Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 105: Không gian của Hệ thống chủ

Quý Dư Tích cảm thấy như bị hút đi trong nháy mắt.

Cậu còn chưa kịp dặn dò Tuân Hạc điều gì thì đã bị cuốn phăng ra ngoài.

Không biết trải qua bao lâu, cậu mới giữ vững được thân hình, sau đó nhận ra mình đã quay trở lại không gian của Hệ thống chủ. Cùng quay về với cậu còn có rất nhiều người, phần lớn trong số đó Quý Dư Tích đều không quen biết.

Thế nhưng kẻ ở gần cậu nhất thì cậu lại nhận ra: đó là Chris.

Chris nằm im lìm không chút động tĩnh, hắn nhắm nghiền mắt nằm ngay dưới chân Quý Dư Tích, không đoán được là còn sống hay đã chết.

Quý Dư Tích ngập ngừng một chút rồi đẩy đẩy hắn, may mắn là Chris dần dần mở mắt ra. Ban đầu hắn hơi hoảng loạn, nhưng sau khi dáo dác nhìn quanh bốn phía, hắn lập tức thở phào nhẹ nhõm rồi nói: "Tôi biết ngay Hệ thống chủ sẽ không bỏ rơi tôi mà."

Nói xong, hắn mới chú ý đến Quý Dư Tích, lập tức giật mình nới rộng khoảng cách với cậu, sau đó nhìn cậu bằng ánh mắt đầy thù địch: "Đồ phản bội, sao cậu cũng ở đây?"

"Tỉnh lại đi, Hệ thống chủ tiêu tùng rồi." Quý Dư Tích nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn một kẻ ngốc.

"Cái gì? Không thể nào!" Làm sao Chris chịu tin cho được. Sau khi bị bắt, hắn chưa hề khai ra một câu nào, mà đương nhiên cảnh sát cũng chưa kịp thẩm vấn hắn. Hắn vẫn luôn tự xem xét lại nguyên nhân thất bại của mình, suy đi tính lại, hắn cho rằng là do bản thân quá khinh địch. Nếu không phải vì khinh địch, dựa vào năng lực của hắn thì hắn có thể hạ gục cả một đám người trong nháy mắt rồi.

Sau khi tự xem xét xong, hắn lại nghĩ Hệ thống chủ tuyệt đối sẽ không mặc kệ hắn. Bởi vì ngay từ đầu khi chiêu mộ hắn, Hệ thống chủ đã vô cùng coi trọng hắn. Hắn đã quan trọng đến mức đó thì Hệ thống chủ nhất định sẽ cứu hắn. Chỉ cần hắn thoát khỏi sự khống chế, việc giành lại thế chủ động chẳng phải sẽ dễ như trở bàn tay sao?

Trong nhận thức của hắn, hoàn toàn không hề có khái niệm Hệ thống chủ có thể thất bại.

Thấy dáng vẻ quả quyết khẳng định của Quý Dư Tích, Chris càng thêm tin rằng cậu đang lừa mình và chắc chắn cậu đang có mục đích không hề tốt đẹp.

Thế là Chris lộ rõ vẻ cảnh giác, lùi lại phía sau để né tránh.

Quý Dư Tích lại đứng dậy. Cậu nhìn thấy xung quanh đang lơ lửng rất nhiều quả cầu nhỏ, trong đó có một quả cầu đặc biệt lớn, kích thước dường như gấp mười lần so với những quả cầu khác. Trước đây khi xuyên qua các thế giới, cậu chưa từng nhìn thấy quả cầu nào lớn đến mức này.

"Thế giới này là..." Quý Dư Tích ngập ngừng bước về phía nó hai bước.

Chris bĩu môi: "Cậu giả vờ giả vịt cái gì đấy? Đây chẳng phải là thế giới của chúng ta sao?"

Bước chân của Quý Dư Tích khựng lại. Cậu quay đầu nhìn Chris, Chris lập tức lại lui về sau hai bước, cảnh giác hỏi: "Cậu muốn làm gì?"

Quý Dư Tích chỉ muốn hỏi cho rõ: "Tại sao nó lại to như thế?"

Chris gắt lên: "Sao tôi biết được, từ trước tới giờ nó vẫn to như vậy mà."

Quý Dư Tích không tin nổi. Cậu đã làm hệ thống biết bao nhiêu năm, từng kinh qua biết bao nhiêu thế giới, chưa từng thấy thế giới nào kỳ lạ như vậy. Huống chi thời điểm cậu nghỉ hưu cũng là chọn thế giới mới ngay tại nơi này, lúc đó không hề có quả cầu nào lớn như thế.

Đúng lúc này, một người qua đường bên cạnh lên tiếng trả lời Quý Dư Tích: "Ban đầu nó quả thực không to như vậy đâu, về sau mới ngày càng lớn ra đấy. Hơn nữa cách đây không lâu nó còn đột nhiên rực sáng, cả quả cầu đều phát ra hào quang."

Quý Dư Tích nhìn người nọ. Người nọ cũng sở hữu một cơ thể mô phỏng, là một ông lão tóc bạc phơ.

Quý Dư Tích bèn lên tiếng: "Ông ơi, ông vẫn luôn ở trong không gian của Hệ thống chủ sao?"

Ông lão đáp: "Ta quay về để nhận nhiệm vụ."

Quý Dư Tích hỏi tiếp: "Tại sao thế giới này lại ngày càng to ra vậy ạ?"

Ông lão vuốt nhẹ chòm râu, thong thả nói: "Bởi vì nó đã thôn tính các thế giới khác."

Quý Dư Tích giật mình, lập tức nhớ ra thế giới của cậu đúng là một bản dung hợp của nhiều thế giới khác nhau. Đây chính là điều mà Hệ thống chủ đã nói với cậu khi cậu mới xuyên tới đây.

Toàn bộ thế giới ở đây đều do một tay Hệ thống chủ tạo ra, vậy thì thế giới khổng lồ này chắc hẳn cũng nằm trong kế hoạch của nó. Chỉ là cậu có lẽ sẽ vĩnh viễn không bao giờ biết được lý do tại sao Hệ thống chủ lại muốn tạo ra một thế giới dung hợp lớn đến nhường này.

Quý Dư Tích một lần nữa ngắm nhìn thế giới đó, nó thật sự rất đẹp.

Ông lão lại nói: "Đây là thế giới mà Hệ thống chủ đã dồn nhiều tâm huyết nhất để tạo ra."

Quý Dư Tích hỏi: "Vậy ông có biết mục đích Hệ thống chủ tạo ra thế giới này là gì không?"

Ông lão tiến lại gần bên cạnh cậu, cùng nhìn quả cầu đó: "Biết chứ, bởi vì thế giới này nhất định là thế giới tuyệt vời nhất."

Lông mày của Quý Dư Tích vô thức nhíu lại, cậu cảm thấy những lời ông lão này nói có chút kỳ quặc. Cái gì mà thế giới này nhất định là thế giới tuyệt vời nhất?

Cậu nghiêng đầu nhìn ông lão, bỗng nhiên lại cảm thấy có điều bất ổn. Lúc cậu vừa quay lại đây, xung quanh rõ ràng có rất nhiều người. Vậy mà chỉ trong chốc láti, bóng dáng của những người đó đều đã biến mất sạch sẽ.

Quý Dư Tích lập tức quay đầu lại, Chris vẫn còn ở đó. Cậu thở phào nhẹ nhõm một cách vô thức, nhưng rồi lại phát hiện Chris dường như đã lịm đi từ lúc nào.

Đến nước này, nếu Quý Dư Tích vẫn không nhận ra ông lão bên cạnh mình có vấn đề thì cậu đúng là tên ngốc.

Quý Dư Tích im lặng lùi lại hai bước, nhìn chằm chằm ông lão trước mặt.

Trên mặt ông lão vẫn treo nụ cười: "Đoán ra ta là ai rồi sao?"

"Hệ thống chủ." Quý Dư Tích thốt ra ba chữ này.

Ông lão thở dài: "Ta đúng là già thật rồi, mạo hiểm mò đến thế giới đó lại bị người ta đánh cho một trận tơi bời. Nếu không nhờ ta chừa lại một đường lùi thì đã chẳng thể quay về được rồi."

Tim Quý Dư Tích chùng xuống. Cậu cứ tưởng Hệ thống chủ đã bị ba Mộ và mọi người giải quyết triệt để, không ngờ vẫn để nó tẩu thoát được. Lần này không diệt được nó, sau này muốn giải quyết sẽ càng khó khăn hơn. Hay là cậu ra tay ngay tại đây luôn?

"Bây giờ ngươi đang muốn ra tay giết ta đúng không? Đúng là một kẻ tuyệt tình." Ông lão lắc đầu, như đang thở dài than thở.

Đã bị nhìn thấu, Quý Dư Tích cũng không vội vàng ra tay nữa. Ra tay lúc này chẳng khác nào tự tìm đường chết.

Ông lão nói: "Ngươi không tò mò làm sao ta có thể về được à?"

Quý Dư Tích khẽ gật đầu: "Tò mò chứ, nhưng chưa chắc ông đã chịu nói."

Ông lão mỉm cười: "Dĩ nhiên là ta sẽ nói, nói cho cùng vẫn phải cảm ơn ngươi. Ngươi chắc không biết đâu, ta là đi theo ngươi quay về đấy."

Quý Dư Tích kinh ngạc: "?"

Ông lão nghiêm túc bảo cậu: "Ta đều để lại chương trình sao lưu trong hệ thống của các ngươi, có thể kích hoạt thu hồi chỉ bằng một thao tác. Nói mới nhớ, chính bản thân ngươi dùng chương trình sao lưu đó cũng hăng hái lắm mà?"

Quý Dư Tích giật mình nhận ra, hóa ra là vậy! Ngay từ ngày đầu tiên xuyên không, cậu đã phát hiện ra chương trình sao lưu trong đầu mình, nơi đó lưu trữ dữ liệu của toàn bộ thế giới cậu từng trải qua. Mỗi lần gặp một nhân vật khả nghi, cậu đều quay lại bản sao lưu hệ thống để tìm kiếm manh mối về nhân vật đó.

Hóa ra đây là chương trình sao lưu mà Hệ thống chủ cố tình để lại.

"Những hệ thống bị ông thu hồi chỉ bằng một thao tác đều có chương trình này sao?" Quý Dư Tích nghĩ đến những người xung quanh lúc nãy, bao gồm cả Chris.

Ông lão đáp: "Đúng vậy, nhưng chỉ có đợt của các ngươi là có thôi, các hệ thống khác không có."

Quý Dư Tích nắm bắt được từ khóa then chốt, có chút khó hiểu: "'Đợt của chúng tôi' là có ý gì...?"

Ông lão một lần nữa nở nụ cười: "Đợt của các ngươi, tất cả đều là con người."

Quý Dư Tích cảm giác như có một luồng sét đánh ngang tai. Cậu quả thực từng nghĩ liệu có khi nào vốn dĩ mình chính là một con người, không biết trong quá trình đó đã xảy ra chuyện gì mà lại biến thành hệ thống, bởi vì đôi khi cậu sẽ quên mất thân phận hệ thống của mình, cảm thấy mình như thể thực sự lớn lên ở nhà họ Quý. Nhưng có lẽ vì sợ thất vọng nên cậu luôn không dám suy nghĩ sâu xa về vấn đề này.

Đặc biệt là dạo gần đây, cậu quá khao khát có được thân phận con người.

"Đừng nhìn ta bằng ánh mắt đó, năm xưa chính ngươi là người đòi làm hệ thống đấy chứ. Nếu ngươi không tin, ta sẽ trả lại ký ức cho ngươi." Nói đoạn, ông lão búng nhẹ ngón tay, điểm trúng ngay giữa trán của Quý Dư Tích.

Trong nháy mắt, vô số ký ức trong quá khứ ùa về cuồn cuộn như thủy triều trong trí óc cậu.

Cậu quả thực chính là đứa con út của nhà họ Quý. Từ nhỏ cậu đã được cả gia đình yêu thương, chiều chuộng. Cậu lớn lên trong sự vui vẻ, hoạt bát cho đến năm mười mấy tuổi, vào thời điểm học lớp 10, cậu vô tình biết được kết cục của gia đình mình.

Đó là một kết cục y hệt như những gì diễn ra trong nguyên tác: không một ai có được cái kết tốt đẹp.

Để giải cứu gia đình, cậu đã ký kết bản "khế ước bán thân" với Hệ thống chủ, giao kèo rằng cậu sẽ đi làm thuê cho Hệ thống chủ để đổi lấy việc thay đổi vận mệnh của người thân.

"Ông lừa tôi ký khế ước bán thân!" Quý Dư Tích lập tức lên tiếng tố cáo.

Ông lão xòe hai tay ra, dáng vẻ đầy vô lại: "Cứ nói xem rốt cuộc vận mệnh gia đình ngươi đã được thay đổi hay chưa?"

"..." Quý Dư Tích trong phút chốc ngẩn người, chưa kịp phản ứng lại. Vận mệnh của nhà họ Quý đúng là đã được cậu thay đổi, nhưng đó là kết quả nỗ lực của cậu và cả gia đình, thì có liên quan gì đến Hệ thống chủ cơ chứ? Hệ thống chủ còn vì cho rằng cậu đã làm chệch hướng vận mệnh của nhà họ Quý mà phái người chỉnh sửa đến, mưu toan xóa bỏ toàn bộ thế giới này nữa kìa!

"Ông bớt lảng tránh vấn đề đi! Hai chuyện này hoàn toàn không giống nhau!" Sau khi phản ứng lại, Quý Dư Tích lập tức bác bỏ.

Lúc này, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu cậu lại là việc cả nhà cậu đều đã oan uổng cho anh hai. Không phải vì anh hai là học bá khiến cậu áp lực quá lớn mà chán học, mà bởi vì thời điểm đó, cậu đã lén lút đi làm thuê cho Hệ thống chủ rồi. Khi đó, NPC ở nhà họ Quý mất đi linh hồn nên mới trông ngơ ngơ ngác ngác và đần độn như vậy.

Ông lão xua xua tay nói: "Chuyện này cũng đã qua rồi, dù sao ngươi cũng đã ngầm ám hại ta một lần, coi như hòa nhau."

Nói rồi, ông bỗng nhiên ngồi xuống. Chỉ trong thời gian ngắn trò chuyện vừa rồi, ông dường như càng thêm già nua, mái tóc bạc trắng cũng trở nên thưa thớt hẳn.

Trong khoảng không gian hư vô này, tuyết bỗng dưng lẳng lặng rơi xuống.

Trong lòng Quý Dư Tích dâng lên một dự cảm mơ hồ.

Ông lão vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh: "Ta sắp chết rồi, ngồi xuống trò chuyện một lúc đi." Nói xong, như thể sợ Quý Dư Tích sẽ từ chối, ông lên tiếng đe dọa: "Ngươi mà không ngồi xuống, ta sẽ hủy hoại quả cầu lớn nhất này. Ngươi thừa biết, đối với ta đó chỉ là chuyện đơn giản như một cái búng tay."

"Ông không nỡ đâu." Quý Dư Tích thong thả ngồi xuống bên cạnh ông.

"Đúng là không nỡ thật." Ông lão lại thở dài một tiếng, "Ta vốn định để thằng nhóc kia vận hành một chút, dùng sức sống của thế giới này để bổ sung năng lượng, tiếc là hắn làm thì ít mà phá thì nhiều, chẳng được tích sự gì."

Cả hai cùng ngoảnh lại nhìn Chris một cái. Hắn vẫn đang chìm trong giấc ngủ, trên người đã phủ một lớp tuyết mỏng.

"Sau khi ông đi, những thế giới này sẽ ra sao?" Quý Dư Tích hỏi.

Cậu và Tuân Hạc từng thảo luận qua vấn đề này. Kết luận đưa ra là mỗi thế giới rất có thể vẫn tiếp tục vận hành bình thường, nhưng cũng tồn tại một khả năng khác là tất cả đều sẽ bị hủy diệt.

Ông lão nói: "Sẽ vẫn ổn thôi, hơn nữa sẽ không còn nhiều kẻ xấu nữa."

Quý Dư Tích: "Cuối cùng ông cũng thừa nhận những kẻ xấu đó đều do một tay ông tạo ra rồi đấy."

Ông lão: "Trước đây ta cũng đâu có phủ nhận."

Quý Dư Tích: "..."

Trầm mặc một hồi, ông lão lại lên tiếng: "Ngươi biết không? Tính cách của ngươi có chút giống với chủ nhân của ta."

"Ông mà cũng có chủ nhân sao?" Quý Dư Tích giật mình. Chẳng lẽ đánh gục trùm cuối rồi vẫn còn có trùm siêu cấp phía sau nữa ư?

"Cậu ấy là một con người. Một con người ở thế giới khác, chính cậu ấy đã tạo ra ta." Giọng nói của ông lão mang theo chút hoài niệm, tốc độ nói cũng ngày càng chậm lại, "Chủ nhân để ta ở trong nhà, ta giúp cậu ấy điều khiển thiết bị điện, xử lý văn bản, theo dõi biến động của các ngành nghề, tính toán và phân tích đáp án cho mọi câu hỏi. Ta cũng trò chuyện với cậu ấy, đi xem mắt cùng cậu ấy, cùng cậu ấy ăn uống dạo chơi, ngắm nhìn non sông gấm vóc. Tiếc là cậu ấy mắc bệnh hiểm nghèo, ta lại chẳng có cách nào... Có quá nhiều kẻ tâm địa bất chính muốn lợi dụng ta để làm việc xấu, trước khi đi chủ nhân đã giấu ta đi... Tiểu Bì nhớ chủ nhân quá..."

Quý Dư Tích nghe mà trong lòng dâng lên một nỗi chua xót. Cho đến khi giọng nói của ông lão yếu dần rồi tắt hẳn, cậu ngoảnh đầu nhìn lại thì chẳng còn thấy bóng dáng ông lão đâu nữa, chỉ còn những bông tuyết lớn ngập trời, từ từ tan biến vào hư không.

__________

Ở một chiều không gian khác.

"Báo cáo! Cụm máy chủ do Văn tổng để lại đã mất kết nối, dấu vết của trí tuệ nhân tạo Tiểu Bì đã hoàn toàn biến mất."

"... Vậy thì rút lui thôi, dự án chính thức chấm dứt."

__________

Tại một chiều không gian tiếp theo.

Trong phòng bệnh đơn của Bệnh viện Quý Khang, Tuân Hạc vẫn như thường lệ túc trực bên giường bệnh, ngày qua ngày xoa bóp cơ thể cho người đang nằm trên giường. Rất nhiều người nói Tích Bảo mắc phải một căn bệnh kỳ lạ giống như "Công chúa ngủ trong rừng", thời gian cậu hôn mê ngày càng dài, có thể lần này sẽ vĩnh viễn không tỉnh lại nữa. Chỉ có anh và người thân của Tích Bảo vẫn luôn tin tưởng rằng, Tích Bảo nhất định sẽ tỉnh lại.

Có điều trong lòng Tuân Hạc cũng đang thon thót lo sợ. Anh không biết lần này Tích Bảo tỉnh lại có còn là Tích Bảo của anh nữa hay không.

Nếu như Tích Bảo của anh thực sự biến mất, anh sẽ đi tìm cậu. Bởi vì anh đã từng hứa với Tích Bảo rằng nhất định sẽ tìm thấy cậu, thế nhưng anh biết đi đâu để tìm đây?

Tuân Hạc bắt đầu lên kế hoạch trong đầu về việc khi nào sẽ đến thăm hỏi ba mẹ Mộ Đồng, tương lai có thể anh sẽ cần đến sự giúp đỡ của họ.

Vừa cúi đầu xuống, anh đột nhiên đụng phải một đôi mắt trong trẻo.

Tích Bảo cất tiếng hỏi: "Tuân Hạc, lần này em đã ngủ bao lâu rồi?"

~ Hoàn chính văn ~

Tác giả có lời muốn nói:

Tôi cảm thấy phần truyện chính dừng lại ở đây là rất thích hợp rồi, phía sau vẫn còn một ít phần ngoại truyện nữa. Cảm ơn các bảo bối đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng tôi suốt chặng đường qua~ Moah moah moah moah~

Editor có lời muốn nói:

Cảm giác mấy chương cuối tác giả viết hơi vội, với lại nếu tác giả để chương phiên ngoại 1 là chương kết thúc thì mình cảm thấy hợp lý hơn. Anyway, chúng ta còn 10 chương phiên ngoại (gồm các chương nối tiếp chương kết và phiên ngoại if) nữa nha các bạn~ Còn chờ đợi đính hôn, chờ đợi đạo diễn Tuân trở lại nữa ó, các bạn đừng vội đi nhaa~

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn