Quý Dư Tích cũng không thể ngờ được luật sư Chu lại đưa ra gợi ý như vậy. Bởi vì nhìn từ góc độ nào, ông cũng chẳng liên quan đến mấy chuyện mê tín dị đoan.
Nhận thấy Tuân Hạc cứ im lặng không nói lời nào, luật sư Chu cũng chỉ khẽ mỉm cười, bảo: "Thế giới này có lẽ chỉ là một sân khấu kịch, chúng ta đều là những diễn viên đang biểu diễn trên đó, mà phía dưới đài, biết đâu lại có khán giả đang dõi theo."
Ông và Tuân Hạc chưa từng thảo luận về năng lực đặc biệt của Chris.
Quý Dư Tích ở một bên sốt ruột đến độ đứng ngồi không yên. Theo góc nhìn của cậu, điểm này mới là quan trọng nhất, chứ không phải là cứ một lát lại lôi chứng ly hồn ra nói, rồi một lát lại ví von thế giới này là một sân khấu.
Dĩ nhiên, cậu cũng hoàn toàn không muốn Tuân Hạc và luật sư Chu tiếp tục mạo hiểm. Chris đã có thể tàn nhẫn g**t ch*t người thám tử tư kia, thì hắn cũng hoàn toàn có khả năng g**t ch*t cả hai người bọn họ.
Nhưng với tình hình hiện tại, cậu căn bản chẳng thể làm được gì.
Quý Dư Tích lại cố gắng tìm cách chui vào bên trong cơ thể mình một lần nữa, nhưng đáng tiếc vẫn thất bại. Cậu bất lực ngồi bên mép giường bệnh, chăm chú nhìn ngắm thân xác của chính mình. Phải chăng là do cơ thể này vốn dĩ ngay từ đầu đã không thuộc về cậu, nên mọi chuyện mới thành ra nông nỗi này?
"Nếu như cậu vẫn còn ở đây, tôi sẵn sàng trả lại cơ thể này cho cậu."
Quý Dư Tích khẽ chạm nhẹ vào "Quý Dư Tích", trong lòng đột ngột đưa ra một quyết định như vậy. Mặc dù cậu của hiện tại đang vô cùng hạnh phúc, có biết bao nhiêu người yêu thương cậu, bảo cậu đột ngột từ bỏ tất cả những điều này, đương nhiên cậu sẽ rất luyến tiếc và không nỡ. Thế nhưng cuộc đời này vốn dĩ thuộc về "Quý Dư Tích" đã biến mất kia, cậu đã may mắn tận hưởng nó trong một khoảng thời gian ngắn, như vậy đã là quá đủ mãn nguyện rồi.
"Chỉ xin cậu hãy cho tôi mượn tạm thêm vài ngày nữa thôi, để tôi xử lý nốt những chuyện đáng lẽ ra phải giải quyết, rồi sau đó chính thức nói lời tạm biệt với mọi người, có được không?" Cậu tiếp tục nhẹ giọng thương lượng với "Quý Dư Tích". "Chris thực sự rất nguy hiểm, tôi bắt buộc phải đảm bảo hắn không thể gây tổn hại đến mọi người, không thể biến thế giới này thành một đống hoang tàn đổ nát. Có vậy thì tôi mới có thể yên lòng rời đi được. Thời gian của chúng ta thực sự không còn lại bao nhiêu nữa rồi, không thể tiếp tục lãng phí vô ích nữa đâu. Nếu như cậu có thể nghe thấy lời tôi nói, xin hãy để tôi trở về đi."
Cậu nắm lấy bàn tay của "Quý Dư Tích", cảm thấy mắt mình đang cay xè, thế nhưng ở trạng thái linh hồn, cậu lại chẳng thể rơi nổi một giọt nước mắt nào.
Trong khi đó, Tuân Hạc không biết đang gọi điện thoại cho ai. Anh đã quyết định còn nước còn tát, muốn tìm một vị đại sư đến đây làm lễ gọi hồn cho Quý Dư Tích.
Buổi chiều, trong phòng bệnh thật sự xuất hiện một vị đại sư.
Người này là do mẹ Quý đích thân dẫn tới. Nghe qua giọng điệu và cách trò chuyện của bà, có thể nhận thấy bà và vị đại sư này có mối quan hệ khá quen thuộc. Về sau, khi vị đại sư lên tiếng hỏi han kỹ lưỡng về tình trạng của Quý Dư Tích, cậu bấy giờ mới biết — hóa ra ngày lành tháng tốt cho lễ đính hôn của cậu và Tuân Hạc, chính là do vị đại sư này tính.
Mẹ Quý thuật lại tình hình vô cùng chi tiết, bao gồm cả hai lần hôn mê trước đó của .
Vị đại sư này nhạy bén nhận ra một điểm: Mỗi lần Quý Dư Tích chìm vào hôn mê, trước đó đều sẽ xảy ra một vụ án khá lớn.
Hai lần trước người nhà họ Quý đều biết rất rõ, một lần là ba Lâm Nhã tự sát, một lần là Thương Hân bắt giữ bạn học. Cả hai lần đó Quý Dư Tích đều có mặt tại hiện trường, và sau khi sự việc kết thúc thì cậu đều chìm vào giấc ngủ sâu. Thế nhưng lần thứ ba này lại hoàn toàn bình thường, Quý Dư Tích chẳng đi đâu cả, chỉ ngủ thiếp đi ngay trên chiếc giường của mình.
Đại sư trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Mọi người thử nhớ lại xem, ngày hôm đó có xảy ra chuyện gì đặc biệt không?"
Mẹ Quý thực sự nghĩ không ra, dứt khoát bảo: "Đại sư, không phải chúng tôi không phối hợp, mà thực sự ngày hôm đó chỉ là một ngày hết sức bình thường. Theo ý của đại sư thì liệu có cách nào gọi thằng bé tỉnh lại không?"
Đại sư không dám tự phụ, chỉ nói: "Chưa rõ nguyên do, tôi chỉ có thể cố hết sức thử một phen."
Quý Dư Tích nhìn thấy Tuân Hạc đứng bên cạnh khẽ động đậy một chút, nhưng cuối cùng anh vẫn im lặng không nói gì. Sau đó, đại sư mời mọi người ra ngoài để bắt đầu nghi lễ trong phòng bệnh. Ông lần lượt bố trí pháp khí ở vài phương vị trong phòng, rồi bắt đầu lẩm bẩm niệm chú.
Ban đầu Quý Dư Tích còn thấy hành động của ông có chút buồn cười, nhưng dần dần, cậu cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, hơi thở trở nên dồn dập, có một cảm giác khó chịu không sao tả xiết. Vị đại sư này, e rằng không phải đang gọi hồn, mà là đang trừ tà thì có?!
Quý Dư Tích ôm lấy ngực mình, ra sức chạy về phía cửa phòng.
Thế nhưng tay chân cậu bỗng nhũn ra, mới đi được vài bước đã ngã khuỵu xuống đất, ngay sau đó thì hoàn toàn mất đi tri giác.
Không biết đã trôi qua bao lâu, Quý Dư Tích chậm rãi mở mắt ra. Đập vào mắt cậu là một vòng người đang vây quanh, ai nấy đều nhìn cậu với ánh mắt ngập tràn lo lắng.
"Con làm sao vậy?" Cậu định nhấc tay lên, lúc này mới giật mình phát hiện mình đã trở lại cơ thể.
Sự kinh ngạc này quả thực không hề nhỏ, Quý Dư Tích vô thức bật dậy. Nhưng ngặt nỗi cơ thể quá đỗi suy nhược, cậu vừa mới làm động tác nhổm dậy thì đầu đã choáng váng, chỉ mới cách mặt gối vài centimet đã phải đổ ập xuống.
"Tích Bảo, con cứ nằm yên đừng vội cử động." Mẹ Quý vội vàng cản lại.
Quý Dư Tích nhìn một lượt những người xung quanh, ngoài ba mẹ và hai anh trai ra, trong phòng còn có cả Tuân Hạc và vị đại sư kia.
Nhìn thấy vị đại sư, Quý Dư Tích lập tức nhớ lại chuyện mẹ cậu đã mời ông đến để gọi hồn cho mình. Thế nhưng khi cậu cố gắng hồi tưởng sâu hơn về tình cảnh lúc đó, cậu lại cảm thấy não bộ một mảnh mơ hồ, những chuyện cậu trải qua trong những ngày qua dường như đều đã quên đi ít nhiều.
Đại sư lên tiếng: "Tỉnh lại là tốt rồi, thiếu gia e rằng đã bị thứ gì đó giữ chân lại."
Mẹ Quý nghe đại sư nói vậy liền sốt sắng hỏi: "Tích Bảo, con có biết đã xảy ra chuyện gì không?"
"Hình như con đã mơ một giấc mơ rất dài, làm sao cũng không tỉnh lại được." Cậu đáp.
Vì đã quá lâu không mở miệng nói chuyện, giọng của cậu lúc này gần như thều thào.
"Tỉnh lại là tốt rồi." Vị đại sư liền mở lời cáo từ, mẹ Quý ân cần tiễn ông ra cửa.
Ngay sau đó bác sĩ bước vào, ông xem xét một lượt, thấy mọi chỉ số đều bình thường, lại tiến hành khám tổng quát thêm một lần nữa rồi kết luận: "Vừa mới tỉnh chỉ nên ăn thức ăn lỏng, tĩnh dưỡng vài ngày là sẽ hồi phục thôi."
Tuân Hạc lúc này mới mở bình giữ nhiệt, múc ra một bát cháo ấm để đút cho Quý Dư Tích.
Từ lúc cậu tỉnh dậy cho đến tận bây giờ, anh chưa hề nói với cậu lấy một lời, nhưng thần sắc trên gương mặt anh như đang chứa đựng hàng vạn lời muốn nói.
"Em không sao mà." Quý Dư Tích nhẹ giọng an ủi anh.
Vành mắt Tuân Hạc đỏ hoe, anh khẽ gật đầu một cái.
Nhìn thấy hai người họ như vậy, ba Quý cùng Quý Dư Thận và Quý Dư Khang cũng không tiện nán lại trong phòng quá lâu, dứt khoát nhường lại không gian riêng tư cho cặp đôi trẻ. Ba Quý lên tiếng: "Tuân Hạc, lát nữa con hỏi xem Tích Bảo muốn ăn gì thì bảo dì Phương nấu rồi mang vào nhé. Thằng bé có chỗ nào không khỏe thì nhớ gọi điện báo ngay cho mọi người."
Ông vừa nói vừa kéo hai cậu con trai rời khỏi phòng bệnh.
Quý Dư Thận lần này không hề tỏ thái độ bất mãn, ba người cùng nhau bước ra ngoài thì vừa vặn chạm mặt mẹ Quý vừa quay lại.
Mẹ Quý còn tưởng Quý Dư Tích lại có chuyển biến xấu, vội vã hỏi: "Có phải Tích Bảo lại xảy ra chuyện gì không?!"
Ba Quý lắc đầu: "Để cho hai đứa nhỏ có không gian riêng thôi."
Mẹ Quý bấy giờ mới hiểu ra. Bà trầm ngâm một lát rồi nói: "Thực ra vừa rồi đại sư có nói với tôi vài câu, tôi nghe mà không hiểu lắm, hay là chúng ta tìm chỗ ngồi nghỉ một lát đi?"
Sắc mặt của bà trông không được tốt cho lắm, vì lúc nãy mọi người mải lo lắng cho Quý Dư Tích nên không ai nhận ra.
Mười phút sau, sắc mặt ba Quý cũng trở nên khó coi y như vậy: "Ý của đại sư là... Tích Bảo này không phải là con trai của chúng ta? Chuyện này làm sao có thể chứ?!"
Mẹ Quý cũng tiếp lời: "Tích Bảo là do một tay tôi nuôi nấng trưởng thành, tính cách thằng bé thế nào tôi là người rõ nhất, không đời nào nó bị tráo đổi mà tôi lại không nhận ra. Hơn một năm trở lại đây, Tích Bảo quả thực lanh lợi hơn trước rất nhiều, nhưng cốt cách bên trong vẫn là đứa trẻ lương thiện, đơn thuần đó. Tôi không tin vào mấy lời như nhập xác hay xuyên không gì đó của đại sư đâu."
Sắc mặt ba Quý lúc này mới giãn ra đôi chút, ông cũng đồng tình: "Tôi thấy vị đại sư này cũng chẳng có bản lĩnh gì. Uổng công lúc nãy thấy Tích Bảo tỉnh lại, tôi còn cứ tưởng ông ta thực sự có tài."
Hai anh em nhà họ Quý nhìn nhau, trong đáy mắt đều không giấu nổi sự kinh hoàng.
Tích Bảo bị người ta tráo đổi rồi sao?
Nhà mình cũng có kịch bản thiếu gia thật giả à?
Ba Quý nói xong câu đó liền quay sang hỏi ngay hai cậu con trai: "Thằng cả, thằng hai, hai đứa nghĩ thế nào?"
Quý Dư Thận đem toàn bộ những chuyện từ nhỏ đến lớn của Tích Bảo tua lại một lượt trong đầu, cuối cùng lắc đầu nói: "Tích Bảo chắc chắn không hề thay đổi. Dư Khang, em thấy sao?"
Quý Dư Khang cũng thận trọng lên tiếng: "Em đi học đại học nên không thường xuyên về nhà, nhưng Tích Bảo đúng là vẫn giống như trước kia, không hề thay đổi. Trông thì có vẻ lanh lợi hơn thật, nhưng em nhớ hồi nhỏ thằng bé vốn đã rất thông minh rồi, chẳng qua là vì hồi cấp ba chuyển trường nên mới trở nên trầm lặng, ít nói hơn thôi. Bây giờ thằng bé chỉ khôi phục lại tính cách ban đầu của mình rồi. Em không nghĩ Tích Bảo bị ai đó thay thế đâu."
Anh quay sang nhìn Quý Dư Thận, anh cả liền gật đầu phụ họa: "Anh cũng có cảm giác giống như vậy."
Ba Quý bấy giờ mới chốt lại: "Mấy lời vô căn cứ này mọi người đừng đem ra bàn tán nữa. Chẳng may để Tích Bảo nghe thấy, thằng bé sẽ đau lòng biết bao nhiêu. Chúng ta cứ đưa thêm cho đại sư kia ít tiền rồi từ nay về sau hạn chế tiếp xúc thôi."
Mẹ Quý gật đầu đồng ý: "Tôi cũng nghĩ như vậy."
___________
Cùng lúc đó, hai người ở trong phòng bệnh lại chẳng có nhiều lời để nói như vậy.
Quý Dư Tích rất hy vọng Tuân Hạc sẽ nói điều gì đó, dù là trách mắng cậu cũng được, thế nhưng Tuân Hạc cứ mãi im lặng. Hơn nữa, sau khi tỉnh lại, cậu hình như bắt đầu quên đi một số chuyện. Ví dụ như cậu chỉ nhớ luật sư Chu từng đến đây thảo luận với Tuân Hạc một chuyện rất quan trọng, nhưng nội dung cụ thể là gì thì cậu lại không tài nào nhớ nổi.
May mắn thay, cậu vẫn nhớ rất rõ mọi thứ mình đã thấy ở thế giới tương lai.
Cậu biết Chris chính là mối đe dọa lớn nhất, bắt buộc phải giải quyết hắn trong vòng nửa năm tới.
Vấn đề là, rốt cuộc cậu đã hôn mê bao lâu rồi?
"Em đã ngủ bao lâu rồi?" Quý Dư Tích hỏi Tuân Hạc.
Tuân Hạc đáp: "Hai mươi ngày sáu tiếng."
Quý Dư Tích tức khắc cảm thấy tội lỗi ngập tràn. Cậu không dám nghĩ trong suốt hai mươi ngày qua, Tuân Hạc đã cảm thấy thế nào khi túc trực bên cạnh cậu.
"Em xin lỗi." Quý Dư Tích mở lời nhận lỗi.
"Không phải lỗi của em." Tuân Hạc đưa tay xoa xoa đầu cậu.
【Tính toán chính xác thì chỉ còn lại năm tháng.】Quý Dư Tích thầm nghĩ trong lòng.
Bàn tay của Tuân Hạc bỗng khựng lại, anh nhìn về phía Quý Dư Tích lần nữa. Anh vẫn không nói lời nào, nhưng trong ánh mắt lại đong đầy một nỗi bi thương sâu thẳm.
Quý Dư Tích cũng nhìn Tuân Hạc, Tuân Hạc liền lập tức che giấu đi cảm xúc trong mắt mình. Quý Dư Tích liền bảo: "Em muốn đi vệ sinh."
Cậu đã nằm trên giường suốt hai mươi ngày, dù cho Tuân Hạc ngày nào cũng xoa bóp cho cậu, cậu vẫn nghi ngờ không biết mình có thể xuống giường đi đứng được không. Tuân Hạc bước tới, cẩn thận đỡ cậu xuống giường. Cả người Quý Dư Tích đều dựa hẳn vào người anh, cảm giác hai chân hoàn toàn không có chút lực nào.
"Cứ từ từ luyện tập vài ngày là sẽ ổn thôi." Tuân Hạc nhẹ giọng an ủi.
Quý Dư Tích gật đầu, được Tuân Hạc dìu vào nhà vệ sinh. Cậu nhìn thấy chính mình ở trong gương, chỉ mới ngủ có hai mươi ngày mà người trong gương trông đã gầy sọp hẳn đi.
"Gầy đi nhiều quá, tỉnh lại là tốt rồi, chúng ta sẽ từ từ bồi bổ lại." Tuân Hạc lại nói.
Lần tỉnh lại này, thái độ của Tuân Hạc tốt hơn hẳn lần trước. Có lẽ là vì lần này cậu ngủ quá lâu, đã thực sự dọa Tuân Hạc một trận khiếp vía rồi.
"Anh cứ túc trực bên em suốt như vậy, lỡ như em không tỉnh lại được nữa thì sao?" Quý Dư Tích đột nhiên hỏi.
Bàn tay Tuân Hạc đang đỡ cậu bỗng siết chặt lại: "Không tỉnh lại thì anh sẽ cứ trông chừng mãi, cho đến khi em tỉnh lại mới thôi."
"Thực ra anh không cần phải... em cũng đâu có tốt đến thế." Vành mắt Quý Dư Tích cũng bắt đầu ửng đỏ. Cậu đã hứa với chủ nhân thực sự của cơ thể này rồi, đợi sau khi giải quyết xong mọi chuyện, cậu sẽ nói lời tạm biệt tử tế với Tuân Hạc rồi rời đi.
Nhưng cứ hễ nghĩ đến hai chữ "rời đi", trái tim cậu lại co thắt từng đợt.
"Em ở đâu, anh sẽ ở đó. Nếu như em biến mất, anh sẽ đi tìm em." Tuân Hạc bỗng nhiên lên tiếng.
Quý Dư Tích đột ngột khựng người, cậu hoàn toàn không dám nghĩ kỹ xem ý của Tuân Hạc là gì. Cậu ngẩng đầu nhìn Tuân Hạc, biểu cảm của anh vẫn vô cùng bình thản, nhưng cảm xúc nơi đáy mắt lại sâu tới mức không thể dò được.
Tuân Hạc đã biết được những gì rồi?
Quý Dư Tích hoảng loạn đẩy anh ra, tựa vào tường rồi vội vàng đi vào phòng vệ sinh bên trong.
Tuân Hạc định đi theo, nhưng rồi lại dừng bước. Với lòng tự trọng của Quý Dư Tích, cậu chắc chắn sẽ không muốn có người nhìn mình đi vệ sinh.
Tuân Hạc đứng canh ở ngoài cửa, nghe thấy tiếng xả nước bên trong, anh đợi thêm khoảng nửa phút nữa thì Quý Dư Tích mới mở cửa bước ra. Anh lại đưa tay dìu cậu qua bồn rửa tay, rồi tiếp tục đỡ cậu nằm lại lên giường bệnh.
Nhịp tim của Quý Dư Tích vẫn còn đập rất nhanh. Câu nói vừa rồi của Tuân Hạc rốt cuộc là có ý gì? Anh đã phát hiện ra bí mật của cậu rồi sao? Chính vì biết rõ sẽ có một ngày cậu rời đi, nên anh mới nói ra những lời đó?
Thế nhưng Tuân Hạc lại không hề có ý định tiếp tục chất vấn. Nếu như cậu không nói, Tuân Hạc cũng không tính phá vỡ trạng thái cân bằng này.
Liệu cậu có nên thẳng thắn với Tuân Hạc không?
Chính vì trước đây không muốn nói cho Tuân Hạc biết bí mật lớn nhất mà mình hằng chôn giấu, cậu mới ủy thác cho luật sư Chu phái thám tử tư đi điều tra Đinh Thành, mới mạo hiểm đi tới thế giới tương lai để tìm kiếm manh mối.
Nếu như Tuân Hạc đã đoán ra bí mật của cậu, thì anh dựa vào đâu mà đoán được chứ?
Quý Dư Tích liền tiện tay lấy một cuốn sách ở đầu giường, úp thẳng lên mặt mình.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, cậu đúng là có dự định sẽ thẳng thắn mọi chuyện với Tuân Hạc, không chỉ riêng Tuân Hạc mà còn cả gia đình họ Quý nữa. Sau khi nói rõ ràng thì sẽ trân trọng nói lời tạm biệt với mọi người.
Nhưng giờ đây Tuân Hạc đã đoán được rồi, liệu cậu có nên nói cho anh biết ngay lúc này không? Nếu hai người họ đều biết rõ khoảng thời gian ít ỏi còn lại của nhau, liệu họ có thể ở bên nhau một cách trọn vẹn hơn không? Sau khi cậu đi rồi, Tuân Hạc liệu có bớt đi phần nào tiếc nuối?
Thế nhưng một khi đã thẳng thắn với Tuân Hạc, những chuyện nguy hiểm mà cậu quyết định dấn thân vào, Tuân Hạc chắc chắn sẽ đòi đi theo bằng được. Đến lúc đó, Tuân Hạc cũng sẽ gặp nguy hiểm, mà cậu thì tuyệt đối không muốn anh phải gánh chịu rủi ro.
Quý Dư Tích nghĩ tới nghĩ lui vẫn không thể hạ quyết tâm, không kìm được mà thở dài một tiếng.
Bất thình lình, cuốn sách trên mặt cậu bị ai đó lấy đi. Quý Dư Tích mở mắt ra, nhìn thấy Tuân Hạc đang nhìn mình. Ánh mắt Tuân Hạc vô cùng chân thành, anh nói: "Em có chuyện gì khó xử thì có thể nói cho anh biết, anh sẽ cùng em nghĩ cách."
Quý Dư Tích: "... Tạm thời không có."
Tuân Hạc tiếp tục bình tĩnh nói: "Vậy anh có một chuyện, em có sẵn lòng nghe rồi tiện thể cho anh xin lời khuyên không?"
Quý Dư Tích: "... Dĩ nhiên rồi." Cậu có trực giác rằng chuyện Tuân Hạc sắp nói chính là chuyện mà cậu đang đau đầu suy nghĩ.
Quả nhiên, Tuân Hạc tiếp tục dùng giọng điệu bình tĩnh, nói với cậu: "Bạn trai của anh muốn giấu anh một mình đi làm chuyện nguy hiểm. Anh nên ngăn cản cậu ấy, hay là nên cùng cậu ấy gánh vác?"
Quý Dư Tích: "..."
Cậu quả nhiên chẳng thấy bất ngờ chút nào luôn á.
Trong lúc cả hai cùng rơi vào im lặng, ánh mắt của Tuân Hạc không hề lay chuyển, thể hiện toàn bộ sự kiên định và quyết tâm của anh. Ngược lại, Quý Dư Tích hoàn toàn bại trận, cuối cùng đành phải giơ cờ trắng, dùng giọng điệu như thể đầu hàng mà hỏi anh: "Anh đã biết được bao nhiêu rồi?"
Tuân Hạc bảo: "Không nhiều, chỉ biết bạn trai của anh đến đây để cứu thế giới thôi."
Quý Dư Tích: "!"
Tuân Hạc nói ra câu này thực sự khiến cậu có chút kinh ngạc. Cậu cứ ngỡ Tuân Hạc sẽ đoán về lai lịch của cậu trước chứ.
Quý Dư Tích có chút ngượng ngùng: "... Em không vĩ đại đến thế đâu."
Thế nhưng Tuân Hạc lại vô cùng nghiêm túc nói: "Thực ra em đã âm thầm làm rất nhiều chuyện rồi. Em đã thay đổi vận mệnh của rất nhiều người, trong mắt những người đó, em chính là vị anh hùng cứu thế."
Quý Dư Tích xua tay lia lịa: "Không dám, không dám đâu, em thật sự không có mà."
Đúng là vận mệnh của một số người đã thay đổi sau khi cậu đặt chân đến đây, nhưng bảo Quý Dư Tích ôm hết công lao về mình thì cậu thực sự không dám. Dù cậu là người thúc đẩy sự thay đổi đó, cậu vẫn cảm thấy vai trò của mình trong toàn bộ quá trình thực ra vô cùng nhỏ bé.
Tuân Hạc khẽ thở dài một tiếng, không nhịn được mà bật cười: "Tích Bảo lúc nào cũng khiêm tốn như vậy."
Quý Dư Tích: "?" Cậu thế này mà gọi là khiêm tốn à?
Tuân Hạc không dây dưa với cậu về vấn đề này nữa, lại hỏi: "Vậy thì, đại ma vương rốt cuộc là ai?"
Quý Dư Tích im lặng một chốc rồi nói: "Chắc là Chris."
Tuân Hạc biết Chris, có điều anh vẫn thích gọi là Tô Vân hơn.
Thế nhưng Quý Dư Tích lại lắc đầu giải thích: "Chris không phải Tô Vân, hoặc có thể nói, hắn không phải là toàn bộ Tô Vân."
Tuân Hạc nghe thấy câu này của cậu thì ngẩn người ra, vẻ mặt có chút không dám tin.
Quý Dư Tích không lên tiếng nữa, nếu như Tuân Hạc không tin cậu, cậu sẽ không tiếp tục nói nữa.
Tuân Hạc suy nghĩ một lát, rồi diễn đạt tình hình hiện tại theo cách dễ hiểu hơn "Giống như kiểu Tô Vân nguyên bản đã bị một con yêu quái nhập xác, hắn dung hợp các đặc điểm của Tô Vân, nhưng lại có tư tưởng độc lập của riêng mình."
Quý Dư Tích nghe thấy hai chữ "yêu quái" thì không kìm được mà rùng mình một cái. Cậu cứ có cảm giác Tuân Hạc giống như đang nhận xét về chính cậu vậy...
【Cho dù mình có là yêu quái, thì mình cũng là một yêu quái tốt.】Quý Dư Tích thầm tự an ủi trong lòng.
Cậu không hề phát hiện ra, Tuân Hạc sau khi nghe thấy tiếng lòng này thì biểu cảm có chút sửng sốt. Tiếp đó, anh như bừng tỉnh đại ngộ, lại dùng ánh mắt dè dặt cẩn trọng nhìn Quý Dư Tích, chỉ sợ mình vô ý làm tổn thương đến cảm xúc của cậu. Yên lặng vài giây, Tuân Hạc cố gắng xoa dịu: "Anh chỉ lấy ví dụ thế thôi, thực ra chưa chắc đã là yêu quái."
"Không, anh nói thế rất hình tượng đấy chứ." Quý Dư Tích mỉm cười, không còn xoắn xuýt về điểm này nữa. Đằng nào cậu cũng chẳng phải con người, là hệ thống hay là yêu quái thì cũng có gì khác biệt đâu. Nếu Tuân Hạc cứ tiếp tục hỏi sâu hơn, cậu đem toàn bộ sự thật kể hết cho anh cũng chẳng sao.
Cậu bắt đầu mô tả cho Tuân Hạc nghe về việc Chris cuối cùng sẽ tàn phá thế giới này. Tuân Hạc vừa lắng nghe chăm chú vừa chìm trong những suy nghĩ miên man, mãi cho đến khi Quý Dư Tích nói xong những suy đoán của mình, anh mới chợt tỉnh lại.
"Trong tương lai, thế giới của chúng ta sẽ biến thành một vùng đất chết, không có con người, không có động vật, ngay cả thực vật cũng không sinh trưởng nổi sao?" Biểu cảm của Tuân Hạc có phần không dám tin, anh rất khó tưởng tượng ra nổi, Chris làm thế bằng cách nào.
Quý Dư Tích thấy anh không tin liền bảo: "Nếu anh không tin, em có thể dẫn anh tới tương lai xem thử một chuyến."
Tuân Hạc nghe cậu nói vậy suýt chút nữa thì nhảy dựng lên: "Nhất định không được! Em vừa mới tỉnh lại, đừng có làm càn!"
Quý Dư Tích thực ra cũng không muốn trải nghiệm thêm lần nữa, thời gian của cậu vô cùng quý báu, không thể lãng phí như vậy.
Tuân Hạc thấy cậu không còn nhắc tới chuyện muốn đi tới tương lai xem thử nữa thì mới thở phào một hơi, sau đó hỏi: "Tô Vân... hay là Chris, làm sao hắn phá hủy được thế giới? Năng lực đặc biệt của hắn có giống em không? Em có thể nhìn thấy tương lai, hắn cũng có thể à?"
Thực ra Quý Dư Tích không biết năng lực của Chris gồm những gì, nếu là một hệ thống ở thời kỳ đỉnh cao thì những thứ hắn biết quả thực quá nhiều. Mỗi một hệ thống đều có thể dùng điểm tích lũy để mua đủ loại chức năng và đạo cụ từ Hệ thống chủ. Cậu có thể nhìn thấy tương lai, cũng chỉ vì kho hệ thống của cậu mở khóa được một đạo cụ như vậy mà thôi. Nếu dựa theo năng lực ban đầu của cậu, cậu sở hữu hơn thế rất nhiều.
Ngày hôm đó Chris đã dẫn Đinh Thành đi xem thế giới gốc, nói cách khác, hắn ít nhất có một năng lực có thể nhìn thấy các thế giới khác. Còn về những khả năng khác, Quý Dư Tích hoàn toàn không đoán ra được.
Hiện tại cậu cũng sợ Chris có rất nhiều đạo cụ, còn mình thì chỉ có duy nhất một cái này. Đến lúc đối đầu với Chris, cậu ngay cả sức phản kháng cũng không có.
Tuân Hạc thấy cậu không nói lời nào thì cũng biết mình vừa hỏi một câu khó trả lời.
Thế là anh lại hỏi: "Ngoài việc nhìn thấy tương lai ra, em còn có năng lực nào khác không?"
Quý Dư Tích lại một lần nữa rơi vào im lặng.
Tuân Hạc sẽ không nghĩ cậu là một kẻ vô dụng chứ? Ngày trước cậu thật sự không phải như thế đâu à nha.
Tuân Hạc thấy cậu lại không nói lời nào, liền chủ động chữa ngượng thay cậu: "Không sao cả, chúng ta hãy nghĩ xem bây giờ có thể làm được gì."
Anh kéo ghế lại gần, ngồi xuống ngay bên cạnh Quý Dư Tích.
Sau đó anh bắt đầu giúp Quý Dư Tích phân tích, Quý Dư Tích liền nói: "Bây giờ có một việc có thể làm ngay. Chris và Đinh Thành đã giết thám tử tư của luật sư Chu. Vụ án này hiện tại vẫn chưa được phá, chúng ta có thể báo án, trước tiên bắt Đinh Thành lại đã."
Tuân Hạc vội hỏi: "Vậy Đinh Thành có năng lực đặc biệt gì không?"
Quý Dư Tích: "Chắc là không có đâu."
Cậu hồi tưởng lại nội dung cuộc trò chuyện giữa Đinh Thành và Chris, Đinh Thành rõ ràng rất sợ cảnh sát tìm thấy mình, còn uy h**p Chris rằng nếu hắn bị bắt thì sẽ tố cáo Chris với phía cảnh sát.
Sau đó Chris đã trấn an được hắn. Nhưng chuyện đó xảy ra vào nửa năm sau, Đinh Thành của hiện tại chưa chắc đã hoàn toàn tin tưởng Chris.
Còn về việc Đinh Thành có năng lực đặc biệt hay không, Quý Dư Tích cảm thấy hắn không có. Nếu hắn có, với tính cách của hắn, hắn không đời nào lại có thái độ như thế đối với Chris.
Nghĩ đến đây, Quý Dư Tích đột nhiên nhớ đến một người — ba của Lâm Nhã, Trịnh Lý Tiên. Vụ án của Đan Dư An chính là vụ án có giá trị tham khảo nhất ở thời điểm hiện tại. Bởi vì trong vụ án đó, có rất nhiều dấu vết can thiệp của Hệ thống chủ.
Trịnh Lý Tiên qua một giấc mơ đã nhìn thấy cái chết của con gái mình, ông muốn thay đổi kết cục này nên đã thông qua chế độ đặt đơn do Hệ thống chủ phát triển để tiến hành đặt đơn đối với Đan Dư An.
Khi đó cậu xử lý chuyện này quá cẩu thả, có rất nhiều chi tiết đều không điều tra sâu hơn. Ví dụ như làm sao Trịnh Lý Tiên biết được chế độ đặt đơn? Ông đã tiến hành đặt đơn thông qua con đường nào? Sau đó ông đã hủy bỏ ba đơn đặt hàng, lại lấy cái giá gì để đạt được hợp tác với một trong số các ký chủ, lại hứa hẹn với ký chủ đó là sau khi Đan Dư An chết sẽ đưa cô ta đến một thế giới khác.
Lời hứa của Trịnh Lý Tiên là có thể thực hiện được.
Nếu như không phải Quý Dư Tích cho ông nhìn thấy thế giới tương lai, ông cũng sẽ không dễ dàng hóa giải chuyện của Đan Dư An như vậy.
Trong chuyện này, Trịnh Lý Tiên và Hệ thống chủ rốt cuộc có mối quan hệ gì?
"Sao thế em?" Tuân Hạc thấy cậu nửa ngày trời không nói năng gì, liền quan tâm hỏi han.
Quý Dư Tích hoàn hồn, suy nghĩ một chốc rồi đem chuyện này kể cho Tuân Hạc nghe. Một phần vì đây là lần đầu tiên cậu hôn mê, Tuân Hạc đoán chừng cũng đang nghi ngờ chuyện lần đó và chuyện lần này có mối liên hệ nào với nhau hay không.
Cậu nói: "Anh còn nhớ Trịnh Lý Tiên không?"
Tuân Hạc nghĩ ngợi một hồi lâu, mới lục được cái tên này trong trí nhớ: "Ba của Lâm Nhã, ông ấy làm sao vậy?"
Quý Dư Tích nói: "Bây giờ em nghi ngờ, có thể thân phận của ông ấy cũng tương tự như Chris."
Tuân Hạc: "Ý em là?"
Quý Dư Tích bảo: "Trịnh Lý Tiên khi đó không phải là người bình thường."
Tuân Hạc gật đầu. Khoảng thời gian đó tiếng lòng của Quý Dư Tích đã tiết lộ rất nhiều điều. Có một số thuật ngữ anh nghe không hiểu lắm, nhưng anh nhớ rõ Trịnh Lý Tiên lúc ấy quả thực có vài năng lực đặc biệt. Ví dụ như trước khi mọi chuyện kết thúc, Đan Dư An đã suýt chút nữa gặp tai nạn xe cộ.
Nếu không phải Trịnh Lý Tiên tự sát sớm hơn một chút, Đan Dư An e là không thể sống sót.
Quý Dư Tích tiếp tục: "Vào một ngày nọ, Trịnh Lý Tiên đột nhiên nằm mơ thấy con gái mình sẽ vì thất tình mà tự sát, cho nên mới muốn hủy hoại Đan Dư An. Thay vào vị trí của Chris, cũng có khả năng vào một ngày nào đó, hắn đã mơ thấy bản thân vốn dĩ nên có một cuộc đời như thế nào."
Tuân Hạc gật gật đầu, anh không dám tùy tiện ngắt lời cậu.
Quý Dư Tích lại nói thêm: "Trịnh Lý Tiên muốn bảo vệ con gái mình nên đã lựa chọn chế độ đặt đơn. Giả như Chris không phải muốn báo thù, mà là muốn quay trở về thế giới mà bản thân hắn vốn dĩ thuộc về thì sao?"
Tuân Hạc: "!!!"
Anh dường như đã hiểu ra chút gì đó rồi!
Thế nhưng Quý Dư Tích lại bắt đầu do dự: "Một khi suy đoán này của em là sai, nó có thể sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ kế hoạch."
Tuân Hạc vội vàng trấn an: "Em cứ nói thử xem nào, để anh nghe xem có hợp lý không, rồi chúng ta mới quyết định."
Quý Dư Tích sắp xếp lại suy nghĩ một lần nữa, sau đó lên tiếng: "Ví dụ như, em chỉ lấy ví dụ thôi nhé. Giả sử thế giới này có người đang thao túng..."
Tuân Hạc gật đầu: "Thế giới là một sân khấu khổng lồ, chúng ta là những diễn viên trên sân khấu, dưới đài có lẽ có khán giả, mà ở hậu trường có thể có ông chủ."
Quý Dư Tích cảm thấy câu nói này nghe quen quen, nhưng lại không tài nào nhớ ra mình từng nghe thấy ở đâu.
Tuân Hạc thấy cậu ngẩn người, bèn nói tiếp: "Đây là lời luật sư Chu nói, anh thấy rất có lý. Biết đâu bản chất thế giới của chúng ta chính là như vậy."
Quý Dư Tích cảm thấy phép so sánh này vô cùng khéo léo. Theo cách nói này, Hệ thống chủ chắc chắn chính là ông chủ ở hậu trường. Khán giả chính là những hệ thống giống như cậu trước đây, và để cụ thể hơn, ở đây có thể chỉ đích danh Chris.
Cậu càng nghĩ càng thấy tuyệt vời, nhẩm đi nhẩm lại câu nói này trong lòng vài lần. Trong đầu bỗng lóe lên một tia sáng, những điểm vốn dĩ không thông suốt lúc trước đột nhiên đều được khai thông.
Sau khi nghĩ thông suốt, Quý Dư Tích nở nụ cười nhìn về phía Tuân Hạc, bắt đầu giải thích cho anh nghe về điều mình vừa ngộ ra.
"Chúng ta giả dụ ông chủ đứng sau màn không hài lòng với hiệu quả của sân khấu, thế là đã nâng đỡ một diễn viên mang theo vốn đầu tư vào đoàn để chỉnh sửa lại hiệu quả sân khấu. Để giúp diễn viên này đạt được mục đích, ông chủ sau màn tất nhiên phải cho hắn biết những thông tin về tiết mục mà người trên sân khấu không hề hay biết, như vậy mới đảm bảo hắn thành công."
"Ban đầu ông chủ sau màn nhắm trúng Trịnh Lý Tiên, đáng tiếc Trịnh Lý Tiên lại là một người có phẩm chất cao thượng. Ông ấy không có ý nghĩ hủy diệt trời đất, chỉ muốn ngăn con gái mình không bước chân vào vực thẳm, vì vậy ông ấy đã chọn một phương thức tương đối ôn hòa để đối phó. Kết cục là ông ấy thất bại, và đã chọn cách tự hủy trong lúc làm nhiệm vụ."
Tuân Hạc đã nghe hiểu, liền thuận theo lời cậu mà nói tiếp: "Vậy thì ông chủ sau màn bắt buộc phải chọn ra một diễn viên khác, lần này hắn nhắm trúng Tô Vân."
Quý Dư Tích: "Đúng vậy. Để đảm bảo tỷ lệ thành công của lần này, ông chủ sau màn đã trao cho Tô Vân quyền hạn lớn hơn. Lần này, tiến độ của Tô Vân cực kỳ nhanh, và theo trạng thái hiện tại, chẳng bao lâu nữa, thế giới này sẽ bị sửa đổi, biến thành một vùng hoang vu."
"Rất hợp lý." Tay phải Tuân Hạc nắm lại thành nắm đấm, gõ nhẹ vào lòng bàn tay trái một cái. "Điều này giải thích tại sao trong tương lai thế giới này lại là một vùng đất chết, không có sinh vật sống, không có thực vật, bởi vì thế giới này đã bị chỉnh sửa, là một thế giới biến mất."
Quý Dư Tích thở ra một hơi dài, cậu cuối cùng cũng đã xâu chuỗi được mọi chuyện một cách mạch lạc.
Có lẽ vì sự can thiệp của chính cậu đã làm thay đổi vận mệnh vốn có của thế giới, dẫn đến việc Hệ thống chủ bất mãn. Thế là nó đã khởi động tiến trình chỉnh sửa. Nó muốn chỉnh sửa tất cả mọi thứ quay trở lại quỹ đạo ban đầu.
Cho nên Chris mới dùng tương lai mà đáng lẽ ra Đinh Thành phải có để dụ dỗ hắn. Theo như lời Chris nói, không chỉ riêng Đinh Thành, Chris còn tập hợp những người khác cũng đã bị thay đổi vận mệnh, họ muốn cùng nhau lật đổ thế giới hiện tại để quay về thế giới cốt truyện ban đầu.
Tuân Hạc thấy tâm trạng cậu có vẻ tốt lên, bèn vội hỏi: "Em đã biết ông chủ đứng sau màn là ai rồi sao?"
Quý Dư Tích "A" lên một tiếng, kỳ lạ nhìn anh: "Em vốn luôn biết mà."
Tuân Hạc: "..."
Quý Dư Tích: "Biết rồi cũng chẳng có tác dụng gì, hắn là người sáng tạo ra thế giới, em không có cách nào cả."
Nói đoạn, cậu khẽ thở dài, cả người có chút phiền muộn. Thực ra giải quyết xong Chris cũng không thể đảm bảo Hệ thống chủ sẽ không tiếp tục phái người khác vào đây. Cuộc khủng hoảng của thế giới này sẽ chỉ càng lúc càng kịch liệt, cho đến khi hoàn toàn kết thúc.
"Nhưng nếu không giải quyết hắn, rắc rối sẽ kéo đến không bao giờ dứt." Tuân Hạc nói.
Quý Dư Tích không thể phản bác.
【Chẳng lẽ không có cách nào bảo vệ được thế giới thái bình này sao?】
Cậu không cam lòng.
Người nhà của cậu đều là những người tốt đến thế, tại sao lại không thể hạnh phúc vui vẻ sống hết cuộc đời, cốt truyện ban đầu căn bản không hề công bằng chút nào. Cậu thật sự không cam tâm. Nhưng cậu không có cách nào cả, đó là Hệ thống chủ cơ mà. Hệ thống chủ sáng tạo ra tất cả, an bài tất cả, ngay cả cậu cũng là do Hệ thống chủ tạo ra.
Tuân Hạc vỗ vỗ vai cậu, lên tiếng: "Vậy tại sao chúng ta không đi đồ long?"
"Đồ long?" Quý Dư Tích ngây người.
Tuân Hạc: "Giết rồng là cách duy nhất giải quyết dứt điểm, em thấy sao?"