Vương lão gia lại bắt đầu xuýt xoa hâm mộ.

Đang nói dở thì Tuân Hạc và Quý Dư Tích bước tới.

Lúc này vẫn chưa đến giờ làm lễ, mẹ Quý thấy khách khứa đến quá đông nên bảo hai người ra ngoài chào hỏi một chút.

Hai người nở nụ cười trên môi, đi lần lượt chào hỏi các bậc tiền bối, rất nhanh đã đi tới chỗ Vương lão gia. Tuân Hạc dắt tay Quý Dư Tích cùng đến chào hỏi ông ngoại.

Đây cũng là lần đầu tiên Quý Dư Tích chính thức ra mắt Vương lão gia.

Trong lời kể của Tuân Hạc, ông ngoại anh là một người vô cùng nghiêm khắc. Thời gian Tuân Hạc ở nhờ nhà họ Quý, anh cũng thường xuyên về thăm ông. Quý Dư Tích không phải là người không biết cư xử, cậu từng chủ động đề nghị đi cùng để chào hỏi, nhưng Tuân Hạc lại từ chối vì sợ ông ngoại quá dữ sẽ làm Quý Dư Tích sợ mà chạy mất.

Sự từ chối đó từng khiến Quý Dư Tích hiểu lầm rằng Vương lão gia không vừa mắt việc Tuân Hạc yêu một người con trai như cậu, nên cậu không nhắc lại nữa.

Bây giờ hai người gặp nhau, Vương lão gia thấy Quý Dư Tích ngoan ngoãn lễ phép, Quý Dư Tích lại thấy Vương lão gia nét mặt hiền từ, hoàn toàn không giống như lời Tuân Hạc kể. Vương lão gia còn mời Quý Dư Tích rảnh thì đến nhà cũ chơi, cậu cũng sảng khoái đồng ý ngay.

Thế là Tuân Hạc nghiễm nhiên bị bỏ rơi sang một bên.

Đạo diễn Vương nhân cơ hội hỏi Tuân Hạc có thật sự muốn quay lại làm đạo diễn hay không.
Tuân Hạc nói: "Trước đây cháu có lên kế hoạch làm một bộ phim học đường, trong lòng rất muốn quay cho xong. Nhưng việc ở Tuân gia thật sự làm cháu xoay xở không kịp."

Đạo diễn Vương vội nói: "Cứ quay đi! Diễn viên có sẵn rồi, chú tìm đầu tư cho cháu."

Khi Tuân Hạc lên kế hoạch cho bộ phim học đường này, anh vốn định mời Quý Dư Tích đóng nam chính. Kịch bản đều được viết dựa trên hình mẫu của Quý Dư Tích, nhưng sau đó xảy ra biến cố khiến kế hoạch dở dang, chuyện này trở thành một điều nuối tiếc trong lòng anh.

— Nếu ống kính máy quay biết nói, cả thế giới sẽ biết anh yêu em đến nhường nào.

Ngay từ lúc chưa nhận ra tình cảm của mình một cách rõ ràng, anh đã muốn dùng ngôn ngữ điện ảnh để bày tỏ tình yêu đang lớn dần trong tim.

Ban đầu Tuân Hạc chỉ nuôi ý định đó trong đầu, nay được đạo diễn Vương khích lệ, tâm trí anh liền như mọc thêm cánh, không thể nào kìm lại được nữa.

"Quay chứ, chờ bọn cháu nghỉ ngơi xong là quay liền." Tuân Hạc dứt khoát quyết định.
Đạo diễn Vương vui vẻ vỗ vỗ vai anh.

Sau khi buổi lễ kết thúc, rất nhiều khách khứa muốn chụp ảnh kỷ niệm cùng hai nhân vật chính. Thế là Quý Dư Tích và Tuân Hạc phải đứng làm mẫu trên sân khấu suốt hai tiếng đồng hồ, mỏi rã rời cả chân.

Đến khi Tuân Hạc mở điện thoại lên định chia sẻ niềm vui, anh mới phát hiện trên mạng đâu đâu cũng thấy ảnh chụp chung của hai người, cảm giác như cả nước đang ăn mừng cùng mình vậy. Anh suy nghĩ một chút rồi quyết định đăng một tấm ảnh nắm tay Quý Dư Tích để chính thức công khai. Chỉ trong một giây, lượt bình luận tăng vọt. Người hâm mộ của Quý Dư Tích vừa khóc vừa gửi gắm cậu cho anh, còn tiếc nuối vì Quý Dư Tích mới 19 tuổi, chưa kịp quen thêm vài anh đẹp trai thì đã bị Tuân Hạc trói chặt.

Tuân Hạc nheo mắt, thẳng tay xóa luôn bình luận đó.

Thế là trên mạng Tuân Hạc lại có thêm biệt danh là "ông chồng hay ghen".

Nhưng Tuân Hạc chẳng hề bận tâm, vì sau ngày hôm nay, anh đã có thể danh chính ngôn thuận ở chung với Tích Bảo!

Căn nhà của hai người đã trang trí xong xuôi, tối nay tiễn khách xong là anh và Tích Bảo sẽ về tổ ấm riêng. Trước ngày hôm nay, Tuân Hạc vẫn không thể tin được nhà họ Quý lại dễ dàng thả người như vậy. Tuy nói đính hôn ở góc độ nào đó đã là sự bắt đầu của hôn nhân, nhưng thời buổi này đính hôn xong dọn về sống thử cũng là chuyện bình thường.

Thế nhưng nhà họ Quý dạy con rất nghiêm, nếu họ lấy lý do Quý Dư Tích còn nhỏ tuổi để giữ cậu lại thêm hai năm nữa thì cũng chẳng ai nói được gì.

Vậy mà từ lúc bắt đầu trang trí nhà mới cho đến khi buổi lễ hôm nay kết thúc, nhà họ Quý không hề nói một câu ngăn cản nào. Tuân Hạc hào hứng đến chào ba Quý và mẹ Quý: "Ba, mẹ, con với Tích Bảo xin phép về trước được không ạ?"

Sắc mặt ba Quý hơi khựng lại, mẹ Quý kéo kéo tay áo ông rồi gượng cười: "Hôm nay hai đứa cũng mệt cả ngày rồi, về sớm nghỉ ngơi đi!"

"Dạ vâng!" Tuân Hạc dắt Quý Dư Tích sang chào ba mẹ Tuân.

Khác với Tuân Hạc, Quý Dư Tích khi đổi xưng hô gọi ba mẹ Tuân thật sự cảm thấy rất ngại ngùng.

Dẫu vậy cậu vẫn cố nén ngượng, cùng Tuân Hạc chào tạm biệt người lớn hai nhà để trở về căn nhà nhỏ của mình.

Tổ ấm mới được trang trí hoàn toàn theo sở thích của Quý Dư Tích. Bức tranh "Kim Long xuất hải" mà Quý Dư Tích tặng Tuân Hạc trước đây được anh treo ngay phòng khách, vừa bước vào cửa là thấy ngay. Ngoài bức tranh đó ra, trong nhà còn treo rất nhiều bức tranh lớn nhỏ khác.

Đó đều là những bức tranh Quý Dư Tích vẽ lúc rảnh rỗi. Vẽ xong cậu đều nhờ anh cả giữ hộ, Quý Dư Tích vốn tưởng anh cả cất đi giúp mình, không ngờ lúc trang trí nhà mới, anh cả lại đưa hết cho Tuân Hạc.

Quý Dư Tích không muốn trong nhà chỗ nào cũng treo tranh của mình, cậu đã phải tài năng kiệt xuất gì đâu mà treo khắp nơi như vậy, suốt ngày nhìn thấy mắc cỡ chết đi được! Sau khi thương lượng với Tuân Hạc, cậu đã tháo xuống một nửa và cất vào những góc khuất, chỉ giữ lại bức "Kim Long xuất hải".

Kể từ khi tặng cho Tuân Hạc, bức tranh này đã được anh trân trọng cất trong hộp bảo vệ, đến tận bây giờ mới được mang ra treo lại.

Quý Dư Tích nhìn bức tranh, không khỏi nhớ lại ngày đầu tiên mới quen Tuân Hạc.

Cảm xúc đong đầy trong bức tranh thật ra đã tố cáo việc cậu vừa gặp Tuân Hạc đã nảy sinh hứng thú đặc biệt với anh. Thảo nào dạo đó anh cả nhìn thấy bức tranh này lại ghen tị đến thế.

Bởi vì nét vẽ có thể giấu, nhưng cảm xúc khi vẽ thì không thể làm giả.

Tuân Hạc đứng phía sau nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng, hai má kề sát. Trong khoảnh khắc này, anh như cảm nhận được trọn vẹn cảm xúc của Quý Dư Tích: "Anh chưa từng hỏi em, em thích anh từ khi nào vậy?"

Lúc trước Tuân Hạc lên kế hoạch tỏ tình, ấp ủ trong lòng rất lâu, cuối cùng lại bị ba Quý và Quý Dư Thận vạch trần mới biết Tích Bảo cũng có tình cảm với mình.

Sau đó hai người tự nhiên như nước chảy thành sông mà đến với nhau.

Thế nhưng Tích Bảo thật sự đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên sao? Tuân Hạc có chút khó tin, hay đúng hơn là cảm thấy thụ sủng nhược kinh. Rõ ràng anh vẫn luôn kiên nhẫn chờ Tích Bảo nhận ra tình cảm, kết quả người khác lại bảo Tích Bảo đã thích anh từ lâu rồi, chỉ tại anh quá ngốc nên không nhận ra thôi.

Quý Dư Tích không ngần ngại chia sẻ tâm tư của mình: "Ban đầu em thật sự không nghĩ nhiều như vậy, lúc đó bao nhiêu chuyện dồn dập đến, ngày nào cũng có việc phải lo nghĩ, lấy đâu ra tâm trí mà yêu đương. Cho đến khi chính anh thừa nhận anh đã có người mình thích, em mới dùng phương pháp loại trừ để đoán người đó chính là em, đồng thời cũng xác định luôn tình cảm của mình. Bởi vì em không thể chịu nổi việc người anh thích lại là một ai khác."

"Đơn giản vậy thôi sao?" Tuân Hạc không ngờ sự thật lại là như thế.

"Hôm đó em vốn định đi đến tương lai xem thử rốt cuộc sau này anh sẽ ở bên ai." Quý Dư Tích nói tiếp.

Câu nói này lại làm Tuân Hạc thót tim. Nếu lúc đó Quý Dư Tích thật sự du hành đến tương lai, theo quy luật chắc chắn cậu sẽ lại rơi vào hôn mê không biết bao lâu mới tỉnh lại. Chỉ cần nghĩ đến nguy cơ cậu có thể sẽ không tỉnh lại nữa là Tuân Hạc đã thấy sợ hãi, làm sao dám để cậu vì chút chuyện nhỏ này mà mạo hiểm đi xem tương lai cơ chứ?

"May mà em không xem." Cánh tay Tuân Hạc siết chặt lấy cậu thêm một chút.

Quý Dư Tích nói: "Em không xem, vì lúc đó em phát hiện tính chiếm hữu của mình rất mạnh. Nhỡ đâu trong tương lai anh ở bên người khác, khi trở về thực tại em nhất định sẽ ngăn cách hai người. Đã quyết tâm phải có được anh bằng mọi giá rồi thì cần gì quan tâm tương lai ra sao nữa, dù sao tương lai cũng có thể thay đổi mà."

Hóa ra Tích Bảo lại nghĩ như vậy.

Tuân Hạc ngơ ngác mất vài giây, nhưng rồi lại thấy vô cùng hợp lý. Chẳng phải chính anh cũng không thể chấp nhận nổi việc Tích Bảo ở bên người khác sao?

"Tích Bảo ngoan, tình cảm em dành cho anh hôm nay anh đã hiểu hết rồi." Tuân Hạc tựa đầu lên vai Quý Dư Tích, giọng nói ngập tràn niềm vui. "Tắm nhé? Muốn tắm chung không?"

Đêm nay chắc chắn sẽ còn rất dài.

__________

Sau một đêm buông thả, lúc hai người tỉnh dậy thì trời đã gần giữa trưa.

Quý Dư Tích buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, nhưng bụng thì lại đang kháng nghị đòi ăn, dù sao vận động hao sức cả đêm cũng tốn rất nhiều năng lượng. Bận rộn đến nửa đêm, cậu chỉ nhớ đoạn cuối mình được ôm đi tắm rửa.

Dù Tuân Hạc đã chăm sóc cậu rất kỹ, nhưng cậu vẫn thấy khắp người nhức mỏi rã rời.

Quý Dư Tích đẩy đẩy Tuân Hạc đang ôm chặt lấy mình. Tuân Hạc mở mắt ra, chỉ trong vài giây đã tỉnh táo hoàn toàn. Anh lập tức hỏi: "Em đói rồi đúng không? Trong nồi có nấu cháo đấy, để anh đi lấy."

Quý Dư Tích: "Anh......"

Mới thốt ra một từ cậu đã phát hiện giọng mình khản đặc, liền buồn bực trừng mắt nhìn Tuân Hạc một cái.

Tuân Hạc đặt một nụ hôn lên môi cậu, cười nói: "Tối qua trước khi ngủ anh có đặt giờ nấu, hẹn 9 giờ sáng, giờ chắc vẫn đang giữ ấm, múc ra là ăn được ngay."

Phải công nhận là anh quá tinh tế, tối qua đã lường trước tình hình trưa nay.

"Em muốn ngồi dậy ăn." Quý Dư Tích khàn giọng nói.

Tuân Hạc đỡ cậu ngồi dậy. Thấy Quý Dư Tích thật sự mệt mỏi, anh cũng thấy hơi hối hận. Tối qua mình càn rỡ quá, chắc tại đạt được nguyện vọng nên nhất thời hưng phấn, không kìm được làm thêm vài lần.

"Hay em đi tắm chút đi, tắm xong chắc sẽ dễ chịu hơn đấy." Tuân Hạc gợi ý.

Quý Dư Tích lại trừng mắt nhìn anh. Đừng tưởng cậu quên, tối qua Tuân Hạc cũng nói y như thế, kết quả vào phòng tắm tắm một hồi rồi lại...... Tất nhiên cũng có một phần do cậu không kiềm chế được, nhưng chủ yếu vẫn là tại Tuân Hạc.

Bị giận lây, Tuân Hạc xấu hổ gãi gãi mũi: "Hôm nay anh tuyệt đối không đụng vào em nữa đâu."

"Anh bớt nói lại đi!" Quý Dư Tích không muốn nghe anh nói lung tung nữa, đẩy anh ra khỏi phòng: "Anh sang phòng khác mà tắm."

Tuân Hạc nhịn cười, ngoan ngoãn đi ra khỏi phòng.

Đến khi Quý Dư Tích ôm lưng đi xuống lầu thì Tuân Hạc đã dọn xong đồ ăn. Ngoài cháo trắng còn có mấy món ăn nhẹ, rất hợp để dưỡng dạ dày. Quý Dư Tích không hề kén chọn, ăn liền hai bát mới thấy bụng dễ chịu hơn nhiều.

Tuân Hạc đợi cậu ăn xong, dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ rồi mới ngồi xuống bên cạnh cậu.

Còn chưa kịp đưa tay ra, Quý Dư Tích đã lập tức đề phòng nhìn anh. Tuân Hạc dở khóc dở cười: "Anh giống người xấu đến thế sao?"

Quý Dư Tích: "Chưa biết chừng đâu."

Chỉ sau một đêm, hình tượng của anh trong lòng Tích Bảo đã sụp đổ hoàn toàn. Tuân Hạc vừa buồn cười vừa bất lực: "Giờ anh có muốn làm gì thì cũng sức tàn lực kiệt rồi, em đừng đề cao anh quá."

Quý Dư Tích tỏ vẻ nghi ngờ: "Thật không?"

Tuân Hạc: "Thật mà thật mà, đừng nhìn anh như nhìn kẻ trộm thế chứ." 

Anh vừa nói vừa ôm cậu vào lòng.

"Anh muốn hỏi xem em có kế hoạch gì cho hôm nay không?" Tuân Hạc hỏi.

Nói đến đây thì Quý Dư Tích lại có thật. Cậu lập tức ngồi bật dậy: "Em nghe nói Tô Vân sắp bị chuyển đi nơi khác rồi, mình đi thăm hắn được không?"

Sau khi Hệ thống chủ biến mất, Quý Dư Tích và Tô Vân cùng nhau trở về. Tô Vân lúc đó bị Hệ thống chủ đánh gục nên không rõ diễn biến sau đó, khi tỉnh lại thì đã ở trong trại tạm giam, nghe đâu còn quậy phá một trận không nhỏ.

Sau đó vụ án của hắn kết thúc điều tra, giờ chuẩn bị chuyển đến nhà tù để chấp hành án.
"Sao tự nhiên em lại muốn đi thăm hắn?" Tuân Hạc hơi ngạc nhiên.

Quý Dư Tích: "Cũng không có gì, dù sao em với hắn cũng coi như cùng cảnh ngộ, em chỉ muốn đến xem sao thôi."

Tuân Hạc: "Để anh sắp xếp."

Dù sao anh cũng là người chỉ huy trận chiến lớn vừa rồi, việc muốn gặp Tô Vân không có gì khó khăn. Bên trại tạm giam nhanh chóng thu xếp xong, Tuân Hạc lái xe đưa Quý Dư Tích qua đó.
Đến nơi, Quý Dư Tích muốn vào gặp một mình. Tuân Hạc đồng ý, còn ghé tai dặn nhỏ rằng thiết bị thu âm đã được tắt, chỉ giữ lại hình ảnh, cậu muốn nói gì cứ thoải mái nói.

Quý Dư Tích gật đầu rồi một mình bước vào trong.

Sau một thời gian bị giam giữ, Tô Vân đã ngoan ngoãn hơn nhiều. Thế nhưng khi nhìn thấy Quý Dư Tích, hắn lập tức biến sắc: "Cậu đến đây làm gì?"

Tô Vân chỉ nhớ lúc đó cả hai cùng quay về không gian Hệ thống chủ, nhưng hắn chưa kịp làm gì thì đã ngất xỉu, tỉnh dậy thì đã thấy mình ở trong trại tạm giam.

Sau khi trở về hắn đã quậy phá một trận, người ở trại tạm giam từng nghĩ hắn bị rối loạn tâm thần nên đã mời bác sĩ tâm lý đến kiểm tra. Sau khi xác định tâm thần bình thường, họ tiếp tục nhốt hắn lại và không quan tâm nữa.

Hắn không biết chuyện gì đã xảy ra ở không gian Hệ thống chủ, nhưng sau khi tỉnh lại, hắn hoàn toàn mất đi năng lực đặc biệt trước đây.

Đó cũng là lý do khiến hắn đột nhiên nổi điên.

Bây giờ thấy Quý Dư Tích bình an vô sự xuất hiện trước mặt mình với tư thế của kẻ chiến thắng, trong lòng hắn đương nhiên thấy bất mãn và tức giận.

Trước đây hắn chấp nhận hòa hoãn với Quý Dư Tích là vì xét ở góc độ nào đó, Quý Dư Tích và hắn là người cùng cảnh ngộ. Dù Quý Dư Tích đã làm thay đổi cuộc đời hắn, nhưng lúc đó hắn có năng lực đặc biệt làm bồi thường nên không buồn chấp nhặt.

Bây giờ mất đi năng lực đặc biệt, lại nhìn thấy Quý Dư Tích, thù mới hận cũ lập tức bùng lên.
Năng lực đặc biệt của hắn biến mất, rất có thể cũng là do Quý Dư Tích gây ra!

Hắn với Quý Dư Tích không hề có oán hận gì, vậy mà Quý Dư Tích hết lần này đến lần khác hại hắn. Mặt Tô Vân đỏ ngầu, ánh mắt nhìn Quý Dư Tích dần trở nên hung tợn.

"Đừng căng thẳng, chắc hiện tại anh rất muốn biết đã xảy ra chuyện gì đúng không? Tôi đến đây là để giải đáp thắc mắc cho anh." Quý Dư Tích ngồi xuống đối diện, giữa hai người có một lớp kính chắn nên cậu không sợ hắn bất ngờ xông đến đả thương mình.

Tô Vân hừ lạnh: "Cậu nghĩ cậu nói gì thì tôi sẽ tin chắc?"

Quý Dư Tích: "Điểm khác biệt giữa tôi và anh là: thế giới này được tạo ra lấy tôi làm nhân vật chính, anh hiểu chưa?"

Tô Vân ngẩn người.

Hắn biết mỗi thế giới do Hệ thống chủ tạo ra đều có một nhân vật chính, và các phần khác của thế giới đều phát triển xoay quanh nhân vật chính đó. Ở thế giới mà Quý Dư Tích làm thay đổi cuộc đời hắn, cô bạn gái trùng sinh Thương Hạo của hắn chính là nhân vật chính. Dĩ nhiên với tư cách là người yêu của Thương Hạo, hắn cũng có thể coi là nam chính.

Nếu Quý Dư Tích là nhân vật chính của thế giới này, vậy thì hắn không đấu lại cậu cũng là chuyện bình thường.

Chẳng ai có thể đánh bại nhân vật chính ngay trên thế giới của họ, ngay cả Hệ thống chủ cũng không làm được.

Quý Dư Tích: "Bây giờ nói cho tôi biết, lúc Hệ thống chủ chiêu mộ ngươi, nó đã nói những gì?"

Thực ra Quý Dư Tích không cần hỏi cũng được, dù sao Hệ thống chủ cũng đã biến mất, những thế giới này một khi đã tạo ra thì sẽ tự động vận hành cho đến một thời điểm nhất định rồi tự giải thể.

Nhưng cậu vẫn muốn biết Hệ thống chủ rốt cuộc đã có tính toán gì. Chủ yếu là người dân trên thế giới này không thể tự dưng biến mất được, cậu muốn biết những người đó đã đi đâu.

"Nói cho cậu thì cậu định làm gì?" Tô Vân mỉa mai: "Cho dù Hệ thống chủ có bỏ rơi tôi thì chắc chắn cũng bỏ rơi cậu trước."

Quý Dư Tích nhìn hắn, khẽ lắc đầu: "Anh vẫn chưa biết sao, Hệ thống chủ đã không còn nữa."
Tô Vân lại ngẩn người.

"Ngày đó chúng ta cùng quay về không gian Hệ thống chủ chính là lệnh triệu tập cuối cùng của nó." Quý Dư Tích nói tiếp.

Sự tiêu vong của Hệ thống chủ không phải đột nhiên bắt đầu từ trận đại chiến hôm đó, mà nó đã bắt đầu từ trước đó rất lâu rồi. Trận chiến hôm đó chỉ là giọt nước tràn ly đẩy nhanh quá trình tiêu vong của nó. Vào khoảnh khắc Hệ thống chủ biến mất, ngoài cậu và Tô Vân ra còn có rất nhiều người xa lạ khác cũng có mặt ở không gian đó. Những người đó sau khi trở về chắc cũng giống như Tô Vân, khôi phục lại ký ức và sống tiếp cuộc đời của họ. Quý Dư Tích không biết họ có còn nhớ những trải nghiệm khi làm hệ thống hay không. Cho dù có nhớ, chắc họ cũng chỉ nghĩ đó là một giấc mơ kỳ lạ mà thôi.

So với họ, Tô Vân và cậu là những trường hợp đặc biệt.

Quý Dư Tích nhớ rất rõ Hệ thống chủ từng nói cậu có nét giống với chủ nhân của nó.

Có lẽ đó là lý do trong suốt những năm cậu làm hệ thống, Hệ thống chủ luôn nương tay với cậu. Nếu không thì làm sao trong ngần ấy năm chỉ có một mình cậu là hoàn thành công việc và về hưu thành công. Cậu thừa biết Hệ thống chủ là kẻ biết tính toán đến mức nào. Việc đào tạo hệ thống là phương thức để nó duy trì sự sống, cho dù Quý Dư Tích không muốn nhận các nhiệm vụ nguy hiểm thì lẽ nào Hệ thống chủ lại không có cách ép buộc cậu?

Sự nể tình đó e rằng xuất phát từ chút nét giống nhau giữa cậu và chủ nhân của nó.

Vậy thì liệu Tô Vân có điểm nào đó cũng giống với chủ nhân của nó hay không?

Suy đoán của Quý Dư Tích tuy không có căn cứ rõ ràng, nhưng nếu đúng là vậy thì Hệ thống chủ nhất định cũng dành cho Tô Vân sự đặc biệt nào đó. Rất có thể nó đã tiết lộ cho Tô Vân những điều mà cậu không hề biết. Nếu Tô Vân chịu khai ra hết thì tốt biết mấy.

Sắc mặt Tô Vân biến đổi liên tục, không rõ đang tính toán điều gì.

Một lúc lâu sau hắn mới cất tiếng: "Hóa ra là vậy. Giữa cậu và nó, cậu là kẻ thắng cuộc đúng không?"

Quý Dư Tích: "Là chúng ta cùng thắng."

Tô Vân khựng lại: "Chúng ta? Cậu không nghĩ tôi với cậu là người cùng phe đấy chứ?"

Quý Dư Tích: "Dù anh nghĩ thế nào thì thực tế vẫn là như vậy. Chắc anh không biết nếu Hệ thống chủ thắng thì nó sẽ xử lý chúng ta thế nào đâu nhỉ? Nếu biết thì anh đã không nghi ngờ những gì tôi nói."

Tô Vân mỉa mai: "Làm sao tao lại không biết? Thế giới này vốn dĩ là nguồn dinh dưỡng để nuôi sống nó, nếu nó thắng thì thế giới này cũng tan thành mây khói."

Nói đến đây, Tô Vân đột nhiên dừng lại: "Cậu đang gài bẫy để lấy thông tin từ tôi đấy à?"

Quý Dư Tích: "Anh nghĩ nhiều quá rồi, chuyện này không cần anh nói tôi cũng biết. Sao anh không nói tiếp diễn biến sau đó đi?"

Tô Vân hừ một tiếng, nhất quyết không chịu nói thêm.

Quý Dư Tích thản nhiên: "Anh không muốn nói cũng không sao. Tôi biết có loại hệ thống sở hữu một loại thuốc đặc biệt có thể làm người ta quên đi một đoạn ký ức. Trước khi anh bị chuyển đi nơi khác, tôi nhất định sẽ cho anh uống loại thuốc đó."

"Cậu muốn làm gì?" Tô Vân lại tức giận gầm lên.

Quý Dư Tích: "Nếu anh đã muốn khóa chặt đoạn ký ức này lại, chi bằng để tôi giúp anh một tay."

Sắc mặt Tô Vân vô cùng khó coi, nhưng cho đến tận khi Quý Dư Tích đứng dậy bước đi, hắn vẫn nhất quyết không hé răng nửa lời.

Tuân Hạc đứng chờ ngoài cửa, thấy cậu bước ra liền lập tức tiến lại gần: "Nói chuyện sao rồi em?"

Quý Dư Tích lắc đầu: "Hắn không chịu nói."

Tuân Hạc xoa đầu cậu: "Không sao đâu, dù sao mọi chuyện cũng xong cả rồi."

Quý Dư Tích thở dài: "Đúng vậy, mọi chuyện xong cả rồi." Tương lai mà cậu từng nhìn thấy chắc chắn sẽ không bao giờ xảy ra nữa.

"Tuân Hạc này." Quý Dư Tích đột nhiên nhớ ra một chuyện.

"Sao thế em?" Tuân Hạc nắm lấy tay cậu rồi nhét vào túi áo mình.

"Em đã kể với anh chưa? Giờ em không nhìn thấy dữ liệu hệ thống nữa." Quý Dư Tích lên tiếng.

"Chưa, nhưng anh biết từ lâu rồi." Tuân Hạc mỉm cười đáp.

— Bởi vì đã từ rất lâu rồi, Quý Dư Tích không còn bộc lộ tiếng lòng nữa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn